Khi con gái riêng của chồng tìm đến nhà tôi, con bé mới vừa tròn mười tuổi.
Mẹ tái hôn, cha dượng lại chẳng thích con bé.
Niệm Niệm kéo theo một chiếc vali cũ, đứng rụt rè trước cửa nhà, khẽ hỏi tôi:
“Cô ơi… cháu có thể ở nhờ mấy hôm được không ạ?”
Tôi thu xếp phòng cho con bé, rồi mua thêm cho mỗi đứa một bộ quần áo mới, cả Niệm Niệm lẫn em trai.
Thế nhưng, trong bữa ăn, con bé chưa bao giờ dám gắp những món ở xa mình.
Muốn uống một hộp sữa, con bé cũng phải ngẩng đầu xin phép tôi trước.
Mỗi khi xảy ra tranh chấp với em trai, người cúi đầu nhận lỗi trước bao giờ cũng là Niệm Niệm.
“Vì cháu không phải con ruột.”
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt con bé, nhẹ nhàng nói:
“Con và em đều là trẻ con.”
“Tại sao chỉ có mình con phải chịu thiệt?”
“Trong nhà này, ai làm sai thì người đó xin lỗi.”
Về sau, con bé bắt đầu dám chê món tôi nấu hơi mặn.
Cũng dám tranh điều khiển ti vi với em trai.
Trong một buổi họp phụ huynh, cô giáo hỏi tôi là gì của con bé.
Niệm Niệm đỏ bừng cả mặt, nhỏ giọng gọi tôi:
“Mẹ.”
Năm mười tám tuổi, con bé đỗ vào một trường đại học ở tỉnh khác.
Ngày rời đi, Niệm Niệm lại để chiếc vali cũ ở nhà.
Tôi hỏi tại sao con không mang theo.
Con bé mỉm cười rồi ôm chầm lấy tôi.
“Mẹ, con còn về mà.”
01
Chu Minh Viễn là kiểu đàn ông thật thà, sống rất có trách nhiệm.
Những năm đầu tiên, thu nhập của anh không được cao, nhưng anh chưa từng vướng vào bất cứ thói hư tật xấu nào.
Ngày nào tan ca, anh cũng trở về nhà nấu cơm, dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp.
Sau khi ly hôn, khoản tiền cấp dưỡng cho con gái là Niệm Niệm, anh cũng chưa một lần chậm trễ.
Nhưng người vợ cũ Triệu Vân lại không hề nhìn nhận anh như vậy.
Bị bạn bè và người thân xung quanh xúi giục quá nhiều, cô ta tin chắc Chu Minh Viễn cả đời chỉ có thể là một kẻ vô dụng. Vì thế, cô ta quyết định ly hôn để tìm kiếm cuộc sống giàu sang mà mình luôn khao khát.
Tôi quen Chu Minh Viễn gần một năm.
Tôi thấy tháng nào anh cũng bất kể mưa hay nắng, đều đến trường thăm con gái.
Tôi thấy anh hết lòng chăm sóc, hiếu thảo với cha mẹ.
Tôi cũng chứng kiến mỗi khi làm việc, anh đều dốc toàn bộ sức lực, chưa bao giờ có chuyện lười biếng hay làm qua loa.
Sự chân thành ấy khiến tôi tin mình đã chọn đúng người.
Cho dù gia đình phản đối, tôi vẫn quyết định kết hôn với anh.
Sau khi cưới, nhờ có tay nghề sửa chữa, trang trí nội thất vững vàng, cộng thêm việc luôn giữ chữ tín, chưa bao giờ làm ăn qua quýt với khách hàng, Chu Minh Viễn dần dần đứng vững trong nghề.
Anh rủ một vài người bạn đáng tin cậy cùng nhau thành lập công ty trang trí nội thất.
Công việc mỗi ngày một thuận lợi.
Chúng tôi chuyển đến một căn nhà rộng rãi hơn.
Điều kiện sinh hoạt cũng ngày càng tốt lên.
Sau đó, chúng tôi sinh thêm một cậu con trai, đặt tên là Lạc Lạc.
Còn Triệu Vân cũng đã tái hôn.
Người chồng mới của cô ta có điều kiện kinh tế khá tốt, nhưng tính tình lại vô cùng gia trưởng, thích kiểm soát mọi thứ.
Vào kỳ nghỉ Quốc khánh năm đó, Triệu Vân và chồng mới dự định ra nước ngoài du lịch.
Mãi đến gần ngày khởi hành, cô ta mới phát hiện chồng chỉ mua vé máy bay cho hai vợ chồng và cậu con trai ruột của họ.
Hoàn toàn không có phần của Niệm Niệm.
Triệu Vân không dám tranh cãi với chồng.
Đến một ngày trước khi xuất phát, cô ta chỉ có thể đưa Niệm Niệm, khi ấy mới mười tuổi, đến trước cửa nhà tôi.
Sau này tôi mới biết, trên đường đưa con bé tới, Triệu Vân đã dặn dò hết lần này đến lần khác:
“Bố con bây giờ đã có con trai rồi.”
“Ở nhờ nhà người khác thì phải biết điều, đừng khiến cô ấy khó chịu.”
“Nếu người ta đuổi con ra ngoài thì mẹ cũng chẳng giúp được đâu.”
Chiều hôm ấy.
Niệm Niệm một mình kéo chiếc vali cũ đứng trước cửa nhà tôi.
Một chiếc bánh xe của vali đã hỏng.
Mỗi lần kéo đi, nó lại phát ra tiếng ma sát chói tai với mặt đất.
Con bé mặc một chiếc quần đã ngắn đến mức cũn cỡn.
Ống quần còn lấm lem đầy bùn đất.
Hành lý của con bé chỉ có vài bộ quần áo cũ, màu sắc đã bạc đi vì giặt quá nhiều lần.
Niệm Niệm cúi thấp đầu.
Hai tay nắm chặt lấy tay kéo vali.
Ngay cả bước qua cửa, con bé cũng không dám.
Nhìn thấy tôi đi ra, Niệm Niệm khẽ rụt vai, dè dặt hỏi:
“Cô ơi… cháu có thể ở nhờ mấy hôm được không ạ?”
Nhìn cô bé gầy gò trước mặt, trái tim tôi đau nhói như bị kim châm.
Tôi bước tới.
Nhẹ nhàng cầm lấy chiếc vali khỏi tay con bé.
Sau đó dắt con vào trong nhà.
Tôi nhanh chóng thu xếp một căn phòng rộng rãi đang để trống.
“Niệm Niệm, mấy hôm nay con cứ ở phòng này nhé.”
“Ga giường và chăn cô đều vừa thay mới rồi.”
Buổi tối hôm ấy, khi đi ngang qua phòng Niệm Niệm, tôi thấy cánh cửa chỉ khép hờ.
Con bé đang ngồi bên mép giường.
Nó không đem quần áo bỏ vào tủ.
Chỉ lặng lẽ lấy từng bộ đồ cũ ra.
Gấp chúng thật ngay ngắn.
Rồi lại đặt trở vào chiếc vali đã cũ nát.
Sau đó, con bé để chiếc vali ngay đầu giường, ở nơi dễ nhìn thấy nhất.
Ngay cả giày cũng đặt sát mép giường.
Mũi giày hướng thẳng ra phía ngoài.
Đó là tư thế của một người lúc nào cũng sẵn sàng rời đi.
Con bé biết mình chỉ đang ở nhờ.
Bất cứ lúc nào cũng có thể có người đến đón.
Cũng có thể bị đuổi ra ngoài chỉ vì vô tình làm ai đó không hài lòng.
02
Trưa hôm sau, tôi và Chu Minh Viễn cùng vào bếp chuẩn bị một bàn đầy thức ăn.
Tôi phụ trách nhặt rau, thái đồ.
Còn anh mặc tạp dề, đứng trước bếp nấu nướng.
Đĩa sườn kho kia là món anh cố tình làm.
“Hồi nhỏ, Niệm Niệm thích ăn món này nhất.”
Miệng anh nói rất nhẹ, nhưng lúc bưng thức ăn lên bàn, anh vẫn không nhịn được mà lén nhìn con gái mấy lần.
