#TTY – T534 CON TRAI THIÊN VỊ BỐ MẸ VỢ, TÔI KHÔNG CẦN NỮA

Hộp sữa bột trong thùng rác vẫn còn sót lại một ít. Thấy vứt đi thì quá phí, tôi nhặt lên, dùng thìa cạo sạch phần còn lại rồi pha với nước uống.

Không ngờ đúng lúc đó, con dâu lại bắt gặp.

Nó lập tức bật cười đầy mỉa mai:

“Ôi mẹ, mẹ lớn tuổi thế rồi mà vẫn uống sữa bột dành cho trẻ sơ sinh sao?”

“Đây là hàng nhập khẩu cao cấp đấy, một hộp hơn 500 tệ, mùi vị thế nào?”

“Trong phòng con vẫn còn, hay để con lấy thêm một hộp cho mẹ?”

Biết chuyện, con trai lập tức sa sầm mặt, trách tôi một trận.

“Mẹ, mẹ ở nhà con ăn không ở không thì cũng thôi đi, giờ đến sữa của cháu mẹ cũng không tha, mẹ không thấy mình quá đáng à?”

“Dạo này kinh tế khó khăn, kiếm tiền đâu phải chuyện dễ dàng.”

“Mẹ tiêu xài như vậy thì con nuôi sao nổi?”

Tôi mím c.h.ặ.t môi, không hề giải thích.

Tết năm kia, con trai để tôi ở nhà một mình, còn đưa bố mẹ vợ ra nước ngoài du lịch, tiêu hết 60.000 tệ.

Trung thu năm ngoái, nó mua tặng mẹ vợ một đôi vòng ngọc phỉ thúy, trị giá 80.000 tệ.

Đến Tết Trùng Dương năm nay, con dâu lại tặng mẹ ruột một chiếc túi hàng hiệu trị giá 53.000 tệ.

Còn tôi, người đã làm bảo mẫu miễn phí cho cả nhà chúng suốt ba năm, món quà duy nhất từng được nhận chỉ là bó hoa do ban quản lý khu dân cư phát vào ngày Quốc tế Phụ nữ.

Nếu nó đã nói rằng không nuôi nổi tôi, vậy tôi cũng chẳng cần miễn cưỡng ở lại nữa.

Trở về phòng, tôi nhắn tin cho người bạn già thân thiết nhất.

“Ngọc Mai, phiền bà bán toàn bộ số cổ phiếu của tôi, rồi chuyển thẳng 90 triệu tệ vào tài khoản cho tôi.”

“À đúng rồi, chuyện này tuyệt đối đừng nói cho bất kỳ ai.”

“Kể cả con trai tôi.”

1

Ngọc Mai vốn rất thông minh, vừa nghe đã lập tức đoán được tôi có chuyện.

Bà ấy hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tôi không che giấu, kể lại toàn bộ sự việc cho bà ấy.

Đầu dây bên kia yên lặng vài giây, rồi tiếng thở dài vang lên.

“Tôi đã nói với bà từ lâu rồi, chuyện mẹ chồng nàng dâu rất khó sống chung.”

“Lúc trước con trai bà muốn bà chuyển đến ở cùng, tôi đã khuyên bà phải suy nghĩ cho kỹ.”

“Bà cứ mềm lòng, giờ thì bị tôi nói trúng rồi.”

Tôi nắm chặt điện thoại, cổ họng nghẹn lại. Trước mắt tôi hiện lên những tháng ngày của ba năm trước.

Khi ấy tôi vừa nghỉ hưu, mỗi ngày đều cùng Ngọc Mai và mấy người bạn già đi nhảy quảng trường, dạo quanh công viên.

Thỉnh thoảng chúng tôi còn đăng ký các tour du lịch, đi Vân Nam ngắm hồ Nhĩ Hải, đến Tây An xem tượng binh mã.

Cuộc sống khi ấy vừa thoải mái vừa tự do, ngày nào cũng tràn ngập niềm vui.

Thế nhưng sau đó con trai gọi điện cho tôi, giọng nói đầy vẻ sốt ruột:

“Mẹ, Lệ Lệ m.a.n.g t.h.a.i rồi, hai vợ chồng con đều bận công việc, mẹ qua đây giúp bọn con một thời gian được không?”

Tôi mềm lòng, gần như không suy nghĩ gì đã đồng ý.

Lúc tôi thu dọn hành lý, Ngọc Mai còn dặn:

“Bà đừng có thật thà quá. Sang đó cũng đừng ôm hết mọi việc vào người, vẫn phải giữ cuộc sống riêng của mình.”

Nhưng lúc ấy tôi đâu có nghe vào tai?

Đến nhà con trai, tôi dốc toàn bộ sức lực để chăm lo cho chúng.

Ngày nào tôi cũng dậy sớm nấu bữa sáng, đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa rồi chăm cháu.

Suốt ba năm, tôi chưa từng đòi chúng một đồng nào, thậm chí còn lấy tiền lương hưu của mình ra phụ thêm chi phí sinh hoạt trong nhà.

Tôi từng nghĩ mình đang giúp con trai giảm bớt gánh nặng, cũng là một cách thể hiện tình yêu thương dành cho nó.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ cảm thấy bản thân quá ngu ngốc.

Ngọc Mai hỏi:

“Vậy giờ bà tính thế nào?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm từ từ phủ xuống, từng ngọn đèn đường trong khu dân cư lần lượt sáng lên.

“Tôi muốn tự mua một căn nhà, sau đó chuyển ra ngoài sống.”

“Đáng lẽ bà phải làm thế từ lâu rồi!”

Ngọc Mai nghe vậy rất vui.

“90 triệu tệ đủ cho bà sống sung túc nửa đời còn lại. Ngày mai tôi sẽ đi xử lý ngay, tiền vừa chuyển vào tài khoản tôi sẽ báo cho bà.”

Sau khi cúp máy, tôi ngồi bên giường, nhìn căn phòng mình đã sống suốt ba năm.

Ngoài một chiếc giường và một cái tủ quần áo đơn giản, gần như không có thứ gì thật sự thuộc về tôi.

Bên ngoài cửa truyền vào tiếng con dâu chơi với cháu, xen lẫn tiếng con trai cười khi xem tivi.

Sự náo nhiệt trong căn nhà này vốn chẳng thuộc về tôi.

Tôi giống như một người đứng ngoài cuộc.

Nghe tiếng cháu bi bô tập nói ngoài cửa, trái tim tôi bỗng mềm xuống.

Giọng nói non nớt ấy làm tôi nhớ tới con trai ngày còn nhỏ. Khi ấy, nó cũng từng dùng giọng sữa ngọt ngào như vậy để gọi tôi là “mẹ”.

Dẫu sao m.á.u mủ vẫn là m.á.u mủ, tôi lại nảy ra ý định nói cho con trai biết chuyện mình kiếm được tiền từ cổ phiếu.

Trước khi rời đi, tôi còn muốn giúp chúng trả hết khoản vay mua nhà, để sau này gánh nặng trên vai nó có thể nhẹ đi một chút.

Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa phòng rồi bước ra phòng khách.

Con dâu đang ôm cháu chơi xếp hình, nhìn thấy tôi đi ra cũng chẳng buồn ngẩng đầu.

Con trai nằm trên sofa xem tivi, tay cầm điều khiển liên tục chuyển kênh.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn bên cạnh.

“Con trai, con còn nhớ số cổ phiếu mẹ mua mười năm trước không?”

2

“Có chuyện gì?”

Ánh mắt con trai vẫn dán chặt vào màn hình tivi, giữa hai hàng lông mày đã hiện rõ vẻ cau có.

“Lỗ rồi phải không? Con đã nói mẹ từ lâu rồi, đừng đụng vào mấy thứ đó!”

“Mẹ cứ không chịu nghe, giờ biết sai chưa?”

Tiếng cười ồn ào từ chương trình giải trí trên tivi vang lên, khiến tôi cảm thấy vô cùng ch.ói tai.

Con dâu cười theo, vỗ nhẹ vào lưng cháu.

“Con thấy chưa? Sau này không được học bà nội nhé.”

“Bây giờ cổ phiếu toàn là trò l.ừ.a đ.ả.o, chuyên đi lừa mấy bà già ít học mà còn mơ tưởng viển vông.”

“Đổ bao nhiêu tiền vào cũng chẳng thấy nổi một gợn sóng.”

Đứa trẻ ngây thơ gật đầu.

Cổ họng tôi nghẹn lại, giống như có thứ gì đó đang siết c.h.ặ.t.

“Mẹ, nói đi, rốt cuộc mẹ lỗ bao nhiêu?”

Cuối cùng con trai cũng liếc sang tôi một cái, giọng nói tràn đầy mất kiên nhẫn.

“Con nói trước, bây giờ con không có tiền để bù lỗ cho mẹ đâu.”

“Tiền vay mua nhà, tiền xe, tiền sữa cho con, khoản nào mà chẳng cần tiền?”

“Bây giờ kinh tế khó khăn thế này, con kiếm được chút tiền đâu có dễ?”

Con dâu tiếp lời, giọng ngọt đến mức khiến người ta khó chịu:

“Đúng vậy mẹ, nếu mẹ thiếu tiền thì hay là đi tìm một công việc dọn vệ sinh đi.”

“Dù sao mẹ ở nhà cũng chẳng chịu ngồi yên, vậy thì ra ngoài kiếm chút tiền, phụ thêm chi phí trong nhà.”

Trái tim tôi từng chút một chìm xuống, rơi thẳng vào đáy vực lạnh lẽo.

Những lời vốn định nói đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

“Rốt cuộc cổ phiếu làm sao? Mẹ nói đi chứ!”

Con trai bỗng nhiên cao giọng, nhưng không phải vì quan tâm đến chuyện tôi muốn nói, mà bởi tôi đang chắn mất một góc màn hình tivi.

“Mẹ tránh sang một bên đi, không thấy sắp đến đoạn quan trọng à?”

“Có chuyện gì không thể để ngày mai nói sao? Nhất định phải chọn đúng lúc này à?”

Trên màn hình, những ngôi sao ăn mặc hào nhoáng đang vui đùa, tiếng cười vang lên không ngớt.

Tôi nhìn gương mặt đầy vẻ khó chịu của con trai, nhìn sự châm chọc không hề che giấu của con dâu, rồi nhìn đứa cháu vẫn còn ngây thơ.

Chút mềm lòng vừa xuất hiện lúc nãy lập tức bị hiện thực dội cho lạnh buốt.

Tôi từ từ đứng dậy.

“Cổ phiếu không có chuyện gì.”

“Mẹ chỉ muốn nói với hai đứa một tiếng, từ ngày mai mẹ sẽ chuyển ra ngoài sống.”

Vừa nghe xong, sắc mặt con trai lập tức thay đổi. Nó ném mạnh chiếc điều khiển xuống bàn trà.

“Mẹ làm sao vậy? Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà đòi bỏ nhà đi, có đáng không?”

Giọng nó vừa cứng vừa gay gắt.

“Mẹ lớn tuổi thế rồi mà sao còn nhỏ nhen vậy? Ban ngày con chỉ nói mẹ hai câu thôi mà?”

Tôi không lên tiếng, chỉ nhìn nó.

Con dâu ôm cháu, khóe miệng nhếch lên, lời nói nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều mang theo gai nhọn:

“Mẹ, mẹ đừng để trong lòng. Lúc đó bọn con chỉ tiện miệng nói vậy thôi.”

“Mẹ xem, mẹ ở đây với bọn con, có bao giờ bọn con bạc đãi mẹ đâu?”

“Bé con thân với mẹ như vậy, người một nhà sống chung với nhau thì làm sao tránh khỏi va chạm?”

“Chỉ vì chút chuyện này mà giận dỗi, đòi đi thì không đáng đâu.”

Nói xong, nó cúi đầu dỗ dành cháu.

“Bé ngoan, mau nói bà nội đừng đi, bà nội thương con nhất đúng không?”

Đứa bé ê a một tiếng, hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì.

Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, giọng nói không hề dao động.

“Mẹ không giận dỗi, mẹ đã quyết định rồi.”

“Quyết định cái gì mà quyết định, con thấy mẹ đúng là có vấn đề!”

Con trai bất ngờ quát lớn, vẻ bực bội trên mặt hoàn toàn không che giấu.

“Con hỏi mẹ, mẹ đi rồi ai trông con?”

“Ai nấu cơm? Ai quét nhà?”

“Vậy ba năm nay con nuôi mẹ vô ích sao? Mẹ không nhớ chút tốt nào của bọn con à?”

“Chỉ hơi có chuyện không vừa ý là mẹ phủi tay bỏ đi?”

Con dâu lập tức hùa theo, giọng đầy vẻ tủi thân khoa trương:

“Đúng vậy mẹ, mẹ suy nghĩ kỹ lại đi.”

“Ba năm nay mẹ ở nhà chúng con, ăn uống sinh hoạt thứ gì chẳng phải bọn con bỏ tiền?”

“Bao nhiêu người già ở quê phải cô đơn một mình, muốn gặp con cháu còn không được, họ còn phải ghen tị với mẹ.”

“Mẹ ngày nào cũng được ôm cháu đích tôn, bình thường chỉ cần quét nhà nấu cơm vài việc nhẹ nhàng, cuộc sống sung sướng biết bao!”

“Nếu mẹ thật sự làm ầm lên rồi bỏ đi, chuyện này truyền ra ngoài thì người ta sẽ cười bọn con hay cười mẹ không biết đủ?”

Tôi đưa mắt nhìn hai đứa.

“Hai đứa tự hỏi lương tâm xem, ba năm nay hai đứa thật sự đối xử với mẹ tốt sao?”

Bị tôi nhìn như vậy, con trai có chút mất tự nhiên, quay mặt sang chỗ khác, nhưng giọng điệu lại càng cứng rắn.

“Dù sao con cũng không đồng ý! Mẹ đi rồi thì cả đống việc này ai làm?”

“Chẳng phải mẹ vợ con cũng nghỉ hưu rồi sao?”

Tôi bình thản đáp.

“Nếu quét nhà nấu cơm đều nhẹ nhàng như vậy thì bảo bà ấy đến thay mẹ là được.”

“Thế sao được!”

Con dâu lập tức cao giọng, giống như vừa bị ai giẫm phải đuôi.

“Mẹ con sức khỏe yếu thế nào chẳng lẽ mẹ không biết?”

“Mỗi ngày bà ấy chỉ có thể nhảy quảng trường một chút, làm sao chịu nổi việc trông trẻ với làm việc nhà?”

“Hơn nữa bà ấy còn thích đ.á.n.h mạt chược, lấy đâu ra thời gian?”

