“Chu Cường, anh lúc nào cũng cảm thấy bản thân bị mắc kẹt ở giữa, tiến cũng khó mà lùi cũng không xong. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng, người thật sự khó xử nhất từ đầu đến cuối lại là em.”
“Em đi đây.”
“Từ hôm nay, anh không cần phải khó xử nữa.”
“Còn phía bố anh, anh tự mình nói đi.”
Tôi bước ra khỏi quán mì.
Ánh nắng bên ngoài chói đến mức khiến mắt tôi hơi nheo lại.
Tôi đứng trước cửa, hít thật sâu một hơi. Cảm giác nghẹn lại trong lồng ngực suốt sáu năm qua, cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.
Buổi tối, Lâm Nam mở một chai rượu để ăn mừng cho tôi.
Cô ấy hỏi:
“Cảm giác thế nào?”
Tôi đáp:
“Sướng.”
“Sướng đến mức nào?”
“Giống như những tảng đá đã đè nặng lên người tôi suốt sáu năm, từng khối từng khối được nhấc xuống.”
Cô ấy nâng ly lên:
“Cạn ly vì Tô Hiểu Văn, vì cuối cùng cậu cũng không tiếp tục nhịn nữa.”
Uống đến khi có chút men say, tôi lấy điện thoại ra.
Trong nhóm gia đình, thím Hai gửi một câu:
“Ôi, căn nhà của nhà anh cả thật sự bán rồi sao?”
Không ai lên tiếng trả lời.
Một lát sau, Lưu Thiến mới gửi:
“Nghe mẹ em nói tuần sau họ chuyển đi.”
Thím Hai gửi một biểu tượng che mặt.
Tôi đặt úp điện thoại xuống, không muốn nhìn thêm.
Đại khái những người đó đang bàn tán chuyện gì, tôi cũng có thể đoán ra.
Họ sẽ nói tôi độc ác.
Nói tôi bất hiếu.
Nói Chu Cường cưới phải tôi đúng là xui xẻo tám đời.
Nhưng chẳng ai nhắc đến nguyên nhân.
Không ai nói tối hôm đó bố chồng đã công khai làm nhục tôi thế nào.
Không ai nói về sự thiên vị của mẹ chồng trong suốt sáu năm.
Càng không ai nói đến những lần Chu Cường lựa chọn im lặng.
Nhưng cũng chẳng sao.
Tôi không cần bọn họ hiểu.
Điều tôi cần là chiếc chìa khóa của căn nhà đã được giao lại.
Hơn 2.000.000 tệ đã nằm trong tài khoản của tôi.
Còn thỏa thuận ly hôn, có lẽ ngày mai Chu Cường cũng sẽ ký.
Ngày bố mẹ chồng chuyển đi, tôi tới nhìn căn nhà ấy lần cuối.
Bên trong đã hoàn toàn trống không.
Phòng khách phủ một lớp bụi mỏng.
Sợi dây phơi quần áo ngoài ban công vẫn còn đó. Trên dây treo một chiếc tất cũ đã bị gió hong khô, tôi cũng không biết là của ai.
Tôi đứng trong căn phòng khách trống trải một lúc lâu.
Trong đầu nhớ lại sáu năm trước, vào ngày nhận chìa khóa. Khi ấy tôi một mình chạy tới xem nhà, vui mừng đến mức đi vòng quanh từng căn phòng hết lần này đến lần khác.
Khi đó, tôi cứ tưởng nơi này sẽ trở thành một “mái ấm”.
Nhưng về sau, nó lại biến thành nhà của người khác.
Còn tôi trở thành “người ngoài”.
Bây giờ nơi này đã trống rỗng.
Tuần sau, chủ nhà mới sẽ tới nhận nhà.
Tôi khóa cửa, rồi đi xuống lầu.
Gió thu thổi thẳng vào mặt, mang theo hơi lạnh.
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh chóng.
Chu Cường ký vào thỏa thuận.
Chúng tôi hẹn ngày cùng tới Cục Dân chính.
Trong suốt quá trình ấy, anh gần như chẳng nói gì.
Chỉ đến khi chuẩn bị rời đi, anh mới nói:
“Em chăm sóc bản thân cho tốt.”
Tôi đáp:
“Anh cũng vậy.”
Anh lại nói:
“Cuối tuần anh sẽ tới đón con.”
Tôi nói:
“Được.”
Sau đó, chúng tôi chia tay ngay trước cửa Cục Dân chính.
Anh đi về hướng đông.
Tôi đi về hướng tây.
Không một ai quay đầu nhìn lại.
Sau khi bố mẹ tôi biết chuyện, bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói:
“Về nhà ở.”
Mắt mẹ đỏ lên, nhưng bà không khóc.
