BỮA TIỆC GIA ĐÌNH HÔM ẤY, EM GÁI TÔI TÁT CON TRAI TÔI MỘT CÁI. VỢ TÔI NGAY LẬP TỨC TÁT LẠI CÔ TA BỐN CÁI. BẢY NGÀY SAU, TÔI THU HỒI TOÀN BỘ 4,2 TRIỆU TỆ VỐN DỰ ĐỊNH MUA XE CHO EM GÁI.
“Lục Cảnh Thâm, con trai anh làm vỡ chiếc bình hoa trị giá ba triệu tệ của tôi!”
Giọng nói chói tai của Lục Đình Đình vang vọng khắp đại sảnh biệt thự.
Cô ta giơ tay lên, không chút do dự tát thẳng vào mặt con trai sáu tuổi của tôi, Tiểu Viễn.
“Chát!”
Âm thanh của cái tát vang lên rõ ràng.
Tiểu Viễn ngã xuống sàn, khóe môi lập tức rỉ máu.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì vợ tôi, Thẩm Thanh Tuyết, đã nhanh chóng lao tới.
“Chát!”
“Chát!”
“Chát!”
“Chát!”
Bốn cái tát liên tiếp giáng xuống, cái sau mạnh hơn cái trước.
Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.
Thẩm Thanh Tuyết đứng chắn trước Lục Đình Đình, giọng nói lạnh lẽo như băng:
“Cô đánh con trai tôi một cái, tôi sẽ trả lại cô bốn cái.”
Tôi tên Lục Cảnh Thâm.
Tôi đã ở rể nhà họ Thẩm được năm năm.
Năm năm trước, tôi chỉ là một chàng trai nghèo từ quê lên thành phố, kiếm sống bằng công việc bốc vác ở công trường.
Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi gặp Thẩm Thanh Tuyết.
Cô ấy là con gái duy nhất của Tập đoàn Thẩm thị, gia sản của gia đình lên tới hơn trăm triệu tệ.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại chọn tôi.
Mặc cho cả gia đình phản đối, cô ấy vẫn kiên quyết muốn cưới tôi.
Ông cụ nhà họ Thẩm tức giận đến mức phải nhập viện suốt ba ngày.
Cuối cùng, ông vẫn không thể thắng được con gái mình, đành chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Nhưng ông đưa ra một điều kiện.
Tôi phải ở rể.
Sau này, con cái sinh ra đều phải mang họ mẹ.
Tôi đồng ý.
Không phải vì bất kỳ lý do nào khác.
Chỉ bởi mỗi khi Thẩm Thanh Tuyết nhìn tôi, trong mắt cô ấy luôn có một thứ ánh sáng khiến tôi không thể từ chối.
Suốt năm năm qua, ở nhà họ Thẩm, tôi luôn sống rất dè dặt.
Bố mẹ vợ tuy chưa từng nói thẳng điều gì trước mặt tôi, nhưng tôi biết họ vẫn không hài lòng với tôi.
Đặc biệt là trong những lần gia đình tụ họp.
Đám họ hàng thường xuyên bóng gió châm chọc tôi.
“Anh rể, quần áo anh mặc là mua ở ngoài chợ à?”
“Cảnh Thâm, hay anh sang công ty tôi làm đi? Tôi có thể sắp xếp cho anh vị trí đội trưởng bảo vệ.”
“Nghe nói trước đây anh làm ở công trường? Công việc ấy chắc vất vả lắm nhỉ?”
Năm năm đã trôi qua.
Nghe mãi rồi, tôi cũng dần quen.
Nhưng có một chuyện duy nhất tôi không thể chịu đựng được…
Đó là việc họ xem thường con trai tôi.
Tiểu Viễn năm nay sáu tuổi.
Thằng bé giống tôi, làn da hơi ngăm, tính tình lại khá hướng nội.
Mỗi lần tôi đưa con đến dự tiệc ở nhà họ Thẩm, đám trẻ cùng tuổi chẳng ai muốn chơi với nó.
“Đồ than đen, tránh xa tao!”
“Không được chạm vào đồ chơi của tao, bẩn chết đi được.”
Lần nào Tiểu Viễn cũng lẩn ra phía sau tôi.
Hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy ống quần bố.
Tôi thấy đau lòng.
Nhưng lại chẳng thể nói gì.
Bởi vì tôi biết…
Ở căn nhà này, tôi vốn không có quyền lên tiếng.
Hôm nay là tiệc Trung thu thường niên của nhà họ Thẩm.
Ở vùng ngoại ô thành phố có một căn biệt thự ba tầng thuộc nhà họ Thẩm.
Phía trước là sân, phía sau có vườn.
Cứ đến Trung thu, tất cả họ hàng đều tập trung về đây.
Những năm trước, mẹ vợ tôi luôn là người đứng ra chuẩn bị.
Nhưng năm nay đến lượt Lục Đình Đình.
Lục Đình Đình là em họ của vợ tôi.
Từ nhỏ đã được chiều chuộng nên tính khí cực kỳ ngang ngược.
Chồng cô ta là Chu Kiến Quốc, làm kinh doanh vật liệu xây dựng.
Mấy năm gần đây, anh ta kiếm được không ít tiền.
Vì vậy, tiếng nói của họ trong nhà họ Thẩm cũng ngày càng nặng ký.
Ba giờ chiều.
Gia đình ba người chúng tôi tới biệt thự.
Phòng khách lúc này đã đông nghịt người.
Trên bàn trà đặt đủ loại trái cây cùng bánh kẹo.
Tiểu Viễn nhìn thấy một chiếc bình pha lê cắm vài cành hoa quế.
Trẻ nhỏ vốn tò mò.
Thằng bé chỉ định tiến lại gần để ngửi hương hoa.
Không ngờ trong lúc sơ ý lại chạm nhẹ vào mép bàn.
Chiếc bình chỉ hơi rung lên một chút.
Thậm chí còn chưa rơi xuống.
Thế nhưng Lục Đình Đình vừa nhìn thấy đã lập tức nổi giận.
“Lục Cảnh Thâm! Anh quản con trai mình cho tốt! Chiếc bình cổ này tôi mua tận ba triệu tệ!”
Tiểu Viễn sợ hãi lùi lại một bước.
“Con… con không làm hỏng… Con chỉ muốn ngửi hoa thôi…”
“Còn dám cãi nữa à? Mày có biết chiếc bình này đáng bao nhiêu tiền không? Có bán cả mày đi cũng không đền nổi!”
Lục Đình Đình càng nói càng tức.
Cô ta đứng lên, bước thẳng tới chỗ Tiểu Viễn.
“Quỳ xuống xin lỗi ngay!”
Tiểu Viễn hoảng sợ, vội nép sát vào sau lưng tôi.
Tôi lập tức nói:
“Đình Đình, nó vẫn còn nhỏ, tôi thay nó xin lỗi. Hơn nữa bình vẫn chưa bị hỏng mà…”
“Chưa hỏng? Đợi đến khi nó thật sự vỡ thì còn kịp nữa sao?”
Lục Đình Đình đẩy mạnh tôi sang bên.
Sau đó cô ta túm lấy cánh tay Tiểu Viễn.
“Lại đây!”
Tiểu Viễn cố giãy ra.
Ngay lúc đó.
“Chát!”
Một cái tát mạnh giáng xuống.
Âm thanh ấy…
Giống như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Má con trai tôi lập tức sưng đỏ.
Khóe miệng rỉ ra một đường máu.
Thằng bé đau đến mức thậm chí không khóc nổi.
Chỉ mở to đôi mắt nhìn tôi.
Trong khoảnh khắc đó.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Rồi…
Thẩm Thanh Tuyết ra tay.
Cô bật khỏi ghế sofa.
Chỉ hai bước đã đứng trước mặt Lục Đình Đình.
“Chát!”
Một cái tát vào má trái.
“Chát!”
Một cái tát vào má phải.
“Chát!”
Lại thêm một cái vào má trái.
“Chát!”
Cuối cùng là một cái vào má phải.
Cả đại sảnh im lặng đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng thở.
Thẩm Thanh Tuyết lạnh lùng nhìn Lục Đình Đình.
“Cô dám đánh con trai tôi một cái…”
“…tôi sẽ trả lại cô gấp bốn.”
Lục Đình Đình ôm lấy mặt.
Phải mất vài giây cô ta mới hoàn hồn.
“Cô… cô dám đánh tôi?”
“Đánh thì đã sao?”
Giọng Thẩm Thanh Tuyết không hề lớn.
Nhưng từng chữ đều khiến người nghe cảm thấy như những chiếc đinh đóng thẳng vào tai.
“Con trai của Thẩm Thanh Tuyết tôi…”
“…chưa đến lượt cô dạy bảo.”
Chu Kiến Quốc, chồng của Lục Đình Đình, lập tức đứng bật dậy.
Sắc mặt anh ta khó coi vô cùng.
“Thanh Tuyết, cô quá đáng rồi! Cho dù Đình Đình có sai thì cô cũng không thể đánh người!”
“Tôi quá đáng?”
Thẩm Thanh Tuyết cười lạnh.
“Lúc vợ anh đánh con trai tôi…”
“…sao anh không nói cô ấy quá đáng?”
Mẹ vợ tôi, Lý Tú Chi, vội bước ra hòa giải.
“Được rồi, được rồi, đều là người một nhà cả, đừng làm mất hòa khí nữa. Đình Đình, con cũng thật là, sao lại đi so đo với một đứa trẻ?”
“Mợ!”
Lục Đình Đình vừa khóc vừa hét lên.
“Mợ nghe cô ấy nói gì chưa! Cô ấy tát cháu bốn cái! Chuyện này chưa thể bỏ qua!”
“Chưa thể bỏ qua?”
Thẩm Thanh Tuyết nắm lấy tay Tiểu Viễn.
“Báo cảnh sát cũng được. Đi giám định thương tích cũng được. Tôi sẽ theo đến cùng.”
“Dù sao camera trong phòng khách cũng ghi lại rất rõ.”
“Là cô ra tay trước.”
Sắc mặt Lục Đình Đình lập tức biến đổi.
Đến lúc này cô ta mới nhớ ra trong phòng khách có camera giám sát.
Cô ta nghiến răng, nhìn chằm chằm về phía tôi.
“Lục Cảnh Thâm!”
“Anh cứ đứng nhìn vợ anh bắt nạt tôi như vậy sao?”
Tôi cúi đầu.
Không nói gì.
Tôi còn có thể nói gì?
Trong căn nhà này…
Vốn dĩ tôi chỉ là một người ngoài.
Thanh Tuyết chịu đứng ra bảo vệ tôi và con trai, tôi đã vô cùng biết ơn.
Nếu lúc này tôi lại nói thêm điều gì…
Chỉ khiến tình hình càng khó xử hơn.
“Được rồi.”
Cuối cùng, bố vợ tôi, Thẩm Quốc Hoa, lên tiếng.
“Hôm nay là Trung thu. Người một nhà đáng lẽ phải đoàn tụ. Làm ầm ĩ thế này còn ra thể thống gì?”
“Đình Đình, con lên lầu chườm mặt trước đi.”
“Thanh Tuyết, con cũng đưa Tiểu Viễn lên nghỉ ngơi.”
Thẩm Thanh Tuyết bế con trai lên.
Không một lần quay đầu.
Tôi lặng lẽ đi theo phía sau.
Trong lòng tôi lúc ấy có đủ loại cảm xúc đan xen.
Vào phòng.
Thanh Tuyết nhẹ nhàng đặt Tiểu Viễn xuống giường.
Sau đó cẩn thận lau vết thương trên mặt con.
Thằng bé đã không khóc nữa.
Nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, tràn đầy tủi thân.
“Mẹ…”
“Vì sao cô lại đánh con?”
Bàn tay Thanh Tuyết dừng lại.
Cô đưa tay xoa đầu con trai.
“Vì cô ấy làm sai.”
“Người lớn không được đánh trẻ con.”
“Nhưng bà ngoại nói…”
“Người lớn đánh trẻ con là bởi vì trẻ con không ngoan.”
“Điều đó không đúng.”
Thanh Tuyết nhìn thẳng vào mắt con.
“Cho dù xảy ra chuyện gì, người lớn cũng không được đánh trẻ con.”
“Tiểu Viễn không làm sai điều gì.”
“Chỉ là cô ấy quá hung dữ mà thôi.”
Tiểu Viễn chớp chớp mắt.
“Vậy… mẹ đánh cô… cũng là sai sao?”
Thanh Tuyết sững lại.
Sau đó cô mỉm cười.
“Mẹ đánh cô…”
“Là vì mẹ phải bảo vệ Tiểu Viễn.”
“Nếu có người bắt nạt con…”
“Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con.”
Tiểu Viễn gật đầu.
Dường như thằng bé đã hiểu.
Nhưng cũng giống như vẫn chưa hoàn toàn hiểu.
Tôi đứng ở cửa.
Lặng lẽ nhìn hai mẹ con.
Sống mũi bỗng nhiên cay lên.
Thanh Tuyết quay đầu nhìn tôi.
“Sao anh không nói gì?”
“Tôi…”
Tôi mở miệng.
Nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
“Cảm ơn em, Thanh Tuyết.”
“Cảm ơn gì chứ?”
“Tiểu Viễn là con trai em.”
“Nếu em không bảo vệ con thì ai sẽ bảo vệ nữa?”
“Nhưng làm như vậy…”
“Quan hệ giữa em với Đình Đình…”
“Quan hệ thì đã sao?”
Thanh Tuyết lập tức ngắt lời tôi.
“Cô ta đánh con trai em.”
“Em còn phải khách sáo với cô ta sao?”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh có thể mạnh mẽ hơn một chút được không?”
“Lần nào cũng thế.”