Quốc khánh năm nay, con trai đưa cả nhà bố mẹ vợ đến một vùng núi hoang để du lịch.

Trong những bức ảnh đăng trên mạng xã hội, người mẹ vợ được nói là “sức khỏe yếu” ấy lại tràn đầy sức sống, cõng cháu tôi trên lưng, một mạch leo suốt quãng đường dài.

Tiếng cười của bà ấy thậm chí còn lớn hơn bất kỳ ai.

3

Tôi cười lạnh trong lòng nhưng không vạch trần.

Có những chuyện đã quá rõ ràng, nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

“Tóm lại, không được là không được.”

Con trai dùng giọng chuyên quyền, hoàn toàn không cho phép phản bác.

“Mẹ bớt gây chuyện được không? Ban ngày đi làm đã đủ mệt rồi, buổi tối mẹ đừng làm loạn thêm nữa.”

Tôi nhìn khuôn mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn cùng thái độ đương nhiên của con trai, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

“Những gì cần nói mẹ đã nói xong rồi.”

Tôi không nhìn chúng thêm, xoay người đi về căn phòng nhỏ của mình.

“Ngày mai mẹ sẽ đi.”

Ngay phía sau, giọng con trai lập tức vang lên đầy tức tối:

“Mẹ nhất định phải làm vậy đúng không? Được! Mẹ đi đi! Đi rồi thì đừng quay về nữa!”

Con dâu dường như đang khuyên nhủ nó, giọng không lớn nhưng nghe thế nào cũng giống như đang đổ thêm dầu vào lửa.

“Ôi, anh đừng quát mẹ nữa. Có lẽ mẹ chỉ đang tức thôi, sáng mai hết giận là được.”

“Người già rồi tính tình trở nên kỳ quặc cũng là chuyện bình thường.”

Tôi không quay đầu lại, cũng không trả lời.

Bước vào căn phòng nhỏ đã ở suốt ba năm, tôi nhẹ nhàng khép cửa.

Cửa cách âm rất kém, bên ngoài vẫn truyền vào tiếng tivi, tiếng con trai chưa nguôi giận than phiền và giọng “khuyên nhủ” nhỏ nhẹ của con dâu.

Căn phòng vốn đã rất nhỏ, cửa sổ lại hướng vào khe giữa hai tòa nhà nên lúc nào cũng tối tăm.

Nó giống một chỗ nghỉ tạm dành cho người làm hơn là một căn phòng trong gia đình.

Đêm khuya, điện thoại rung liên tục.

Tôi mở WeChat lên, phát hiện nhóm gia đình có tên “Một nhà yêu thương nhau” đã có hơn 99 tin nhắn chưa đọc.

Con trai đăng một đoạn rất dài, kể lể đầy cảm xúc chuyện tôi “vô lý gây sự” rồi đòi chuyển đi.

Nó kể mình như người chịu oan ức, từng câu từng chữ đều ám chỉ tôi là một người mẹ không biết điều.

“Mẹ tôi chỉ vì một chút chuyện nhỏ đã đòi chuyển đi, chúng tôi khuyên thế nào bà ấy cũng không chịu nghe.”

“Ban ngày bà ấy lén uống sữa bột của cháu, tôi chỉ nói hai câu, không ngờ bà ấy lại để bụng đến thế.”

Nhóm lập tức trở nên náo loạn.

Chú hai là người đầu tiên nhắc tên tôi.

“Tú Anh, bọn trẻ bây giờ áp lực lớn như thế nào, chị là người lớn không thể thông cảm cho chúng một chút sao?”

“Lớn tuổi thế rồi mà tính khí vẫn chẳng dịu dàng đi chút nào.”

Em họ gửi một biểu tượng bất lực.

“Cô à, người trẻ bây giờ thật sự không dễ dàng, giúp được thì cứ giúp đi.”

Sau đó có người nhắc đến chuyện sữa bột.

“Sữa bột trẻ sơ sinh đắt như vậy mà mẹ cậu còn lén uống, đúng là hơi quá.”

Những lời khó nghe hơn lần lượt xuất hiện.

Người em dâu vốn không hợp với tôi cũng lên tiếng châm chọc:

“Có người đúng là chẳng biết đủ. Ở nhà con trai ăn ngon ở tốt mà ngày nào cũng làm mình làm mẩy.”

“Đến lúc nào đó chọc con trai tức đến mức đoạn tuyệt quan hệ thì có khóc cũng chẳng còn nước mắt!”

Tôi lặng lẽ nhìn màn hình, ngón tay trượt qua những dòng chữ lạnh ngắt.

Từng chữ chẳng khác nào những cây kim đ.â.m vào lòng.

Thấy mọi người đều đứng về phía mình, con trai càng thêm đắc ý.

Nó bắt đầu bịa thêm những chuyện chưa từng xảy ra.

“Mẹ tôi ở nhà tôi ba năm, chúng tôi chưa từng bạc đãi bà.”

“Không bắt bà đóng tiền ăn tiền ở, mỗi tháng còn cho bà tiền tiêu vặt.”

“Lần trước bà nói muốn mua quần áo mới, Lệ Lệ lập tức đưa bà đến trung tâm thương mại mua mấy bộ, vậy mà quay về bà lại chê không thích.”

“Bây giờ bà đòi chuyển đi, chẳng phải vì chê chúng tôi cho ít tiền sao?”

Tôi nhìn những lời đổi trắng thay đen đó, l.ồ.ng n.g.ự.c nặng trĩu.

Tiền tiêu vặt?

Suốt ba năm, chúng chưa từng đưa tôi một đồng, ngược lại tháng nào tôi cũng lấy tiền hưu trí ra phụ thêm chi phí sinh hoạt trong nhà.

Quần áo mới?

Đó là chuyện xảy ra vào mùa hè năm ngoái. Con dâu cố nhét cho tôi một chiếc áo len trái mùa đang giảm giá, đến cả mác cũng chưa tháo.

Tôi chỉ nói thời tiết nóng thế này không thể mặc được, nó đã trợn trắng mắt.

Những lời bàn tán trong nhóm ngày càng khó nghe.

“Người già bây giờ đều khó hầu hạ như vậy sao?”

“Nói cho cùng là được nuông chiều quá.”

“Ở nhà con trai thì phải biết đủ, cứ hành hạ người ta làm gì?”

Cuối cùng, con trai gửi một câu:

“Nếu mẹ tôi nhất định cố chấp như vậy thì có lẽ tôi thật sự phải cân nhắc đoạn tuyệt quan hệ mẹ con.”

“Tôi không thể để một người vô lý, cố chấp đến cùng như vậy ảnh hưởng đến sự hòa thuận của gia đình mình.”

4

Câu nói đó giống như cọng rơm cuối cùng, hoàn toàn nghiền nát chút do dự còn sót lại trong tôi.

Tôi hít sâu, chậm rãi gõ vào khung trò chuyện:

“Vậy thì đoạn tuyệt.”

Sau đó, tôi rời khỏi nhóm.

Chỉ vài phút sau, điện thoại liên tục đổ chuông.

Con trai gọi đến, tôi chuyển sang chế độ im lặng.

Màn hình sáng lên rồi tắt, tắt đi lại sáng lên.

Không lâu sau, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Con trai đập cửa.

“Mẹ, mẹ có ý gì? Sao không nghe điện thoại? Mau mở cửa!”

Tôi không trả lời, bắt đầu thu dọn hành lý.

Thật ra cũng chẳng có gì để thu dọn. Ngoài vài bộ quần áo, tôi chỉ có một ít đồ dùng sinh hoạt hằng ngày.

Trong căn nhà này, số đồ đạc thật sự thuộc về tôi ít đến đáng thương.

Giọng con trai đầy tức tối:

“Mẹ nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao? Còn nói những lời đó trong nhóm, bây giờ họ hàng đều coi nhà chúng ta là trò cười!”

Con dâu cũng lên tiếng phụ họa từ bên ngoài.

“Mẹ, có chuyện gì thì để ngày mai nói không được sao? Nửa đêm rồi còn làm ầm lên.”

Tôi kéo khóa vali lại. Âm thanh ấy vang lên rõ ràng giữa màn đêm yên tĩnh.

Tiếng gõ cửa đột nhiên dừng lại.

Giọng con trai bất chợt mềm xuống.

“Mẹ, con sai rồi được chưa? Mẹ mở cửa đi, chúng ta nói chuyện t.ử tế.”

Sự thay đổi quá nhanh ấy chỉ khiến lòng tôi càng lạnh.

Tôi biết nó không thật sự nhận sai, nó chỉ lo sáng mai sẽ không có người nấu bữa sáng, cũng chẳng có ai chăm con.

“Không còn gì để nói.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Muộn rồi, mẹ phải nghỉ.”

Bên ngoài im lặng một lúc, sau đó tiếng bước chân dần dần xa đi.

Tôi nghe thấy con dâu hạ thấp giọng nói với con trai.

“Cứ để bà ấy đi, xem bà ấy đi được đến đâu.”

“Cứ chờ đi, vài ngày nữa lại phải quay về cầu xin chúng ta thôi.”

“Hừ, một bà già chẳng có ai nương tựa thì còn có thể bay lên trời sao?”

Tôi thức trắng cả đêm.

Sáng hôm sau, khi trời mới tờ mờ sáng, tôi kéo chiếc vali nhẹ tênh, không hề ngoái đầu lại mà rời đi.

Tôi lên chuyến tàu cao tốc đầu tiên đến Hải Thành, sau đó bắt taxi đi thẳng tới nhà Ngọc Mai.

Ngọc Mai đã đứng chờ sẵn ngoài cửa. Vừa nhìn thấy tôi, bà ấy lập tức bước tới nhận hành lý.

Bà ấy nắm lấy tay tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân, vành mắt ngay lập tức đỏ lên.

“Tú Anh, bà nhìn bà đi, mới bao lâu không gặp mà sao đã tiều tụy đến thế này?”

“Thằng con bà… haizz, đúng là đồ vô ơn!”

“Bà hết lòng hết dạ vì nó, kết quả thì sao?”

“Bà dốc hết sức lực vì nó, cuối cùng nó còn chê bà vướng víu!”

Nghe người bạn già thân thiết đau lòng trách móc, trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối.

Cuối cùng, tất cả chỉ hóa thành một tiếng thở dài chua chát.

Chúng tôi không trì hoãn, trực tiếp đến công ty chứng khoán.

Sảnh giao dịch dần dần đông người. Chuông mở cửa thị trường vang lên. Ngọc Mai quen tay thao tác, giúp tôi đặt lệnh bán toàn bộ số cổ phiếu đang nắm giữ.

Có lẽ là do may mắn, cũng có thể vì thị trường thuận lợi, giao dịch diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tiền lần lượt được chuyển về tài khoản.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên. Trên màn hình hiện tên con trai.

Tôi liên tục từ chối mấy cuộc gọi nhưng nó vẫn không chịu dừng lại.

Cuối cùng, tôi đành nghe máy.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói đang cố kìm nén sự sốt ruột.

“Mẹ! Mẹ chạy đi đâu rồi?”

“Sáng sớm đã không thấy mẹ đâu! Thằng bé thức dậy khóc đòi bà nội, Lệ Lệ lại phải vội đi làm, đống việc này ai lo?”

Tôi bình thản đáp:

“Mẹ đã rời Giang Thành rồi.”

“Cái gì?! Mẹ đi rồi?!”

Giọng con trai lập tức cao v.út, vừa khó tin vừa tức giận.

“Mẹ đi rồi ai trông con? Ai làm việc nhà? Mẹ… mẹ cố tình gây rối đúng không?”

“Bảo mẹ vợ con đến trông đi, chẳng phải bà ấy thích trẻ con sao? Hoặc thuê bảo mẫu cũng được.”

Giọng tôi không có chút d.a.o động nào.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng con dâu ch.ói tai:

“Thuê bảo mẫu?! Một tháng hơn 10.000 tệ đấy! Bây giờ chúng tôi lấy đâu ra tiền?”

“Không phải trả tiền nhà, tiền xe sao? Mau bảo mẹ anh cút về đây!”

“Càng già càng không biết giữ phẩm giá!”

Con trai cố nén giận.

“Mẹ! Mẹ nghe thấy chưa?”

“Mau quay về! Đừng làm loạn nữa!”

“Bất kể mẹ đến thành phố nào, tiền vé con trả, như vậy được chưa?”

“Trước buổi trưa, mẹ nhất định phải về!”

Ngay lúc ấy, màn hình điện thoại bật lên, xuất hiện một tin nhắn báo tiền vào tài khoản.

Một dãy số không dài hiện rõ trước mắt tôi.

90 triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản.

Nhìn dãy số đó, lại nghe con trai dùng giọng điệu bố thí nói rằng nó sẽ trả “tiền vé”, tôi không hề kích động, chỉ cảm thấy chuyện này vô cùng hoang đường.

“Mẹ sẽ không quay lại.”

Sau một thoáng im lặng, con trai giống như thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g bị châm lửa, hoàn toàn bùng nổ.

Những lời đe dọa liên tiếp tuôn ra, câu sau còn khó nghe hơn câu trước:

“Được! Mẹ giỏi lắm! Hôm nay mẹ mà không quay về thì sau này đừng trách con không nhận mẹ!”

“Con thật sự sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mẹ! Nói là làm!”

“Mẹ tưởng ra ngoài thì làm được gì? Một bà già chẳng ra gì, không học thức, chẳng có bản lĩnh, lại còn đầu tư chứng khoán thua lỗ, sớm muộn cũng phải lưu lạc ngoài đường!”

“Con nói cho mẹ biết, sau này mẹ già rồi, không cử động được, nằm liệt trên giường thì đừng mong con đến nhìn lấy một lần!”

“Mẹ có bệnh c.h.ế.t hay c.h.ế.t đói ngoài đường, xác bốc mùi cũng chẳng ai quan tâm!”

“Bây giờ con cho mẹ cơ hội cuối cùng, sau này đừng khóc lóc quay về cầu xin con!”

“Được, mẹ cứ làm đi! Làm đến mức thân cô thế cô, mọi người quay lưng hết, để con xem mẹ có kết cục tốt đẹp gì!”

5

Sau khi tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ mẹ con, con trai hung hăng cúp máy.

“Đừng tức giận vì loại người vô ơn ấy.”

Ngọc Mai đưa cho tôi một cốc nước ấm.

“Sau này bà định thế nào?”

Tôi nhìn những con số xanh đỏ đang chạy trên màn hình trong sảnh chứng khoán, tin nhắn báo tiền vào tài khoản vẫn còn hiển thị trên điện thoại.

Tôi mỉm cười.

