Thế Thân Thành Bạn Trai Chính Thức
Em gái nghịch ngợm của tôi nhân lúc tôi không để ý đã lấy điện thoại, gửi ảnh dìm hàng tôi cho đối tượng yêu qua mạng.
Sau khi biết chuyện, tôi vừa định mở lời giải thích thì Hạ Yến đã lập tức gửi tới một tấm ảnh selfie.
Chàng trai trong ảnh có làn da trắng, vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trên mặt lại có một vết sẹo dữ tợn kéo ngang.
Anh an ủi tôi:
“Đừng căng thẳng, trong lòng anh, em thế nào cũng đẹp.”
“Nhìn này, thật ra người nên tự ti phải là anh mới đúng.”
Những lời giải thích đã đến tận miệng, nhưng cuối cùng tôi lại cố nuốt ngược trở vào.
Ngày khai giảng, tôi vui vẻ chạy tới trường, háo hức tìm anh để gặp mặt ngoài đời.
Không ngờ, tôi lại tình cờ nghe thấy giọng nói lười biếng của anh:
“Xấu đến thế mà cũng muốn gặp tôi ngoài đời sao?”
“Vậy thì tôi chỉ có thể lừa cô ta rằng mình là một sinh viên nghèo bị hủy dung trong trường thôi.”
“Dù sao hai người họ cũng xứng đôi nhất.”
Mấy người xung quanh cười đến nghiêng ngả.
Tôi cụp mắt, xoay người bỏ đi.
Nhưng ngay sau đó, giọng Hạ Yến lại vang lên.
“Bạn học, xin lỗi, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?”
Bước chân tôi dừng lại, ngẩng đầu lên.
Hạ Yến đang nhìn chăm chú vào mặt tôi, trong mắt đầy vẻ kinh diễm.
01
“Không thể.”
Giọng tôi lạnh lùng, đến một câu khách sáo cũng chẳng buồn nói.
Hạ Yến ngẩn người, hiển nhiên không nghĩ mình sẽ bị từ chối thẳng thừng như vậy.
Mấy người anh em phía sau anh tiến tới, cười cợt:
“Người đẹp, không suy nghĩ thêm sao? Điều kiện của anh Hạ nhà bọn tôi thật sự có một không hai đấy. Nhìn tòa nhà phía trước đi, ông nội anh ấy bỏ tiền quyên xây đó.”
Tôi không trả lời.
“Xin lỗi, phiền nhường đường.”
Tôi nghiêng người, định lách qua giữa bọn họ, nhưng Hạ Yến lại bước lên trước, vừa đúng lúc chắn đường tôi.
Anh nhíu mày, không cam lòng tiếp tục hỏi:
“Cô tên Khương Lai đúng không?”
Tôi khựng bước.
Khương Lai.
Là cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi.
Gần đây thời tiết thay đổi, bệnh viêm mũi của tôi lại tái phát.
Mỗi khi ra ngoài, tôi đều đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt.
Nhưng dù chỉ nhìn vào phần chân mày và đôi mắt, tôi với Khương Lai cũng hoàn toàn không giống nhau.
Tôi không hiểu tại sao Hạ Yến lại nhận nhầm tôi thành Khương Lai.
Nhưng hiện tại tôi đã không còn tâm trạng để tìm hiểu, càng không muốn tiếp tục dây dưa với anh.
“Anh nhận nhầm người rồi.”
Hạ Yến sững ra, đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Vài giây sau, anh nhíu mày rồi lùi lại nửa bước.
“Xin lỗi.”
“Là tôi nhận nhầm người. Vừa rồi chỉ là tôi đùa một chút.”
Tôi không đáp, trực tiếp đi lướt qua Hạ Yến.
Đi được vài bước, tôi mơ hồ nghe thấy phía sau vang lên những tiếng kêu kinh ngạc của mấy chàng trai.
“Anh Hạ, cô gái này là ai vậy? Sao trông giống chị dâu thế…”
“Đúng đó, giống hệt người trong ảnh. Bảo sao anh lại nhận nhầm.”
“Bọn em còn tưởng cuối cùng hai người cũng chịu gặp mặt ngoài đời rồi chứ.”
02
Trở về ký túc xá, tôi ngồi trên giường thất thần rất lâu.
Cuối cùng, tôi vẫn phải chấp nhận sự thật rằng mình đã bị lừa.
Trước đó, Khương Lai nhân lúc tôi đi tắm đã lén lấy điện thoại của tôi, gửi ảnh dìm hàng cho Hạ Yến.
Sau khi phát hiện, thực ra tôi hoàn toàn có thể giải thích rằng người có gương mặt méo mó, miệng lệch sang một bên trong bức ảnh đó vốn chẳng hề giống tôi.
Nhưng câu nói “Người nên tự ti là anh mới đúng” của Hạ Yến lại khiến tôi do dự.
Từ nhỏ, tôi đã sở hữu ngoại hình rất xinh đẹp.
Ngay từ hồi mẫu giáo, tôi đã bắt đầu làm người mẫu ảnh cho quần áo trẻ em.
Suốt ba năm cấp ba, trong ngăn bàn của tôi chưa bao giờ thiếu thư tình.
Sau kỳ thi đại học, lúc chụp ảnh tập thể toàn khối tốt nghiệp, một tấm ảnh mặt mộc hơi mờ của tôi bị người khác cắt ra đăng lên mạng, chỉ sau một đêm đã thu hút hơn trăm nghìn lượt thích.
Tôi sợ nếu nói với anh rằng thực ra tôi rất xinh đẹp, anh sẽ càng cảm thấy tự ti.
Vì thế, tôi không nhắc lại chuyện bức ảnh, cũng chẳng giải thích gì.
Đến mức Hạ Yến có lẽ thật sự tin rằng bức ảnh xấu xí bị chỉnh sửa ác ý kia chính là tôi.
Cho nên anh mới lừa tôi đến gặp mặt bằng một sinh viên nghèo có vết sẹo trên mặt, định trả đũa tôi.
Bạn cùng phòng Lâm Duyệt đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy tôi ngồi trên giường với vẻ như mất hết hy vọng sống, cô ấy giật mình.
“Cậu bị sao vậy? Hôm nay chẳng phải cậu đi gặp mặt ngoài đời sao? Sao vẫn còn ngồi đây?”
Cô ấy tiến lại gần, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Không phải tỏ tình thất bại rồi đấy chứ? Sao có thể!”
“Ừ.”
Tôi ôm gối, buồn bã gật đầu.
“Thật à? Tại sao?”
“Có lẽ… anh ấy thấy tớ xấu.”
Lâm Duyệt ngẩn ra hai giây, rồi lập tức trợn tròn mắt.
“Anh ta mù à? Cậu mà xấu? Mới khai giảng được bao lâu mà cậu đã xuất hiện trên tường tỏ tình của trường bao nhiêu lần rồi!”
“Cậu nhìn này—”
“Vừa rồi tớ còn thấy có đàn anh đăng bài tìm cậu.”
