“Bà còn chưa thấy đủ mất mặt sao? Nhà là của con gái nhà người ta, bà lại đòi người ta giao cho con trai mình trước mặt mấy trăm khách mời. Bà bảo con bé phải xuống đài thế nào?”
Bên ngoài bỗng im bặt.
Tôi thay giày bệt, để lại bộ lễ phục trong phòng nghỉ rồi mặc bộ đồ màu đỏ lúc sáng, rời đi bằng lối dành cho nhân viên.
Xe của bố đỗ dưới tầng hầm.
Ông ngồi ở ghế lái, không giục tôi lên xe. Tôi mở cửa ghế sau, ông quay đầu nhìn một cái nhưng không nói gì.
Khi xe rời khỏi khách sạn, ven đường vẫn đặt tấm bảng chỉ dẫn hôn lễ của chúng tôi.
Trong ảnh, Chu Khải Minh ôm tôi, cả hai đều cười rạng rỡ. Nhân viên đang tháo hoa trang trí, tấm bảng được nhấc lên, mặt sau quay về phía đường.
Bố hỏi:
“Về nhà sao?”
“Về căn hộ của con.”
“Được.”
“Bố đừng cãi nhau với nhà họ Chu, cũng đừng đăng bất cứ thứ gì lên mạng.”
“Được.”
“Giao bản gốc hợp đồng cho luật sư.”
“Được.”
“Còn nữa…” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tạm thời đừng động đến căn nhà.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của ông khựng lại.
“Bố nghe theo con.”
Ba ngày sau hôn lễ, tôi gần như không bước chân ra khỏi nhà.
Trong điện thoại có hơn một trăm tin nhắn. Tôi giải thích riêng với từng người thân thiết, còn những người khác thì chỉ trả lời chung rằng hôn lễ đã dừng lại vì hai gia đình bất đồng trong cách sắp xếp, tiền mừng sẽ được hoàn trả.
Có người khuyên tôi đừng bốc đồng.
Có người nói đàn ông có tham vọng gây dựng sự nghiệp là chuyện tốt. Căn nhà hơn ba mươi triệu tệ bỏ không ở đó, đem giúp chồng xoay vòng vốn cũng là chuyện bình thường.
Thậm chí còn có họ hàng âm thầm hỏi bố tôi, có phải vì ông không nỡ mất căn nhà nên mới phá tan hôn nhân của con gái hay không.
Tôi không phản bác từng người.
Video trong hôn lễ vẫn bị truyền ra ngoài. May mà phần lớn khách mời đều giữ thể diện cho hai nhà, không công khai đăng tải, chỉ chuyển tiếp trong vài nhóm trò chuyện gia đình.
Triệu Quế Phương gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc.
Tôi không nghe máy.
Đến ngày thứ tư, bà đổi số điện thoại gọi tới. Tôi vừa nói “A lô”, bà đã bật khóc.
“Vãn Vãn, mẹ xin lỗi con.”
Tôi im lặng vài giây:
“Xin bà đừng gọi tôi như vậy nữa.”
Tiếng khóc của bà khựng lại.
“Con và Khải Minh vẫn chưa ly hôn, mẹ vẫn là mẹ con.”
“Vậy bà tìm tôi có chuyện gì?”
“Công ty của Khải Minh đã ngừng hoạt động, nhân viên chặn trước cửa. Mấy ngày nay nó không ăn không ngủ, người gầy đến mức chẳng còn ra hình dạng. Con hãy nể tình cảm ba năm mà quay về khuyên nhủ nó đi.”
“Bố mẹ và các đối tác của anh ấy đều có thể khuyên.”
“Nó chỉ nghe lời con.”
“Nếu anh ấy chịu nghe lời tôi thì đã không chuẩn bị bản hợp đồng ấy.”
Triệu Quế Phương sụt sịt, giọng nói dần thay đổi.
“Căn biệt thự nằm trong tay bố con thì có lợi gì cho con? Ông ấy cũng không còn trẻ nữa. Lỡ xảy ra chuyện bất trắc, thủ tục sau này càng phiền phức. Thứ Khải Minh cần bây giờ không phải nhà của con, mà là thái độ của con.”
“Thái độ của tôi đã rất rõ ràng.”
“Con nhất định phải ép nó vào đường cùng sao?”
“Công ty không phải do tôi kinh doanh, khoản nợ cũng không phải do tôi gây ra.”
“Vợ chồng sao có thể tính toán rạch ròi như thế?”
“Vậy bà và chú đã bán nhà của mình để trả nợ thay anh ấy chưa?”
Bà nghẹn lời.
Một lúc sau, bà nói:
“Đó là căn nhà dưỡng già của chúng ta.”