“Trước tiên ra nước ngoài du lịch đi, giải khuây một chút.”

“Hồi trẻ không có cơ hội, bây giờ vừa hay bù lại.”

Mắt Ngọc Mai lập tức sáng lên.

“Đáng lẽ phải làm vậy từ lâu! Tôi đi cùng bà!”

Chúng tôi không trì hoãn. Ngay trong ngày hôm đó đã liên hệ với công ty du lịch.

Thủ tục được hoàn tất rất nhanh. Một tuần sau, tôi và Ngọc Mai lên chuyến bay đến Rome.

Du lịch quả thật có thể chữa lành lòng người.

Ở nơi đất khách quê người, những công trình cổ kính, cảnh đẹp và phong tục khác biệt dần dần cuốn đi bóng tối đã tích tụ trong lòng tôi suốt thời gian qua.

Tôi và Ngọc Mai như được trở lại tuổi trẻ, tung đồng xu trước đài phun nước ước nguyện, ngồi thuyền gondola ở Venice, rồi chụp ảnh dưới tháp Eiffel ở Paris.

Nụ cười của tôi thoải mái hơn bất cứ lúc nào trong ba năm qua.

Trong khoảng thời gian ấy, thỉnh thoảng tôi vẫn mở WeChat.

xuyên.

Ban đầu, chúng đăng liên tiếp một loạt ảnh đưa bố mẹ vợ đến một khu vui chơi lớn.

Trong cả chín bức ảnh, ai nấy đều cười tươi rói.

Con trai viết:

“Gia đình đúng nghĩa thì phải như thế này! Trời nắng đẹp, tâm trạng còn tốt hơn!”

Con dâu để lại bình luận:

“Không còn người suốt ngày so đo, khiến không khí nặng nề nữa, tự nhiên cảm thấy bầu không khí cũng trong lành hơn hẳn!”

Họ hàng cũng lần lượt vào thả tim, bình luận.

“Anh chị nhìn hạnh phúc quá!”

“Đáng lẽ phải như vậy từ lâu rồi, có người đúng là không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt.”

Vài ngày sau, chúng lại đăng thêm một loạt ảnh ăn buffet trong khách sạn năm sao.

Con dâu viết:

“Sau những ngày vất vả chăm cháu, tự thưởng cho mình và bố mẹ một bữa!”

“Còn có người chỉ biết ăn chực, chắc cả đời cũng chưa từng được bước vào nơi cao cấp thế này nhỉ?”

Con trai bình luận:

“Đừng nhắc đến người làm mất hứng, chúng ta vui là được.”

Phía dưới lại là hàng loạt lời chúc.

Nhưng bài đăng khiến người ta ch.ói mắt nhất lại xuất hiện khi chuyến du lịch của chúng tôi gần kết thúc.

Con dâu đăng một đoạn video.

Căn phòng nhỏ trước kia tôi từng ở trong video đã bị thay đổi hoàn toàn.

Chiếc giường cũ cùng tủ quần áo đều không còn, dưới nền trải một t.h.ả.m mềm dành cho thú cưng. Một chiếc ổ ch.ó mới tinh, bát ăn và bình nước được đặt ngay ngắn.

Một chú ch.ó lông xù vui vẻ chạy tới chạy lui trong căn phòng.

Dòng chú thích của nó chẳng hề có ý che giấu:

“Đồ cũ được cải tạo, diện mạo hoàn toàn khác!”

“Nuôi một con ch.ó biết biết ơn còn dễ chịu hơn nuôi một kẻ vô ơn mãi không biết điều!”

“Cuối cùng căn nhà cũng trở nên sạch sẽ, vừa mắt rồi, thật đáng mừng!”

Phần bình luận phía dưới lập tức náo nhiệt.

Chú hai:

“Đáng lẽ phải dọn từ lâu rồi, nhìn thôi đã thấy chướng mắt.”

Em họ:

“Cảm giác ánh sáng trong phòng cũng sáng sủa hơn hẳn.”

Em dâu:

“Chó còn biết vẫy đuôi, có người còn chẳng bằng ch.ó!”

Con trai trả lời:

“Thím nói đúng, trước đây là mắt chúng cháu bị che mờ.”

Ngọc Mai nhìn thấy những lời ấy, tức đến mức suýt bóp nát chiếc điện thoại.

“Chúng còn là người không vậy?! Sao có thể quá đáng đến mức này! Tú Anh, bà… bà đừng để trong lòng!”

Tôi bình thản xem hết đoạn video, cả những bình luận ch.ói tai bên dưới, sau đó tiếp tục sắp xếp những món quà lưu niệm vừa mua ở Florence.

“Đừng lo, tôi thật sự chẳng còn cảm giác gì nữa.”

Tôi nói đó là lời thật lòng.

Những lời trước kia có thể dễ dàng làm tôi đ.â.m đau, giờ đây chẳng còn cách nào khiến tôi tổn thương thêm.

Khi trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh, có những thứ tự nhiên cũng không còn sức nặng.

Sau khi kết thúc chuyến du lịch và trở về nước, nhờ Ngọc Mai giúp đỡ, tôi mua một căn hộ hoàn thiện sẵn trong khu nhà bà ấy đang sống ở Hải Thành.

Căn hộ có tầm nhìn rộng, ánh sáng cũng rất tốt.

Tôi lấy một phần tiền, dựa theo sở thích của mình để mua nội thất, trang trí ngôi nhà thành một nơi vừa ấm áp vừa thoải mái.

Không còn phải lo ba bữa cơm mỗi ngày cho bất kỳ ai, không cần nhìn sắc mặt của người khác, mỗi ngày đều có thể ngủ đến lúc tự tỉnh.

Tôi cùng những người bạn già đến trường đại học dành cho người cao tuổi học thư pháp, học vẽ. Buổi chiều thì đi dạo, trò chuyện trong vườn cộng đồng, buổi tối xem phim, đọc sách.

Cuộc sống chưa bao giờ bình yên và tự do đến vậy.

Một hôm, tôi đi mua sắm cùng Ngọc Mai. Bà ấy kéo tôi vào một cửa hàng xa xỉ mà trước đây chúng tôi chưa từng bước vào.

“Tú Anh, bà xem chiếc túi mẫu mới này đi.”

Ngọc Mai chỉ vào tủ trưng bày.

“Tôi thấy nó rất hợp với bà.”

Bà ấy vừa gọi nhân viên thì phía sau bất ngờ vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Ồ, đây chẳng phải Lý Tú Anh sao?”

6

Tôi quay đầu lại, không ngờ người xuất hiện lại là con dâu và bà thông gia.

Con dâu quan sát tôi từ đầu đến chân, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy châm chọc.

“Mẹ biết đây là đâu không?”

“Một bà già đến sữa bột của trẻ con còn phải lén uống mà cũng dám bước vào cửa hàng thế này sao?”

Bà thông gia lập tức hùa theo:

“Đúng vậy, lát nữa mà làm bẩn túi của người ta rồi không có tiền đền thì sao?”

Nhân viên nhanh chóng đem túi đến. Vừa lúc đưa tới tay tôi, con dâu đã giật lấy.

Nó cười lạnh.

“Chiếc túi này giá 600.000 tệ, bà ấy căn bản không mua nổi.”

“Tốt nhất đừng để bà ấy chạm vào, tránh làm bẩn.”

Sắc mặt Ngọc Mai ngay lập tức trầm xuống.