Thế nhưng Niệm Niệm ngồi trước bàn ăn, lưng thẳng cứng.
Con bé chỉ ôm lấy bát cơm của mình.
Đũa cũng chỉ dám gắp món rau xào ngay trước mặt.
Đĩa sườn kho được đặt ở giữa bàn.
Niệm Niệm nhìn nó mấy lần, lặng lẽ nuốt nước bọt, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không dám đưa đũa tới.
Tôi gắp một miếng sườn bỏ vào bát con bé.
Niệm Niệm như bị giật mình.
Con bé lập tức đẩy ghế đứng bật dậy, cúi đầu liên tục:
“Cháu cảm ơn cô… Cảm ơn cô ạ…”
“Ngồi xuống ăn đi. Ở nhà mình không cần phải khách sáo như vậy.”
Tôi kéo con bé ngồi lại.
Bữa cơm ấy, Niệm Niệm ăn rất nhanh.
Sau khi ăn xong, con bé lập tức tranh phần thu dọn bát đũa.
Chu Minh Viễn nhanh tay xếp bát lên trước.
“Hôm nay là ngày đầu con tới đây, không cần làm việc.”
“Nếu muốn phụ thì lau bàn giúp bố là được.”
Buổi chiều, Lạc Lạc ngồi trong phòng khách xem hoạt hình.
Niệm Niệm đứng trước tủ lạnh hồi lâu.
Con bé quay sang nhìn tôi, lí nhí hỏi:
“Cô ơi… cháu có thể uống một hộp sữa được không ạ?”
Tôi ngẩn người.
“Tất nhiên là được. Muốn uống thì tự lấy đi.”
Lúc này Niệm Niệm mới cẩn thận lấy một hộp sữa.
Ngay cả khi cắm ống hút, con bé cũng không dám phát ra tiếng động quá lớn.
Đêm hôm đó.
Nửa đêm tôi thức dậy đi vệ sinh.
Khi đi ngang qua bếp, tôi nghe thấy tiếng động rất khẽ.
Tôi bước lại gần.
Dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ, tôi nhìn thấy Niệm Niệm đang cầm một chiếc cốc thủy tinh, ngửa đầu uống từng ngụm nước lạnh lớn.
Con bé đói.
Bữa tối chỉ ăn được nửa bát cơm.
Hoàn toàn chưa no.
Nhưng con bé không dám nói.
Cũng không dám tự tìm thức ăn.
Chỉ có thể uống nước lạnh để đánh lừa cái bụng.
Tôi bật đèn.
Niệm Niệm giật mình.
Chiếc cốc trên tay suýt rơi xuống đất.
Con bé luống cuống đứng tại chỗ, đôi mắt đã đỏ hoe.
“Cô… cháu khát nước…”
Tôi không nói gì.
Chỉ xoay người mở tủ lạnh, lấy trứng và mì.
Bật bếp.
Đun nước.
Mười phút sau.
Một bát mì trứng nóng hổi được đặt trước mặt con bé.
“Ăn đi.”
Tôi đưa đôi đũa cho Niệm Niệm.
Con bé nhìn bát mì.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Vừa ăn, con bé vừa nghẹn ngào.
Đợi Niệm Niệm ăn xong.
Tôi ngồi đối diện, nghiêm túc nhìn vào mắt con bé.
“Niệm Niệm.”
“Sau này nếu đói thì cứ ăn.”
“Đồ trong tủ lạnh không cần phải xin phép.”
“Muốn ăn gì thì tự lấy.”
“Ở nhà này, con không cần lúc nào cũng dè dặt như vậy.”
Con bé cúi đầu.
Hai ngón tay vô thức vò lấy vạt áo.
Giọng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
“Nếu cháu ăn nhiều quá… có tốn nhiều tiền lắm không ạ?”
Lòng tôi lập tức thắt lại.
Tôi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
“Trẻ con ăn no thì không bao giờ là lãng phí.”
“Bố con kiếm được tiền.”
“Cô cũng kiếm được tiền.”
“Nuôi con thì bọn cô vẫn nuôi nổi.”
Mãi sau này.
Niệm Niệm mới đứt quãng kể cho tôi nghe.
Ở nhà cha dượng.
Chỉ cần con bé lấy một hộp sữa cũng sẽ bị mắng.
Cha dượng chỉ thẳng vào mặt con bé ngay trước mặt Triệu Vân:
“Sữa này mua cho em trai.”
“Mày cái gì cũng muốn tranh à?”
“Không ăn không uống gì mà còn ngang ngược như vậy!”
Còn mẹ ruột của con bé, Triệu Vân…
Chỉ kéo con bé sang một bên, nhỏ giọng dỗ dành:
“Con ngoan một chút.”
“Đừng làm cha dượng con tức giận.”
03
Niệm Niệm đã ở nhà tôi được một tuần.
Thế nhưng con bé vẫn giống như một người vô hình, cố hết sức thu nhỏ sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Cho đến ngày hôm ấy.
Con bé và Lạc Lạc tranh nhau chiếc điều khiển ti vi.
Lạc Lạc mới bốn tuổi.
Đúng vào độ tuổi bướng bỉnh, nhất quyết muốn xem phim hoạt hình.
Còn Niệm Niệm lại muốn xem chương trình thiếu nhi.
Mỗi đứa giữ một đầu điều khiển, không ai chịu nhường.
Lạc Lạc sốt ruột.
Thằng bé dùng sức đẩy chị gái một cái.
Niệm Niệm lảo đảo lùi lại hai bước, lưng va mạnh vào ghế sofa.
Ngay khoảnh khắc ấy, con bé như tỉnh ra.
Lập tức buông tay.
Nhường luôn chiếc điều khiển.
Sau đó cúi đầu nói:
“Xin lỗi… em xem đi, chị không xem nữa.”
Đúng lúc ấy, tôi từ trong bếp bước ra.
Vừa lúc chứng kiến toàn bộ sự việc.
Tôi đi tới.
Tắt ti vi.
Sau đó hỏi Niệm Niệm:
“Tại sao con phải xin lỗi?”
“Rõ ràng em trai đẩy con trước mà.”
Niệm Niệm cắn chặt môi.
Nước mắt long lanh trong khóe mắt.
Con bé nhìn tôi.
Rồi lại nhìn Chu Minh Viễn vừa nghe tiếng động chạy từ phòng làm việc ra.
Giọng nhỏ đến mức gần như chỉ còn hơi thở:
“Vì… cháu không phải con ruột.”
Cả phòng khách lập tức im phăng phắc.
Sắc mặt Chu Minh Viễn tối sầm xuống.
Anh bước nhanh tới.
Nhưng nhất thời lại không biết phải nói gì.
Tôi đi đến trước mặt Niệm Niệm.
Ngồi xổm xuống.
Nhìn thẳng vào mắt con bé.
“Niệm Niệm, nhìn cô nào.”
Con bé không dám ngẩng đầu.
Tôi nhẹ nhàng nâng cằm con lên.
“Con và em đều là trẻ con.”
“Tại sao chỉ mình con phải chịu thiệt?”
Tôi chậm rãi nói từng chữ:
“Ở nhà này…”
“Không ai phân biệt con ruột hay con không phải ruột.”
“Ai làm sai…”
“Thì người đó phải xin lỗi.”
Nói xong, tôi quay sang Lạc Lạc.
“Lạc Lạc.”
“Con vừa đẩy chị, đúng không?”
Biết mình sai.
Thằng bé ôm chặt chiếc điều khiển, cúi đầu chẳng dám lên tiếng.
Chu Minh Viễn nghiêm giọng:
“Lạc Lạc.”
“Xin lỗi chị ngay.”
Bình thường Lạc Lạc tuy nghịch ngợm.
Nhưng thằng bé vẫn rất sợ bố.
Nó lí nhí bước đến trước mặt chị gái.
Đưa chiếc điều khiển lại cho chị.
“Xin lỗi chị…”
“Hay là… mỗi người xem một tập nhé.”
Niệm Niệm cầm lấy điều khiển.
Cả người con bé sững lại.
Đây là lần đầu tiên.
Trong một cuộc tranh chấp.
Con bé không phải người nhường nhịn.