“Với cả mấy hôm trước chẳng phải cậu còn bảo tình cảm của hai người ngày càng tốt sao?”
Lâm Duyệt kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi thở dài, dùng mấy câu ngắn gọn kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra.
Càng nghe, cô ấy càng tức giận, cuối cùng đập mạnh tay xuống bàn rồi mắng:
“Hạ Yến? Chẳng phải là cái tên thiếu gia nhà giàu trước ngày khai giảng ngày nào cũng phát lì xì trong nhóm sao?”
“Chỉ vì một hiểu lầm nhỏ như vậy mà anh ta không chịu nói chuyện tử tế, lại còn trực tiếp chọn cách trả đũa cậu?”
“Loại người này đáng phải độc thân cả đời!”
Cô ấy mắng đầy khí thế.
Tôi không nhịn được bật cười, tâm trạng cũng lập tức khá hơn rất nhiều.
Lâm Duyệt đang mắng hăng say thì đột nhiên nhớ ra chuyện gì, vỗ mạnh vào đùi.
“Đúng rồi! Thư tình của cậu đâu?”
Tôi giật mình, lập tức bật khỏi giường.
Thư tình!
Trước đó, tôi đã tin lời nói dối của Hạ Yến rằng anh đổi số điện thoại.
Nhưng trên thực tế, anh đã đưa cho tôi tài khoản của nam sinh nghèo kia.
Sau khi kết bạn với tài khoản mới, tôi hoàn toàn không nhận thấy bất cứ điều gì bất thường. Ngày nào tôi cũng gọi “bé yêu” thế này, “bé yêu” thế kia.
Cho dù phía bên kia chẳng trả lời, tôi vẫn nghĩ anh tự ti vì ngoại hình.
Thế nên tôi càng bám lấy anh nhiều hơn.
Tôi vẫn luôn cho rằng người bên kia chính là nam sinh nghèo của khoa Vật lý.
Sau khi khai giảng, tôi còn cố ý đi hỏi vị trí chỗ ngồi của anh.
Trong thời gian huấn luyện quân sự, ngày nào tôi cũng chạy tới tòa nhà giảng dạy của khoa Vật lý.
Nhân lúc nghỉ trưa không có người, tôi lén đặt cơm hộp cùng đồ ăn vặt vào ngăn bàn của nam sinh đó.
Hôm nay lại chính là ngày chúng tôi hẹn gặp mặt ngoài đời.
Tôi còn đặc biệt bỏ thêm một lá thư tình.
Lần này, hiểu lầm thật sự lớn rồi!
Tôi vội vàng xỏ giày, hoảng hốt chạy ra ngoài.
03
Giờ nghỉ trưa, phòng học không có lấy một bóng người.
Tôi thở phào, lập tức chạy vào, đi thẳng tới chỗ ngồi thứ ba cạnh cửa sổ.
Lá thư tình màu hồng vẫn nằm yên bên cạnh hộp cơm trong ngăn bàn, phần mép dán vẫn còn nguyên, rõ ràng chưa có ai mở.
May quá, vẫn chưa bị phát hiện.
Tôi luống cuống lấy hộp cơm ra, định mang hết tất cả đi.
Nào ngờ vừa rút đồ ra, lúc xoay người—
Tôi bất ngờ va thẳng vào một lồng ngực phảng phất mùi xà phòng sạch sẽ.
“Xin lỗi…”
Theo bản năng, tôi lùi về sau, vừa xoa chóp mũi vừa ngẩng đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi ngây người.
Chàng trai cao ráo, trên người mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và gọn gàng. Mái tóc đen rũ xuống trán, trên sống mũi đeo kính gọng đen.
Anh đeo cặp trên một bên vai, cau mày nhìn tôi, giọng lạnh nhạt:
“Cô đang làm gì ở chỗ của tôi?”
Tay tôi run lên.
Lá thư tình đặt trên hộp cơm “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
“Không, không có gì.”
Tôi luống cuống cúi xuống nhặt.
Nhưng anh còn nhanh hơn, đưa tay cầm bức thư lên rồi nhìn dòng chữ trên mặt trước.
“Gửi bạn học Đàn Châu.”
Anh hơi khựng lại.
“Gửi tôi?”
Trong đầu tôi lập tức vang lên một tiếng “ong”, hoàn toàn trống rỗng.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, vẻ đề phòng cùng lạnh lùng trong mắt lập tức tan biến.
“Chị là… Khương Chí?”
Im lặng vài giây, tôi chỉ có thể cắn răng gật đầu.
Ánh mắt Đàn Châu tối xuống, khóe môi hơi nhếch.
“Xin lỗi chị, lúc nãy em hiểu lầm nên mới nói chuyện như vậy.”
Trước kia, Đàn Châu từng nói với tôi rằng cậu ấy nhảy lớp rồi thi đỗ đại học.
Quả thực cậu ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Nhưng chẳng hiểu sao, tiếng “chị” được phát ra từ miệng cậu ấy lại khiến vành tai tôi nóng lên một cách khó hiểu.
“Không sao, không sao.”
Tôi vội vàng xua tay.
“Giữa chúng ta đúng là có chút hiểu lầm.”
Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy lại phong thư.
Nhưng kéo một cái, nó vẫn không hề nhúc nhích.
Cậu ấy giữ rất chặt, nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi mím môi, lúng túng nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
Hàng mi Đàn Châu khẽ rung.
“Lá thư tình này… chẳng phải chị nói là viết cho em sao?”
Tôi hé môi, nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
Cậu ấy lại nói, giọng càng lúc càng nhẹ:
“Hay là sau khi gặp em, chị hối hận rồi?”
“Cũng đúng.”
Cậu ấy tự giễu cười một tiếng, đột nhiên đưa tay tháo kính, đồng thời vén tóc mái lên, để lộ trọn vẹn ngũ quan.
“Một người xấu xí như em, quả thật không nên mong được người khác yêu thương.”
Tôi sững sờ.
Chàng trai trước mặt có hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng.
Vết sẹo trên xương mày kéo ngang qua chân mày, không những chẳng hề khiến anh trông dữ tợn mà ngược lại còn làm những đường nét tinh xảo ấy thêm phần sắc bén và quyến rũ.
Người thật thậm chí còn đẹp hơn cả tấm ảnh Hạ Yến gửi cho tôi.
Đường nét đậm, sắc sảo tạo nên một cảm giác thị giác quá mức mãnh liệt.
Đầu óc tôi hoàn toàn ngừng hoạt động.
“Không phải…”
Qua rất lâu, tôi mới nhớ ra mình cần giải thích.
“Thư tình với cơm hộp đều là tặng cho em. Nhưng mà—”
Đồng tử cậu ấy khẽ rung, ngước mắt nhìn tôi.
Đôi mắt ấy vừa đen vừa sáng, giống như lưu ly ngâm trong nước.
“Nhưng mà gì?”
Trông cậu ấy như thể chỉ cần thêm một chút nữa là sẽ hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi thực sự không thể nói ra lời từ chối.
Một lúc lâu sau, dưới ánh mắt của cậu ấy, tôi hoàn toàn đầu hàng.
Những lời giải thích “chị nhận nhầm người rồi” cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi một vòng, cuối cùng vẫn bị tôi nuốt xuống.
“Chị chỉ cảm thấy ngoài đời chúng ta vẫn chưa hiểu rõ về nhau… Tiến triển như vậy thật sự quá nhanh. Hơn nữa, chủ yếu là chị sợ sẽ dọa em.”
Tôi khó khăn tìm cách cứu vãn.
“Hay là chúng ta cho nhau thêm một ít thời gian nhé?”
Cậu ấy im lặng nhìn tôi vài giây rồi bất chợt cong môi.
“Thật sao?”
Cậu ấy hơi nhướng mày. Vết sẹo cũng chuyển động theo biểu cảm, khiến vẻ ngoài của cậu ấy vừa có chút ngông nghênh lại vừa ngoan ngoãn.
Tim tôi bỗng đập mạnh.
Xong rồi, sắc đẹp đúng là khiến người ta mất lý trí.
“Đương nhiên.”
Ý cười nơi khóe môi cậu ấy càng đậm:
“Em biết ngay chị sẽ không bỏ em mà.”
5
Trên đường về ký túc xá, tôi suy nghĩ đi nghĩ lại.
Cuối cùng, tôi cảm thấy cứ để hiểu lầm này tiếp tục cũng chẳng phải chuyện tệ.
Dù sao suốt khoảng thời gian vừa rồi, người thật sự trò chuyện với tôi và ở bên tôi vẫn luôn là Đàn Châu.
Nếu xét đến cùng, cậu ấy mới là đối tượng yêu qua mạng thực sự của tôi.
Chỉ là dường như cậu ấy quả thật có chút nhạy cảm.
Nếu bây giờ nói rõ mọi chuyện, tôi sợ cậu ấy sẽ lại tan vỡ.
Chi bằng chờ tình cảm giữa chúng tôi ổn định thêm một chút, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải thích tất cả.
Nghĩ thông suốt, tâm trạng tôi lập tức tốt lên không ít.
Thành tích tốt, vẻ ngoài ngoan ngoãn, lại biết gọi chị, quả thực chính là kiểu người lý tưởng trong lòng tôi.
Lâm Duyệt nhìn thấy tôi bước vào, ban đầu còn ngẩn ra, sau đó hoảng hốt tiến tới.
“Cậu làm sao vậy? Bị kích thích đến phát điên rồi à? Sao lại cười vui vẻ thế?”
Tôi xua tay, cởi áo khoác rồi tiện tay vắt lên lưng ghế.
“Trong họa có phúc.”
“Cái gì?”
“Nhặt được một người bạn trai đúng gu.”
“Ai? Đừng bảo thật sự là nam sinh nghèo khoa Vật lý nhé?”
“Sao cậu biết?”
Vẻ mặt cô ấy cứng đờ, sau đó đưa điện thoại cho tôi.
“Cậu xem nhóm tân sinh viên đi.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Hạ Yến lại đang phát lì xì trong nhóm.
Anh đăng một bức ảnh mang đậm phong cách nghệ thuật, trong ảnh một cô gái dùng tay đỡ nửa dưới gương mặt, kèm theo dòng chữ:
“Ngày mai chuẩn bị gặp bạn gái quen qua mạng ngoài đời. Tôi bao trọn quán mời khách, ai đến thì nhắn riêng cho tôi.”
Sau đó, anh còn tag Đàn Châu.
“Nghe nói gần đây cậu cũng yêu qua mạng? Cũng là người trong trường chúng ta à? Vậy có muốn cùng gặp mặt ngoài đời không? Buổi tối mọi người cùng nhau náo nhiệt một chút.”
Bên dưới là cả loạt bình luận hưởng ứng.
Tôi ngây người, nhìn chằm chằm vào bức ảnh bàn tay Hạ Yến đăng, càng nhìn lại càng thấy quen.
Ngón tay cô gái thon dài, móng tay được sơn kiểu mắt mèo cực kỳ tinh xảo. Trên cổ tay còn có một chiếc đồng hồ vàng hồng đính kim cương.
Tôi mở điện thoại, truy cập trang cá nhân của Khương Lai.
Tối qua, cô ta vừa đăng một bài, ảnh đi kèm chính là chiếc đồng hồ này.
Dòng trạng thái viết:
“Còn chưa gặp mặt mà bạn trai đã tặng món quà đắt tiền như vậy, mình có nên nhận không đây? Ngại quá.”
Kiểu đồng hồ giống nhau hoàn toàn.
Màu móng tay cũng chẳng khác gì.
Tôi cười lạnh, rồi thoát khỏi trang cá nhân của cô ta.
Tất cả những nghi vấn trước đó lập tức được nối lại.
Tại sao Hạ Yến lại quen Khương Lai?
Tại sao ngay lần đầu gặp mặt, anh đã nhận nhầm tôi thành cô ta?
Hóa ra ngay từ đầu, Khương Lai đã lén đào góc tường của tôi.
Đang suy nghĩ, điện thoại đột nhiên reo lên.
Trên màn hình hiện tên người gọi: Khương Lai.
Tôi nghe máy.
“Chị!”
Giọng cô ta vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, mang theo sự quan tâm cố ý.
“Nghe nói hôm nay chị đi gặp người yêu qua mạng ngoài đời mà? Chàng trai đó thế nào?”
“Khá tốt.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá.”
Trong giọng cô ta có một chút đắc ý, gần như không thể che giấu.
“Đúng rồi, đúng rồi. Chị có thấy buổi tụ tập trong nhóm tân sinh viên không? Chị cũng tới nhé! Vừa hay em có thể dẫn chị đi gặp bạn trai của em. Anh ấy tốt lắm, đối xử với em cũng cực kỳ tốt. Chị gặp rồi nhất định cũng sẽ thích anh ấy.”
Dừng một chút, cô ta lại nói:
“Trước đây là do em không hiểu chuyện, gửi ảnh dìm hàng của chị… Em còn đặc biệt mua một bộ mỹ phẩm dưỡng da để xin lỗi chị, chắc đã giao tới rồi, chị nhớ đi lấy nhé. Ngày mai chúng ta phải thật xinh đẹp để gặp nhau.”
Tôi bật loa ngoài, Lâm Duyệt cũng nhận ra có điều không đúng.
Đợi tôi cúp máy, cô ấy nhíu mày:
“Không phải cô em gái trà xanh của cậu đang yêu đương với Hạ Yến đấy chứ?”
“Một người gọi Đàn Châu, một người cứ nhất quyết kéo cậu đi. Có lẽ bọn họ muốn xem hai người mất mặt trước đám đông.”
“Trời ơi, đây rõ ràng là Hồng Môn yến rồi. Thế mà cậu vẫn đi à?”
Tôi chớp mắt, bình thản đáp:
“Đi.”
“Sao lại không đi?”
6
Buổi tối.
Lúc đồng ý, tôi nhất thời xúc động.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, tôi bắt đầu thấy lo.
