BỐ CHỒNG CHẤT VẤN: “BỐ MẸ CÔ MỖI THÁNG NHẬN SÁU MƯƠI HAI NGHÌN TỆ LƯƠNG HƯU, TẠI SAO KHÔNG GIÚP GIA ĐÌNH NHỎ?” TÔI HỎI NGƯỢC: “BỐ MẸ TÔI ĐÃ BỎ TIỀN GIÚP CHÚNG TÔI CÓ CHỖ Ở, CHẲNG LẼ CHỒNG TÔI CÒN PHẢI NUÔI CẢ EM TRAI?”
Bố chồng nặng nề nện đôi đũa xuống mặt bàn, cả chiếc bàn tròn cũng theo đó rung lên.
“Tô Vãn Ninh, tổng tiền lương hưu cộng niên kim nghề nghiệp của bố mẹ cô mỗi tháng lên tới sáu mươi hai nghìn tệ, trong khi tôi với mẹ cô cộng lại mới hơn bốn nghìn tệ. Nhà cô cứ giữ chặt tiền trong tay, chẳng lẽ một đồng cũng không muốn bỏ ra giúp gia đình nhỏ hay sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông, vẫn không lên tiếng.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh khẽ thở dài, giọng điệu đầy vẻ tủi thân mà tôi đã quá quen thuộc.
“Chúng tôi đâu có ý dòm ngó tiền bạc của nhà con, nhưng con nhìn Minh Lỗi đi, nó sắp cưới rồi mà ngay cả một căn nhà đàng hoàng cũng chẳng có. Anh chị đã có cuộc sống ổn định, chẳng lẽ lại đứng nhìn em trai mình chịu khổ sao?”
Triệu Minh Huy ngồi cạnh tôi, đôi đũa dừng lơ lửng giữa không trung, mãi vẫn không hạ xuống.
Triệu Minh Lỗi cúi đầu ăn cơm, nơi khóe môi lại thấp thoáng nụ cười không rõ ràng.
“Chị dâu.”
Cuối cùng cậu ta cũng ngẩng lên, giọng nghe đầy vẻ vô tội.
“Bố mẹ chị chỉ có một đứa con gái là chị, nhiều tiền như thế cũng chẳng tiêu hết. Giúp gia đình chúng ta một chút thì có gì đâu?”
Tôi đặt đôi đũa xuống.
“Giúp thì không phải không được.”
Tôi chậm rãi nói.
“Nhưng trước hết chúng ta phải nói rõ một chuyện, tiền giúp vợ chồng tôi có chỗ ở là do ai bỏ ra?”
Cả bàn ăn rơi vào im lặng trong hai giây.
Sắc mặt bố chồng lập tức biến đổi.
01
Tôi tên Tô Vãn Ninh, hiện đang làm kỹ sư kết cấu tại một viện thiết kế kiến trúc. Tôi đã làm việc ở đó tám năm, tiền lương thực nhận mỗi tháng là mười hai nghìn tệ.
Chồng tôi, Triệu Minh Huy, là kỹ thuật viên của một doanh nghiệp nhà nước trực thuộc quận, thu nhập mỗi tháng hơn chín nghìn tệ.
Tiền lương của anh không tính là cao, nhưng được cái ổn định.
Hai chúng tôi kết hôn được ba năm, hiện đang ở trong một căn hộ hai phòng ngủ. Khoản tiền trả trước căn nhà là do bố mẹ tôi bỏ ra, còn tiền vay hàng tháng thì vợ chồng tôi tự trả.
Bố mẹ tôi không phải kiểu người đột nhiên giàu lên chỉ sau một đêm.
Mẹ tôi xuất thân là một giáo viên tiểu học bình thường, dạy học suốt ba mươi lăm năm rồi sau đó mới được bổ nhiệm làm hiệu trưởng một trường công lập trọng điểm.
Bố tôi là kỹ sư cao cấp trong ngành xây dựng, công tác tại một đơn vị sự nghiệp cấp tỉnh gần bốn mươi năm. Ông từng phụ trách nhiều dự án trọng điểm nhưng cả đời vẫn sống rất tiết kiệm.
Sau khi nghỉ hưu, tổng tiền lương hưu và niên kim nghề nghiệp của hai người cộng lại là sáu mươi hai nghìn tệ mỗi tháng.
Đó là khoản tiền họ dùng cả đời lao động để đổi lấy, không phải tài sản vô chủ mà bất kỳ ai cũng có thể tùy tiện đưa tay lấy.
Bố mẹ chồng tôi sống trong một căn nhà cũ nằm ở làng đô thị, Triệu Minh Lỗi cũng ở chung với họ.
Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, cậu ta không tiếp tục học nữa.
Trong mấy năm qua, cậu ta đã thay đổi bảy, tám công việc, mà công việc lâu nhất cũng chỉ kéo dài được nửa năm.
Bố chồng tôi, Triệu Quốc Cường, trước đây từng làm việc trong nhà máy.
Sau khi nhà máy phá sản, ông chuyển sang làm các công việc thời vụ, thu nhập lúc có lúc không.
Hiện giờ ông đã ngoài sáu mươi, gần như chỉ dựa vào khoản lương hưu cư dân hơn hai nghìn tệ mỗi tháng.
Mẹ chồng tôi, Vương Tú Lan, chưa từng có công việc chính thức.
Trước kia bà từng buôn bán nhỏ, hiện tại cũng đã nghỉ, mỗi tháng nhận hơn một nghìn tệ lương hưu cơ bản.
Ba người họ sống khá chật vật, đó là sự thật.
Nhưng chuyện này không phải do tôi gây ra.
Nguyên nhân của tất cả bắt đầu từ tháng trước, khi Triệu Minh Lỗi có bạn gái.
Gia đình bên nhà gái yêu cầu phải có một căn nhà cưới trong thành phố, số tiền trả trước ít nhất là bốn trăm nghìn tệ.
Bố mẹ chồng không lấy đâu ra được số tiền ấy.
Triệu Minh Lỗi lại càng không có.
Vì vậy, ánh mắt của họ đồng loạt hướng về tôi và bố mẹ tôi.
Tối hôm đó, Triệu Minh Huy từ nhà bố mẹ trở về, sắc mặt rất khó coi.
Anh ngồi trên sofa, hút nửa điếu t.h.u.ố.c rồi mới mở miệng.
“Vãn Ninh, bố nói chuyện của Minh Lỗi, bảo chúng ta nghĩ cách.”
Tôi lúc đó đang ngồi trước bàn làm việc xem bản vẽ, nghe anh nói liền quay đầu lại.
“Nghĩ cách gì?”
“Chính là… cho vay một ít tiền.”
“Bao nhiêu?”
Anh không trả lời.
Tôi nhìn anh vài giây, trong lòng đã đoán được.
“Bốn trăm nghìn tệ?”
Anh dập điếu t.h.u.ố.c, coi như thừa nhận.
Tôi đặt b.út xuống, ngả người dựa vào ghế.
“Triệu Minh Huy, anh biết nhà mình hiện có bao nhiêu tiền tiết kiệm không?”
“Hai trăm ba mươi nghìn tệ, còn là số tiền hai chúng ta tích góp suốt ba năm.”
“Em trai anh cưới vợ, chúng ta phải đưa hết tiền tiết kiệm ra, rồi sau đó thì sao?”
“Chúng ta sống thế nào?”
“Không phải cho vay.”
“Bố anh nói… cứ xem như giúp đỡ một chút.”
“Giúp đỡ?”
Tôi không kìm được mà cao giọng hơn một chút.
“Em trai anh hai mươi tám tuổi, có tay có chân.”
“Mấy năm nay nó đổi bảy, tám công việc, nhưng không có công việc nào làm ổn định được quá nửa năm.”
“Đến cả bảo hiểm xã hội của bản thân, nó cũng ngừng đóng hai năm rồi.”
“Bây giờ nó muốn kết hôn, dựa vào đâu mà bắt chúng ta lấy sạch tiền tiết kiệm để lấp cái hố này?”
Triệu Minh Huy im lặng hồi lâu, sau cùng chỉ nói một câu.
“Nó là em trai anh.”
Chính câu ấy khiến tôi hiểu rằng chuyện này chắc chắn chưa thể dừng lại.
Quả nhiên, trong một tuần kế tiếp, bố mẹ chồng lần lượt xuất hiện.
Đầu tiên là mẹ chồng gọi điện, giọng dịu dàng, liên tục nói “Vãn Ninh là đứa trẻ tốt”.
Nhưng dù nói thế nào thì ý chính cũng chỉ có một: Điều kiện nhà con tốt, hãy giúp đỡ em trai.
Tiếp theo là bố chồng.
Giọng ông chẳng hề khách sáo, trực tiếp nói Triệu Minh Huy là con trai trưởng, anh trai phải có trách nhiệm với chuyện của em trai, không thể chỉ chăm lo cuộc sống của bản thân mà bỏ mặc em trai.
Tôi hoàn toàn không đáp ứng.
Nhưng Triệu Minh Huy thì không chịu nổi áp lực ấy.
Anh bắt đầu mất ngủ, ban đêm thường xuyên trằn trọc, đôi khi còn ngồi bật dậy giữa đêm rồi ngẩn người.
Tôi hỏi anh có chuyện gì, anh chỉ bảo không sao.
Nhưng tôi biết rất rõ anh đang nghĩ gì.
Từ nhỏ anh đã được dạy phải nhường nhịn em trai.
Trong lời nói của bố mẹ anh, câu “con là anh trai” lúc nào cũng xuất hiện.
Hơn hai mươi năm trôi qua, sợi dây ấy gần như đã ăn sâu vào xương cốt anh.
Tôi làm việc tại viện thiết kế kiến trúc tám năm, điều tôi rèn luyện được chính là khi gặp vấn đề, trước hết phải liệt kê mọi khả năng, sau đó lựa chọn phương án tối ưu.
Tôi cũng chọn một phương án tối ưu: Không đối đầu trực tiếp, kéo dài chiến tuyến và giữ lại chứng cứ.
Tôi gọi cho bố mẹ, kể hết chuyện xảy ra.
Mẹ tôi im lặng một lúc mới nói.
“Vãn Ninh, bố mẹ đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi.”
“Chúng ta không phải không biết tình hình bên nhà chồng con.”
“Nhưng bốn trăm nghìn tệ thì không thể cho vay.”
“Không phải bố mẹ tiếc tiền, mà bởi số tiền một khi đưa ra thì rất khó lấy lại.”
“Con hiểu.”
“Con phải nói rõ với chồng con, chuyện này không phải trách nhiệm của gia đình nhỏ hai đứa.”
“Chuyện của em trai nó, nó phải tự tìm cách giải quyết.”
Tôi kết thúc cuộc gọi, ngồi ngẩn người trong phòng khách một lúc.
Sau đó, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi bật chức năng ghi âm trên điện thoại, lưu tất cả vào một thư mục được mã hóa.
Sau đó mở ứng dụng nhắn tin, chụp lại toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa Triệu Minh Huy với bố mẹ và em trai anh.
Tôi còn đặc biệt đến ngân hàng một chuyến, in lịch sử giao dịch của các tài khoản đứng tên hai vợ chồng.