“Người ta bắt nạt đến tận nơi rồi mà anh vẫn chẳng nói một câu.”
Tôi cúi đầu.
Không thể phản bác.
Cô ấy nói đúng.
Tôi quá mềm yếu.
Suốt năm năm qua.
Tôi luôn cảm thấy mình nợ nhà họ Thẩm.
Cho nên chuyện gì cũng nhẫn nhịn.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ…
Sự nhẫn nhịn của tôi…
Cuối cùng chỉ đổi lại sự coi thường dành cho tôi và con trai.
“Ngày mai em sẽ đưa Tiểu Viễn về nhà ngoại ở vài ngày.”
Thanh Tuyết bình tĩnh nói.
“Còn anh…”
“Hãy tự suy nghĩ thật kỹ.”
“Rốt cuộc anh có còn muốn tiếp tục sống trong căn nhà này nữa hay không.”
Nói xong.
Cô bế Tiểu Viễn vào phòng tắm.
Chỉ còn một mình tôi đứng trong phòng.
Tôi lặng lẽ nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ đang dần tối.
Dưới tầng vọng lên tiếng cười nói và tiếng cụng ly náo nhiệt.
Nhà họ Thẩm đang quây quần dùng bữa đoàn viên.
Không ai lên gọi chúng tôi.
Có lẽ…
Trong mắt họ.
Gia đình ba người chúng tôi…
Chưa bao giờ thực sự được xem là người nhà họ Thẩm.
Tôi lấy điện thoại ra.
Tìm đến một số điện thoại đã rất lâu không liên lạc.
Tôi do dự thật lâu.
Cuối cùng…
Vẫn nhấn nút gọi.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia.
“A lô?”
“Là tôi.”
“Lục Cảnh Thâm.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó giọng nói lập tức trở nên cung kính.
“Ông chủ.”
“Cuối cùng ngài cũng gọi.”
“Giúp tôi điều tra một chuyện.”
“Ngài cứ dặn.”
“Chồng của em họ tôi, Chu Kiến Quốc.”
“Việc kinh doanh vật liệu xây dựng của anh ta gần đây thế nào?”
“Xin ông chủ chờ một chút.”
Ngay sau đó, tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên.
Vài phút sau, đối phương nói:
“Ông chủ.”
“Công ty của Chu Kiến Quốc gần đây đã mất khả năng duy trì dòng tiền.”
“Nợ nần chồng chất.”
“Hiện tại anh ta đang chạy khắp nơi để vay tiền.”
“Nghe nói còn bắt đầu vay với lãi suất cao.”
Tôi hơi nheo mắt.
“Anh ta nợ bao nhiêu?”
“Ước tính sơ bộ…”
“Ít nhất tám triệu tệ.”
“Đã như vậy còn giả vờ là người có tiền?”
“Anh ta chỉ đang cố chống đỡ.”
“Mục đích là lừa người nhà họ Thẩm cho vay tiền để xoay vòng vốn.”
Tôi cúp điện thoại.
Lặng lẽ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Thì ra là vậy.
Bảo sao hôm nay Lục Đình Đình lại ngang ngược như thế.
Hóa ra…
Cô ta đang gấp rút tạo dựng uy thế.
Để sau này mọi người đều ngoan ngoãn lấy tiền ra giúp cô ta.
Đáng tiếc.
Lần này…
Cô ta đã tính sai.
Điều cô ta không nên làm nhất…
Chính là động vào con trai tôi.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Nhìn số dư trong tài khoản.
Khoản 4,2 triệu tệ vốn dự định dùng để mua xe cho Lục Đình Đình…
Vẫn còn nguyên trong tài khoản.
Xem ra.
Đã đến lúc…
Tôi phải sắp xếp lại số tiền này.
…
Sau bữa tiệc Trung thu.
Bầu không khí trong nhà họ Thẩm trở nên kỳ quái vô cùng.
Bề ngoài.
Mọi người vẫn giả vờ hòa thuận như thể chưa từng có chuyện gì.
Nhưng sau lưng.
Những lời bàn tán chưa từng dừng lại.
“Nghe gì chưa?”
“Thanh Tuyết vì ông chồng nhà quê của mình mà tát em họ tận bốn cái.”
“Chứ còn gì nữa.”
“Đến giờ mặt Đình Đình vẫn còn sưng.”
“Cái tên Lục Cảnh Thâm đó có gì tốt chứ?”
“Không tiền.”
“Không năng lực.”
“Không hiểu Thanh Tuyết bị ma xui quỷ khiến thế nào mà nhất quyết cưới cậu ta.”
Những lời ấy truyền đến tai Thanh Tuyết.
Cô không hề giải thích.
Chỉ lặng lẽ đưa Tiểu Viễn về nhà ngoại.
Còn tôi…
Một mình ở lại căn nhà cũ của nhà họ Thẩm.
Ngày nào cũng phải đối diện với thái độ của bố mẹ vợ.
Mẹ vợ, Lý Tú Chi, không nói gì.
Nhưng thái độ của bố vợ, Thẩm Quốc Hoa, đã lạnh nhạt hơn trước rất nhiều.
“Cảnh Thâm.”
Thẩm Quốc Hoa ngồi trong phòng làm việc.
Vừa hút thuốc, ông vừa chậm rãi nói:
“Thanh Tuyết về nhà ngoại ở vài hôm cũng tốt.”
“Để hai đứa bình tĩnh lại.”
“Con cũng biết.”
“Nhà họ Thẩm chúng ta ở thành phố này cũng là một gia đình có danh tiếng.”
“Chuyện xảy ra như vậy…”
“Thể diện quả thật không đẹp.”
“Con hiểu.”
Tôi khẽ đáp.
“Hiểu là tốt.”
Ông gạt tàn thuốc.
“Bố đã nói chuyện với Đình Đình.”
“Chuyện này coi như kết thúc.”
“Nhưng con phải nhớ.”
“Sau này ra ngoài làm việc…”
“Phải biết giữ chừng mực.”
Giữ chừng mực.
Ông nói rất nhẹ.
Nhưng hai chữ ấy…
Lại nặng như ngàn cân.
Ý của ông đã quá rõ.
Ông muốn tôi hiểu thân phận của mình.
Tôi khẽ gật đầu.
Sau đó im lặng rời khỏi phòng làm việc.
Tôi trở về phòng ngủ.
Nằm ngửa trên giường.
Mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Đầu óc trống rỗng.
Điện thoại bất chợt rung lên.
Là tin nhắn của Thẩm Thanh Tuyết.
“Tiểu Viễn ngủ rồi.”
“Thằng bé nói nhớ bố.”
Nhìn những dòng chữ đó.
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
“Tôi cũng nhớ hai mẹ con.”
“Vậy ngày mai anh đến đón bọn em nhé?”
“Được.”
Sáng sớm hôm sau.
Tôi lái xe đến nhà Thanh Tuyết.
Căn hộ của cô nằm trong một khu dân cư cao cấp ở phía đông thành phố.
Đó là tài sản ông ngoại để lại cho cô.
Bố mẹ cô đã ly hôn từ nhiều năm trước.
Mẹ cô tái hôn rồi sang nước ngoài sinh sống.
Bố cô cũng lập gia đình mới.
Từ đó.
Ông gần như không còn liên lạc với cô nữa.
Thật ra…
Thanh Tuyết cũng giống tôi.
Đều là những người cô độc.
Có lẽ…
Chính vì vậy.
Cô mới lựa chọn tôi.
Hai con người cô đơn.
Dựa vào nhau để sưởi ấm.
Khi tôi tới nơi.
Thanh Tuyết đang nấu cơm trong bếp.
Tiểu Viễn ngồi ngoài phòng khách xem tivi.
Vừa nhìn thấy tôi.
Thằng bé lập tức chạy tới.
Ôm chặt lấy chân tôi.
“Bố!”
Tôi ngồi xổm xuống.
Bế con lên.
Vết thương trên mặt gần như đã biến mất.
Chỉ còn lại một vệt đỏ rất nhạt.
“Còn đau không?”
“Không đau nữa ạ.”
Tiểu Viễn lắc đầu.
“Mẹ bôi thuốc cho con rồi.”
“Mát lắm.”
“Dễ chịu lắm ạ.”
“Vậy thì tốt.”
Thanh Tuyết thò đầu ra khỏi bếp.
“Anh đến rồi à?”
“Rửa tay rồi vào ăn cơm.”
Ba người chúng tôi ngồi quanh bàn ăn.
Thanh Tuyết nấu vài món gia đình.
Món nào cũng rất ngon.
Tôi ăn liền hai bát cơm.
Trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp khác thường.
“Cảnh Thâm.”
“Anh có từng nghĩ đến chuyện đổi việc chưa?”
Thanh Tuyết bất chợt hỏi.
Tôi hơi ngẩn ra.
“Đổi việc?”
“Ừ.”
“Bây giờ anh làm giám sát ở công trường.”
“Mỗi tháng cũng chỉ kiếm được vài nghìn tệ.”
Cô đặt đũa xuống.
“Hay anh sang Tập đoàn Thẩm thị làm đi.”
“Em sẽ nói với bố.”
“Để ông sắp xếp cho anh một vị trí phù hợp.”
“Tôi…”
“Em biết anh không thích dựa vào người khác.”
“Nhưng chuyện này không phải nhờ vả.”
Thanh Tuyết nghiêm túc nhìn tôi.
“Anh là con rể nhà họ Thẩm.”
“Làm việc cho công ty của gia đình mình.”
“Đó là chuyện rất bình thường.”
Tôi im lặng.
Thật ra.
Tôi không phải chưa từng nghĩ tới.
Nhưng tôi biết.
Chỉ cần tôi bước vào Thẩm thị.
Trên người tôi lập tức sẽ bị đóng một cái mác…
“Dựa vào vợ.”
Đến lúc ấy.
Những người kia sẽ càng coi thường tôi.
“Để tôi suy nghĩ thêm.”
“Anh còn muốn suy nghĩ gì nữa?”
Giọng Thanh Tuyết đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh có còn là đàn ông không?”
“Có thể có chút chí tiến thủ được không?”
“Anh nhìn Chu Kiến Quốc đi.”
“Cho dù nhân phẩm chẳng ra gì.”
“Nhưng ít nhất sự nghiệp của người ta cũng thành công.”
“Còn anh?”
“Ngoài nhẫn nhịn và vô dụng ra…”
“Anh còn làm được gì?”
Những lời đó…
Thật sự rất nặng.
Tôi đặt đũa xuống.
Lặng lẽ nhìn cô.
“Thanh Tuyết.”
“Tôi biết…”
“Em vẫn luôn coi thường tôi.”
“Em chưa từng coi thường anh.”
Thanh Tuyết lập tức phủ nhận.
“Em chỉ sốt ruột thay anh.”
“Nếu vậy…”
“Thì đừng ép tôi nữa.”
“Em ép anh?”
Thanh Tuyết bật cười.
“Nếu em thật sự muốn ép anh…”
“Thì em đã ly hôn với anh từ lâu rồi.”
Câu nói ấy…
Giống như một chiếc gai nhọn.
Đâm thẳng vào tim tôi.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
Không ai chịu nhường ai.
Tiểu Viễn nhìn bố.
Rồi lại nhìn mẹ.
Thằng bé lo lắng nói:
“Bố… mẹ…”
“Đừng cãi nhau nữa được không?”
Thanh Tuyết hít sâu một hơi.
Sau đó bế Tiểu Viễn lên.
“Đi.”
“Mẹ đưa con ra ngoài chơi.”
Cánh cửa đóng lại.
Chỉ còn một mình tôi ngồi trước bàn ăn.
Nhìn những món ăn vẫn còn dang dở.
Ngoài cửa sổ.
Ánh nắng vẫn rực rỡ.
Nhưng trong lòng tôi…
Lại như bị mây đen bao phủ.
Đúng lúc đó.
Điện thoại lại reo.
Là Lục Đình Đình gọi tới.
Tôi do dự vài giây.
Cuối cùng vẫn nghe máy.
“Anh.”
“Anh đang ở đâu vậy?”
“Ở nhà.”
“Vậy thì tốt quá.”
“Em có chuyện muốn nói với anh.”
Giọng Lục Đình Đình thân mật đến mức giống như chuyện xảy ra mấy hôm trước…
Chưa từng tồn tại.
“Em đang ở quán cà phê mới mở trong trung tâm thành phố.”
“Anh qua đây một chuyến nhé.”
“Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại sao?”
“Ôi dào.”
“Gặp nhau rồi nói.”
“Anh đến nhanh nhé.”
Nói xong.
Cô ta lập tức cúp máy.
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Khóe môi hơi nhếch lên.
Một nụ cười lạnh.
Không chịu nổi nữa rồi sao?
Tôi thay quần áo.
Lái xe vào trung tâm thành phố.
Quán cà phê được trang trí rất tinh xảo.
Chỉ nhìn qua cũng có thể nhận ra…
Mức tiêu dùng ở đây không thấp.
Lục Đình Đình ngồi cạnh cửa sổ.
Trên mặt cô ta vẫn đeo khẩu trang.
Che kín gương mặt chưa hết sưng.
Vừa thấy tôi bước vào.
Cô ta lập tức vẫy tay.
“Anh!”
“Bên này!”
Tôi bước tới.
Kéo ghế ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ mang thực đơn tới.
Tôi tùy tiện gọi một ly Americano.
Lục Đình Đình tháo khẩu trang.
Một bên mặt vẫn còn sưng đỏ.
“Anh nhìn đi.”
“Chị dâu ra tay cũng nặng thật đấy.”
“Là em đánh Tiểu Viễn trước.”
“Lúc đó em chỉ nhất thời nóng giận thôi mà.”
Lục Đình Đình bĩu môi.
“Hơn nữa…”
“Chiếc bình đó thực sự rất đắt.”