Đàn Châu vốn hướng nội, nghe nói ở lớp cậu ấy cũng hiếm khi nói chuyện với người khác. Khi yêu qua mạng, về cơ bản toàn là tôi nói một câu, cậu ấy đáp một câu.
Đưa cậu ấy tới một nơi như vậy, chẳng phải sẽ khiến cậu ấy khó chịu sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấp thỏm gửi tin nhắn cho cậu ấy.
“Em đã thấy tin nhắn trong nhóm chưa?”
Cậu ấy trả lời rất nhanh:
“Em thấy rồi.”
“Vậy buổi tụ tập tân sinh viên đó, em muốn đi không?”
“Đi.”
“Hửm?”
“Em nghe chị hết.”
“Vậy… chúng ta cùng đi nhé? Nếu em thấy không thoải mái, chúng ta có thể rời khỏi đó bất cứ lúc nào.”
“Được.”
Cậu ấy im lặng một lúc rồi lại gửi thêm một tin:
“Vậy nghĩa là chị thừa nhận em là bạn trai của chị rồi sao?”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Ba chữ “bạn trai” cứ lặp đi lặp lại trước mắt.
Dòng chữ trong khung chat bị tôi xóa rồi viết lại mấy lần.
Mặt tôi hơi nóng, vội chuyển chủ đề.
“Ngủ ngon, ngày mai gặp.”
Sáng hôm sau, tôi mở bộ mỹ phẩm dưỡng da Khương Lai tặng.
Bao bì được thiết kế rất tinh xảo, dưới đáy hộp còn có một tấm thiệp nhỏ:
“Chúc chị ngày càng xinh đẹp.”
Tôi mở nắp lọ kem dưỡng, trong lòng vốn đã có dự cảm nên đưa lại gần ngửi thử.
Mùi hương có gì đó không đúng.
Tôi lật mặt sau lọ kem, kiểm tra mã xác thực.
Điện thoại hiện thông báo không thể nhận diện.
Tôi cười lạnh, thẳng tay ném cả lọ kem và hộp đựng vào thùng rác.
Vừa trang điểm xong, điện thoại đã vang lên.
Đàn Châu gửi tin:
“Chị, em đến dưới ký túc xá rồi.”
Tôi cầm túi xách đi xuống.
Ngay khoảnh khắc ngẩng đầu, bước chân tôi lập tức dừng lại.
Đàn Châu đứng dưới tán cây, mặc một chiếc sơ mi đen được may đo vô cùng vừa vặn. Mái tóc vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán hoàn chỉnh cùng vết sẹo trên xương mày.
Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá, giống như vô số mảnh vàng vụn rơi trên vai cậu ấy.
Trong tay cậu ấy ôm một bó hoa hồng trắng rất lớn, nụ cười đẹp đến mức mê hoặc.
Khiến những nữ sinh đi ngang qua đều không ngừng ngoái nhìn.
Tôi ngẩn ra vài giây.
Đàn Châu bước về phía tôi, khóe môi hơi cong lên.
“Chị.”
Tôi không nhịn được lo lắng:
“Sao lại mua bó hoa lớn như vậy… Có phải tốn quá nhiều tiền không?”
“Chị thích không?”
“Thích.”
“Vậy thì đáng.”
Cậu ấy đưa hoa cho tôi, tôi giơ tay nhận.
Đầu ngón tay vừa chạm vào tay tôi, cậu ấy đột nhiên khựng lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay tôi.
“Tay chị làm sao vậy?”
Tôi cúi đầu nhìn.
Lòng bàn tay từng chạm vào kem dưỡng đã nổi lên một lớp mẩn đỏ nhỏ li ti, hơi ngứa.
“Chắc là hơi dị ứng.”
Tôi cười.
“Không sao.”
Cậu ấy cau mày nhưng không nói gì.
Cậu ấy nhận lại bó hoa, tự mình ôm lấy, sau đó để trống một tay rồi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.
“Đi thôi.”
Hạ Yến bao trọn cả một tầng khách sạn.
Chúng tôi vừa tới cửa đã được nhân viên phục vụ dẫn đường.
“Xin hỏi tên hai vị là gì?”
“Khương Chí, Đàn Châu.”
“Vâng, xin mời đi theo tôi.”
Cửa phòng riêng còn chưa mở, giọng nói bên trong đã truyền ra.
Giọng Hạ Yến vừa lười biếng vừa phô trương.
“May mà Lai Lai nói cho tôi biết bộ mặt thật của người phụ nữ đó, nếu không tôi thật sự đã bị cô ta chơi một vố. Lớn bằng từng này, đây là lần đầu tiên có người dám lừa tôi. Nhất định phải trả đũa.”
Có người lập tức phụ họa:
“Tướng do tâm sinh! Chị dâu Lai Lai của chúng ta vừa xinh đẹp lại vừa lương thiện. Lát nữa chị dâu đến, chúng ta nhất định phải kính chị dâu vài ly.”
“Đúng vậy. Khương Chí xấu như thế mà còn dám yêu qua mạng, lại còn lừa đến tận đầu anh Hạ. Đúng là chán sống rồi.”
“Đúng rồi, sao bọn họ vẫn chưa tới? Không phải xấu hổ quá nên chẳng còn mặt mũi đến đây đấy chứ? Ha ha ha—”
“Lát nữa con nhỏ xấu xí đó tới, tôi nhất định phải trút giận thay anh Hạ. Cô ta tên gì nhỉ?”
“Khương Chí.”
Giọng nói vừa dứt.
Tôi khoác tay Đàn Châu, đẩy cửa bước vào.
Ngay lập tức, cả căn phòng rơi vào im lặng.
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía chúng tôi.
Ban đầu, Hạ Yến vẫn lười biếng dựa vào ghế, trong tay xoay một chiếc bật lửa.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh lập tức ngồi thẳng dậy.
Chiếc bật lửa “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.
Không khí đông cứng trong hai, ba giây.
Sau đó, những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên.
“Người đàn ông này là ai vậy? Đẹp trai quá…”
“Trời đất, nhìn mặt cậu ta đi, còn đẹp trai hơn cả anh Hạ—”
“Nhỏ tiếng thôi!”
Cậu bạn đầu đinh ngồi cạnh Hạ Yến dùng khuỷu tay huých anh, nhỏ giọng hỏi:
“Anh Hạ, sao tôi thấy người này hơi giống… cậu sinh viên nghèo khoa Vật lý vậy?”
Hạ Yến như không nghe thấy, toàn bộ sự chú ý đều dồn lên người tôi.
Anh đi thẳng tới trước mặt tôi, trong mắt tràn đầy vẻ kinh diễm:
“Khương Lai… Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau rồi…”
Tôi mỉm cười, khoác chặt cánh tay Đàn Châu, chậm rãi nói:
“Chào mọi người, tôi là Khương Chí.”
“Đây là bạn trai tôi, Đàn Châu.”
“Xin lỗi, chúng tôi đến muộn.”
Lời vừa nói xong, vẻ mặt Hạ Yến thoáng chốc trống rỗng.