Khi dọn phòng cho tôi, bà cứ không ngừng lẩm bẩm:
“Không sao, không sao, bắt đầu lại.”
Tôi ôm lấy mẹ:
“Mẹ, con xin lỗi, đã khiến hai người phải lo lắng.”
Mẹ vỗ nhẹ lên lưng tôi:
“Con sống tốt là được.”
Lâm Nam sợ tôi ở một mình rồi nghĩ quẩn, ngày nào cũng kéo tôi ra ngoài ăn uống, xem phim.
Thật ra tôi rất ổn.
Thậm chí còn ổn hơn tôi từng tưởng.
Trước kia, khi sống cùng Chu Cường, tôi lúc nào cũng có cảm giác mình đang mắc nợ một ai đó.
Nợ bố mẹ chồng.
Nợ chồng.
Nợ cả gia đình này.
Nhưng bây giờ, tôi không còn nợ ai nữa.
Tôi lấy tiền bán nhà mua một căn hộ nhỏ rộng 45 mét vuông ở phía tây thành phố.
Một mình sống như vậy là vừa đủ.
Ban công quay về hướng nam.
Tôi mua vài chậu cà chua bi, cây nào cũng xanh mướt, phát triển rất tốt.
Cuối tuần, tôi đón con về ở cùng.
Thằng bé đứng ngoài ban công, chỉ vào những quả cà chua bi rồi hỏi:
“Mẹ, bao giờ mới ăn được?”
Tôi nói:
“Sắp rồi.”
Con trai tôi sáu tuổi, vẫn chưa thực sự hiểu tại sao bố mẹ lại không còn sống chung với nhau nữa.
Nhưng khi thằng bé hỏi:
“Mẹ, con ở với mẹ được không?”
Tôi trả lời:
“Được. Đương nhiên là được.”
Có một ngày, tôi bất chợt nhớ tới câu bố chồng từng nói:
“Con không có tư cách.”
Bây giờ nghĩ lại, ông nói cũng đúng.
Tôi quả thật không có tư cách chia tài sản của nhà họ Chu.
Bởi vì tôi vốn hoàn toàn không cần thứ đó.
Tôi có công việc riêng.
Có căn nhà của mình.
Có khoản tiền tiết kiệm của mình.
Có những người yêu thương tôi.
Tôi không cần cái gọi là “tài sản gia đình” ấy để chứng minh bản thân mình là ai.
Cũng chẳng cần tiếp tục nhẫn nhịn, chịu đựng để đổi lấy một tấm vé cho phép tôi bước vào nhà họ Chu.
Tôi sống không phải để “có tư cách” ngồi bên bàn ăn của bất kỳ ai.
Tôi sống để một ngày nào đó có thể ngồi trước bàn ăn do chính mình lựa chọn, mời những người mình muốn mời, thưởng thức bữa cơm do chính tay mình nấu.
Tối hôm ấy, tôi hái xuống vài quả cà chua bi.
Chúng đỏ mọng.
Tôi rửa sạch, đặt lên một chiếc đĩa sứ trắng rồi mang ra chiếc bàn nhỏ ngoài ban công.
Con trai ngồi đối diện tôi.
Lâm Nam cũng tới.
Ba người vừa ăn những quả cà chua bi có vị chua chua ngọt ngọt, vừa trò chuyện giữa làn gió đầu thu.
Lâm Nam hỏi:
“Sau này cậu định làm gì?”
Tôi đáp:
“Làm việc cho tốt, nuôi con cho tốt, sống cuộc đời của mình cho tốt.”
Lâm Nam cười:
“Như vậy là đúng.”
Thật ra, cuộc sống của bất kỳ ai cũng chẳng dễ dàng.
Nhưng cuối cùng, tôi đã hiểu được một điều.
Hãy dành lòng tốt của mình cho đúng nơi cần đến.
Khi cần giữ giới hạn, nhất định phải giữ lấy giới hạn của mình.
Lùi một bước chưa chắc đã có thể thấy trời cao biển rộng.
Tiến thêm một bước, đôi khi mới thực sự có được cơ hội.
Tôi mất sáu năm mới hiểu ra đạo lý ấy.
Nhưng may mắn là vẫn chưa quá muộn.
Ngoài ban công, gió nhẹ nhàng lướt qua, khiến những chiếc lá cà chua bi phát ra tiếng xào xạc.
Tôi cho quả cà chua bi cuối cùng vào miệng.
Vị chua ngọt của nó lập tức vỡ ra trên đầu lưỡi.
Ở nơi chân trời xa, một mảng hoàng hôn đẹp đến nao lòng.
Màu cam đỏ, tựa như một củ khoai lang nướng vừa được lấy ra khỏi lò.
Tôi tựa người vào ghế.
Cảm giác như cả cơ thể mình vừa nhẹ đi năm ký.
hết