#ST11295 – Chương 14

Ngày hoàn tất mọi thủ tục ly hôn, thời tiết đẹp đến lạ thường.

Luật sư Tô thu xếp ngay ngắn toàn bộ giấy tờ rồi trao lại cho tôi.

“Ôn tổng, bắt đầu từ hôm nay, cô đã không còn bất cứ ràng buộc pháp lý nào với nhà họ Lục nữa.”

Tôi gật đầu.

Ngay khi vừa rời khỏi văn phòng luật sư, điện thoại của tôi vang lên.

Người gọi đến là chú họ bên nhà họ Ôn.

“Nhược Vãn, giấy phép đăng ký công ty mới của cháu đã được phê duyệt rồi. Tên công ty vẫn dùng cái tên cháu lựa chọn, ‘Dược phẩm Nhược Vãn’.”

“Vâng ạ.”

“À đúng rồi, về kế hoạch R&D sản phẩm mới cháu đề xuất lần trước, chú đã bàn bạc với mấy người bạn già. Ai cũng đánh giá rất cao. Còn khoản vốn khởi động thì cháu không cần lo, gia đình sẽ thu xếp.”

Tôi lên tiếng cảm ơn.

Chú cười lớn: “Đều là người nhà cả, cần gì phải khách sáo. Nếu ông nội cháu còn sống, nhìn thấy cháu có được ngày hôm nay, chắc chắn ông sẽ là người vui nhất.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi đứng bên đường, im lặng suy nghĩ một lúc.

Ba năm trước, khi bước chân vào nhà họ Lục, tôi chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

Không phải bởi tôi không có, mà vì khi ấy tôi cảm thấy những thứ đó không cần thiết.

Khi đó, tôi vẫn ngây thơ cho rằng hôn nhân có thể sống đơn giản một chút. Hai người ở bên nhau, đâu nhất thiết phải đem mọi thứ ra phân định rõ ràng rồi tính toán từng chút một.

Nhưng mãi về sau tôi mới hiểu, có những thứ nếu bạn không chủ động bày ra, người khác sẽ tự cho rằng bạn chẳng có gì.

Tôi lấy điện thoại, gọi cho Hạ Viễn.

“Chú Hạ, ba đối tác muốn hợp tác mà lần trước chú nhắc đến, chú có thể sắp xếp cuộc hẹn rồi ạ.”

“Được. Chiều mai cháu đến văn phòng chú, cả ba bên đều sẽ có mặt.”

Cúp điện thoại, tôi lên xe, bảo tài xế đưa thẳng đến văn phòng của công ty mới.

Khi xe chạy ngang qua tòa nhà cao tầng của Dược phẩm Thịnh Hằng, tôi nghiêng mắt nhìn sang.

Tòa nhà ấy vẫn còn nguyên, cánh cổng kia cũng chẳng hề thay đổi.

Chỉ là rất nhiều thứ bên trong đó, từ lâu đã không còn bất kỳ mối liên hệ nào với tôi nữa.

Xe tiếp tục chạy về phía trước.

Tôi tựa đầu vào ghế, khẽ nhắm mắt.

Trong tâm trí lần lượt hiện lên vô số mảnh ký ức.

Sức mạnh từ những cánh tay siết chặt của bốn gã bảo vệ trong phòng họp.

Gương mặt Lâm Thi Ngữ khi từng cái tát được giáng xuống.

Sự im lặng của Lục Cảnh Thâm khi đứng ngay bên cạnh, không nói một lời.

Cả gương mặt trắng bệch của Phương Minh Viễn, tiếng chiếc cốc của dì Vương rơi xuống vỡ loảng xoảng, cùng tập hồ sơ màu đen mà luật sư Tô đã mang đến cho tôi trong lần đầu gặp mặt.

Những hình ảnh đó nối tiếp nhau vụt qua như một thước phim tua nhanh.

Rồi tôi mở mắt.

Ngoài cửa kính lúc này đã xuất hiện một con phố hoàn toàn khác.

Đã đến nơi.

Tấm biển “Dược phẩm Nhược Vãn” mới được treo lên, những dòng chữ mạ vàng dưới ánh nắng trông lấp lánh.

Tôi xuống xe, đứng dưới tòa nhà và ngẩng đầu nhìn hai giây.

Sau đó, tôi đẩy cửa bước vào.

Chương 30

Năm năm sau.

Dược phẩm Nhược Vãn tổ chức lễ kỷ niệm 5 năm thành lập tại Tân Thành.

Buổi lễ được tổ chức tại sảnh tiệc lớn nhất Tân Thành, với hơn 300 khách mời tham dự.

Sáu vị chủ tịch của các doanh nghiệp dược nằm trong top 10 ngành đều có mặt. Tổng thư ký Hiệp hội ngành cũng đích thân đến tham dự. Trước giờ khai mạc, chủ tịch của ba công ty niêm yết còn trực tiếp tìm đến tôi để gửi lời chúc mừng.

Chỉ mất 5 năm, Dược phẩm Nhược Vãn đã vươn lên top 5 toàn ngành, với mức định giá đạt 4,8 tỷ tệ.