“Em sợ thằng bé làm vỡ.”
“Nhưng bình có vỡ đâu.”
“Em biết là chưa vỡ.”
“Nhưng lúc ấy em cuống quá còn gì.”
Cô ta nhích người tới gần.
“Anh.”
“Hay chuyện này chúng ta bỏ qua đi?”
“Dù sao cũng là người một nhà.”
“Đừng vì một chuyện nhỏ mà làm mất hòa khí.”
“Nếu có chuyện gì thì em cứ nói thẳng.”
Lục Đình Đình cười.
Sau đó lấy một tập tài liệu từ trong túi xách ra.
“Là thế này.”
“Gần đây em với anh Kiến Quốc nhìn trúng một dự án.”
“Đảm bảo chỉ có lời chứ không thể lỗ.”
“Nhưng vốn trong tay vẫn còn thiếu một chút.”
“Cho nên muốn mượn anh ít tiền để xoay vòng.”
Tôi liếc nhìn tập tài liệu.
Trên bìa viết rõ:
Kế hoạch mở rộng Khu kinh doanh vật liệu xây dựng.
“Em muốn vay bao nhiêu?”
“Không nhiều.”
“Chỉ ba triệu tệ thôi.”
Lục Đình Đình giơ ba ngón tay.
“Anh cứ yên tâm.”
“Cùng lắm nửa năm.”
“Em sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi.”
“Tôi lấy đâu ra ba triệu tệ?”
“Anh thì không có.”
“Nhưng chị dâu có.”
Cô ta chớp mắt.
“Chẳng phải tiền của chị dâu đều do anh quản lý sao?”
“Anh cứ tạm thời rút ra cho bọn em dùng.”
“Đợi kiếm được tiền.”
“Bọn em sẽ trả đủ vốn và lãi.”
Tôi nâng ly cà phê.
Nhấp nhẹ một ngụm.
Không nói gì.
“Anh.”
“Đây là cơ hội hiếm có đấy.”
Lục Đình Đình vẫn tiếp tục thuyết phục.
“Anh nghĩ xem.”
“Anh ở nhà họ Thẩm bao nhiêu năm rồi.”
“Anh có chút địa vị nào đâu.”
“Nếu lần này kiếm được một khoản lớn.”
“Sau này còn ai dám coi thường anh?”
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
“Còn suy nghĩ gì nữa?”
“Cơ hội trôi qua thì sẽ không quay lại đâu.”
Lục Đình Đình rõ ràng đã bắt đầu sốt ruột.
“Nếu anh vẫn chưa yên tâm…”
“Em có thể lấy cổ phần công ty của anh Kiến Quốc thế chấp cho anh.”
“Tôi sẽ cân nhắc.”
“Được rồi.”
“Anh nghĩ kỹ rồi gọi cho em.”
Lục Đình Đình đứng dậy.
“À đúng rồi.”
“Chuyện này đừng nói cho chị dâu biết.”
“Phụ nữ tóc dài óc ngắn.”
“Họ không hiểu những chuyện làm ăn đâu.”
Nói xong.
Cô ta quay người rời khỏi quán.
Chỉ còn mình tôi ngồi lại.
Tôi lặng lẽ nhìn dòng xe tấp nập ngoài cửa kính.
Đúng lúc đó.
Điện thoại lại reo.
Lần này…
Là một số lạ.
“A lô.”
“Xin hỏi có phải anh Lục Cảnh Thâm không?”
“Là tôi.”
“Xin hỏi anh là ai?”
“Tôi là bác sĩ của Bệnh viện Nhân dân thành phố.”
“Bố anh, ông Lục Đại Hải, đang được cấp cứu tại bệnh viện chúng tôi.”
“Tình hình hiện tại không được khả quan.”
“Hy vọng anh lập tức tới đây.”
Tôi bật dậy.
Tim như ngừng đập.
“Bố tôi xảy ra chuyện gì?”
“Ông cụ đột ngột bị xuất huyết não.”
“Hiện tại vẫn đang cấp cứu.”
“Nếu có thể…”
“Anh nên đưa người nhà cùng tới.”
Tôi lao ra khỏi quán cà phê.
Lên xe.
Phóng hết tốc lực tới bệnh viện.
Đèn phòng cấp cứu vẫn sáng.
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang.
Hai bàn tay run lên không ngừng.
Mẹ tôi mất khi tôi còn nhỏ.
Một mình bố nuôi tôi trưởng thành.
Ông cho tôi ăn học.
Cho tôi học đại học.
Không biết đã phải trải qua bao nhiêu khổ cực.
Sau này.
Khi tôi ở rể nhà họ Thẩm.
Ông chỉ cười.
Nói rằng không sao.
Chỉ cần tôi sống tốt là được.
Nhưng…
Tôi chưa từng để ông được hưởng một ngày nhàn nhã.
Đèn phòng cấp cứu đột nhiên tắt.
Bác sĩ bước ra.
Tháo khẩu trang.
“Tạm thời bệnh nhân đã vượt qua cơn nguy kịch.”
“Nhưng tình trạng vẫn chưa ổn định.”
“Cần tiếp tục theo dõi vài ngày trong phòng chăm sóc đặc biệt.”
“Tôi có thể vào gặp ông ấy không?”
“Hiện giờ thì chưa.”
“Đợi tình trạng ổn định hơn rồi hãy vào.”
Tôi gật đầu.
Dựa lưng vào tường.
Thở ra một hơi thật dài.
Đúng lúc đó.
Điện thoại lại vang lên.
Là Thanh Tuyết.
“Cảnh Thâm.”
“Anh đang ở đâu?”
“Tiểu Viễn sốt rồi.”
“Anh mau tới đây!”
Tôi vội vã chạy tới khoa Nhi.
Thanh Tuyết đang ôm Tiểu Viễn ngồi trong phòng truyền dịch.
Gương mặt thằng bé đỏ bừng vì sốt.
Trên trán dán một miếng hạ sốt.
Đôi mắt nhắm nghiền.
Ngủ mê man.
“Sao lại thế này?”
“Sáng nay chẳng phải vẫn còn khỏe sao?”
“Em cũng không biết.”
Mắt Thanh Tuyết đỏ hoe.
“Chiều tự nhiên con bắt đầu sốt.”
“Bác sĩ nói có thể là cảm cúm do vi-rút.”
“Phải truyền dịch rồi tiếp tục theo dõi.”
Tôi đưa tay sờ trán con.
Nóng rẫy.
Nóng đến mức khiến người ta hoảng hốt.
“Để tôi bế con.”
“Em nghỉ một lát đi.”
“Không cần.”
“Em tự bế được.”
Giọng cô lạnh nhạt.
Rõ ràng vẫn còn giận chuyện giữa trưa.
Tôi không nói thêm.
Chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.
Phòng truyền dịch đông kín người.
Tiếng trẻ con khóc vang lên khắp nơi.
Tiểu Viễn ngủ không yên.
Thỉnh thoảng lại nhíu mày.
Thanh Tuyết nhẹ nhàng vỗ lưng con.
Khẽ hát một khúc ru.
Nhìn cảnh ấy.
Trong lòng tôi tràn đầy áy náy.
Những năm qua.
Thanh Tuyết đi theo tôi.
Thật sự đã chịu quá nhiều thiệt thòi.
Với điều kiện của cô.
Hoàn toàn có thể lấy một người môn đăng hộ đối.
Một cậu ấm nhà giàu.
Có thể sống một cuộc đời sung túc, đầy đủ.
Nhưng cô…
Lại chọn tôi.
Một kẻ nghèo trắng tay.
Còn tôi.
Ngay cả việc cho vợ con một cuộc sống tốt hơn…
Cũng không làm được.
“Thanh Tuyết.”
“Tôi xin lỗi.”
Cô ngẩng đầu nhìn tôi.
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Đã khiến em phải chịu khổ suốt những năm qua.”
Thanh Tuyết khựng lại.
Rồi cúi đầu.
Không nói gì.
“Tôi sẽ cố gắng.”
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Tôi sẽ để hai mẹ con có một cuộc sống thật tốt.”
“Đừng nói những lời ấy nữa.”
Cô khẽ rút tay về.
“Cứ giải quyết chuyện trước mắt trước đã.”
“Chuyện trước mắt?”
“Vừa rồi bố em gọi điện.”
Thanh Tuyết khẽ thở dài.
“Ông nói Đình Đình đã tìm tới ông.”
“Nói rằng anh đồng ý cho cô ta vay ba triệu tệ để xoay vòng vốn.”
“Ông hỏi em có phải vậy không.”
“Tôi chưa từng đồng ý.”
“Em biết.”
“Anh chưa đồng ý.”
“Nhưng cô ta nói…”
“Thái độ của anh không rõ ràng.”
“Khiến cô ta nghĩ mình vẫn còn hy vọng.”
Thanh Tuyết nhìn thẳng vào tôi.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh có thể dứt khoát hơn không?”
“Không đồng ý thì cứ từ chối.”
“Đừng để người khác nuôi hy vọng.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Còn nữa.”
“Bố em nói.”
“Nếu anh thật sự muốn giúp Đình Đình.”
“Ông ấy có thể đứng ra bảo lãnh.”
Thanh Tuyết dừng lại một chút.
“Nhưng em khuyên anh…”
“Đừng nhúng tay vào.”
“Công ty của Chu Kiến Quốc sắp không chống đỡ nổi nữa.”
“Tiền ném vào đó…”
“Chỉ có mất trắng.”
“Tôi biết.”
“Anh biết là tốt.”
Đến khi truyền xong chai dịch cuối cùng…
Đã mười giờ đêm.
Tiểu Viễn đã hạ sốt.
Tinh thần thằng bé cũng tốt lên rất nhiều.
Gia đình ba người chúng tôi trở về nhà.
Thanh Tuyết dỗ Tiểu Viễn ngủ.
Còn cô cũng mệt đến mức vừa nằm xuống giường đã thiếp đi.
Tôi một mình ngồi trong phòng khách.
Mở máy tính.
Tra cứu một số tài liệu.
Công ty vật liệu xây dựng của Chu Kiến Quốc…
Bề ngoài trông có vẻ kinh doanh rất phát đạt.
Nhưng trên thực tế…
Đã nợ nần chồng chất.
Anh ta còn thiếu các nhà cung cấp một khoản tiền hàng rất lớn.
Tiền lương công nhân cũng đã bị nợ suốt mấy tháng.
Sở dĩ anh ta chạy khắp nơi vay tiền…
Chỉ là để lấp cái hố tài chính đó.
Nhưng…
Cái hố quá lớn.
Lớn đến mức căn bản không thể lấp đầy.
Lục Đình Đình tìm tôi vay tiền.
Có lẽ cũng vì cô ta thật sự đã hết cách xoay xở.
Nếu tôi cho vay khoản tiền này…
Khả năng rất lớn sẽ là…
Tiền một khi đưa đi thì chẳng bao giờ lấy lại được.
Nhưng nếu không cho vay…
Người nhà họ Thẩm nhất định sẽ nói tôi keo kiệt.
Thấy chết mà không cứu.
Tiến cũng khó.
Lùi cũng chẳng xong.
Tôi cầm điện thoại lên.
Gọi cho người kia.
“Giúp tôi điều tra báo cáo tài chính chi tiết của công ty Chu Kiến Quốc.”
“Càng chi tiết càng tốt.”
“Vâng, ông chủ.”
“Còn nữa.”
“Giúp tôi hẹn Giám đốc tài chính của Tập đoàn Thẩm thị.”
“Tôi có chuyện cần gặp.”
“Đã rõ.”
Tôi cúp máy.
Tựa người vào ghế sofa.
Khẽ nhắm mắt.
Đầu óc rối bời.
Có quá nhiều chuyện phải giải quyết.
Bệnh tình của bố.
Sức khỏe của Tiểu Viễn.
Tâm trạng của Thanh Tuyết.
Khoản tiền Lục Đình Đình muốn vay.
Khoản nợ của Chu Kiến Quốc…
Mỗi chuyện đều đè nặng trên vai tôi.
Nặng đến mức…
Tôi gần như không thể thở nổi.
…
Sáng sớm hôm sau.
Tôi tới bệnh viện.
Bố đã được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng bệnh thường.
Tinh thần ông cũng tốt hơn rất nhiều.
Vừa nhìn thấy tôi.
Ông liền cười.
“Thằng nhóc thối.”
“Bố còn tưởng…”
“Đời này sẽ không gặp được con nữa.”
“Bố.”
“Bố nói linh tinh gì vậy?”
“Sức khỏe bố vẫn tốt mà.”
“Tốt cái gì.”
“Già rồi.”
“Vô dụng rồi.”
Bố khẽ thở dài.
“Con dâu bố đâu?”
“Sao không thấy đến?”
“Tiểu Viễn bị ốm.”
“Thanh Tuyết đang ở nhà chăm con.”
“À.”
“Trẻ con quan trọng hơn.”
“Đừng bắt con bé phải chạy tới chăm ông già này.”
Bố xua tay.
“Con về đi.”
“Một mình bố không sao.”
“Con ngồi với bố thêm một lát.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên giường.
Gọt một quả táo.
Rồi đưa cho bố.
Bố cắn một miếng.
Vừa nhai vừa nói:
“Cảnh Thâm.”
“Bố có chuyện muốn nói với con.”
“Bố cứ nói đi.”
“Trong tay bố…”
“Vẫn còn một ít tiền tiết kiệm.”
“Không nhiều.”
“Nhưng cũng khoảng một triệu tệ.”
Bố vừa ăn táo vừa nói.
“Ban đầu bố định giữ lại.”
“Để sau này nếu con cần gấp thì còn có.”
“Nhưng bây giờ…”
“Sức khỏe bố như thế này.”
