Sau kỷ niệm mười năm ngày cưới, Ngụy Cảnh Hành đeo lên tai tôi đôi bông tai kim cương xanh đắt tiền, rồi ngay sau đó đưa cho tôi một bản cam kết đồng ý xét nghiệm tương thích.
Anh nói, đứa con gái anh có bên ngoài đang mắc bệnh về m//áu, hy vọng con trai chúng tôi có thể h//iến tủ//y để cứu con bé.
Phía sau bản cam kết còn có giấy tặng một căn hộ cao cấp hướng ra sông.
Tôi nhận lấy đôi bông tai, mỉm cười nói với anh:
“Được thôi, ngày mai em sẽ đưa Tiểu Mãn đến bệnh viện.”
Đêm đó, tôi đưa con trai rời khỏi nơi ấy, mang theo công ty của mình cùng toàn bộ chứng cứ phạm tội do chính Ngụy Cảnh Hành giao vào tay tôi.
Đợi đến khi trời sáng, anh mới nhận ra thứ anh định dùng căn hộ để đổi lấy chưa bao giờ là sức khỏe của con trai, mà chính là nửa đời còn lại của mình.
Bữa tiệc kỷ niệm mười năm ngày cưới được tổ chức tại tầng cao nhất của khách sạn ven sông.
Ngụy Cảnh Hành bao trọn tầng sân thượng. Gió từ sông thổi qua cửa kính, mang theo mùi hoa dành dành. Trên bàn ăn đặt những đóa mẫu đơn trắng mà tôi yêu thích, còn ban nhạc đang chơi bản nhạc từng xuất hiện trong hôn lễ của chúng tôi.
Anh đứng sau lưng tôi, cẩn thận đeo vào tai tôi một đôi bông tai kim cương xanh.
Qua tấm gương trước mặt, tôi nhìn thấy những ngón tay thon dài của anh. Trên cổ tay áo vẫn là đôi khuy măng sét đặt riêng mà năm ngoái tôi tặng anh.
Suốt mười năm, tôi là người lựa áo sơ mi cho anh, sửa từng bản thảo diễn thuyết, nhớ sinh nhật của vợ từng đối tác, cũng chính tôi từng chút một biến căn nhà cũ lạnh lẽo của nhà họ Ngụy thành một mái ấm.
“Diệp Đường, chúc mừng kỷ niệm mười năm ngày cưới.”
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tóc tôi.
“Anh vẫn luôn nghĩ rằng cưới được em là điều may mắn nhất trong cuộc đời.”
Tôi khẽ cong môi, đang định nói gì đó thì nhân viên phục vụ đã mang rượu vang được thở sẵn đến.
Thế nhưng Ngụy Cảnh Hành không cầm ly.
Anh đẩy một chiếc túi giấy kraft về phía tôi, bàn tay dừng trên mặt bàn mấy giây, dường như vẫn đang cân nhắc xem nên bắt đầu thế nào.
“Có một chuyện, anh muốn bàn bạc với em.”
Tôi mở chiếc túi giấy.
Nằm trên cùng là báo cáo sàng lọc ban đầu của bệnh viện, phía sau còn kẹp một bản cam kết đồng ý h//iến tế bào gốc tạo m//áu dành cho trẻ vị thành niên.
Tôi lật tới trang cuối.
Tên đứa trẻ trên đó là: Ngụy Tiểu Mãn.
Tờ giấy khẽ sượt qua đầu ngón tay tôi, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Ngụy Cảnh Hành nhìn sắc mặt tôi, cố ý chậm rãi giải thích:
“Anh có một đứa con gái bên ngoài, ba tuổi, tên là Đường Đường. Con bé mắc bệnh thiếu m//áu bất sản. Bác sĩ nói nếu tìm được người hiến có quan hệ huyết thống và phù hợp về điều kiện, khả năng điều trị thành công sẽ cao hơn rất nhiều.”
Một chiếc du thuyền trên sông kéo còi.
Tôi nhìn chằm chằm bản cam kết, chỉ cảm thấy đôi bông tai kim cương xanh trên tai nặng trĩu đến mức khiến tôi đau nhức.
Anh tiếp tục:
“Anh biết em sẽ giận. Nhưng Tiểu Mãn chỉ cần làm xét nghiệm sơ bộ, những chuyện sau đó đều có bác sĩ giỏi nhất phụ trách. Đường Đường cũng là con của anh, anh không thể bỏ mặc con bé.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh:
“Mẹ của đứa bé là ai?”
Yết hầu Ngụy Cảnh Hành khẽ động.
“Đường Mạt.”
Cái tên đó lập tức kéo tôi nhớ về đêm mưa bảy năm trước.
Đường Mạt vừa tốt nghiệp đại học, kéo theo một chiếc vali rách đứng dưới tòa nhà nơi đặt phòng làm việc của tôi. Cô ta nói mình bị lừa khi thuê nhà, công việc cũng mất, hỏi tôi có thể cho cô ta mượn một ít tiền thuê nhà hay không.
Khi ấy, cô ta là sinh viên tôi từng tài trợ, cũng là phù dâu khóc nhiều nhất trong hôn lễ của tôi.
Tôi giúp cô ta tìm việc, từng trả viện phí cho cô ta, sau đó còn sắp xếp để cô ta vào công ty của Ngụy Cảnh Hành làm nhân viên hành chính.
Mỗi lần gọi tôi là “chị Đường”, giọng cô ta đều dịu dàng như một nhúm bông.
Hóa ra những tiếng “chị Đường” mềm mại ấy từ lâu đã mang một ý nghĩa khác.
Ngụy Cảnh Hành lấy một chiếc chìa khóa từ túi trong áo vest rồi đặt lên bản cam kết.
“Căn hộ bên bờ sông, anh đã hoàn tất thủ tục tặng cho em. Chỉ cần em ký tên, căn hộ đó sẽ là của em. Những lần kiểm tra tiếp theo và quá trình bồi bổ hồi phục cho Tiểu Mãn, anh sẽ mời đội ngũ tốt nhất phụ trách.”
Tôi nhìn chiếc chìa khóa, không nhịn được bật cười.
Anh tưởng mình đã thuyết phục được tôi, bờ vai lập tức buông lỏng.
“Em hiểu được thì tốt.”
“Ngụy Cảnh Hành, anh đặt một căn hộ trước mặt em là muốn em đồng ý chuyện gì?”
Tôi đẩy bản cam kết trở lại trước mặt anh.
“Đồng ý chuyện anh ngoại tình, hay đồng ý để anh đem cơ thể con trai em ra trao đổi để cứu đứa con gái riêng của anh?”
Anh cau mày, giọng hạ thấp:
“Em đừng nói khó nghe như thế. Bác sĩ nói thể trạng của Tiểu Mãn rất tốt, khả năng tương thích có lẽ cũng rất cao. Chúng ta cứu đứa trẻ trước, những chuyện khác sau này hãy nói.”
“Vậy lúc anh và Đường Mạt sinh con, tại sao không bàn với em trước?”
Sắc mặt anh lập tức tối xuống.
“Diệp Đường, tối nay anh không muốn cãi nhau với em.”
Tôi tháo đôi bông tai xuống, đặt chúng vào hộp nhung rồi đóng nắp.
“Anh tính toán thật kỹ, đến cả đồ bồi thường cũng chuẩn bị sẵn rồi. Em cũng cần thời gian suy nghĩ. Tiểu Mãn là con trai em, không phải món đồ mà anh có thể đặt lên bàn mỗi khi muốn thương lượng điều kiện.”
Ngụy Cảnh Hành mím môi, không tiếp tục ép tôi.
Anh nghĩ tôi vẫn sẽ giống trước đây, vì không muốn phá hỏng bầu không khí mà nuốt cơn giận xuống.
Anh không biết rằng từ khoảnh khắc cái tên Đường Mạt được thốt ra, tôi đã không còn muốn nói thêm với anh dù chỉ một câu.
Trên đường trở về, Ngụy Cảnh Hành mấy lần muốn nắm tay tôi.
Tôi đặt điện thoại trên đùi, nhìn những biển hiệu sáng đèn liên tục lùi lại ngoài cửa kính, tránh bàn tay anh.
Anh thở dài:
“Đường Đường đã nằm viện hai ngày rồi, một mình Đường Mạt thật sự rất khó khăn. Em cũng là mẹ, chắc em hiểu cảm giác ấy.”
Tôi quay sang nhìn anh, giọng bình thản đến mức không có chút dao động:
“Đương nhiên em hiểu. Cũng vì hiểu nên em càng không thể để Tiểu Mãn đưa ra bất cứ quyết định nào dưới sự tính toán của các người.”
Anh mím môi.
Trong xe lập tức im lặng.
Về tới căn nhà trên sườn núi, anh lại trở thành người chồng chu đáo như thường ngày. Anh tự mình chuẩn bị nước tắm cho tôi, còn hỏi đôi bông tai có nặng tai quá không.
Tôi nhìn anh, đột nhiên thấy mọi thứ thật nực cười.
Ngay cả con trai mình anh cũng có thể đẩy ra phía trước để thương lượng, vậy mà giờ đây vẫn còn quan tâm đôi bông tai có làm tai tôi đau hay không.
Sự chu đáo ấy chỉ khiến tôi thấy hoang đường.
“Em hơi mệt, muốn nghỉ trước.”
Ngụy Cảnh Hành kéo chăn đắp ngay ngắn cho tôi, rồi ngồi bên giường thêm một lúc.
“Diệp Đường, đợi chuyện này qua rồi, anh sẽ bù đắp cho em.”
“Anh ngủ sớm đi.”
Có lẽ anh coi câu nói đó là một sự nhượng bộ, cuối cùng mới rời khỏi phòng ngủ.
Một giờ sáng, cả hành lang đã chìm trong yên tĩnh.
Tôi thay một bộ quần áo thuận tiện cho việc di chuyển, sau đó đi mở cửa phòng Tiểu Mãn.
Cậu bé bảy tuổi đang ôm con búp bê phi hành gia ngủ say. Trên trán vẫn còn một vệt màu nước xanh từ lúc ban ngày vẽ tranh.
Tôi ngồi xổm bên giường, nhẹ nhàng đánh thức con.
Tiểu Mãn mở mắt, mơ màng hỏi:
“Mẹ, trời còn chưa sáng mà.”
“Mẹ đưa con đi ngắm biển nhé?”
Thằng bé ngồi dậy, ánh mắt dần sáng lên:
“Bây giờ đi ạ?”
“Ừ, bây giờ đi. Chúng ta sẽ có một chuyến du lịch bí mật, không được nói cho bất kỳ ai.”
Tiểu Mãn gật đầu, tự mình xuống giường tìm tất.