Toàn bộ hai trăm ba mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm của chúng tôi đều nằm trong một tài khoản đứng tên Triệu Minh Huy. Sở dĩ như vậy là vì ngân hàng mà đơn vị anh hợp tác có lãi suất ưu đãi.
Dù thế, đó vẫn là tài sản chung của vợ chồng. Tôi có quyền kiểm tra số dư và lịch sử giao dịch thông qua ứng dụng liên kết, chỉ là quyền chuyển tiền chính nằm trên điện thoại của anh.
Trong sao kê còn có các khoản tiền anh âm thầm chuyển cho mẹ mỗi tháng.
Số tiền không lớn, mỗi tháng một nghìn năm trăm tệ, nhưng đã kéo dài bảy tháng, tổng cộng mười nghìn năm trăm tệ.
Tôi không nói cho anh biết mình đã phát hiện chuyện đó.
Tôi đã chuẩn bị chứng cứ nhưng chưa muốn sử dụng quá sớm.
Bởi tôi biết phía sau vẫn còn một cơn bão lớn hơn.
Quả nhiên, ba ngày sau, bố chồng gọi điện, bảo cuối tuần cả nhà tụ họp ăn một bữa cơm.
Chỉ cần nghe giọng ông, tôi đã biết đây tuyệt đối không phải một bữa cơm gia đình bình thường mà là một bữa tiệc Hồng Môn.
Nhưng tôi vẫn đồng ý đi.
Bởi tôi muốn biết rốt cuộc họ còn có thể nói đến mức nào.
02
Cuối tuần, khi chúng tôi đến nhà bố mẹ chồng thì đã gần mười hai giờ trưa.
Căn nhà cũ nằm sâu trong làng đô thị, con ngõ rất hẹp, xe không thể đi vào, chỉ có thể đỗ ở đầu ngõ.
Triệu Minh Huy đỗ xe xong, còn tôi xách theo một thùng sữa cùng hai hộp hoa quả, đi sau anh xuyên qua con ngõ ẩm thấp, tiến đến trước cánh cửa sắt đã tróc sơn.
Chúng tôi còn chưa bước vào, tôi đã nghe tiếng nói chuyện bên trong.
“Mẹ, anh chị dâu tới chưa?”
Là giọng của Triệu Minh Lỗi, nghe có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
“Sắp rồi, sắp rồi.”
“Vừa nãy anh con gọi điện, bảo đang trên đường.”
Mẹ chồng trả lời.
Tôi đẩy cửa đi vào, ba người trong phòng khách đều đã có mặt.
Bố chồng ngồi trên chiếc sofa da cũ, trước mặt là một tách trà, mắt nhìn bản tin đang phát trên tivi.
Mẹ chồng mặc tạp dề, từ trong bếp ló đầu ra chào chúng tôi.
Triệu Minh Lỗi ngồi bên bàn trà, tay cầm điện thoại. Cậu ta ngẩng lên nhìn tôi một cái, gọi “chị dâu”, sau đó lại cúi xuống tiếp tục lướt điện thoại.
Trên bàn ăn đã có mấy món, thịt kho, rau xào, một bát canh trứng cùng một con cá chiên.
Tôi đặt đồ xuống, rửa tay rồi vào bếp giúp mang thức ăn ra.
Mẹ chồng vừa múc canh vừa nhỏ giọng hỏi.
“Vãn Ninh, chuyện lần trước mẹ nói, con đã bàn với bố mẹ chưa?”
Tôi không dừng tay, bưng đĩa thức ăn lên.
“Bàn rồi.”
“Vậy… họ nói thế nào?”
“Bố mẹ con nói bốn trăm nghìn tệ không phải khoản nhỏ, họ không đồng ý bỏ tiền mua nhà cho Minh Lỗi.”
Động tác của mẹ chồng lập tức dừng lại, sau đó bà thở dài.
“Vãn Ninh, điều kiện bố mẹ con tốt như vậy, lương hưu cao thế kia, trong tay chắc chắn không thiếu tiền.”
“Họ không giúp con thì chẳng lẽ lại đi giúp người ngoài sao?”
Tôi bưng đĩa ra ngoài, không trả lời.
Ban đầu bữa cơm vẫn khá bình thường, mọi người vừa ăn vừa nói những chuyện chẳng liên quan.
Đến khi ăn được một nửa, bố chồng đặt đũa xuống rồi hắng giọng.
Tôi biết chủ đề chính cuối cùng cũng đến.
“Vãn Ninh.”
Ông nhìn tôi, giọng vẫn tương đối bình tĩnh.
“Hôm nay bố gọi hai đứa tới đây là muốn nói thẳng về chuyện của Minh Lỗi.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn ông.
“Em trai con đang quen một cô gái.”
“Điều kiện bên nhà gái không tệ, cô gái cũng có công việc đàng hoàng.”
“Người ta yêu cầu phải có nhà, chuyện đó không quá đáng.”
“Hiện giờ trong tay em trai con chẳng có bao nhiêu tiền.”
“Hoàn cảnh gia đình chúng ta thế nào, con cũng biết.”
Ông dừng một chút, rồi nhìn tôi tiếp tục.
“Bố biết cuộc sống của vợ chồng con cũng không dễ dàng.”
“Nhưng dù sao điều kiện của hai đứa vẫn khá hơn Minh Lỗi.”
“Hai đứa có công việc ổn định, lại có nhà ở.”
“Điều kiện nhà mẹ đẻ con cũng tốt.”
“Bố mẹ con mỗi tháng có tổng lương hưu và niên kim là sáu mươi hai nghìn tệ.”
“Chỉ cần lấy ra một phần là có thể giải quyết chuyện nhà cưới của Minh Lỗi.”
Khi nói, giọng ông tự nhiên đến mức giống như đó vốn là chuyện hiển nhiên.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng ông.
“Bố, bố mẹ con có thu nhập hưu trí cao là chuyện của họ.”
“Họ đã làm việc vất vả cả đời, bây giờ cũng đến lúc hưởng phúc.”
“Tiền của họ do họ tự quyết định, con không thể thay họ quyết định.”
Sắc mặt bố chồng lập tức tối xuống.
“Ý con là gì?”
“Tiền của bố mẹ con chẳng phải sau này cũng là của con sao?”
“Sau này con chẳng phải vẫn được thừa kế những khoản tiền ấy?”
“Bây giờ lấy ra một ít giúp em trai con thì có gì không được?”
“Tiền của bố mẹ con là tiền của bố mẹ con, không phải tiền của con, càng không phải tiền của Minh Lỗi.”
Tôi nói rất bình tĩnh nhưng không hề có ý nhượng bộ.
“Hơn nữa, bố mẹ con đã bỏ tiền giúp chúng con an cư, đã trả khoản tiền mua nhà trước cho chúng con.”
Lời vừa nói xong, bàn ăn lại im lặng trong hai giây.
Sắc mặt bố chồng càng thêm khó coi.
Mẹ chồng vội hòa giải.
“Vãn Ninh, bố con không có ý đó.”
“Ông ấy chỉ nghĩ người một nhà thì nên giúp đỡ lẫn nhau.”
“Giúp đỡ nhau là điều nên làm.”
Tôi đáp.
“Nhưng giúp đỡ không thể chỉ có một bên.”
Triệu Minh Lỗi bất ngờ ngẩng đầu, giọng có chút bất mãn.
“Chị dâu, chị nói như vậy cứ như em đang chiếm lợi của anh chị.”
“Chị không nói em chiếm lợi, chị chỉ nói sự thật.”
“Sự thật?”
Triệu Minh Lỗi cười lạnh.
“Sự thật là bố mẹ chị mỗi tháng nhận sáu mươi hai nghìn tệ, nhưng ngay cả mười nghìn tệ cũng không chịu bỏ ra giúp nhà thông gia.”
“Chị dâu, chị tự hỏi lương tâm mình xem, có phải từ lúc gả vào nhà chúng tôi, chị đã luôn nghĩ nhà tôi nghèo, không xứng với nhà chị không?”
Những lời ấy rất cay nghiệt, chẳng khác nào cố ý xát muối vào vết thương của người khác.
Cuối cùng Triệu Minh Huy cũng lên tiếng.
“Minh Lỗi, em nói ít thôi.”
“Anh, anh đừng lúc nào cũng đứng về phía cô ấy.”
Triệu Minh Lỗi đặt mạnh đũa xuống.
“Anh nhìn thái độ của cô ấy đi, cứ như cả nhà chúng ta đều mắc nợ cô ấy.”
“Tô Vãn Ninh gả vào nhà mình, sống trong căn nhà do bố mẹ cô ấy trả tiền trước, tiền lương cũng tự cô ấy kiếm.”
“Cô ấy đã bao giờ thật sự coi nhà chúng ta là gia đình chưa?”
Tôi nhìn cậu ta, trong lòng bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường.
Một người có thể nói ra những lời như vậy thì chứng tỏ cậu ta đã tự đặt mình vào vị trí người bị hại.
Nói đạo lý với cậu ta đã chẳng còn tác dụng.
Nhưng tôi vẫn bật cười.
“Minh Lỗi, em nói đúng.”
“Chị đang ở căn nhà mà bố mẹ chị giúp trả tiền trước, tiền lương cũng do chính chị kiếm.”
“Vậy dựa vào đâu em cho rằng chị phải lấy tiền của bố mẹ mình để mua nhà cho em kết hôn?”
Mặt Triệu Minh Lỗi lập tức đỏ lên.
Bố chồng đập mạnh tay xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Mọi người lập tức im lặng.
Bố chồng hít sâu một hơi, nhìn tôi, từng chữ một đều rõ ràng.
“Tô Vãn Ninh, con đã gả vào nhà họ Triệu thì chính là người nhà họ Triệu.”
“Bố mẹ con là thông gia, không phải người ngoài.”
“Em trai con kết hôn là chuyện lớn.”
“Gia đình con có điều kiện, bỏ ra một chút sức lực là chuyện đương nhiên.”
Ông đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ “chuyện đương nhiên”.
Tôi nhìn ông, đột nhiên thấy hơi buồn cười.
“Bố, vậy con hỏi bố một chuyện.”
“Con hỏi đi.”
“Bố mẹ con bỏ tiền giúp chúng con an cư là tấm lòng của họ.”
“Nhưng sự giúp đỡ ấy dành cho con và Minh Huy có cuộc sống tốt hơn, chứ không phải để chu cấp cho Minh Lỗi.”
“Bố nói đó là chuyện đương nhiên, vậy con hỏi bố, căn nhà của con trai lớn, bố đã từng bỏ ra một đồng nào chưa?”
Câu nói ấy như một con d.a.o đâm thẳng vào bầu không khí trên bàn.
Sắc mặt bố chồng lập tức xanh mét.
Mẹ chồng há miệng nhưng không thốt nên lời.
Triệu Minh Lỗi cúi đầu, không dám nhìn tôi.
Triệu Minh Huy ngồi cạnh, các ngón tay khẽ siết lại.
Tôi gắp một miếng thịt kho, từ tốn đưa vào miệng, nhai rồi mới nuốt xuống.