Cũng là lần đầu tiên.
Con bé được đối xử công bằng.
Từ ngày đó.
Niệm Niệm dường như đã thả lỏng hơn đôi chút.
Con bé bắt đầu dám nói chuyện lớn tiếng trong phòng khách.
Thỉnh thoảng còn tranh đồ ăn vặt với Lạc Lạc.
Nhưng sự bất an đã bén rễ sâu trong lòng con bé.
Vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Nửa tháng sau.
Lạc Lạc chơi trong phòng ngủ của tôi.
Trong lúc nghịch ngợm, thằng bé vô tình làm gãy thỏi son đặt trên bàn trang điểm.
Đó là phiên bản giới hạn mà Chu Minh Viễn mua tặng tôi trong một chuyến công tác.
Tan làm trở về.
Vừa nhìn thấy thỏi son bị gãy đôi.
Tôi chỉ mới hỏi:
“Ai làm hỏng vậy?”
Niệm Niệm lập tức chạy từ phòng khách vào.
Đứng chắn trước người Lạc Lạc.
Mặt con bé trắng bệch.
“Cô ơi… là cháu làm hỏng.”
“Cháu xin lỗi.”
“Cháu sẽ đền cho cô.”
“Cô đừng giận…”
“Cháu sẽ bảo mẹ đón cháu về sớm.”
Con bé sợ em trai bị mắng.
Nhưng điều con bé sợ hơn…
Là trong nhà sẽ xảy ra cãi vã.
Đúng lúc đó.
Lạc Lạc ôm con heo đất từ phòng mình chạy ra.
Thằng bé lập tức nhét con heo vào lòng tôi.
Lớn tiếng nói:
“Không phải chị!”
“Là con làm hỏng!”
“Mẹ ơi, con đền thỏi son cho mẹ!”
Tôi nhìn hai đứa trẻ.
Một đứa cố sống chết nhận lỗi thay.
Một đứa ôm cả con heo đất chạy tới đòi đền.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu.
Trong suy nghĩ của bọn trẻ.
Đặc biệt là Niệm Niệm.
Phạm lỗi…
Có nghĩa là sẽ bị bỏ rơi.
Tôi trả con heo đất lại cho Lạc Lạc.
Khẽ thở dài.
“Chỉ là một thỏi son thôi mà.”
Tôi nắm lấy tay Niệm Niệm.
Rồi kéo cả hai chị em ngồi xuống ghế sofa.
“Làm sai thì phải xin lỗi.”
“Cũng phải chịu trách nhiệm.”
Tôi nhìn hai đứa.
“Nhưng ở nhà này…”
“Sẽ không bao giờ có chuyện ai đó bị đuổi đi chỉ vì phạm lỗi.”
“Các con hiểu chưa?”
Niệm Niệm nhìn tôi.
Nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
Con bé nhào vào lòng tôi.
Khóc nức nở.
Khóc như muốn trút hết những tủi thân.
Những sợ hãi.
Và tất cả những tổn thương mà suốt mười năm qua con bé vẫn âm thầm mang theo.
04
Cuộc sống vốn luôn có vô số chuyện vụn vặt.
Mà việc nuôi dạy hai đứa trẻ lại càng không phải chuyện dễ dàng.
Chỉ cần có ở nhà, Chu Minh Viễn luôn chủ động nấu cơm, rửa bát, đưa đón hai con đi học.
Việc nhà chưa bao giờ chỉ là trách nhiệm của một mình tôi.
Nhưng trong khoảng thời gian đó, công ty liên tục nhận được mấy dự án lớn.
Anh phải thường xuyên đi tiếp khách.
Ngày nào cũng trở về rất muộn.
Gần như tất cả công việc trong nhà đều dồn lên vai tôi.
Kèm hai đứa học.
Lo chuyện sinh hoạt.
Giải quyết đủ loại việc lặt vặt.
Tôi cũng là con người, đương nhiên biết mệt.
Cũng có những lúc cảm xúc vượt quá giới hạn chịu đựng.
Tối hôm đó.
Chu Minh Viễn lại đi tiếp khách đến tận khuya mới về.
Trên người nồng nặc mùi rượu.
Tôi không thể nhịn thêm.
Hai vợ chồng xảy ra một trận cãi nhau rất lớn.
Tiếng tranh cãi quá to.
Đến mức đánh thức cả hai đứa trẻ.
Sáng hôm sau.
Tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.
Nhưng vừa đi đến cửa phòng Niệm Niệm, tim tôi đột nhiên thắt lại.
Căn phòng trống rỗng.
Chiếc vali cũ vốn luôn nằm ở đầu giường cũng không còn.
Trên bàn chỉ để lại một mảnh giấy.
“Cô ơi… Bố ơi… Con xin lỗi.”
“Vì con mà hai người mới cãi nhau.”
“Con đi đây.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi lập tức gọi Chu Minh Viễn dậy.
Hai chúng tôi gần như phát điên, chạy khắp khu dân cư tìm con.
Kiểm tra camera giám sát.
Cuối cùng mới xác định Niệm Niệm đã đi về hướng bến xe.
Khi tìm được con bé.
Niệm Niệm đang ngồi im lặng trên một chiếc ghế dài trong phòng chờ.
Bên cạnh vẫn là chiếc vali cũ bị hỏng một bánh xe.
Người qua lại đông đúc.
Chỉ có con bé cô độc như một chú mèo nhỏ bị cả thế giới bỏ lại.
Nhìn thấy chúng tôi.
Niệm Niệm lập tức đứng lên.
Lùi lại hai bước.
Trong đôi mắt chỉ còn sự hoảng hốt và tự trách.
Tôi lao tới.
Ôm chặt lấy con bé.
“Con chạy đi đâu vậy hả?”
Vành mắt tôi đỏ hoe.
Giọng cũng run lên.
Cơ thể Niệm Niệm cứng đờ trong vòng tay tôi.
Sau đó con bé òa khóc.
“Cô ơi… con xin lỗi.”
“Đều tại con ở đây…”
“Nên cô chú mới cãi nhau.”
“Nếu con đi…”
“Hai người sẽ không còn vất vả nữa.”
Tôi hít sâu một hơi.
Nhẹ nhàng đẩy con bé ra.
Nhìn thẳng vào mắt con.
“Niệm Niệm.”
“Con nghe cô nói rõ.”
“Nuôi con sẽ mệt.”
“Nuôi em trai cũng sẽ mệt.”
“Người lớn đi làm cũng mệt.”
“Cuộc sống cũng sẽ có những lúc mệt mỏi.”
“Nhưng…”
“Mệt…”
“Không có nghĩa là không cần con.”
“Tối qua cô và bố con cãi nhau.”
“Là bởi bố con uống quá nhiều rượu, không biết giữ gìn sức khỏe.”
“Chuyện đó chẳng liên quan gì đến con.”
“Con không thể cứ mỗi lần thấy người lớn không vui…”
“Lại nghĩ rằng mình có lỗi.”
“Rồi tự mình rời khỏi nhà.”
Chu Minh Viễn đứng bên cạnh.
Mắt anh cũng đỏ lên.
Anh bước tới.
Xoa đầu con gái.
“Niệm Niệm.”
“Bố sẽ không bao giờ bỏ con.”
Sau ngày hôm ấy.
Chu Minh Viễn hủy toàn bộ những buổi tiệc không cần thiết.
Nếu thật sự không thể từ chối chuyện tiếp khách.
Anh đều báo trước với tôi.
Lúc công ty bận rộn nhất.
Anh còn thuê thêm người giúp việc theo giờ.
Anh không chỉ nói một câu “Em vất vả rồi.”
Mà thực sự thay đổi.
…
Chiều hôm đó.
Niệm Niệm tự nhốt mình trong phòng rất lâu.
Đến giờ ăn.
Tôi vào gọi con.
Mới phát hiện chiếc vali cũ đã được con bé cất xuống dưới gầm giường.
Còn những bộ quần áo cũ mang theo từ ngày đầu.
Con bé đã lấy từng bộ ra.
Cẩn thận treo ngay ngắn vào trong tủ.
Cuối cùng…
Con bé cũng tin rằng.