Thằng bé trước giờ chưa từng hỏi quá nhiều, chỉ biết cho những món đồ mình thích nhất vào chiếc ba lô nhỏ.
Lần này, con mang theo phi hành gia, một quyển bách khoa toàn thư về khủng long và cả chiếc tên lửa giấy làm từ tuần trước.
Tôi kéo khóa ba lô cho con, đưa tay xoa đầu thằng bé.
“Tiểu Mãn, nếu có người bảo con đến bệnh viện làm những kiểm tra con không muốn, con phải nói với mẹ trước. Cơ thể của con thuộc về con, không ai được tự ý thay con đồng ý.”
Thằng bé ngẩng đầu suy nghĩ:
“Vậy ba cũng không được ạ?”
“Ba cũng không được.”
Tiểu Mãn nghiêm túc gật đầu, rồi bất ngờ hạ thấp giọng:
“Vậy có phải ba đã làm sai rồi không?”
Tôi không dùng những lời phức tạp để nói với con về sự phản bội của người lớn, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Ba đã làm một chuyện có thể khiến gia đình chúng ta bị tổn thương. Mẹ phải đưa con tới một nơi an toàn trước.”
Tiểu Mãn đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay tôi.
“Vậy con sẽ bảo vệ mẹ.”
Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại.
Tôi siết chặt tay con.
Trong phòng làm việc, tôi mở chiếc laptop đã lâu không dùng rồi đăng nhập vào tài khoản của mình.
Sau khi kết hôn, tôi giao thương hiệu nội thất mình mất năm năm gây dựng cho người cộng sự quản lý, còn bản thân lui về phía sau Ngụy Cảnh Hành.
Nhưng tôi chưa từng giao tài sản trước hôn nhân hay cổ phần của mình cho anh, càng chưa bao giờ từ bỏ thói quen kiểm tra, đối chiếu sổ sách.
Trong những năm Ngụy Cảnh Hành khởi nghiệp khó khăn nhất, hồ sơ gọi vốn, hợp đồng hợp tác và ngân sách dự án đều phải qua tay tôi.
Tôi từng phát hiện vài bản báo cáo bị anh sửa đến mức đẹp hơn thực tế rất nhiều, cũng từng nghe anh bàn chuyện lại quả với người khác trong phòng làm việc.
Khi ấy, tôi cầm những tài liệu có vấn đề tới hỏi anh.
Anh ôm tôi, nói công ty mới bắt đầu, có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ phải đi đường vòng.
Lúc đó, tôi đã tin lời anh.
Nhưng những tài liệu trong tay tôi chưa bao giờ bị xóa.
Email, bản ghi âm cùng các tệp đính kèm gốc đều được tôi lưu trong một ổ cứng mã hóa.
Người làm kế toán lúc nào cũng phải để lại cho mình một đường lui.
Tôi chỉ đang giữ nguyên thói quen trước đây mà thôi.
Tôi chuyển toàn bộ số tiền lưu động đứng tên mình vào một tài khoản ủy thác ở nước ngoài, sau đó gửi cho người cộng sự một tin nhắn đã được hẹn giờ từ trước.
Thương hiệu “Tê Quang Gia Cư” của tôi những năm gần đây vẫn kinh doanh ổn định, lợi nhuận tăng trưởng đều.
Ngụy Cảnh Hành chưa từng thật sự biết thực lực của tôi.
Anh nghĩ sau khi rời công việc, tôi chỉ còn biết nghiên cứu công thức nấu ăn và nghệ thuật cắm hoa.
Ngay cả việc tôi đang nắm bao nhiêu cổ phần, anh cũng không biết.
Trong két sắt có giấy tờ tùy thân, hồ sơ bất động sản, trang sức mẹ để lại và chiếc ổ cứng màu đen.
Tôi đối chiếu từng món theo danh sách, chỉ đem theo tài sản thuộc về mình, những thứ do chính tôi mua cùng toàn bộ tài liệu gốc có thể chứng minh những vấn đề kia.
Tiểu Mãn nắm tay tôi, ngồi vào xe.
Ba giờ sáng, đội vận chuyển đã thuê từ trước tiến vào bằng cửa bên.
Những bức tranh trên tường, các tác phẩm điêu khắc tôi mua trước hôn nhân và toàn bộ trang sức trong tủ đều có hóa đơn mua hàng cùng danh sách đối chiếu rõ ràng.
Quản gia bị tiếng động đánh thức, khoác áo ngủ đứng ở đầu cầu thang.
Bà là người tận mắt chứng kiến Tiểu Mãn lớn lên.
Tôi đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho bà im lặng.
“Dì Chu, đây đều là đồ của tôi. Tôi đưa con ra ngoài ở một thời gian. Nếu ông Ngụy hỏi, dì cứ nói là không biết.”
Dì Chu nhìn Tiểu Mãn đang đeo ba lô, rồi nhìn túi hồ sơ trong tay tôi, vành mắt lập tức đỏ lên.
Bà không khuyên tôi ở lại, chỉ lấy cho Tiểu Mãn một hộp sữa bò ấm.
“Bà chủ, mang theo uống trên đường nhé. Cô đừng để bản thân phải chịu ấm ức.”
Tôi nhận hộp sữa, nhẹ nhàng ôm bà một cái.
Lúc xe chạy xuống núi, phía chân trời vừa hiện lên một vệt sáng trắng.
Tôi gọi điện cho Quý Hành.
Anh là đàn anh trong câu lạc bộ thời đại học của tôi, hiện đang điều hành một văn phòng luật hoạt động đúng quy định. Anh có tính tình trầm ổn, làm việc kín kẽ, quan trọng nhất là cực kỳ biết giữ bí mật.
Điện thoại chỉ mới đổ chuông hai lần đã được bắt máy.
“Diệp Đường?”
“Tôi đã đưa Tiểu Mãn rời đi rồi.”
Anh im lặng một lát:
“Gửi địa chỉ cho tôi. Tôi đã sắp xếp chỗ ở tạm thời cho hai mẹ con, đồng thời liên hệ luật sư chuyên bảo vệ quyền lợi trẻ em rồi.”
“Tôi còn muốn tố cáo công ty của Ngụy Cảnh Hành.”
“Chứng cứ có đủ không?”
Tôi nhìn đứa con trai đang ngủ say ở hàng ghế sau, ngón tay khẽ chạm vào cạnh chiếc ổ cứng.
“Tài liệu đủ dùng rồi. Những lời còn lại cứ để anh ta tự giải thích rõ ràng với bên điều tra.”
Khi Ngụy Cảnh Hành thức dậy, bên kia giường đã lạnh ngắt.
Ban đầu, anh phát hiện phòng thay đồ trống trơn, sau đó mới nhận ra laptop của tôi cùng tài liệu trong két sắt ở phòng làm việc đều đã biến mất.
Ngay sau đó, giám đốc tài chính công ty gọi tới, nói rằng một số tài khoản dự án cũ do tôi đứng tên đã hoàn tất thủ tục thanh toán hợp pháp, toàn bộ số tiền liên quan cũng đã được rút khỏi hệ thống quay vòng vốn của họ.
Số tiền đó vốn thuộc về tôi.
Chỉ là Ngụy Cảnh Hành đã quen coi sự hỗ trợ của tôi là điều hiển nhiên.
Anh gọi điện cho tôi, nhưng hết lần này đến lần khác chỉ nhận được thông báo điện thoại đã tắt máy.
Trường học của Tiểu Mãn cũng nhận được thông báo tôi gửi về việc người giám hộ đưa con ra ngoài. Phía nhà trường trả lời lịch sự nhưng rất rõ ràng rằng họ sẽ không tiết lộ tung tích của đứa trẻ cho người giám hộ không đi cùng con.
Mười giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn đầu tiên của anh.
“Em đưa Tiểu Mãn đi đâu? Lập tức đưa con trở về cho anh.”
Nửa giờ sau, giọng điệu của anh thay đổi.
“Chuyện gì cũng có thể thương lượng. Việc điều trị của Đường Đường không thể chậm trễ, em đừng đưa con ra để giận dỗi.”
Tôi ngồi trong phòng ăn của căn hộ ven biển, bóc tôm cho Tiểu Mãn.
Thằng bé nhìn thấy tên người gọi trên màn hình điện thoại, nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ, ba lại giục chúng ta về sao?”
“Ba đang giục.”
“Vậy ba có xin lỗi không?”
Tôi đặt con tôm vào bát của thằng bé:
“Không có.”
Tiểu Mãn nghiêm túc ăn tôm, một lúc sau mới nói:
“Vậy ba phải học nói xin lỗi trước rồi mới được gọi điện cho chúng ta.”
Tôi mỉm cười, gửi cho Ngụy Cảnh Hành một email.
“Ông Ngụy:
Hiện tại Tiểu Mãn vẫn an toàn và khỏe mạnh. Nếu chưa nhận được sự đồng ý của tôi, xin đừng sắp xếp bất kỳ ai tiếp xúc với đứa trẻ. Những vấn đề liên quan đến hôn nhân, quyền nuôi dưỡng và công ty của ông, xin vui lòng liên hệ luật sư đại diện của tôi là Quý Hành.”
Ký tên xong, tôi úp điện thoại xuống bàn.
Chiều hôm đó, Quý Hành mang tới hai bộ hồ sơ.
Một bộ là tài liệu xin áp dụng biện pháp bảo toàn hành vi.
Trong bữa tiệc tối, Ngụy Cảnh Hành từng công khai yêu cầu đứa con chưa thành niên tham gia quy trình xét duyệt người hiến, sau đó lại nhiều lần gây sức ép. Những bản ghi âm và tin nhắn ấy đã đủ để luật sư đề nghị tòa án hạn chế việc anh tự ý đưa con đi thực hiện bất kỳ thủ tục y tế nào.
Bộ còn lại là hồ sơ tố cáo do tôi thu thập và sắp xếp trong nhiều năm.
Công ty “Giáo dục Hãn Đồ” của Ngụy Cảnh Hành chủ yếu kinh doanh các khóa học trực tuyến. Nhờ số liệu người dùng được tô vẽ đẹp mắt cùng vài vòng gọi vốn, công ty đã trở thành ngôi sao trong ngành.
Nhưng để đẩy mức định giá lên cao trước khi niêm yết, anh đã giả mạo hoạt động thu mua trong thời gian dài, đưa các giao dịch với bên liên quan vào hợp đồng thuê ngoài, đồng thời chuyển tiền hoàn lại của dự án thông qua những công ty vỏ bọc.
Tôi từng giúp anh xem những hợp đồng thời kỳ đầu. Trên các tệp đính kèm quan trọng vẫn còn dấu vết chỉnh sửa của phiên bản gốc.