“Cho nên, đừng ai nói với con đó là chuyện đương nhiên.”
03
Trên đường trở về sau bữa cơm, Triệu Minh Huy không nói một lời.
Anh lái xe, mắt nhìn thẳng về phía trước, môi mím chặt.
Tôi biết anh đang nghĩ gì.
Anh đang nhớ đến sắc mặt của bố, sự im lặng của em trai và câu nói “căn nhà của con trai lớn, bố đã từng bỏ ra một đồng nào chưa” mà tôi ném xuống bàn ăn như một chiếc đinh đóng chặt, không thể rút ra.
Anh lớn lên trong hoàn cảnh đó, đã quá quen với việc hy sinh bản thân để lấp đầy những khoảng trống trong gia đình.
Bố nói gì, anh nghe vậy.
Mẹ nói gì, anh đồng ý.
Em trai cần gì, anh cho thứ đó.
Nhưng lần này, anh không thể cho tôi một câu trả lời.
Bởi mọi điều tôi nói đều là sự thật.
Tôi dựa đầu vào cửa kính xe, nhìn từng ngọn đèn đường lùi dần về phía sau, trong lòng hiểu rất rõ chuyện này sẽ không thể kết thúc như vậy.
Quả nhiên, tối hôm sau, mẹ chồng gọi điện cho tôi.
Tôi nghe máy.
“Vãn Ninh, mẹ muốn nói với con vài lời thật lòng.”
“Mẹ cứ nói.”
“Con đừng trách bố.”
“Tính ông ấy hơi nóng, nhưng cũng chỉ vì lo cho Minh Lỗi.”
“Điều kiện gia đình bạn gái Minh Lỗi khá tốt, cô gái ấy cũng là người tốt.”
“Nếu cuộc hôn nhân này thất bại chỉ vì căn nhà, có lẽ cả đời Minh Lỗi cũng không tìm được người tốt như vậy nữa.”
“Con biết.”
“Bên bố mẹ con, mẹ cũng biết rất khó mở lời.”
“Nhưng Minh Lỗi dù sao cũng là em ruột của Minh Huy.”
“Chúng ta là người một nhà, chẳng lẽ lại đứng nhìn nó sống độc thân cả đời sao?”
“Con không nói là không giúp cậu ấy.”
“Nhưng có nhiều cách để giúp, đâu nhất thiết phải đưa bốn trăm nghìn tệ.”
“Vậy con nói xem phải giúp thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Minh Lỗi có tay có chân, có thể tự tiết kiệm tiền, trước hết tìm một công việc ổn định.”
“Chúng con cũng có thể hỗ trợ, giới thiệu việc làm hoặc cùng cậu ấy lên kế hoạch.”
“Nhưng trực tiếp lấy bốn trăm nghìn tệ thì không được.”
Mẹ chồng im lặng vài giây, sau đó giọng bà thay đổi.
“Vãn Ninh, mẹ biết con là đứa trẻ tốt.”
“Nhưng nói cho cùng, chẳng phải con vẫn tiếc tiền sao?”
“Không phải tiếc tiền, mà là khoản tiền ấy vốn không nên dùng như vậy.”
“Vậy con nói xem nên dùng vào đâu?”
“Bố mẹ con mỗi tháng nhận sáu mươi hai nghìn tệ, một năm đã hơn bảy trăm nghìn tệ.”
“Họ tiết kiệm nhiều như vậy để làm gì?”
“Sau này chẳng phải vẫn để lại cho con sao?”
“Con lấy sớm hay lấy muộn thì chẳng phải đều là lấy sao?”
Tôi cầm điện thoại, im lặng.
Bởi tôi biết có nói thêm cũng vô ích.
Hoặc nói chính xác hơn, có lẽ bà hiểu, chỉ là bà không quan tâm.
Điều bà quan tâm là con trai út có cưới được vợ hay không, con trai cả có thể lấy tiền từ nhà mẹ đẻ ra hay không.
Còn tôi, cảm xúc của tôi và những năm tháng bố mẹ tôi đã vất vả thế nào, hoàn toàn không nằm trong suy xét của bà.
“Mẹ, con còn bản vẽ phải hoàn thành, con cúp máy trước.”
Tôi ngắt cuộc gọi, ngồi trên sofa hít sâu một hơi.
Triệu Minh Huy từ phòng làm việc bước ra, nhìn tôi.
“Mẹ anh lại gọi à?”
“Ừ.”
“Mẹ nói gì?”
“Vẫn mấy chuyện đó.”
Anh im lặng một lát rồi đi tới ngồi bên cạnh, đưa tay định khoác lên vai tôi.
Tôi theo phản xạ né sang một bên.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, sau đó lặng lẽ thu về.
“Vãn Ninh, anh biết em chịu ấm ức.”
“Anh biết sao?”
“Anh biết.”
“Vậy anh định làm gì?”
Anh im lặng.
Nhìn biểu cảm của anh, tôi bỗng thấy một cảm giác mệt mỏi khó tả.
Ba năm rồi, lần nào gặp chuyện tương tự, anh cũng có vẻ mặt như vậy.
Anh biết tôi bị ấm ức, biết người nhà đang gây áp lực cho tôi nhưng lại không thể đứng ra nói một câu “không”.
Không phải anh không muốn, mà là anh không làm được.
Những chữ “hiếu thuận”, “anh trai” và “trách nhiệm” đã ăn sâu vào xương cốt anh.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng ngủ rồi đóng cửa.
Tôi mở điện thoại, nhìn ảnh chụp lịch sử giao dịch ngân hàng, trong lòng dần đưa ra một quyết định.
Nếu Triệu Minh Huy không thể tự mình đứng ra bảo vệ gia đình nhỏ này, vậy tôi sẽ tự dựng lên một ranh giới.
Ngày hôm sau, tôi dùng một phần tiền thưởng dự án trong tài khoản cá nhân để đặt lịch gặp một luật sư chuyên về hôn nhân và tài sản gia đình.
Tôi không có ý định lập tức ly hôn.
Tôi chỉ muốn chuẩn bị cho bản thân một con đường lui.
04
Văn phòng luật là do một người bạn đại học giới thiệu, nơi này chuyên xử lý những vụ việc về hôn nhân gia đình.
Chi phí không rẻ, nhưng danh tiếng rất tốt.
Tôi mang toàn bộ tài liệu đến gặp luật sư và kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Luật sư họ Chu, hơn bốn mươi tuổi, nói chuyện rất dứt khoát.
“Cô Tô, số chứng cứ cô đang có tương đối đầy đủ.”
“Lịch sử giao dịch ngân hàng, nội dung trò chuyện cùng bản ghi âm đều có thể chứng minh bố mẹ chồng cô liên tục yêu cầu tiền và dùng quan hệ gia đình để gây áp lực.”
“Nhưng trước mắt những hành vi này mới dừng ở tranh chấp và gây sức ép, chưa đủ căn cứ để áp dụng biện pháp cưỡng chế.”
“Tôi hiểu.”
“Điều tôi muốn hỏi không phải chuyện ly hôn, mà là cách bảo vệ tài sản chung.”
Luật sư Chu gật đầu.
“Cô lo chồng mình sẽ tự ý chuyển hoặc xử lý tài sản chung mà cô không biết?”
“Mỗi tháng anh ấy đều chuyển cho mẹ một nghìn năm trăm tệ, đã kéo dài bảy tháng.”
“Tôi lo sau này dưới áp lực của gia đình, anh ấy sẽ âm thầm chuyển một khoản lớn, thậm chí tự đứng tên vay tiền.”
“Vậy hai vợ chồng cần làm rõ ba việc.”
Luật sư Chu lật tập hồ sơ trước mặt.
“Thứ nhất, tách tài khoản nhận lương và tài khoản tiết kiệm, chỉ duy trì một tài khoản chung dùng để trả khoản vay mua nhà và chi tiêu gia đình.”
“Thứ hai, phải lập thỏa thuận rõ ràng rằng những khoản nợ một bên tự ý vay vì lợi ích của người thân sẽ do chính bên đó chịu trách nhiệm, trừ khi bên còn lại đồng ý bằng văn bản.”
“Thứ ba, ký thỏa thuận tài sản trong thời kỳ hôn nhân, quy định rõ quyền quản lý tiền, giới hạn việc hỗ trợ người thân và trách nhiệm nếu vi phạm.”
Tôi im lặng một lúc rồi nói.
“Luật sư Chu, tôi muốn soạn một thỏa thuận như vậy.”
Ông nhìn tôi, vẻ mặt không hề bất ngờ.
“Chồng cô sẽ đồng ý chứ?”
“Tôi không biết.”
“Nhưng tôi phải để anh ấy hiểu rằng đây không phải một hình thức trừng phạt, mà là cơ hội cuối cùng để chúng tôi bảo vệ cuộc hôn nhân.”
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần về bản thỏa thuận này.
Tôi không muốn lập tức chia đôi tất cả rồi mỗi người sống một cuộc đời riêng.
Tôi chỉ muốn ngăn gia đình chồng tiếp tục xem sự mềm lòng của vợ chồng tôi như một nguồn tiền vô tận.
Rời khỏi văn phòng luật, tôi đứng bên đường gọi cho Triệu Minh Huy.
“Tối nay về sớm một chút, em có chuyện cần nói.”
Giọng anh hơi do dự.
“Chuyện gì?”
“Về nhà rồi nói.”
Tối đó, khi anh trở về, bản thỏa thuận đã được tôi in ra và đặt sẵn trên bàn trà.
Anh không cầm lên xem ngay mà hỏi trước.
“Hôm nay em xin nghỉ sao?”
“Ừ.”
“Em đi đâu?”
“Đi gặp luật sư.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Em có ý gì?”
“Anh đọc cái này trước đi.”
Tôi đẩy bản thỏa thuận về phía anh.
Anh cúi xuống nhìn, sắc mặt ngày càng khó coi.
“Thỏa thuận tài sản trong thời kỳ hôn nhân?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, giọng hơi run.
“Tô Vãn Ninh, em muốn phân chia gia đình với anh sao?”
“Em không muốn chia gia đình.”
“Em chỉ muốn bảo vệ tài sản của chúng ta.”
“Bảo vệ tài sản gì?”
“Em nghĩ anh sẽ lấy trộm tiền của em sao?”
“Anh đã tự ý sử dụng tiền chung.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh, mở ảnh chụp lịch sử giao dịch ngân hàng trên điện thoại rồi đưa tới trước mặt.
“Mỗi tháng một nghìn năm trăm tệ, bảy tháng rồi, tổng cộng mười nghìn năm trăm tệ.”
“Chuyển cho ai, anh tự biết.”
Mặt anh lập tức đỏ lên, miệng mở ra nhưng chẳng nói được gì.
“Triệu Minh Huy, em không muốn lôi chuyện cũ ra để làm anh mất mặt.”
“Em chỉ muốn nói cho anh biết, những chuyện anh làm, em đều biết.”
“Anh không bàn bạc với em, lại giấu em chuyển tiền chung của hai đứa cho mẹ anh.”
“Hôm nay là một nghìn năm trăm tệ.”
“Ngày mai, nếu bố mẹ ép anh lấy hai trăm ba mươi nghìn tệ cho Minh Lỗi, anh có dám đảm bảo mình sẽ không chuyển không?”
Anh im lặng rất lâu mới nói.
“Anh sợ em không đồng ý.”
“Vì sợ em không đồng ý nên anh giấu em sao?”
“Đây là cuộc hôn nhân của hai chúng ta, không phải của riêng anh.”
Anh cúi đầu, không nói thêm.
Tôi nhìn anh, trong lòng bỗng nhiên bình tĩnh đến lạ.
“Em không muốn ly hôn với anh.”
“Em chỉ muốn mọi chuyện giữa chúng ta rõ ràng hơn.”
“Sau khi ký thỏa thuận, tiền lương của anh do anh quản lý, tiền lương của em do em quản lý.”
“Mỗi tháng cả hai cùng chuyển một khoản cố định vào tài khoản chung để trả khoản vay và lo chi tiêu gia đình.”
“Nếu muốn hỗ trợ bố mẹ hoặc người thân bằng một khoản tiền lớn, chúng ta phải bàn bạc trước.”
“Không ai được giấu người kia để tự ý chuyển tiền, cho vay hay vay nợ.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ.
“Vãn Ninh, có phải em không còn yêu anh nữa không?”
Câu hỏi ấy khiến lòng tôi chua xót.
“Triệu Minh Huy, em yêu anh.”
“Nhưng em không muốn vì yêu anh mà bị cả gia đình anh coi như một chiếc máy rút tiền.”
Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng nói.
“Anh cần suy nghĩ.”
“Được, anh cứ suy nghĩ.”
Tôi đứng lên, thu bản thỏa thuận lại rồi trở về phòng ngủ.
Đêm ấy anh ngủ trên sofa, hai chúng tôi không nói với nhau thêm một câu nào.
Tôi biết một cơn bão lớn hơn đang tới.
Bởi sáng hôm sau, bố chồng gửi tin nhắn vào nhóm gia đình.
“Trưa Chủ nhật, cả nhà ăn cơm ở nhà cũ, không ai được vắng mặt.”
Tôi nhìn tin nhắn, bật cười.
Chuyện cần đến rồi cũng sẽ đến.
05
Trưa Chủ nhật, tôi đến nhà bố mẹ chồng đúng giờ.
Trước khi rời khỏi nhà, tôi thay một chiếc áo khoác màu tối, bật ghi âm trên điện thoại rồi cất vào túi bên trong áo.
Triệu Minh Huy đứng cạnh xe chờ tôi, sắc mặt không tốt nhưng không nói gì.
Suốt ngày hôm qua anh không trò chuyện với tôi, bản thỏa thuận cũng vẫn chưa ký.
Tôi biết anh đang giằng co, do dự và cân nhắc.
Nhưng tôi không ép anh, bởi tôi hiểu có những bước chỉ có thể để chính anh tự mình bước tới.
Trên bàn ăn hôm nay có nhiều món hơn lần trước.
Sườn kho, cá vược hấp, rau diếp xào tỏi, gà xào cay và một chậu canh gà lớn.
Bố chồng ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị như đang chủ trì một cuộc họp quan trọng.
Mẹ chồng bận rộn bưng thức ăn, xới cơm, trên mặt cố nặn ra một nụ cười.
Triệu Minh Lỗi ngồi bên cạnh ông.
Hôm nay cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi mới, tóc cũng chải rất gọn, trông giống như chuẩn bị đi xem mắt.
Tôi ngồi xuống, Triệu Minh Huy ngồi bên cạnh.
Ăn được một nửa, bố chồng đặt đũa xuống rồi hắng giọng.
“Hôm nay gọi mọi người tới là để quyết định chuyện của Minh Lỗi.”
Ông nhìn tôi, giọng nói thẳng thừng.
“Tô Vãn Ninh, hôm nay bố không vòng vo với con.”
“Bạn gái Minh Lỗi đã mang thai, tháng sau phải tổ chức hôn lễ.”
“Chuyện nhà cửa không thể kéo dài nữa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông, không nói gì.
“Bố đã bàn với mẹ con, cũng hỏi qua họ hàng.”
“Nhà các con có hai trăm ba mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm.”
“Bố mẹ con chỉ cần lấy thêm một trăm bảy mươi nghìn tệ là vừa đủ bốn trăm nghìn.”
“Như vậy tiền trả trước căn nhà cưới của Minh Lỗi sẽ đủ.”
Ông nói nhẹ nhàng như thể bốn trăm nghìn tệ vốn đã là tiền của ông.
“Minh Huy.”
Ông quay sang Triệu Minh Huy.
“Con là anh trai, con nói một câu đi.”
Triệu Minh Huy cúi đầu, không lên tiếng.
“Con câm rồi sao?”
Giọng bố chồng cao lên.
“Bố.”
Cuối cùng Triệu Minh Huy cũng mở miệng, giọng khàn khàn.
“Chuyện này, con…”
“Con làm sao?”
Bố chồng nhìn chằm chằm anh.
“Em trai con sắp kết hôn, một người anh như con ngay cả một câu cũng không nói được sao?”
“Chuyện này con đã bàn với Vãn Ninh.”
“Chúng con không thể lấy ra bốn trăm nghìn tệ.”
Anh nói rất khó khăn, nhưng cuối cùng vẫn nói ra.
Sắc mặt bố chồng lập tức xanh mét.
“Không thể lấy ra?”
“Con mỗi tháng kiếm hơn chín nghìn tệ, nó mỗi tháng hơn mười nghìn tệ.”
“Ba năm hai đứa đã tích được hai trăm ba mươi nghìn tệ, sau này chẳng lẽ không kiếm lại được?”
“Còn tiền nhà mẹ vợ con.”
“Con làm con rể mà ngay cả mở miệng cũng không dám sao?”
“Tiền của bố mẹ vợ không phải tiền của con.”
“Con…”
Bố chồng bất ngờ đứng bật dậy, đập tay xuống bàn khiến bát đũa rung lên.
“Triệu Minh Huy, con là con trai của bố, Minh Lỗi là em ruột của con!”
“Con đứng nhìn nó cả đời không lấy được vợ mà lương tâm chịu được sao?”
Môi Triệu Minh Huy run lên, nhưng không phản bác.
Tôi đặt đũa xuống rồi đứng dậy.
“Bố, bố đừng trách Minh Huy.”
“Anh ấy là chồng con.”
“Những gì anh ấy cần nói, con đã nói thay rồi.”
Tôi quay sang Triệu Minh Lỗi.
“Minh Lỗi, anh trai em không nợ em, chị cũng không nợ em.”
“Em kết hôn thì phải tự mình nghĩ cách.”
“Nếu em muốn tìm việc, chị có thể giúp giới thiệu.”
“Nếu em muốn học một nghề, chị cũng có thể giúp tìm đường.”
“Nhưng bốn trăm nghìn tệ thì không có.”
Mặt Triệu Minh Lỗi lập tức đỏ bừng.
Cậu ta đột nhiên đứng lên, chỉ thẳng vào tôi.
“Tô Vãn Ninh, chị đủ rồi!”
“Chị gả vào nhà chúng tôi ba năm, đã từng mua thứ gì cho nhà chúng tôi chưa?”
“Chị đã từng bỏ một đồng nào cho gia đình chúng tôi chưa?”
“Chị chỉ coi thường nhà chúng tôi nghèo!”
“Chị gả cho anh trai em vì yêu anh ấy, không phải vì chị phải trở thành máy rút tiền cho nhà em.”
“Chị…”
“Đủ rồi!”
Bố chồng gầm lên, cả khuôn mặt đỏ bừng, gân xanh trên cổ nổi rõ.
“Tô Vãn Ninh, tôi sống hơn sáu mươi năm, đây là lần đầu tiên gặp một đứa con dâu không có lương tâm như cô!”
“Tiền của bố mẹ cô chính là tiền của cô.”
“Cô lấy ra giúp em trai mình thì có gì không được?”
“Cô nhất định phải để cả nhà chúng tôi quỳ xuống cầu xin cô sao?”
Tôi nhìn ông, trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác mệt mỏi khó diễn tả.
Ba năm.
Tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm.
Lần nào cũng như vậy.
Lần nào cũng là câu “bố mẹ cô có tiền, cô phải lấy ra”.
Mỗi lần tôi nhượng bộ, họ lại càng lấn tới.
“Bố.”
Tôi từ tốn lên tiếng.
“Bố muốn con lấy tiền, muốn đòi tiền của bố mẹ con.”
“Nhưng bố đã từng nghĩ số tiền ấy của họ đến từ đâu chưa?”
“Bố mẹ cô có chế độ hưu trí cao, thì có gì mà phải nói?”
“Mẹ con bắt đầu làm giáo viên khi còn rất trẻ, đứng lớp ba mươi lăm năm. Đến khi làm hiệu trưởng, bà vẫn thường xuyên ở lại trường tới tối để giải quyết công việc.”
“Bố con làm kỹ sư gần bốn mươi năm, từng bị chấn thương cột sống khi kiểm tra công trường nhưng vẫn cố gắng làm việc cho tới khi dự án hoàn thành.”
“Họ ăn không dám ăn, mặc cũng chẳng dám mặc.”
“Khoản tiền hưu trí đó là thành quả họ dùng cả đời lao động để đổi lấy, là sự bảo đảm cho tuổi già của họ, không phải để đưa cho mẹ chồng con, càng không phải để đưa cho em chồng con.”
“Con…”
“Mỗi tháng bố chỉ nhận hơn hai nghìn tệ lương hưu.”
“Con chưa từng coi thường bố vì bố có ít tiền.”
“Nhưng bố không thể vì bản thân không chuẩn bị được tiền cho con trai út mà bắt bố mẹ con gánh thay.”
“Lúc Minh Huy mua nhà, bố không góp tiền.”
“Đến lúc Minh Lỗi muốn mua nhà, bố lại xem tiền của bố mẹ con như nghĩa vụ.”
“Đó không phải là giúp đỡ lẫn nhau.”
“Đó là yêu cầu một chiều.”
Sắc mặt bố chồng từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch. Môi ông run lên, hồi lâu không nói nổi một chữ.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh bật khóc.
“Vãn Ninh, sao con có thể nói bố con như vậy?”
“Sức khỏe ông ấy không tốt, con…”
“Mẹ, con không mắng bố.”
“Con chỉ nói sự thật.”
Tôi quay sang Triệu Minh Lỗi. Nhìn vẻ không cam lòng trên mặt cậu ta, lòng tôi lại trở nên vô cùng bình tĩnh.
“Triệu Minh Lỗi, em hai mươi tám tuổi rồi, không còn mười tám tuổi nữa.”
“Anh trai em ít nhất vẫn có công việc ổn định, cùng chị trả khoản vay mua nhà và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.”
“Nếu em vẫn muốn làm một người đàn ông thì đừng đứng đây chờ người khác trả tiền thay.”
Triệu Minh Lỗi nghiến răng, trong mắt đầy tơ m.á.u.
“Tô Vãn Ninh, chị cứ chờ đấy.”
Nói xong, cậu ta quay người, đóng sầm cửa rồi bỏ đi.
Phòng khách im lặng đến đáng sợ.
Bố chồng ngồi trên sofa, sắc mặt xanh mét, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng mạnh.
Mẹ chồng ngồi cạnh khóc, vừa khóc vừa nói.
“Gia đình này xong rồi.”
“Xong hết rồi…”
Triệu Minh Huy cúi đầu, từ đầu tới cuối không hề ngẩng lên.
Tôi nhìn anh, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
“Triệu Minh Huy, chúng ta về nhà.”
Anh không nhúc nhích.
Tôi xoay người, mở cửa bước ra ngoài.
Đi đến đầu ngõ, điện thoại đột nhiên vang lên.
Tôi cúi xuống nhìn, là tin nhắn từ Triệu Minh Huy.
“Vãn Ninh, anh xin lỗi.”
Tôi đứng ở đầu ngõ, nhìn ba chữ ấy, nước mắt bất chợt rơi xuống.
Không phải vì anh đã làm gì có lỗi với tôi.
Mà bởi cuối cùng anh cũng nói ra câu ấy.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Câu “chị cứ chờ đấy” của Triệu Minh Lỗi không phải chỉ nói cho có.
Tôi cũng đã chuẩn bị xong tinh thần.
Chuyện phải xảy ra thì rồi sẽ xảy ra.
Tôi đứng ở đầu ngõ lau nước mắt, vừa chuẩn bị lên xe thì điện thoại lại reo.
Lần này người gọi không phải Triệu Minh Huy mà là một số điện thoại lạ.
Tôi nghe máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, thái độ vô cùng khách sáo.
“Xin hỏi cô có phải cô Tô Vãn Ninh không?”
“Tôi là cảnh sát của đồn công an Thành Nam.”
“Chồng cô, anh Triệu Minh Huy, hiện đang ở chỗ chúng tôi.”
“Nửa giờ trước, anh ấy báo án, nói hai trăm ba mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm trong nhà đã bị chuyển đi.”
“Cô có tiện đến đây một chuyến không?”
Tay tôi lập tức cứng đờ.
Hai trăm ba mươi nghìn tệ.
Tôi theo bản năng mở ứng dụng liên kết trên điện thoại, nhìn vào số dư.
Không còn gì.
Tôi nhìn chằm chằm con số ấy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Sau đó, tôi nhìn thấy tin nhắn thứ hai của Triệu Minh Huy, được gửi trước tin nhắn đầu tiên mười phút.
“Vãn Ninh, tiền đã bị chuyển đi, không phải anh làm.”
06
Tôi đứng ở đầu ngõ, bàn tay run đến mức gần như không thể giữ chắc điện thoại.
Hai trăm ba mươi nghìn tệ.
Con số đó giống như một thanh sắt nung đỏ in sâu vào võng mạc, không sao xóa đi được.
Tôi hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại.
Tôi gọi cho Triệu Minh Huy.
Điện thoại chỉ reo hai tiếng, anh đã bắt máy.
“Vãn Ninh…”
Giọng anh run rẩy, mang theo sự hoảng loạn mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây.
“Em đến đồn công an ngay.”
“Anh đừng đi đâu cả, cũng đừng ký bất cứ thứ gì nếu chưa đọc kỹ.”
“Tiền không phải do anh chuyển.”
“Là mẹ anh.”
Bước chân tôi lập tức khựng lại.
“Anh nói gì?”
“Sau khi em rời đi, bố mẹ gọi anh vào phòng.”
“Họ bắt anh đồng ý dùng tiền tiết kiệm để mua nhà cho Minh Lỗi.”
“Anh không đồng ý.”
“Sau đó mẹ lấy điện thoại của anh.”
“Bà biết mật mã mở khóa vì trước đây anh từng nhờ bà lấy điện thoại giúp khi anh nằm viện.”
“Bà cũng biết mật khẩu chuyển khoản sáu chữ số, vì trước kia anh từng dùng cùng một dãy số khi giúp bà cài ứng dụng ngân hàng.”
“Bà cầm điện thoại vào phòng, nhận mã xác nhận rồi chuyển tiền.”
“Đến khi tin nhắn báo số dư hiện lên, anh mới biết chuyện.”
“Anh đang ở đồn công an, là anh báo án sao?”
“Phải.”
“Mẹ nói tiền do bà lấy, bảo anh đừng báo cảnh sát.”
“Nhưng hai trăm ba mươi nghìn tệ là toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng ta.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Anh cứ đợi em ở đồn công an, em đến ngay.”
Cúp điện thoại, tôi đứng tại đầu ngõ, nhìn cánh cửa sắt bong sơn ở phía sâu bên trong, trong lòng cuộn lên những cảm xúc không sao diễn tả thành lời.
Có tức giận, có thất vọng, và cả nỗi bi thương.
Tôi lên xe, nổ máy rồi lái thẳng về phía đồn công an.
Trên đường đi, tôi gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, bên con có chút chuyện xảy ra.”
“Bố mẹ không cần can thiệp, trước mắt con sẽ tự mình giải quyết.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tiền tiết kiệm của chúng con bị người ta tự ý chuyển đi.”
“Con đang trên đường đến đồn công an.”
Mẹ tôi im lặng mấy giây rồi mới lên tiếng.
“Con bình tĩnh.”
“Nếu cần bố mẹ đến thì cứ nói.”
Sau khi cúp máy, tôi siết c.h.ặ.t tay trên vô lăng, nhìn thẳng con đường phía trước, ánh mắt từng chút trở nên lạnh lẽo.
Tôi đã chuẩn bị những chứng cứ này từ rất lâu, ban đầu chỉ nghĩ sẽ dùng chúng để thuyết phục chồng ký vào thỏa thuận.
Không ngờ cuối cùng lại phải mang ra sử dụng ở đồn công an.
Trong phòng tiếp dân, Triệu Minh Huy đang ngồi trên chiếc ghế dài. Sắc mặt anh trắng bệch, hai tay chống lên đầu gối, đầu ngón tay hơi run rẩy.
Thấy tôi bước vào, anh lập tức đứng dậy, miệng hé ra nhưng lại không biết phải nói gì.
“Biên bản trình báo đâu?”
Tôi hỏi thẳng.
“Đã lấy lời khai sơ bộ.”
“Cảnh sát nói sẽ kiểm tra lịch sử chuyển khoản rồi mời mẹ đến làm việc.”
Một cảnh sát trung niên từ cửa phòng tiếp dân bước vào. Nhìn thấy tôi, thái độ của ông khá khách sáo.
“Cô là Tô Vãn Ninh?”
“Đúng, là tôi.”
“Tình hình hiện tại là thế này.”
“Anh Triệu Minh Huy trình báo rằng tiền trong tài khoản gia đình bị chuyển đi mà anh ấy không đồng ý.”
“Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra sơ bộ.”
“Lịch sử giao dịch cho thấy khoảng mười hai giờ bốn mươi phút trưa nay, tiền được chuyển từ ứng dụng ngân hàng trên điện thoại của anh ấy sang tài khoản của mẹ anh ấy.”
“Như vậy có nghĩa là số tiền thực tế đã không còn nằm trong tài khoản của chúng tôi.”
“Đúng.”
“Nhưng hiện tại chúng tôi chưa thể chỉ dựa vào lời khai từ một phía để xác định tính chất của vụ việc.”
“Chúng tôi sẽ làm việc với người nhận tiền, đồng thời kiểm tra phương thức đăng nhập, mã xác nhận cũng như mục đích sử dụng khoản tiền.”
“Tôi hiểu.”
“Vậy hiện giờ chúng tôi có thể đề nghị ngân hàng tạm thời giữ khoản tiền đó lại không?”
“Nếu số tiền vẫn còn trong tài khoản nhận, hai người có thể cùng chúng tôi liên hệ với ngân hàng, gửi yêu cầu đ.á.n.h dấu giao dịch đang tranh chấp.”
“Nếu người nhận chủ động hoàn trả thì đó là cách nhanh nhất.”
“Nếu họ không hoàn trả, hai người có thể khởi kiện dân sự để yêu cầu trả lại tiền. Còn phía cơ quan công an sẽ tiếp tục xác minh xem có dấu hiệu vi phạm hình sự hay không.”
Tôi gật đầu.
Lời giải thích của cảnh sát khiến tâm trạng tôi bình tĩnh hơn đôi chút.
Tôi quay sang nhìn Triệu Minh Huy.
“Mẹ anh nói thế nào?”
Anh cúi đầu, không đáp.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi trực tiếp cho mẹ chồng, đồng thời bật loa ngoài ngay trước mặt cảnh sát.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
“A lô?”
“Mẹ, là con.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Vãn Ninh, mẹ biết con định nói gì.”
“Nhưng mẹ cũng thật sự không còn cách nào khác.”
“Sức khỏe của bố con không tốt.”
“Chuyện của Minh Lỗi không thể không giải quyết.”
“Khoản tiền này mẹ tạm thời lấy đi.”
“Sau này Minh Lỗi kiếm được tiền, chắc chắn nó sẽ trả lại cho hai đứa.”
“Mẹ, mẹ tự ý lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng con mà không có sự đồng ý của cả hai vợ chồng.”
“Mẹ biết.”
“Nhưng chẳng phải bây giờ không còn cách nào khác sao?”
“Hai đứa vẫn còn trẻ, sau này còn có thể kiếm lại.”
“Nếu Minh Lỗi bỏ lỡ cơ hội lần này thì cả đời nó coi như xong…”
“Mẹ, mẹ nghe con nói.”
Tôi cầm điện thoại, giọng nói vẫn vô cùng bình tĩnh.
“Bây giờ mẹ đến ngân hàng, chuyển trả lại số tiền đó.”
“Chuyện này con có thể không tiếp tục truy cứu.”
“Nếu mẹ không trả, chúng con sẽ nhờ luật sư gửi yêu cầu hoàn tiền, đề nghị ngân hàng phong tỏa phần tiền còn lại và tiến hành khởi kiện.”
“Phía công an cũng đang xác minh việc mẹ tự ý sử dụng điện thoại cùng mật khẩu của Minh Huy để chuyển tiền.”
Đầu bên kia im lặng vài giây. Sau đó giọng mẹ chồng thay đổi, mang theo tiếng khóc.
“Vãn Ninh, con không thể làm như vậy.”
“Mẹ là trưởng bối, sao con lại có thể đối xử với mẹ như thế?”
“Mẹ, con nhắc lại lần nữa.”
“Trả tiền lại.”
“Không trả!”
“Bố con đã nói rồi, khoản tiền này là để mua nhà cho Minh Lỗi.”
“Nếu con cứ tiếp tục làm ầm lên, mẹ sẽ nói con trai mẹ tự nguyện chuyển tiền!”
Bà nói xong liền cúp máy.
Tôi cầm điện thoại đứng ngoài hành lang đồn công an, bất chợt bật cười.
Không phải bởi vì vui.
Mà vì cuối cùng bà cũng tự mình nói rõ rằng bà biết mình không có quyền lấy khoản tiền đó.
Tôi quay sang nhìn Triệu Minh Huy.
“Anh nghe rõ rồi chứ?”
Anh gật đầu, hốc mắt đỏ hoe.
“Triệu Minh Huy, em hỏi anh lần cuối.”
“Anh có đồng ý cùng em yêu cầu mẹ trả lại tiền, nếu bà không trả thì tiến hành thủ tục pháp lý không?”
Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi đã nghĩ anh sẽ từ chối.
Sau cùng, anh ngẩng đầu nhìn tôi, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên định.
“Anh đồng ý.”
07
Sáng hôm sau, tôi cùng Triệu Minh Huy một lần nữa đến văn phòng luật sư Chu.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Nghe xong, luật sư Chu không trả lời ngay. Ông mở tập hồ sơ rồi hỏi chúng tôi.
“Hiện tại chứng cứ trong tay hai người đã đầy đủ chưa?”
“Lịch sử giao dịch ngân hàng, hồ sơ chuyển khoản và nội dung trò chuyện đều đã được chụp lại.”
“Cuộc gọi hôm qua tôi cũng đã ghi âm.”
“Rất tốt.”
Luật sư Chu gật đầu.
“Lời nói của bà ấy là một chứng cứ quan trọng, cho thấy bà ấy biết khoản tiền đó không được cả hai vợ chồng đồng ý nhưng vẫn cố tình giữ lại.”
Ông khép tập hồ sơ, nhìn hai chúng tôi.
“Trước mắt cần làm ba việc.”
“Thứ nhất, gửi văn bản yêu cầu hoàn trả trong thời hạn cụ thể.”
“Thứ hai, phối hợp với ngân hàng đ.á.n.h dấu giao dịch tranh chấp và đề nghị giữ lại số tiền nếu khoản tiền đó vẫn chưa được chuyển đi nơi khác.”
“Thứ ba, tiếp tục bổ sung chứng cứ cho cơ quan công an.”
“Nếu bà ấy vẫn không hoàn trả, chúng ta sẽ tiến hành khởi kiện dân sự.”
“Còn cơ quan công an sẽ tự đ.á.n.h giá việc sử dụng điện thoại, mật khẩu và mã xác nhận của người khác để chuyển tiền có dấu hiệu vi phạm hình sự hay không.”
Tôi gật đầu.
“Tôi đồng ý.”
Luật sư Chu chuyển ánh mắt sang Triệu Minh Huy.
“Anh Triệu, đây là tài sản chung của hai vợ chồng.”
“Nếu anh thay đổi lời khai hoặc nói rằng mình tự nguyện đưa tiền cho mẹ thì tính chất vụ việc sẽ hoàn toàn khác.”
“Anh cần suy nghĩ cho thật rõ.”
Triệu Minh Huy ngồi bên cạnh, hai tay siết c.h.ặ.t.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu lên.
“Tôi không tự nguyện.”
“Tôi đã từ chối ngay tại bàn ăn.”
“Mẹ tôi lấy điện thoại rồi chuyển tiền khi tôi không biết.”
“Tôi sẽ không thay đổi lời khai.”
Ba ngày kế tiếp, tôi và Triệu Minh Huy liên tục qua lại giữa ngân hàng, đồn công an và văn phòng luật.
Chúng tôi lần lượt nộp lịch sử giao dịch, hồ sơ chuyển khoản, ảnh chụp nội dung trò chuyện cùng bản ghi âm cuộc gọi.
Ngân hàng xác nhận phần lớn số tiền vẫn còn trong tài khoản của mẹ chồng, đồng thời tạm thời ghi nhận đây là một giao dịch đang có tranh chấp.
Phía đồn công an cũng mời bà đến làm việc.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài phòng làm việc.
Triệu Minh Huy đứng cạnh tôi, hai tay đút trong túi, ánh mắt luôn nhìn xuống đất.
Khoảng một giờ sau, một cảnh sát bước ra, nhìn về phía chúng tôi.
“Bà ấy đã thừa nhận việc tự ý dùng điện thoại của con trai để chuyển tiền.”
“Bà nói rằng mình muốn mua nhà cưới cho con trai út, đồng thời cho rằng điều kiện gia đình hai người khá tốt nên nên hỗ trợ.”
“Bà ấy có đồng ý trả tiền không?”
“Lúc đầu không đồng ý.”
“Sau khi chúng tôi giải thích rằng đây là tài sản chung của vợ chồng, người nhận không thể tự ý giữ khoản tiền đó chỉ vì quan hệ gia đình, bà ấy đã ký cam kết hoàn trả trong vòng ba ngày.”
“Việc xử lý tiếp theo còn phải căn cứ vào việc bà ấy có thực hiện đúng cam kết hay không và kết quả xác minh từ phía ngân hàng.”
Tôi gật đầu, không cười cũng chẳng khóc.
Ba ngày sau, toàn bộ hai trăm ba mươi nghìn tệ được chuyển trở lại tài khoản của chúng tôi.
Ngay sau khi nhận lại tiền, chúng tôi lập tức chuyển khoản tiết kiệm sang một tài khoản chung mới. Tất cả các giao dịch lớn đều phải có sự xác nhận của cả hai người.
Nhưng tôi biết chuyện này không thể chỉ kết thúc bằng việc lấy lại tiền.
Bởi câu nói của mẹ chồng tại đồn công an đã nhanh chóng lan khắp nhóm gia đình.
“Con Tô Vãn Ninh đó đến cả mẹ chồng cũng đưa vào đồn công an.”
“Còn chuyện gì mà nó không dám làm?”
Những lời này chẳng khác nào bệnh dịch, cứ thế lan truyền giữa đám họ hàng.
Khi tin tức đến tai tôi, tôi đang ngồi thu dọn giấy tờ trong nhà.
Triệu Minh Huy ngồi bên cạnh, nhìn điện thoại với sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Vãn Ninh.”
Anh ngẩng đầu.
“Cô của anh gọi điện, bảo anh nói chuyện tử tế với em.”
“Bà ấy nói người một nhà không nên làm mọi chuyện trở nên quá căng thẳng.”
“Cô anh có biết mẹ anh đã lấy hai trăm ba mươi nghìn tệ của chúng ta không?”
“Bà ấy biết.”
“Nhưng bà ấy cảm thấy…”
“Bà ấy cảm thấy thế nào?”
Triệu Minh Huy im lặng.
Tôi thay anh nói tiếp.
“Bà ấy cho rằng dù mẹ anh có sai thì vẫn là trưởng bối, em không nên báo công an.”
Triệu Minh Huy không nói gì, coi như thừa nhận.
Tôi đặt giấy tờ trong tay xuống, nhìn anh.
“Triệu Minh Huy, có phải anh cũng cho rằng em không nên làm thế không?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự giằng co.
Nhưng cuối cùng anh vẫn lắc đầu.
“Không.”
“Em làm đúng.”
Tôi nhìn anh, trong lòng bất giác có chút chua xót.
“Triệu Minh Huy, anh có biết không?”
“Nếu hôm đó anh chỉ cần do dự một chút thôi, hôm nay em đã chuyển ra ngoài rồi.”
Anh sững lại.
“Anh đã suy nghĩ về bản thỏa thuận đó chưa?”
Anh im lặng vài giây, sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ, lấy bản thỏa thuận ra rồi đặt lên bàn trà.
Anh cầm b.út và ký tên.
“Vãn Ninh, trước kia anh lúc nào cũng nghĩ người một nhà dù xảy ra chuyện gì cũng phải giữ hòa thuận.”
“Nhưng mấy ngày nay anh mới hiểu.”
“Cái gọi là hòa thuận trước đây đều được đánh đổi bằng sự ấm ức của em.”
Anh nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ.
“Sau này anh sẽ không để em phải tự mình gánh chịu nữa.”
Tôi nhìn anh, nước mắt bất ngờ rơi xuống.
Không phải vì chỉ một câu nói mà tất cả tổn thương đều có thể xóa bỏ.
Mà bởi cuối cùng anh cũng chịu đối diện với vấn đề và đứng về phía gia đình nhỏ của chúng tôi.
Tôi cầm b.út, ký tên.
Từ hôm nay, thu nhập của mỗi người sẽ do chính người đó quản lý, còn khoản vay mua nhà cùng các khoản chi tiêu chung sẽ được đóng góp theo thỏa thuận.
Gia đình này vẫn là của cả hai chúng tôi.
Nhưng không một người nào bên ngoài được phép tùy tiện vượt qua ranh giới ấy.
08
Sau khi ký thỏa thuận, tôi nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ từ từ yên ổn.
Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá quá thấp sức nặng của hai chữ “gia tộc”.
Mẹ chồng dù đã bị công an nghiêm khắc nhắc nhở và cũng đã trả lại tiền, nhưng trong lòng bà vẫn không phục.
Bà bắt đầu không ngừng gọi điện cho họ hàng, nói tôi “không biết điều”, “trở mặt không nhận người”, “đưa mẹ chồng vào đồn công an”.
Bà còn nói tôi, Tô Vãn Ninh, “không phải thứ tốt đẹp gì”.
Đến ngày thứ ba sau khi thỏa thuận được ký, chuyện ấy truyền đến tai mẹ tôi.
Mẹ gọi điện, giọng nói rất bình tĩnh.
“Vãn Ninh, mẹ nghe nói chuyện bên mẹ chồng con rồi.”
“Bà ấy nói thế nào?”
“Bà ấy nói con báo cảnh sát bắt bà ấy.”
“Nói bà ấy không còn mặt mũi gặp ai.”
“Nói cả đời bà ấy chưa từng phải chịu ấm ức như vậy.”
“Bà ấy tự ý chuyển hai trăm ba mươi nghìn tệ của chúng con đi, sao không nói?”
Mẹ im lặng một lúc rồi mới lên tiếng.
“Mẹ với bố con đã bàn bạc rồi.”
“Chuyện này không thể để con một mình gánh.”
“Mẹ, con tự giải quyết được.”
“Mẹ biết con có thể.”
“Nhưng con cũng cần có người làm chỗ dựa.”
Mẹ vừa cúp máy thì điện thoại của tôi lại reo.
Là tin nhắn trong nhóm gia đình nhà họ Triệu.
Bố chồng gửi một đoạn tin nhắn rất dài.
Đại ý rằng Tô Vãn Ninh bất hiếu, đưa mẹ chồng đến đồn công an, một người con dâu như vậy thì nhà họ Triệu không thừa nhận.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ấy, trong lòng bỗng trào lên một cơn phẫn nộ khó tả.
Không phải vì ông ta mắng tôi, mà bởi ông ta đã đem chuyện này ra nói trước cả nhóm gia đình.
Trong nhóm có hơn ba mươi người, từ trưởng bối, người cùng thế hệ, con cháu, họ hàng bên nội cho đến cả những người đã lấy chồng, gả đi nơi khác.
Bố chồng rõ ràng muốn định tội tôi trước mặt tất cả mọi người.
Tôi còn chưa kịp nghĩ cách trả lời thì Triệu Minh Huy đã đưa điện thoại cho tôi.
“Vãn Ninh, em xem đi.”
Tôi cúi xuống nhìn.
Mẹ tôi đã được Triệu Minh Huy mời vào nhóm từ dịp cưới. Lúc này bà gửi một đoạn tin nhắn dài.
“Anh Triệu, tôi là mẹ của Tô Vãn Ninh.”
“Căn nhà của con trai cả anh, Triệu Minh Huy, là do tôi và chồng bỏ tiền trả trước.”
“Con trai cả anh kết hôn, anh đưa ba mươi nghìn tệ tiền sính lễ, con gái tôi mang về năm mươi nghìn tệ tiền hồi môn.”
“Đến khi con trai út anh kết hôn, anh lại yêu cầu con gái tôi và chồng nó lấy ra bốn trăm nghìn tệ.”
“Nó không đồng ý, vợ anh liền tự ý dùng điện thoại của con trai, chuyển toàn bộ hai trăm ba mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm của vợ chồng nó đi.”
“Con gái tôi cùng chồng trình báo, cơ quan công an xác minh, vợ anh đã thừa nhận và trả lại tiền.”
“Bây giờ anh lại nói con gái tôi bất hiếu.”
“Tôi muốn hỏi anh, tiền của một đôi vợ chồng trẻ có thể bị lấy đi chỉ vì người lấy tiền là trưởng bối sao?”
Cả nhóm hoàn toàn im lặng.
Không một ai trả lời.
Tôi nhìn những dòng tin nhắn ấy, nước mắt lập tức trào ra.
Mẹ tôi là người đã đứng trên bục giảng hơn ba mươi năm. Cả đời bà chưa từng thích tranh luận với người khác, cũng chưa bao giờ can thiệp quá sâu vào cuộc hôn nhân của con gái.
Vì tôi, bà đã viết cả một đoạn dài trong nhóm gia đình.
Tôi cầm điện thoại, bàn tay không ngừng run lên.
Triệu Minh Huy ngồi bên cạnh nhìn tôi, khẽ nói.
“Vãn Ninh, mẹ em thật sự rất thương em.”
Tôi gật đầu, không nói gì.
Bởi lúc ấy tôi đã không thể nói được lời nào.
Nhóm gia đình im lặng rất lâu.
Sau đó, một người cô của Minh Huy gửi tin nhắn.
“Anh chị, chuyện này đúng là chị dâu đã làm sai.”
Tiếp theo, một người dì bên họ Triệu cũng lên tiếng.
“Hai trăm ba mươi nghìn tệ đâu phải con số nhỏ.”
“Nếu không được đồng ý mà tự ý chuyển đi, đổi lại là ai cũng sẽ lo lắng.”
Sau đó một người anh họ của Minh Huy gửi tin.
“Thím, thím tự ý chuyển nhiều tiền của người ta như vậy, người ta trình báo là chuyện bình thường.”
“Thím đừng chỉ kể đoạn mình bị mời đến làm việc mà bỏ qua nguyên nhân.”
Từng tin nhắn tiếp tục xuất hiện, hướng của dư luận cũng dần thay đổi.
Tôi nhìn màn hình, nhìn những người trước đây luôn giữ im lặng, giờ lần lượt đứng ra nói chuyện.
Bố chồng không lên tiếng.
Mẹ chồng cũng không nói gì.
Triệu Minh Lỗi càng không lên tiếng.
Nhưng tôi biết, họ chắc chắn đang nhìn tất cả những điều này qua một màn hình điện thoại khác.
Nhìn từng dòng tin nhắn, trong lòng tôi bất giác dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó diễn tả.
Không phải vì tôi đã thắng.
Mà vì cuối cùng tôi không còn phải một mình chịu đựng.
Cuối cùng mẹ tôi lại gửi thêm một tin nhắn vào nhóm.
“Anh Triệu, con gái tôi gả cho con trai anh là để cùng cậu ấy xây dựng gia đình, chứ không phải trở thành nguồn tiền cho cả nhà anh.”
“Nếu mọi người vẫn tiếp tục ép buộc nó, bố mẹ nó sẽ đón nó về.”
Tôi nhìn chằm chằm những dòng chữ ấy. Cuối cùng nước mắt không thể kìm được nữa, từng giọt rơi xuống màn hình, khiến những con chữ trước mắt trở nên nhòe đi.
Đêm đó, tôi nằm trên giường mãi không ngủ được.
Triệu Minh Huy nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, giọng nói rất khẽ.
“Vãn Ninh, anh xin lỗi.”
Tôi không lên tiếng.
“Trước đây anh luôn nghĩ gia đình phải hòa thuận thì mọi thứ mới tốt đẹp, chuyện gì cũng nên nhẫn nhịn.”
“Nhưng nhẫn nhịn đến cuối cùng, người chịu ấm ức là em, người bị tổn thương cũng vẫn là em.”
Anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
“Sau này anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình nữa.”
Tôi nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống gối.
“Triệu Minh Huy, anh biết không?”
“Em đã đợi câu nói này của anh suốt ba năm.”
09
Ngày thứ ba kể từ khi sự việc bị phơi bày, bố chồng gửi một tin nhắn vào nhóm gia đình, nói rằng những chuyện trước đây “đã qua rồi”, hy vọng mọi người vẫn là người một nhà, đừng khiến mọi chuyện trở nên quá căng thẳng.
Tôi nhìn thấy nhưng không trả lời.
Mẹ tôi cũng không lên tiếng.
Phía mẹ chồng hoàn toàn im ắng, không gọi điện cũng không nhắn tin thêm.
Nghe nói sau khi gia đình bạn gái của Triệu Minh Lỗi biết chuyện, họ cảm thấy cách hành xử của nhà họ Triệu có vấn đề nên tạm thời gác lại chuyện hôn sự.
Tôi không biết chuyện đó có đúng hay không, cũng không hỏi.
Bởi từ ngày ấy, tôi đã quyết định một điều: Những ranh giới cần được phân chia trong gia đình này, tôi nhất định phải phân chia cho rõ.
Dựa trên thỏa thuận tài sản trong thời kỳ hôn nhân giữa tôi và Triệu Minh Huy, tôi nhờ luật sư Chu bổ sung thêm một số điều khoản.
Thứ nhất, thẻ lương của Triệu Minh Huy sẽ do anh tự quản lý, tôi không can thiệp.
Nhưng hàng tháng anh phải chuyển một khoản tiền cố định vào tài khoản chung của hai chúng tôi để chi trả sinh hoạt gia đình và khoản vay mua nhà.
Thứ hai, toàn bộ thu nhập của tôi sẽ được chuyển vào tài khoản riêng, Triệu Minh Huy không được tự ý sử dụng.
Thứ ba, nếu một trong hai người muốn hỗ trợ bố mẹ hoặc người thân số tiền vượt quá mười nghìn tệ, phải báo trước và được bên còn lại đồng ý bằng văn bản.
Thứ tư, bất kỳ khoản vay nào mà một bên tự ý đứng tên vì lợi ích của người thân, không phục vụ cho cuộc sống chung và không được người kia đồng ý, thì người đứng tên sẽ tự chịu trách nhiệm trong phạm vi pháp luật cho phép.
Thứ năm, nếu một bên tự ý chuyển, tặng hoặc cho người thân vay tài sản chung trái với thỏa thuận, người đó phải hoàn trả toàn bộ khoản tiền, bồi thường thiệt hại thực tế và chịu trách nhiệm theo quy định của pháp luật.
Bên còn lại có quyền yêu cầu ly hôn nếu hành vi vi phạm khiến cuộc hôn nhân không thể tiếp tục.
Triệu Minh Huy đọc xong, im lặng thật lâu.
Cuối cùng anh ký tên.
“Vãn Ninh, anh ký không phải vì sợ em ly hôn.”
“Anh thật sự không muốn em tiếp tục phải chịu ấm ức.”
Sau khi ký, anh ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ.
“Anh biết trước đây mình làm chưa đủ tốt.”
“Nhưng từ sau này anh sẽ thay đổi.”
Tôi gật đầu, không khóc.
Không phải vì không cảm động, mà vì tôi đã khóc quá nhiều rồi.
Những giọt nước mắt cần rơi cũng đã rơi hết.
Thế là đủ.
Chiều hôm ký thỏa thuận, tôi gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, cảm ơn mẹ vì những lời mẹ nói trong nhóm.”
“Con bé ngốc, với mẹ mà còn nói cảm ơn gì?”
“Nếu không có mẹ, có lẽ con không thể chống đỡ nổi.”
Mẹ im lặng vài giây rồi nói.
“Vãn Ninh, mẹ nói thật với con.”
“Mấy năm con gả vào nhà họ Triệu, mẹ vẫn luôn cảm thấy cuộc sống của con không dễ dàng.”
“Nhưng mẹ không dám nói quá nhiều, sợ con nghĩ mẹ đang chia rẽ vợ chồng.”
“Mẹ, con biết.”
“Cho dù mẹ chồng con thế nào thì bà ấy vẫn là mẹ của chồng con.”
“Có những lời con không tiện nói, có những chuyện con cũng không tiện làm.”
“Nhưng mẹ thì khác.”
“Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ có thể đứng ra bảo vệ con.”
Tôi cầm điện thoại, nước mắt lại rơi.
“Mẹ là chỗ dựa lớn nhất đời này của con.”
“Đừng khóc nữa, con bé ngốc.”
“Chỗ dựa của con không chỉ có bố mẹ.”
“Nếu Minh Huy thật sự biết sửa, sau này cậu ấy cũng phải trở thành chỗ dựa của con.”
Tôi cúp máy, ngồi bên cửa sổ nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài, trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác bình yên khó tả.
Không phải bởi mọi vấn đề đã hoàn toàn biến mất.
Mà vì cuối cùng tôi hiểu rằng mình không cần phải một mình gánh chịu tất cả.
Những ngày sau đó bình yên hơn tôi tưởng.
Triệu Minh Huy thực sự đang thay đổi.
Anh bắt đầu chủ động kể với tôi về công việc, chủ động nói tình hình gia đình, chủ động hỏi hôm nay có chuyện gì khiến tôi phiền lòng không.
Mỗi lần bố mẹ gọi điện, anh không còn tránh sang một bên rồi tự mình quyết định.
Anh nói rõ với tôi nội dung cuộc gọi, đồng thời ngay từ đầu đã từ chối những yêu cầu không hợp lý.
Ban đầu tôi vẫn chưa quen, nhưng dần dần cũng bắt đầu chấp nhận.
Một buổi tối, tôi đang ngồi trong phòng khách xem bản vẽ.
Anh bước tới, đặt một cốc sữa nóng bên cạnh tôi.
“Vãn Ninh, ngày mai là cuối tuần.”
“Anh đưa em ra ngoài đi dạo nhé?”
Tôi ngẩng đầu, hơi bất ngờ.
“Đi đâu?”
“Đi đâu cũng được.”
“Ra ngoại ô, leo núi hoặc đi dạo bên hồ đều được.”
“Trước đây anh hiếm khi chủ động nói muốn đưa em đi chơi.”
Anh im lặng vài giây rồi khẽ nói.
“Trước kia anh đã làm không tốt.”