Trong căn nhà này.
Thật sự có một chỗ dành cho mình.
Kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc.
Triệu Vân cũng trở về sau chuyến du lịch.
Nhưng cô ta vẫn không đến đón Niệm Niệm.
Chỉ gọi điện một cuộc.
Lấy lý do chồng hiện tại đang có tâm trạng không tốt.
Muốn Niệm Niệm tiếp tục ở nhà chúng tôi.
Cô ta không muốn nuôi con.
Nhưng lại nhất quyết không chịu chuyển quyền nuôi dưỡng.
Bởi nếu quyền nuôi con thay đổi.
Không chỉ mất khoản tiền cấp dưỡng mà Chu Minh Viễn vẫn gửi mỗi tháng.
Mà cô ta còn phải đối mặt với sự chỉ trích từ họ hàng, bạn bè, rằng mình là người mẹ nhẫn tâm bỏ mặc con gái.
Lần này.
Chu Minh Viễn thực sự nổi giận.
Anh không tiếp tục tranh cãi với Triệu Vân.
Chỉ âm thầm thu thập tất cả chứng cứ.
Từ sao kê chuyển khoản tiền cấp dưỡng suốt nhiều năm.
Cho đến những đoạn tin nhắn Triệu Vân nhiều lần ngăn cản anh gặp con.
Cùng với bằng chứng cho thấy cô ta bỏ mặc Niệm Niệm ở nhà chúng tôi suốt thời gian dài mà chẳng hề hỏi han.
Sau đó.
Anh thuê luật sư.
Chính thức khởi kiện lên tòa án.
Yêu cầu thay đổi quyền nuôi con.
Ngày nhận giấy triệu tập.
Triệu Vân lập tức chạy đến nhà chúng tôi.
Vừa bước vào phòng khách.
Cô ta đã chỉ thẳng vào Chu Minh Viễn, lớn tiếng mắng:
“Chu Minh Viễn!”
“Anh giỏi thật đấy!”
“Chẳng phải các người thích nuôi hộ tôi sao?”
“Giờ lại kéo nhau ra tòa là có ý gì?”
“Muốn hủy hoại danh tiếng của tôi à?”
Chu Minh Viễn tiến lên.
Đứng chắn trước tôi.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta.
“Triệu Vân.”
“Cô hiểu nhầm rồi.”
“Niệm Niệm không phải đứa trẻ được ai nuôi hộ.”
“Con bé là con gái của tôi.”
“Nếu cô không thể cho con một mái nhà.”
“Thì đừng cố giữ quyền nuôi con nữa.”
“Từ nay trở đi.”
“Chuyện của con bé.”
“Cô bớt can thiệp vào.”
Triệu Vân tức giận đến phát điên.
Cô ta định xông vào phòng tìm Niệm Niệm.
Nhưng bị Chu Minh Viễn ngăn lại.
Anh đẩy thẳng cô ta ra ngoài cửa.
Cuối cùng.
Trước những chứng cứ không thể phủ nhận.
Tòa án ra phán quyết thay đổi quyền nuôi con.
Từ đó, Niệm Niệm sẽ sống cùng bố.
Do Chu Minh Viễn trực tiếp nuôi dưỡng.
Ngày rời khỏi tòa.
Chu Minh Viễn ngồi vào trong xe.
Nhưng rất lâu sau anh vẫn không khởi động.
Anh nắm chặt bản án trong tay.
Gục đầu lên vô lăng.
Lặng lẽ khóc một lúc rất lâu.
Kể từ ngày ấy.
Triệu Vân không còn có thể vì một phút bốc đồng.
Hay chỉ đơn giản để làm vừa lòng chồng mới.
Mà tùy ý đưa con gái đi nữa.
05
Thời gian cứ từng ngày trôi qua.
Dưới sự chăm sóc của chúng tôi, Niệm Niệm ngày càng cao lớn, tính cách cũng cởi mở hơn rất nhiều.
Con bé sẽ chủ động giúp tôi nhặt rau.
Sẽ cùng Lạc Lạc chạy nhảy, đuổi bắt trong phòng khách.
Đến bữa ăn cũng dám lớn tiếng nói mình muốn ăn sườn xào chua ngọt.
Cho đến một ngày cuối tuần, nửa năm sau.
Chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Người đứng bên ngoài là Triệu Vân.
Tóc cô ta hơi rối.
Hai mắt sưng đỏ, rõ ràng vừa khóc xong.
Sau này tôi mới biết.
Cô ta và người chồng hiện tại, một người có tính kiểm soát cực kỳ mạnh, đã xảy ra mâu thuẫn nghiêm trọng, thậm chí còn động tay động chân.
Không thể tiếp tục sống trong căn nhà ấy.
Đột nhiên cô ta nhớ đến đứa con gái ruột của mình.
Rồi tìm tới đây để tìm kiếm chút an ủi về tinh thần.
Cô ta đẩy tôi sang một bên.
Đi thẳng vào phòng khách.
Dang hai tay về phía Niệm Niệm đang ngồi đọc sách.
“Niệm Niệm, mẹ tới đón con về nhà.”
Cô ta cố nặn ra một nụ cười.
Quyển sách trong tay Niệm Niệm rơi xuống đất.
Con bé không chạy về phía Triệu Vân.
Mà theo bản năng lùi lại hai bước.
Sau đó nhanh chóng đi tới bên cạnh tôi.
Nấp sau lưng tôi.
Cánh tay đang dang ra của Triệu Vân cứng đờ giữa không trung.
Sắc mặt cô ta lập tức trầm xuống.
“Niệm Niệm, con làm gì vậy?”
Triệu Vân không vui, cao giọng nói:
“Mẹ là mẹ ruột của con.”
“Con trốn cái gì?”
“Con thật sự coi nơi này là nhà của mình rồi sao?”
Chu Minh Viễn từ phòng làm việc đi ra.
Trên tay anh cầm bản quyết định pháp luật đã có hiệu lực.
Anh đặt mạnh văn bản xuống bàn trà.
“Triệu Vân, cô nhìn cho rõ.”
“Bây giờ Niệm Niệm sống cùng chúng tôi.”
“Cô có quyền đến thăm theo quy định của pháp luật.”
“Nhưng cô không thể thích thì đưa con bé tới, không thích lại đưa nó đi.”
“Nơi này không phải chỗ tạm chứa của cô.”
“Niệm Niệm cũng không phải món đồ chơi của cô.”
Triệu Vân không quan tâm đến Chu Minh Viễn.
Ánh mắt cô ta chỉ nhìn chằm chằm Niệm Niệm đang trốn sau lưng tôi.
“Niệm Niệm, con tự nói đi.”
Triệu Vân nghiến răng.
Giọng điệu vẫn mang kiểu ép buộc bằng đạo đức quen thuộc.
“Con có theo mẹ về hay không?”
“Con quên ai là người mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra con rồi sao?”
Không khí trong phòng khách dường như đông cứng.
Lạc Lạc sợ hãi ôm chặt chân Chu Minh Viễn.
Tôi cảm nhận được bàn tay phía sau đang siết chặt vạt áo mình.
Tay Niệm Niệm run lên.
“Niệm Niệm, đừng sợ.”
Tôi đưa tay ra phía sau, nắm lấy tay con bé.
“Con muốn nói gì thì cứ nói.”
“Không ai được ép con.”
Niệm Niệm hít sâu một hơi.
Con bé chậm rãi bước ra khỏi phía sau lưng tôi.
Đứng thẳng người.
Con bé nhìn Triệu Vân.
Trong ánh mắt không còn vẻ sợ hãi hay lấy lòng như trước.
Thay vào đó là sự bình tĩnh cùng kiên định.
“Con không về.”
Giọng Niệm Niệm không lớn.
Nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
Triệu Vân mở to mắt.
Giống như vừa nghe thấy chuyện gì đó không thể tin nổi.
“Con nói gì?”
“Con không về.”
Niệm Niệm nhắc lại một lần nữa.
“Nơi này mới là nhà của con.”
Triệu Vân tức đến run người.
Cô ta chỉ thẳng vào tôi, rồi quát Niệm Niệm:
“Cô ta đâu phải mẹ ruột của con!”