Công nghệ cốt lõi của công ty hoàn toàn dựa trên 17 bằng sáng chế từng đứng tên tôi năm xưa, cộng thêm 12 bằng sáng chế mới được đăng ký trong những năm gần đây, nâng tổng số lên 29 bằng sáng chế.

Đội ngũ R&D hiện tại của công ty có 120 người, hơn 30 trong số đó là những nhân viên kỳ cựu từng đi theo tôi từ Thịnh Hằng sang. Tôi không hề đào góc tường của bất kỳ ai, mà chính họ tự tìm đến.

Hạ Viễn ngồi ở hàng ghế đầu, trên tay cầm ly rượu, gương mặt tràn đầy ý cười.

“Nhược Vãn, năm đó ông nội cháu gây dựng sự nghiệp, phải mất 20 năm mới đạt được vị trí này. Còn cháu chỉ cần 5 năm.”

Tôi cười nhẹ: “Bây giờ thời đại đã khác rồi chú ạ.”

“Thời đại thay đổi là một chuyện. Quan trọng nhất vẫn là con người.”

Chú nâng ly cụng với tôi.

Đến giữa buổi lễ, tôi bước lên sân khấu và phát biểu vài lời ngắn gọn.

Bên dưới, hơn 300 người đều tập trung lắng nghe.

Năm năm trước, khi tôi đứng trên diễn đàn chuyên ngành, tôi vẫn phải chứng minh năng lực của mình trước những người có mặt ở đó.

Nhưng hôm nay, tôi đã không còn cần làm vậy nữa.

Tôi chỉ nói vài câu rồi bước xuống sân khấu. Không cần nói quá nhiều, bởi thành quả trong suốt 5 năm qua đã đủ để thay tôi chứng minh tất cả.

Vừa rời khỏi sân khấu, Phương Minh Viễn đã đi về phía tôi.

Hiện tại, ông đang đảm nhiệm chức Giám đốc Tài chính (CFO) của Dược phẩm Nhược Vãn.

“Ôn tổng, bên ngoài có người muốn gặp cô.”

“Ai?”

“Lục Cảnh Thâm.”

Tôi hơi sững lại.

“Cho anh ta vào.”

Khi Lục Cảnh Thâm bước vào, trông anh ta có vẻ gầy hơn một chút so với 5 năm trước.

Sau khi mất quyền sử dụng những bằng sáng chế của tôi, Thịnh Hằng đã phải chật vật gần hai năm mới có thể duy trì. Về sau, nhờ đàm phán được những hợp tác công nghệ mới, công ty mới từng bước hồi phục, nhưng quy mô đã không còn đủ để giữ vị trí như trước kia.

Hiện giờ anh ta vẫn là Chủ tịch Thịnh Hằng. Công ty vẫn tiếp tục hoạt động, chỉ là không còn giữ được vị trí đứng đầu nữa.

Anh ta đi đến trước mặt tôi rồi nhìn tôi.

“Chúc mừng em, Nhược Vãn.”

“Cảm ơn anh.”

Anh ta khẽ mỉm cười, dường như có điều muốn nói nhưng cuối cùng lại không nói ra.

Tôi cũng không hỏi thêm.

Có những lời, đến lúc này đã chẳng còn cần thiết phải nói nữa.

Khi xoay người rời đi, lúc đi ngang qua hàng ghế đầu, Trịnh Hạc Niên khẽ gật đầu với anh ta. Hai người nhìn nhau trong một giây, Lục Cảnh Thâm cũng hơi gật đầu đáp lại rồi tiếp tục bước đi.

Trước khi ra khỏi cửa, anh ta quay đầu nhìn tôi một lần.

Tôi đứng giữa đám đông, xung quanh là những đối tác, những cộng sự, cùng tất cả thành quả mà tôi đã từng bước gây dựng trong suốt 5 năm.

Anh ta nhìn khoảng hai giây, sau đó quay mặt đi và bước ra ngoài.

Tiệc tối kết thúc, tôi một mình đứng ngoài ban công của sảnh tiệc.

Đêm Tân Thành rực rỡ, ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng kéo dài thành từng lớp nối tiếp nhau.

Luật sư Tô cầm theo hai ly champagne đi tới, đưa cho tôi một ly.

“Ôn tổng, đã năm năm rồi. Từ trung tâm y tế năm đó cho đến hôm nay, cô đã đi được vững vàng hơn bất kỳ ai.”

Tôi nhận lấy ly rượu, nhẹ nhàng cụng một cái.

Anh ấy lại hỏi: “Mười hai cái tát năm xưa, bây giờ cô còn nhớ không?”

Tôi nhấp một ngụm rượu, nhìn về phía những ánh đèn xa xôi.

“Quên từ lâu rồi.”

Gió trên tầng cao thổi qua, làm những lọn tóc trước trán tôi tung lên.

Tôi đưa tay vén mái tóc rối ra sau tai rồi xoay người bước vào bên trong.

Trong sảnh tiệc, ánh đèn vẫn sáng rực. Hơn 300 người vẫn đang cười nói, nâng ly và trao đổi danh thiếp.

Khi tôi vừa bước vào, có người gọi:

“Ôn tổng.”

Tôi mỉm cười, gật đầu đáp lại.

Rồi tiếp tục bước về phía trước.

(Hết)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *