TRƯỚC NGÀY CƯỚI, NHÀ TRAI MANG TOÀN BỘ TÀI SẢN ĐI CÔNG CHỨNG TRƯỚC HÔN NHÂN, TÔI IM LẶNG KHÔNG NÓI GÌ, SAU ĐÓ ĐĂNG LÊN VÒNG BẠN BÈ: CẢM ƠN BỐ MẸ ĐÃ TẶNG THÊM CHO TÔI 4 CĂN HỘ LỚN Ở BẮC KINH
“Chu Nghiễn, bố mẹ anh làm vậy rốt cuộc là có ý gì?”
Mạnh Dao đặt mạnh túi hồ sơ trong tay xuống bàn trà. Giọng cô không cao, nhưng bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên căng cứng.
Chu Nghiễn ngồi đối diện, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cô.
Bên trong túi hồ sơ là bản thỏa thuận công chứng tài sản trước hôn nhân.
Tổng cộng năm trang giấy, từng dòng chữ nhỏ liệt kê chi tiết toàn bộ tài sản đứng tên nhà họ Chu: một căn hộ trả góp 80 m² nằm ngoài đường vành đai 3, một chiếc Passat đã sử dụng năm năm, cùng 60% cổ phần trong xưởng nhỏ của Chu Kiến Quốc.
Điều khoản quan trọng nhất của bản thỏa thuận rất rõ ràng: toàn bộ số tài sản trên không liên quan dù chỉ một xu với Mạnh Dao.
“Anh cũng chẳng biết phải làm sao khác.”
Một lúc sau, Chu Nghiễn mới ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn tránh né.
“Bố mẹ anh nói tỷ lệ ly hôn bây giờ quá cao. Đó là tiền bạc và tâm huyết cả đời của họ, họ không muốn cuối cùng lại rơi vào tay người ngoài.”
“Người ngoài?”
Mạnh Dao bật cười.
“Em là người ngoài à?”
Chu Nghiễn hé môi, nhưng không thể nói được lời nào.
Mạnh Dao đứng lên, bước đến cạnh cửa sổ.
Bên ngoài, bầu trời Bắc Kinh phủ một màu xám nhạt. Những tòa nhà cao tầng ở phía xa lúc ẩn lúc hiện giữa lớp bụi mờ.
Cô chợt nhớ tới lần đầu gặp bố mẹ Chu Nghiễn, cách đây ba tháng.
Hôm đó, Chu Kiến Quốc mặc chiếc áo khoác đã bạc màu vì giặt nhiều lần, còn Ngô Quế Phương quàng một chiếc khăn lụa mà chẳng biết mua ở sạp hàng nào.
Hai người ngồi trong phòng riêng của nhà hàng, gương mặt tràn đầy ý cười, hết lần này đến lần khác gọi cô là “Dao Dao”, thái độ thân mật vô cùng.
Chu Kiến Quốc vỗ n.g.ự.c nói:
“Nhà chú tuy không phải giàu sang gì, nhưng cũng coi như khá giả. Cháu cứ yên tâm, gả vào nhà chú rồi, nhất định chú sẽ không để cháu chịu thiệt.”
Ngô Quế Phương nắm lấy tay cô, nói:
“Cô lúc nào cũng mong có một đứa con gái. Sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Khi đó, Mạnh Dao cảm thấy điều kiện gia đình họ Chu tuy chỉ ở mức bình thường, nhưng ít nhất gia phong có vẻ không tệ, bố mẹ chồng tương lai nhìn qua cũng là người khá dễ sống chung.
Nhưng giờ nghĩ lại, những lời nói ấy chẳng khác nào từng cái tát liên tiếp giáng vào mặt cô.
“Bố mẹ anh biết hoàn cảnh gia đình em sao?”
Mạnh Dao quay lại hỏi.
Chu Nghiễn ngẩn người.
“Biết chứ. Không phải em từng nói nhà em chỉ là gia đình công ăn lương bình thường sao? Bố em là giáo viên nghỉ hưu, mẹ em là kế toán nghỉ hưu.”
Mạnh Dao không đáp.
Cô quả thật từng nói như vậy.
Nhưng cô chưa từng nói rằng bố mình, Mạnh Đức Hải, trước khi nghỉ hưu là hiệu trưởng một trường trung học trọng điểm ở Bắc Kinh.
Cô cũng chưa nói mẹ mình, Triệu Tú Lan, trước khi nghỉ hưu từng là đối tác cấp cao của một công ty kiểm toán.
Càng không nói rằng ông ngoại cô năm xưa từng mua bốn căn nhà trong khu vực vành đai 2 Bắc Kinh, hiện nay cả bốn căn đều đã sang tên cho cô.
“Vậy anh thấy bản thỏa thuận này của nhà anh có công bằng không?”
Mạnh Dao hỏi.
Chu Nghiễn im lặng do dự một lúc.
“Dao Dao, anh biết chuyện này không công bằng với em. Nhưng phía bố mẹ anh… anh thật sự không biết phải làm gì khác.”
“Hay thế này đi, sau khi kết hôn anh đưa thẻ lương cho em. Tiền bạc trong nhà đều để em quản.”
Mạnh Dao nhìn anh, bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.
Người đàn ông này lúc nào cũng như vậy.
Mỗi khi có chuyện đều nói “anh không còn cách nào”.
Mỗi lần đều nhắc “bên bố mẹ anh”.
Cuối cùng người phải lùi lại một bước luôn là cô, người phải hiểu và thông cảm cũng là cô.
Nhưng tại sao?
“Được.”
Mạnh Dao nói.
“Em ký.”
Chu Nghiễn ngẩn ra. Anh không ngờ cô lại đồng ý nhanh như vậy.
“Thật à?”
“Thật.”
Mạnh Dao cầm b.út lên, ký tên mình ở trang cuối cùng của bản thỏa thuận.
Chu Nghiễn thở phào, vẻ mặt lập tức nhẹ nhõm hơn, khóe môi cũng hiện lên nụ cười.
“Dao Dao, cảm ơn em đã hiểu cho anh.”
Mạnh Dao không trả lời. Cô lấy điện thoại, mở vòng bạn bè trên WeChat.
Cô viết một bài đăng, đồng thời đính kèm vài tấm ảnh.
Trong ảnh là giấy chứng nhận quyền sở hữu của bốn căn hộ. Địa chỉ lần lượt là phố Vương Phủ Tỉnh quận Đông Thành, phố Tài Chính quận Tây Thành, khu CBD Quốc Mậu quận Triều Dương và Trung Quan Thôn quận Hải Điến.
Diện tích mỗi căn đều không dưới 200 m².
Nội dung bài đăng chỉ có một câu:
“Cảm ơn bố mẹ đã tặng thêm cho con 4 căn hộ lớn ở Bắc Kinh.”
Đăng xong.
Mạnh Dao cất điện thoại, cầm túi xách lên rồi rời đi mà không ngoảnh đầu lại.
Chu Nghiễn còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì điện thoại đã rung liên tục.
Cuộc gọi đầu tiên là của Chu Kiến Quốc:
“Con đã nhìn thấy bài Mạnh Dao đăng trên vòng bạn bè chưa?!”
Ngay sau đó là tin nhắn thoại của Ngô Quế Phương, giọng ch.ói tai:
“Chu Nghiễn! Con nói rõ cho mẹ! Bốn căn nhà kia là chuyện gì?!”
Tiếp đó, vô số tin nhắn từ cô dì chú bác họ hàng lần lượt gửi tới. Tin nào cũng có ảnh chụp màn hình, kèm theo những dấu chấm hỏi.
Chu Nghiễn vội vàng mở vòng bạn bè của Mạnh Dao.
Sau khi xem xong, cả người anh hoàn toàn sững sờ.
Bốn căn hộ lớn?
Lại còn nằm ở những khu vực trung tâm nhất của Bắc Kinh?
Anh ước tính sơ bộ, chỉ riêng giá trị của bốn căn nhà này ít nhất cũng phải 100 triệu tệ.
Vậy mà vừa rồi anh còn yêu cầu người ta ký bản công chứng tài sản trước hôn nhân, nói rõ rằng chút tài sản của nhà mình không liên quan gì đến cô.
Chu Nghiễn cảm thấy gương mặt nóng ran.
Anh lập tức gọi cho Mạnh Dao, nhưng chuông reo rất lâu vẫn không có người nghe.
Anh gọi thêm lần nữa, kết quả vẫn như vậy.
Đến lần thứ ba, điện thoại đã tắt máy.
Chu Nghiễn ngã xuống sofa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Anh không hề biết lúc này Mạnh Dao đang ngồi trên taxi, khóe môi mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
Cô đã sớm đoán được sẽ có ngày này.
Ngay từ khi Chu Nghiễn lần đầu nhắc đến bốn chữ “tài sản trước hôn nhân”, cô đã hiểu nhà họ Chu đang có tính toán gì.
Họ chỉ muốn đề phòng cô, sợ cô chiếm được chút lợi ích từ nhà họ.
Nhưng Mạnh Dao cô thiếu chút lợi ích đó sao?
Điều cô thiếu là một người thật lòng đối xử với cô, một người đàn ông có thể đứng về phía cô vào những thời điểm quan trọng.
Đáng tiếc, Chu Nghiễn rõ ràng không phải người đó.
Chiếc taxi mắc kẹt trên đường vành đai 3.
Mạnh Dao nhìn dòng xe nối dài ngoài cửa kính, trong lòng đột nhiên trở nên trống rỗng.
Cô và Chu Nghiễn đã yêu nhau hơn hai năm.
Khi mới quen nhau, Chu Nghiễn chỉ là một sinh viên tốt nghiệp chưa lâu, đang làm nhân viên kinh doanh cho một công ty nhỏ.
Còn cô vừa từ nước ngoài trở về, làm việc tại một công ty thiết kế.
Hai người gặp nhau trong một buổi tụ họp bạn bè, nói chuyện khá hợp rồi thêm WeChat.
Sau đó dần dần trở nên thân thiết, phát hiện cả hai có khá nhiều điểm hợp nhau.
Chu Nghiễn tuy không có nhiều tiền nhưng đối xử với cô rất tốt.
Anh nhớ cô thích ăn món gì, nhớ chu kỳ kinh nguyệt của cô, những hôm trời mưa còn chủ động đến dưới công ty đợi cô, lúc cô tăng ca đến muộn cũng đặt đồ ăn cho cô.
Khi ấy, cô nghĩ người đàn ông này tuy chẳng có bản lĩnh gì quá nổi bật, nhưng ít nhất rất chu đáo.
Nhưng sau khi ở bên nhau lâu, cô mới phát hiện vấn đề lớn nhất của Chu Nghiễn là anh quá nghe lời bố mẹ.
Chu Kiến Quốc nói gì, anh nghe nấy.
Ngô Quế Phương nói gì, anh cũng tin.
Anh chưa bao giờ tự mình phán đoán, cũng chẳng tự mình quyết định.
Giống như một đứa trẻ mãi không chịu trưởng thành.
Chuyện công chứng tài sản trước hôn nhân lần này, Mạnh Dao trước đó hoàn toàn không hay biết.
Mãi đến hôm qua, Chu Nghiễn mới ấp úng nói rằng bố mẹ anh đã chuẩn bị một bản thỏa thuận, muốn cô xem qua.
Ngay khoảnh khắc ấy, Mạnh Dao hiểu rằng chuyện này chắc chắn là ý của Chu Kiến Quốc và Ngô Quế Phương.
Hơn nữa, Chu Nghiễn nhất định đã biết từ lâu, chỉ là không biết phải mở lời với cô thế nào.
Ban đầu cô định thẳng thừng từ chối, nhưng sau đó lại thay đổi suy nghĩ.
Cô muốn xem cuối cùng Chu Nghiễn sẽ lựa chọn thế nào.
Kết quả, anh vẫn đứng về phía bố mẹ mình.
Mạnh Dao khẽ thở dài.
Thực ra cô không quan tâm chút tài sản kia.
Điều cô để ý chính là thái độ của Chu Nghiễn.
Nếu lúc đứng giữa cô và bố mẹ mình, anh có thể hơi nghiêng về phía cô, dù chỉ cần nói một câu “làm vậy không công bằng với Dao Dao”, có lẽ cô cũng sẽ không thất vọng như thế.
Nhưng anh chẳng nói gì.
Chỉ cúi đầu với vẻ mặt “anh không còn cách nào”.
Một người đàn ông như vậy liệu có đáng để cô giao phó cả đời không?
Mạnh Dao không biết.
Bây giờ cô chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật ngon.
Những chuyện khác, ngày mai rồi tính.
Cùng lúc đó, nhà họ Chu đã loạn cả lên.
Chu Kiến Quốc ngồi trên sofa, sắc mặt xanh mét.
Ngô Quế Phương đi qua đi lại bên cạnh, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Tôi đã nói con bé đó không bình thường mà, tôi đã nói nó có vấn đề! Con gái một gia đình công ăn lương bình thường, sao có thể có bốn căn nhà ở Bắc Kinh? Chuyện này chắc chắn có gì đó không đúng!”
Chu Kiến Quốc trừng bà.
“Bà nói nhỏ thôi! Muốn cả thiên hạ biết à?”
Ngô Quế Phương không phục.
“Tại sao tôi phải nói nhỏ? Nó đang tát thẳng vào mặt chúng ta đấy!”
“Ông nghĩ xem, chúng ta vừa bắt người ta ký công chứng tài sản trước hôn nhân, ngay sau đó nó đã đăng bài nói bố mẹ tặng bốn căn nhà. Chẳng phải rõ ràng là đang nói cho chúng ta biết nó vốn chẳng coi chút tài sản của nhà mình ra gì sao?”
Chu Kiến Quốc im lặng.
Đương nhiên ông hiểu.
Cũng chính vì hiểu nên ông càng cảm thấy mất mặt.
Ông vẫn luôn cho rằng gia đình mình dù không phải đại phú đại quý, nhưng trong số những người bình thường cũng được xem là sống khá ổn.
Một căn nhà, một chiếc xe, 60% cổ phần trong một xưởng nhỏ, cộng lại dù sao cũng có tài sản vài triệu tệ.
Thế nhưng so với gia đình người ta, tất cả chẳng khác nào một trò cười.
“Chu Nghiễn đâu?”
Chu Kiến Quốc hỏi.
“Gọi nó về!”
Ngô Quế Phương nói:
“Gọi rồi, nó bảo đang trên đường.”
Vừa nói xong, cửa đã mở.
Chu Nghiễn ủ rũ bước vào, ngồi phịch xuống sofa, không nói lời nào.
Chu Kiến Quốc nhìn bộ dạng của anh liền nổi giận:
“Con nhìn con xem, yêu đương với người ta mà ngay cả hoàn cảnh gia đình người ta cũng chẳng tìm hiểu rõ!”
Chu Nghiễn buồn bực đáp:
“Con từng hỏi cô ấy. Cô ấy nói nhà mình chỉ là gia đình bình thường.”
“Gia đình bình thường?”
Ngô Quế Phương cười lạnh.
“Gia đình bình thường mà có thể tùy tiện đưa ra bốn căn hộ lớn ở Bắc Kinh sao? Con đã từng thấy gia đình bình thường nào có thực lực như vậy chưa?”
Chu Nghiễn không thể nói gì để phản bác.
“Con gọi điện cho nó đi, bảo nó tới đây. Chúng ta phải nói chuyện trực tiếp.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Cô ấy tắt máy rồi.”
Chu Nghiễn đáp.
“Tắt máy?”
Ngô Quế Phương lập tức cuống lên.
“Nó giận rồi phải không? Hai đứa cãi nhau à?”
Chu Nghiễn lắc đầu.
“Không cãi nhau. Cô ấy ký thỏa thuận xong thì đi.”
“Thế tại sao lại tắt máy?”
“Con không biết.”
Ngô Quế Phương sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
“Bây giờ phải làm sao? Hôn sự này không thể xảy ra chuyện được!”
Chu Kiến Quốc trừng bà.
“Bà cuống cái gì? Chuyện vẫn chưa đến mức đó!”
Ngô Quế Phương nói:
“Sao tôi không cuống được? Ông thử nghĩ xem, người ta có bốn căn nhà ở Bắc Kinh, đó là tài sản lớn đến mức nào? Nếu thật sự cưới được cô ấy về, chẳng phải nhà chúng ta sẽ phát đạt sao?”
Chu Kiến Quốc hừ một tiếng.
“Bà nghĩ hay quá. Người ta có điều kiện như vậy, dựa vào đâu phải nhìn trúng nhà chúng ta?”
Ngô Quế Phương đáp:
“Vậy thì chứng tỏ người ta thật lòng thích Chu Nghiễn! Nếu không, sao có thể yêu nó lâu đến vậy?”
Chu Kiến Quốc suy nghĩ một lúc, cảm thấy lời này cũng có phần hợp lý.
Ông nhìn Chu Nghiễn.
“Con với Mạnh Dao tình cảm thế nào? Bình thường nó đối xử với con có tốt không?”
Chu Nghiễn gật đầu.
“Khá tốt.”
“Nó có từng nói cụ thể về gia đình với con không?”
“Không. Chỉ nói bố mẹ đều là người nghỉ hưu bình thường, những chuyện khác thì không nói nhiều.”
Chu Kiến Quốc cau mày.
Cô gái này giấu kín thật.
Nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện công chứng tài sản trước hôn nhân, có lẽ đến tận bây giờ họ vẫn chưa biết gì.
“Được rồi, con về nghỉ trước đi.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Ngày mai để mẹ con đi nói chuyện với Mạnh Dao, thăm dò xem thái độ của nó thế nào.”
Chu Nghiễn đứng dậy rời đi.
Đến cửa, anh bỗng quay lại.
“Bố, mẹ, con muốn nói một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Con thấy bản công chứng tài sản trước hôn nhân kia có lẽ thật sự không phù hợp.”
Chu Kiến Quốc và Ngô Quế Phương nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Chu Nghiễn tiếp tục:
“Bất kể nhà Mạnh Dao có tiền hay không, cô ấy vẫn là bạn gái con. Con ở bên cô ấy vì thích cô ấy, chứ không phải vì tiền.”
“Bố mẹ làm vậy khiến con rất khó xử.”
Ngô Quế Phương định mở miệng nói, nhưng Chu Kiến Quốc đã ngăn bà lại.
“Được rồi, bố hiểu. Con về trước đi.”
Chu Nghiễn xoay người bước ra ngoài.
Cánh cửa vừa đóng, Ngô Quế Phương đã không nhịn được nói:
“Ông xem con trai ông kìa, giờ còn biết cãi lại rồi!”
Chu Kiến Quốc thở dài.
“Nó nói cũng chẳng phải vô lý. Chuyện này quả thật chúng ta làm hơi quá.”
“Quá?”
Ngô Quế Phương không vui.
“Tôi chẳng phải cũng chỉ muốn tốt cho nó sao? Xã hội bây giờ lòng người khó đoán, ai biết con bé kia có phải nhắm vào tiền nhà mình không?”
Chu Kiến Quốc nói:
“Giờ bà cũng thấy rồi đấy, người ta căn bản không thèm tiền nhà mình.”
Ngô Quế Phương lập tức nghẹn lời.
Đúng vậy.
Người ta có bốn căn hộ lớn ở Bắc Kinh, chẳng lẽ còn để ý căn nhà trả góp 80 m² của nhà họ sao?
“Thế bây giờ phải làm gì?”
Ngô Quế Phương hỏi.
“Còn làm gì nữa? Ngày mai bà đi gặp Mạnh Dao, nghiêm túc xin lỗi người ta, nói rõ chuyện này.”
Chu Kiến Quốc đáp.
“Tiện thể thăm dò xem rốt cuộc hoàn cảnh gia đình nó thế nào.”
Ngô Quế Phương gật đầu.
“Được, tôi đi.”
Sáng hôm sau, Ngô Quế Phương gọi điện cho Mạnh Dao.
Chuông reo rất lâu, Mạnh Dao mới nghe.
“Alo, cô ạ.”
Giọng cô rất bình thường, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ngô Quế Phương thở phào, cười nói:
“Dao Dao, hôm nay cháu có rảnh không? Cô muốn mời cháu ăn cơm, tiện thể nói chuyện một chút.”
Mạnh Dao im lặng vài giây.
“Được ạ. Mười hai giờ trưa, bên Quốc Mậu có một nhà hàng Hồ Nam, cô biết chỗ đó không?”
“Biết, biết. Vậy quyết định như thế nhé.”
Sau khi cúp máy, Ngô Quế Phương vội vàng trang điểm, thay quần áo mới, còn đặc biệt tô son.
Bà nghĩ lần này nhất định phải thể hiện thật tốt, đồng thời giải thích rõ hiểu lầm hôm qua.
Đúng mười hai giờ trưa, Ngô Quế Phương đến nhà hàng.
Mạnh Dao đã ngồi chờ ở đó.
Cô mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, phối với quần ống rộng màu đen. Trang phục nhìn rất tùy ý nhưng trên người cô lại có một khí chất khó diễn tả.
Ngô Quế Phương cười bước tới.
“Dao Dao, cháu chờ lâu chưa?”
“Chưa ạ, cháu cũng vừa tới.”
Mạnh Dao rót cho bà một chén trà.
“Cô muốn ăn gì cứ gọi tùy ý ạ.”
Ngô Quế Phương nhận thực đơn, nhìn qua giá rồi âm thầm giật mình.
Đồ ăn ở đây không hề rẻ, một đĩa rau xào bình thường cũng có giá bốn, năm chục tệ.
Bà lật thực đơn, gọi vài món rau có giá thấp.
Mạnh Dao nhìn thấy nhưng không nói gì, chỉ gọi thêm hai món đặc trưng.
Trong lúc chờ đồ ăn, Ngô Quế Phương bắt đầu nhắc tới chuyện gia đình.
“Dao Dao, chuyện hôm qua cháu đừng để bụng. Chú cháu tính tình hơi thực tế, chỉ là sợ chịu thiệt thôi.”
“Thật ra ông ấy không có ý nhằm vào cháu, chỉ là đối với ai cũng không yên tâm.”
Mạnh Dao cười.
“Không sao ạ, cháu hiểu.”
Thấy cô dễ nói chuyện, Ngô Quế Phương cũng yên tâm hơn, tiếp tục dò hỏi:
“À đúng rồi, hôm qua cô nhìn thấy cháu đăng bài trên vòng bạn bè, nói bố mẹ lại tặng cháu bốn căn nhà? Nhà cháu có làm việc liên quan tới bất động sản à?”
Mạnh Dao nâng chén trà, nhấp một ngụm.
“Cũng có thể xem là có liên quan ạ.”
“Bất động sản?”
“Vâng.”
Tim Ngô Quế Phương khẽ hụt một nhịp.
Bất động sản?
Đây là một trong những ngành khiến người ta dễ liên tưởng đến tài sản khổng lồ.
“Vậy… cụ thể nhà cháu làm gì?”
Ngô Quế Phương dè dặt hỏi.
Mạnh Dao nhìn bà, bỗng bật cười.
“Cô đang điều tra hộ khẩu nhà cháu đấy à?”
Ngô Quế Phương cười gượng.
“Cô chỉ tiện miệng hỏi thôi, tiện miệng hỏi.”
Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ mang thức ăn lên.
Mạnh Dao cầm đũa, gắp một miếng cá cho vào miệng, chậm rãi nhai.
Ngô Quế Phương cũng gắp một miếng, nhưng tâm trí hoàn toàn không đặt vào chuyện ăn uống.
Trong đầu bà chỉ quanh quẩn một câu hỏi: rốt cuộc gia đình Mạnh Dao có bao nhiêu tiền?
Ăn xong, Ngô Quế Phương tranh trả tiền.
Mạnh Dao cũng không giành.
Ra khỏi nhà hàng, Ngô Quế Phương kéo tay cô.
“Dao Dao, chuyện hôm qua cô thật sự xin lỗi cháu. Cháu cứ yên tâm, về nhà cô sẽ nói với chú cháu về bản thỏa thuận kia.”
“Cháu với Chu Nghiễn cứ yêu nhau cho tốt, đừng vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng tình cảm.”
Mạnh Dao rút tay về, bình thản đáp:
“Cô ạ, thỏa thuận đã ký rồi thì cứ để vậy đi. Dù sao với cháu cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Ngô Quế Phương sững sờ.
Nghe thì Mạnh Dao nói rất khách sáo, nhưng ý tứ bên trong chẳng khác nào đang nói rằng chút tài sản nhà các người, tôi thực sự không để vào mắt.
Nụ cười trên mặt Ngô Quế Phương cứng lại.
Nhưng bà rất nhanh đã điều chỉnh, tiếp tục cười nói:
“Được, vậy cứ nghe cháu. À, cuối tuần cháu có rảnh không? Tới nhà ăn cơm, cô nấu món ngon cho cháu.”
“Đến lúc đó tính sau ạ.”
Mạnh Dao nói xong liền quay người rời đi.
Ngô Quế Phương đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô, trong lòng rối bời.
Càng lúc bà càng cảm thấy cô con dâu tương lai này không phải người dễ nắm bắt.
Về đến nhà, Ngô Quế Phương kể lại toàn bộ tình hình hôm nay cho Chu Kiến Quốc.
Nghe xong, Chu Kiến Quốc cau mày.
“Bà nói nó bảo gia đình có liên quan đến bất động sản?”
“Chính miệng nó nói.”
“Cụ thể thế nào?”
“Nó không chịu nói.”
Chu Kiến Quốc trầm tư một lúc.
“Xem ra con bé này thật sự không đơn giản. Nó càng không chịu nói rõ, chúng ta càng không thể biết thật giả thế nào.”
“Vậy giờ phải làm sao?”
“Đừng vội. Để Chu Nghiễn tự nói chuyện với nó.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Nếu gia đình nó thật sự có điều kiện như vậy thì cuộc hôn nhân này đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng quan trọng nhất vẫn phải xem hai đứa có thật lòng với nhau hay không.”
Những ngày tiếp theo, Chu Nghiễn liên tục tìm cách liên lạc với Mạnh Dao.
Nhưng Mạnh Dao hoặc không nghe máy, hoặc dù nghe cũng chỉ nói vài câu qua loa rồi cúp.
Chu Nghiễn sốt ruột, trực tiếp chạy tới dưới công ty cô chờ.
Hơn bảy giờ tối, Mạnh Dao bước ra khỏi tòa nhà. Nhìn thấy Chu Nghiễn đứng trước cửa, cô khựng lại.
“Sao anh lại tới đây?”
Chu Nghiễn bước tới, nắm lấy tay cô.
“Dao Dao, chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Mạnh Dao rút tay về.
“Có gì để nói?”
“Chuyện của hai đứa.”
Chu Nghiễn nghiêm túc nhìn cô.
“Anh biết mình sai rồi. Anh không nên để bố mẹ làm chuyện như vậy.”
“Nhưng anh thật sự thích em, anh không muốn mất em.”
Mạnh Dao nhìn anh, im lặng rất lâu.
“Chu Nghiễn, anh đã từng nghĩ đến một vấn đề chưa?”
Cô đột nhiên hỏi.
“Vấn đề gì?”
“Nếu bố mẹ anh biết thực ra em không có tiền, chỉ là con gái của một gia đình bình thường, họ còn đồng ý cho chúng ta ở bên nhau không?”
Chu Nghiễn sững lại.
Anh chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Hoặc nói chính xác hơn, anh không dám nghĩ.
Bởi vì anh biết câu trả lời.
Nếu Mạnh Dao thật sự chỉ là một cô gái bình thường, không có bốn căn nhà đó, bố mẹ anh rất có thể sẽ không nhiệt tình với cuộc hôn nhân này như hiện tại.
“Anh thấy chưa, chính anh cũng biết đáp án.”
Mạnh Dao cười khổ.
“Vậy anh nghĩ chúng ta còn cần tiếp tục không?”
Chu Nghiễn lập tức cuống lên.
“Dao Dao, người anh thích là em, không phải tiền của em!”
“Nhưng bố mẹ anh thì chưa chắc.”
Mạnh Dao nói.
“Hơn nữa trước đây, khi họ đưa ra những yêu cầu vô lý, anh cũng không có đủ dũng khí đứng về phía em.”
Chu Nghiễn hé miệng nhưng chẳng thể nói gì.
Mạnh Dao khẽ thở dài.
“Chu Nghiễn, chúng ta đều cần bình tĩnh.”
“Thời gian này tạm thời đừng liên lạc.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Chu Nghiễn đứng tại chỗ nhìn bóng cô khuất dần trong màn đêm, trong lòng trống rỗng.
Anh biết nếu bản thân còn không thay đổi, anh thực sự sẽ mất Mạnh Dao.
Nhưng anh có thể làm gì?
Một bên là bố mẹ, một bên là người mình yêu.
Anh bị mắc kẹt ở giữa, tiến cũng khó, lùi cũng không xong.
Sau khi về nhà, Chu Nghiễn tự nhốt mình trong phòng, không muốn gặp bất kỳ ai.
Ngô Quế Phương đứng ngoài cửa gõ.
“Chu Nghiễn, mở cửa đi, mẹ muốn nói với con mấy câu.”
“Đừng làm phiền con!”
Chu Nghiễn quát lên.
Ngô Quế Phương hoảng hốt, lập tức đi tìm Chu Kiến Quốc.
“Con trai ông nhốt mình trong phòng, chẳng để ý đến ai cả. Ông mau vào xem đi.”
Chu Kiến Quốc đi tới cửa, nhẹ nhàng gõ.
“Chu Nghiễn, mở cửa. Bố có chuyện muốn nói.”
Bên trong không có tiếng động.
“Liên quan tới Mạnh Dao.”
Chu Kiến Quốc nói thêm.
Cửa lập tức mở.
Chu Nghiễn đứng bên trong, hai mắt đỏ ngầu.
“Bố nói đi, có chuyện gì?”
Chu Kiến Quốc bước vào, ngồi xuống bên giường.
“Con thật sự rất thích Mạnh Dao sao?”
Chu Nghiễn gật đầu.
“Vậy thì đi theo đuổi nó về.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Bất kể gia đình nó như thế nào, chỉ cần con thật sự thích, bố mẹ đều sẽ ủng hộ.”
Chu Nghiễn ngẩn người.
“Bố nói thật chứ?”
“Thật.”
Chu Kiến Quốc thở dài.
“Hai ngày nay bố suy nghĩ rất nhiều. Chuyện trước đó đúng là chúng ta làm sai, không nên đề phòng người ta như vậy.”
“Nếu chỉ vì chuyện này mà hai đứa chia tay, vậy lỗi nằm ở bố mẹ.”
Ngô Quế Phương cũng đứng bên cạnh nói:
“Đúng vậy, Chu Nghiễn, mẹ cũng đã nghĩ thông rồi. Chỉ cần hai đứa sống tốt với nhau, những chuyện khác đều không quan trọng.”
Mắt Chu Nghiễn đỏ lên.
“Bố, mẹ, cảm ơn hai người.”
“Được rồi, đừng sướt mướt nữa.”
Chu Kiến Quốc đứng dậy.
“Ngày mai lập tức hẹn Mạnh Dao ra, nghiêm túc xin lỗi rồi dỗ người ta quay lại.”
Chu Nghiễn dùng sức gật đầu.
Sáng hôm sau, Chu Nghiễn gọi điện cho Mạnh Dao.
Lần này cô nghe máy.
“Dao Dao, anh muốn gặp em một lần, được không?”
Mạnh Dao im lặng một lát.
“Được, gặp ở chỗ cũ.”
Chỗ cũ chính là quán cà phê hai người thường lui tới.
Khi Chu Nghiễn đến, Mạnh Dao đã ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Trước mặt cô là một ly Americano, trên tay còn cầm một quyển sách, trông vô cùng thư thái.
Chu Nghiễn bước tới ngồi xuống.
“Dao Dao, anh có chuyện muốn nói với em.”
“Anh nói đi.”
“Bố mẹ anh đồng ý rồi. Sau này họ sẽ không can thiệp vào chuyện của chúng ta nữa.”
Mạnh Dao đặt quyển sách xuống, nhìn anh.
“Họ nói thế nào?”
Chu Nghiễn kể lại nguyên văn chuyện tối qua.
Nghe xong, Mạnh Dao chẳng những không vui mà còn hỏi:
“Chu Nghiễn, anh đã từng nghĩ tại sao bố mẹ anh đột nhiên thay đổi thái độ chưa?”
Chu Nghiễn ngẩn ra.
“Vì họ nghĩ thông rồi?”
“Thật sao?”
Mạnh Dao cười.
“Hay là bởi vì họ cảm thấy nhà em có tiền, nên không nỡ từ bỏ cuộc hôn nhân này?”
Mặt Chu Nghiễn đỏ lên.
Anh muốn phản bác nhưng lại không tìm được lý do thích hợp.
“Anh xem, ngay cả anh cũng không nói rõ được.”
Mạnh Dao đứng dậy.
“Chu Nghiễn, không phải em không tin anh, mà là em không tin bố mẹ anh.”
“Niềm tin này cần thời gian để chứng minh.”
Nói xong, cô cầm túi rồi rời đi.
Chu Nghiễn ngồi lại một mình trong quán cà phê, nhìn ly latte trước mặt còn nguyên, tâm trạng rối bời.
Anh bắt đầu nghi ngờ liệu mình và Mạnh Dao có thật sự có tương lai hay không.
Cùng lúc ấy, Mạnh Dao đang đi tàu điện ngầm về nhà.
Cô dựa vào góc toa, nhìn những bảng quảng cáo nhanh chóng lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng cũng suy nghĩ về chính vấn đề đó.
Cô có tình cảm với Chu Nghiễn.
Nhưng liệu tình cảm này có thể chịu được thử thách của thực tế hay không, cô không chắc.
Cô cần thời gian, đồng thời cũng cần Chu Nghiễn dùng hành động thực tế để chứng minh anh thật sự quan tâm đến cô, chứ không phải những thứ phía sau cô.
Tàu điện đến ga.
Mạnh Dao xuống tàu, chậm rãi đi bộ về nhà.
Mùa thu Bắc Kinh, gió buổi chiều đã bắt đầu mang theo hơi lạnh.
Cô siết c.h.ặ.t áo khoác, bước nhanh hơn.
Về đến nhà, Triệu Tú Lan đang nấu cơm trong bếp.
Thấy con gái về, bà cười hỏi:
“Hôm nay sao con về sớm vậy? Không tăng ca à?”
“Hôm nay không có nhiều việc nên con về sớm.”
Mạnh Dao thay dép rồi đi vào bếp.
“Mẹ, để con phụ mẹ.”
“Không cần, không cần, sắp xong rồi.”
Triệu Tú Lan xua tay.
“Đúng rồi, con với Chu Nghiễn thế nào? Hai đứa vẫn còn giận nhau à?”
Mạnh Dao dựa vào khung cửa, kể lại toàn bộ chuyện hai ngày qua.
Triệu Tú Lan nghe xong, đặt xẻng xuống rồi nghiêm túc nhìn con gái.
“Dao Dao, mẹ hỏi con một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Con thật sự thích Chu Nghiễn sao?”
Mạnh Dao suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Thích.”
“Vậy thì cho nó một cơ hội.”
Triệu Tú Lan nói.
“Ai cũng có lúc phạm sai lầm, quan trọng là nó có chịu sửa hay không.”
“Nếu nó sẵn sàng vì con mà thay đổi, học cách tự đưa ra quyết định, không còn mù quáng nghe theo những yêu cầu vô lý của bố mẹ, vậy người này vẫn đáng để con tiếp tục quan sát.”
Mạnh Dao im lặng một lúc.
“Nhưng mẹ, con sợ anh ấy không làm được.”
“Vậy thì để nó chứng minh cho con.”
Triệu Tú Lan nói.
“Nếu không làm được, chứng tỏ nó không đáng để con giao cả đời. Đến lúc ấy chia tay cũng chưa muộn.”
Mạnh Dao gật đầu.
“Con hiểu rồi, mẹ.”
Sau bữa tối, Mạnh Dao ngồi ngoài ban công, nhìn ánh đèn từ những ngôi nhà phía xa.
Cô cầm điện thoại, gửi cho Chu Nghiễn một tin nhắn:
“Cuối tuần có rảnh không? Đến nhà em ăn cơm.”
Chưa đầy một phút, Chu Nghiễn đã trả lời:
“Có! Mấy giờ?”
Mạnh Dao bật cười.
“Thứ Bảy, mười hai giờ trưa.”
“Được, anh nhất định đến đúng giờ.”
Mạnh Dao đặt điện thoại xuống, dựa vào ghế rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Bầu trời Bắc Kinh về đêm rất ít sao.
Nhưng trong lòng cô lại giống như vừa có một ngọn đèn được thắp sáng.
Sáng thứ Bảy, mới mười giờ rưỡi Chu Nghiễn đã rời khỏi nhà.
Anh đặc biệt mặc bộ quần áo mới mua, còn đi cắt tóc.
Trước lúc anh ra cửa, Ngô Quế Phương nhét vào tay anh một chai rượu vang, nói đó là chai người khác tặng năm ngoái, bà vẫn tiếc chưa nỡ uống.
“Đến nhà người ta thì nói năng ngọt ngào một chút, tay chân nhanh nhẹn một chút, đừng đứng ngây ra như khúc gỗ.”
Ngô Quế Phương dặn dò.
Chu Nghiễn gật đầu rồi xách rượu đi.
Anh bắt taxi tới dưới nhà Mạnh Dao, vừa đúng mười một giờ bốn mươi.
Mạnh Dao sống trong một khu chung cư cũ, kiểu nhà sáu tầng, không có thang máy.
Căn hộ nằm ở tầng năm.
Đèn hành lang lúc sáng lúc tối, trên tường dán đầy những mẩu quảng cáo nhỏ, lớp sơn bên ngoài cũng đã bong tróc từng mảng.
Chu Nghiễn đi lên tầng năm rồi gõ cửa.
Cửa mở, Mạnh Dao mặc tạp dề hoa, trong tay vẫn cầm chiếc xẻng nấu ăn.
“Đến rồi à? Vào đi.”
Chu Nghiễn bước vào. Lúc thay giày, anh liếc nhìn phòng khách.
Căn nhà không lớn, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách. Nội thất rất bình thường, đồ đạc đều mang kiểu dáng cũ từ hơn mười năm trước.
Nhưng mọi thứ được dọn dẹp rất sạch sẽ. Bên cửa sổ đặt vài chậu cây xanh, trên bàn trà còn có một bó hoa tươi.
“Chú với cô đâu rồi?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Bố em đang đọc sách trong phòng làm việc, mẹ em ở trong bếp giúp em.”
Mạnh Dao nhận chai rượu từ tay anh.
“Ồ, còn mang rượu tới?”
“Mẹ anh bảo lần đầu tới nhà không thể đi tay không.”
Mạnh Dao cười, đặt chai rượu lên bàn ăn rồi gọi về phía phòng làm việc:
“Bố, Chu Nghiễn tới rồi.”
Cửa phòng mở ra, Mạnh Đức Hải bước ra.
Ông mặc áo len dệt kim màu xám, đeo kính lão. Tóc đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
“Cháu chào chú.”
Chu Nghiễn vội vàng chào.
Mạnh Đức Hải gật đầu, quan sát anh từ trên xuống dưới.
“Ngồi đi, đừng đứng.”
Chu Nghiễn ngồi xuống sofa, hai tay đặt lên đầu gối, vẻ mặt có chút câu nệ.
Mạnh Đức Hải ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà.
“Nghe Dao Dao nói cháu làm kinh doanh?”
“Vâng, cháu làm ở một công ty vật liệu xây dựng.”
“Thu nhập thế nào?”
“Cũng được ạ, một tháng khoảng bảy, tám nghìn tệ.”
Mạnh Đức Hải gật đầu, không hỏi tiếp.
Đúng lúc đó, Triệu Tú Lan từ bếp đi ra, trên tay bưng một đĩa cá kho.
“Tiểu Chu tới rồi à? Mau ngồi, mau ngồi, cơm sắp xong rồi.”
Chu Nghiễn lập tức đứng dậy.
“Cô, để cháu giúp.”
“Không cần đâu, cháu là khách, cứ ngồi đi.”
Triệu Tú Lan cười xua tay rồi quay lại bếp.
Mạnh Dao mang món cuối cùng ra.
“Xong hết rồi, ăn cơm thôi.”
Bốn người ngồi quanh bàn.
Bữa ăn rất phong phú: cá kho, sườn xào chua ngọt, rau xào, canh cà chua trứng và một đĩa dưa chuột trộn lạnh.
Chu Nghiễn gắp một miếng sườn. Ăn xong, anh liên tục khen:
“Ngon quá, tay nghề của cô thật sự rất tuyệt.”
Triệu Tú Lan cười.
“Ngon thì ăn nhiều một chút.”
Ăn được nửa bữa, Mạnh Đức Hải bỗng đặt đũa xuống rồi nhìn Chu Nghiễn.
“Tiểu Chu, chú nghe nói nhà cháu làm một bản công chứng tài sản trước hôn nhân?”
Đũa trong tay Chu Nghiễn khựng lại, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.
“Bố, đang ăn cơm đừng nói chuyện này.”
Mạnh Dao vội vàng giảng hòa.
“Không sao, chú hỏi cũng đúng.”
Chu Nghiễn hít sâu, đặt đũa xuống.
“Chú, chuyện này quả thật cháu làm không tốt. Khi đó cháu không giữ vững lập trường của mình, để bố mẹ làm như vậy.”
“Cháu đã nói chuyện với họ. Họ cũng nhận ra cách làm trước đây không ổn, sau này sẽ không làm vậy nữa.”
Mạnh Đức Hải nhìn anh, không nói gì.
Chu Nghiễn tiếp tục:
“Chú, cháu thật lòng thích Dao Dao.”
“Bất kể hoàn cảnh gia đình cô ấy như thế nào, cháu đều muốn ở bên cô ấy.”
“Nếu nhà Dao Dao rất nghèo thì sao?”
Mạnh Đức Hải hỏi.
Chu Nghiễn ngẩn ra, sau đó trả lời:
“Cháu vẫn đồng ý. Cháu có thể cố gắng kiếm tiền, cho cô ấy một cuộc sống tốt.”
Trên mặt Mạnh Đức Hải xuất hiện chút ý cười.
“Lời này còn coi như chân thành.”
Triệu Tú Lan xen vào:
“Được rồi ông, chuyện của bọn trẻ để chúng tự giải quyết, ông đừng can thiệp nữa.”
Mạnh Đức Hải hừ một tiếng, không nói tiếp.
Chu Nghiễn âm thầm thở phào, rồi lén nhìn Mạnh Dao.
Cô cúi đầu ăn cơm, nhưng khóe môi hơi cong lên.
Sau bữa trưa, Mạnh Dao tiễn Chu Nghiễn xuống lầu.
Đến dưới nhà, Chu Nghiễn nắm lấy tay cô.
“Dao Dao, có phải bố em không thích anh không?”
“Không đâu, ông ấy vốn như vậy, gặp ai cũng nghiêm mặt.”
Mạnh Dao nói.
“Nhưng hôm nay anh thể hiện cũng không tệ, ít nhất bố em vẫn chưa đuổi anh ra ngoài.”
Chu Nghiễn cười khổ.
“Vậy xem như anh qua cửa chưa?”
“Qua một nửa.”
Mạnh Dao nói.
“Phần còn lại phải xem biểu hiện của anh.”
“Anh nhất định sẽ thể hiện thật tốt.”
Chu Nghiễn nghiêm túc đáp.
Mạnh Dao nhìn anh, rồi đột nhiên hỏi:
“Chu Nghiễn, nếu em nói với anh rằng nhà em thật ra rất bình thường, bốn căn nhà kia cũng chỉ là em khoác lác, anh sẽ làm thế nào?”
Chu Nghiễn sững người.
Anh nhìn vào mắt Mạnh Dao, muốn tìm xem cô có đang đùa hay không.
Nhưng vẻ mặt cô cực kỳ nghiêm túc, không có chút dáng vẻ nói đùa.
“Em nói thật?”
Giọng Chu Nghiễn hơi run.
“Nếu là thật thì sao?”
Mạnh Dao hỏi ngược.
Chu Nghiễn im lặng rất lâu mới nói:
“Vậy anh cũng không hối hận. Người anh thích là em, không phải tiền của em.”
Mạnh Dao nhìn anh vài giây rồi bật cười.
“Chỉ trêu anh thôi, nhìn anh bị dọa kìa.”
Chu Nghiễn thở phào, lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Em làm anh sợ chết khiếp.”
Mạnh Dao cười.
“Được rồi, mau về đi, đi đường cẩn thận.”
Chu Nghiễn gật đầu rồi quay người rời đi.
Đi được vài bước, anh lại ngoảnh đầu.
“Dao Dao, cuối tuần sau anh mời em đi xem phim nhé?”
“Được, đến lúc đó tính.”
Chu Nghiễn cười, vẫy tay rồi sải bước đi xa.
Mạnh Dao đứng dưới lầu nhìn bóng lưng anh khuất dần ở góc đường, nụ cười trên mặt cũng từ từ biến mất.
Cô lấy điện thoại gọi cho Triệu Tú Lan.
“Mẹ, mẹ thấy Chu Nghiễn thế nào?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Hiện giờ xem ra cũng không tệ. Nhưng con người sẽ thay đổi, đặc biệt là sau khi kết hôn. Con vẫn phải giữ cho mình một phần tỉnh táo.”
“Con biết.”
“Đúng rồi, bố con bảo mẹ hỏi, chuyện bốn căn nhà kia con định đến khi nào mới nói sự thật với họ?”
Mạnh Dao dựa vào tường, nhìn những đám mây trên trời.
“Đợi con xác định được lòng Chu Nghiễn rồi nói.”
“Con không sợ họ chỉ vì bốn căn nhà đó nên mới đối xử tốt với con sao?”
“Cho nên con mới phải thử.”
Mạnh Dao nói.
“Nếu họ thật sự nhắm vào tiền, phát hiện sớm vẫn tốt hơn kết hôn rồi mới hối hận.”
Triệu Tú Lan thở dài.
“Con bé này, tâm tư nặng thật.”
“Không phải con nghĩ quá nhiều, mà là xã hội này quá thực tế.”
Mạnh Dao nói.
“Mẹ cứ yên tâm, con biết chừng mực.”
Cúp máy, Mạnh Dao lên lầu về nhà.
Mạnh Đức Hải đang ngồi trên sofa đọc báo. Nhìn thấy cô bước vào, ông đặt tờ báo xuống.
“Đi rồi?”
“Đi rồi.”
“Cậu nhóc này nhìn cũng được, chỉ là tính hơi mềm.”
Mạnh Đức Hải nhận xét.
“Bởi vì từ nhỏ anh ấy đã quen bị bố mẹ quản.”
Mạnh Dao ngồi xuống cạnh ông.
“Bố, bố thấy anh ấy có đáng để gửi gắm không?”
Mạnh Đức Hải suy nghĩ.
“Bây giờ vẫn chưa thể nhìn ra.”
“Phải xem biểu hiện sau này, nhất là khi đứng giữa bố mẹ nó và con, nó sẽ xử lý thế nào.”
Mạnh Dao gật đầu.
Đó cũng chính là điều cô lo nhất.
Một tuần sau đó, gần như ngày nào Chu Nghiễn cũng đến tìm Mạnh Dao.
Có lúc hai người tan làm cùng nhau ăn cơm, có lúc cuối tuần ra ngoài chơi.
Anh trở nên chu đáo hơn trước, đồng thời cũng chủ động hơn.
Đến sinh nhật Mạnh Dao, Chu Nghiễn đặc biệt xin nghỉ một ngày để đưa cô tới một nhà hàng cao cấp.
Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của một tòa văn phòng gần Quốc Mậu, từ đó có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm của khu CBD.
Mạnh Dao ngồi bên cửa sổ, ngắm những ánh đèn rực rỡ phía ngoài, tâm trạng rất tốt.
“Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Chu Nghiễn đẩy một hộp quà đến trước mặt cô.
Mạnh Dao mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây hình trái tim.
“Đẹp không?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Đẹp.”
Mạnh Dao đeo dây chuyền lên.
“Cảm ơn anh.”
Chu Nghiễn nhìn cô, bất chợt nắm lấy tay cô.
“Dao Dao, anh muốn nói với em một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Anh muốn chuyển ra ngoài sống.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh không muốn tiếp tục ở cùng bố mẹ nữa.”
Mạnh Dao sửng sốt.
“Sao đột nhiên anh lại nghĩ như vậy?”
“Bởi vì anh phát hiện chỉ cần còn sống ở nhà, bố mẹ anh sẽ luôn can thiệp vào cuộc sống của chúng ta.”
Chu Nghiễn nghiêm túc nói.
“Anh muốn tự lập, trở thành người đàn ông có thể chịu trách nhiệm với em.”
Mạnh Dao nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Bố mẹ anh đồng ý à?”
“Họ không đồng ý.”
Chu Nghiễn cười khổ.
“Nhưng anh đã quyết định. Năm nay anh hai mươi tám tuổi, cũng nên có cuộc sống của riêng mình.”
Mạnh Dao im lặng một lúc.
“Chu Nghiễn, anh không cần vì em mà thay đổi nhiều như vậy.”
“Không phải vì em, mà là vì chính anh.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh muốn trở thành một người tốt hơn, một người xứng đáng với em.”
Mắt Mạnh Dao hơi ươn ướt.
Cô cúi đầu, giả vờ xem thực đơn để che đi cảm xúc.
“Vậy anh đã nghĩ xong sẽ chuyển đến đâu chưa?”
“Anh xem được một căn một phòng ngủ gần công ty, tiền thuê 2.500 tệ một tháng. Hơi nhỏ một chút, nhưng một mình ở thì đủ.”
“Có cần em giúp anh xem không?”
“Được, cuối tuần cùng đi.”
Tối hôm đó, Chu Nghiễn đưa Mạnh Dao về nhà.
Khi tới dưới lầu, Mạnh Dao bất ngờ kiễng chân hôn lên má anh.
Chu Nghiễn ngây người, sau đó nở nụ cười thật tươi.
“Dao Dao, em đây là…”
“Thưởng cho anh.”
Mạnh Dao cười.
“Tiếp tục cố gắng.”
Chu Nghiễn dùng sức gật đầu.
“Anh sẽ làm được.”
Sau khi Mạnh Dao lên lầu, Chu Nghiễn đứng một mình bên dưới rất lâu.
Anh ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ nhà cô. Đèn vẫn đang sáng, bóng cô in trên rèm.
Trong lòng anh tràn đầy sự kiên định mà trước đây chưa từng có.
Anh muốn cưới người phụ nữ này.
Bất kể phải trả giá thế nào.
Cuối tuần, Chu Nghiễn đưa Mạnh Dao đi xem nhà.
Căn nhà nằm trong một khu chung cư cũ, ở tầng sáu, không có thang máy.
Một phòng ngủ một phòng khách, diện tích hơn 30 m², bếp và nhà vệ sinh đều rất nhỏ.
Nhưng ánh sáng khá tốt, cửa sổ hướng Nam, ánh nắng chiếu vào khiến căn phòng trông ấm áp.
“Tuy hơi nhỏ nhưng dọn dẹp lại một chút thì vẫn rất ấm cúng.”
Mạnh Dao nói.
“Em thích không?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Có phải em ở đâu thì anh thích là được rồi.”
“Sau này em tới cũng có chỗ nghỉ.”
Chu Nghiễn cười.
Mạnh Dao lườm anh.
“Ai nói em sẽ tới?”
Chu Nghiễn chỉ cười hì hì, không đáp.
Xem nhà xong, hai người cùng đi dạo trung tâm nội thất gần đó.
Chu Nghiễn nhìn trúng một chiếc sofa giường màu trắng kem, có thể gấp lại thành sofa và mở ra thành giường.
“Cái này được đấy, sau này em tới còn có chỗ ngủ.”
Mạnh Dao đá anh một cái.
“Anh có thể nghiêm túc một chút được không?”
Chu Nghiễn xoa bắp chân, vẻ mặt vô tội.
“Anh chỉ nói sự thật thôi.”
Hai người vừa đùa vừa đi dạo suốt buổi chiều, mua thêm một số đồ gia dụng cần thiết.
Khi bước ra khỏi trung tâm nội thất, trời đã tối.
Chu Nghiễn đề nghị đi ăn lẩu, Mạnh Dao vui vẻ đồng ý.
Hai người tìm một quán lẩu Trùng Khánh lâu năm, gọi đầy một bàn thức ăn.
Nồi lẩu sôi ùng ục, mùi ớt và hoa tiêu lan khắp không gian.
Mạnh Dao ăn đến toát mồ hôi, môi cay đỏ lên.
Chu Nghiễn đưa cho cô một ly Coca lạnh.
“Ăn từ từ thôi, có ai tranh với em đâu.”
Mạnh Dao uống một ngụm lớn rồi thở phào.
“Đã!”
Chu Nghiễn nhìn cô, đột nhiên nói:
“Dao Dao, chúng ta kết hôn đi.”
Mạnh Dao bị sặc, ho mấy tiếng.
“Anh nói gì?”
“Anh nói chúng ta kết hôn.”
Chu Nghiễn lặp lại.
“Anh không muốn chờ thêm nữa.”
Mạnh Dao đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn anh.
“Chu Nghiễn, anh chắc chắn chứ?”
“Anh chắc chắn.”
Chu Nghiễn nắm lấy tay cô.
“Anh muốn sống cùng em cả đời.”
Mạnh Dao im lặng rất lâu.
Sau đó cô rút tay về, uống một ngụm Coca.
“Chu Nghiễn, anh còn nhớ chuyện trước đây em hỏi không?”
“Chuyện gì?”
“Nếu em nói bốn căn nhà kia thật ra chỉ là em khoác lác, anh sẽ làm gì?”
Chu Nghiễn ngẩn ra rồi cười.
“Em lại định dọa anh à?”
“Em không đùa.”
Vẻ mặt Mạnh Dao vô cùng nghiêm túc.
“Bốn căn nhà kia thực ra là của một người bạn.”
“Em mượn để chụp ảnh, còn bài đăng kia là em cố ý đăng để xem phản ứng của anh và bố mẹ anh.”
Nụ cười trên mặt Chu Nghiễn cứng lại.
Anh nhìn Mạnh Dao, muốn tìm xem trong mắt cô có dấu hiệu nói dối hay không.
Nhưng ánh mắt cô trong trẻo, hoàn toàn không tránh né.
“Em nói thật?”
Giọng Chu Nghiễn hơi khàn.
“Thật.”
Mạnh Dao nói.
“Bố mẹ em chỉ là người nghỉ hưu bình thường, nhà em cũng không có tiền.”
“Bốn căn nhà kia là của bạn thân em. Cô ấy ra nước ngoài nên nhờ em trông giúp. Em chỉ mượn để chụp ảnh thôi.”
Chu Nghiễn cảm thấy đầu óc ù đi.
Anh nhớ tới căn nhà Mạnh Dao hôm đó.
Khu chung cư cũ, nội thất đơn giản, đồ đạc bình thường.
Mọi thứ dường như đều đang chứng minh lời cô.
“Vậy tại sao em phải làm như vậy?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Vì em muốn biết anh và bố mẹ anh coi trọng con người em hay tiền bạc của em.”
Mạnh Dao nói.
“Bây giờ xem ra, hình như anh coi trọng vế sau hơn.”
Chu Nghiễn lập tức cuống lên.
“Anh không có! Vừa rồi anh đã nói rồi, dù em không có tiền anh cũng muốn ở bên em!”
“Nhưng anh đã do dự.”
Mạnh Dao nhìn anh.
“Lúc em hỏi, anh đã do dự. Điều đó chứng minh trong lòng anh thật sự có để ý.”
Chu Nghiễn hé miệng nhưng không thể nói gì.
Anh quả thật đã do dự.
Chỉ trong một khoảnh khắc, trong đầu anh xuất hiện suy nghĩ: nếu cô ấy thật sự không có tiền thì mình phải làm sao?
Cho dù ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong chốc lát, nó vẫn thực sự tồn tại.
“Anh thấy chưa, chính anh cũng thừa nhận.”
Mạnh Dao cười khổ.
“Chu Nghiễn, em không trách anh. Đây là chuyện rất bình thường, ai cũng sẽ quan tâm đến hoàn cảnh gia đình của đối phương.”
“Điều em quan tâm là rốt cuộc anh để ý đến mức nào.”
Cô đứng dậy, cầm túi.
“Hôm nay tới đây thôi. Em về trước.”
“Dao Dao…”
Chu Nghiễn định đưa tay kéo cô lại.
“Đừng đi theo em.”
Mạnh Dao nói.
“Em cần ở một mình cho yên tĩnh.”
Nói xong, cô rời khỏi quán lẩu.
Chu Nghiễn ngồi lại một mình, nhìn bàn thức ăn đầy ắp trước mặt, trong lòng rối bời.
Anh không biết mình nên vui hay nên buồn.
Vui vì Mạnh Dao không phải một tiểu thư nhà giàu cao cao tại thượng, khoảng cách giữa hai người không đến mức quá xa.
Buồn vì chính sự do dự của anh đã khiến Mạnh Dao thất vọng.
Anh lấy điện thoại, định gọi cho cô.
Nhưng ngón tay dừng trên màn hình rất lâu mà vẫn không bấm xuống.
Anh không biết nên nói gì.
Giải thích?
Biện minh?
Hay xin lỗi?
Dường như nói gì cũng không đúng.
Anh đặt điện thoại xuống, dựa vào ghế rồi nhắm mắt.
Trong đầu hỗn loạn, tất cả đều là biểu cảm của Mạnh Dao vừa rồi.
Thất vọng, đau lòng, cùng một chút dứt khoát.
Anh chợt nhận ra có lẽ mình thật sự sắp mất cô.
Ở phía bên kia, Mạnh Dao đang đi trên con phố về đêm.
Gió thu lạnh buốt khiến cô khẽ run.
Cô siết c.h.ặ.t áo khoác, bước nhanh hơn.
Thật ra những gì cô vừa nói không hoàn toàn là sự thật.
Bốn căn nhà đó đúng là tài sản của gia đình cô, nhưng không phải do bố mẹ mua, mà là tài sản ông ngoại để lại.
Ông ngoại cô khi còn sống là một thương nhân, từng mua không ít bất động sản ở Bắc Kinh.
Trước khi qua đời, ông chia số tài sản đó cho mấy người con.
Mẹ cô nhận được bốn căn nhà, sau đó lại sang tên cho cô.
Vì thế, cô không thể xem là tiểu thư nhà giàu gì, nhưng chắc chắn cũng không phải con gái của một gia đình nghèo.
Cô nói như vậy chỉ để nhìn phản ứng thật sự của Chu Nghiễn.
Và kết quả, cô đã thấy.
Chu Nghiễn thật sự do dự.
Dù ngoài miệng nói không quan tâm, sự do dự trong khoảnh khắc ấy đã tố cáo anh.
Mạnh Dao rất thất vọng.
Nhưng cô lại tự nhủ có lẽ mình quá khắt khe.
Dù sao trong xã hội thực tế này, có ai có thể hoàn toàn không quan tâm đến hoàn cảnh gia đình của đối phương?
Cô thở dài rồi lấy điện thoại gửi cho Chu Nghiễn một tin nhắn:
“Về đến nhà thì nói với em.”
Không lâu sau, Chu Nghiễn trả lời:
“Được, em cũng vậy.”
Chỉ vài chữ đơn giản, không thể nhìn ra cảm xúc.
Mạnh Dao cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục bước đi.
Đến cổng khu chung cư, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Là Chu Nghiễn.
Anh đang ngồi xổm bên cạnh bồn hoa trước cổng, trong tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c. Đầu t.h.u.ố.c đỏ lên rồi tối xuống trong màn đêm.
Mạnh Dao sửng sốt.
“Sao anh lại ở đây?”
Chu Nghiễn nhìn thấy cô, lập tức dập t.h.u.ố.c rồi đứng lên.
“Anh không yên tâm nên đi theo.”
“Chẳng phải anh vẫn còn ở quán lẩu sao?”
“Thanh toán xong anh bắt taxi tới.”
Chu Nghiễn bước lại gần.
“Dao Dao, anh muốn nói chuyện.”
Mạnh Dao nhìn anh.
Mắt anh đầy tia m.á.u, trông có vẻ rất mệt mỏi.
“Nói chuyện gì?”
“Chuyện của chúng ta.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh biết biểu hiện vừa rồi đã khiến em thất vọng.”
“Nhưng anh thật sự không cố ý. Anh chỉ… chỉ quá bất ngờ, nhất thời chưa kịp phản ứng.”
Mạnh Dao không lên tiếng.
Chu Nghiễn tiếp lời:
“Cho anh thêm một chút thời gian. Anh sẽ chứng minh với em rằng người anh thích chính là em, hoàn toàn không liên quan đến hoàn cảnh gia đình.”
Mạnh Dao nhìn anh, bất chợt hỏi:
“Chu Nghiễn, anh có tin em không?”
“Tin.”
“Nếu em nói những lời vừa rồi có một phần không phải sự thật thì sao?”
Chu Nghiễn khựng lại.
“Ý em là gì?”
“Bốn căn nhà đó đúng là tài sản của nhà em.”
Mạnh Dao nói.
“Nhưng không phải do bố mẹ em mua, mà là ông ngoại để lại. Sau đó mẹ chuyển quyền sở hữu sang tên em.”
Đầu óc Chu Nghiễn như ngừng hoạt động.
Anh nhìn Mạnh Dao, nhất thời không biết cuối cùng nên tin lời nào.
“Vậy rốt cuộc câu nào của em mới là thật?”
Anh hỏi.
“Chuyện bốn căn nhà là thật.”
Mạnh Dao đáp.
“Còn có vài chuyện em cố ý nói không rõ ràng, hoặc nói khác đi, chỉ để quan sát phản ứng của anh và bố mẹ anh.”
Chu Nghiễn cảm thấy mình bị cô làm cho chóng mặt.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Vậy từ đầu đến cuối em đều đang thử anh?”
“Đúng.”
“Tại sao?”
“Vì em không biết anh có đáng để em gửi gắm cả đời hay không.”
Mạnh Dao nói.
“Bây giờ xem ra anh vẫn phải tiếp tục cố gắng.”
Chu Nghiễn im lặng thật lâu.
Rồi anh bất ngờ bật cười.
“Được, anh nhận thua.”
Anh nói.
“Em muốn thử thế nào cũng được, dù sao anh cũng sẽ không bỏ cuộc.”
Mạnh Dao nhìn anh rồi cũng cười.
“Đây là anh tự nói đấy nhé.”
“Anh nói.”
“Được, vậy em cho anh một cơ hội.”
Mạnh Dao nói.
“Từ ngày mai anh chuyển ra ngoài sống.”
“Trong vòng nửa năm, không được xin bố mẹ một đồng nào. Anh làm được không?”
Chu Nghiễn nghiến răng.
“Được.”
“Được, vậy em chờ anh.”
Mạnh Dao nói xong liền xoay người đi vào khu chung cư.
Chu Nghiễn đứng trước cổng, nhìn bóng cô dần khuất trong màn đêm.
Anh lấy điện thoại gọi cho Ngô Quế Phương.
“Mẹ, con muốn chuyển ra ngoài ở.”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng Ngô Quế Phương cao vút.
“Con nói gì cơ?!”
“Con nói con muốn chuyển ra ngoài.”
Chu Nghiễn nhắc lại.
“Con quyết định rồi.”
“Con điên rồi sao?! Chỉ vì một người phụ nữ mà đến cả nhà cũng không cần nữa?”
“Không phải con không cần gia đình. Con chỉ muốn có một mái nhà thực sự thuộc về mình.”
Chu Nghiễn nói.
“Mẹ, con hai mươi tám tuổi rồi, cũng đến lúc phải tự lập.”
“Tự lập? Con dựa vào cái gì để tự lập? Một tháng con kiếm được bao nhiêu? Tiền thuê nhà, tiền điện nước chẳng lẽ không cần trả?”
“Con tự lo được.”
“Lo? Con lấy gì mà lo? Nếu con dám chuyển ra ngoài thì mẹ coi như không có đứa con trai này!”
Chu Nghiễn im lặng vài giây.
“Mẹ, con xin lỗi.”
Nói xong, anh cúp điện thoại.
Đứng giữa con phố về đêm, anh bỗng cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Dù phía trước vẫn còn vô số khó khăn chưa biết, anh hiểu đây là con đường mình nhất định phải bước đi.
Vì Mạnh Dao.
Cũng là vì bản thân anh.
Ngày Chu Nghiễn chuyển nhà, Ngô Quế Phương khóc rất lâu.
Bà ngồi trên sofa phòng khách, vừa lau nước mắt vừa nói mình nuôi con hơn hai mươi năm, cuối cùng lại cứ thế bị một người phụ nữ cướp mất.
Chu Kiến Quốc không nói gì, chỉ vỗ vai Chu Nghiễn rồi đưa cho anh một chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong này có 20.000 tệ, giữ lại phòng khi cần.”
Chu Nghiễn không nhận.
“Bố, con đã nói rồi, trong nửa năm này con sẽ tự lo, không lấy tiền của bố mẹ.”
Chu Kiến Quốc sững người.
“Cứ cầm đi. Coi như bố cho con dâu tương lai. Con không thể để người ta đi theo mình mà chịu khổ.”
Chu Nghiễn lắc đầu, đẩy chiếc thẻ trở lại.
“Bố, nếu bố thật sự muốn con trưởng thành thì lần này cứ để con tự giải quyết.”
Chu Kiến Quốc nhìn anh hồi lâu, cuối cùng thu lại thẻ.
“Được. Gặp khó khăn thì trước hết tự nghĩ cách.”
“Vâng.”
Ngày đầu chuyển vào căn nhà mới, Chu Nghiễn bận rộn suốt cả ngày.
Anh dọn dẹp vệ sinh, lắp đặt đồ đạc rồi sắp xếp hành lý.
Đến hơn tám giờ tối mới gần như hoàn tất.
Anh nằm xuống chiếc sofa giường vừa mua, nhìn căn phòng nhỏ trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác mãn nguyện khó diễn tả.
Đây là lần đầu tiên anh thật sự sống độc lập.
Nhà tuy là thuê, đồ đạc cũng đều thuộc loại rẻ nhất, nhưng đây vẫn là nơi thuộc về riêng anh.
Chu Nghiễn lấy điện thoại nhắn cho Mạnh Dao:
“Anh chuyển xong rồi, em có muốn tới xem không?”
Vài phút sau, Mạnh Dao trả lời:
“Gửi địa chỉ.”
Chu Nghiễn lập tức gửi địa chỉ, sau đó lại bắt tay dọn dẹp thêm một lượt, bảo đảm mọi góc trong nhà đều sạch sẽ.
Khoảng nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên.
Chu Nghiễn mở cửa, nhìn thấy Mạnh Dao đang đứng bên ngoài, trên tay còn xách một túi nhựa.
“Em mang cho anh ít hoa quả.”
Mạnh Dao đưa túi cho anh rồi bước vào, đưa mắt nhìn quanh.
“Không tệ, dọn dẹp cũng sạch sẽ đấy.”
“Đương nhiên, anh bận cả ngày mà.”
Chu Nghiễn cười.
Mạnh Dao ngồi xuống sofa giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
“Lại đây ngồi.”
Chu Nghiễn đi tới ngồi xuống, hai người ngồi rất gần nhau.
Mạnh Dao nghiêng đầu nhìn anh.
“Chu Nghiễn, anh thật sự chuyển ra rồi?”
“Thật.”
“Mẹ anh không làm ầm lên à?”
“Có, nhưng anh đã quyết định rồi.”
Chu Nghiễn nói.
“Dao Dao, anh nói được làm được. Trong nửa năm tới anh sẽ không xin bố mẹ một đồng.”
Mạnh Dao nhìn anh, trong mắt thoáng hiện vẻ phức tạp.
Cô đưa tay nắm lấy tay anh.
“Chu Nghiễn, thật ra anh không cần phải làm đến mức cắt đứt với gia đình. Em chỉ muốn anh học được cách tự lập.”
“Anh biết.”
Chu Nghiễn nắm lại tay cô.
“Nhưng đây là lựa chọn của chính anh.”
“Anh muốn để em thấy anh là một người có thể dựa vào.”
Mắt Mạnh Dao hơi đỏ.
Cô cúi đầu tựa lên vai Chu Nghiễn.
“Cảm ơn anh.”
Chu Nghiễn ôm cô, ngửi thấy mùi hương trên tóc cô, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Ngay lúc đó, anh cảm thấy tất cả những gì mình làm đều rất đáng.
Cuộc sống cứ vậy chậm rãi trôi qua từng ngày.
Chu Nghiễn bắt đầu cuộc sống tự lập.
Mỗi sáng bảy giờ thức dậy, tự chuẩn bị bữa sáng rồi chen lên tàu điện đi làm.
Tan ca thì ghé chợ mua thức ăn, trở về nhà nấu cơm.
Cuối tuần Mạnh Dao sẽ tới. Hai người cùng nhau nấu ăn, xem phim, hoặc chẳng làm gì cả, chỉ cuộn mình trên sofa giường trò chuyện.
Cuộc sống tuy khá eo hẹp nhưng Chu Nghiễn lại cảm thấy vô cùng đầy đủ.
Anh bắt đầu học cách quản lý tài chính, mỗi tháng dành dụm một ít tiền, đồng thời lên kế hoạch cho tương lai.
Thậm chí anh còn suy nghĩ đến việc đổi sang một công việc có mức lương cao hơn để chuẩn bị cho sau này.
Tất cả những thay đổi ấy Mạnh Dao đều nhìn thấy, trong lòng cô rất vui.
Cô biết Chu Nghiễn thật sự đang thay đổi.
Hai tháng sau, vào một cuối tuần, Mạnh Dao bất ngờ nhận được điện thoại của mẹ.
“Dao Dao, căn nhà cũ của ông ngoại con sắp giải tỏa rồi, tiền bồi thường cũng đã xuống.”
Mạnh Dao ngẩn người.
“Nhanh vậy sao?”
“Ừ, bên phát triển thúc khá gấp nên thủ tục cũng được làm rất nhanh.”
Triệu Tú Lan nói.
“Tổng tiền bồi thường là 48 triệu tệ, phần của con mẹ đã chuyển vào thẻ rồi.”
Mạnh Dao im lặng một lúc.
“Mẹ, chuyện này trước mắt đừng nói cho Chu Nghiễn.”
“Tại sao?”
“Con muốn chờ thêm.”
Mạnh Dao nói.
“Con muốn xem khi chưa biết đến khoản tiền này, anh ấy có vẫn luôn đối xử tốt với con hay không.”
Triệu Tú Lan thở dài.
“Con bé này, lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều.”
“Mẹ, không phải con nghĩ quá nhiều, mà con không thể thua.”
Mạnh Dao nói.
“Nếu anh ấy thật sự nhắm vào tiền của con, con thà chia tay ngay bây giờ.”
Triệu Tú Lan im lặng một lúc.
“Được, mẹ nghe con.”
Sau khi cúp máy, Mạnh Dao ngồi trên sofa, nhìn tin nhắn ngân hàng trong điện thoại.
Phần số dư hiển thị một dãy số rất dài.
48 triệu tệ.
Cô chưa bao giờ thực sự cầm trong tay một khoản tiền mặt lớn đến vậy.
Thế nhưng cô không hề thấy phấn khích, trái lại còn cảm thấy một áp lực khó tả.
Khoản tiền này giống như một viên đá thử vàng.
Nó có thể khiến một người lộ ra bản chất thật, cũng có thể phá hủy một đoạn tình cảm.
Mạnh Dao hít sâu, đặt điện thoại sang một bên, quyết định tạm thời không nghĩ tới nữa.
Nhưng chuyện đời thường chẳng bao giờ hoàn toàn đi theo dự tính.
Ba ngày sau, Chu Nghiễn bất ngờ nhận được điện thoại của Ngô Quế Phương.
“Chu Nghiễn, con mau về đi, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Chu Nghiễn giật mình.
“Có chuyện gì vậy?”
“Xưởng của bố con gặp chuyện! Chuỗi vốn bị đứt, công nhân đòi lương, chủ nợ cũng đã tìm đến tận cửa!”
Tim Chu Nghiễn trùng xuống.
Anh lập tức xin nghỉ rồi chạy về nhà.
Vừa bước vào cửa, anh đã thấy Chu Kiến Quốc ngồi trên sofa, sắc mặt xanh mét.
Ngô Quế Phương ngồi bên cạnh lau nước mắt.
“Bố, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chu Kiến Quốc ngẩng đầu, giọng khàn khàn.
“Xưởng nhận một đơn hàng lớn, phải ứng trước quá nhiều vốn, nhưng tiền hàng lại chưa thu về được.”
“Bây giờ vốn không thể quay vòng, tiền lương công nhân không trả nổi, nhà cung cấp cũng liên tục thúc nợ.”
“Thiếu bao nhiêu?”
“Hơn một triệu tệ.”
Chu Nghiễn hít vào một hơi lạnh.
Hơn một triệu tệ đối với anh chẳng khác nào một con số trên trời.
“Ngân hàng không cho vay được sao?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Không được. Phần tài sản của xưởng có thể mang thế chấp đã thế chấp một lần rồi.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Họ hàng, bạn bè có thể vay được đều đã vay hết, thật sự không còn cách nào.”
Ngô Quế Phương khóc nói:
“Chu Nghiễn, con hỏi Mạnh Dao xem nó có thể giúp không? Nhà nó chẳng phải rất có tiền sao?”
Sắc mặt Chu Nghiễn lập tức trở nên khó coi.
“Mẹ, chuyện giữa con và Mạnh Dao không liên quan đến tiền.”
“Sao lại không liên quan?”
Ngô Quế Phương cuống lên.
“Nó thật lòng thích con thì chẳng lẽ có thể đứng nhìn nhà mình phá sản?”
Chu Nghiễn im lặng.
Anh hiểu mẹ đang hoảng loạn trước tình cảnh của gia đình.
Nhưng anh cũng biết, nếu mình mở miệng vay tiền Mạnh Dao, toàn bộ nỗ lực suốt hai tháng qua của anh sẽ biến thành một thử thách mới giữa hai người.
Mạnh Dao sẽ nghĩ thế nào?
Liệu cô có cho rằng anh cố ý chuyển ra ngoài để khiến cô mất cảnh giác, rồi sau đó mới tìm cô vay tiền?
“Con sẽ nghĩ cách khác.”
Chu Nghiễn nói.
“Con nghĩ được cách gì?”
Ngô Quế Phương hỏi.
“Một tháng con kiếm được bao nhiêu tiền chứ?”
Chu Nghiễn nghiến răng, không trả lời.
Tối hôm đó, Chu Nghiễn trở về căn nhà thuê, nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ.
Anh nghĩ đủ mọi phương án.
Vay bạn bè, vay đồng nghiệp, thậm chí có lúc còn nghĩ đến vay online.
Nhưng tất cả đều không thực tế.
Hơn một triệu tệ không phải con số nhỏ.
Không ai có thể dễ dàng cho anh vay nhiều tiền như vậy, còn lãi suất vay online thì anh cũng không thể gánh nổi.
Cách duy nhất anh nghĩ tới là mở lời với Mạnh Dao.
Nhưng anh không thể nói ra.
Anh cầm điện thoại, nhìn ảnh đại diện WeChat của Mạnh Dao, ngón tay dừng rất lâu trên màn hình.
Cuối cùng, anh vẫn đặt điện thoại xuống.
Sáng hôm sau, Chu Nghiễn nhận được điện thoại của Chu Kiến Quốc.
“Chu Nghiễn, mẹ con nhập viện rồi.”
Khi Chu Nghiễn tới bệnh viện, Ngô Quế Phương đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch.
Bác sĩ nói bà bị nhồi máu não nhẹ do cao huyết áp, cần nhập viện theo dõi một thời gian.
Chu Kiến Quốc ngồi bên giường, chỉ sau một đêm dường như đã già thêm mười tuổi.
“Bố đừng lo, mẹ sẽ không sao.”
Chu Kiến Quốc gật đầu, không nói gì.
Chu Nghiễn bước ra khỏi phòng bệnh, ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hành lang.
Anh lấy điện thoại nhìn số của Mạnh Dao, do dự thật lâu.
Cuối cùng, anh vẫn gọi.
“Dao Dao, anh có chuyện muốn nói với em.”
“Chuyện gì?”
“Nhà anh xảy ra chuyện.”
Chu Nghiễn kể lại tất cả đầu đuôi sự việc.
Nói xong, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Anh cần bao nhiêu tiền?”
Mạnh Dao hỏi.
“Một triệu tệ.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh sẽ trả lại cho em, anh có thể viết giấy nợ.”
Mạnh Dao lại im lặng một lúc.
“Chu Nghiễn, anh biết tại sao từ trước tới giờ em vẫn không nói cho anh biết chính xác nhà em có bao nhiêu tiền không?”
Chu Nghiễn ngẩn người.
“Vì em muốn biết rốt cuộc anh có thật lòng yêu em hay không.”
Mạnh Dao nói.
“Bây giờ anh quả thật đang gặp khó khăn.”
“Nhưng em muốn hỏi anh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Nếu anh không gặp phải chuyện này, anh có chủ động vay tiền em không?”
Chu Nghiễn im lặng.
Anh biết đáp án.
Không.
Anh sẽ không mở lời vay Mạnh Dao, bởi anh không muốn cô cảm thấy mình ở bên cô vì tiền.
“Anh sẽ không, đúng không?”
Mạnh Dao nói.
“Vì anh sợ em nghĩ anh đang nhắm vào tiền của em.”
“Đúng.”
“Nhưng hiện tại anh vẫn mở miệng.”
Mạnh Dao nói.
“Điều đó cho thấy trong lòng anh, bố mẹ anh vẫn quan trọng hơn em.”
Chu Nghiễn hé môi nhưng chẳng thể nói gì.
“Chu Nghiễn, không phải em không muốn giúp anh.”
Mạnh Dao nói.
“Em chỉ muốn biết trong lòng anh, em rốt cuộc đứng ở vị trí nào.”
“Dao Dao, anh…”
“Anh đừng vội nói.”
Mạnh Dao ngắt lời.
“Em hỏi anh, nếu em nói em không cho vay thì anh sẽ làm thế nào?”
Chu Nghiễn im lặng.
Anh không biết mình sẽ làm gì.
Có lẽ anh sẽ thất vọng, cũng có thể anh sẽ hiểu cho cô.
Nhưng dù thế nào, mối quan hệ giữa hai người nhất định cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
“Anh xem, chính anh cũng không biết.”
Mạnh Dao nói.
“Điều đó chứng tỏ tình cảm giữa chúng ta vẫn chưa vững vàng đến mức có thể hoàn toàn chịu đựng thử thách của tiền bạc.”
Mắt Chu Nghiễn đỏ lên.
“Dao Dao, xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi.”
Mạnh Dao nói.
“Một triệu này em có thể cho anh vay.”
“Nhưng em có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Từ bây giờ, anh đừng để chuyện của bố mẹ tiếp tục ảnh hưởng đến cuộc sống và mọi quyết định của anh.”
Mạnh Dao nói.
“Anh đã trưởng thành rồi, nên có cuộc sống riêng của mình.”
“Hiếu thuận và giúp đỡ bố mẹ không có nghĩa là cả đời phải để họ dẫn dắt.”
Chu Nghiễn im lặng thật lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Được, anh đồng ý.”
Cúp máy, Chu Nghiễn dựa vào tường, nhắm mắt lại.
Anh biết mình vừa đưa ra một quyết định rất khó khăn.
Nhưng anh cũng hiểu đây là điều bản thân cần làm.
Chiều hôm đó, Mạnh Dao chuyển cho Chu Nghiễn một triệu tệ.
Khoảnh khắc nhận được tiền, lòng Chu Nghiễn rối bời.
Vừa biết ơn lại vừa xấu hổ.
Biết ơn vì Mạnh Dao đã đưa tay giúp anh đúng lúc anh khó khăn nhất.
Xấu hổ vì cuối cùng anh vẫn phải dựa vào cô.
Anh chuyển tiền cho Chu Kiến Quốc, nói đó là khoản anh vay từ một người bạn.
Chu Kiến Quốc không hỏi nhiều, chỉ nói:
“Thay bố mẹ cảm ơn người ta.”
Chu Nghiễn gật đầu, không trả lời.
Sau khi Ngô Quế Phương xuất viện, Chu Nghiễn trở về nhà một chuyến.
Anh thấy sắc mặt Chu Kiến Quốc đã tốt hơn, tinh thần của Ngô Quế Phương cũng khôi phục không ít.
“Bố, chuyện ở xưởng thế nào rồi?”
“Tạm thời ổn rồi.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Lương công nhân đã thanh toán, phía nhà cung cấp cũng đã thỏa thuận trả góp.”
“Mấy tháng tới chỉ cần thu được tiền hàng thì có thể vượt qua.”
“Vậy thì tốt.”
Ngô Quế Phương nắm tay Chu Nghiễn.
“Chu Nghiễn, lần này nhờ có con. Nếu không nhà mình thật sự xong rồi.”
Chu Nghiễn rút tay lại.
“Mẹ, khoản tiền đó là con vay, phải trả.”
“Biết rồi, biết rồi. Xưởng ổn định thì trả.”
Ngô Quế Phương nói.
“Đúng rồi, người bạn đó là ai? Hôm nào mời người ta về ăn cơm, phải cảm ơn cho tử tế.”
“Không cần đâu, người ta không tiện.”
Ngô Quế Phương còn muốn nói tiếp nhưng bị Chu Kiến Quốc ngắt lời.
“Được rồi, chuyện của con thì bà đừng hỏi nữa.”
Chu Nghiễn ở nhà thêm một lúc rồi rời đi.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, anh thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao Mạnh Dao muốn anh chuyển ra ngoài.
Chỉ khi rời khỏi căn nhà ấy, anh mới thực sự học được cách trưởng thành.
Trở về nhà thuê, Chu Nghiễn gọi cho Mạnh Dao.
“Dao Dao, cảm ơn em.”
“Không cần cảm ơn, nhớ trả tiền là được.”
Chu Nghiễn bật cười.
“Yên tâm, anh nhất định sẽ trả.”
“Vậy là được.”
Mạnh Dao nói.
“Đúng rồi, cuối tuần anh có rảnh không? Em dẫn anh đến một nơi.”
“Nơi nào?”
“Đến lúc đó anh sẽ biết.”
Cuối tuần, Mạnh Dao lái xe đến đón Chu Nghiễn.
Đó là một chiếc Mercedes màu trắng, nhìn còn rất mới.
Chu Nghiễn ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
“Xe của em à?”
“Xe của bạn em, em mượn để lái.”
Mạnh Dao nói.
Chu Nghiễn không hỏi thêm.
Chiếc xe chạy thẳng đến quận Đông Thành rồi dừng ở đầu một con ngõ.
Mạnh Dao dẫn Chu Nghiễn đi vào trong, cuối cùng dừng trước một căn tứ hợp viện.
“Đây là đâu?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Nhà cũ của ông ngoại em.”
Mạnh Dao nói.
“Mấy ngày trước vừa hoàn tất thủ tục giải tỏa, tháng sau sẽ phá.”
Chu Nghiễn sững sờ.
“Giải tỏa? Được bồi thường bao nhiêu?”
“48 triệu tệ.”
Chu Nghiễn hít sâu.
48 triệu tệ.
Cả đời anh chưa từng nhìn thấy một khoản tiền lớn đến vậy.
“Vậy nhà em thật sự rất giàu?”
Chu Nghiễn hỏi.
“Cũng không thể nói là đặc biệt giàu.”
Mạnh Dao đáp.
“Bốn căn nhà là tài sản ông ngoại để lại, sau đó chuyển sang tên em. Bố mẹ em đúng là đã nghỉ hưu.”
Chu Nghiễn im lặng một lúc.
“Vậy những lời em từng nói trước đây, đâu là thật, đâu là giả?”
“Bốn căn nhà là thật.”
Mạnh Dao nói.
“Còn chuyện em cố ý nói mơ hồ về hoàn cảnh gia đình là để xem rốt cuộc anh có nhắm vào tiền của em hay không.”
Chu Nghiễn cười khổ.
“Vậy bây giờ em đã nhìn ra chưa?”
“Nhìn ra rồi.”
Mạnh Dao nhìn anh.
“Anh không phải người như vậy.”
Chu Nghiễn thở phào.
“Nhưng anh vẫn chưa đủ tốt.”
Mạnh Dao tiếp lời.
“Anh vẫn phải cố gắng tiếp.”
“Anh biết.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh sẽ cố.”
Mạnh Dao cười, kéo tay anh.
“Đi thôi, vào trong xem.”
Hai người bước vào tứ hợp viện.
Khoảng sân rất rộng, giữa sân trồng một cây hòe già, tán cây che phủ gần một nửa khoảng sân.
Dưới mái hiên gian chính treo một tấm biển có ba chữ:
“Tĩnh Tư Trai.”
“Đây là phòng làm việc của ông ngoại em.”
Mạnh Dao nói.
“Khi còn sống, ông thích nhất là ngồi ở đây viết chữ, vẽ tranh.”
Chu Nghiễn nhìn tấm biển, bất chợt hỏi:
“Dao Dao, ông ngoại em làm nghề gì?”
“Làm kinh doanh.”
Mạnh Dao nói.
“Cụ thể làm gì thì em cũng không rõ lắm. Em chỉ biết lúc còn trẻ ông tay trắng lập nghiệp, tích lũy được không ít tài sản.”
Chu Nghiễn gật đầu, không hỏi thêm.
Hai người đi quanh sân một vòng rồi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới bóng cây.
“Chu Nghiễn, anh đã từng nghĩ nếu chúng ta kết hôn thì cuộc sống sẽ như thế nào chưa?”
Mạnh Dao đột nhiên hỏi.
Chu Nghiễn suy nghĩ một lát.
“Chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”
“Hạnh phúc thế nào?”
“Là mỗi ngày tan làm về đều có thể nhìn thấy em.”
“Cuối tuần cùng nhau nấu ăn, xem phim, đi du lịch.”
“Sau đó sinh hai đứa con, một trai một gái, nuôi chúng lớn lên.”
Mạnh Dao bật cười.
“Anh nghĩ xa thật đấy.”
“Không xa.”
Chu Nghiễn nắm tay cô.
“Chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể bắt đầu lên kế hoạch ngay bây giờ.”
Mạnh Dao nhìn anh, ánh mắt dịu dàng đến khó tả.
“Chu Nghiễn, anh biết không? Thật ra em vẫn luôn rất sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ anh nhắm vào tiền của em.”
Mạnh Dao nói.
“Vì vậy em cứ liên tục thử anh, khảo nghiệm anh. Em biết làm vậy không tốt, nhưng em không kiểm soát được.”
“Anh hiểu.”
Chu Nghiễn nói.
“Nếu đổi lại là anh, anh cũng sẽ cẩn thận.”
“Anh thật sự hiểu sao?”
“Thật.”
Chu Nghiễn nói.
“Bởi vì thế giới chúng ta sống quá thực tế.”
“Ai cũng có thứ mình muốn bảo vệ, muốn nhìn rõ lòng người ngay từ đầu cũng không dễ.”
“Cho nên em mới phải cẩn thận.”
Mắt Mạnh Dao đỏ lên.
Cô tựa đầu lên vai Chu Nghiễn.
“Cảm ơn anh đã hiểu.”
Chu Nghiễn ôm cô, không nói gì.
Hai người cứ yên lặng ngồi như vậy, lắng nghe tiếng gió thổi qua những tán lá.
Khoảnh khắc ấy, dường như thời gian cũng ngừng trôi.
Rời khỏi tứ hợp viện, Mạnh Dao lái xe đưa Chu Nghiễn trở về.
Trên đường, điện thoại của Chu Nghiễn vang lên.
Là Chu Kiến Quốc gọi.
“Chu Nghiễn, con mau về đây, xảy ra chuyện rồi!”
Tim Chu Nghiễn lập tức nhảy lên.
“Lại có chuyện gì?”
“Mẹ con biết chuyện con vay tiền rồi, đang làm ầm lên ở nhà!”
Chu Nghiễn sửng sốt.
“Sao mẹ biết được?”
“Cô ba con không biết nghe chuyện khoản chuyển tiền từ đâu, bây giờ đang ở đây nói với mẹ con rằng tài khoản của con từng nhận một triệu tệ.”
Chu Nghiễn cảm thấy huyết áp lập tức tăng lên.
“Bố cứ nói với mẹ là tiền con vay bạn.”
“Bố nói rồi, nhưng bà ấy không chịu nghe.”
“Bà ấy cứ khăng khăng khoản tiền đó là Mạnh Dao cho, còn nói nhà Mạnh Dao chắc chắn có vấn đề, nếu không sao có thể tùy tiện lấy ra một triệu.”
Chu Nghiễn hít sâu.
“Con về ngay.”
Cúp máy, Mạnh Dao hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Mẹ anh biết chuyện vay tiền.”
Chu Nghiễn nói.
“Bà nghi là em đưa.”
Mạnh Dao im lặng một lúc.
“Có cần em đi cùng anh không?”
“Không cần, anh tự giải quyết được.”
Mạnh Dao gật đầu, không nói thêm.
Xe dừng dưới nhà Chu Nghiễn.
Anh tháo dây an toàn, vừa định xuống xe thì Mạnh Dao bất ngờ kéo tay anh.
“Chu Nghiễn, nhớ nhé, bất kể xảy ra chuyện gì, em vẫn đứng về phía anh.”
Chu Nghiễn nhìn cô, trong lòng dâng lên hơi ấm.
“Anh biết.”
Anh xuống xe, bước vào cầu thang.
Mỗi bước chân đều nặng nề.
Anh biết thứ đang chờ mình phía trước chắc chắn sẽ là một cơn bão.
Đẩy cửa nhà, quả nhiên mọi thứ đúng như anh dự đoán.
Ngô Quế Phương ngồi trên sofa, sắc mặt xanh mét.
Chu Kiến Quốc đứng bên cạnh, vẻ mặt bất lực.
Cô ba Chu Á Cầm cũng có mặt, tay cầm điện thoại, không biết đang xem thứ gì.
“Mẹ, con về rồi.”
Ngô Quế Phương ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn anh.
“Chu Nghiễn, nói thật với mẹ, một triệu kia rốt cuộc từ đâu ra?”
“Con vay bạn.”
“Bạn nào? Tên gì? Làm nghề gì?”
Ngô Quế Phương liên tiếp hỏi.
“Mẹ, đây là chuyện riêng của con.”
“Chuyện riêng?”
Ngô Quế Phương bật dậy.
“Cô ba con nói khoản tiền đó là Mạnh Dao chuyển cho con. Con còn định giấu mẹ?”
Chu Nghiễn im lặng.
“Con nói đi, rốt cuộc gia đình Mạnh Dao thế nào?”
Ngô Quế Phương tiếp tục truy hỏi.
“Một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường, sao có thể tùy tiện lấy ra một triệu?”
“Mẹ, chuyện cô ấy làm gì không liên quan đến chuyện này.”
“Không liên quan?”
Ngô Quế Phương cười lạnh.
“Không liên quan mà nó cho con một triệu?”
“Chu Nghiễn, có phải con bị nó lừa rồi không? Có phải nó làm chuyện gì không chính đáng?”
“Mẹ!”
Giọng Chu Nghiễn cao lên.
“Mẹ có thể đừng suy đoán lung tung được không?”
“Mẹ suy đoán lung tung?”
Ngô Quế Phương chỉ thẳng vào anh.
“Con là con trai mẹ, mẹ có thể không lo cho con sao? Nếu con thật sự bị lừa thì nhà mình cũng xong!”
Chu Nghiễn hít sâu, cố gắng bình tĩnh.
“Mẹ, nhà Mạnh Dao đúng là có tài sản.”
“Ông ngoại cô ấy để lại bốn căn nhà ở Bắc Kinh, tổng giá trị hơn 100 triệu tệ.”
“Một triệu kia là cô ấy cho con vay.”
Cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Ngô Quế Phương ngây người.
Chu Kiến Quốc cũng sững sờ.
Chu Á Cầm càng trợn mắt, chiếc điện thoại trong tay suýt nữa rơi xuống.
“Con nói gì?”
Giọng Ngô Quế Phương run lên.
“Nhà nó có hơn 100 triệu tài sản?”
“Đúng.”
“Vậy sao con không nói từ sớm?”
“Vì con không muốn bố mẹ nghĩ rằng con nhắm vào tiền của cô ấy.”
Chu Nghiễn nói.
“Mẹ, người con thích là Mạnh Dao, không phải tiền.”
“Con cũng hy vọng bố mẹ có thể đối xử với cô ấy như một con người, chứ không phải chỉ nhìn thấy những căn nhà của cô ấy.”
Ngô Quế Phương im lặng.
Bà nhìn Chu Nghiễn, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.
Rất lâu sau, bà mới lên tiếng:
“Chu Nghiễn, mẹ sai rồi.”
Chu Nghiễn ngẩn người.
“Mẹ không nên nghi ngờ Mạnh Dao như vậy.”
Ngô Quế Phương nói.
“Lúc gia đình mình khó khăn nhất, nó có thể đưa tay giúp đỡ, điều đó chứng minh nó là một cô gái tốt.”
“Con phải biết trân trọng nó.”
Mắt Chu Nghiễn đỏ lên.
“Mẹ, cảm ơn mẹ.”
Ngô Quế Phương xua tay.
“Được rồi, đừng có sướt mướt.”
“Hôm nào gọi Mạnh Dao về nhà ăn cơm, mẹ nấu mấy món sở trường cho nó.”
“Được.”
Rời khỏi nhà, Chu Nghiễn cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Anh lấy điện thoại nhắn cho Mạnh Dao:
“Giải quyết xong rồi.”
Mạnh Dao lập tức trả lời:
“Chúc mừng.”
“Cuối tuần đến nhà anh ăn cơm nhé, mẹ anh nói muốn nấu món ngon cho em.”
“Được.”
Chu Nghiễn nhìn hai chữ trên màn hình, khóe môi không khỏi cong lên.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Mùa thu Bắc Kinh trời cao mây nhạt.
Đột nhiên anh cảm thấy cuộc sống dường như cũng không tệ đến vậy.
Chỉ cần Mạnh Dao ở bên cạnh, anh sẽ có thêm dũng khí để đối mặt với mọi chuyện.
Anh bước nhanh về phía trước.
Con đường trước mắt vẫn còn rất dài, nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cuối tuần nhanh chóng đến.
Chu Nghiễn thức dậy từ sáng sớm để dọn nhà, lau sàn ba lần, cửa kính cũng được lau đến mức sáng bóng.
Anh còn đặc biệt ra chợ mua một con cá, dự định trổ tài trước mặt Mạnh Dao vào buổi trưa.
Mười giờ rưỡi, Mạnh Dao đến.
Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt, tóc buộc đuôi ngựa, trông vô cùng tươi tắn.
Trên tay cô xách một giỏ hoa quả cùng hai chai rượu trắng.
“Đến thôi mà, em còn mang đồ làm gì?”
Chu Nghiễn cười.
“Lần đầu tiên chính thức tới nhà, không thể đi tay không.”
Mạnh Dao đưa đồ cho anh.
“Mẹ anh có ở nhà không?”
“Có, sáng sớm đã ở trong bếp rồi.”
Hai người cùng đi lên lầu.
Cửa vừa mở, mùi thức ăn đã lập tức ùa ra.
Ngô Quế Phương nghe tiếng động, ló đầu ra khỏi bếp.
“Dao Dao tới rồi à? Mau vào ngồi.”
“Cháu chào cô.”
Mạnh Dao lễ phép chào.
“Được, được, cháu cứ ngồi đi, cơm sắp xong rồi.”
Ngô Quế Phương cười tươi rồi lại quay vào bếp.
Chu Kiến Quốc đang đọc báo trên sofa, nhìn thấy Mạnh Dao liền đặt báo xuống đứng dậy.
“Tiểu Mạnh tới rồi, ngồi đi.”
Mạnh Dao ngồi xuống sofa, Chu Nghiễn ngồi bên cạnh.
Chu Kiến Quốc rót trà cho hai người rồi cũng ngồi xuống.
Không khí nhất thời có chút vi diệu.
Chu Kiến Quốc ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng.
“Tiểu Mạnh, chuyện lần trước thật sự cảm ơn cháu.”
“Nếu không có cháu giúp, cửa ải lần này nhà chú thật sự khó vượt qua.”
“Chú khách sáo rồi, cháu chỉ giúp một tay thôi.”
Mạnh Dao nói.
“Khoản một triệu đó chúng tôi sẽ sớm trả lại.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Gần đây xưởng nhận thêm vài đơn hàng mới, tình hình kinh doanh không tệ, dự tính cuối năm sẽ ổn định lại.”
“Không cần vội đâu chú, chú cứ lo chuyện trong xưởng trước.”
Chu Kiến Quốc gật đầu, ánh mắt nhìn Mạnh Dao thêm vài phần tán thưởng.
Cô gái này không chỉ có điều kiện tốt mà cách cư xử cũng rất chừng mực.
Lúc này Ngô Quế Phương bê thức ăn từ bếp ra.
“Nào, nào, ăn cơm thôi.”
Trên bàn đầy thức ăn: thịt kho tàu, cá vược hấp, tôm om dầu, súp lơ xanh xào tỏi, canh sườn củ sen.
Nhìn là biết Ngô Quế Phương đã bỏ rất nhiều công sức.
Bốn người ngồi quanh bàn, vừa ăn vừa trò chuyện.
Ngô Quế Phương liên tục gắp thức ăn cho Mạnh Dao.
“Dao Dao, ăn nhiều một chút, nhìn cháu gầy quá.”
“Cảm ơn cô, cháu tự gắp được.”
“Đừng khách sáo, cứ coi như nhà mình.”
Mạnh Dao cười rồi cúi đầu ăn.
Chu Nghiễn nhìn cảnh bên cạnh, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Cảnh tượng này anh đã từng tưởng tượng rất nhiều lần.
Cả gia đình ngồi bên nhau, vui vẻ dùng một bữa cơm.
Bây giờ cuối cùng cũng trở thành sự thật.
Sau bữa ăn, Ngô Quế Phương kéo Mạnh Dao ngồi trên sofa nói chuyện.
“Dao Dao, bố mẹ cháu làm công việc gì?”
“Bố cháu là giáo viên nghỉ hưu, mẹ cháu là kế toán nghỉ hưu.”
“Ồ, vậy cũng xem như gia đình trí thức.”
Ngô Quế Phương cười.
“Bảo sao cháu được giáo dục tốt như vậy.”
“Cô quá khen rồi.”
“Đúng rồi, bốn căn nhà nhà cháu nằm ở khu vực nào?”
Mạnh Dao ngẩn ra rồi trả lời:
“Đông Thành, Tây Thành, Triều Dương, Hải Điến, mỗi nơi một căn.”
Mắt Ngô Quế Phương lập tức sáng lên.
“Đó đều là những khu tốt! Giá nhà hiện giờ một căn ít nhất cũng phải hai, ba chục triệu tệ đúng không?”
“Gần như vậy ạ.”
Ngô Quế Phương cười đến mức không khép miệng, nắm lấy tay Mạnh Dao.
“Dao Dao, chuyện cháu và Chu Nghiễn, cô giơ cả hai tay tán thành.”
“Sau này hai đứa kết hôn rồi thì thành người một nhà. Có chuyện gì cứ nói với cô.”
Mạnh Dao chỉ cười, không trả lời.
Chu Nghiễn ngồi bên cạnh nghe mà càng lúc càng cảm thấy không ổn.
Thái độ của mẹ anh thay đổi quá nhanh.
Trước đây còn nghi ngờ đủ chuyện, vậy mà vừa xác nhận Mạnh Dao có bốn căn nhà, bà lập tức trở nên nhiệt tình hẳn.
Anh thấy không thoải mái, nhưng không tiện nói ngay trước mặt Mạnh Dao.
Hơn ba giờ chiều, Mạnh Dao đứng dậy chuẩn bị về.
Chu Nghiễn tiễn cô xuống dưới.
Đến dưới nhà, Mạnh Dao bất ngờ nói:
“Chu Nghiễn, vừa rồi mẹ anh hỏi em về chuyện nhà cửa.”
“Anh biết.”
Chu Nghiễn nói.
“Mẹ anh vốn như vậy, em đừng để trong lòng.”
“Em không để tâm.”
Mạnh Dao nói.
“Nhưng em phát hiện ra một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Thái độ của mẹ anh với em dường như hoàn toàn dựa vào việc em có tiền hay không.”
Mạnh Dao nhìn Chu Nghiễn.
“Nếu em không có bốn căn nhà kia, bà còn đối xử tốt với em như vậy không?”
Chu Nghiễn im lặng.
Anh biết câu trả lời.
Có lẽ sẽ không.
Nếu Mạnh Dao không có bốn căn nhà ấy, mẹ anh chắc chắn sẽ không nhiệt tình như hôm nay.
Thậm chí bữa cơm hôm nay cũng có thể chẳng được chuẩn bị long trọng như vậy.
“Chu Nghiễn, em không trách anh.”
Mạnh Dao nói.
“Em chỉ đang nghĩ, nếu chúng ta thật sự kết hôn, mẹ anh có phải vẫn sẽ như thế không?”
“Nếu một ngày nào đó em không còn tiền, bà có lập tức thay đổi thái độ không?”
“Sẽ không.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh sẽ nói rõ với mẹ.”
“Anh có thể nói rõ sao?”
Mạnh Dao hỏi.
“Trước đây anh cũng từng nói rồi, kết quả thế nào? Bà vẫn vậy.”
Chu Nghiễn không thể phản bác.
Anh biết Mạnh Dao nói đúng.
Tính cách của mẹ, anh hiểu hơn bất kỳ ai.
Thực dụng, coi trọng tiền bạc, dễ thay đổi thái độ tùy theo hoàn cảnh.
Những khuyết điểm đó anh không phải không biết.
Nhưng trước đây anh vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng thì có thể thay đổi tất cả.
Bây giờ xem ra anh đã nghĩ quá đơn giản.
“Dao Dao, cho anh thêm chút thời gian.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này.”
Mạnh Dao nhìn anh, im lặng một lúc.
“Chu Nghiễn, em không muốn anh cắt đứt quan hệ với mẹ.”
“Em chỉ mong sau khi chúng ta kết hôn, bà có thể tôn trọng em, chứ không xem em như một chiếc máy rút tiền.”
“Anh biết, anh sẽ nói chuyện với mẹ.”
Mạnh Dao gật đầu rồi xoay người rời đi.
Chu Nghiễn đứng tại chỗ nhìn bóng cô khuất ở góc đường.
Anh lấy điện thoại gọi cho Ngô Quế Phương.
“Mẹ, con muốn nói chuyện với mẹ.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện Mạnh Dao.”
“Chuyện đó có gì phải nói? Mẹ chẳng phải đã đồng ý rồi sao?”
“Mẹ, lý do mẹ đồng ý có phải vì cô ấy có tiền không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Chu Nghiễn, con nói vậy là có ý gì?”
“Mẹ, con hy vọng mẹ thật lòng chấp nhận Mạnh Dao, chứ không phải vì cô ấy có tiền.”
“Sao mẹ lại không thật lòng?”
Giọng Ngô Quế Phương cao lên.
“Mẹ đối xử với nó còn chưa đủ tốt sao? Nấu cơm, gắp thức ăn, mẹ còn phải làm thế nào nữa?”
“Mẹ, con không có ý đó…”
“Vậy con có ý gì?”
Ngô Quế Phương cắt ngang.
“Có phải con cho rằng mẹ là người ham giàu không?”
Chu Nghiễn không nói.
“Được, nếu con đã nghĩ như vậy thì mẹ cũng chẳng còn gì để nói.”
Ngô Quế Phương nói xong liền cúp máy.
Chu Nghiễn cầm điện thoại, ngẩn người.
Anh biết cuộc nói chuyện này một lần nữa thất bại.
Một tuần tiếp theo, Chu Nghiễn không trở về nhà.
Anh ở trong căn nhà thuê, ngày nào cũng suy nghĩ cùng một vấn đề.
Làm thế nào để mẹ thật lòng chấp nhận Mạnh Dao?
Anh nghĩ rất nhiều cách nhưng đều cảm thấy không khả thi.
Bởi quan niệm của mẹ đã ăn sâu vào trong lòng.
Không thể chỉ bằng vài câu nói của anh mà thay đổi được.
Cuối tuần, Mạnh Dao tới tìm anh.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh, cô hỏi:
“Sao vậy? Lại cãi nhau với mẹ anh à?”
“Không.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh chỉ đang suy nghĩ vài chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Làm thế nào để mẹ anh thật lòng chấp nhận em.”
Mạnh Dao ngồi xuống cạnh anh.
“Chu Nghiễn, anh đã từng nghĩ có lẽ mẹ anh vĩnh viễn cũng không thể hoàn toàn thay đổi chưa?”
Chu Nghiễn sững người.
“Bởi vì trong mắt bà, em vẫn là người ngoài.”
Mạnh Dao nói.
“Nếu thứ khiến bà nhiệt tình với em chủ yếu là tiền của em thì chuyện này không thể chỉ dựa vào vài câu khuyên bảo của anh mà lập tức thay đổi.”
Chu Nghiễn im lặng.
Anh biết cô nói đúng.
“Nhưng như vậy thì sao?”
Mạnh Dao tiếp tục.
“Em đâu sống cùng mẹ anh.”
“Em sống cùng anh.”
“Chỉ cần anh đối xử tốt với em, biết giữ ranh giới thì người khác nhìn em thế nào không phải điều quyết định cuộc hôn nhân của chúng ta.”
Chu Nghiễn nhìn cô, mắt hơi đỏ.
“Dao Dao, em thật sự không quan tâm sao?”
“Có quan tâm.”
Mạnh Dao nói.
“Nhưng so với việc mẹ anh nghĩ thế nào, em quan tâm anh nghĩ gì hơn.”
“Nếu ngay cả anh cũng cho rằng em chỉ vì có tiền mới đáng được yêu, em sẽ lập tức rời đi.”
“Không phải!”
Chu Nghiễn vội vàng nói.
“Anh thích em, không liên quan gì đến tiền của em.”
“Vậy là đủ.”
Mạnh Dao nắm lấy tay anh.
“Suy nghĩ của người khác không thể quyết định tất cả.”
Chu Nghiễn siết chặt tay cô, trong lòng trào lên hơi ấm.
Ngay lúc đó, anh thề rằng cả đời này nhất định sẽ đối xử tốt với cô.
Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến mùa đông.
Trận tuyết đầu tiên ở Bắc Kinh đến sớm hơn mọi năm.
Chu Nghiễn đứng trước cửa sổ nhìn tuyết rơi, trong lòng có một sự bình yên khó tả.
Mấy tháng này anh đã thay đổi rất nhiều.
Anh học nấu ăn, học quản lý tài chính, học cách suy nghĩ độc lập.
Quan trọng nhất, anh học được cách yêu một người mà không đẩy mọi quyết định cho bố mẹ thay mình.
Mạnh Dao ôm túi chườm nóng, đi tới tựa vào vai anh.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Đang nghĩ về chuyện của chúng ta.”
Chu Nghiễn nói.
“Chúng ta có chuyện gì?”
“Chuyện kết hôn.”
Mạnh Dao ngẩn người rồi bật cười.
“Anh đang cầu hôn em đấy à?”
“Không.”
Chu Nghiễn xoay người, nghiêm túc nhìn cô.
“Cầu hôn chính thức đâu thể tùy tiện như vậy.”
Mạnh Dao nhìn anh, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
“Vậy anh định cầu hôn thế nào?”
“Anh chưa nghĩ xong.”
Chu Nghiễn nói.
“Nhưng chắc chắn không thể quá sơ sài.”
Mạnh Dao cười.
“Vậy em chờ.”
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng dày.
Cả thế giới dần được phủ lên một màu trắng.
Chu Nghiễn ôm Mạnh Dao, nhìn cảnh tuyết trước mắt, trong lòng tràn đầy mong đợi về tương lai.
Anh biết dù phía trước còn bao nhiêu khó khăn, chỉ cần hai người thật sự đứng về cùng một phía, anh sẽ có đủ dũng khí để đối mặt.
Trước Tết, Chu Nghiễn đưa Mạnh Dao về quê.
Đây là lần đầu Mạnh Dao đến quê của Chu Nghiễn, một huyện nhỏ ở miền Bắc.
Xưởng của Chu Kiến Quốc nằm tại đây, là một xưởng gia công cơ khí quy mô không lớn.
Công nhân đã nghỉ Tết, chỉ còn vài nhân viên quản lý trực.
Chu Kiến Quốc dẫn Mạnh Dao đi tham quan.
Quy mô xưởng tuy không lớn nhưng thiết bị khá đầy đủ.
“Xưởng này chú bắt đầu gây dựng từ hai mươi năm trước.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Lúc đó điều kiện rất khó khăn, cứ từng bước làm đến hôm nay.”
Mạnh Dao gật đầu.
“Chú vất vả rồi.”
“Vất vả thì đúng là vất vả, nhưng cũng đáng.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Ít nhất sau này phần cổ phần của chú cũng có thể để lại cho Chu Nghiễn.”
Chu Nghiễn đứng bên cạnh nói:
“Bố, con không muốn chỉ dựa vào tài sản bố để lại. Con cũng muốn tự mình gây dựng.”
Chu Kiến Quốc nhìn anh nhưng không nói.
Buổi tối, cả nhà cùng ngồi ăn cơm tất niên.
Ngô Quế Phương làm đầy một bàn thức ăn, còn phong phú hơn lần trước ở thành phố.
Trong bữa cơm, bà liên tục gắp thức ăn cho Mạnh Dao, hỏi han đủ chuyện.
Mạnh Dao đều trả lời đàng hoàng, không khúm núm cũng chẳng kiêu ngạo.
Chu Nghiễn nhìn thấy, trong lòng thầm khâm phục.
Khí độ của Mạnh Dao rộng rãi hơn anh tưởng.
Ăn xong, Chu Kiến Quốc gọi Chu Nghiễn vào phòng làm việc.
“Chu Nghiễn, bố muốn bàn với con một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Bố muốn chuyển 60% cổ phần của bố trong xưởng sang tên con.”
Chu Nghiễn sững sờ.
“Bố nói gì?”
“Bố muốn chuyển phần cổ phần của bố trong xưởng cho con.”
Chu Kiến Quốc lặp lại.
“Bố lớn tuổi rồi, sức lực cũng không còn được như trước.”
“Phần này sớm muộn cũng phải giao cho con, chi bằng chuẩn bị từ bây giờ.”
“Bố, công việc hiện tại của con rất tốt, con không chắc mình muốn trở về tiếp quản xưởng.”
“Bố biết.”
Chu Kiến Quốc nói.
“Bố không bắt con phải tự mình làm tất cả.”
“Xưởng vẫn còn những cổ đông khác, việc điều hành cũng có thể giao cho người có chuyên môn. Con nhận phần cổ phần của bố trước rồi từ từ học cách tham gia quản lý.”
Chu Nghiễn im lặng một lúc.
“Bố, tại sao đột nhiên lại quyết định như vậy?”
Chu Kiến Quốc thở dài.
“Bởi vì bố nghĩ thông rồi.”
“Cả đời bố liều mạng làm việc chỉ mong để lại cho con một chút gì đó.”
“Nhưng bây giờ bố mới nhận ra tài sản thật sự không chỉ nằm ở việc để lại cho con bao nhiêu tiền, mà còn là dạy con được những gì.”
Ông nhìn Chu Nghiễn.
“Mấy tháng qua bố nhìn con từng bước trưởng thành, từ một đứa trẻ chuyện gì cũng nghe bố mẹ trở thành một người đàn ông có chính kiến.”
“Bố rất vui.”
Mắt Chu Nghiễn đỏ lên.
“Bố…”
“Được rồi, đừng sướt mướt.”
Chu Kiến Quốc xua tay.
“Qua Tết bố sẽ nhờ luật sư chuẩn bị thủ tục chuyển phần cổ phần của bố cho con.”
Chu Nghiễn bước ra khỏi phòng, tâm trạng mãi không thể bình tĩnh.
Anh trở về phòng, Mạnh Dao đang ngồi trên giường đọc sách.
Thấy anh bước vào, cô hỏi:
“Sao vậy? Bố anh nói gì?”
“Bố nói muốn chuyển 60% cổ phần của ông trong xưởng cho anh.”
Mạnh Dao sững người.
“Vậy anh đồng ý chưa?”
“Chưa.”
Chu Nghiễn ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh không biết mình có nên nhận không.”
“Tại sao lại không nhận?”
Mạnh Dao nói.
“Đó là tâm huyết của bố anh. Nếu ông thật sự muốn giao cho anh thì anh có thể nhận rồi từ từ học.”
“Nhưng anh sợ.”
Chu Nghiễn nói.
“Anh sợ mình làm không tốt, phụ lòng kỳ vọng của bố.”
“Anh chưa thử thì sao biết mình không làm được?”
Mạnh Dao nắm tay anh.
“Em tin anh có thể học được.”
Chu Nghiễn nhìn cô, trong lòng dần sinh ra sức mạnh.
“Được, vậy anh thử.”
Sau Tết, Chu Nghiễn nhận chuyển nhượng 60% cổ phần từ Chu Kiến Quốc và bắt đầu tham gia sâu hơn vào công việc quản lý xưởng.
Sau một thời gian suy nghĩ, anh nghỉ công việc ở Bắc Kinh, trở về quê để trực tiếp học hỏi và phụ trách công việc tại xưởng.
Mạnh Dao cũng theo anh về quê một thời gian, tiếp tục làm việc từ xa cho công ty ở Bắc Kinh.
Thời gian đầu, Chu Nghiễn gặp không ít khó khăn.
Anh gần như không hiểu gì về gia công cơ khí, còn về quản lý cũng chỉ biết những kiến thức sơ bộ.
Nhưng anh không lùi bước.
Ban ngày anh đi theo những người thợ lành nghề để học kỹ thuật, buổi tối lại nghiên cứu kiến thức quản lý.
Mạnh Dao cũng giúp anh, tận dụng chuyên môn của mình để thiết kế lại bao bì sản phẩm và tài liệu quảng bá cho xưởng.
Dần dần, hiệu quả kinh doanh của xưởng bắt đầu khởi sắc.
Nửa năm sau, Chu Nghiễn trả hết một triệu tệ cho Mạnh Dao.
Hôm đó anh đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.
“Dao Dao, đây là tiền trả em.”
Mạnh Dao nhận lấy thẻ, mỉm cười.
“Mới vậy đã trả hết rồi? Xem ra xưởng kinh doanh khá tốt.”
“Cũng được.”
Chu Nghiễn nói.
“Chủ yếu là nhờ em đã giúp anh rất nhiều.”
“Em có giúp gì đâu? Chỉ làm những việc trong khả năng thôi.”
“Như vậy đã đủ rồi.”
Chu Nghiễn nắm tay cô.
“Dao Dao, cảm ơn em.”
“Không cần cảm ơn.”
Mạnh Dao nói.
“Chúng ta là người yêu, giúp đỡ nhau là điều nên làm.”
Chu Nghiễn nhìn cô, đột nhiên quỳ một gối xuống, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhẫn.
Mạnh Dao sững người.
“Dao Dao, lấy anh nhé.”
Chu Nghiễn mở hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương, viên đá tuy không lớn nhưng dưới ánh đèn vẫn lấp lánh.
“Chiếc nhẫn này anh mua bằng khoản lợi nhuận đầu tiên mà anh thật sự tự mình kiếm được sau khi tham gia quản lý xưởng.”
Chu Nghiễn nói.
“Có lẽ nó chẳng đáng bao nhiêu so với những thứ em có, nhưng đây là số tiền anh tự kiếm được, cũng là toàn bộ tấm lòng của anh.”
Mắt Mạnh Dao đỏ lên.
“Em đồng ý.”
Chu Nghiễn đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, sau đó đứng dậy ôm chặt cô.
Khoảnh khắc ấy, cả hai đều bật khóc.
Mùa thu năm đó, họ tổ chức một đám cưới đơn giản ở quê.
Không có khách sạn sang trọng.
Không có váy cưới đắt tiền.
Chỉ có lời chúc phúc của họ hàng và bạn bè.
Ngô Quế Phương khóc rất nhiều trong lễ cưới, nắm tay Mạnh Dao nói:
“Dao Dao, trước đây là cô không đúng, cô xin lỗi cháu.”
“Sau này cháu chính là con gái trong nhà. Ai dám bắt nạt cháu, cô nhất định không để yên.”
Mạnh Dao cười, ôm lấy bà.
“Cô ạ, chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua đi.”
Chu Kiến Quốc cũng uống không ít rượu, vỗ vai Chu Nghiễn.
“Con trai, con trưởng thành rồi. Bố tự hào về con.”
Sau lễ cưới, hai người trở về nhà mới.
Đó là một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ do Chu Nghiễn mua ở huyện.
Diện tích tuy không lớn nhưng được sắp xếp rất ấm cúng.
Mạnh Dao tựa vào vai Chu Nghiễn, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
“Chu Nghiễn, anh nói xem sau này chúng ta có luôn hạnh phúc như vậy không?”
“Sẽ.”
Chu Nghiễn nói.
“Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau, có chuyện gì cũng nói rõ với nhau và cùng nhau gánh vác, thì dù gặp khó khăn cũng có thể tìm cách vượt qua.”
Mạnh Dao mỉm cười, hôn lên má anh.
“Em tin anh.”
Đêm đã khuya.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rọi lên gương mặt của hai người trẻ.
Câu chuyện của họ mới chỉ bắt đầu.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài, nhưng cả hai đã sẵn sàng.
Dù mưa gió, dù đường đời có gập ghềnh, chỉ cần nắm tay nhau, họ sẽ có thể cùng nhau bước tiếp.
HẾT