“Không biết ngày nào sẽ đi.”
“Cho nên bố muốn đưa hết cho con trước.”
“Con không lấy.”
“Bố cứ giữ đi.”
“Cầm lấy!”
Bố trừng mắt nhìn tôi.
“Con tưởng bố không biết…”
“Con sống thế nào ở nhà họ Thẩm sao?”
“Không có tiền.”
“Thì lưng cũng chẳng thể thẳng lên.”
“Khoản tiền này.”
“Con cứ cầm lấy.”
“Cần dùng thì cứ dùng.”
“Đừng tiếc.”
Nhìn gương mặt già nua của bố.
Sống mũi tôi cay lên.
“Bố.”
“Bố yên tâm.”
“Con sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa.”
“Vậy thì tốt.”
Bố khẽ vỗ lên tay tôi.
“Nhớ kỹ.”
“Làm người phải có cốt khí.”
“Nhà mình nghèo thì nghèo.”
“Nhưng tuyệt đối không được để người khác coi thường.”
…
Rời bệnh viện.
Tôi nhận được điện thoại của bố vợ.
“Cảnh Thâm.”
“Đến công ty một chuyến.”
“Bố có chuyện muốn nói.”
“Vâng.”
“Con tới ngay.”
Trụ sở chính của Tập đoàn Thẩm thị nằm giữa trung tâm thành phố.
Tòa nhà văn phòng cao lớn sừng sững.
Riêng Thẩm thị đã sử dụng trọn vẹn năm tầng.
Khi tôi tới nơi.
Thư ký của bố vợ đã đứng đợi trước cửa.
“Anh Lục.”
“Tổng giám đốc Thẩm đang chờ anh trong phòng làm việc.”
Tôi đi theo cô ấy vào thang máy.
Trong suốt quãng đường.
Không ít nhân viên Thẩm thị nhìn về phía tôi.
Ánh mắt của họ rất phức tạp.
Có tò mò.
Có khinh thường.
Cũng có người mang theo vài phần thương hại.
Phòng làm việc của bố vợ nằm ở tầng cao nhất.
Qua ô cửa kính sát đất.
Có thể nhìn thấy toàn bộ đường chân trời thành phố.
Thẩm Quốc Hoa ngồi sau bàn làm việc.
Trên tay ông là một tập tài liệu.
Thấy tôi bước vào.
Ông ngẩng đầu.
“Đến rồi à?”
“Ngồi đi.”
Tôi khẽ gật đầu.
Rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Thẩm Quốc Hoa đẩy tập tài liệu về phía tôi.
“Đây là báo cáo đánh giá dự án của Đình Đình.”
“Bố bảo phòng tài chính làm.”
Tôi mở ra xem.
Bên trong kín đặc những con số và vô số thuật ngữ chuyên ngành.
“Kết luận thế nào?”
“Kết luận là…”
“Dự án này có mức độ rủi ro rất cao.”
“Không khuyến khích đầu tư.”
Thẩm Quốc Hoa tháo kính.
“Nhưng Đình Đình là cháu gái của bố.”
“Bố không thể đứng nhìn nó rơi vào đường cùng.”
“Vì vậy…”
“Bố quyết định dùng danh nghĩa cá nhân cho nó vay hai triệu tệ.”
“Coi như giúp nó vượt qua cửa ải lần này.”
“Vậy…”
“Bố gọi con đến đây là có ý gì?”
“Bố hy vọng con cũng góp một phần.”
Thẩm Quốc Hoa nhìn thẳng vào tôi.
“Bố biết trong tay con đang có một khoản tiền.”
“Là Thanh Tuyết đưa cho con.”
“Vốn định dùng để mua xe cho Đình Đình.”
“Nếu bây giờ nó đang cần tiền gấp…”
“Hay cứ lấy khoản đó cho nó xoay vòng trước.”
“Còn chuyện mua xe…”
“Sau này tính cũng được.”
“Bố.”
“Khoản tiền đó…”
“Bố biết con định nói gì.”
Thẩm Quốc Hoa ngắt lời.
“Con yên tâm.”
“Bố sẽ không để con bỏ tiền vô ích.”
“Bố có thể viết giấy vay nợ cho con.”
“Lãi suất tính theo ngân hàng.”
“Đợi dự án của Đình Đình sinh lời.”
“Nó sẽ trả cả gốc lẫn lãi.”
Tôi im lặng.
Tôi hiểu rất rõ.
Thẩm Quốc Hoa đang buộc tôi phải lựa chọn.
Nếu đồng ý.
Khả năng rất lớn…
Khoản 4,2 triệu tệ kia sẽ mất trắng.
Nếu từ chối.
Trong mắt ông.
Tôi sẽ trở thành kẻ không biết điều.
Không coi trọng tình thân.
“Bố.”
“Chuyện này…”
“Con cần bàn với Thanh Tuyết trước.”
“Bàn cái gì?”
Thẩm Quốc Hoa rõ ràng không vui.
“Con là trụ cột gia đình.”
“Chuyện nhỏ như vậy cũng không tự quyết được sao?”
“Cảnh Thâm.”
“Đàn ông phải có dáng vẻ của đàn ông.”
“Suốt ngày rụt rè, do dự.”
“Còn ra thể thống gì?”
“Con hiểu rồi.”
“Vậy…”
“Ý con là đồng ý?”
“Tôi…”
Ngay khi tôi đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Cánh cửa phòng làm việc bất ngờ bị đẩy mạnh.
Thanh Tuyết bước vào.
Gương mặt lạnh như băng.
“Bố.”
“Bố không thể ép anh ấy như vậy.”
Thẩm Quốc Hoa nhíu mày.
“Thanh Tuyết.”
“Sao con lại tới đây?”
“Nếu con không tới…”
“Có phải bố định bán luôn chồng con không?”
Thanh Tuyết bước tới bên cạnh tôi.
“Khoản 4,2 triệu tệ đó…”
“Là tài sản riêng của con trước hôn nhân.”
“Con muốn sử dụng thế nào…”
“Là quyền của con.”
“Công ty của Lục Đình Đình đã nát đến mức nào…”
“Bố còn hiểu rõ hơn con.”
“Ném tiền vào đó…”
“Khác gì ném xuống nước?”
“Thanh Tuyết.”
“Con nói vậy là không đúng.”
“Đình Đình là em họ con.”
“Nó gặp khó khăn.”
“Người một nhà phải giúp nhau.”
“Giúp thì được.”
“Nhưng không phải giúp theo cách đó.”
Thanh Tuyết cười lạnh.
“Muốn vay tiền.”
“Được.”
“Đem tài sản ra thế chấp.”
“Nhà.”
“Xe.”
“Cổ phiếu.”
“Cái gì cũng được.”
“Muốn tay trắng bắt sói?”
“Dựa vào đâu?”
“Con…”
“Bố.”
Thanh Tuyết chậm rãi hạ giọng.
“Con biết bố có ý tốt.”
“Nhưng chuyện này…”
“Con và Cảnh Thâm đã có sắp xếp.”
“Khoản 4,2 triệu tệ ấy.”
“Bọn con còn có việc khác phải dùng.”
“Việc gì?”
Thanh Tuyết quay sang nhìn tôi.
“Cảnh Thâm.”
“Anh nói đi.”
Tôi hít sâu một hơi.
Lấy từ túi áo ra một tập tài liệu.
Đặt lên bàn.
Thẩm Quốc Hoa cau mày.
Ông cầm lên.
Lật từng trang.
Biểu cảm trên mặt ông…
Từ nghi hoặc.
Dần chuyển sang kinh ngạc.
“Đây là…”
“Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần?”
“Đúng.”
Tôi bình tĩnh trả lời.
“Tôi đã mua lại mười lăm phần trăm cổ phần của Tập đoàn Thẩm thị.”
“Hiện tại…”
“Tôi là cổ đông lớn thứ hai của công ty.”
“Khoản 4,2 triệu tệ đó…”
“Chính là tiền thanh toán cho thương vụ này.”
Thẩm Quốc Hoa mở lớn mắt.
Nhìn tôi như thể không thể tin nổi.
“Con…”
“Sao con lại có nhiều tiền như vậy?”
“Điều đó không quan trọng.”
Tôi từ từ đứng lên.
“Quan trọng là…”
“Kể từ hôm nay.”
“Mọi quyết định quan trọng của Tập đoàn Thẩm thị…”
“Đều phải có sự đồng ý của tôi.”
Cả phòng làm việc…
Lặng như tờ.
Thanh Tuyết siết chặt tay tôi.
Lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Thẩm Quốc Hoa ngồi phịch xuống ghế.
Gương mặt trắng bệch.
Đúng lúc đó.
Cửa phòng làm việc lại mở.
Một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào.
Trên tay ông ta cầm một tập hồ sơ.
“Chủ tịch Lục.”
“Tài liệu ngài yêu cầu…”
“Tôi đã chuẩn bị xong.”
Ông ta đưa tập hồ sơ cho tôi.
Tôi nhận lấy.
Không mở ra.
Mà đặt thẳng trước mặt Thẩm Quốc Hoa.
“Bố.”
“Đây là báo cáo kiểm toán đầy đủ của công ty Chu Kiến Quốc.”
Tôi nhìn thẳng vào ông.
“Hay là…”
“Bố xem trước.”
“Rồi hãy quyết định…”
“Có nên cho anh ta vay tiền hay không.”
Đôi tay Thẩm Quốc Hoa hơi run.
Ông chậm rãi mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên.
Một dòng chữ in đậm lập tức đập vào mắt.
“Công ty Vật liệu xây dựng Chu Kiến Quốc.”
“Mất khả năng thanh toán, đang trên bờ vực phá sản.”
Sắc mặt Thẩm Quốc Hoa lập tức thay đổi.
Ông bất ngờ gập mạnh tập hồ sơ lại.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cảnh Thâm.”
“Rốt cuộc…”
“Con là người thế nào?”
Tôi khẽ mỉm cười.
Đang định nói.
Thì điện thoại bỗng reo.
Tôi cúi đầu nhìn màn hình.
Là một số lạ.
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia đã truyền tới giọng nói đầy gấp gáp.
“Chủ tịch Lục.”
“Không xong rồi!”
“Có người đang âm thầm mua một lượng lớn cổ phiếu lưu hành của Tập đoàn Thẩm thị.”
“Bọn họ đã nắm giữ hai mươi ba phần trăm cổ phần.”
“Sắp vượt qua tỷ lệ cổ phần của ngài rồi!”
Nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất.
Đầu dây bên kia tiếp tục:
“Chủ tịch Lục.”
“Đối phương ra tay rất quyết liệt.”
“Chỉ trong một ngày đã mua thêm tám phần trăm cổ phiếu lưu hành.”
“Cộng với lượng cổ phần họ âm thầm nắm giữ trước đó.”
“Hiện tại…”
“Họ đã sở hữu hai mươi ba phần trăm cổ phần.”
Những ngón tay cầm điện thoại của tôi khẽ siết lại.
“Đã điều tra được là ai chưa?”
“Đối phương sử dụng rất nhiều tài khoản đứng tên hộ.”
“Tạm thời chưa thể truy ra nguồn gốc.”
“Nhưng căn cứ vào cách thức thao tác…”
“Rất có khả năng là một đội ngũ đầu tư chuyên nghiệp.”
“Tiếp tục điều tra.”
“Có tin tức gì…”
“Báo cho tôi ngay.”
“Rõ.”
Tôi cúp máy.
Trong phòng làm việc.
Không khí bỗng chìm vào im lặng.
Thẩm Quốc Hoa vẫn đứng sững.
Tập hồ sơ trong tay ông rơi xuống mặt bàn.
Phát ra một tiếng trầm đục.
“Cảnh Thâm.”
“Vừa rồi con nói là sao?”
“Có người đang thu mua cổ phần của Thẩm thị?”
“Đúng.”
Tôi cất điện thoại vào túi.
“Hơn nữa…”
“Tỷ lệ cổ phần của đối phương…”
“Đã vượt qua mười lăm phần trăm cổ phần của con.”
Sắc mặt Thanh Tuyết cũng trở nên nặng nề.
“Sao có thể?”
“Giá cổ phiếu Thẩm thị trước giờ vẫn rất ổn định.”
“Ai lại chọn lúc này để thu mua quy mô lớn?”
“Vấn đề chính là ở đó.”
Tôi bước đến trước cửa kính sát đất.
Nhìn đường chân trời thành phố.
“Giá cổ phiếu ổn định.”
“Điều đó chứng minh…”
“Đây không phải hành vi bình thường của thị trường.”
“Mà là có người cố ý.”
“Mục tiêu rất rõ.”
“Đoạt quyền kiểm soát Tập đoàn Thẩm thị.”
Thẩm Quốc Hoa đột nhiên đứng bật dậy.
“Không thể nào!”
“Thẩm thị là tâm huyết của ba thế hệ nhà họ Thẩm.”
“Người ngoài sao có thể dễ dàng cướp mất được?”
“Nếu chỉ là một thương vụ thâu tóm bình thường.”
“Quả thực rất khó.”
Tôi quay lại nhìn ông.
“Nhưng…”
“Nếu có người nắm được thông tin nội bộ.”
“Lại có nguồn vốn khổng lồ đứng phía sau.”
“Thì lại là chuyện khác.”
“Thông tin nội bộ?”
Thẩm Quốc Hoa nhíu chặt mày.
“Ý con là…”
“Có người bên trong tiếp tay?”
Tôi không lập tức trả lời.
Mà cầm tập hồ sơ kiểm toán của Chu Kiến Quốc lên.
Lật tới mấy trang phía sau.
“Bố.”
“Bố có từng nghĩ…”
“Tại sao công ty Chu Kiến Quốc rõ ràng đã mất khả năng thanh toán.”
“Vậy mà Lục Đình Đình vẫn dám chạy khắp nơi vay tiền?”
Thẩm Quốc Hoa khựng lại.
“Ý con là…”
“Công ty của Chu Kiến Quốc…”
“Chỉ là một cái vỏ rỗng.”
Tôi đẩy báo cáo tới trước mặt ông.
“Khoản nợ nhà cung cấp.”
“Nợ lương công nhân.”
“Cộng lại đã vượt quá mười triệu tệ.”
“Thế nhưng…”
“Anh ta chẳng những không thu hẹp kinh doanh.”
“Ngược lại còn tiếp tục mở rộng.”
“Khắp nơi tìm người góp vốn.”
“Bố không thấy kỳ lạ sao?”
“Ý con là…”
“Anh ta lấy tiền của người khác.”
“Để lấp cái hố của mình?”
“Không chỉ thế.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Tôi nghi ngờ…”
“Phía sau Chu Kiến Quốc…”
“Còn có người khác.”
“Người đó cung cấp đủ tiền cho anh ta.”
“Để duy trì vẻ ngoài hào nhoáng.”
“Mục đích…”
“Chính là thông qua Lục Đình Đình.”
“Từng bước thâm nhập vào nhà họ Thẩm.”
Thanh Tuyết hít mạnh một hơi.
“Ý anh là…”
“Đình Đình bị người khác lợi dụng?”
“Hiện giờ vẫn chưa thể kết luận.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng có một chuyện có thể chắc chắn.”
“Cuộc thu mua cổ phần hôm nay…”
“Tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.”
Cả phòng im lặng vài giây.
Thẩm Quốc Hoa chậm rãi hỏi:
“Cảnh Thâm.”
“Rốt cuộc con là ai?”
Tôi quay đầu.
Đối diện với ánh mắt dò xét của ông.
“Bố.”
“Câu hỏi ấy…”
“Quan trọng đến vậy sao?”
“Đương nhiên quan trọng!”
Giọng Thẩm Quốc Hoa bất chợt cao lên.
“Một thằng nhóc nghèo làm công trường như con…”
“Lấy đâu ra mấy chục triệu tệ để mua cổ phần Thẩm thị?”
“Một đứa con rể ở rể…”
“Sao lại có cả một đội ngũ đầu tư chuyên nghiệp làm việc cho mình?”
“Con…”
“Rốt cuộc có thân phận gì?”
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng.
“Bố.”
“Có một số chuyện…”
“Hiện tại con vẫn chưa thể nói.”
“Nhưng con có thể đảm bảo.”
“Con chưa từng có ác ý với Thẩm thị.”
“Càng chưa từng muốn làm tổn thương Thanh Tuyết và Tiểu Viễn.”
“Tình cảm con dành cho hai mẹ con…”
“Đều là thật lòng.”
“Vậy tại sao con không nói sự thật với bố?”
“Vì…”
“Vẫn chưa tới lúc.”
Tôi bình tĩnh nhìn Thẩm Quốc Hoa.
“Đợi đến khi con điều tra được kẻ đứng sau tất cả chuyện này.”
“Con sẽ nói hết mọi chuyện với bố.”
Thẩm Quốc Hoa còn định nói.
Nhưng Thanh Tuyết đã đưa tay ngăn ông lại.
“Bố.”
“Con tin Cảnh Thâm.”
Thanh Tuyết nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Anh ấy là chồng con.”
“Là bố của Tiểu Viễn.”
“Anh ấy sẽ không bao giờ hại chúng con.”
Thẩm Quốc Hoa khẽ thở dài.
Sau đó từ từ ngồi xuống ghế.
“Được.”
“Vậy bố sẽ tin con một lần.”
Ông nhìn thẳng vào tôi.
“Nhưng con phải hứa với bố một chuyện.”
“Cho dù thế nào…”
“Cũng tuyệt đối không được để Tập đoàn Thẩm thị rơi vào tay người ngoài.”
“Con hứa với bố.”
…
Rời khỏi phòng làm việc của Thẩm Quốc Hoa.
Tôi và Thanh Tuyết sóng vai đi trên hành lang.
“Cảnh Thâm.”
“Anh thật sự nắm chắc chứ?”
Thanh Tuyết hạ thấp giọng hỏi.
“Nói thật…”
“Tôi cũng không dám chắc hoàn toàn.”
Tôi thành thật trả lời.
“Nhưng…”
“Tôi sẽ cố hết sức.”
“Vậy anh định làm thế nào?”
“Trước tiên.”
“Phải tìm ra người đứng sau vụ thu mua cổ phần.”
Tôi dừng bước.
“Sau đó…”
“Tìm cách nói chuyện với họ.”
“Nếu họ không chịu nói chuyện thì sao?”
“Vậy…”
“Chỉ còn cách trực tiếp đối đầu.”
Thanh Tuyết nhìn tôi.
Trong mắt cô thoáng hiện vẻ lo lắng.
“Cảnh Thâm.”
“Anh thay đổi rồi.”
“Thay đổi?”
“Trước đây.”
“Nếu gặp chuyện như thế này…”
“Chắc chắn anh sẽ lùi bước.”
“Nhưng bây giờ.”
“Hình như anh chẳng còn sợ điều gì nữa.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Vì…”
“Tôi đã có người để bảo vệ.”
Thanh Tuyết khựng lại.
Hai má hơi đỏ.
“Đi thôi.”
“Về nhà xem Tiểu Viễn.”
Tôi nắm lấy tay cô.
“Mấy ngày nay đã xảy ra quá nhiều chuyện.”
“Tôi cần bình tĩnh sắp xếp lại tất cả.”
…
Khi chúng tôi về đến nhà.
Tiểu Viễn đã hạ sốt.
Thằng bé đang ngồi trên sofa.
Chăm chú xem phim hoạt hình.
Vừa thấy chúng tôi.
Nó lập tức vui vẻ chạy tới.
“Bố!”
“Mẹ!”
Tôi bế con lên.
Hôn nhẹ lên má thằng bé.
“Còn khó chịu không?”
“Không còn nữa ạ.”
Tiểu Viễn lắc đầu.
“Mẹ nấu cháo cho con.”
“Ngon lắm.”
“Vậy thì tốt.”
Thanh Tuyết bế Tiểu Viễn vào phòng ngủ.
Chỉ còn mình tôi ngồi lại trong phòng khách.
Tôi mở điện thoại.
Kiểm tra dữ liệu thị trường chứng khoán mới nhất.
Giá cổ phiếu Thẩm thị hôm nay biến động rất mạnh.
Khối lượng giao dịch…
Gấp ba lần ngày thường.
Điều đó chứng tỏ…
Đối phương vẫn chưa dừng việc thu mua.
Tôi gọi tới số điện thoại quen thuộc.
“Điều tra được chưa?”
“Đã điều tra được một phần.”
Giọng người ở đầu dây bên kia vô cùng thận trọng.
“Nguồn vốn của bên thu mua rất phức tạp.”
“Có tiền trong nước.”
“Cũng có vốn từ nước ngoài.”
“Nhưng người hưởng lợi cuối cùng…”
“Đều chỉ về một người.”
“Ai?”
“Một người tên…”
“Lâm Chấn Đông.”
Lâm Chấn Đông.
Cái tên ấy…
Như một tia sét xé ngang đầu óc tôi.
“Là hắn sao…”
“Ông chủ.”
“Ngài quen người này?”
“Quen.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Hắn là bạn học đại học của tôi.”
“Cũng từng là cộng sự của tôi.”
“Vậy…”
“Tại sao bây giờ hắn lại đối đầu với ngài?”
“Bởi vì…”
“Hắn luôn cho rằng…”
“Chính tôi đã hủy hoại cuộc đời hắn.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Ông chủ.”
“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”
“Tạm thời…”
“Án binh bất động.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Tôi cũng muốn xem thử…”
“Cuối cùng hắn định giở trò gì.”
Tôi cúp điện thoại.
Tựa người vào ghế sofa.
Khẽ nhắm mắt.
Những ký ức năm xưa…
Lần lượt hiện lên trong đầu.
Mười năm trước.
Tôi và Lâm Chấn Đông cùng nhau khởi nghiệp.
Thành lập một công ty công nghệ quy mô nhỏ.
Những ngày đầu.
Hai người chúng tôi chen chúc trong một căn phòng trọ chật hẹp.
Ăn mì gói.
Thức trắng đêm làm việc.
Những ngày tháng khổ cực ấy…
Chúng tôi đều đã cùng nhau trải qua.
Khó khăn lắm.
Công ty mới bắt đầu có khởi sắc.
Nhưng…
Lâm Chấn Đông lại phản bội tôi.
Hắn âm thầm bán công nghệ cốt lõi của công ty cho đối thủ cạnh tranh.
Sau đó ôm tiền bỏ trốn.
Chỉ trong một đêm.
Công ty hoàn toàn sụp đổ.
Tất cả khoản nợ…
Đều đổ lên vai tôi.
Khoảng thời gian đó.
Thậm chí…
Tôi từng nghĩ đến cái c/h/ế/t.
Sau này.
Tôi gặp Thanh Tuyết.
Chính cô ấy…
Đã mang hơi ấm tới cuộc đời tôi.
Cho tôi một lý do để tiếp tục sống.
Tôi đổi tên, đổi họ.
Cam tâm sống như một người bình thường.
Chỉ để quên đi…
Quá khứ đau đớn mà tôi không muốn nhớ lại.
Nhưng hiện tại…
Lâm Chấn Đông…
Đã quay trở lại.
Hắn xuất hiện…
Chắc chắn không phải vì ý tốt.
“Cảnh Thâm?”
Giọng Thanh Tuyết kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi mở mắt.
Thấy cô đang đứng trước mặt.
Trên tay cầm một tách trà nóng.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.”
Tôi nhận lấy tách trà.
“Tiểu Viễn ngủ rồi à?”
“Ừ.”
“Con ngủ rồi.”
Thanh Tuyết ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Hôm nay trông anh mệt lắm.”
“Nghỉ ngơi sớm đi.”
“Được.”
Tôi nhấp một ngụm trà.
Dòng nước ấm trôi xuống cổ họng.
Xua đi chút lạnh lẽo trong lòng.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại khẽ rung.
Là một tin nhắn.
Đến từ một số điện thoại lạ.
Lục Cảnh Thâm. Đã lâu không gặp.
Nghe nói bây giờ cậu sống cũng không tệ.
Nhưng cứ yên tâm.
Chẳng bao lâu nữa…
Cậu sẽ lại trở về làm thằng nghèo trắng tay như trước thôi.
Lâm Chấn Đông
Tôi nhìn không chớp mắt vào tin nhắn.
Khóe môi hơi nhếch lên.
Một nụ cười lạnh lẽo.
Cuối cùng…
Hắn vẫn không thể nhịn được nữa.
Tôi xóa tin nhắn.
Sau đó đặt điện thoại sang một bên.
“Có chuyện gì vậy?”
Thanh Tuyết hỏi.
“Không có gì.”
“Chỉ là tin nhắn rác.”
Tôi đưa tay ôm lấy vai cô.
“Ngủ sớm đi.”
“Ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.”
Thanh Tuyết dựa đầu lên vai tôi.
Nhẹ giọng nói.
“Cảnh Thâm.”
“Cho dù xảy ra chuyện gì…”
“Em vẫn sẽ luôn ở bên anh.”
“Tôi biết.”
Bên ngoài cửa sổ.
Màn đêm mỗi lúc một dày hơn.
Ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
Một cơn bão…
Đang âm thầm kéo tới.
Còn tôi.
Đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh chiến.
…
Sáng sớm hôm sau.
Tôi nhận được cuộc gọi từ Thẩm Quốc Hoa.
“Cảnh Thâm!”
“Con mau tới công ty!”
“Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Có chuyện gì vậy bố?”
“Lâm Chấn Đông tới rồi!”
“Hắn còn dẫn theo luật sư với kế toán.”
“Muốn triệu tập đại hội cổ đông bất thường!”
Tim tôi lập tức nặng xuống.
Hắn đến…
Nhanh hơn dự tính của tôi.
“Con đến ngay.”
Tôi cúp điện thoại.
Nhanh chóng rửa mặt.
Thay quần áo.
Thanh Tuyết ló đầu từ trong bếp ra.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Công ty có chút việc.”
“Tôi phải tới đó.”
“Em đi với anh.”
“Không cần.”
“Em ở nhà chăm Tiểu Viễn.”
“Nhưng mà…”
“Tin tôi.”
Tôi đặt tay lên vai cô.
“Mọi chuyện…”
“Tôi có thể giải quyết.”
Thanh Tuyết nhìn tôi hồi lâu.
Cuối cùng.
Cô vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
…
Lúc tôi lái xe đến trụ sở Tập đoàn Thẩm thị.
Bên dưới tòa nhà đã có mấy chiếc xe sang đỗ kín.
Trong số đó.
Nổi bật nhất là một chiếc Maybach màu đen.
Biển số xe toàn những con số đẹp.
Đó là xe của…
Lâm Chấn Đông.
Mười năm đã qua.
Hắn vẫn giữ nguyên sở thích phô trương như trước.
Tôi bước vào đại sảnh.
Vừa nhìn thấy tôi, cô lễ tân lập tức lộ vẻ hoảng hốt.
“Anh Lục.”
“Tổng giám đốc Thẩm đang chờ anh trong phòng họp.”
“Còn…”
“Tôi biết rồi.”
Tôi ngắt lời cô.
Đi thẳng về phía thang máy.
Ngay khi cửa thang máy sắp đóng.
Một bàn tay bất ngờ đưa vào chặn cửa.
“Chờ một chút.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt tôi là một đôi mắt quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Lâm Chấn Đông.
Mười năm không gặp.