“Biệt thự của tôi cũng là tài sản mẹ để lại cho tôi.”
Hơi thở bà trở nên nặng nề:
“Sao đứa trẻ như con lại ích kỷ đến thế?”
Tôi cúp máy.
Chưa đầy một phút sau, Chu Khải Minh gửi tin nhắn:
“Mẹ anh đang không ổn định cảm xúc, em đừng kích động bà ấy.”
Nhìn dòng chữ ấy, tôi chợt cảm thấy chút d.a.o động còn sót lại sau hôn lễ đã hoàn toàn biến mất.
Người anh lo lắng vẫn là tất cả mọi người, ngoại trừ tôi.
Ly hôn không dứt khoát như lời tôi nói trong hôn lễ.
Chúng tôi lựa chọn thuận tình ly hôn, phải cùng nộp đơn và trải qua thời gian cân nhắc. Ban đầu, Chu Khải Minh không chịu đi. Anh nói công ty đang bận, cũng nói cả hai chúng tôi đều cần bình tĩnh.
Trần Nghiên giúp tôi sắp xếp tài liệu về tài sản trước hôn nhân, thu chi sau khi kết hôn và những khoản nợ liên quan.
Thời gian đăng ký kết hôn của chúng tôi rất ngắn, không cùng mua bất động sản, cũng không có khoản vay chung. Sính lễ, của hồi môn và chi phí hôn lễ đều có lịch sử chuyển khoản rõ ràng nên xử lý không quá phức tạp.
Điều thật sự phiền phức là Chu Khải Minh không chịu ký tên.
Cứ cách vài ngày, anh lại đến dưới nhà đợi tôi.
Khi thì tặng hoa, khi lại mang món tôi thích ăn. Có lần, anh còn cầm theo chiếc khăn quàng cổ cũ. Chiếc khăn đã được giặt đến xù lông, chính là chiếc anh từng quàng cho tôi khi chúng tôi mới quen nhau.
“Khi ấy anh chẳng có gì, em vẫn bằng lòng ở bên anh.” Anh nói. “Tại sao bây giờ đã có công ty, chúng ta lại không thể tiếp tục sống bên nhau?”
“Bởi vì anh bắt đầu cho rằng tất cả mọi thứ đều phải nhường đường cho công ty.”
“Anh đã nộp đơn xin tái cơ cấu, cũng không cần căn nhà nữa.”
“Vấn đề không nằm ở căn nhà.”
“Vậy nằm ở đâu?”
“Khi em nói không, anh không hề nghe thấy.”
Anh cúi đầu. Chiếc khăn trong tay bị gió thổi đung đưa.
“Cho anh thêm một cơ hội.”
Tôi không nhận lấy chiếc khăn.
“Ký đơn xin ly hôn đi.”
Ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo.
“Có phải bố em đã đồng ý sang tên căn nhà trả lại cho em không?”
Tôi nhìn anh, cuối cùng cũng hiểu một khi sự nghi ngờ đã bén rễ trong lòng, nó sẽ thay người ta giải thích tất cả mọi chuyện.
Bất kể tôi làm gì, anh cũng cho rằng nguyên nhân phía sau là căn nhà.
“Chuyện này không liên quan đến anh.”
“Sao lại không liên quan? Nếu không có căn biệt thự ấy, em còn có thể cứng rắn đến vậy không?”
“Vẫn có thể.”
“Anh không tin.”
“Vậy chúng ta càng nên ly hôn.”
Anh đặt chiếc khăn lên nắp ca-pô xe của tôi rồi quay người bỏ đi.
Ngày hôm sau, anh đồng ý đến nộp đơn.
Khi ký tên, nhân viên vẫn hỏi theo quy trình rằng chúng tôi có hoàn toàn tự nguyện hay không.
Chu Khải Minh nhìn tôi rồi nói tự nguyện.
Bước ra khỏi sảnh, anh đứng trên bậc thềm hút nửa điếu t.h.u.ố.c.
“Vẫn còn ba mươi ngày.” Anh nói. “Em hãy suy nghĩ cho kỹ.”
“Em đã suy nghĩ kỹ rồi.”
“Đừng vội nói chắc chắn như vậy.”
Đến ngày thứ mười của thời gian cân nhắc ly hôn, công ty Chu Khải Minh bị nhà cung cấp khởi kiện.
Căn hộ đứng tên anh bị áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản, tạm thời không thể bán. Đến lúc này, Triệu Quế Phương mới biết “khó khăn xoay vòng vốn” mà anh nói nghiêm trọng hơn con số hai triệu tệ rất nhiều.
Bà lại đến tìm tôi một lần.