“Cô nói ai không mua nổi?”

Quản lý cửa hàng nghe thấy động tĩnh liền đi tới, lịch sự hỏi:

“Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Con dâu lấy một tấm thẻ ra, bộ dạng đầy kiêu ngạo.

“Tôi là hội viên ở đây. Tôi không muốn nhìn thấy loại bà già nghèo kiết xác này đi lại trong cửa hàng.”

Bà thông gia lập tức nói thêm:

“Con gái tôi nói không sai. Loại người như bà ấy vốn không nên bước vào đây, chỉ khiến đẳng cấp của cửa hàng các cô bị hạ xuống.”

Ngọc Mai không thể nhịn thêm, trực tiếp giật lại chiếc túi.

“Quản lý, chiếc túi này chúng tôi mua!”

Con dâu như vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất.

“600.000 tệ! Hai người lấy mạng ra mà mua à?”

Tôi bình tĩnh nhìn nó.

“Nếu tôi mua nổi thì sao?”

Nó khịt mũi.

“Nếu bà mua được, tôi sẽ chạy khỏa thân một vòng quanh trung tâm thương mại này.”

“Được.”

Tôi quay sang quản lý.

“Phiền cô mang máy POS tới đây.”

Nụ cười trên mặt con dâu lập tức cứng lại.

Đôi mắt tam giác dài nhỏ của bà thông gia cũng hơi mở lớn.

Ngọc Mai đứng bên cạnh nhẹ nhàng nắm tay tôi, lặng lẽ thể hiện sự ủng hộ.

Quản lý rất nhanh đã phản ứng, lịch sự gật đầu.

“Vâng, xin quý khách đợi một chút.”

“Khoan!”

Con dâu bất ngờ cao giọng, tấm thẻ hội viên trong tay bị nó bóp đến hơi cong.

“Lý Tú Anh, bà có biết chiếc túi này giá bao nhiêu không? 600.000 tệ đấy! Không phải 60 tệ! Bà thật sự chắc chắn muốn quẹt tấm thẻ này sao?”

Bà thông gia cũng cao giọng chế giễu:

“Đừng đến lúc thẻ không đủ số dư rồi mất mặt.”

Tôi không trả lời, chỉ bình thản đứng đó.

Ánh đèn trong cửa hàng xa xỉ sáng dịu, chiếu xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu bóng dáng của mấy người chúng tôi.

Con dâu mặc chiếc váy thuộc mẫu mới của mùa này, trên cổ bà thông gia là một chuỗi ngọc trai lấp lánh.

Còn tôi chỉ mặc một bộ quần áo vải cotton pha lanh đơn giản.

Quản lý nhanh chóng đem máy POS trở lại, hai tay đưa đến trước mặt tôi.

Tôi lấy ví từ chiếc túi vải mang theo bên người, rút ra một tấm thẻ ngân hàng rất bình thường.

Màu xám nhạt, nhìn chẳng có gì đặc biệt.

Con dâu nhìn chằm chằm tấm thẻ trong tay tôi, còn bà thông gia đã lấy điện thoại ra, chuẩn bị ghi lại cảnh tôi “mất mặt”.

“Xin quý khách nhập mật khẩu.”

Quản lý nhẹ nhàng nhắc nhở.

Tôi cúi đầu, thuần thục nhập sáu con số.

Máy POS phát ra tiếng in khe khẽ, hóa đơn từ từ được in ra.

Quản lý dùng hai tay đưa hóa đơn cùng b.út cho tôi.

“Xin quý khách ký tên.”

Con dâu bước mạnh về phía trước, ánh mắt dán chặt vào con số trên hóa đơn. Sắc mặt nó lập tức trắng bệch.

“Không thể nào…”

Nó lẩm bẩm, giọng nói đã hoàn toàn mất đi sự ngạo mạn ban nãy.

Bà thông gia ghé tới nhìn, nụ cười trên mặt cũng biến mất.

Ngọc Mai khẽ “hừ” một tiếng, cầm chiếc túi trên quầy lên xem.

“Tú Anh, chiếc túi này đẹp thật, rất hợp với bà.”

“Chỉ 600.000 tệ thôi, đối với bà cũng coi như rẻ.”

Tôi ký tên xong, trả b.út lại cho quản lý rồi mới ngẩng đầu nhìn con dâu.

“Nhớ lời cô vừa nói.”

Môi nó run lên, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng giờ trở nên méo mó khó coi.

“Bà… bà lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Không liên quan đến cô.”

Tôi bình tĩnh đáp.

Những khách hàng và nhân viên khác trong cửa hàng đều đã chú ý tới động tĩnh bên này, tiếng xì xào dần vang lên.

Có người lấy điện thoại ra, nhưng lập tức bị nhân viên ngăn lại.

Ngọc Mai cất chiếc túi mới rồi khoác tay tôi.

“Đi thôi Tú Anh, chúng ta lên tầng trên xem quần áo.”

Chúng tôi vừa xoay người định rời đi thì con dâu bất ngờ chạy lên chắn trước mặt.

“Bà không được đi! Số tiền này… số tiền này chắc chắn là bà ăn trộm!”

“Hoặc là bà lừa được! Một bà già như bà làm sao có thể có nhiều tiền đến vậy?”

7

Quản lý khẽ nhíu mày.

“Thưa quý khách, xin cô chú ý lời nói.”

Tôi nhìn thẳng vào con dâu.

“Số tiền này là do chính tôi kiếm được, không trộm cũng không cướp.”

“Đương nhiên tôi cũng chẳng cần giải thích với cô.”

“Bởi vì giữa chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào.”

“À đúng rồi, cô đã thua cược, chẳng lẽ định quỵt sao?”

Người nó lảo đảo như thể vừa bị một bàn tay vô hình đ.á.n.h trúng chỗ hiểm.

Bà thông gia cười gượng, định đứng ra giảng hòa.

“Bà thông gia, bà xem… Lệ Lệ chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”

“Chuyện chạy khỏa thân ấy chỉ là nói đùa, bà đừng coi là thật.”

Ngọc Mai cười lạnh.

“Nói đùa? Lúc sỉ nhục người khác sao không thấy hai người bảo là đùa?”

Lúc này, trước cửa hàng đã có khá nhiều người tụ lại xem náo nhiệt.

Bảo vệ trung tâm thương mại cũng chạy tới, hỏi có cần hỗ trợ hay không.

Mặt con dâu khi trắng khi đỏ, rồi lại chuyển sang xanh.

Nó siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Mẹ, con… con có thể xin lỗi.”

Nó gần như nghiến răng nói ra những lời ấy.

Tôi nhìn nó, người phụ nữ trẻ mà trước kia tôi từng đối xử như con gái ruột.

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên nó gả vào nhà, nó cũng từng ngọt ngào gọi tôi là “mẹ”.

“Không cần xin lỗi.”

Tôi lạnh nhạt nói.

“Lời hứa chạy khỏa thân kia tôi cũng coi như chưa nghe thấy.”

“Nhưng từ nay về sau, ai sống cuộc đời của người đó, không làm phiền nhau.”

“Tôi không phải mẹ cô, cô cũng không phải con dâu tôi.”

Nói xong, tôi cùng Ngọc Mai vòng qua nó rồi đi ra khỏi cửa hàng.

“Mẹ!”

Con dâu gọi với theo, trong giọng đã mang theo tiếng khóc.

Tôi không hề quay lại.