Hắn béo lên đôi chút.
Trên người mặc bộ vest may đo đắt tiền.
Cổ tay đeo chiếc đồng hồ vàng sáng lóa.
Cả người toát lên vẻ đắc ý.
Như thể…
Mọi chuyện đều đã nằm trong tính toán của hắn.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Lâu rồi không gặp.”
Hắn cười, đưa tay về phía tôi.
Tôi không đưa tay ra bắt.
Chỉ bình tĩnh lên tiếng.
“Lâm Chấn Đông.”
“Quả nhiên là anh.”
“Đương nhiên phải tới.”
Hắn thu tay lại.
Nụ cười trên môi vẫn nguyên vẹn.
“Bạn cũ phát đạt rồi.”
“Dù thế nào tôi cũng phải đến chúc mừng một tiếng.”
Thang máy lên tới tầng cao nhất.
Cửa vừa mở.
Hành lang phía ngoài đã đông nghịt người.
Ban lãnh đạo Thẩm thị.
Các thành viên hội đồng quản trị.
Cùng rất nhiều gương mặt xa lạ.
Tất cả…
Đều nhìn tôi bằng những ánh mắt phức tạp.
Thẩm Quốc Hoa đứng trước cửa phòng họp.
Sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Cảnh Thâm.”
“Con tới rồi.”
“Bố.”
“Tình hình hiện giờ thế nào?”
“Lâm Chấn Đông đang giữ hai mươi ba phần trăm cổ phần.”
“Đã vượt xa mười lăm phần trăm của con.”
Thẩm Quốc Hoa hạ thấp giọng.
“Hắn muốn triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị bất thường.”
“Đòi cải tổ toàn bộ ban lãnh đạo.”
“Hắn đưa ra điều kiện gì?”
“Hắn muốn thay bố.”
“Muốn ngồi vào ghế Chủ tịch Hội đồng quản trị.”
Tôi khẽ cau mày.
“Không thể nào.”
“Theo điều lệ công ty.”
“Muốn thay đổi Chủ tịch Hội đồng quản trị…”
“Phải có ít nhất hai phần ba cổ đông biểu quyết thông qua.”
“Hắn chỉ sở hữu hai mươi ba phần trăm cổ phần.”
“Hoàn toàn không đủ.”
“Nhưng hắn đã kéo được mấy cổ đông nhỏ về phía mình.”
Thẩm Quốc Hoa thở dài.
“Tổng số cổ phần của những người đó…”
“Khoảng mười hai phần trăm.”
“Nếu tất cả đều đứng về phía hắn.”
“Phiếu của hắn sẽ đạt ba mươi lăm phần trăm.”
“Ba mươi lăm phần trăm…”
“Vẫn còn chưa đủ hai phần ba.”
“Nhưng…”
“Trong tay hắn vẫn còn một con át chủ bài.”
Sắc mặt Thẩm Quốc Hoa càng trở nên nặng nề.
“Hắn nói…”
“Hắn có cách thuyết phục thêm nhiều cổ đông khác đứng về phía hắn.”
“Cách gì?”
“Hắn tuyên bố…”
“Có thể khiến giá cổ phiếu của Thẩm thị…”
“Tăng gấp đôi trong vòng ba tháng.”
Tôi sững lại.
“Hắn điên rồi sao?”
“Không.”
Thẩm Quốc Hoa lắc đầu.
“Hắn không điên.”
“Phía sau hắn có một nguồn vốn cực kỳ mạnh chống lưng.”
“Hắn thật sự có khả năng làm được chuyện đó.”
Tôi im lặng.
Tôi quá hiểu Lâm Chấn Đông.
Hắn chưa bao giờ làm việc theo lẽ thường.
Nếu hắn thực sự có thể khiến giá cổ phiếu tăng gấp đôi…
Những cổ đông nhỏ kia…
Chắc chắn sẽ lần lượt đứng về phía hắn.
Đến khi đó…
Hắn thật sự có khả năng gom đủ số phiếu cần thiết.
“Cảnh Thâm.”
“Bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Thẩm Quốc Hoa sốt ruột hỏi.
“Cứ họp trước.”
Tôi bình tĩnh trả lời.
“Xem thử…”
“Rốt cuộc hắn muốn làm gì.”
…
Phòng họp đã chật kín.
Lâm Chấn Đông ngồi ở vị trí chủ tọa.
Bộ dạng chẳng khác nào hắn mới là chủ nhân thực sự của nơi này.
Nhìn thấy tôi bước vào.
Hắn lập tức đứng lên.
Nở nụ cười.
“Chủ tịch Lục tới rồi.”
“Mời ngồi.”
Tôi kéo ghế.
Ngồi xuống đối diện hắn.
“Thưa các vị.”
“Hôm nay tôi mời mọi người tới đây.”
“Chủ yếu là muốn bàn bạc về phương hướng phát triển trong tương lai của Tập đoàn Thẩm thị.”
Lâm Chấn Đông hắng giọng.
“Mọi người đều biết.”
“Trong những năm gần đây.”
“Mặc dù Thẩm thị vẫn duy trì hoạt động kinh doanh ổn định.”
“Nhưng tốc độ tăng trưởng đang chậm lại.”
“Thiếu sự đổi mới.”
“Nếu tình trạng này tiếp diễn.”
“Sớm muộn gì cũng sẽ bị thị trường đào thải.”
“Vậy Chủ tịch Lâm có cao kiến gì?”
Một thành viên hội đồng quản trị hỏi.
“Ý tưởng của tôi rất đơn giản.”
Lâm Chấn Đông lấy một tập tài liệu ra.
“Thay đổi ban quản lý.”
“Bổ sung nguồn vốn mới.”
“Tiến vào những lĩnh vực kinh doanh mới.”
“Tôi hoàn toàn có tự tin.”
“Trong ba năm.”
“Giúp doanh thu Thẩm thị tăng gấp ba lần.”
Trong phòng họp lập tức vang lên những tiếng bàn luận nhỏ.
“Chủ tịch Lâm.”
“Nghe thì quả thực rất dễ.”
“Nhưng làm được đâu có đơn giản như vậy?”
Một thành viên khác tỏ vẻ nghi ngờ.
“Đương nhiên tôi đã chuẩn bị mọi thứ.”
Lâm Chấn Đông phát tài liệu cho từng người.
“Mọi người cứ xem.”
“Đây là kế hoạch tôi mất trọn ba tháng để hoàn thành.”
“Từng khâu đều có phương án triển khai cụ thể.”
“Đồng thời còn có đánh giá rủi ro chi tiết.”
Tôi cầm bản kế hoạch.
Lật qua vài trang.
Phải thừa nhận.
Lâm Chấn Đông quả thực có năng lực.
Bản kế hoạch này…
Được xây dựng vô cùng chuyên nghiệp.
Số liệu đầy đủ.
Lập luận chặt chẽ.
Nếu không hiểu rõ con người hắn…
Có lẽ ngay cả tôi…
Cũng sẽ bị bản kế hoạch này thuyết phục.
“Kế hoạch của Chủ tịch Lâm…”
“Quả thật rất xuất sắc.”
Tôi đặt tài liệu xuống.
“Nhưng tôi có một vấn đề muốn hỏi.”
“Chủ tịch Lục cứ hỏi.”
“Vốn khởi động cho kế hoạch này…”
“Đến từ đâu?”
Lâm Chấn Đông mỉm cười.
“Câu hỏi rất hay.”
“Toàn bộ vốn khởi động.”
“Do quỹ đầu tư đứng sau tôi cung cấp.”
“Khoản đầu tiên là năm trăm triệu tệ.”
“Nếu cần.”
“Họ sẽ tiếp tục rót thêm.”
“Vậy điều kiện là gì?”
Tôi lập tức hỏi.
“Tôi không tin.”
“Có người lại vô duyên vô cớ bỏ ra năm trăm triệu tệ.”
Nụ cười trên mặt Lâm Chấn Đông hơi cứng lại.
“Đương nhiên có điều kiện.”
Hắn dừng một lát.
“Quỹ đầu tư yêu cầu…”
“Nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần ưu đãi của Thẩm thị.”
“Đồng thời…”
“Được hưởng quyền chia lợi nhuận trong ba năm tới.”
Cả phòng họp lập tức náo động.
“Ba mươi phần trăm cổ phần ưu đãi?”
“Chẳng phải đây là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao?”
“Còn phải chia lợi nhuận trong ba năm?”
“Vậy chúng ta còn kiếm được bao nhiêu?”
“Chủ tịch Lâm.”
“Điều kiện này quá khắc nghiệt!”
Lâm Chấn Đông đưa tay lên.
Ra hiệu mọi người im lặng.
“Các vị.”
“Trên đời này không có bữa trưa miễn phí.”
“Muốn nhận được thứ gì.”
“Thì phải trả cái giá tương xứng.”
“Năm trăm triệu tệ tiền đầu tư.”
“Cộng thêm một mô hình quản trị hoàn toàn mới.”
“Đủ để giúp Thẩm thị thay đổi hoàn toàn.”
“So với những gì nhận được.”
“Ba mươi phần trăm cổ phần ưu đãi…”
“Không hề nhiều.”
“Nhưng nếu đồng ý với điều kiện đó.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng cắt ngang.
“Thẩm thị chẳng khác nào tự mình trao quyền kiểm soát vào tay người khác.”
“Chủ tịch Lục.”
“Anh nói vậy là không đúng.”
Lâm Chấn Đông nhìn tôi.
“Ai là người nắm quyền…”
“Không quan trọng.”
“Điều quan trọng là…”
“Ai có thể dẫn dắt Thẩm thị đến một tương lai tốt đẹp hơn.”
“Nghe thật hay.”
Tôi từ từ đứng dậy.
“Nhưng.”
“Tôi không đồng ý.”
Cả phòng họp lập tức chìm vào im lặng.
Mọi ánh mắt…
Đồng loạt hướng về phía tôi.
“Chủ tịch Lục.”
“Nếu anh có ý kiến khác.”
“Có thể nói ra.”
Lâm Chấn Đông vẫn giữ nụ cười.
“Nhưng anh cũng phải hiểu.”
“Anh chỉ có mười lăm phần trăm cổ phần.”
“Còn tôi sở hữu hai mươi ba phần trăm.”
“Trong đại hội cổ đông.”
“Quyền phát biểu của anh…”
“Không bằng tôi.”
“Thật sao?”
Tôi cũng cười.
“Vậy anh có biết không…”
“Ngay sáng nay.”
“Tôi đã mua thêm năm phần trăm cổ phần.”
Nụ cười trên mặt Lâm Chấn Đông lập tức biến mất.
“Không thể nào!”
“Toàn bộ cổ phiếu lưu hành trên thị trường…”
“Tôi đã mua sạch rồi!”
“Anh mua…”
“Là cổ phiếu hạng A.”
Tôi lấy một tập tài liệu từ túi áo ra.
“Còn tôi.”
“Mua cổ phiếu hạng B.”
“Năm đó.”
“Khi Thẩm thị phát hành cổ phiếu.”
“Đồng thời phát hành cả cổ phiếu hạng A và hạng B.”
“Mặc dù cổ phiếu hạng B có thanh khoản kém.”
“Nhưng…”
“Chỉ cần mức giá đủ hấp dẫn.”
“Vẫn sẽ có người bán.”
Sắc mặt Lâm Chấn Đông…
Cuối cùng hoàn toàn biến đổi.
Hắn bật mạnh khỏi ghế.
“Anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Điều đó không quan trọng.”
Tôi đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn.
“Điều quan trọng là…”
“Hiện giờ.”
“Tôi đang nắm giữ hai mươi phần trăm cổ phần của Thẩm thị.”
“Cộng thêm mười tám phần trăm của ông Thẩm Quốc Hoa.”
“Cổ phần của hai bố con chúng tôi…”
“Tổng cộng ba mươi tám phần trăm.”
“Còn anh…”
“Chỉ có hai mươi ba phần trăm.”
Phòng họp lập tức bùng lên tiếng xôn xao.
Lâm Chấn Đông nhìn chằm chằm tôi.
Hai mắt đỏ lên.
Như thể lửa sắp phun ra.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh giấu kỹ thật.”
“Tôi cũng chỉ làm điều tương tự.”
Tôi bình thản nhìn hắn.
“Lâm Chấn Đông.”
“Mười năm trước.”
“Anh phản bội tôi.”
“Ôm tiền bỏ đi.”
“Mười năm sau.”
“Lại muốn cướp Thẩm thị.”
“Anh cho rằng…”
“Tôi sẽ để anh đạt được mục đích sao?”
“Anh…”
“Cuộc họp hôm nay.”
“Đến đây là kết thúc.”
Tôi chậm rãi nhìn mọi người trong phòng.
“Đối với bản kế hoạch mà Chủ tịch Lâm vừa trình bày.”
“Tôi.”
“Thay mặt Hội đồng quản trị Tập đoàn Thẩm thị.”
“Chính thức bác bỏ.”
Nói xong.
Tôi xoay người.
Bước thẳng ra ngoài phòng họp.
Sau lưng tôi.
Tiếng gầm giận dữ của Lâm Chấn Đông vang vọng khắp hành lang.
Tôi bước vào thang máy.
Tựa lưng nhẹ vào vách.
Thở ra một hơi thật dài.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Thanh Tuyết.
“Mọi chuyện thế nào rồi?”
Tôi trả lời.
“Tạm thời ổn định rồi.”
Cô lại nhắn.
“Người đó… thật sự là Lâm Chấn Đông sao?”
“Ừ.”
Một lát sau.
Tin nhắn mới tiếp tục hiện lên.
“Vậy anh định làm gì?”
Tôi nhìn màn hình điện thoại thật lâu.
Một lúc sau.
Mới gõ xuống hai chữ.