Hôm ấy trời mưa. Bà đứng dưới tòa nhà nơi tôi ở, tóc ướt sũng, trong tay xách một túi trứng.
Nhìn thấy tôi, bà không tiếp tục khóc lóc làm loạn, chỉ hỏi:
“Con đã biết từ lâu rằng nó nợ nhiều tiền như vậy sao?”
“Một ngày trước khi đăng ký kết hôn, tôi biết được một phần.”
“Vậy mà con vẫn đăng ký kết hôn với nó?”
Tôi không thể trả lời.
Bà nhìn tôi. Lần đầu tiên trên gương mặt không còn vẻ đương nhiên cho rằng mình có lý.
“Là bác đã hại nó. Bác luôn nói đàn ông kết hôn không thể để nhà gái lấn át. Nó sợ bố con coi thường, cũng sợ họ hàng nói nó ăn bám vợ.”
“Vì thế bà bảo anh ấy lấy nhà của tôi sao?”
“Bác không bảo nó đem đi thế chấp.” Bà vội vàng giải thích. “Bác chỉ cảm thấy nếu căn nhà đứng tên nó, nó mới có thể ngẩng đầu trước mặt bố con. Ai ngờ nó thật sự dám vay nhiều tiền đến thế.”
“Tên trên giấy chứng nhận quyền sở hữu không phải thứ dùng để giúp ai đó ngẩng đầu.”
Bà cúi đầu.
Rất lâu sau, bà đưa túi trứng về phía tôi.
“Họ hàng dưới quê gửi lên. Trước đây con từng nói thích ăn trứng gà ta.”
“Bà mang về đi.”
“Vãn Vãn…”
“Bác Triệu, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Khi cách xưng hô ấy được thốt ra, mắt bà đỏ lên.
Trước hôn lễ, tôi từng gọi bà là bác. Sau khi đăng ký kết hôn, tôi từng gọi bà là mẹ. Bây giờ, tôi lại gọi bà là bác Triệu.
Bà không sửa lời tôi, chỉ đặt túi trứng lên bàn bảo vệ rồi cầm ô chậm rãi rời đi.
Tôi không lấy túi trứng ấy.
Bảo vệ hỏi phải xử lý thế nào, tôi bảo ông chia cho những người trực ca đêm.
Ngày thứ hai mươi bảy của thời gian cân nhắc ly hôn, bố đến căn hộ đưa đồ cho tôi.
Ông mang theo toàn bộ giấy tờ cần thiết để sang tên căn biệt thự, cùng một bản giải trình rủi ro mới.
“Luật sư nói có thể làm thủ tục sang tên lại.” Bố nói. “Mọi chi phí bố sẽ chịu.”
“Bố không sợ con lại hồ đồ sao?”
“Sợ.”
“Vậy vẫn trả lại cho con?”
“Căn nhà vốn dĩ thuộc về con.”
Ông đặt tài liệu lên bàn ăn, không thúc giục tôi ký tên như lần trước.
“Sau này muốn bán, cho thuê hay thế chấp đều do con quyết định. Bố có ý kiến thì có thể nói, nhưng không thể thay con làm.”
Tôi mở tập tài liệu, nhìn thấy lá thư mẹ để lại được kẹp ở trang cuối cùng.
Lá thư rất ngắn, được bà viết khi đang nằm viện.
Bà nói để lại căn nhà cho tôi không phải vì muốn tôi ôm khư khư gạch ngói cả đời, mà chỉ mong bất cứ khi nào mệt mỏi, tôi vẫn có một cánh cửa do chính tay mình mở ra.
Trước đây, tôi chỉ nhớ đến “một cánh cửa”, nhưng lại bỏ qua hai chữ “tự mở”.
Tôi khép tập tài liệu lại.
“Bố, hôm diễn ra hôn lễ, con đã nói hơi nặng lời.”
“Con nói không nặng đến thế thì có lẽ bố vẫn chưa tỉnh ngộ.”
“Bố thật sự không nên đợi đến khi lên sân khấu.”
“Ừ.”
“Cũng không nên dùng việc sang tên căn nhà để thử lòng người khác.”
“Ừ.”
“Sau này đừng lấy danh nghĩa bảo vệ con để thay con quyết định nữa.”
Ông gật đầu:
“Bố nhớ rồi.”
Nhìn mái tóc mai đã lấm tấm bạc của ông, tôi đột nhiên hỏi:
“Có phải bố cũng sợ mẹ trách mình không?”
Ông sững người, đưa tay vuốt nhẹ lá thư.
“Trước khi ra đi, mẹ con dặn bố phải chăm sóc con thật tốt. Bố luôn cho rằng chăm sóc tốt nghĩa là không thể để con đi sai dù chỉ một bước.”