Anh còn chưa kịp lên tiếng.
Cánh cửa phòng riêng phía sau lại mở ra, giọng Khương Lai nũng nịu vang lên:
“Hạ Yến…”
7
Khoảnh khắc Khương Lai đẩy cửa bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng lập tức tập trung lên người cô ta.
Những tiếng thì thầm lại vang lên:
“Người này là ai vậy? Sao lại gọi Hạ Yến thân mật như thế?”
“Khoan đã… Mọi người không thấy cô ta rất giống Khương Chí sao? Ý tôi là cách ăn mặc ấy.”
“Đúng, đúng. Cậu vừa nói tôi mới nhận ra, cuối cùng cũng biết cảm giác kỳ lạ nằm ở đâu rồi.”
Khương Lai trước nay luôn theo phong cách ngọt ngào, lúc nào cũng đeo kính áp tròng giãn tròng cỡ lớn, đồng thời đánh phấn mắt màu hồng.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô ta uốn mái tóc đen dài thẳng thành kiểu xoăn nhẹ ngang vai, còn trang điểm theo phong cách lạnh lùng, nhạt màu mà bình thường tôi vẫn dùng.
Ngay cả chiếc váy trắng ôm sát cơ thể cô ta cũng gần như giống hệt váy của tôi.
Chỉ tiếc cô ta không đủ cao, ngũ quan cũng không phù hợp với kiểu trang điểm nhạt.
Bộ đồ ấy khoác lên người cô ta chẳng khác nào một đứa trẻ lén mặc quần áo của người lớn, cả gương mặt lẫn khí chất đều không thể nâng đỡ nổi.
Đứng trước mặt tôi, sự đối lập càng trở nên rõ ràng.
Dường như nhận ra bầu không khí có gì đó bất thường, ánh mắt Khương Lai lập tức hướng về phía tôi.
Cô ta sững người vài giây rồi buột miệng:
“Sao mặt chị lại không sao?”
Vừa nói xong, gương mặt cô ta lập tức trắng bệch, theo bản năng nghiêng người định kéo cánh tay Hạ Yến.
Nhưng Hạ Yến trực tiếp lùi lại một bước.
Khương Lai loạng choạng, suýt ngã.
“Cô là ai?”
Hạ Yến nhíu mày.
“Em là bạn gái của anh mà.”
Khương Lai khó tin nói.
“Khương Lai.”
Vẻ mặt Hạ Yến trống rỗng vài giây.
Anh lấy điện thoại, mở album ảnh.
Anh nhìn bức ảnh một lần, lại nhìn Khương Lai, sau đó xoay màn hình điện thoại về phía cô ta:
“Cô là Khương Lai?”
“Vậy người này là ai?”
Lần này, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.
Người trong ảnh chính là tôi.
Căn phòng yên lặng trong chốc lát, rồi bắt đầu vang lên những lời xì xào.
“Người trong ảnh… trông giống hệt Khương Chí.”
“Vậy trước kia Khương Lai lấy ảnh Khương Chí để yêu qua mạng với Hạ Yến sao?”
“… Chuyện này quá vô lý rồi. Bảo sao trước đây anh Hạ lại nhận nhầm người.”
Mặt Khương Lai lúc đỏ lúc trắng.
Môi cô ta run lên mấy lần mới miễn cưỡng thốt ra:
“Em… em với chị ấy vốn rất giống nhau mà… Anh nhìn kỹ đi, em có chỗ nào kém chị ấy—”
“Cô gọi thế này là giống sao?”
Hạ Yến tức đến bật cười, lạnh giọng ngắt lời.
“Ngoại hình quan trọng đến vậy sao?”
Khương Lai cuống quýt, hốc mắt đỏ lên.
“Chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy, chẳng lẽ anh không có một chút tình cảm nào sao? Ngày nào anh cũng nhắn tin với em, nói rằng anh—”
“Cô lấy ảnh người khác lừa tôi, sau đó còn hỏi tôi có tình cảm hay không?”
Hạ Yến cất điện thoại, giọng nói cố nén cơn giận.
“Phiền cô về soi lại gương đi.”
Nước mắt Khương Lai lập tức trào ra.
Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy oán hận cùng tủi thân.
Môi cô ta khẽ động nhưng chẳng biết phải biện minh thế nào.
Tôi lạnh lùng nhìn tất cả, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Hạ Yến vội bước về phía tôi, giọng cũng dịu xuống:
“Khương Chí, trước đây tôi không biết. Khương Lai lại không biết xấu hổ như vậy—”
“Tôi đều bị cô ta xúi giục và lừa gạt.”
“Tôi không biết giữa hai người có ân oán gì.”
Tôi bình tĩnh ngắt lời anh.
“Nhưng tất cả chuyện đó đều không liên quan đến tôi.”
Tôi mỉm cười, hoàn toàn không che giấu sự châm chọc trong giọng nói:
“Hơn nữa, tôi lại thấy hai người rất thích hợp.”
“Những chuyện như nói dối và đâm sau lưng người khác, anh và Khương Lai đều từng làm.”
“Sao hai người lại có thể không xứng đôi được?”
Hạ Yến cứng đờ, nhắm mắt lại.
Khương Lai rụt rè bước tới gần, không cam lòng nói:
“Hạ Yến, dù thế nào thì tình cảm giữa chúng ta vẫn là thật mà!”
“Bây giờ anh có ý gì?”
“Anh chọn chị ấy chứ không chọn em!”
Lồng ngực Hạ Yến phập phồng.
Một lúc lâu sau, anh mới chỉ vào Khương Lai, lạnh giọng:
“Cô, cút ra ngoài cho tôi.”
“Đừng ép tôi phải đánh phụ nữ.”
Nước mắt Khương Lai tuôn xuống như mưa.
Cô ta lấy tay che mặt, chạy ra ngoài, cánh cửa phòng bị đóng sầm, phát ra tiếng “rầm”.
8
Sau khi Khương Lai bỏ đi, những người còn lại trong phòng nhìn nhau, lần lượt viện cớ rời khỏi đó.
Cuối cùng chỉ còn Hạ Yến.
Hạ Yến đưa tay vuốt ngược tóc ra sau, hít sâu một hơi:
“Trước đây là do tôi nhìn người qua vẻ bề ngoài.”
“Khương Chí, cô có thể cho tôi thêm một cơ hội không? Tôi nhất định sẽ bù đắp cho cô thật tốt.”
“Xin lỗi, tôi đã có bạn trai rồi.”
Tôi mỉm cười với anh, giơ bàn tay đang đan chặt mười ngón với Đàn Châu lên.
Hạ Yến im lặng vài giây, khóe môi giật nhẹ.
“Vậy còn cậu ta?”
“Cậu ta có biết cô xem cậu ta là tôi không?”
Tim tôi hẫng một nhịp, lập tức quay sang nhìn Đàn Châu:
“Đàn Châu, không phải—”
Hạ Yến bật cười, từng chữ như nghiến ra:
“Đàn Châu.”
“Cậu có biết cô ấy kết bạn với cậu vì nhận nhầm người không? Cô ấy coi cậu là tôi. Chiếm vị trí của người khác, cậu thật sự không cảm thấy xấu hổ sao? Từ đầu đến cuối, người cô ấy thích vẫn luôn là tôi.”
Cổ họng tôi nghẹn lại, liều mạng lắc đầu.
“Tôi không có…”
Đàn Châu nhẹ nhàng bóp lòng bàn tay tôi, ra hiệu cho tôi yên tâm.
Cậu ấy khẽ nhếch môi, từ tốn lên tiếng.
Giọng nói rất nhẹ, thậm chí còn có ý cười:
“Chị ấy đối xử tốt với tôi là giả sao?”
Tôi ngẩn người.
“Những hộp cơm chị ấy tự tay làm cho tôi cũng là giả sao?”
Cậu ấy tiếp tục:
“Mỗi ngày đều quan tâm xem tôi ăn cơm chưa, có vui không, buổi tối ngủ có ngon không—tất cả những điều đó cũng là giả sao?”
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, nghiêm túc trả lời:
“Không phải.”
“Đều là thật.”
Đàn Châu mỉm cười, quay sang nhìn Hạ Yến.
Giọng cậu ấy rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng:
“Vậy là đủ rồi. Cho dù ban đầu chị ấy kết bạn với tôi vì nguyên nhân gì, người ở bên chị ấy suốt khoảng thời gian đó là tôi, người nhận thư tình của chị ấy cũng là tôi.”
“Cho nên tình cảm giữa chúng tôi là thật, những ký ức ấy cũng là thật.”
“Còn anh chẳng là gì cả.”
Sắc mặt Hạ Yến tái xanh:
“Đàn Châu, cậu phải hiểu rõ, cậu chỉ là một kẻ thế—”
Đàn Châu đứng dậy.
Cậu ấy cao hơn Hạ Yến nửa cái đầu, rũ mắt nhìn anh.
Dưới ánh đèn, vết sẹo trên gương mặt cậu ấy càng thêm sắc nét.
“Cho dù lúc đầu tôi chỉ là kẻ thế thân, thì hiện tại tôi cũng đã trở thành người chính thức.”
“Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn anh.”
“Chẳng phải chính anh đã tự tay trao cơ hội này cho tôi sao?”
Nói xong, Đàn Châu nắm lấy tay tôi:
“Chị, chúng ta đi thôi.”
Phía sau vang lên tiếng thứ gì đó bị đập vỡ.
Tôi không hề quay đầu.
9
Trên đường trở về trường, gió đêm lạnh buốt.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở lời.
Tôi kể lại toàn bộ chuyện Hạ Yến dùng ảnh của Đàn Châu để lừa tôi, Khương Lai chen vào giở trò, còn tôi thì ngơ ngác kết bạn với cậu ấy trên WeChat như thế nào.
Đồng thời, tôi cũng cố ý giải thích nguyên nhân mình không lập tức nói ra sự thật.
Đàn Châu im lặng nghe hết, sau đó dừng bước.
Cậu ấy đưa tay nâng mặt tôi lên, nghiêm túc nói:
“Chị, những gì em nói trong phòng riêng đều xuất phát từ lòng mình.”
“Khoảng thời gian đồng hành với chị trên mạng là thật.”
“Những ngày chúng ta ở bên nhau cũng hoàn toàn là thật.”
“Như vậy là đủ rồi.”
“Em không phải kiểu người ngu xuẩn, nông cạn như Hạ Yến. Tình cảm chị dành cho em, em có thể cảm nhận được, nỗi lo của chị em cũng hiểu.”
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của cậu ấy dưới ánh đèn đường, vành mắt bất giác đỏ lên.
“Ừ.”
Tôi dùng sức gật đầu.
Đàn Châu cong môi, nhẹ giọng hỏi:
“Vậy bây giờ chị có thể cho em một danh phận chưa?”
Tôi mím môi, hai má nóng ran.
Dưới ánh mắt đầy tình cảm của cậu ấy, tôi kiễng chân lên, khẽ chạm môi mình vào môi cậu ấy.
“Rất vui được làm quen với em, bạn trai của chị.”
10
Tối hôm ấy, tôi và Đàn Châu chính thức công khai chuyện yêu đương trên trang cá nhân.
Thế nhưng Hạ Yến vẫn chưa chịu từ bỏ.
Anh tìm cách dò hỏi thời khóa biểu của tôi, cứ lúc nào rảnh là lại đứng chờ bên ngoài phòng học.
Ngay cả ở nhà ăn, tôi cũng liên tục vô tình chạm mặt anh.
Còn Khương Lai vẫn bám lấy Hạ Yến, nhất quyết không chịu buông.
Hạ Yến đã chặn cô ta.
Những bài đăng khoe của trên trang cá nhân của cô ta cũng trở thành trò cười cho cả lớp, vậy mà cô ta vẫn khẳng định với mọi người rằng mình là bạn gái của Hạ Yến.
Nghe Lâm Duyệt kể, hai người họ thậm chí còn náo loạn đến tận trước mặt cố vấn học tập.
Tôi nhún vai, cười nói:
“Đáng đời.”
Chiều hôm đó không có tiết.
Tôi vừa bước ra khỏi thư viện thì lại bị Hạ Yến chặn đường.
Tôi theo phản xạ lùi về sau nửa bước.
Sắc mặt Hạ Yến trông khá mệt mỏi, dưới mắt còn hằn một quầng thâm nhàn nhạt.
“Hôm qua tôi chờ cô cả đêm, cô cũng không về.”
“Cô với Đàn Châu đã tiến triển đến đâu rồi?”
Anh vừa mở miệng đã hỏi thẳng vào chuyện.
“Có liên quan gì tới anh không?”
Tôi nhíu mày, nghiêng người định rời khỏi đó.
Hạ Yến bước ngang sang, tiếp tục chắn trước mặt tôi:
“Tôi không có ý gì khác.”
“Tôi chỉ muốn nhắc cô, đừng để cậu ta lừa.”
Tôi không nhịn được nữa:
“Anh nghĩ ai cũng giống anh sao?”
Hạ Yến lấy điện thoại ra khỏi túi, mở một tấm ảnh chụp màn hình rồi đưa thẳng tới trước mặt tôi.
Đó là ảnh chụp màn hình một bài báo tài chính, tiêu đề ghi:
“Thân phận người thừa kế Tập đoàn Đàn thị – Đàn Châu – nghi đã được tiết lộ.”
Chàng trai trong ảnh mặc một bộ vest xám đậm được may cắt tinh tế, phía sau còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen đi theo.
Gương mặt nghiêng của cậu ấy được chụp rất rõ, ngay cả vết sẹo trên xương mày cũng nhìn thấy rõ ràng.
“Tập đoàn Đàn thị.”
Hạ Yến hít sâu một hơi, từng chữ như được nghiến ra:
“Cô biết Đàn thị lớn đến mức nào không? Bố cậu ta là Đàn Chính Thanh, sở hữu khối tài sản hơn trăm triệu.”
“Đàn Châu đã từng nói với cô về gia thế của mình chưa? Cậu ta giả nghèo để yêu đương với cô, căn bản chỉ coi cô như trò đùa.”
“Cô tỉnh táo lại đi.”
Tôi cứng người tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong vài giây.
Trong ảnh, giữa hai hàng mày và ánh mắt Đàn Châu đều toát lên vẻ mệt mỏi, xa cách rất nặng nề.
Hoàn toàn không giống dáng vẻ thường ngày của cậu ấy.
Tôi im lặng vài giây rồi ngẩng đầu nói với Hạ Yến:
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng đây là chuyện giữa tôi và cậu ấy.”
“Tôi sẽ tự giải quyết.”
“Khương Chí…”
“Đừng đi theo tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”
11
Buổi tối, tôi ngồi trên giường ký túc xá, xem đi xem lại bài báo kia rất lâu.
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định hỏi cho rõ.
“Em ngủ chưa?”
Đàn Châu trả lời ngay:
“Chưa. Chị làm sao vậy?”
Tôi do dự một lát rồi gọi điện cho cậu ấy.
Cuộc gọi vừa kết nối, nhất thời tôi lại không biết nên nói gì trước.
Giọng Đàn Châu dần trở nên căng thẳng:
“Chị?”
“Sao chị không nói gì?”
“Em là… người thừa kế của Tập đoàn Đàn thị sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Giọng Đàn Châu hơi khàn:
“Chị đợi em một lát.”
Vài phút sau, điện thoại lại vang lên.
“Chị, em đến dưới ký túc xá của chị rồi.”
Tôi sững người, lập tức vén rèm cửa nhìn xuống.
Dưới gốc cây ngô đồng trước cửa ký túc xá, Đàn Châu mặc chiếc áo phông trắng cũ, đeo kính gọng đen, đang ngẩng đầu nhìn về phía tầng tôi ở.
Tôi vội xỏ dép chạy xuống.
Đàn Châu đứng dưới ánh đèn đường, hai tay buông bên người.
Hàng mày vốn đang nhíu chặt của cậu ấy lập tức giãn ra khi nhìn thấy tôi.
“Chị nhìn thấy bài báo rồi?”
“Ừ.”
Tôi lấy điện thoại ra, đưa ảnh chụp màn hình bài báo cho cậu ấy.
“Vậy chuyện này là thật sao?”
Đàn Châu từ từ gật đầu.
“Ừ, là thật.”
Giọng cậu ấy khi nói rất bình tĩnh, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả.
“Từ lúc em còn nhỏ, bố em đã liên tục ngoại tình. Hết người này đến người khác. Mẹ em không chịu nổi nên tinh thần xảy ra vấn đề.”
Cậu ấy dừng một chút, yết hầu khẽ chuyển động.
“Một ngày nọ, lúc em tan học về nhà, bà ấy đang ngồi trên ban công. Em vừa gọi bà ấy một tiếng, bà ấy đã trực tiếp trèo qua lan can rồi nhảy xuống.”
“Em phát điên lao tới kéo bà ấy lại, nhưng không kịp.”
Cậu ấy chỉ vào vết sẹo trên xương mày, nở một nụ cười có phần chua xót:
“Vết thương này để lại từ lúc đó. Vì em không kịp dừng lại nên đầu đập vào lan can.”
Đồng tử tôi khẽ run, đau lòng nhìn cậu ấy.
“Từ sau chuyện đó, em cắt đứt quan hệ với ông ta. Em chuyển ra ngoài, tự mình làm thêm để kiếm tiền đóng học phí. Có lẽ cũng vì thế nên mọi người mới nghĩ em là sinh viên nghèo.”
“Em không cố tình giấu chị.”
“Em thật sự không muốn dùng tiền của ông ta, càng không muốn thừa nhận ông ta là bố mình. Em đã chuẩn bị sống cả đời mà không qua lại với ông ta.”
“Cho đến gần đây, bố em cùng đứa con riêng kia làm giám định ADN mấy lần đều không khớp. Lúc ấy ông ta mới quay lại tìm em, muốn em trở về thừa kế công ty.”
“Ban đầu em cũng từ chối. Em không thể đối diện với một hung thủ đã gián tiếp khiến mẹ em chết.”
Giọng cậu ấy trầm xuống.
“Nhưng bây giờ em có chị rồi.”
“Em muốn cho chị một cuộc sống tốt hơn.”
“Vì vậy em mới đồng ý đi làm thủ tục công chứng tài sản với ông ta.”
“Sau khi mẹ mất, em sống rất tê liệt. Không kết bạn, không nói chuyện với người khác. Ăn cơm chỉ để mình không chết đói, ngủ chỉ để sáng hôm sau vẫn có thể tỉnh dậy.”
“Em cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì.”
“Cho đến khi chị kết bạn với em trên WeChat.”
Cậu ấy ngẩng mắt, nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Chị chẳng biết mệt mà chia sẻ với em những chuyện vụn vặt, kể về những chuyện không vui mình gặp phải. Điều đó gần như trở thành lối thoát duy nhất trong cuộc sống của em.”
“Những đêm không ngủ được, em đã nghe đi nghe lại tin nhắn thoại của chị mấy trăm lần.”
“Có một hôm chị không nhắn chúc ngủ ngon, em chờ cả đêm. Sáng hôm sau nhận được tin nhắn ‘hôm qua chị mệt quá nên ngủ quên’ của chị, em nhìn chằm chằm dòng chữ ấy rất lâu.”
“Lúc đó em mới nhận ra mình đã không thể rời khỏi chị.”
“Cho nên, dù về sau em đã đoán được có lẽ chị kết bạn nhầm người…”
“Em vẫn không vạch trần.”
“Em hèn hạ giấu kín bí mật này, chỉ bởi muốn giữ chị lại.”
“Xin lỗi.”
Cậu ấy đưa tay che mặt, lời nói dần trở nên lộn xộn.
Tôi bước tới, đưa tay ôm lấy cậu ấy.
Cơ thể cậu ấy cứng đờ trong chốc lát, sau đó chậm rãi siết chặt hai tay, vùi mặt vào vai tôi.
Tôi cảm nhận rõ bờ vai cậu ấy đang khẽ run.
Đàn Châu càng ôm tôi chặt hơn.
Sức lực lớn đến mức gần như muốn hòa tôi vào tận xương máu.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cậu ấy, dịu giọng nói:
“Bố chị cũng cưới mẹ kế. Từ nhỏ, Khương Lai đã thích giành đồ của chị, chuyện gì cũng muốn so sánh với chị. Mẹ kế lúc nào cũng thiên vị Khương Lai.”
“Dần dần, trong căn nhà đó, chị giống như một người thuê trọ, giống như một người ngoài.”
“Sau đó chị gặp được em.”
“Mỗi tin nhắn chị gửi, em đều nghiêm túc trả lời. Chị nói nhiều chuyện vô nghĩa như vậy mà em chưa từng chê phiền. Những lúc chị mất ngủ, em còn kể chuyện cho chị nghe suốt cả đêm.”
“Đàn Châu, không được phép nói mình hèn hạ gì nữa.”
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
Tôi nâng mặt cậu ấy lên, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Ngay từ đầu, thứ chị yêu chính là tâm hồn của em.”
Cậu ấy sững người trong vài giây.
Sau đó, cậu ấy cúi đầu, nhẹ nhàng tựa trán vào trán tôi.
Giọng nói khàn đặc, như được ép ra từ tận sâu trong lồng ngực.
“Chị.”
“Em yêu chị.”
12
Một buổi chiều cuối tháng Mười.
Tôi vừa tan học.
Trời đã tối.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại. Đàn Châu gửi tin nhắn nói: “Chỗ cũ đợi chị”, bên cạnh còn có một bức ảnh con mèo trước cửa quán cà phê.
Tôi đang gõ trả lời cậu ấy: “Chị đến ngay”, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy một bóng người lao ra từ phía sau thân cây.
“Khương Chí!”
Giọng Khương Lai the thé đến mức biến điệu.
Cô ta vẫn mặc chiếc váy trắng cùng kiểu với tôi, mái tóc rối bù, trong tay nắm chặt một chiếc lọ thủy tinh nhỏ.
“Dựa vào đâu?! Dựa vào đâu mà cái gì chị cũng hơn tôi!”
“Chỉ vì chị xinh đẹp nên từ nhỏ đến lớn, bố đều thiên vị chị! Thầy cô, bạn học cũng thích chị hơn! Ngay cả những chàng trai tôi thầm thích cũng chạy đến tỏ tình với chị! Đến cả Hạ Yến cũng—”
Cô ta hất chất lỏng trong lọ thủy tinh về phía tôi.
Theo bản năng, tôi nhắm mắt, lùi lại phía sau để tránh.
Một bóng người bất ngờ lao tới từ bên cạnh, dùng cả cơ thể chắn trước mặt tôi.
Trong không khí lập tức lan ra mùi khét gay mũi.
Hạ Yến rên lên một tiếng rồi ngồi xổm xuống, đưa tay che mặt. Phần da bên dưới kẽ tay nhanh chóng đỏ lên.
Chiếc lọ thủy tinh trong tay Khương Lai “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan.
Cô ta sững sờ đứng tại chỗ.
Hai bảo vệ đi ngang qua lập tức chạy tới khống chế cô ta.
Tim tôi đập nhanh đến mức gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Sau khi hoàn hồn, tôi vội ngồi xuống đỡ Hạ Yến dậy.
“Sao anh lại ở đây…”
Anh nhíu chặt mày, đau đến mức môi trắng bệch.
“May quá… May mà tôi có mặt ở đây.”
Tôi hoảng hốt lấy điện thoại báo cảnh sát.
Xe cấp cứu rất nhanh đã tới.
Ánh đèn trắng trên hành lang bệnh viện sáng đến chói mắt.
Khi Đàn Châu vội vã chạy tới, tôi đang ngồi dựa vào ghế, ngẩn người.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay tôi vào lòng bàn tay mình.
“Đừng sợ, em đến rồi.”
Tôi gật đầu, tâm trạng có chút phức tạp.
“Nửa mặt trái của Hạ Yến bị axit sulfuric làm bỏng. Bác sĩ nói có thể phẫu thuật phục hồi, nhưng có lẽ vẫn sẽ để lại sẹo.”
“Khương Lai đã bị cảnh sát đưa đi. Bố chị nói luật sư nhà họ Hạ có thái độ rất cứng rắn, có lẽ Khương Lai sẽ phải vào tù.”
Đàn Châu ôm lấy tôi, khẽ nói:
“Cô ta cố ý gây thương tích, đó là điều cô ta đáng phải chịu.”
“Cho dù sau này cô ta được thả ra, em cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta.”
“Em không dám nghĩ nếu hôm nay người bị thương là chị thì sao, có lẽ em sẽ phát điên mất.”
Đến ngày thứ ba Hạ Yến nằm viện, tôi tới thăm anh.
Anh dựa vào giường bệnh, còn cố ý nghiêng đầu sang một bên, không để tôi nhìn thấy nửa mặt trái.
“Đừng nhìn tôi, xấu lắm.”
Tôi đặt giỏ trái cây xuống.
“Cảm ơn anh đã chắn giúp tôi.”
“Vừa rồi tôi đã đi gặp chuyên gia.”
“Bác sĩ nói nếu tích cực điều trị, anh vẫn còn cơ hội hồi phục.”
Không khí yên lặng trong vài giây.
Anh khẽ cười, giọng nói không còn chút sức lực.
“Bây giờ tôi thành ra thế này cũng coi như nhân quả báo ứng.”
“Xin lỗi.”
“Trước đây tôi đã dây dưa với cô lâu như vậy, còn… còn nói người nào đó là đồ xấu xí.”
“Chuyện đó qua rồi.”
Tôi nói.
Anh im lặng một lúc.
“Tôi định ra nước ngoài làm phẫu thuật phục hồi. Có lẽ sẽ không quay lại nữa.”
“Ừ.”
“Ban đầu, quả thật tôi chỉ bị ngoại hình của cô thu hút. Nhưng sau này, khi nhìn cô và cậu ấy ở bên nhau, tôi thật sự cảm thấy cô rất tốt, rất tốt.”
“Nếu tôi nói tôi thật sự hối hận… giữa chúng ta còn cơ hội nào không…”
“Hạ Yến.”
Tôi đứng dậy, cắt ngang lời anh:
“Chuyện đó tôi đã tha thứ cho anh rồi. Chúc anh sớm tìm được hạnh phúc của mình.”
Anh hơi nghiêng mặt, có lẽ đã mỉm cười.
Lớp băng gạc khẽ nhăn lại.
“Cô—”
Anh dừng một chút, giọng nói hơi run.
“Chúc cô cũng được hạnh phúc.”
“Sẽ như vậy.”
Tôi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Trước ô cửa kính sát đất ở cuối hành lang, Đàn Châu đang dựa vào tường chờ tôi.
Ánh nắng mùa thu xuyên qua lớp kính, phủ lên người cậu ấy.
Nhìn thấy tôi đi ra, cậu ấy đứng thẳng người, đưa tay về phía tôi.
Tôi bước tới, đặt tay mình vào lòng bàn tay cậu ấy.
Cậu ấy thuận thế nắm chặt, mười ngón đan vào nhau.
“Anh ta thế nào rồi?”
Đàn Châu hỏi.
“Hồi phục khá tốt.”
Cậu ấy cong môi:
“Chị muốn ăn gì? Em về nhà làm cho chị.”
“Ừm… Chị muốn ăn lẩu.”
“Vậy thì ăn lẩu.”
“Chị còn muốn cho thật nhiều, thật nhiều chả tôm.”
……
Chúng tôi sánh vai bước ra ngoài.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính sát đất, kéo dài hai chiếc bóng trên mặt đất.
Hai chiếc bóng chồng lên nhau.
(HẾT)