“Phản công.”
…
Những ngày tiếp theo.
Gần như tôi ở hẳn trong công ty.
Mặc dù Lâm Chấn Đông thất bại một lần.
Nhưng hắn hoàn toàn không có ý định từ bỏ.
Hắn bắt đầu điên cuồng lôi kéo các cổ đông vừa và nhỏ của Thẩm thị.
Đưa ra đủ loại lợi ích để dụ dỗ.
Một số cổ đông không đủ kiên định.
Đã bán toàn bộ cổ phần mình đang nắm giữ cho hắn với giá rất cao.
Chỉ trong năm ngày ngắn ngủi.
Tỷ lệ cổ phần của Lâm Chấn Đông…
Đã từ hai mươi ba phần trăm tăng lên hai mươi tám phần trăm.
Bên phía tôi.
Mặc dù cũng mua thêm được một ít cổ phần.
Nhưng tiến độ cực kỳ chậm.
Dù sao…
Số cổ phiếu hạng B đang lưu hành vốn đã không nhiều.
Muốn mua…
Cũng chẳng còn bao nhiêu.
Thẩm Quốc Hoa sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.
“Cảnh Thâm.”
“Cứ kéo dài như thế này không ổn.”
“Nếu hắn mua thêm được năm phần trăm cổ phần…”
“Thì sẽ vượt qua chúng ta.”
“Con biết.”
“Biết thì mau nghĩ cách!”
“Con đang nghĩ.”
Tôi ngồi trước bàn làm việc.
Mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính.
Trên đó kín đặc những con số.
Thực lực của quỹ đầu tư đứng sau Lâm Chấn Đông…
Mạnh hơn tôi dự đoán rất nhiều.
Bọn họ không chỉ có tiền.
Mà còn có cả một đội ngũ thao túng thị trường chuyên nghiệp.
Muốn đánh bại họ trên chiến trường tài chính.
Gần như…
Là chuyện không thể.
Trừ phi…
Tôi cầm điện thoại lên.
Gọi một cuộc.
“Điều tra giúp tôi.”
“Quỹ đầu tư đứng sau Lâm Chấn Đông là ai.”
“Ông chủ.”
“Chuyện này chúng tôi đã điều tra rồi.”
Đầu bên kia trả lời.
“Đó là một quỹ đầu tư có tên Đỉnh Thịnh Capital.”
“Trụ sở ở nước ngoài.”
“Lai lịch cực kỳ bí ẩn.”
“Có tìm được người phụ trách không?”
“Rất khó.”
“Công ty này kín tiếng vô cùng.”
“Hầu như chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng.”
“Vậy thì…”
“Tập trung điều tra Lâm Chấn Đông.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Hắn chắc chắn có điểm yếu nằm trong tay Đỉnh Thịnh Capital.”
“Nếu không…”
“Đối phương sẽ không thể tin tưởng hắn đến mức này.”
“Rõ.”
“Tôi sẽ lập tức điều tra.”
Tôi cúp máy.
Tựa người vào ghế.
Đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương.
Mấy ngày liên tục thiếu ngủ.
Đầu óc lúc nào cũng nặng trĩu.
Cốc…
Cốc…
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Cửa mở.
Thanh Tuyết bước vào.
Trên tay cô là một hộp giữ nhiệt.
“Anh vẫn chưa ăn cơm đúng không?”
“Em mang bánh sủi cảo tới cho anh.”
Tôi hơi sững người.
“Sao em lại đến đây?”
“Đến thăm anh.”
Cô đặt hộp thức ăn lên bàn.
“Tiểu Viễn cũng nhớ anh lắm.”
“Ngày nào thằng bé cũng hỏi…”
“Bố đi đâu rồi.”
Trong lòng tôi bất giác ấm lên.
“Em vất vả rồi.”
“Nói gì vậy.”
Cô mỉm cười.
“Người vất vả phải là anh mới đúng.”
Thanh Tuyết ngồi xuống đối diện tôi.
“Chuyện tiến triển đến đâu rồi?”
“Không tốt lắm.”
Tôi thành thật trả lời.
“Thế công của Lâm Chấn Đông quá mạnh.”
“Tạm thời…”
“Anh hơi không chống đỡ nổi.”
“Vậy phải làm sao?”
“Anh đang tìm cách.”
Thanh Tuyết im lặng một lúc.
Rồi đột nhiên nói.
“Cảnh Thâm.”
“Có một chuyện…”
“Em vẫn chưa từng nói với anh.”
“Chuyện gì?”
“Thật ra…”
“Trước khi qua đời.”
“Ông ngoại đã để lại cho em một khoản thừa kế.”
Tôi ngẩng đầu.
“Thừa kế?”
“Ừ.”
Thanh Tuyết khẽ gật.
“Trước đây ông ngoại em là một doanh nhân.”
“Ông có vài công ty đứng tên.”
“Sau khi ông mất.”
“Toàn bộ cổ phần trong những công ty đó…”
“Đều để lại cho em.”
“Chỉ là lúc ấy em còn nhỏ.”
“Nên tất cả được giao cho quỹ tín thác quản lý.”
“Có bao nhiêu?”
“Con số chính xác…”
“Em cũng không biết.”
Thanh Tuyết suy nghĩ vài giây.
“Nếu ước tính conservatively…”
“Chắc cũng đáng giá vài trăm triệu tệ.”
Tôi ngây người.
Kinh ngạc nhìn cô.
“Chuyện lớn như vậy…”
“Vậy mà em chưa bao giờ nói với anh.”
“Bởi vì…”
“Em không muốn anh nghĩ…”
“Em lấy anh chỉ vì tiền của gia đình.”
Thanh Tuyết nhìn tôi.
Giọng cô rất nhẹ.
“Nhưng hiện giờ…”
“Em cảm thấy đã đến lúc phải dùng tới khoản tiền đó.”
“Em muốn dùng nó…”
“Để đối phó với Lâm Chấn Đông sao?”
“Không.”
Thanh Tuyết lắc đầu.
“Không phải đối phó.”
“Mà là ủng hộ anh.”
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Cảnh Thâm.”
“Anh là chồng em.”
“Là bố của Tiểu Viễn.”
“Cho nên…”
“Cho dù anh quyết định thế nào.”
“Em vẫn sẽ luôn đứng về phía anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.
Trong lòng đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm.
“Thanh Tuyết.”
“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì chứ.”
Cô mỉm cười.
“Chúng ta là vợ chồng.”
“Không cần nói những lời ấy.”
“Có điều…”
“Nếu muốn dùng khoản tiền này.”
“Vẫn cần hoàn thành một số thủ tục.”
“Em đã liên hệ với người quản lý quỹ tín thác.”
“Sáng mai.”
“Họ sẽ cử người tới.”
“Được.”
…
Ăn hết bánh sủi cảo.
Thanh Tuyết thu dọn hộp giữ nhiệt.
Chuẩn bị rời khỏi đây.
Đến cửa.
Cô chợt quay lại nhìn tôi.
“Cảnh Thâm.”
“Cho dù có xảy ra chuyện gì…”
“Nhớ về nhà.”
“Tôi sẽ.”
Sau khi cô đi.
Tôi vẫn ngồi một mình trong văn phòng rất lâu.
Không cách nào bình tĩnh lại.
Thứ Thanh Tuyết trao cho tôi…
Không chỉ đơn thuần là tiền.
Mà còn là…
Sự tin tưởng.
Cùng sự hậu thuẫn tuyệt đối.
Có khoản tiền này.
Tôi mới thực sự có đủ vốn để trực tiếp đối đầu với Lâm Chấn Đông.
Nhưng…
Chỉ tiền thôi.
Vẫn chưa đủ.
Tôi cần một kế hoạch hoàn hảo.
Để đánh sập cả Lâm Chấn Đông…
Và quỹ đầu tư phía sau hắn.
Tôi mở máy tính.
Tiếp tục tìm hiểu thông tin về Đỉnh Thịnh Capital.
Quỹ đầu tư này được thành lập từ năm năm trước.
Đăng ký hoạt động ở nước ngoài.
Lĩnh vực đầu tư chủ yếu là…
Sản xuất truyền thống.
Cùng bất động sản.
Những thương vụ họ từng tham gia không nhiều.
Nhưng…
Mỗi thương vụ đều có quy mô cực lớn.
Nổi tiếng nhất.
Là vụ mua lại một nhà máy thép đang đứng bên bờ phá sản.
Chỉ mất hai năm.
Họ đã biến doanh nghiệp thua lỗ…
Thành một công ty có lợi nhuận.
Phong cách vận hành của Đỉnh Thịnh Capital…
Cực kỳ lão luyện.
Rõ ràng.
Đây không phải một quỹ đầu tư bình thường.
Nhưng…
Tại sao họ lại lựa chọn Lâm Chấn Đông?
Hắn có năng lực.
Điều đó không sai.
Nhưng nhân phẩm rất tệ.
Lịch sử tín dụng cũng chẳng tốt đẹp gì.
Theo lẽ thường.
Một quỹ đầu tư chuyên nghiệp…
Không thể dễ dàng hợp tác với một người như hắn.
Trừ khi…
Giữa bọn họ…
Có một mối quan hệ đặc biệt.
Tôi tiếp tục kéo xuống.
Đúng lúc đó.
Một dòng thông tin bất ngờ lọt vào mắt tôi.
Người đại diện pháp luật của Đỉnh Thịnh Capital: Lâm Chấn Nam.
Lâm Chấn Nam.
Lâm Chấn Đông.
Hai cái tên…
Chỉ khác nhau một chữ.
Tim tôi bỗng đập mạnh.
Chẳng lẽ…
Hai người là anh em?
Tôi lập tức yêu cầu điều tra lý lịch của Lâm Chấn Nam.
Kết quả rất nhanh được gửi tới.
Lâm Chấn Nam.
Bốn mươi hai tuổi.
Là anh ruột của Lâm Chấn Đông.
Nhiều năm trước từng đi du học nước ngoài.
Sau khi tốt nghiệp.
Làm việc tại Phố Wall.
Tích lũy rất nhiều kinh nghiệm về vận hành vốn.
Năm năm trước.
Trở về nước.
Thành lập Đỉnh Thịnh Capital.
Tôi ngả người vào ghế.
Khẽ bật cười lạnh.
Thì ra là vậy.
Bảo sao…
Lâm Chấn Đông lại có nguồn vốn khổng lồ như thế.
Hóa ra.
Người đứng sau hắn…
Lại chính là anh ruột.
Đây không còn đơn thuần là một vụ thâu tóm.
Mà là…
Một màn báo thù do hai anh em liên thủ sắp đặt.
Nếu đã thế…
Tôi cũng chẳng cần tiếp tục nể mặt.
Tôi cầm điện thoại.
Gọi cho Thanh Tuyết.
“Thanh Tuyết.”
“Người của quỹ tín thác khi nào tới?”
“Khoảng mười giờ sáng mai.”
“Được.”
Tôi chậm rãi nói.
“Sau khi họ tới.”
“Anh muốn bàn với họ một thương vụ lớn.”
“Thương vụ gì?”
“Thâu tóm…”
“Đỉnh Thịnh Capital.”
Đầu dây bên kia.
Im lặng vài giây.
“Cảnh Thâm.”
“Anh chắc chắn chứ?”
“Đỉnh Thịnh Capital rất mạnh.”
“Chưa chắc chúng ta đủ sức nuốt họ.”
“Anh biết.”
Tôi bình tĩnh trả lời.
“Nhưng…”
“Nếu chúng ta không nuốt họ.”
“Thì sớm muộn…”
“Họ cũng sẽ nuốt chúng ta.”
“Thay vì đứng yên chịu đòn.”
“Chi bằng…”
“Ra tay trước.”
Thanh Tuyết im lặng hồi lâu.
Sau đó nhẹ giọng đáp.
“Được.”
“Em ủng hộ anh.”
Tôi cúp máy.
Lặng lẽ nhìn màn đêm bên ngoài ô cửa kính.
Ánh đèn thành phố vẫn sáng rực như thường ngày.
Nhưng tôi biết…
Cuộc chiến thực sự.
Chỉ vừa mới bắt đầu.
Ánh đèn thành phố rực rỡ.
Giống như vô số vì sao.
Rơi xuống mặt đất.
Một trận quyết chiến…
Sắp chính thức mở màn.
Lần này.
Tôi sẽ không để Lâm Chấn Đông còn cơ hội chạy thoát.
…
Đúng mười giờ sáng ngày hôm sau.
Người phụ trách quỹ tín thác đúng hẹn xuất hiện trong phòng họp của Tập đoàn Thẩm thị.
Đó là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi.
Đeo kính gọng vàng.
Phong thái tao nhã.
“Chào anh Lục.”
“Tôi là Triệu Minh Viễn.”
“Người quản lý quỹ tín thác di sản của ông ngoại cô Thẩm.”
“Chào ông Triệu.”
“Mời ngồi.”
Ba người chúng tôi ngồi xuống.
Thanh Tuyết cũng ngồi bên cạnh.
Triệu Minh Viễn mở chiếc cặp tài liệu.
Lấy ra một tập hồ sơ.
“Đây là danh mục toàn bộ tài sản thừa kế của ông ngoại cô Thẩm.”
“Mời anh xem.”
Tôi nhận lấy.
Lật từng trang.
Đúng như Thanh Tuyết đã nói.
Ông ngoại cô để lại một khối tài sản khổng lồ.
Cổ phần của ba công ty.
Hai bất động sản.
Cùng rất nhiều cổ phiếu và trái phiếu.
Tổng giá trị…
Ước tính khoảng ba trăm triệu tệ.
“Ông Triệu.”
“Tôi muốn hỏi.”
“Có thể nhanh chóng chuyển toàn bộ số tài sản này thành tiền mặt không?”
“Có thể.”
“Nhưng cần một khoảng thời gian.”
Triệu Minh Viễn trả lời.
“Nhanh nhất…”
“Cũng cần nửa tháng.”
“Nửa tháng…”
“Quá lâu.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không thể chờ.”
“Vậy ý của anh là?”
“Tôi muốn dùng toàn bộ số tài sản này làm tài sản thế chấp.”
“Để vay ngân hàng.”
“Không cần vay quá nhiều.”
“Một trăm triệu tệ là đủ.”
Triệu Minh Viễn suy nghĩ vài giây.
“Phương án này hoàn toàn khả thi.”
“Nhưng cần cô Thẩm trực tiếp ký xác nhận.”
“Không thành vấn đề.”
Thanh Tuyết lập tức nói.
“Tôi đồng ý.”
“Được.”
“Tôi sẽ trở về làm thủ tục.”
“Nhanh nhất ba ngày.”
“Khoản vay sẽ được giải ngân.”
“Làm phiền ông.”
…
Sau khi tiễn Triệu Minh Viễn.
Thanh Tuyết nhìn tôi.
“Cảnh Thâm.”
“Anh thật sự muốn mua lại Đỉnh Thịnh Capital?”
“Không.”
Tôi mỉm cười.
“Không phải mua lại.”
“Mà là…”
“Thâu tóm ngược.”
“Thâu tóm ngược?”
“Lâm Chấn Đông và anh trai hắn…”
“Muốn thông qua việc thâu tóm Thẩm thị để khống chế chúng ta.”
“Vậy…”
“Chúng ta cũng có thể làm ngược lại.”
“Thâu tóm Đỉnh Thịnh Capital.”
“Chỉ cần Đỉnh Thịnh rơi vào tay chúng ta.”
“Họ sẽ mất nguồn vốn.”
“Đến lúc đó…”
“Họ sẽ chẳng còn tạo được sóng gió gì nữa.”
“Nhưng…”
“Kế hoạch này rủi ro quá lớn.”
Thanh Tuyết khẽ cắn môi.
“Nếu thất bại…”
“Có thể chúng ta sẽ mất tất cả.”
“Tôi biết.”
Tôi nhìn cô.
“Nhưng…”
“Em có dám đánh cược cùng anh không?”
Thanh Tuyết nhìn tôi thật lâu.
Cuối cùng.
Cô khẽ gật đầu.
“Em đồng ý.”
…
Ba ngày sau.
Khoản vay được giải ngân.
Tôi lập tức cho người âm thầm triển khai kế hoạch.
Thu mua cổ phần của Đỉnh Thịnh Capital.
Mặc dù Đỉnh Thịnh chưa niêm yết.
Nhưng vẫn có một số cổ đông bên ngoài.
Chỉ cần đưa ra mức giá đủ hấp dẫn.
Không khó để mua cổ phần từ tay họ.
Đồng thời.
Tôi cũng âm thầm tung tin ra thị trường.
Rằng…
Tập đoàn Thẩm thị đang tìm kiếm đối tác chiến lược.
Chuẩn bị tiến hành nâng cấp toàn diện chuỗi ngành nghề.
Tin tức vừa xuất hiện.
Giá cổ phiếu của Thẩm thị lập tức tăng mạnh.
Lâm Chấn Đông…
Không thể ngồi yên nữa.
Hắn gọi điện cho tôi.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Tôi muốn làm gì…”
“Chẳng phải anh là người hiểu rõ nhất sao?”
Tôi bình tĩnh trả lời.
“Lâm Chấn Đông.”
“Mười năm trước.”
“Anh phản bội tôi.”
“Khiến tôi trắng tay.”
“Mười năm sau.”
“Lại muốn cướp những thứ vốn thuộc về tôi.”
“Anh cho rằng…”
“Tôi sẽ để anh đạt được ý nguyện sao?”
“Lục Cảnh Thâm!”
“Đừng vội đắc ý!”
Lâm Chấn Đông nghiến răng.
“Đỉnh Thịnh Capital của anh tôi mạnh như vậy.”
“Anh căn bản không phải đối thủ!”
“Thật sao?”
Tôi khẽ cười.
“Vậy…”
“Anh mở tin tức hôm nay lên xem.”
Đầu dây bên kia.
Im lặng vài giây.
Sau đó.
Tôi nghe thấy tiếng hắn hít vào thật mạnh.
“Anh…”
“Anh đã mua được mười lăm phần trăm cổ phần của Đỉnh Thịnh?”
“Không chỉ vậy.”
Tôi bình thản nói.
“Tôi còn mua cả cổ phần của một vài đối tác sáng lập của anh trai anh.”
“Hiện tại…”
“Tỷ lệ cổ phần tôi nắm giữ ở Đỉnh Thịnh…”
“Đã đạt ba mươi phần trăm.”
“Không thể nào!”
“Không thể nào!”
“Không có gì là không thể.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Lâm Chấn Đông.”
“Anh thua rồi.”
“Nếu còn biết điều.”
“Hãy dẫn anh trai anh rời khỏi đây.”
“Đừng bao giờ quay lại nữa.”
“Anh nằm mơ!”
“Vậy…”
“Cứ chờ xem.”
Tôi cúp máy.
Tiếp tục nhìn chằm chằm vào biểu đồ trên màn hình.
Kế hoạch thu mua cổ phần Đỉnh Thịnh…
Đang tiến triển vô cùng thuận lợi.
Nhưng tôi hiểu.
Lâm Chấn Đông tuyệt đối không dễ dàng nhận thua.
Hắn chắc chắn…
Sẽ nghĩ mọi cách để phản công.
Quả nhiên.
Sáng hôm sau.
Tôi nhận được một tin khẩn.
Lâm Chấn Đông thông qua Đỉnh Thịnh Capital.
Đã gửi đơn lên tòa án.
Xin áp dụng biện pháp phong tỏa tài sản của Tập đoàn Thẩm thị.
Lý do là…
Thẩm thị bị nghi ngờ làm giả báo cáo tài chính, gây tổn hại đến quyền lợi cổ đông.
Tin tức vừa được công bố.
Giá cổ phiếu Thẩm thị…
Lập tức lao dốc.
Thẩm Quốc Hoa hoảng hốt đứng bật dậy.
“Cảnh Thâm!”
“Lần này thật sự xong rồi!”
“Nếu tòa án thực sự phong tỏa tài sản Thẩm thị…”
“Cả công ty sẽ lập tức tê liệt!”
“Đừng hoảng.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Họ nộp đơn xin phong tỏa tài sản…”
“Không đồng nghĩa tòa án chắc chắn chấp thuận.”
“Chúng ta cũng có luật sư.”
“Hoàn toàn có thể nộp đơn phản biện.”
“Nhưng quá trình đó cần thời gian!”
Thẩm Quốc Hoa sốt ruột.
“Giá cổ phiếu đã rơi đến mức này.”
“Chúng ta còn chống đỡ được bao lâu?”
“Vậy thì…”
“Để nó tăng trở lại.”
Tôi cầm điện thoại lên.
Gọi cho Triệu Minh Viễn.
“Ông Triệu.”
“Tôi cần ông giúp tôi một việc.”
“Anh cứ nói.”
“Lấy danh nghĩa quỹ tín thác.”
“Công bố ra bên ngoài rằng…”
“Tập đoàn Thẩm thị là một trong những khoản đầu tư trọng yếu thuộc khối di sản của ông ngoại cô Thẩm.”
“Đồng thời tuyên bố.”
“Quỹ tín thác hoàn toàn tin tưởng vào tương lai của Thẩm thị.”
“Sẽ không rút vốn chỉ vì những biến động ngắn hạn.”
Triệu Minh Viễn khựng lại.
“Anh Lục.”
“Làm như vậy…”
“Có thích hợp không?”
“Chiến lược đầu tư của quỹ tín thác trước nay đều được giữ kín.”
“Thời điểm đặc biệt.”
“Thì phải dùng biện pháp đặc biệt.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Chỉ có cách đó…”
“Mới có thể ổn định niềm tin của thị trường.”
Triệu Minh Viễn im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Ông vẫn đồng ý.
…
Ngay chiều hôm đó.
Quỹ tín thác chính thức đưa ra thông cáo.
Thông cáo nêu rõ.
Tập đoàn Thẩm thị là tài sản đầu tư quan trọng nằm trong khối di sản của ông ngoại Thanh Tuyết.
Quỹ tín thác hoàn toàn tin tưởng vào ban điều hành hiện tại.
Đồng thời sẽ tiếp tục nắm giữ cổ phần trong thời gian dài.
Thông cáo vừa được công bố.
Thị trường lập tức ổn định.
Giá cổ phiếu Thẩm thị…
Không những dừng đà giảm.
Mà còn tăng cao hơn trước.
Tính toán của Lâm Chấn Đông.
Hoàn toàn thất bại.
Hắn vừa tức giận.
Vừa hoảng loạn.
Lập tức điên cuồng bán tháo toàn bộ cổ phần mình đang nắm giữ.
Muốn dùng áp lực bán…
Đánh sập giá cổ phiếu của Thẩm thị.
Nhưng…
Hắn đã quên.
Tôi vẫn đang ở trên thị trường.
Hắn bán bao nhiêu.
Tôi mua bấy nhiêu.
Chỉ trong ba ngày.
Lâm Chấn Đông bán ra mười lăm phần trăm cổ phần.
Tất cả…
Đều rơi vào tay tôi.
Cộng thêm số cổ phần tôi đã sở hữu trước đó.
Tỷ lệ nắm giữ của tôi…
Đạt ba mươi lăm phần trăm.
Còn Lâm Chấn Đông.
Chỉ còn mười ba phần trăm.
Hắn…
Đã hoàn toàn mất khả năng uy hiếp.
Tôi gọi cho hắn.
“Lâm Chấn Đông.”
“Anh thua rồi.”
Đầu dây bên kia.
Im lặng rất lâu.
Sau đó.
Giọng hắn khàn đặc vang lên.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Lần này anh thắng.”
“Nhưng tôi nói cho anh biết.”
“Chuyện này…”
“Vẫn chưa kết thúc.”
“Tôi biết.”
Tôi bình thản đáp.
“Anh và anh trai anh…”
“Chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
“Nhưng tôi không sợ.”
“Bởi vì…”
“Tôi đã có những người mà mình muốn bảo vệ.”
“Vậy thì…”
“Chờ xem!”
Hắn cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Tựa người vào ghế.
Bên ngoài cửa sổ.
Nắng vàng rực rỡ.
Mọi thứ…
Tạm thời trở lại yên bình.
Đúng lúc đó.
Thanh Tuyết đẩy cửa bước vào.
Trên tay cô cầm một ly cà phê.
“Kết thúc rồi sao?”
“Tạm thời thôi.”
Tôi nhận lấy ly cà phê.
“Nhưng Lâm Chấn Đông…”
“Sẽ không dễ dàng chịu thua.”
“Hắn nhất định sẽ quay lại.”
“Vậy phải làm thế nào?”
“Thì chờ hắn quay lại.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
Ánh mắt bình thản.
“Lần sau…”
“Tôi sẽ khiến hắn biến mất hoàn toàn.”
Thanh Tuyết nhìn tôi.
Trong mắt cô hiện lên một chút cảm xúc khó nói.
“Cảnh Thâm.”
“Anh thay đổi rồi.”
“Thay đổi?”
“Anh…”
“Đã thực sự trở thành một người đàn ông đáng để dựa vào.”
Cô bước tới.
Nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
“Nhưng…”
“Em lại càng thích anh của hiện tại hơn.”
Tôi mỉm cười.
Đưa tay ôm lấy eo cô.
“Đi thôi.”
“Về nhà thăm Tiểu Viễn.”
“Được.”
Hai chúng tôi cùng rời khỏi văn phòng.
Bước dọc theo hành lang dài.
Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính sát đất.
Chiếu sáng cả con đường phía trước.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại rung lên.
Là một tin nhắn.
Đến từ một số lạ.
Lục Cảnh Thâm.
Anh thật sự nghĩ mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?
Báo cho anh một tin vui.
Tôi đã có trong tay mười lăm phần trăm cổ phần của Tập đoàn Thẩm thị.
Cộng thêm số cổ phần của anh trai tôi tại Đỉnh Thịnh Capital…
Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.
—— Lâm Chấn Đông
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn.
Khóe môi từ từ cong lên.
Một nụ cười lạnh.
Quả nhiên…
Hắn vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Nhưng…
Thì đã sao?
Tôi…
Đã không còn là Lục Cảnh Thâm của mười năm trước.
Không còn là kẻ có thể mặc cho người khác chà đạp.
Bây giờ.
Tôi có người mình yêu.
Có con trai.
Có sự nghiệp.
Có đủ khả năng để bảo vệ tất cả.
Cho dù Lâm Chấn Đông quay lại bao nhiêu lần.
Kết cục…
Cũng chỉ có một.
Thất bại.
Tôi cất điện thoại vào túi.
Nắm lấy tay Thanh Tuyết.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Về nhà.”
Hoàng hôn từ từ buông xuống.
Ánh chiều vàng trải kín bầu trời thành phố.
Tôi và Thanh Tuyết sánh vai bước ra khỏi tòa nhà.
Phía sau.
Là trụ sở Tập đoàn Thẩm thị sáng rực ánh đèn.
Phía trước.
Là mái ấm của chúng tôi.
Nơi Tiểu Viễn đang chờ.
Có ánh đèn ấm áp.
Có cuộc sống bình yên thuộc về gia đình nhỏ của chúng tôi.
Cho dù tương lai còn bao nhiêu sóng gió.
Chỉ cần chúng tôi vẫn ở bên nhau.
Thì sẽ chẳng còn điều gì đáng sợ nữa.