“Đối xử tốt với con chỉ là giả vờ!”
“Đợi sau này con trai ruột của cô ta lớn lên, sớm muộn gì cũng đuổi con ra khỏi nhà!”
Đối diện với những lời chia rẽ cay độc đó.
Niệm Niệm im lặng rất lâu.
Con bé không phản bác Triệu Vân.
Chỉ quay đầu.
Ngẩng lên nhìn tôi.
Đôi mắt con bé rất sáng.
Trong đáy mắt là sự kiên định không thể nghi ngờ.
“Mẹ sinh ra con.”
“Con sẽ không phủ nhận chuyện đó.”
Con bé lại siết chặt tay tôi.
“Nhưng mẹ ấy đã nuôi con.”
“Cũng là người đã dang tay đón con.”
“Mẹ ấy cũng là mẹ của con.”
“Nhà của con ở đây.”
“Con sẽ không đi theo mẹ.”
Vừa nói xong.
Triệu Vân hoàn toàn sững sờ.
Sắc mặt cô ta xám xịt.
Không thể nói thêm được một lời.
Cuối cùng chỉ có thể thất thần rời khỏi đó.
Tôi nhìn cô bé trước mặt.
Nước mắt lập tức trào ra.
Tôi ôm chặt lấy con bé.
Giống hệt như ngày hôm ấy ở bến xe.
Ôm thật chặt.
Chỉ có điều lần này.
Con bé cũng dang hai tay.
Ôm chặt lấy tôi.
Bên ngoài gió thổi rất mạnh.
Nhưng trong căn nhà lại ấm áp vô cùng.
Tôi biết.
Cô bé từng kéo theo chiếc vali cũ nát, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng rời đi ấy…
Cuối cùng cũng thật sự trở về nhà.
Bởi nơi này…
Có căn phòng của con bé.
Có tủ quần áo của con bé.
Và cũng có…
Một tình yêu trọn vẹn dành riêng cho con bé.
06
Sau khi thực sự tin rằng mình sẽ không còn bị đưa đi nữa.
Niệm Niệm dần dần trở thành một đứa trẻ có phần… “khó nuôi”.
Con bé bắt đầu dám nói ra những điều mình không hài lòng.
Trước đây, cho dù món tôi nấu có khó ăn đến đâu.
Con bé vẫn chỉ cúi đầu cố gắng ăn hết, miệng còn liên tục khen ngon.
Nhưng bây giờ.
Con bé dám nhíu mày.
Dùng đũa chọc chọc vào đĩa rau.
Rồi phàn nàn:
“Mẹ, hôm nay mẹ cho nhiều muối quá rồi phải không?”
Con bé cũng không còn nhường Lạc Lạc trong tất cả mọi chuyện nữa.
Trong bữa cơm hôm ấy chỉ còn đúng miếng sườn kho cuối cùng.
Lạc Lạc vừa đưa đũa tới.
Đũa của Niệm Niệm cũng chính xác gắp vào đầu còn lại của miếng sườn.
Hai chị em lập tức giằng co ngay trên bàn ăn.
Cuối cùng, nhờ cánh tay dài hơn, Niệm Niệm cứng rắn giành được miếng sườn về bát mình.
Lạc Lạc tức đến mức giậm chân.
Còn con bé thì đứng bên cạnh đắc ý làm mặt quỷ trêu em.
Ngay cả lúc bị bệnh.
Niệm Niệm cũng không còn cố gắng chịu đựng một mình.
Mùa đông năm học lớp Tám.
Nửa đêm con bé sốt cao.
Nếu là trước đây.
Chắc chắn con bé sẽ âm thầm chịu đựng cho đến sáng.
Nhưng đêm ấy.
Con bé trực tiếp đẩy cửa phòng ngủ của chúng tôi.
Đứng bên giường.
Vừa khóc vừa lay tôi thức dậy.
“Mẹ… con đau đầu… khó chịu quá…”
Ở trường có thông báo thu tiền tài liệu, tiền dã ngoại.
Con bé cũng không còn giấu tờ thông báo tận đáy cặp chỉ vì sợ gia đình phải tốn tiền.
Con bé sẽ rất tự nhiên đặt tờ thông báo lên bàn trà.
Lớn tiếng gọi:
“Bố! Mẹ! Trường lại thu tiền rồi!”
“Ngày mai nhất định phải mang theo!”
Thậm chí.
Nếu ở bên ngoài chịu ấm ức.
Hoặc xảy ra tranh cãi với bạn học.
Sau khi về nhà.
Con bé cũng không còn cúi đầu nhận lỗi trước giống ngày xưa.
Mà hai mắt đỏ hoe chạy đến kể với chúng tôi.
Nhất quyết bắt Chu Minh Viễn đến trường đòi lại công bằng cho mình.
Một người cô họ của Chu Minh Viễn ở quê lên thành phố chữa bệnh.
Bà ở nhà chúng tôi vài hôm.
Nhìn thấy Niệm Niệm và Lạc Lạc tranh nhau chiếc máy tính bảng đến mức lăn thành một cục trên ghế sofa.
Lại thấy Niệm Niệm rất tự nhiên sai Lạc Lạc đi rót nước cho mình.
Bà không nhịn được, kéo tôi vào bếp.
Hạ giọng nói:
“Con đúng là làm mẹ kế quá tốt rồi.”
“Lúc mới tới, con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện biết bao.”
“Sao bây giờ lại thành ra ngang ngược như vậy?”
“Dù sao cũng không phải con ruột.”
“Nuôi nó lớn rồi thì rất dễ thành đứa không biết điều.”
“Con vẫn nên để ý một chút.”
“Kẻo sau này nó bắt nạt Lạc Lạc.”
Nghe xong.
Tôi vừa thái rau vừa cười, lắc đầu.
“Cô à.”
“Trẻ con thì làm gì có đứa nào không cãi nhau, không đánh nhau chứ.”
Bà cô họ bĩu môi.
Cho rằng tôi thật sự chẳng biết phân biệt phải trái.
Nhưng bà ấy đâu hiểu.
Mỗi khi nhìn Niệm Niệm của hiện tại.
Biết làm nũng.
Biết tức giận.
Biết tranh giành.
Trong lòng tôi lại vui mừng vô cùng.
Tôi biết rõ.
Con bé không hề trở nên hư hỏng.
Con bé chỉ cuối cùng cũng tin rằng…
Trong căn nhà này.
Con bé không cần phải dùng sự “hiểu chuyện” của mình để đổi lấy một vị trí.
Cuối cùng con bé đã thật sự tin.
Dù mình không đủ ngoan.
Không đủ hoàn hảo.
Thỉnh thoảng có bướng bỉnh.
Có tùy hứng.
Thì cũng sẽ chẳng bao giờ mất đi mái nhà này.
Cũng sẽ không mất đi tình yêu của chúng tôi.
Đó là cảm giác an toàn.
Mà con bé đã phải mất rất nhiều năm.
Mới từng chút từng chút xây dựng được.
Tôi sao có thể nhẫn tâm phá hỏng nó?
07
Thành tích học tập của Niệm Niệm từ trước đến nay luôn nằm trong nhóm xuất sắc.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, con bé đỗ vào trường trung học trọng điểm tốt nhất thành phố, với thành tích nằm trong top ba mươi toàn thành phố.
Chu Minh Viễn vui mừng đến mức bày ba bàn tiệc.
Gặp bất kỳ ai cũng khoe con gái mình có tiền đồ.
Không biết tin tức ấy bằng cách nào đã truyền đến tai Triệu Vân.
Mùa hè năm Niệm Niệm học lớp Mười.
Triệu Vân lại tìm tới.
Mấy năm qua, cuộc sống của cô ta không được thuận lợi.
Người chồng hiện tại vốn có tính kiểm soát rất mạnh lại làm ăn thua lỗ.
Tính khí cũng càng ngày càng tệ.
Lần này đến.
Cô ta mang theo hai hộp thực phẩm dinh dưỡng giá rẻ.
Trên mặt là nụ cười đầy vẻ lấy lòng.
“Niệm Niệm lớn thật rồi, lại còn xinh đẹp hơn trước nhiều.”
Triệu Vân ngồi trên ghế sofa.
Nắm lấy tay Niệm Niệm.
Giọng nói thân mật như thể hai mẹ con rất gần gũi.
“Mẹ nghe nói con thi đỗ trường trọng điểm rồi.”
“Mẹ vui cho con lắm.”
Niệm Niệm bình thản rút tay về.
Lùi lại gần tôi hơn.
“Có chuyện gì sao?”
Triệu Vân ngượng ngùng xoa hai tay.
Thở dài.
Sau đó bắt đầu kể lể đủ thứ.
Nào là cuộc sống hiện tại của mình khó khăn thế nào.
Nào là cha dượng tuy trước đây tính tình không tốt.
Nhưng bây giờ đã lớn tuổi.
Tâm tính cũng bình hòa hơn ngày trước.
Sẽ không còn đối xử tệ với con bé như trước nữa.
Sau một hồi vòng vo.
Cuối cùng cô ta cũng nói đến mục đích chính.
“Niệm Niệm.”
“Giờ con lớn rồi.”
“Cũng nên chia sẻ với mẹ một chút.”
Triệu Vân nhìn con gái.
Ánh mắt chứa đầy tính toán.
“Con chuyển về sống với mẹ đi.”
“Thành tích của con tốt như vậy.”
“Cuối tuần và kỳ nghỉ có thể kèm em trai học.”
“Ngày thường cũng có thể giúp mẹ trông em.”
“Cha dượng con bây giờ cũng đồng ý cho con về rồi.”
“Cả nhà ở cùng nhau chẳng phải tốt hơn sao?”
Phòng khách lập tức rơi vào im lặng.
Chu Minh Viễn vừa định mở miệng.
Tôi đã nhẹ nhàng kéo tay anh.
Ra hiệu để Niệm Niệm tự mình giải quyết.
Niệm Niệm nhìn người mẹ ruột đang ngồi trước mặt.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Hôm đó cả nhà đều đi du lịch nước ngoài.”
“Ngay cả một chỗ cho con cũng chẳng có.”
“Chỉ vì không muốn ông ấy mất vui.”
“Mẹ đã đưa con sang nhà bố.”
Giọng Niệm Niệm bình thản đến lạ.
Không hề có chút tức giận nào.
Chỉ còn sự thất vọng đã lên đến tận cùng.
“Bây giờ mẹ cần con.”
“Lại muốn con trở về.”
Triệu Vân lập tức cuống quýt.
“Con đang nói kiểu gì vậy?”
“Mẹ là mẹ ruột của con!”
“Hồi đó mẹ cũng có nỗi khổ riêng!”
“Nỗi khổ của mẹ…”
Niệm Niệm chẳng hề khách sáo, trực tiếp ngắt lời cô ta.
“Chẳng qua mẹ sợ ông ấy không vui.”
“Sợ cuộc sống tốt đẹp của mình bị ảnh hưởng.”
“Bây giờ mẹ muốn con quay về.”
“Là vì nhà mình không thuê nổi gia sư.”
“Cũng chẳng thuê nổi người giúp việc, đúng không?”
“Thứ mẹ cần…”
“Là con gái.”
“Hay thực ra là một gia sư miễn phí, không cần trả tiền?”
Bị nói trúng suy nghĩ, sắc mặt Triệu Vân đỏ bừng.
Cô ta bật phắt dậy.
Chỉ tay về phía tôi và Chu Minh Viễn, lớn tiếng mắng:
“Là hai người đúng không?”
“Chính hai người đã dạy hư nó!”
“Rốt cuộc hai người đã nói gì với nó…”
“Đến mức ngay cả mẹ ruột mà nó cũng không nhận!”
Đối diện với sự mất kiểm soát của Triệu Vân.
Niệm Niệm thậm chí còn chẳng chớp mắt.
Con bé đứng lên.
Nhìn thẳng vào mẹ ruột.
Bình tĩnh lên tiếng:
“Họ chưa từng dạy con phải căm ghét mẹ.”
“Họ cũng chưa bao giờ nói xấu mẹ trước mặt con.”
“Họ chỉ dạy con rằng…”
“Con là một người độc lập.”
“Con có quyền nói ‘không’.”
“Họ dạy con…”
“Con cũng có quyền từ chối.”
Triệu Vân hoàn toàn không nói nên lời.
Cô ta nhìn cô con gái đang đứng trước mặt mình.
Đó đã là một cô gái hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của cô ta.
Tỉnh táo.
Sắc sảo.
Đến lúc ấy, Triệu Vân mới thực sự hiểu ra.
Từ nay trở đi.
Cô ta không còn có thể dựa vào quan hệ huyết thống hay cái gọi là đạo đức để trói buộc con gái mình nữa.
Sau lần đó.
Triệu Vân không còn tới làm phiền cuộc sống của chúng tôi.
Ba năm cấp ba.
Niệm Niệm học hành vô cùng chăm chỉ.
Trong người con bé lúc nào cũng có một ý chí không chịu thua.
Đặc biệt là kể từ khi bước vào lớp Mười Hai.
Mỗi ngày Chu Minh Viễn đều thức dậy sớm hơn nửa tiếng.
Niệm Niệm phải tới trường học buổi tự học sáng từ rất sớm.
Anh luôn chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Sau đó tự mình lái xe đưa con gái đến trường.
Có lúc Niệm Niệm ngồi trên xe tranh thủ học thuộc từ vựng.
Anh liền vặn nhỏ radio xuống.
Anh thường nói:
“Bố chẳng hiểu chuyện học hành.”
“Những gì bố có thể làm…”
“Chỉ là đưa con đến trường đúng giờ.”
“Sau đó bình an đón con về nhà.”
Tháng cuối cùng trước kỳ thi đại học.
Kết quả thi thử của Niệm Niệm đột nhiên sa sút khá nhiều.
Thứ hạng của con bé rớt khỏi top 50 của khối.
Tối hôm đó.
Khi tôi thức dậy đi vệ sinh, thấy đèn trong phòng con bé vẫn sáng.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Niệm Niệm đang gục trên bàn học.
Trước mặt là cả một chồng đề thi.
Hai bờ vai con bé run lên từng đợt.
Nó đang lặng lẽ khóc.
Tôi bước đến.
Rót một cốc sữa nóng đặt cạnh tay con.
Rồi nhẹ nhàng vỗ lưng con bé.
“Sao vậy?”
“Áp lực quá à?”
Niệm Niệm ngẩng đầu lên.
Hai mắt đã sưng đỏ.
Con bé ôm lấy eo tôi.
Giọng nghẹn ngào:
“Mẹ…”
“Con sợ mình thi không tốt.”
“Con sợ không đỗ được trường đại học tốt.”
“Con cảm thấy có lỗi với tình cảm bố mẹ dành cho con suốt bao năm.”
“Con sợ sau này mình không có tiền đồ.”
“Không thể báo đáp bố mẹ.”
Nghe những lời ấy.
Lòng tôi đau nhói.
Đứa trẻ này…
Bình thường nhìn qua dường như đã hoàn toàn hòa nhập với gia đình.
Nhưng cứ đến những thời điểm quan trọng.
Sự cố chấp muốn chứng minh giá trị của bản thân lại một lần nữa xuất hiện.
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh con bé.
Nghiêm túc nhìn con.
“Niệm Niệm.”
“Con nghe mẹ nói.”
Tôi nắm tay con.
“Bố mẹ nuôi con…”
“Không phải để đầu tư.”
“Cũng chẳng phải đợi đến ngày con thi đỗ đại học, kiếm thật nhiều tiền rồi trả lại cho bố mẹ.”
“Bố mẹ nuôi con…”
“Bởi vì con là con gái của bố mẹ.”
“Chỉ cần con khỏe mạnh.”
“Bình an.”
“Sau này có một công việc mình yêu thích.”
“Tự lo được cho cuộc sống của mình.”
“Thế là bố mẹ đã mãn nguyện rồi.”
“Nếu con thi tốt.”
“Bố mẹ đương nhiên sẽ tự hào.”
“Nếu con thi không tốt.”
“Thì trong nhà này…”
“Vẫn luôn có một bát cơm dành cho con.”
“Con không cần phải dùng thành tích để báo đáp bất kỳ ai.”
Niệm Niệm nhìn tôi.
Nước mắt từng giọt lớn lăn xuống hai má.
Con bé dùng sức gật đầu.
Sau đó cầm cốc sữa lên.
Uống một hơi cạn sạch.
Mùa hè năm ấy.
Niệm Niệm phát huy vô cùng ổn định.
Con bé thuận lợi đỗ vào một trường đại học 211 ở một thành phố hạng nhất mới phía Nam.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển.
Chu Minh Viễn đi tới đi lui trong phòng khách.
Vui mừng đến mức chẳng biết phải làm gì.
Cuối cùng anh chạy xuống dưới nhà.
Mua kẹo mừng.
Mua hoa quả.
Lại mua thêm mấy thùng sữa.
Sau đó mang đi chia cho từng nhà hàng xóm.
Trước ngày nhập học.
Tôi đưa con bé đến trung tâm thương mại.
Mua cho con một chiếc vali mới tinh.
Chất lượng rất tốt.
Tối hôm trước ngày lên đường.
Tôi giúp Niệm Niệm sắp xếp hành lý.
Lúc đó tôi mới phát hiện.
Quần áo mới cùng những đồ dùng sinh hoạt đều đã được con bé xếp vào chiếc vali mới.
Còn chiếc vali cũ bị hỏng một bánh xe.
Chiếc vali mà con bé mang tới nhà chúng tôi năm mười tuổi.
Lại trống không, nằm trên ngăn cao nhất của tủ quần áo.
“Chiếc vali cũ ấy…”
“Để ở đây cũng chiếm chỗ.”
“Hay là bỏ đi nhé?”
Tôi chỉ lên nóc tủ.
Khẽ hỏi.
Động tác trên tay Niệm Niệm dừng lại.
Con bé bước tới ôm lấy tôi.
Vùi đầu vào vai tôi.
Giọng rất nhỏ.
Nhưng lại kiên định vô cùng.
“Không bỏ.”
“Hồi trước con mang nó theo…”
“Là vì lúc nào con cũng chuẩn bị sẵn để rời đi.”
Con bé ngẩng đầu.
Vành mắt hơi đỏ.
Nhưng khóe môi lại cong lên thành một nụ cười.
“Mẹ.”
“Cứ để chiếc vali cũ ở nhà nhé.”
“Con còn phải về mà.”
08
Suốt bốn năm đại học.
Chúng tôi vẫn đều đặn gửi tiền sinh hoạt cho Niệm Niệm.
Con bé không còn từ chối nữa.
Cũng chẳng còn lén nhịn ăn để tiết kiệm tiền.
Về sau.
Nhờ thành tích học tập tốt.
Con bé nhận được học bổng.
Đồng thời kiếm được khoản thu nhập đầu tiên thông qua kỳ thực tập.
Sau khi tốt nghiệp.
Với thành tích xuất sắc cùng kinh nghiệm thực tập phong phú.
Con bé thuận lợi vào làm tại một tập đoàn Internet rất nổi tiếng ở địa phương.
Chế độ đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.
Dù công việc bận rộn đến đâu.
Cứ cách vài hôm, con bé vẫn lại về nhà một lần.
Gặp kỳ nghỉ ngắn.
Cho dù phải ngồi tàu liên tỉnh mấy tiếng.
Con bé cũng muốn trở về nhà, ở lại hai ngày.
Sau khi hoàn thành một dự án lớn.
Nhận được khoản tiền thưởng đầu tiên.
Con bé cố tình chọn một cuối tuần.
Ngồi tàu liên tỉnh về nhà.
Tối hôm ấy.
Niệm Niệm lấy từng món quà ra khỏi vali.
Con bé mua cho tôi một chiếc khăn lụa tơ tằm.
Tôi biết thương hiệu đó.
Giá chẳng hề rẻ.
Con bé mua cho Chu Minh Viễn một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất.
Còn mang về cho Lạc Lạc, khi ấy đang học năm nhất đại học, một đôi giày bóng rổ phiên bản giới hạn.
Đó là đôi giày mà thằng bé nhắc đến mãi.
Nhưng trước giờ vẫn không nỡ mua.
Chu Minh Viễn cầm chiếc điện thoại mới.
Miệng cứ liên tục nói:
“Phí tiền quá.”
Nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt lại cong lên, cười đến nở rộ như hoa.
Lạc Lạc ôm đôi giày nhảy cẫng giữa phòng khách.
Miệng không ngừng gọi:
“Chị ruột!”
“Chị ruột!”
Giọng gọi ngọt ngào hơn bao giờ hết.
Tôi vuốt ve chiếc khăn lụa mềm mại.
Trong lòng vừa cảm động vừa xót xa.
Không nhịn được, tôi trách con:
“Con mới đi làm.”
“Tiền thuê nhà, tiền ăn uống, cái gì chẳng cần tiền?”
“Giữ lại dùng cho bản thân chẳng phải tốt hơn sao?”
“Đừng tiêu tiền lung tung cho bố mẹ nữa.”
Niệm Niệm bước tới.
Vòng tay ôm lấy cổ tôi.
Cười híp mắt:
“Mẹ.”
“Bây giờ con có tiền rồi.”
Con bé tựa đầu lên vai tôi.
Giọng nói cũng nghiêm túc hơn.
“Hồi nhỏ…”
“Đến uống một hộp sữa…”
“Con cũng phải hỏi mẹ trước xem có được uống không.”
“Ăn một miếng sườn…”
“Trong lòng cũng phải đắn đo rất lâu.”
“Bây giờ con tự kiếm được tiền rồi.”
“Mua cho mẹ một chút đồ…”
“Chắc cũng không cần xin phép nữa nhỉ?”
Nghe con bé nói.
Sống mũi tôi cay lên.
Tôi đưa tay gõ nhẹ vào trán con.
“Chỉ được cái giỏi nói.”
Những năm tiếp theo.
Niệm Niệm gần như đã làm được đúng những điều con bé từng nói.
Mỗi lần đi công tác ở thành phố khác.
Con bé đều gửi đặc sản địa phương về cho tôi.
Chỉ cần thời tiết bắt đầu trở lạnh.
Tin nhắn WeChat của con bé còn đúng giờ hơn cả bản tin thời tiết.
Nhắc tôi và Chu Minh Viễn phải mặc thêm áo.
Mỗi dịp lễ, Tết.
Con bé luôn nhớ mua vé từ rất sớm.
Sau đó đúng hẹn xuất hiện trước cửa nhà.
Năm Lạc Lạc tốt nghiệp đại học.
Thằng bé nhất quyết muốn đến thành phố nơi Niệm Niệm làm việc để lập nghiệp.
Niệm Niệm không nói hai lời.
Giúp em tìm nhà.
Ứng trước tiền đặt cọc.
Cuối tuần còn giúp em chuyển đồ từ ký túc xá.
Khi Lạc Lạc mới đi làm, gặp phải cú sốc đầu tiên trong công việc.
Nửa đêm gọi điện cho chị, vừa khóc vừa than thở.
Niệm Niệm kiên nhẫn nghe hết.
Hôm sau lại dẫn em đi ăn một bữa ngon.
Tiện thể phân tích cho em mọi mặt lợi hại.
Tết năm nay.
Sau bữa cơm tất niên.
Hai chị em ngồi trên thảm phòng khách bóc từng kiện hàng.
Đó đều là những món đồ Tết Niệm Niệm đã mua trên mạng từ trước.
Lạc Lạc cầm một hộp sô-cô-la nhập khẩu.
Nhất quyết nói đây là chị mua cho mình.
Niệm Niệm lập tức giật lại.
Trừng mắt nói:
“Nằm mơ đi.”
“Cái này chị mua cho mẹ.”
“Phần của em nằm trong cái hộp bên kia.”
“Chị thiên vị!”
Lạc Lạc lập tức phản đối.
“Mua cho mẹ thì toàn đồ đắt tiền.”
“Mua cho em toàn hàng giảm giá!”
“Em biết cái gì.”
Niệm Niệm hừ một tiếng.
“Mẹ nuôi chị cực khổ bao nhiêu.”
“Còn nuôi em chỉ là tiện thể thôi.”
“Có quà cho em là tốt lắm rồi!”
Nhìn hai chị em cãi nhau ầm ĩ trong phòng khách.
Chu Minh Viễn ngồi bên cạnh, vừa cười vừa bóc quýt.
Tôi ngồi trên sofa.
Nhìn khung cảnh náo nhiệt dưới ánh đèn.
Đột nhiên cảm thấy.
Tất cả những vất vả.
Những tủi thân.
Những mệt mỏi trong suốt bao năm.
Đến khoảnh khắc này.
Đều trở nên đáng giá vô cùng.
Tiếng chuông giao thừa vang lên.
Niệm Niệm chạy về phòng mình.
Lấy ra một bao lì xì.
Đặt vào tay tôi.
“Mẹ.”
“Tiền mừng tuổi.”
Con bé cười nói.
Tôi đi theo con vào phòng.
Ánh mắt vô tình dừng lại ở góc tủ quần áo.
Chiếc vali cũ.
Chiếc vali con bé mang tới năm mười tuổi.
Vẫn lặng lẽ nằm ở đó.
Nhiều năm đã qua.
Nó không còn đựng quần áo để rời khỏi nhà.
Cũng chẳng còn phát ra tiếng bánh xe ma sát chói tai giữa đêm khuya.
Nó giống như một nhân chứng im lặng.
Chứng kiến một cô bé nhút nhát.
Mang trong lòng đầy những mảnh vỡ.
Từng chút từng chút trưởng thành ở nơi này.
Có được chỗ dựa.
Có được sự tự tin.
“Mẹ nhìn gì vậy?”
Niệm Niệm thấy tôi nhìn về phía ấy.
Liền hỏi.
“Không có gì.”
Tôi mỉm cười.
09
Về sau.
Niệm Niệm có bạn trai.
Con bé không giấu chúng tôi.
Chỉ một thời gian ngắn sau khi xác nhận mối quan hệ.
Đã đưa chàng trai ấy về nhà.
Cậu ấy tính tình ôn hòa.
Đối nhân xử thế cũng rất thẳng thắn.
Ăn cơm xong.
Cậu chủ động giúp Chu Minh Viễn dọn bát đũa.
Lạc Lạc cố tình hỏi:
“Sau này anh có ngăn chị em về nhà ngoại không?”
Cậu ấy nghiêm túc trả lời:
“Vốn dĩ đây đã là nhà của cô ấy.”
“Cô ấy muốn về lúc nào.”
“Đều không cần tôi đồng ý.”
Nghe câu nói ấy.
Niệm Niệm cúi đầu cười.
Sau này con bé nói với tôi.
Lý do khiến con quyết định kết hôn.
Không phải vì điều kiện của đối phương tốt đến mức nào.
Mà bởi khi ở bên người ấy.
Con không cần phải nhìn sắc mặt người khác.
Cũng không phải luôn nhường nhịn để đổi lấy tình yêu thương.
Ngày hôn lễ diễn ra.
Chu Minh Viễn đỏ hoe mắt.
Dặn dò chàng trai ấy:
“Chú không phải giao con gái cho cháu.”
“Con bé là một người độc lập.”
“Sau này hai đứa cùng chăm sóc nhau.”
“Không ai được bắt nạt ai.”
Niệm Niệm mặc váy cưới.
Ôm lấy tôi.
“Mẹ.”
“Con kết hôn…”
“Không có nghĩa là rời khỏi ngôi nhà này.”
“Chỉ là…”
“Con tự có thêm một mái nhà nữa.”
Sau khi kết hôn.
Con bé vẫn vài ngày lại về nhà một lần.
Có lúc chồng đi cùng.
Có lúc một mình trở về.
Mỗi khi bước qua cửa.
Con bé vẫn tranh đồ ăn vặt với Lạc Lạc như trước.
Vẫn chê món tôi nấu hơi mặn.
Những đồ đạc trong phòng con bé.
Chúng tôi cũng chưa từng động vào.
10
Nhiều năm sau.
Tôi và Chu Minh Viễn đều đã lớn tuổi.
Chúng tôi định sửa sang lại căn nhà một lần.
Trong lúc thu dọn phòng Niệm Niệm.
Tôi lại nhìn thấy chiếc vali cũ ấy.
Mặt vali đã phủ kín bụi.
Chiếc bánh xe bị hỏng cũng đã rơi hẳn ra.
Tôi hỏi Niệm Niệm:
“Chiếc này còn giữ nữa không?”
Con bé đứng ở cửa.
Lặng lẽ nhìn nó hồi lâu.
Tôi cứ nghĩ.
Con bé sẽ lại nói giữ như trước.
Nhưng Niệm Niệm bước tới.
Cúi xuống nhấc chiếc vali lên.
“Vứt đi thôi.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Con nỡ bỏ sao?”
Niệm Niệm mỉm cười rồi gật đầu.
“Năm mười tuổi.”
“Con đặt nó ở đầu giường.”
“Là vì lúc nào con cũng chuẩn bị sẵn để rời đi.”
“Đến lúc lên đại học.”
“Con để nó lại ở nhà.”
“Là để tự nhắc mình rằng…”
“Con vẫn còn một nơi để trở về.”
Con bé lấy chìa khóa nhà từ trong túi.
Lắc nhẹ trước mặt tôi.
“Nhưng bây giờ…”
“Con không cần nó nhắc nữa.”
“Nơi này có phòng của con.”
“Có bố.”
“Có mẹ.”
“Có cả em trai.”
“Bao nhiêu năm nay.”
“Tình yêu mọi người dành cho con…”
“Từ lâu đã đủ để chứng minh.”
“Con chính là người của gia đình này.”
Chính tay Niệm Niệm mang chiếc vali cũ xuống dưới nhà.
Lúc con bé trở lên.
Chu Minh Viễn đã hầm một nồi sườn xào chua ngọt mà con bé thích nhất.
Lạc Lạc cũng đưa vợ về.
Vừa bước vào cửa đã oang oang:
“Chị thiên vị quá!”
“Lại chẳng mua gì cho em!”
Niệm Niệm thay dép.
Quen thuộc đi thẳng vào bếp.
Gắp một miếng sườn nếm thử.
“Bố.”
“Hôm nay bố cho ít đường quá.”
Chu Minh Viễn bật cười.
Vẫy tay đuổi con bé.
“Chê không ngon thì tự đi mà nấu.”
Con bé lại chạy tới ôm lấy tôi.
“Thế thì…”
“Vẫn là mẹ nấu ngon nhất.”
Trong nhà lại vang lên tiếng cười nói rộn ràng.
Giống như rất nhiều năm trước.
Chỉ là…
Bên ngoài cánh cửa ấy.
Đã không còn cô bé từng kéo theo chiếc vali cũ nát.
Đứng chần chừ.
Không dám bước vào nhà.
Năm mười tuổi.
Con bé từng đứng trước cửa.
Rụt rè hỏi tôi:
“Cô ơi… cháu có thể ở nhờ mấy hôm được không ạ?”
Sau đó, tôi đã dùng rất nhiều năm.
Để nói cho con bé biết một điều.
Một mái nhà thật sự…
Không phải nơi con phải dùng sự hiểu chuyện của mình để đổi lấy quyền được ở lại.
Mà là nơi…
Dù con phạm lỗi.
Con cũng không cần phải chạy trốn.
Dù con chịu tủi thân.
Vẫn sẽ có người dang tay đón lấy con.
Dù con đi xa đến đâu.
Vẫn sẽ luôn có một ngọn đèn được giữ lại, chờ con trở về.
Cuối cùng.
Chiếc vali cũ ấy cũng bị vứt đi.
Nhưng cô bé từng kéo nó đứng trước cửa.
Rụt rè hỏi liệu mình có thể ở lại vài ngày hay không…
Từ đó về sau.
Không bao giờ bị bất kỳ ai đưa đi nữa.
Chúng tôi đã giữ con bé ở lại trong căn nhà này.
Và chính tình yêu của mái nhà ấy…
Đã nâng bước con đi tới những chân trời xa hơn.
(Hết)