“Không ai có thể ngăn người khác phạm sai lầm.”
“Bây giờ bố hiểu rồi.”
Ông đẩy tập tài liệu về phía tôi.
“Có ký hay không, con cứ từ từ suy nghĩ.”
“Con ký.”
Tôi cầm bút, viết tên mình vào đơn đề nghị.
Bố nhìn tôi ký xong nhưng không động đến chồng tài liệu.
“Con tự giữ lấy.” Ông nói.
Ngày hết thời gian cân nhắc ly hôn, Chu Khải Minh đến muộn hai mươi phút.
Anh gầy đi một vòng so với ngày tổ chức hôn lễ, trên người mặc chiếc áo khoác màu xám tôi từng mua cho anh. Triệu Quế Phương không đến. Chu Hải Sinh chỉ đi cùng anh đến cửa, không bước vào trong.
Thủ tục được giải quyết rất nhanh.
Khi nhân viên đưa hai quyển giấy chứng nhận ly hôn ra, Chu Khải Minh nhìn chằm chằm trang bìa một lúc.
“Có lẽ công ty không giữ được nữa.” Anh nói.
“Em nghe nói rồi.”
“Nếu lúc ấy em chịu giúp anh, có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế này.”
“Có lẽ công ty sẽ cầm cự thêm được vài tháng, cũng có thể căn biệt thự sẽ bị phát mãi.”
“Em vẫn chỉ nghĩ đến tình huống xấu nhất.”
“Bởi vì hậu quả tồi tệ nhất sẽ do em gánh chịu.”
Anh bật cười, nụ cười vô cùng mệt mỏi.
“Sau này chắc em sẽ tìm một người môn đăng hộ đối với mình.”
“Em không biết.”
“Ít nhất sẽ không tìm một kẻ nợ nần như anh.”
“Em rời khỏi anh không phải vì anh mắc nợ.”
Anh nhìn tôi.
“Mà bởi vì anh cho rằng người yêu mình thì phải gánh chịu những rủi ro anh không chịu nói rõ thay anh.”
Anh không nói thêm lời nào.
Khi đi đến cửa, Chu Hải Sinh đứng dậy, khẽ gật đầu với tôi.
“Vãn Vãn, bảo trọng.”
“Chú Chu cũng bảo trọng.”
Bước chân Chu Khải Minh khựng lại, nhưng anh không quay đầu.
Hai bố con họ một trước một sau bước vào trong gió. Chu Hải Sinh mở cửa xe cho anh, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng anh một cái.
Tôi đứng trên bậc thềm, nhìn chiếc xe dần đi xa.
Trần Nghiên hỏi tôi:
“Đau lòng không?”
“Có.”
“Hối hận không?”
Tôi suy nghĩ vài giây:
“Không hối hận.”
Cô ấy đưa cho tôi một gói khăn giấy, không nói thêm gì nữa.
Một tháng sau, căn biệt thự được sang tên trở lại cho tôi.
Ngày nhận giấy chứng nhận quyền sở hữu mới, tôi không nói cho Chu Khải Minh biết, cũng không đăng lên trang cá nhân. Tôi cất quyển sổ đỏ vào chiếc túi vải cũ mẹ để lại, tự lái xe đến đường Vân Thê.
Trong sân phủ đầy lá rụng.
Trước cửa vẫn còn hai đôi dép lê màu đỏ Triệu Quế Phương từng đặt mua trên mạng gửi đến. Một đôi có chữ “bố”, một đôi có chữ “mẹ”. Vốn dĩ bà định sau hôn lễ sẽ dọn vào đây và sử dụng chúng.
Tôi bỏ hai đôi dép vào hộp giấy, liên hệ đơn vị vận chuyển gửi trả về nhà họ Chu.
Sau đó, tôi mở ứng dụng khóa cửa, kiểm tra lại danh sách người dùng.
Dấu vân tay của Chu Khải Minh đã bị xóa, tất cả mật khẩu tạm thời đều hết hiệu lực. Chỉ còn một mình tôi là quản trị viên.
Bố đứng ngoài cổng sân, không bước vào.
“Sao bố không vào?” Tôi hỏi.
“Chủ nhà chưa cho phép.”
Tôi liếc nhìn ông rồi ghi thêm một dấu vân tay mới.
Sau khi hệ thống thông báo ghi nhận thành công, tôi kéo tay ông đến trước khóa cửa.
“Bố, vào nhà thôi.”
Ông đặt ngón tay lên.
Khóa cửa vang lên một tiếng.
Lần này, cánh cửa do chính tay tôi mở ra.
Hết.