“Từ bây giờ, anh muốn bù đắp lại.”
Tôi nhìn anh, trong lòng bất giác dâng lên một sự ấm áp khó diễn tả.
“Được.”
Ngày hôm sau, anh lái xe đưa tôi đến một hồ nước ở ngoại ô.
Mặt hồ xanh biếc, gió thổi rất nhẹ.
Phía xa là núi, gần đó là cây cối.
Tôi đứng bên hồ, nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, bất chợt cảm thấy dường như mọi chuyện đang từng chút tốt lên.
Triệu Minh Huy đứng cạnh tôi, không nói gì.
Một lát sau, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Vãn Ninh, anh hứa với em.”
“Sau này anh sẽ không để em phải một mình gánh chịu nữa.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Tôi không vội nói rằng mình tin hay không.
Niềm tin một khi đã xuất hiện vết nứt thì không thể chỉ nhờ một lời hứa mà lập tức trở lại như trước.
Nhưng ít nhất, trong những tháng qua, anh đã dùng hành động để từng chút một vá lại những vết nứt ấy.
Tôi gật đầu.
“Em sẽ nhìn cách anh làm.”
Anh khẽ siết tay tôi.
“Được.”
10
Vài tháng sau, mẹ chồng nhờ một người họ hàng nhắn lại rằng bà muốn gặp chúng tôi một lần.
Triệu Minh Huy hỏi tôi có muốn đi không.
Tôi nói đi.
Nhưng lần này tôi đưa ra điều kiện.
Nơi gặp mặt không phải nhà bố mẹ chồng, cũng không phải nhà tôi, mà là một quán trà.
Bố mẹ chồng, Triệu Minh Lỗi, tôi và Triệu Minh Huy ngồi quanh một chiếc bàn vuông nhỏ.
Trà ô long tỏa ra mùi thơm rất rõ.
Mẹ chồng ngồi đối diện, trên mặt là nụ cười cố gắng nặn ra, nhưng ánh mắt lại né tránh, không dám nhìn tôi.
Bố chồng ngồi bên cạnh, vẻ mặt cứng đờ, không nhìn tôi cũng chẳng nhìn Triệu Minh Huy.
Triệu Minh Lỗi cúi đầu, từ đầu đến cuối chỉ nghịch điện thoại.
“Vãn Ninh.”
Mẹ chồng là người lên tiếng trước, giọng rất nhẹ.
“Mẹ biết chuyện lần trước là mẹ sai.”
Tôi không đáp.
“Mẹ cũng chỉ vì quá sốt ruột.”
“Chuyện của Minh Lỗi khiến mẹ cuống lên nên mới làm chuyện hồ đồ.”
“Con rộng lượng, đừng tính toán với mẹ nữa.”
“Mẹ, tiền con đã lấy lại rồi.”
“Chuyện trước đây con cũng không tiếp tục yêu cầu xử lý.”
Mẹ chồng thở phào, nụ cười lập tức hiện rõ hơn trên mặt.
“Vậy là tốt, vậy là tốt.”
“Quả nhiên Vãn Ninh vẫn hiểu chuyện…”
“Nhưng…”
Tôi ngắt lời bà.
“Sau này giữa chúng ta, những chuyện cần phân chia thì phải phân chia cho rõ.”
Tôi lấy một tập tài liệu ra đặt lên bàn.
“Đây không phải thỏa thuận tài sản giữa vợ chồng con.”
“Đây là bản cam kết về ranh giới tài chính và việc phụng dưỡng bố mẹ, do luật sư Chu giúp soạn.”
“Sau này khoản tiền Minh Huy phụng dưỡng bố mẹ mỗi tháng sẽ được anh ấy trực tiếp trích từ tiền lương của mình, mức cụ thể phù hợp với thu nhập.”
“Con không ngăn cản nghĩa vụ của anh ấy.”
“Nhưng bố mẹ phải cam kết không tự ý sử dụng điện thoại, thẻ ngân hàng, tài khoản hay tài sản của vợ chồng con.”
“Nếu cần khoản hỗ trợ lớn khác thì phải được cả hai vợ chồng đồng ý.”
“Nếu chuyện tương tự xảy ra một lần nữa, chúng con sẽ trực tiếp trình báo và yêu cầu hoàn trả theo pháp luật.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
Bố chồng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bất mãn.
“Tô Vãn Ninh, cô còn muốn chúng tôi ký cam kết?”
“Bố, bản cam kết này không ngăn bố mẹ nhận tiền phụng dưỡng.”
“Nó chỉ xác nhận rằng tiền của vợ chồng con và tiền của bố mẹ con không phải tài sản mà người khác có thể tùy tiện sử dụng.”
“Chuyện lần trước con không tiếp tục truy cứu là vì tiền đã được hoàn trả, cũng vì Minh Huy muốn giữ quan hệ với bố mẹ.”
“Nhưng nếu chuyện tương tự xảy ra thêm lần nữa, chúng con sẽ xử lý đúng quy định, không còn thương lượng bằng tình cảm.”
Bố chồng há miệng, nhưng nhất thời không nói được gì.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy.
Tôi đẩy bản cam kết về phía họ.
“Bố mẹ có thể đọc kỹ.”
“Nếu điều khoản nào không rõ, luật sư Chu có thể giải thích.”
“Nếu bố mẹ không muốn ký, chúng con vẫn sẽ duy trì khoảng cách tài chính và hạn chế qua lại.”
“Không ai ép bố mẹ.”
Triệu Minh Huy ngồi bên cạnh, từ đầu đến cuối không chen vào.
Nhưng anh đặt tay lên bàn rồi bình tĩnh nói.
“Bố, mẹ, đây cũng là ý của con.”
“Con sẽ phụng dưỡng bố mẹ trong khả năng của mình.”
“Nhưng con không thể tiếp tục lấy tiền của Vãn Ninh và bố mẹ cô ấy để giải quyết cuộc sống của Minh Lỗi.”
“Em ấy đã trưởng thành, phải tự chịu trách nhiệm.”
Đó là lần đầu tiên anh nói thẳng những lời này trước mặt cả gia đình.
Bố chồng nhìn anh rồi lại nhìn tôi.
Cuối cùng ông cúi xuống, đọc bản cam kết thật lâu.
Sau đó ông cầm b.út ký tên.
Mẹ chồng cũng ký.
Triệu Minh Lỗi không cần ký bởi văn bản không liên quan đến tài sản của cậu ta.
Nhưng từ đầu đến cuối, cậu ta không ngẩng đầu, bàn tay đang cầm điện thoại siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Tôi thu lại bản cam kết rồi đứng dậy.
“Bố, mẹ.”
“Bố mẹ vẫn là bố mẹ của Minh Huy, con sẽ giữ sự tôn trọng cần thiết.”
“Nhưng tiền của con và tiền của bố mẹ con không liên quan đến việc Minh Lỗi mua nhà hay kết hôn.”
“Trước đây không liên quan.”
“Sau này cũng vậy.”
Tôi xoay người bước ra khỏi quán trà.
Triệu Minh Huy đi theo sau.
Đến bên xe, tôi mở cửa ngồi vào.
Anh cũng lên xe, khởi động động cơ nhưng rất lâu không nói.
Sau đó anh đột nhiên lên tiếng.
“Vãn Ninh, cảm ơn em.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Cảm ơn em chuyện gì?”
“Cảm ơn em vì đã không lập tức từ bỏ anh.”
Tôi nhìn anh, nhìn ánh đỏ nhạt trong hốc mắt anh, trong lòng vừa chua xót vừa ấm áp.
“Triệu Minh Huy, em cũng cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh chuyện gì?”
“Cảm ơn anh vì cuối cùng đã chịu đứng về phía gia đình chúng ta.”
Anh quay sang nhìn tôi rồi mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên trong ba năm hôn nhân, tôi thấy anh nở một nụ cười nhẹ nhõm đến như vậy.
Tôi dựa vào ghế, nhìn bầu trời xám nhạt ngoài cửa sổ, trong lòng bất chợt nhớ tới một chuyện.
Mỗi tháng, tổng tiền lương hưu và niên kim của bố mẹ tôi là sáu mươi hai nghìn tệ.
Bố chồng từng dùng chuyện này để chất vấn tôi, hỏi vì sao họ không hỗ trợ gia đình nhỏ.
Nhưng hôm nay, cuối cùng tôi cũng có thể trả lời ông.
Khoản thu nhập hưu trí của bố mẹ tôi là thành quả họ đánh đổi bằng cả một đời vất vả, là sự đảm bảo cho tuổi già của họ, không phải dùng để lấp những cái hố của người khác.
Họ đã tự nguyện giúp con gái và con rể trả tiền trước mua nhà. Đó là tình yêu của cha mẹ, không phải nghĩa vụ phải tiếp tục nuôi cả gia đình thông gia.
Còn tôi, Tô Vãn Ninh, đã gả cho Triệu Minh Huy nhưng không nợ bất kỳ ai trong nhà họ Triệu một căn nhà, một cuộc hôn nhân hay một cuộc sống sung túc.
Trước đây không nợ.
Hiện tại không nợ.
Sau này cũng sẽ không nợ.
Chiếc xe chạy ra khỏi đầu ngõ rồi rẽ lên đường lớn.
Tôi quay đầu nhìn khu làng đô thị dần dần khuất xa trong gương chiếu hậu, trong lòng bỗng trở nên vô cùng bình tĩnh.
Nơi đó, những chuyện đó và những người đó sẽ không hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Nhưng kể từ khoảnh khắc này, tất cả đã được đặt về đúng vị trí.
Không ai còn có thể lấy hai chữ “người nhà” làm lý do để vượt qua ranh giới của tôi.
Triệu Minh Huy lái xe, đưa tay chỉnh radio.
Một bài hát vang lên từ loa.
Đó là một giai điệu cũ, mang theo sự ấm áp pha chút khàn khàn.
Tôi dựa vào ghế, nhắm mắt lại.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính xe, phủ lên gương mặt tôi, ấm áp và dễ chịu.
Tôi bất chợt nhớ đến một câu mẹ từng nói.
“Vãn Ninh, điều đáng sợ nhất trong cuộc đời không phải gặp phải người xấu, mà là gặp một người khiến con hết lần này đến lần khác tha thứ nhưng chưa từng thật sự thay đổi.”
Trước đây tôi không hiểu.
Nhưng đến hôm nay, tôi đã hiểu.
Tha thứ không có nghĩa là tiếp tục chịu đựng.
Tình thân cũng không đồng nghĩa với việc phải xóa bỏ ranh giới.
Một cuộc hôn nhân muốn tiếp tục không chỉ cần tình yêu, mà còn cần người trong cuộc biết đứng về phía nhau khi sóng gió kéo tới.
Tôi mở mắt, quay sang nhìn gương mặt nghiêng của Triệu Minh Huy.
Anh tập trung lái xe, khóe môi hơi cong lên, mang theo vẻ nhẹ nhõm mà tôi chưa từng thấy ở anh.
Tôi không biết con đường phía trước còn có thử thách nào hay không.
Nhưng ít nhất, lần này chúng tôi đã học được cách cùng nhau đối diện.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực.