Ra khỏi cửa hàng, Ngọc Mai nắm chặt tay tôi.

“Bà hiền quá. Đáng lẽ phải bắt họ thực hiện lời hứa, để xem sau này họ còn dám coi thường người khác không.”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Không cần. Khiến họ mất mặt cũng chẳng khiến tôi vui hơn.”

Lên tới cửa hàng quần áo hàng hiệu ở tầng trên, tôi chọn vài bộ vừa với mình.

Không phải bận tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai, cũng không cần lo bị người khác nói là “phá của”, chỉ cần thích thì mua.

Đang thử đồ thì điện thoại đổ chuông.

Là con trai gọi.

Tôi do dự một lúc rồi vẫn nghe máy.

“Mẹ!”

Giọng nó đầy vẻ thấp thỏm.

“Lệ Lệ nói mẹ… mẹ vừa quẹt 600.000 tệ để mua một chiếc túi trong cửa hàng xa xỉ? Là thật sao?”

“Thật.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, sau đó giọng nói khó tin vang lên.

“Mẹ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Mẹ có phải… làm chuyện gì phạm pháp không?”

Tôi im lặng vài giây rồi vẫn nói thật.

“Mẹ kiếm được từ đầu tư cổ phiếu, 90 triệu tệ.”

“Cổ phiếu mẹ mua mười năm trước ấy à? Chẳng phải bị lỗ sao?”

Giọng nó lập tức cao v.út.

“Mẹ chưa bao giờ nói là lỗ.”

Tôi thẳng thắn trả lời.

“Hôm đó mẹ chỉ hỏi con có còn nhớ số cổ phiếu ấy không, chính con chưa nghe gì đã cho rằng mẹ thua lỗ.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một lúc lâu sau, khi nói lại, giọng nó đã mềm hơn rất nhiều.

“Mẹ… mẹ chuyển về ở với bọn con đi.”

“Căn phòng kia con sẽ lập tức sửa lại như cũ.”

“Không, con đổi cho mẹ căn phòng lớn hơn, phòng ngủ chính hướng nam!”

“Không cần.”

Tôi nhìn bản thân trong gương thử đồ, bộ quần áo mới khiến cả người tôi trông tràn đầy sức sống.

“Nhà mẹ bây giờ rất tốt, lại gần Ngọc Mai, cũng gần trường đại học dành cho người cao tuổi.”

“Vậy… ít nhất chúng ta gặp nhau một lần được không? Bọn con đưa cháu tới thăm mẹ.”

Giọng nó đầy vẻ cầu khẩn.

“Bé con vẫn luôn nhớ mẹ, ngày nào cũng nhắc bà nội.”

Tôi thẳng thừng từ chối, giọng nói bình tĩnh không hề dao động.

“Nếu đã đoạn tuyệt quan hệ thì sau này đừng liên lạc nữa.”

8

Nói xong, tôi không đợi bên kia phản ứng mà trực tiếp cúp máy.

Sau đó, tôi chặn tất cả phương thức liên lạc của nó.

Động tác dứt khoát, không có chút do dự nào.

Ngọc Mai đứng bên cạnh nhìn tôi làm xong, giơ ngón tay cái.

“Đáng lẽ phải làm vậy từ lâu rồi, Tú Anh.”

“Bà mềm lòng cả đời thì chỉ có thể khổ chính mình cả đời.”

“Bây giờ tỉnh ra vẫn chưa muộn!”

Chúng tôi đều nghĩ rằng thái độ dứt khoát như vậy đã đủ để phân rõ ranh giới.

Không ngờ lòng tham cùng sự vô liêm sỉ của con người luôn có thể vượt qua sức tưởng tượng.

Tối hôm đó, tôi và Ngọc Mai vừa ăn tối xong thì tiếng chuông cửa vang lên liên hồi.

Tôi nhìn qua mắt mèo, người đứng ngoài cửa chính là con trai và con dâu.

Trong lòng con dâu đang ôm cháu, đứa bé đã có vẻ lim dim buồn ngủ.

Trên mặt hai đứa đều mang theo nụ cười gần như nịnh nọt, hoàn toàn không giống vẻ cay nghiệt và ngạo mạn trước đó ở cửa hàng xa xỉ.

Tôi chỉ mở hé cửa, đứng phía sau cửa chống trộm lạnh lùng nhìn chúng.

“Hai đứa có chuyện gì?”

Con trai xoa tay, người hơi cúi về phía trước, giọng cung kính hơn bao giờ hết.

“Mẹ, mẹ xem, nhiều ngày như vậy rồi mà mẹ vẫn còn giận bọn con sao?”

“Bọn con nhớ mẹ nên đặc biệt đến đón mẹ về nhà.”

“Ở bên ngoài làm sao thoải mái bằng ở nhà được?”

“Cháu cũng nhớ bà nội lắm, đúng không con?”

Nó đẩy nhẹ đứa bé, đứa trẻ ngơ ngác “ừ” một tiếng.

Con dâu cũng vội vàng phụ họa:

“Đúng đấy mẹ, trước đây đều là lỗi của bọn con, mẹ rộng lượng, đừng chấp bọn trẻ.”

“Người ta vẫn thường nói nhà có người già như có báu vật.”

“Không có mẹ ở nhà, thật sự chẳng còn giống một gia đình nữa.”

“Tối nay mẹ về với bọn con đi. Sau này bọn con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ.”

Nhìn vẻ giả tạo của chúng, tôi chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên.

Tôi chẳng muốn vòng vo, trực tiếp vạch trần.

“Nhớ mẹ? Hay là nhớ tiền của mẹ?”

“Nói thẳng đi, lại nhắm vào thứ gì rồi?”

“Không trả nổi khoản vay mua nhà, hay mẹ cô lại muốn mua trang sức?”

“Hay lại muốn đi du lịch ở đâu?”

Gương mặt con trai lập tức lúng túng, môi mấp máy như muốn giải thích.

“Mẹ, mẹ nói gì vậy…”

“Mẹ nói sai sao?”

Tôi cắt ngang, giọng lạnh nhạt.

“Từ ngày mẹ rời đi, hai đứa đã từng gọi cho mẹ một cuộc chỉ để thật lòng hỏi thăm chưa?”

“Bây giờ biết mẹ có tiền thì lập tức muốn hiếu thuận?”

“Lòng hiếu thảo này rẻ quá rồi.”

Ngọc Mai đứng bên cạnh đã nhịn từ lâu, lúc này bước lên, chỉ thẳng vào mặt con trai tôi.

“Các người còn mặt mũi đến đây sao?!”

“Tú Anh làm lụng trong nhà các người suốt ba năm, vừa bỏ tiền vừa bỏ sức, vậy các người đối xử với bà ấy thế nào?”

“Coi bà ấy như bảo mẫu miễn phí, đến chút sữa bột đã vứt trong thùng rác mà bà ấy uống cũng còn tiếc!”

“Ngày lễ tặng quà không nghĩ tới bà ấy, ra nước ngoài du lịch thì bỏ bà ấy ở nhà, còn bôi nhọ bà ấy trước mặt họ hàng trong nhóm!”

“Bây giờ thấy bà ấy có tiền thì lập tức chạy tới, các người còn biết xấu hổ không?!”

“Tôi nói cho các người biết, Tú Anh hiền nên không so đo, nhưng tôi nhớ thay bà ấy tất cả!”

“Bây giờ thấy bà ấy sống tốt lại muốn nhào tới hưởng lợi?”