Về sau, anh thường giao máy tính cho tôi bảo trì. Tôi cũng đã lưu lại một vài bản ghi âm cuộc gọi trong đó chính miệng anh thừa nhận sổ sách có vấn đề.
Quý Hành xem hết tài liệu rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Những năm qua, em vẫn giữ lại những thứ này sao?”
“Trước đây tôi luôn nghĩ, có lẽ sau khi vượt qua giai đoạn bận rộn này, anh ta sẽ tự chỉnh lại sổ sách cho rõ ràng.”
Tôi khép tập tài liệu.
“Giờ xem ra, giao cho người hiểu rõ quy trình xử lý vẫn tốt hơn.”
Anh không an ủi tôi, chỉ chia quy trình tố cáo thành vài danh sách rồi đưa cho tôi.
“Mọi bước đều phải thực hiện theo kênh hợp pháp. Em cứ đưa con ở đây trước, thủ tục bảo toàn và vụ kiện ly hôn sẽ do đội ngũ của tôi tiếp tục xử lý.”
Tôi hỏi:
“Còn Đường Mạt thì sao?”
Quý Hành mở máy tính bảng.
“Tối qua cô ta đăng một bức ảnh chụp trong phòng bệnh lên vòng bạn bè, kèm dòng chữ: ‘Cầu xin người tốt giúp đỡ con tôi.’ Không chỉ đích danh ai, nhưng lại cố tình chụp mình trông vô cùng đáng thương.”
Tôi nhìn bức ảnh.
Đường Mạt ôm đứa trẻ, đôi mắt sưng đỏ, nhưng trên cổ tay lại đeo chiếc vòng tôi tặng cô ta năm ngoái.
Tôi đẩy màn hình trở lại.
“Lưu trước, chưa cần vội ra tay. Cô ta càng muốn lấy nước mắt để đổi lấy sự đồng cảm thì càng dễ để lộ những thứ mình không muốn người khác nhìn thấy.”
Quý Hành gật đầu.
Tôi biết hiện giờ Ngụy Cảnh Hành vẫn nghĩ mọi chuyện còn có thể cứu vãn.
Anh cho rằng chỉ cần tìm được tôi, hạ mình một chút, rồi đưa thêm vài căn hộ là có thể khiến tất cả trở lại như cũ.
Nhưng chiếc chìa khóa đó đã bị bỏ lại trong khách sạn cùng bản cam kết.
Con đường quay lại cũng đã không còn.
Đến ngày thứ ba, bố của Ngụy Cảnh Hành gọi điện tới.
Ông cụ Ngụy đã nghỉ hưu nhiều năm, nhưng vẫn quen dùng giọng điệu của người đứng đầu gia đình để quyết định mọi chuyện.
Trước đây, ông đối xử với tôi không tệ. Nhưng hễ liên quan đến lợi ích của Ngụy Cảnh Hành, chút khách sáo ấy lập tức biến mất.
Tôi nhận điện thoại, đồng thời mở ghi âm.
“Diệp Đường, cuối cùng con cũng chịu nghe máy.”
“Bố, bố tìm con có chuyện gì?”
“Con đưa Tiểu Mãn đi gây chuyện tới bây giờ cũng đủ rồi. Bệnh của đứa trẻ không thể trì hoãn, con lập tức trở về đưa Tiểu Mãn đi xét nghiệm. Những điều kiện Cảnh Hành hứa với con, nhà họ Ngụy sẽ bù đắp đầy đủ.”
“Bố, Tiểu Mãn không phải hàng hóa, bố không cần nói với con về chuyện bồi thường.”
Giọng ông lập tức nặng xuống:
“Con gả vào nhà họ Ngụy nhiều năm như vậy, khi gặp chuyện phải biết nghĩ cho đại cục. Đường Đường cũng là con cháu nhà họ Ngụy, cứu con bé cũng chính là cứu người nhà mình.”
Tôi đặt tách trà xuống bàn. Đáy tách va vào mặt bàn phát ra một tiếng lanh lảnh.
“Con bé có phải người nhà họ Ngụy hay không, đáng lẽ Ngụy Cảnh Hành phải đưa Đường Mạt về nhà và nói rõ ngay từ khi cô ta mang thai. Bây giờ anh ấy tự ý điền tên con trai mình vào bản cam kết, rồi lại để bố tới khuyên con. Đại cục này, con không gánh nổi.”
“Con đừng có được lý rồi không chịu buông.”
“Con không phải được lý rồi không chịu buông. Con đang bảo vệ con mình. Nếu Ngụy Cảnh Hành còn tiếp tục vượt qua con để liên lạc với Tiểu Mãn, con sẽ giao bản ghi âm này cùng hồ sơ đề nghị lên tòa án.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Ông cụ Ngụy cố nén giận rồi hỏi:
“Có phải con còn muốn ly hôn không?”
“Đúng vậy.”
“Rời khỏi nhà họ Ngụy, con dựa vào đâu để sống?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiểu Mãn đội mũ bảo hiểm trẻ em, đang đạp chiếc xe đạp mới mua quanh khu vườn trong khu dân cư. Thằng bé đạp xiêu xiêu vẹo vẹo, bảo mẫu chạy chậm phía sau, cuống quýt nhắc con đi chậm lại.
“Bố, từ sau khi tốt nghiệp đại học, con đã có thể tự nuôi sống mình. Sau này con giúp Ngụy Cảnh Hành không có nghĩa là nếu rời khỏi anh ấy, con sẽ không còn đường sống.”
Tôi cúp điện thoại rồi gửi bản ghi âm cho Quý Hành.
Chưa tới một tiếng sau, Ngụy Cảnh Hành đã đăng một bản tuyên bố lên mạng.
Anh nói gia đình mình đang bị quấy rối ác ý, bệnh tình của một đứa trẻ vị thành niên bị người khác lợi dụng, đồng thời kêu gọi cư dân mạng đừng làm tổn thương người vô tội.
Từ đầu tới cuối, anh không nhắc tới tôi, nhưng lại biến tôi thành một người vợ mất kiểm soát cảm xúc, tự ý đưa con bỏ đi mất tích.
Ngay sau đó, Đường Mạt cũng đăng một bài viết dài.
Cô ta nói mình chưa từng muốn phá hoại gia đình người khác, sự ra đời của Đường Đường chỉ là một chuyện ngoài ý muốn. Cô ta chỉ hy vọng con gái có cơ hội sống tiếp.
Câu cuối cùng được viết đặc biệt cảm động:
“Tôi sẵn lòng quỳ xuống cầu xin mẹ của Tiểu Mãn, xin cô ấy hãy cứu con gái tôi.”
Trong phần bình luận bắt đầu xuất hiện những người lên tiếng bênh vực cô ta.
“Lỗi của người lớn, đừng để trẻ con phải gánh chịu.”
“Chỉ h//iến tủ//y thôi chứ có mất mạng đâu, người mẹ này nhẫn tâm quá.”
Tôi xem xong nhưng không lập tức giải thích.
Quý Hành hỏi:
“Bây giờ công khai bản ghi âm trong bữa tiệc tối chứ?”
“Đợi thêm chút nữa. Đường Mạt đã muốn phát sóng trực tiếp thì cứ để cô ta dựng sân khấu lớn hơn một chút.”
Chập tối, Tiểu Mãn làm xong bài tập rồi cầm một bức tranh chạy tới tìm tôi.
Trong tranh có ba người, một căn nhà nhỏ mái ngói xanh và một con diều đang bay rất cao.
“Mẹ, đây là nhà mới của chúng ta.”
Tôi hỏi con:
“Vậy còn ba đâu?”
Tiểu Mãn nhíu đôi mày nhỏ, dùng cục tẩy xóa rất lâu rồi mới nói:
“Ba phải đi học cách làm một người ba tốt trước. Khi nào ba học được rồi, con mới vẽ ba vào.”
Tôi dán bức tranh lên tủ lạnh.
Tiểu Mãn phủi vụn tẩy sang một bên, vẻ mặt nghiêm túc như thể vừa tự đặt ra một quy tắc cho chính mình.
Buổi phát sóng trực tiếp của Đường Mạt được sắp xếp vào tối thứ Sáu.
Cô ta cố tình chọn một phòng phỏng vấn từ thiện bên ngoài bệnh viện, mặc áo len rộng màu be, để mặt mộc, dưới mắt còn tô thêm hai quầng thâm nhàn nhạt.
Trước ống kính, cô ta ôm ảnh Đường Đường, mấy lần khóc đến mức không thể tiếp tục nói.
“Tôi không muốn tranh giành bất cứ thứ gì. Tôi chỉ muốn con gái mình được sống.”
Người dẫn chương trình thuận theo lời cô ta hỏi:
“Vợ của bố đứa trẻ thật sự không chịu phối hợp sao?”
Đường Mạt cắn môi, giống như đã nhẫn nhịn rất lâu mới chịu nói:
“Trước đây chị Đường từng giúp đỡ tôi, tôi vẫn luôn rất biết ơn chị ấy. Nhưng bây giờ ngày nào Đường Đường cũng phải chờ đợi tin tức, tôi thật sự không biết phải làm sao. Chỉ cần chị ấy đồng ý, cho dù phải quỳ xuống dập đầu trước mặt chị ấy, tôi cũng bằng lòng.”
Bình luận trên màn hình chạy nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt.
Có người mắng cô ta, cũng có người bắt đầu cầu xin thay cô ta.
Quý Hành ngồi đối diện tôi, tai nghe kết nối với nhân viên kỹ thuật của nền tảng.
Chúng tôi không xâm nhập vào bất cứ hệ thống nào, chỉ gửi trước những chứng cứ đã được công chứng cho bộ phận pháp lý của nền tảng.
Buổi phát sóng trực tiếp liên quan tới quyền riêng tư của trẻ vị thành niên và hành vi dẫn dắt dư luận bằng thông tin sai lệch. Phía nền tảng đồng ý chèn tài liệu đính chính vào thời điểm quan trọng.
Đường Mạt lau nước mắt rồi tiếp tục:
“Tiểu Mãn là một đứa trẻ khỏe mạnh, chỉ cần làm xét nghiệm mà thôi. Đường Đường thật sự không thể chờ thêm nữa.”
Tôi gật đầu với Quý Hành.
Ngay giây sau, màn hình phát sóng trực tiếp chuyển thành nền đen chữ trắng.
Trước tiên, bản ghi âm lời Ngụy Cảnh Hành nói trong bữa tiệc kỷ niệm mười năm ngày cưới vang lên.
“Sau khi chuyện thành công, căn hộ bên bờ sông sẽ thuộc về em. Em ký tên, những chuyện sau đó anh sẽ sắp xếp.”
Ngay tiếp theo là giọng Đường Mạt trong cuộc điện thoại gọi cho tôi trước khi tôi rời đi.
“Chị Đường, chỉ cần chị đồng ý cho Tiểu Mãn làm xét nghiệm, Cảnh Hành sẽ để chị tiếp tục sống trong căn nhà trên sườn núi. Đường Đường được bước vào nhà họ Ngụy cũng chẳng gây bất lợi gì cho chị.”
Đoạn ghi âm kết thúc, bộ phận pháp lý của nền tảng công bố văn bản giải thích do bệnh viện cung cấp:
Đường Đường vẫn chưa hoàn thành quá trình sàng lọc người hiến. Bác sĩ chưa từng cam kết Tiểu Mãn có khả năng tương thích cao. Bất kỳ trẻ vị thành niên nào muốn tham gia hiến tặng đều phải được một hội đồng đạo đức y khoa độc lập đánh giá, không thể dùng mong muốn của người thân để thay thế.
Trong phòng phỏng vấn, mặt Đường Mạt trắng bệch.
Người dẫn chương trình nhìn màn hình, hồi lâu vẫn không thể tiếp tục nói.
Chiều hướng bình luận lập tức đảo ngược.
“Hóa ra bọn họ muốn lấy căn hộ để đổi lấy cơ thể của một đứa trẻ, ghê tởm quá.”
“Vừa rồi cô ta còn nói chỉ làm xét nghiệm, nhưng trong bản ghi âm lại bàn chuyện cho người vợ chính thức tiếp tục sống trong căn nhà trên sườn núi.”
“Đứa trẻ mắc bệnh đúng là đáng thương, nhưng không thể lấy đạo đức để ép một đứa trẻ khác.”
Đường Mạt đưa tay định tắt micro, nhưng ngón tay run lên khiến cả cốc nước bị đổ.
Cô ta vội nói với ống kính:
“Tôi không có ý đó. Cảnh Hành đã hứa sẽ giải quyết ổn thỏa, tôi chỉ lo cho Đường Đường mà thôi.”
Cuối cùng, người dẫn chương trình cũng hỏi:
“Cô Đường, trước khi buổi phát sóng bắt đầu, cô có biết mẹ của đứa trẻ chưa từng đồng ý hay không?”
Đường Mạt há miệng, nước mắt vẫn còn trên mặt.
Sự đồng cảm cô ta mong muốn không rơi vào tay cô ta, ngược lại còn khiến cô ta cùng Ngụy Cảnh Hành bị đóng đinh ngay trên màn hình.
Sau khi buổi phát sóng kết thúc, Ngụy Cảnh Hành gọi cho tôi hơn mười cuộc liên tiếp.
Quý Hành thay tôi nhận một cuộc, đồng thời bật loa ngoài.
“Diệp Đường, tại sao em phải làm ầm chuyện này lên mạng?”
Giọng Ngụy Cảnh Hành căng cứng.
“Đường Đường đã khổ sở đến mức này rồi, em nhất định phải dồn người ta vào đường cùng sao?”
Tôi bước ra ban công, xuyên qua lớp kính nhìn Tiểu Mãn đang ném chiếc tên lửa giấy lên không trung.
“Ngụy Cảnh Hành, người đưa chuyện này lên mạng là Đường Mạt. Các người muốn lợi dụng sự đồng cảm của công chúng để ép tôi giao con trai ra. Tôi chỉ đưa toàn bộ sự thật ra thôi, có gì sai?”
“Anh có thể giải thích.”
“Vậy anh đứng trước ống kính mà giải thích. Đừng gọi cho tôi nữa.”
Tôi cúp máy.
Dưới lầu, chiếc tên lửa giấy của Tiểu Mãn mắc trên cành cây.
Thằng bé ngẩng đầu nhìn một lúc lâu, cuống quýt giậm chân tại chỗ.
Tôi xuống dưới tìm một chiếc thang, đỡ con lấy tên lửa xuống.
Tiểu Mãn ôm chiếc tên lửa giấy đã nhăn nhúm, hỏi:
“Mẹ, nó bay cao quá thì có bị lạc đường không?”
“Không đâu. Nếu lạc thì cứ từ từ tìm đường trở về.”
Thằng bé nói:
“Vậy chúng ta cũng sẽ tìm được đường tới ngôi nhà mới.”
Tôi bế con lên, ngửi thấy mùi nắng còn vương trên mái tóc thằng bé.
Tôi ôm con thật chắc rồi đưa con lên lầu.
Từ sau đêm đó, tôi không còn coi việc “rời đi” là một cuộc tháo chạy chật vật nữa.
Tôi đưa con trai ra ngoài để thằng bé có thể yên tâm ngủ ngon, cũng để chính mình có thể bắt đầu lại cuộc sống.
Chỉ hai ngày sau khi sóng gió dư luận tạm thời lắng xuống, một dự án hợp tác chiến lược mà Giáo dục Hãn Đồ vốn đã đàm phán xong lập tức bị đình chỉ.
Dự án mà Ngụy Cảnh Hành coi trọng nhất là kế hoạch hợp tác với một tập đoàn xuất bản lớn để cùng phát triển nền tảng học tập.
Ban đầu, phía đối tác chỉ chú ý tới số liệu tăng trưởng. Nhưng hiện giờ, họ đã bắt đầu kiểm tra lại sổ sách cùng tình hình tuân thủ nội bộ của Giáo dục Hãn Đồ.
Tôi không cung cấp cho đối tác bất kỳ thông tin nào chưa được xác minh.
Hồ sơ tố cáo đã được đưa vào quy trình chính thức. Quý Hành chỉ làm đúng trách nhiệm của một luật sư, thông báo rằng Giáo dục Hãn Đồ có khả năng phải đối mặt với một cuộc điều tra.
Còn việc có tạm dừng hợp tác hay không là quyết định của chính họ.
Nhưng Ngụy Cảnh Hành nhất quyết cho rằng tôi đã phá hỏng dự án hợp tác của anh.
Cuối cùng, anh đích thân tìm tới dưới lầu căn hộ ven biển.
Chiều hôm đó, Tiểu Mãn đang học lập trình.
Tôi vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến với người cộng sự của thương hiệu thì nhìn thấy Ngụy Cảnh Hành đứng bên ngoài phòng tiếp khách.
Anh gầy đi một vòng. Bộ vest vẫn phẳng phiu như trước, nhưng đáy mắt đã đầy tơ m//áu.
Bảo vệ ngăn anh lại.
Nhìn thấy tôi, anh lập tức hạ giọng:
“Diệp Đường, anh chỉ muốn nói chuyện với em mười phút.”
Tôi bảo nhân viên mở cửa phòng tiếp khách bên ngoài, không để anh đến gần con trai.
Sau khi ngồi xuống, Ngụy Cảnh Hành quan sát xung quanh trước.
Căn hộ này không sang trọng bằng biệt thự trên sườn núi, nhưng sáng sủa và rộng rãi, ngoài cửa sổ sát đất là biển.
Trên bàn trà đặt tranh của Tiểu Mãn cùng cuốn giới thiệu sản phẩm mẫu của công ty mới của tôi.
Anh hỏi:
“Em đã chuẩn bị từ lâu rồi sao?”
“Em vẫn luôn giữ lại công ty và tài khoản của mình. Hôm nay anh có đề nghị ly hôn hay không, em vẫn có thể chăm sóc tốt cho bản thân và Tiểu Mãn.”
Anh cười khổ:
“Anh thừa nhận anh có lỗi với em. Chuyện Đường Mạt là do anh hồ đồ. Còn chuyện Đường Đường, lúc đó anh quá sốt ruột nên mới nói ra những lời khốn nạn ấy.”
“Anh sốt ruột vì con gái, hay sốt ruột vì không muốn Đường Mạt và đứa con riêng ảnh hưởng tới địa vị của anh trong nhà họ Ngụy?”
Sắc mặt Ngụy Cảnh Hành lập tức cứng lại.
“Tại sao em lúc nào cũng phải nghĩ anh tồi tệ đến vậy?”
Tôi nhìn anh:
“Bởi vì trong bữa tiệc kỷ niệm mười năm ngày cưới, anh dùng một căn hộ để đổi lấy sự đồng ý liên quan tới cơ thể con trai em. Bởi vì anh để bố mình tới gây áp lực với em. Bởi vì lúc Đường Mạt vừa khóc vừa ép buộc em trong buổi phát sóng trực tiếp, anh không hề đứng ra ngăn cô ta.”
Anh đưa tay định chạm vào cổ tay tôi, nhưng tôi lập tức tránh sang một bên.
“Diệp Đường, dự án hợp tác đã bị đình chỉ, công ty cũng rối loạn rồi. Em rút chứng cứ về đi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện. Cổ phần, nhà cửa hay quỹ đầu tư, em muốn thứ gì anh cũng cho em.”
“Bây giờ anh lại tới nói chuyện nhà cửa và cổ phần. Nhưng lúc đầu, anh thậm chí không hỏi Tiểu Mãn có đồng ý hay không. Anh coi những tháng ngày em dốc sức vì công ty là điều đương nhiên.”
Giọng anh bất ngờ cao lên:
“Vậy em muốn thế nào? Em thật sự muốn đứng nhìn công ty sụp đổ sao?”
“Công ty có vấn đề hay không không phải do một câu nói của em quyết định. Những chuyện anh từng làm, anh tự đi mà giải thích.”
Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo hiệu lớp học dành cho trẻ em đã kết thúc.
Tiểu Mãn đeo ba lô chạy ra.
Nhìn thấy Ngụy Cảnh Hành, bước chân thằng bé lập tức dừng lại.
Ánh mắt Ngụy Cảnh Hành sáng lên.
Anh ngồi xổm xuống, dang hai tay về phía con.
“Tiểu Mãn, tới chỗ ba nào.”
Tiểu Mãn đứng yên.
Thằng bé nắm chặt dây ba lô, nhìn tôi rồi lại nhìn Ngụy Cảnh Hành.
“Ba, ba vẫn muốn đưa con tới bệnh viện sao?”
Nụ cười trên mặt Ngụy Cảnh Hành lập tức trở nên gượng gạo.
“Ba muốn cứu em gái. Con chỉ cần làm xét nghiệm thôi, sẽ không đau đâu. Bác sĩ sẽ chăm sóc con.”
Tiểu Mãn lắc đầu:
“Con không muốn đi. Mẹ nói cơ thể của con thì phải hỏi ý kiến con trước.”
Bàn tay Ngụy Cảnh Hành cứng đờ giữa không trung.
Tiểu Mãn dừng lại một chút rồi nghiêm túc hỏi:
“Ba, có phải ba đã nhét rắc rối của mình vào trong cơ thể con không?”
Phòng tiếp khách yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió từ điều hòa.
Sắc mặt Ngụy Cảnh Hành tái xanh.
Anh muốn giải thích nhưng lời nói cứ mắc lại trong cổ họng.
Tôi bước tới nắm tay Tiểu Mãn.
“Ông Ngụy, mười phút đã hết.”
Anh đứng lên, ánh mắt vượt qua tôi rồi dừng trên người con trai.
Cuối cùng, trong mắt anh cũng hiện lên một chút hoảng loạn.
Nhưng Tiểu Mãn đã cúi đầu nghịch chiếc móc khóa hình tên lửa trên ba lô, không nhìn anh thêm lần nào.
Sau khi Ngụy Cảnh Hành rời đi, Đường Mạt lập tức tìm tới.
Lần này cô ta không mặc quần áo bệnh nhân, cũng không mang theo máy quay.
Cô ta chặn tôi dưới lầu công ty, tóc tai rối bời, trên mặt không trang điểm. Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã lao tới kéo tay áo.
Bảo vệ lập tức tiến lên, nhưng tôi giơ tay ra hiệu cho họ tạm thời không hành động.
Mắt Đường Mạt đỏ lên:
“Chị Đường, Đường Đường thật sự đang chờ điều trị. Cảnh Hành đã rất lâu không tới thăm con bé. Anh ấy nói công ty xảy ra chuyện, đến cả viện phí cũng đang bị trì hoãn. Chị hận tôi cũng được, nhưng đừng trút giận lên một đứa trẻ.”
Tôi rút tay áo khỏi tay cô ta.
“Đường Mạt, việc điều trị của Đường Đường sẽ do bác sĩ quyết định. Người hiến mà con bé cần, bệnh viện sẽ tìm theo đúng quy trình. Cô muốn đẩy áp lực lên Tiểu Mãn chỉ vì cô nghĩ con trai tôi là người dễ khống chế nhất.”
Nước mắt cô ta lập tức tuôn ra.
“Tôi thật sự không còn đường nào để đi nữa.”
“Khi cô mang thai, Ngụy Cảnh Hành có từng bảo cô rời đi không?”
Ánh mắt Đường Mạt chớp động.
Tôi thay cô ta nói tiếp:
“Không có. Anh ta hứa cho cô nhà cửa, công việc và danh phận. Cô tin rằng chỉ cần Đường Đường bước vào nhà họ Ngụy, cô sẽ nhận được nhiều thứ hơn. Bây giờ Ngụy Cảnh Hành còn không tự lo nổi cho mình, cô mới nhận ra những thứ anh ta hứa chẳng có thứ nào được viết rõ ràng trên giấy trắng mực đen.”
Vai Đường Mạt khẽ run.
“Chị Đường, trước đây tôi thật sự rất ngưỡng mộ chị.”
Cô ta hạ thấp giọng.
“Chị có nhà, có công ty, có Cảnh Hành, còn có Tiểu Mãn. Chị có tất cả.”
“Cho nên cô nghĩ chỉ cần cướp đi là được sao?”
Cô ta ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua một tia oán hận.
“Rõ ràng chị đã không còn yêu anh ấy từ lâu. Cuộc sống của chị tốt đẹp như vậy, tại sao không thể nhường cho tôi một chút?”
Tôi nhìn cô ta, đột nhiên không còn tức giận nữa.
Cô ta coi việc dựa vào người khác là con đường tắt để bước lên, đồng thời xem lòng tốt của người khác là sự yếu đuối.
Cô ta chưa bao giờ thật sự nghĩ đến việc dựa vào chính mình để sống. Vì thế, một khi Ngụy Cảnh Hành buông tay, thứ duy nhất còn lại với cô ta chỉ là nước mắt và oán hận.
“Đường Mạt, tôi từng giúp cô vì nghĩ cô thật sự gặp khó khăn. Cô giấu tôi qua lại với Ngụy Cảnh Hành là lựa chọn của cô. Bây giờ cô không có tư cách yêu cầu tôi tiếp tục thu dọn hậu quả thay cô.”
Cô ta cắn môi, bất ngờ lấy một tờ giấy từ trong túi ra.
“Vậy chị xem thứ này đi.”
Đó là bản sao của báo cáo xét nghiệm quan hệ huyết thống.
Kết quả xác nhận Ngụy Cảnh Hành và Đường Đường có quan hệ cha con.
Đường Mạt nhét bản báo cáo vào tay tôi, giọng nói trở nên chói tai:
“Chị nghĩ tôi muốn tìm chị sao? Anh ấy đến con gái cũng không chịu nhận, ngay cả phương án tìm người hiến mà bác sĩ đưa ra cũng không muốn tiếp tục. Chị ép anh ấy thành như vậy, còn dám nói chuyện này không liên quan đến mình sao?”
Tôi trả bản báo cáo lại cho cô ta.
“Anh ta có nhận con gái hay không là chuyện giữa hai người. Cô muốn anh ta thực hiện trách nhiệm của một người cha thì hãy làm theo trình tự pháp luật. Đừng biến đứa trẻ thành một con dao rồi đưa nó vào tay tôi.”
Đường Mạt sững người.
Tôi nói với bảo vệ:
“Mời cô Đường rời đi. Nếu cô ta còn tới công ty gây ảnh hưởng đến nhân viên thì báo cảnh sát.”
Khi bị đưa đi, cô ta quay đầu hét về phía tôi:
“Diệp Đường, sớm muộn gì chị cũng sẽ hối hận!”
Tôi không quay lại.
Cửa thang máy khép lại, phản chiếu gương mặt bình thản của tôi.
Khi thang máy đi lên, tôi nhớ lại mình từng coi một cuộc hôn nhân quan trọng đến mức nào.
Quan trọng đến mức tôi quên mất phải chừa một vị trí cho chính mình.
Bây giờ, khi có người tiếp tục đưa tay đòi hỏi, tôi đã biết mình nên đóng cánh cửa ấy lại.
Nửa tháng sau, cơ quan quản lý chính thức mở cuộc điều tra đối với Giáo dục Hãn Đồ.
Sổ sách công ty bị kiểm tra, vài quản lý cấp cao cốt cán vội vàng xin nghỉ ngay trong đêm, kế hoạch niêm yết vốn đang được chuẩn bị cũng bị đình chỉ.
Để bù vào lỗ hổng tài chính, Ngụy Cảnh Hành định đem số cổ phần mình nắm giữ trong Tập đoàn Ngụy thị đi thế chấp.
Ông cụ Ngụy không ký tên.
Điều nhà họ Ngụy coi trọng nhất chính là danh tiếng.
Sóng gió liên quan tới đứa con gái riêng của Ngụy Cảnh Hành đã kéo cả tập đoàn vào vòng xoáy dư luận. Những vấn đề của Giáo dục Hãn Đồ lại tiếp tục làm lộ ra hàng loạt giao dịch với các bên liên quan.
Cuối cùng, ông cụ Ngụy cũng hiểu rằng người con trai này mang tới không chỉ là một chút phiền phức.
Ngày diễn ra cuộc họp gia đình, tôi không tới.
Quý Hành gửi cho tôi một đoạn thông báo công khai:
Ngụy Cảnh Hành đã bị cách chức khỏi bộ phận đầu tư của tập đoàn. Nhà họ Ngụy tuyên bố không liên quan tới những quyết định kinh doanh của Giáo dục Hãn Đồ, đồng thời sẽ không đứng ra bảo lãnh cho các khoản nợ của công ty này.
Sau khi tin tức được công bố, Ngụy Cảnh Hành gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh, anh ngồi trong văn phòng trống trải, chậu cây xanh trên bàn đã héo mất một nửa.
Anh viết:
“Bây giờ em đã hài lòng chưa?”
Tôi trả lời:
“Điều khiến tôi hài lòng là Tiểu Mãn ngày nào cũng ngủ ngon, là tôi đã có thể quay lại với công việc. Kết cục của công ty anh là do chính tay anh viết nên.”
Anh không trả lời nữa.
Ngay trong ngày hôm đó, Quý Hành lại mang đến một bộ hồ sơ khác.
Đường Mạt đã thông qua luật sư khởi kiện Ngụy Cảnh Hành, yêu cầu tòa xác nhận quan hệ cha con và yêu cầu anh ta chu cấp tiền nuôi dưỡng.
Cô ta chẳng những không có được danh phận ở nhà họ Ngụy, mà còn bị yêu cầu giải trình về việc sử dụng số tiền quyên góp nhận được sau buổi phát sóng trực tiếp.
Hóa ra, sau buổi phát sóng, cô ta đã tự mình tạo một đường liên kết quyên góp, lấy bệnh tình của con gái làm lý do để nhận về một khoản tiền không hề nhỏ.
Một phần trong số tiền đó không được dùng vào việc chữa trị mà bị chuyển sang trả những khoản vay tiêu dùng cô ta đã mắc từ trước.
Sau khi chuyện này bị phanh phui, nền tảng quyên góp lập tức đóng băng tài khoản của cô ta, cảnh sát cũng bắt đầu tham gia điều tra.
Quý Hành đặt tập tài liệu xuống trước mặt tôi rồi hỏi:
“Có muốn biết hiện giờ Ngụy Cảnh Hành đang sống ở đâu không?”
Tôi lắc đầu.
“Không muốn.”
Anh nhìn tôi, sau đó bật cười.
“Tôi còn nghĩ em sẽ muốn tận mắt thấy bộ dạng chật vật của anh ta.”
“Anh ta có chật vật hay không cũng chẳng liên quan đến cuộc họp hôm nay của tôi.”
Tê Quang Gia Cư đang chuẩn bị giới thiệu một dòng sản phẩm thân thiện với môi trường dành cho trẻ em.
Đó là thiết kế tôi từng hoàn thành trước khi rời khỏi vị trí điều hành trực tiếp.
Hiện tại, sau khi lấy lại thiết kế ấy, tôi đã chỉnh sửa rất nhiều chi tiết, đặc biệt để lại một khoảng trống dành cho trẻ nhỏ dán những bức tranh của mình lên.
Trong ngày ra mắt sản phẩm mới, Tiểu Mãn mặc một bộ vest nhỏ, ngồi ở hàng ghế đầu tiên, giơ cao tấm bảng có dòng chữ:
“Mẹ cố lên!”
Người dẫn chương trình hỏi vì sao thằng bé lại cảm thấy mẹ mình rất giỏi.
Tiểu Mãn cầm micro, suy nghĩ thật lâu.
“Bởi vì mẹ sẽ cất những thứ đã hỏng đi, rồi làm ra những thứ mới.”
Cả khán phòng lập tức vang lên tiếng cười.
Tôi đứng trên sân khấu, đôi mắt hơi nóng lên.
Đứa trẻ này hoàn toàn không biết rằng từng lời con nói đều đang từng chút một kéo tôi rời khỏi quá khứ.
Một tuần trước ngày vụ án ly hôn được đưa ra xét xử, Ngụy Cảnh Hành gửi đề nghị hòa giải.
Anh ta đồng ý từ bỏ quyền trực tiếp chăm sóc Tiểu Mãn mỗi ngày, việc phân chia tài sản cũng sẽ được thực hiện theo thỏa thuận, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất là muốn gặp tôi một lần.
Quý Hành đặt đơn đề nghị của anh ta trước mặt tôi.
“Em có thể không đồng ý.”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng vẫn quyết định đi.
Nơi gặp mặt là phòng hòa giải của văn phòng luật, còn luật sư của hai bên đều ngồi phía ngoài lớp cửa kính.
So với lần trước, Ngụy Cảnh Hành trông tiều tụy hơn nhiều. Cà vạt của anh lệch sang một bên, trên mu bàn tay còn có thêm một vết xước đã đóng vảy.
Nhìn thấy tôi ngồi xuống, anh chủ động lên tiếng:
“Phương án điều trị của Đường Đường đã thay đổi. Bệnh viện đã tìm được một người hiến không cùng huyết thống, hiện tại họ đang bắt đầu chuẩn bị.”
Tôi gật đầu.
“Đó là chuyện tốt.”
Anh cười đầy cay đắng.
“Em xem, em vẫn sẽ vui thay cho đứa trẻ.”
“Đứa trẻ có thể nhận được phương pháp điều trị phù hợp, tất nhiên tôi vui thay cho con bé. Nhưng những chuyện anh từng làm, tôi không thể coi như chưa từng xảy ra.”
Ngụy Cảnh Hành im lặng trong một khoảng thời gian rất dài, rồi mới lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong chính là đôi bông tai kim cương xanh kia.
“Hôm đó sau khi quay lại, anh tìm thấy nó ở nhà hàng.”
Anh nói:
“Anh vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần sự nghiệp của mình đủ thành công, có thể cho em một cuộc sống đủ tốt, thì em sẽ mãi ở bên cạnh anh.”
Tôi nhìn chiếc hộp nhưng không đưa tay nhận.
“Anh lúc nào cũng cho rằng tiền bạc và nhà cửa có thể giải quyết được mọi chuyện. Nhưng thứ tôi quan tâm là Tiểu Mãn, là liệu ngôi nhà này có đủ khiến người ta yên tâm ở lại hay không. Trong lòng anh hiểu rất rõ, chỉ là khi đó anh cho rằng những điều ấy không quan trọng.”
Mắt anh đỏ lên.
“Bây giờ anh chẳng còn gì nữa.”
“Anh vẫn còn những trách nhiệm phải chịu. Cuộc điều tra công ty, chuyện của Đường Mạt và Đường Đường, lời giải thích anh còn nợ nhân viên và các nhà đầu tư, tất cả đều là trách nhiệm của anh.”
Anh nhìn tôi, giọng thấp đến gần như không nghe thấy:
“Diệp Đường, trước đây em từng rất yêu anh.”
Tôi đứng lên, đẩy chiếc hộp đựng bông tai về phía anh.
“Trước kia, tôi thật sự rất yêu anh. Bởi vì tôi vẫn tin anh sẽ đặt gia đình này trong lòng. Hôm nay tôi tới đây chỉ để ký những giấy tờ cần ký. Chuyện của quá khứ, tôi không cần tiếp tục giúp anh che giấu cho đến mức hoàn chỉnh nữa.”
Ký xong thỏa thuận hòa giải, tôi rời khỏi văn phòng luật.
Bầu trời sau trận mưa trở nên trong sáng, những chiếc lá ngô đồng ven đường được nước mưa rửa sạch, xanh biếc.
Quý Hành cầm ô đứng chờ dưới bậc thềm. Thấy tôi đi ra, anh chỉ lặng lẽ nghiêng ô về phía tôi.
“Tiểu Mãn đang ngủ trong xe dưới lầu.”
Anh nói:
“Hôm nay thằng bé làm một ngôi nhà nhỏ trong lớp học vẽ, nhất định phải đợi em xem.”
Tôi nhận lấy cán ô, cùng anh đi về phía chiếc xe.
Quý Hành không hỏi tôi có đau lòng không, cũng chẳng nói những lời an ủi nghe thật dễ chịu.
Anh chỉ mở cửa xe giúp tôi, tránh để nước mưa làm ướt vạt váy.
Trong xe, Tiểu Mãn đang ôm tờ giấy vẽ ngủ say, hai má đỏ hồng.
Trong bức tranh vẫn là mái nhà màu xanh, nhưng lần này trước cửa có thêm hai cái cây. Dưới bóng cây là hình tôi và thằng bé.
Tôi nhẹ nhàng phủ áo khoác lên người con.
Ngày phán quyết ly hôn được đưa ra, tôi không hề ăn mừng.
Tôi đưa Tiểu Mãn tới thủy cung, nhìn con nằm bò trước lớp kính, chạy theo một con rùa biển đang chậm rãi bơi.
Lúc ra khỏi cổng, thằng bé bất chợt hỏi:
“Mẹ, sau này chúng ta có còn chuyển nhà nữa không?”
Tôi nắm lấy tay con.
“Chúng ta sẽ đi rất nhiều nơi. Nhưng dù đến đâu, mẹ cũng sẽ nói trước cho con.”
Tiểu Mãn yên tâm lắc lắc bàn tay tôi.
Vụ án ly hôn vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, Ngụy Cảnh Hành lại nộp đơn xin tăng số lần thăm nom.
Lý do được viết trong đơn nghe rất hợp lý:
Người cha sẵn sàng tham gia khóa học giáo dục dành cho phụ huynh, đồng thời chấp nhận gặp con dưới sự giám sát của người có chuyên môn, với hy vọng bù đắp những thiếu sót trong quá khứ.
Khi Quý Hành đặt đơn đề nghị trước mặt tôi, Tiểu Mãn đang ngồi trên tấm thảm lắp ráp một chiếc máy bay mô hình mới.
Thằng bé ngẩng đầu khỏi đống linh kiện, hỏi:
“Có phải ba vẫn muốn tới gặp con không?”
Tôi không giấu con.
“Ba đã đề nghị tòa án cho phép gặp con. Tòa sẽ lắng nghe suy nghĩ của con, đồng thời tham khảo ý kiến giáo viên và chuyên gia tư vấn tâm lý.”
Tiểu Mãn cầm một bên cánh máy bay, im lặng thật lâu.
“Con có thể nói là hiện tại con không muốn gặp không?”
“Có thể.”
“Vậy con sẽ nói con không muốn.”
Thằng bé cúi đầu, lắp cánh máy bay trở lại. Động tác của con chậm hơn lúc trước một chút.
Tôi ngồi xuống bên cạnh nhưng không ép con phải giải thích.
Một lát sau, thằng bé tự lên tiếng:
“Trước đây con thấy ba rất giỏi, chuyện gì cũng có thể sửa được. Sau đó ba cứ nói muốn đưa con đến bệnh viện, con cảm thấy ba chỉ muốn sửa đồ của người khác, mà quên mất con cũng sẽ sợ.”
Ngực tôi chợt chua xót, đưa tay ôm con vào lòng.
“Tiểu Mãn, sợ hãi không phải điều gì sai. Con có thể đợi đến khi mình sẵn sàng rồi mới quyết định có muốn gặp ba hay không.”
Trong phiên điều trần, luật sư bảo vệ quyền lợi trẻ em đã thuật lại đầy đủ những lời Tiểu Mãn nói cho thẩm phán.
Ngụy Cảnh Hành ngồi đối diện, sắc mặt khó coi vô cùng. Vài lần anh muốn lên tiếng nhưng đều bị luật sư giữ cổ tay ngăn lại.
Thẩm phán không phủ nhận thân phận người cha của anh, nhưng yêu cầu anh phải hoàn thành chương trình tư vấn về trách nhiệm làm cha mẹ, tôn trọng nguyện vọng của đứa trẻ, đồng thời không được tiếp xúc riêng với Tiểu Mãn trước khi hoàn tất quá trình đánh giá rủi ro.
Ra khỏi tòa án, Ngụy Cảnh Hành chặn tôi lại.
Anh mặc một bộ vest xám đậm không vừa người cho lắm. Mái tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng nay bị mưa làm rối, dính sát vào thái dương.
“Diệp Đường, anh cảm thấy em vẫn luôn dạy con hận anh.”
Tôi dừng lại.
“Tôi không dạy con hận anh. Tôi chỉ nói với con rằng nếu gặp chuyện mình không muốn, con có thể nói ra. Bây giờ anh thấy khó chịu thì thử nhớ lại xem, ngày hôm đó lúc đặt bản cam kết trước mặt tôi, anh đã thật sự nghiêm túc hỏi Tiểu Mãn có đồng ý hay chưa?”
Khóe môi anh khẽ động, giọng khàn đi.
“Khi ấy anh thật sự nghĩ chỉ cần làm xét nghiệm.”
“Vậy tại sao anh còn mang theo giấy tặng bất động sản?”
Ngụy Cảnh Hành không trả lời được.
Tôi xoay người đi xuống bậc thềm.
Quý Hành đang cầm ô đứng cạnh xe. Anh không hỏi tôi đã nói những gì, chỉ đưa tay lấy túi hồ sơ khỏi tay tôi.
Chiếc xe rời khỏi tòa án.
Tiểu Mãn ngồi ở hàng ghế sau, giơ chiếc máy bay mô hình đã hoàn thành lên cho tôi xem.
“Mẹ, tên của nó là Viễn Hành.”
“Vì sao lại đặt tên như vậy?”
“Bởi vì nó phải bay thật xa, cũng không cần ai đẩy nó đi.”
Tôi quay đầu nhìn con, không nhịn được bật cười.
Tiểu Mãn cũng cười theo, để lộ một khoảng trống nhỏ vì vừa thay răng.
Cần gạt nước đều đặn quét qua mặt kính, đường nét thành phố bên ngoài dần trở nên rõ ràng.
Chúng tôi cũng đang từng chút một đi về phía trước.
Không đi quá nhanh, nhưng cũng chưa từng dừng bước.
Khi cuộc điều tra Giáo dục Hãn Đồ bước vào giai đoạn chuyên sâu, người phụ trách tài chính được Ngụy Cảnh Hành tin tưởng nhất đã chủ động liên hệ với Quý Hành.
Người đó tên Hứa Hàng, đã làm việc tại Giáo dục Hãn Đồ sáu năm.
Quý Hành nói anh ta muốn gặp tôi vì có một số tài liệu chỉ tôi mới có khả năng nhận ra đã bị chỉnh sửa hay chưa.
Tôi đồng ý gặp.
Địa điểm được bố trí tại phòng họp của văn phòng luật, toàn bộ quá trình bàn giao đều có luật sư chứng kiến.
Hứa Hàng trẻ hơn tôi tưởng tượng.
Khi bước vào, anh ta nắm chặt chiếc túi hồ sơ cũ trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã thấp giọng nói:
“Tổng giám đốc Diệp, xin lỗi.”
“Anh không cần xin lỗi tôi. Nếu những tài liệu anh mang đến có liên quan đến vụ án, cứ giao cho luật sư và phía điều tra.”
Hứa Hàng gật đầu.
Nhưng sau khi ngồi xuống, anh ta vẫn ngồi rất lâu mà chưa mở túi hồ sơ.
“Khi Tổng giám đốc Ngụy vừa bắt đầu sự nghiệp, anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Anh ấy nói sau khi công ty lớn lên, có một số chỗ trong sổ sách phải xử lý linh hoạt, nếu không sẽ không thể cạnh tranh với người khác. Lúc đầu, tôi chỉ sửa vài con số theo yêu cầu của anh ấy. Sau đó, anh ấy bảo tôi tách các hợp đồng với nhà cung cấp, rồi thay tên những khoản lại quả để đưa vào.”
Nói đến đây, những ngón tay anh ta siết chặt chiếc túi hồ sơ hơn, giọng hơi run.
“Tôi từng muốn rời đi, nhưng anh ấy biết tôi vay tiền mua nhà, cũng biết mẹ tôi cần điều trị trong thời gian dài. Lần nào anh ấy cũng nói chỉ cần vượt qua vòng gọi vốn này thì mọi chuyện sẽ ổn.”
Quý Hành nói:
“Anh hãy thành thật trình bày toàn bộ sự việc với tổ điều tra. Anh tự nguyện giao nộp tài liệu và tiếp tục giúp Ngụy Cảnh Hành che giấu sẽ dẫn tới hai kết quả xử lý hoàn toàn khác nhau.”
Cuối cùng, Hứa Hàng cũng lấy tài liệu ra.
Bên trong có vài phiếu phê duyệt thanh toán bản gốc cùng một chiếc điện thoại cũ.
Chiếc điện thoại lưu lại lịch sử trò chuyện, trong đó Ngụy Cảnh Hành chỉ thị anh ta xóa dữ liệu và sắp xếp để các bên liên quan nhận tiền.
Tôi lật tới một trang phụ lục hợp đồng quen thuộc.
Quả nhiên, tôi nhìn thấy mã số dự án từng bị Ngụy Cảnh Hành sửa đổi năm đó.
Những tài liệu gốc này đã nối các khoản tiền trước sau thành một chuỗi, tung tích của nguồn chứng cứ quan trọng mà phía điều tra cần cũng đã được xác định.
Trước khi rời đi, Hứa Hàng đứng lại bên cửa.
“Tổng giám đốc Diệp, tôi không tới đây để xin cô tha thứ cho mình. Tôi chỉ đột nhiên nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục che giấu giúp anh ấy, sau này con trai hỏi tôi làm nghề gì, có lẽ tôi sẽ chẳng biết phải trả lời thế nào.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vậy từ hôm nay hãy nói rõ tất cả những gì cần nói. Sau này điều con anh nhớ về anh sẽ là anh đã từng sửa chữa sai lầm của mình.”
Mắt Hứa Hàng đỏ lên. Anh ta gật đầu rồi quay người rời khỏi đó.
Vài ngày sau, Giáo dục Hãn Đồ tổ chức một buổi họp giải trình bất thường dành cho các nhà đầu tư.
Ngụy Cảnh Hành đứng trên sân khấu, đối mặt với hàng loạt ống kính cùng vô số câu hỏi chất vấn, nhưng vẫn cố gắng đổ trách nhiệm cho hành vi sai phạm của một vài nhân viên.
Anh mới nói được một nửa, nhân viên của tổ điều tra đã xuất hiện, đưa ra thủ tục thu thập bổ sung chứng cứ.
Phòng họp lập tức trở nên hỗn loạn.
Những nhà đầu tư trước đó còn lên tiếng bênh vực anh lần lượt chất vấn dòng tiền đã đi đâu.
Trợ lý của Ngụy Cảnh Hành vội vàng tắt máy chiếu, nhưng trên màn hình lúc đó đã dừng ở sơ đồ luân chuyển tiền được phóng lớn.
Tôi không có mặt ở hiện trường.
Ngày hôm ấy, tôi đang họp với các nhà thiết kế tại nhà máy, bàn bạc về độ cong ở các góc của giường trẻ em.
Một nhà thiết kế trẻ đề xuất dùng đồ trang trí bằng kim loại cứng hơn.
Tôi cầm mẫu thử lên sờ, sau đó lắc đầu.
“Trẻ con va vào sẽ đau. Chỗ này sửa thành góc bo tròn, bên ngoài bọc thêm một lớp đệm mềm.”
Trợ lý đưa điện thoại cho tôi, nói rằng trên mạng đều đang đưa tin về Giáo dục Hãn Đồ.
Tôi chỉ liếc qua rồi trả lại điện thoại.
Trước đây, Ngụy Cảnh Hành thích nhất là đứng trên sân khấu nói về tương lai của công ty.
Bây giờ anh vẫn đứng trước ống kính như vậy, chỉ khác là lần này anh phải giải thích từng khoản tiền đã đi đâu.
Ngày thứ năm sau khi Giáo dục Hãn Đồ bị niêm phong, ông cụ Ngụy tới tìm tôi.
Ông không còn ngồi chiếc xe sang có tài xế đưa đón, cũng chẳng mang theo vệ sĩ, chỉ chống gậy đứng trước quầy lễ tân của Tê Quang Gia Cư.
Cô gái ở quầy nhận ra ông, do dự rồi gọi điện cho tôi.
Tôi bảo cô ấy cho ông lên.
Khi bước vào văn phòng, ánh mắt ông cụ lần lượt lướt qua những bản thiết kế trên tường rồi đến tủ trưng bày sản phẩm mẫu bên cửa sổ, vẻ mặt phức tạp vô cùng.
“Nơi này đều do một mình con gây dựng sao?”
“Con và người cộng sự cùng nhau gây dựng.”
Sau khi ngồi xuống, ông im lặng thật lâu mới nói:
“Trước đây, bố nghĩ Cảnh Hành cưới được con chứng tỏ nó rất biết lựa chọn. Về sau, bố lại cho rằng con đã gả vào nhà họ Ngụy thì nên dồn toàn bộ tâm sức cho nhà họ Ngụy.”
Tôi rót cho ông một cốc nước ấm nhưng không nói gì.
“Con nói đúng, Tiểu Mãn không phải thứ có thể đem ra thương lượng điều kiện.”
Ông cúi xuống nhìn chiếc cốc trong tay.
“Cảnh Hành sai, bố cũng sai. Bố chỉ nghĩ tới chuyện ép mọi thứ xuống, chưa từng nghĩ hai mẹ con con sẽ thế nào.”
Đây là lần đầu ông nói chuyện mà không mang giọng điệu ra lệnh.
Tôi nhìn mái tóc bạc bên thái dương ông, bình tĩnh nói:
“Bố, nếu hôm nay bố tới để xin con rút lại tài liệu thì con không thể làm. Tài liệu đã được giao cho những người có trách nhiệm xử lý. Có rút lại hay không cũng không phải chuyện con có thể quyết định.”
Ông lắc đầu.
“Bố không tới xin chuyện đó. Bố chỉ muốn hỏi, sau này Tiểu Mãn… còn muốn gặp bố không?”
Tôi không thay con đưa ra quyết định.
“Đợi đến khi Tiểu Mãn muốn gặp, con sẽ nói với bố.”
Ông cụ gật đầu, vẻ mệt mỏi hiện rõ trong mắt.
Ông đứng lên rời đi.
Đến cửa, ông quay lại nhìn bức ảnh trên tường.
Đó là tấm ảnh chụp trong ngày ra mắt sản phẩm mới. Tiểu Mãn giơ tấm bảng cổ vũ, cười đến mức đôi mắt cong lên như hai vầng trăng khuyết.
“Diệp Đường, đánh mất con là chuyện ngu xuẩn nhất đời Cảnh Hành.”
Tôi không đáp lời.
Hôm nay ông có thể nói ra những lời này đã tốt hơn rất nhiều so với cuộc điện thoại ban đầu.
Nhưng nỗi sợ mà Tiểu Mãn từng trải qua sẽ không vì vậy mà biến mất.
Ông cụ vừa rời khỏi, Tiểu Mãn đã thò đầu ra khỏi phòng nghỉ.
Hôm nay trường nghỉ nên tôi đưa thằng bé tới công ty làm bài tập.
“Mẹ, vừa rồi là ông nội phải không?”
“Đúng.”
“Có phải ông tới nói giúp ba không?”
Tôi ngồi xuống bên cạnh con, giúp con chỉnh lại chiếc hộp bút bị đặt lệch.
“Ông tới hỏi sau này có thể gặp con hay không. Mẹ nói phải đợi đến khi chính con đồng ý.”
Tiểu Mãn nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
“Vậy đợi con lớn thêm một chút rồi con sẽ suy nghĩ.”
“Được.”
Thằng bé cúi đầu tiếp tục làm bài.
Viết được một nửa, con bất chợt giơ quyển bài tập lên.
“Mẹ, con biết làm câu này rồi.”
Tôi ghé lại nhìn.
Thằng bé điền đáp án vào chỗ trống. Nét chữ vẫn chưa thật ngay ngắn, nhưng từng nét đều được viết rất cẩn thận.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống mặt bàn, soi rõ bàn tay nhỏ đang cầm bút của con, đồng thời chiếu lên chiếc tên lửa gỗ nhỏ vừa được đặt ở đó.
Tôi hiểu một đứa trẻ sẽ không thể vì một vụ kiện mà quên sạch những chuyện đã xảy ra.
Thỉnh thoảng trước lúc ngủ, con vẫn hỏi về ba. Mỗi khi nghe hai chữ “bệnh viện”, thằng bé cũng bất chợt im lặng.
May rằng những tháng ngày phía trước vẫn còn rất dài.
Chúng tôi có thể từ từ tìm ra một vị trí thích hợp để xoa dịu những nỗi sợ nhỏ bé ấy.
Ngày Ngụy Cảnh Hành chính thức bị đưa đi điều tra, Quý Hành gửi cho tôi một tin nhắn rất ngắn.
“Quy trình đã bắt đầu.”
Khi ấy, tôi đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong hội trường trường học, xem Tiểu Mãn tham gia triển lãm sản phẩm khoa học.
Những đứa trẻ đứng thành một hàng trên sân khấu, lần lượt giới thiệu tác phẩm của mình.
Tiểu Mãn ôm chiếc máy bay mô hình mang tên Viễn Hành, căng thẳng đến mức hai tai đỏ bừng. Nhưng đến lượt mình, thằng bé vẫn hoàn thành phần trình bày một cách trọn vẹn.
“Chiếc máy bay này dùng bìa cứng tái chế và những linh kiện cũ. Lúc mới cất cánh, nó hơi nghiêng, nhưng con đã sửa lại cánh máy bay nên nó có thể bay xa hơn.”
Giáo viên dẫn đầu vỗ tay.
Tôi cũng vỗ tay theo.
Màn hình điện thoại trong lòng bàn tay sáng lên rồi tắt.
Trước kia, tôi từng nghĩ chỉ cần tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc Ngụy Cảnh Hành thất bại, mình nhất định sẽ cảm thấy vui sướng trọn vẹn.
Nhưng khi thật sự nhận được tin, trong lòng tôi lại không có tiếng reo hò như mình từng tưởng tượng.
Tôi chỉ nhớ tới bữa tiệc kỷ niệm mười năm ngày cưới, nhớ bản cam kết được đặt trên bàn, nhớ dáng vẻ Tiểu Mãn mơ màng đi tất giữa đêm, còn hỏi tôi muốn đi đâu ngắm biển.
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tiếp tục nhìn lên sân khấu.
Buổi triển lãm kết thúc, Tiểu Mãn ôm giấy khen chạy xuống, vùi đầu vào lòng tôi.
“Mẹ, con được giải Tiến bộ!”
“Mẹ thấy rồi. Con trình bày rất giỏi.”
Thằng bé ngẩng mặt lên hỏi:
“Tối nay chúng ta có thể ăn bánh kem để chúc mừng không?”
“Được. Con chọn vị đi.”
“Con muốn vị dâu tây, còn phải chừa một miếng cho chú Quý.”
Tôi nắm tay con đi ra khỏi hội trường.
Cuối hành lang có một ô cửa sổ. Gió xuân thổi vào, làm lay động những đám mây do bọn trẻ vẽ trên tường.
Có vài phụ huynh nhận ra tôi, nhỏ giọng bàn tán về tin tức của Giáo dục Hãn Đồ.
Tôi không dừng lại nghe, cũng chẳng quay đầu.
Chuyện của Ngụy Cảnh Hành sẽ tiếp tục do pháp luật xử lý.
Tôi không cần tự nhốt mình trong những tin tức ấy.
Tiểu Mãn kéo tôi chạy về phía cổng trường, nói muốn ăn bánh kem dâu tây. Tôi nắm tay con đi qua hành lang, tới cửa hàng bánh ngọt gần đó, nơi lúc nào cũng phải xếp hàng.
Buổi tối về nhà, Tiểu Mãn đặt giấy khen ở chỗ dễ nhìn nhất trên bàn ăn, còn nghiêm túc buộc một chiếc khăn ăn quanh cổ con búp bê phi hành gia.
Khi Quý Hành mang bánh kem về, anh vừa lúc nhìn thấy thằng bé giơ chiếc nĩa nhựa lên tuyên bố:
“Hôm nay là tiệc mừng công của tàu Viễn Hành. Mỗi người đều phải nói một chuyện khiến mình vui.”
Thằng bé gọi tôi đầu tiên.
Tôi cắt một miếng dâu tây nhỏ, suy nghĩ rồi nói:
“Hôm nay mẹ rất vui, vì khi đứng trên sân khấu, con đã không cúi đầu.”
Tiểu Mãn lại quay sang Quý Hành.
Quý Hành phối hợp rất nghiêm túc:
“Hôm nay chú rất vui vì được nhà thiết kế của tàu Viễn Hành mời ăn bánh kem.”
Tiểu Mãn cười đến mức suýt nữa quệt kem lên chóp mũi.
Cuối cùng, thằng bé vỗ lên đầu con búp bê phi hành gia, thay nó nói:
“Nó rất vui vì cuối cùng cũng được ngồi trên một chiếc máy bay biết bay.”
Tiếng cười vang lên không ngừng trong phòng ăn, màn đêm bên ngoài cửa sổ lặng lẽ trải rộng.
Tối đó, không ai nhắc tới Ngụy Cảnh Hành, cũng chẳng ai nói về sự phản bội khó coi kia.
Tiểu Mãn nhường quả dâu tây cuối cùng cho tôi rồi tự chạy ra ban công ngắm sao.
Tôi đứng phía sau, nghe con hào hứng đếm những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời.
Những chuyện từng đè nặng trong lòng, khiến tôi mỗi đêm đều khó thở, giờ đây đang từng chút được những ngày tháng mới lấp đầy.
Một năm sau, Giáo dục Hãn Đồ bị xử phạt vì hàng loạt sai phạm như làm giả tài chính, tạo dựng giao dịch khống và hối lộ thương mại. Với tư cách người chịu trách nhiệm chính, Ngụy Cảnh Hành cũng bị kết án tù.
Ngày bản án được công bố, tôi đang tham dự lễ ký kết vòng gọi vốn mới của Tê Quang Gia Cư.
Công ty từng bị tôi tạm thời buông xuống vẫn phát triển rất tốt dưới sự duy trì của người cộng sự.
Sau khi trở lại, việc đầu tiên tôi làm là hoàn thiện cơ chế giám sát tài chính nội bộ, bổ sung trợ cấp giáo dục cho con cái nhân viên, đồng thời trích một phần lợi nhuận từ dòng sản phẩm trẻ em để quyên góp cho một tổ chức hỗ trợ độc lập dành cho những gia đình có người mắc bệnh.
Tổ chức hỗ trợ đó có quy trình xét duyệt rõ ràng, sổ sách công khai và không dựa vào nước mắt của bất kỳ ai để kêu gọi quyên góp.
Đường Mạt bị xử phạt vì hành vi quyên góp gian dối và chiếm dụng tiền từ thiện.
Sau đó, cô ta đưa Đường Đường rời khỏi thành phố này. Bố mẹ Ngụy Cảnh Hành cũng thanh toán phần tiền cấp dưỡng mà đứa trẻ được hưởng theo phán quyết của tòa án.
Bệnh tình của Đường Đường đã ổn định. Nghe nói con bé đã có thể đi nhà trẻ.
Lúc nhận được tin này, tôi đang giúp Tiểu Mãn sắp xếp ba lô.
Thằng bé sắp tham gia trại hè khoa học do trường tổ chức. Trong vali chất đầy sổ tay thí nghiệm và đồ ăn vặt, ngay cả con búp bê phi hành gia cũng được mang theo.
“Mẹ, con có thể tự ngủ ở giường tầng trên không?”
“Có thể, nhưng con nhớ kéo thanh chắn lên.”
Thằng bé bí mật lấy từ trong túi ra một tờ giấy.
“Đây là thư con viết cho ba. Cô giáo nói lúc tức giận, chúng ta có thể viết những điều trong lòng ra giấy.”
Tôi nhận lấy nhưng không mở.
“Con muốn gửi đi không?”
Tiểu Mãn suy nghĩ rất lâu rồi lắc đầu.
“Con không muốn gửi. Viết xong rồi, con thấy mình không còn giận nhiều như vậy nữa.”
Thằng bé gấp tờ giấy thành một chiếc thuyền nhỏ rồi đặt vào chiếc hộp ở ngăn dưới cùng của bàn học.
Tôi đặt con thuyền giấy trở lại trong hộp.
Trẻ con không cần thay người lớn đứng ra hòa giải, cũng không cần phải mang sai lầm của bất kỳ ai trên vai.
Con biết mình có quyền từ chối, cũng biết khi buồn có thể nói ra.
Như vậy đã đủ.
Ngày trại hè khởi hành, Quý Hành tới tiễn chúng tôi.
Trong một năm qua, anh trở thành cố vấn pháp lý thường xuyên của Tê Quang Gia Cư, đồng thời cũng trở thành chú Quý rất giỏi sửa mô hình tên lửa trong lời Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn giao hành lý cho giáo viên rồi quay đầu vẫy tay với chúng tôi.
“Mẹ, chú Quý, ngày nào con cũng sẽ gọi video!”
Quý Hành mỉm cười đồng ý.
Đợi chiếc xe buýt đi xa, anh mới quay sang nhìn tôi.
Gió bên bờ sông thổi tung mái tóc tôi.
Anh đưa tay giữ lại những trang tài liệu bị gió thổi bay. Đầu ngón tay không hề vượt quá giới hạn, chỉ dừng ở góc giấy.
“Diệp Đường, tối nay em có rảnh không? Anh đã đặt nhà hàng rồi.”
Tôi nhìn anh.
Vẻ mặt anh bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng sự chờ đợi rất nghiêm túc.
Tôi mỉm cười.
“Có. Nhưng lần này không cần bao trọn cả tầng, cũng không cần tặng bông tai.”
Anh cũng cười.
“Vậy anh sẽ đặt một nhà hàng có thực đơn dành cho trẻ em. Đợi Tiểu Mãn về, chúng ta có thể đưa thằng bé đi cùng.”
Tôi gật đầu.
Mặt sông lúc hoàng hôn phản chiếu ánh vàng rực rỡ, những con thuyền phía xa chậm rãi lướt qua.
Trong văn phòng Tê Quang Gia Cư, từng ngọn đèn lần lượt sáng lên.
Sau bức tường kính, có người ôm sản phẩm mẫu đi tới đi lui, cũng có người đứng quanh bảng trắng bàn luận về màu sắc.
Tôi đứng trước cửa sổ, tháo sợi dây đỏ cũ trên cổ tay, cất nó vào sâu nhất trong ngăn kéo.
Mười năm trước, tôi từng nghĩ hôn nhân là nơi vững chắc nhất, rồi từng chút một đặt công việc, bạn bè và những điều mình muốn làm ra phía sau.
Bây giờ Tiểu Mãn đã đeo ba lô đi trại hè.
Trong công ty vẫn còn rất nhiều sản phẩm mẫu đang chờ tôi xác nhận.
Còn tôi cũng có một cuộc hẹn phải đến.
Gió sông len qua khe cửa sổ.
Tôi cầm túi xách lên, tắt đèn văn phòng rồi men theo hành lang đi về phía thang máy.