“Đừng hòng!”

Một tràng mắng của Ngọc Mai, câu nào cũng đ.â.m thẳng vào chỗ đau của hai đứa.

Mặt con trai lúc đỏ lúc trắng, đầu gần như cúi sát xuống n.g.ự.c.

Có lẽ nó cũng cảm thấy áy náy, nhưng phần nhiều vẫn là sự khó xử vì bị người khác vạch trần.

Nụ cười giả tạo trên mặt con dâu cũng không thể giữ nổi nữa, sắc mặt thay đổi liên tục.

Thấy mềm mỏng không có tác dụng, cuối cùng con dâu cũng xé bỏ lớp mặt nạ.

Nó đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ tham lam và tức tối.

“Lý Tú Anh! Bà đừng có không biết điều!”

“Chồng tôi là đứa con trai duy nhất của bà! Bà có nhiều tiền như vậy, sống không mang theo, c.h.ế.t cũng chẳng mang đi được, không để lại cho anh ấy thì bà còn định để cho ai?”

“Chẳng lẽ mang xuống quan tài?”

“Bà làm như vậy sẽ bị trời đ.á.n.h đấy!”

9

Nó gào đến khản giọng, cứ như việc tôi có tiền riêng mà không đưa cho chúng là một tội ác trời đất không dung.

Tôi nhìn khuôn mặt méo mó vì kích động của nó, chút dao động cuối cùng trong lòng vì đứa cháu cũng hoàn toàn biến mất.

Tôi cười lạnh.

“Ai quy định tiền của tôi nhất định phải để lại cho nó?”

“Hai đứa nghe cho rõ, cho dù sau này tôi c.h.ế.t, đem toàn bộ số tiền này quyên cho tổ chức từ thiện, tôi cũng sẽ không để hai kẻ vô ơn như các người được lợi!”

“Bà…!”

Con dâu tức đến run người, chỉ tay vào tôi nhưng không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.

“Cút!”

Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn, ra hiệu cho Ngọc Mai.

Ngọc Mai đã chờ khoảnh khắc này từ lâu, lập tức kéo cửa ra.

“Nghe rõ chưa? Cút!”

“Không cút thì tôi gọi bảo vệ!”

“Sau này đừng tới nữa, có tới cũng chẳng ai mở cửa!”

Cả nhà bị Ngọc Mai vừa đẩy vừa đuổi về phía thang máy.

Con trai dường như còn muốn nói gì đó, nhưng trước ánh mắt giận dữ của Ngọc Mai và vẻ lạnh lùng của tôi, cuối cùng nó vẫn không nói được gì.

Con dâu ôm con, miệng liên tục c.h.ử.i rủa.

Tiếng c.h.ử.i vang vọng trong hành lang trống, nghe vô cùng ch.ói tai.

Đứa cháu bị cảnh tượng ấy dọa đến bật khóc.

Cửa thang máy từ từ đóng lại, cuối cùng mọi thứ cũng trở nên yên tĩnh.

Để hoàn toàn tránh những phiền phức về sau, sau khi bàn bạc với Ngọc Mai, ngay ngày hôm sau tôi đã nhờ môi giới rao bán căn hộ mới ở chưa được bao lâu.

Chúng tôi không hề lưu luyến, nhanh chóng xử lý xong mọi chuyện ở Hải Thành rồi mang theo hành lý đơn giản bay tới nơi đã lựa chọn từ trước.

Đó là một thành phố biển nhỏ trên đảo Hải Nam, phong cảnh đẹp, nhịp sống chậm rãi.

Nơi này có nắng ấm, gió biển dịu dàng.

Chúng tôi thuê một căn nhà hướng ra biển, mỗi ngày thức dậy giữa tiếng thủy triều lên xuống, buổi tối chìm vào giấc ngủ dưới ánh hoàng hôn và bầu trời đầy sao.

Cuộc sống bình yên nhưng đầy đủ.

Trong khoảng thời gian đó, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được vài tin tức vụn vặt từ những người bạn cũ.

Sau khi con trai và con dâu bị tôi từ chối, vì không lấy được tiền nên mâu thuẫn giữa hai đứa hoàn toàn bùng nổ.

Con dâu trách con trai vô dụng, đến tiền của mẹ mình cũng không lấy được.

Con trai lại trách con dâu trước kia quá tuyệt tình, tự tay cắt đứt đường lui của nó.

Những trận cãi vã ngày càng nghiêm trọng, từ lời qua tiếng lại dần biến thành động tay động chân.

Cuối cùng, trong một lần xung đột dữ dội, hai đứa mất kiểm soát, thậm chí còn dùng cả d.a.o…

Kết quả vô cùng t.h.ả.m khốc.

Con dâu mù một mắt, con trai què một chân, cả hai đều trở thành người tàn tật.

Một gia đình cứ như vậy hoàn toàn tan nát.

Nghe những chuyện ấy, trong lòng tôi không có quá nhiều cảm xúc.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc chúng lựa chọn đối xử với tôi như vậy, quả đắng đã được gieo xuống.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã năm năm.

Tôi và Ngọc Mai vì nhớ những người bạn cũ nên quyết định trở lại Giang Thành ở chơi vài ngày.

Lúc này, tôi đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống nhàn nhã và thoải mái.

Từ cách ăn mặc đến khí chất, thần thái của tôi đều khác xa bà già năm nào luôn quanh quẩn với cơm áo gạo tiền, nhẫn nhịn chịu đựng.

Theo lời Ngọc Mai, tôi đã trở thành một “quý bà chính hiệu”.

Một buổi chiều, chúng tôi cùng vài người bạn già đi dạo trong công viên trung tâm thành phố.

Ánh nắng vừa đẹp, trong công viên người qua kẻ lại.

Bên cạnh một chiếc ghế dài ở góc khuất, tôi nhìn thấy một bóng người vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Đó là một người ăn xin mặc quần áo rách rưới, cúi đầu ngồi ở đó, trước mặt đặt một chiếc bát men cũ kỹ.

Một chân của người ấy cong ở một góc độ bất thường, bên dưới được lót bằng một đống bông bẩn thỉu.

Dù gương mặt đã già nua, tiều tụy, lại phủ đầy bụi bẩn, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

Đó là con trai tôi.

Rõ ràng nó không nhận ra tôi.

Ánh mắt đục ngầu, mang theo sự hèn mọn và tê dại của một người đã sống bằng việc ăn xin quá lâu.

Thỉnh thoảng nó đưa chiếc bát về phía người qua đường, miệng lẩm bẩm:

“Làm ơn làm phúc…”

Ngọc Mai cũng nhận ra nó, nhẹ nhàng chạm vào tay tôi, hạ giọng hỏi:

“Tú Anh, dù sao cũng là con trai bà, chúng ta có nên… giúp nó một chút không?”

Trong giọng bà ấy có sự không đành lòng cùng chút dò hỏi.

Ánh mắt tôi dừng lại trên người con trai vài giây. Trong đầu thoáng qua đủ chuyện của mấy chục năm qua.

Từ những năm tháng nhọc nhằn nuôi nó trưởng thành, đến ba năm tận tâm tận lực làm lụng trong nhà nó, rồi sự đoạn tuyệt và những lời nguyền rủa cuối cùng…

Tôi từ từ thu ánh mắt lại.

Gương mặt không có chút biểu cảm nào.

Tôi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu với Ngọc Mai.

“Không cần.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *