#TTY – T518 Nhà Là Nơi Có Ranh Giới

“80 tệ (khoảng 280.000) tiền thuê chị chuyển rồi nhé, vẫn như trước, đừng để Vãn Đường biết.”

Điện thoại của Chu Dữ Xuyên sáng lên ngay lúc tôi đang ngồi bóc tôm cho con gái Tuế Tuế.

Tên người gửi được lưu là “Chị Kiều”.

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay dừng lại trên dòng tin nhắn đó.

“Tiền thuê?”

“Chu Dữ Xuyên, tháng nào anh cũng nói đó là tiền dạy lớp ban đêm.”

Nụ cười trên mặt anh ta còn chưa kịp biến mất thì anh ta đã đưa tay định giật điện thoại lại.

“Vãn Đường, em đừng nghĩ lung tung. Chị Kiều một mình nuôi con, chồng chị ấy mất sớm, anh chỉ tiện tay giúp đỡ thôi.”

Tôi cúi xuống nhìn cái bụng đã nhô lên khá rõ, miếng tôm đang nằm trong tay tôi chẳng biết từ lúc nào đã nguội ngắt.

“Là căn nhà nào?”

Anh ta im lặng.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

Một lúc sau, anh ta mới nghiến răng nói ra địa chỉ.

Đó là căn nhà nhỏ hai tầng ở ngoài phố cũ… căn nhà bà ngoại để lại cho tôi.

Đó là một căn sân viện có mặt tiền, tiền thuê theo giá thị trường ít nhất cũng phải 12.000 tệ/tháng (khoảng 42 triệu).

Vậy mà anh ta lại dùng giá 80 tệ/tháng (khoảng 280.000), cho mẹ con Kiều Uyển thuê suốt tám năm.

Chu Dữ Xuyên xông tới giật điện thoại, cánh tay làm đổ cả nồi đất trên bàn.

Canh gà nóng hổi đổ đầy xuống sàn, Tuế Tuế hoảng sợ đến mức làm rơi con tôm trong tay xuống bát.

Nồi canh đó tôi đã mất cả buổi chiều để hầm.

Hôm nay là kỷ niệm tám năm ngày cưới của chúng tôi, cũng là ngày tôi định nói với anh ta rằng đứa con thứ hai đã được ba tháng.

“Ba làm mẹ sợ rồi…”

Tuế Tuế nói rất nhỏ.

Chu Dữ Xuyên khựng lại, quay sang nhìn con gái, giọng lập tức trở nên dịu dàng.

“Tuế Tuế vào phòng trước nhé, ba nói với mẹ vài câu.”

Tôi bế con xuống khỏi ghế rồi đưa con vào phòng ngủ.

Chờ đến khi cánh cửa khép lại, anh ta mới hạ giọng.

“Chị Kiều thật sự rất khó khăn. Chồng chị ấy trước đây từng giúp anh. Nếu không có anh ấy, có lẽ anh còn chẳng học xong đại học.”

“Vậy anh lấy nhà của tôi để báo đáp ân tình?”

“Không phải lấy, chỉ là tạm thời cho chị ấy ở.”

“80 tệ mà cũng gọi là tiền thuê, không phải cho ở nhờ.”

Anh ta vò tóc, thở ra thật mạnh.

“Em vốn đã không thích chị Kiều. Anh sợ em biết chuyện rồi làm lớn lên, khiến chị ấy mất mặt.”

Tôi mở lịch sử trò chuyện.

Thứ bảy tuần trước, Kiều Uyển nhắn: “Ống nước sân sau bị vỡ rồi.”

Anh ta trả lời: “Đợi anh tan lớp qua xem.”

Tuần trước nữa, Kiều Uyển nói con trai cô ta là Tiểu Hành bị sốt.

Anh ta lập tức trả lời: “Anh lái xe đưa thằng bé tới bệnh viện.”

Ngoài ra còn có thay bóng đèn, sửa cửa, đón con, mua gạo, lắp tủ…

Cuối tuần nào anh ta cũng ở trong căn sân viện đó.

Ngăn kéo trong bếp nhà tôi hỏng đã hai tháng, Tuế Tuế từng bị kẹp tay. Tôi nhờ anh ta sửa, anh ta chỉ nói cơ quan bận.

Có những đêm tôi nghén đến tận nửa đêm, muốn ăn một bát cháo nóng, anh ta lại bảo sáng hôm sau còn phải lên lớp, bảo tôi tự đặt đồ ăn bên ngoài.

“Chu Dữ Xuyên.”

Tôi giơ điện thoại lên trước mặt anh ta.

“Một mình cô ta nuôi con nên anh thấy đau lòng. Còn tôi mang thai, chăm Tuế Tuế, giữ gìn cái nhà này… thì được tính là gì?”

Ánh mắt anh ta dần trở nên hỗn loạn.

“Em không giống cô ấy. Em có anh mà.”

“Tôi có anh cái gì?”

Nước canh trên sàn đã chảy tới chân tôi.

Tôi nói:

“Ngày mai tôi đi thu nhà.”

Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi.

“Không được đi.”

“Tại sao?”

“Mấy ngày nay bố mẹ chị Kiều cũng đang ở đó. Người già không chịu nổi kích động.”

Tôi bật cười.

Anh ta nghĩ tôi không hiểu ý mình.

Kiều Uyển đâu phải chỉ có một mình nuôi con.

Cô ta đưa cả bố mẹ, em trai, em dâu cùng con trai mình chen vào căn nhà của tôi.

Sáng hôm sau, Chu Dữ Xuyên không đi làm.

Tôi vừa tết tóc cho Tuế Tuế xong, anh ta đã đứng chắn ngay trước cửa.

“Vãn Đường, đưa con tới trường mẫu giáo trước đi. Chuyện căn nhà tối về rồi nói.”

“Tôi xin nghỉ rồi.”

“Em đừng kích động. Chị Kiều nhát gan lắm, con trai chị ấy cũng sắp thi cấp ba.”

Bàn tay đang cầm túi của tôi bỗng dừng lại.

“Con trai cô ta thi cấp ba thì liên quan gì tới nhà của tôi?”

Anh ta cau mày.

“Sao em lại không có chút lòng cảm thông nào vậy?”

Tôi nhìn người đàn ông đã ở bên mình tám năm, đột nhiên cảm thấy anh ta xa lạ đến lạ thường.

Trước kia anh ta đâu có như vậy.

Những ngày đầu mới cưới, anh ta từng cùng tôi về phố cũ quét bụi.

Anh ta nói căn sân viện bà ngoại để lại phải được giữ gìn thật cẩn thận.

Anh ta còn từng nói, sau này khi về già, chúng tôi sẽ cải tạo tiền sảnh thành một quán trà nhỏ, sân sau trồng hai cây quế.

Khi đó tôi đã thật sự tin anh ta.

Tôi trao chìa khóa vào tay anh ta, để anh ta thay mình trông nom.

Một lần giao phó… vậy mà thành tám năm.

“Lòng cảm thông không thể lấy đồ của người khác ra để thể hiện.”

Tôi đẩy anh ta sang một bên.

Đúng lúc đó, điện thoại mẹ chồng gọi tới.

Tôi nhấn nhận cuộc gọi.

Giọng bà khàn khàn:

“Vãn Đường à, Dữ Xuyên có ở cạnh con không? Tối qua mẹ gọi cho nó hơn chục cuộc mà không ai nghe. Mái nhà quê bị dột, chăn đệm trên giường đất đều ướt hết rồi. Mẹ muốn hỏi xem có thể vay ít tiền sửa nhà không.”

Sắc mặt Chu Dữ Xuyên lập tức trở nên khó coi, anh ta đưa tay định tắt máy.

Tôi tránh sang bên, đồng thời bật loa ngoài.

“Mẹ, anh ấy ở đây.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Ở đó là tốt rồi. Mẹ không gấp đâu. Con đừng khiến nó khó xử, bên nhà họ Kiều… đứa nhỏ cũng đáng thương.”

Tôi nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Mẹ, mẹ biết Kiều Uyển đang ở nhà bà ngoại con sao?”

Đầu bên kia lập tức lặng ngắt.

Chu Dữ Xuyên gắt lên:

“Mẹ, mẹ đừng xen vào!”

Mẹ chồng khẽ thở dài.

“Mẹ đã từng khuyên nó rồi. Nó bảo đó là trả ơn. Mẹ chỉ là một bà già nhà quê, lời mẹ nói chẳng có trọng lượng.”

Tôi cúp điện thoại.

Chu Dữ Xuyên tránh ánh mắt tôi.

“Mẹ anh lớn tuổi rồi, nói năng hồ đồ thôi.”

“Hồ đồ là anh mới đúng.”

Tôi đưa Tuế Tuế xuống lầu, gửi con ở trường mẫu giáo rồi lái xe thẳng tới phố cũ.

Ngay trước cổng viện treo một tấm biển mới tinh.

“Quán Cơm Nhà Họ Kiều.”

Chữ vàng trên nền đỏ được gắn ngay trên cánh cửa gỗ mà chính tay bà ngoại tôi từng quét dầu trẩu.

Tôi còn chưa kịp gõ cửa thì bên trong đã vọng ra tiếng chơi mạt chược.

Cổng viện bị một người đàn ông trẻ tuổi kéo ra.

Hắn ngậm tăm, nhìn tôi từ đầu tới chân.

“Ăn cơm thì ra phía trước lấy số. Sân sau không tiếp khách.”

Tôi cúi xuống nhìn phiến đá xanh dưới chân hắn.

Hồi nhỏ, bà ngoại từng ngồi trên bậc cửa ấy bóc hạt sen cho tôi.

Bà nói căn nhà này có thể cho thuê, có thể sửa sang, nhưng tuyệt đối không được để người ngoài tự ý thay cột đổi kèo.

Tôi hỏi:

“Kiều Uyển có ở đây không?”

Người đàn ông khịt mũi cười.

“Tìm chị tôi à? Có hẹn trước không?”

Tôi lách qua hắn bước vào.

Hắn lập tức giơ tay chắn lại.

“Cô là ai?”

“Chủ nhà.”

Trong sân lập tức yên tĩnh.

Hai ông bà đang đánh mạt chược đồng loạt ngẩng đầu. Người phụ nữ đang đứng cạnh bếp cắt rau cũng dừng lại.

Kiều Uyển từ trong bếp bước ra, trên người đeo một chiếc tạp dề mới.

Tôi lập tức nhận ra nó.

Đó là tấm vải xanh cũ bà ngoại từng cất dưới đáy hòm, vậy mà giờ đã bị cô ta cắt thành đồng phục cho quán ăn.

Vừa nhìn thấy tôi, gương mặt cô ta thoáng trắng bệch, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười.

“Vãn Đường, sao cô tới mà không báo trước? Dữ Xuyên đâu?”

“Tôi tới thu nhà, cần gì phải đưa anh ta theo?”

Kiều Uyển lau tay.

“Cô xem, nói chuyện vẫn gay gắt như vậy. Dù sao cũng là người thân cả, có gì thì ngồi xuống nói.”

“Ai là người thân với cô?”

Người đàn ông phía sau cô ta đập mạnh tay xuống bàn.

“Anh rể tôi tháng nào cũng trả tiền thuê nhà, cô dựa vào đâu mà đuổi người?”

“80 tệ mà đòi thuê cả căn nhà hai tầng, lại còn mở quán cơm?”

Bà lão lập tức chen lời:

“Nhà bỏ không cũng vẫn là bỏ không, chúng tôi trả tiền thì có quy củ rồi. Cô đang mang thai còn chạy tới gây chuyện, không sợ đứa bé trong bụng gặp xui à?”

Kiều Uyển vẫn không hề ngăn bà ta lại.

Con trai cô ta, Tiểu Hành, đeo cặp sách từ trên lầu đi xuống. Trong tay nó đang cầm chiếc hộp gỗ cũ của tôi.

Sắc mặt tôi lập tức lạnh đi.

“Đặt chiếc hộp xuống.”

Tiểu Hành ôm chặt hộp vào ngực.

“Mẹ cháu nói đây chỉ là hộp rác vô dụng, cho cháu đựng đề thi thôi.”

Đó là chiếc hộp đựng công thức nấu ăn bà ngoại để lại.

Bên dưới đáy hộp vẫn còn kẹp giấy tờ nhà đất cùng một bức thư viết tay.

Kiều Uyển cười như muốn hòa giải.

“Trẻ con không hiểu chuyện thôi mà, chỉ là một chiếc hộp cũ. Nếu cô thích thì tôi bảo nó trả lại.”

Tôi đưa tay định lấy.

Tiểu Hành lùi về sau một bước rồi cố tình ném mạnh chiếc hộp xuống đất.

Nắp gỗ nứt toác, mấy tờ giấy cũ bay tung ra.

Em trai Kiều Uyển lập tức giẫm một chân lên đó.

“Đền cô mười tệ, đủ chưa?”

Tôi cúi xuống nhặt giấy.

Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng phanh xe gấp.

Chu Dữ Xuyên lao vào.

Ánh mắt đầu tiên của anh ta không hướng về tôi.

Mà là Kiều Uyển.

“Chị Kiều, chị không sao chứ?”

Mắt Kiều Uyển lập tức đỏ lên.

“Chị không sao. Chắc Vãn Đường hiểu lầm chúng ta rồi. Cô ấy vừa bước vào đã đòi đuổi người, còn làm Tiểu Hành sợ nữa.”

Tiểu Hành lập tức trốn sau lưng mẹ, ôm lấy cánh tay cô ta.

“Chú Chu, cô ấy còn mắng bà ngoại cháu.”

Tôi cầm chiếc nắp hộp gỗ nứt vỡ đứng lên.

“Cháu tận mắt thấy tôi mắng sao?”

Tiểu Hành cúi đầu, không dám đáp.

Chu Dữ Xuyên nhìn đống giấy cũ nằm trên đất, sắc mặt căng thẳng.

“Vãn Đường, đừng làm mọi chuyện khó coi như vậy.”

“Khó coi là ai?”

“Chị Kiều sống ở đây nhiều năm rồi, hàng xóm ai cũng biết đây là quán của chị ấy. Hôm nay em đột nhiên tới đuổi người, người ta sẽ nghĩ chị ấy thế nào?”

“Người khác nghĩ cô ta thế nào thì liên quan gì tới tôi?”

Mẹ Kiều Uyển đẩy mạnh quân bài mạt chược xuống bàn.

“Cô gái à, làm người phải tích đức. Con rể tôi mất sớm, để lại cô nhi quả phụ chúng tôi. Nhà cô có nhà có xe, chẳng lẽ nhất định phải ép chúng tôi ra đường ngủ?”

Tôi nhìn bà ta.

“Con rể bà mất sớm, nên con trai bà được ngủ trong phòng ngủ chính của tôi, con gái bà được dùng sân viện của tôi mở quán, cháu ngoại bà được phép đập đồ của tôi sao?”

Em trai Kiều Uyển nhổ que tăm vào chậu cây.

“Đừng mở miệng là nhà của cô. Giấy tờ đâu? Lấy ra xem.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Chu Dữ Xuyên đã nói trước:

“Sổ nhà ở nhà, tôi giữ.”

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

Anh ta tránh ánh mắt tôi.

“Em đang mang thai, đừng kích động nữa. Về trước đi.”

“Sổ ở chỗ anh?”

“Ừ.”

“Vậy bây giờ mang tới đây.”

Anh ta nghiến răng.

“Lâm Vãn Đường, em đừng ép anh.”

Kiều Uyển nhẹ nhàng kéo tay áo anh ta.

“Dữ Xuyên, thôi bỏ đi. Chúng tôi dọn là được. Cùng lắm tôi đưa Tiểu Hành về quê, khỏi cần thi cấp ba nữa.”

Chu Dữ Xuyên lập tức cuống lên.

“Chị đừng nói như vậy.”

Tôi nhìn hai người đứng cạnh nhau.

Cứ như thể người xông vào căn nhà này lại là tôi.

Ngoài cổng viện lúc này đã có vài hàng xóm đứng xem.

Có người nhỏ giọng nói:

“Đó chẳng phải vợ thầy Chu sao? Nghe nói dữ lắm, đến quả phụ cũng không chịu nổi.”

Người khác tiếp lời:

“Bà chủ Kiều tốt mà, bình thường còn hay mang canh cho người già.”

Chu Dữ Xuyên nghe thấy, hạ thấp giọng cầu xin tôi.

“Đi trước đi. Cho anh chút thể diện.”

Tôi ôm chiếc hộp gỗ đã nứt vào lòng.

“Thể diện anh đã cho cô ta suốt tám năm rồi. Hôm nay tới lượt tôi lấy lại đồ của mình.”

Tôi báo cảnh sát.

Sắc mặt Chu Dữ Xuyên lập tức trầm xuống.

“Lâm Vãn Đường, em nhất định phải ép anh tới mức này sao?”

“Là anh đem nhà của tôi cho người khác ở.”

“Anh chưa từng lấy một đồng nào.”

“80 tệ tiền thuê, anh còn định chia được thành mấy phần?”

Kiều Uyển bắt đầu rơi nước mắt.

“Vãn Đường, tôi biết cô xem thường tôi. Nhưng tôi thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện chiếm tiện nghi của cô. Dữ Xuyên nói cô mềm lòng, chỉ cần tôi chăm nom nơi này thật tốt, sau này cô nhất định sẽ đồng ý tiếp tục cho tôi thuê.”

Tôi nhìn sang Chu Dữ Xuyên.

Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.

Tôi hỏi:

“Anh còn thay tôi đồng ý chuyện gì nữa?”

Kiều Uyển lau nước mắt.

“Anh ấy nói chờ phố cũ sửa sang xong, sẽ chính thức giao tiền sảnh cho tôi làm mặt bằng kinh doanh. Hợp đồng có thể từ từ bổ sung.”

Tiếng bàn tán xung quanh lập tức lớn hơn.

“Thì ra đã thỏa thuận từ lâu.”

“Người ta bỏ tiền sửa sang hết rồi, giờ chủ nhà lật lọng đúng là không có tình người.”

Tôi nhìn tấm bảng hiệu, nhìn những xà nhà đã bị khói dầu hun đen, rồi nhìn bức bình phong bị đục thủng.

Cái gọi là “bỏ tiền sửa sang” của bọn họ… chính là biến căn nhà cũ của tôi thành một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Khi cảnh sát tới, Kiều Uyển đã khóc đến mức đứng không vững.

Chu Dữ Xuyên đứng bên cạnh đỡ cô ta.

Cảnh sát hỏi quyền sở hữu căn nhà.

Tôi trả lời:

“Đây là tài sản trước hôn nhân của tôi, đứng tên tôi.”

Chu Dữ Xuyên lập tức chen vào:

“Giấy tờ ở chỗ tôi. Từ lúc mang thai cô ấy cảm xúc không ổn định, hôm nay chỉ là nhất thời kích động.”

Cảnh sát nhìn sang tôi.

Tôi lấy bản photo trong túi ra.

“Bản gốc bị anh ta giữ rồi. Đây là bản sao.”

Em trai Kiều Uyển bật cười.

“Bản photo mà cũng tính à? Tôi còn photo được cả hoàng cung nữa kia.”

Cảnh sát lập tức quát hắn im miệng.

Chu Dữ Xuyên nhìn chằm chằm tờ giấy, trong mắt dần hiện lên vẻ hoảng loạn.

Anh ta không biết rằng sau khi bà ngoại mất, tôi đã scan toàn bộ giấy tờ quan trọng và lưu vào chiếc điện thoại cũ.

Anh ta càng không biết, cách đây không lâu, phía quản lý phố cũ từng liên hệ với tôi, nói danh sách trùng tu cần xác minh lại thông tin chủ sở hữu.

Tôi không nói những chuyện ấy ra.

Cảnh sát đề nghị hai bên trước hết tự thương lượng, không thể cưỡng chế đuổi người ngay tại chỗ.

Kiều Uyển giống như cuối cùng cũng có thể thở phào.

“Vãn Đường, cô xem, cảnh sát cũng nói nên thương lượng. Cô về trước đi, tôi nấu cho cô bát mì, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Tôi cất chiếc hộp gỗ vào túi.

“Được. Trong vòng ba ngày, dọn đi.”

Chu Dữ Xuyên hạ giọng:

“Đừng quá đáng.”

“Anh còn hai ngày để trả giấy tờ gốc cho tôi.”

Về tới nhà, trên bàn trà phòng khách đã đặt sẵn một tờ kết quả khám thai.

Chu Dữ Xuyên cầm lên xem, ánh mắt thoáng sáng lên trong chốc lát.

“Đứa thứ hai?”

Tôi rút tờ giấy khỏi tay anh ta.

“Có liên quan gì tới anh sao?”

Giọng anh ta dịu xuống.

“Vãn Đường, anh biết chuyện này là anh sai. Nhưng chúng ta còn có Tuế Tuế, còn có đứa bé này. Em đừng vì một căn nhà mà làm tổn thương gia đình.”

“Thứ phá hỏng gia đình không phải căn nhà.”

“Là anh lừa tôi.”

Anh ta ngồi đối diện tôi, giống như đang giảng đạo lý cho học sinh trong lớp.

“Chồng chị Kiều năm đó từng chắn cho anh một tai nạn. Sau khi anh ấy mất, chị Kiều không có thu nhập, anh không thể mặc kệ.”

“Vậy anh có thể dùng tiền lương của anh để giúp.”

“Tiền lương của anh còn phải nuôi gia đình.”

“Vậy nhà của tôi thì không cần nuôi gia đình à?”

Anh ta nghẹn lời.

Tôi hỏi tiếp:

“Tám năm qua, tiền thuê 80 tệ mỗi tháng đi đâu rồi?”

Anh ta đáp:

“Anh đều giữ lại.”

“Đưa đây.”

Anh ta vào phòng làm việc lục lọi rất lâu, cuối cùng mang ra một chiếc phong bì.

Bên trong chỉ có hơn sáu nghìn tệ.

Tám năm.

Tiền thuê theo giá thị trường gần cả triệu tệ…

Vậy mà trong tay anh ta chỉ còn hơn sáu nghìn.

Trong phong bì còn có một mẩu giấy Kiều Uyển viết cho anh ta.

“Dữ Xuyên, cảm ơn anh đã bảo vệ mẹ con em và Tiểu Hành. Anh là người đàn ông duy nhất của gia đình này.”

Tôi đặt tờ giấy trở lại phong bì.

“Nếu anh thích làm người đàn ông của nhà cô ta như vậy… thì cứ đi đi.”

Sắc mặt anh ta lạnh xuống.

“Em đừng nói chuyện khó nghe như vậy.”

“Tôi nói sai sao?”

Anh ta đứng phắt dậy.

“Bây giờ em đang mang thai, anh không muốn cãi nhau với em. Giấy tờ nhà tạm thời anh chưa thể đưa cho em.”

“Tại sao?”

“Em cầm được giấy sẽ ép chị Kiều chuyển đi ngay. Trước kỳ thi của Tiểu Hành không thể đổi môi trường sống.”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta, nói từng chữ:

“Chu Dữ Xuyên, anh lấy trộm giấy tờ nhà của tôi, còn giữ lại không trả?”

Anh ta cất phong bì vào ngăn kéo.

“Anh là vì cái nhà này.”

Đêm đó, Tuế Tuế ôm con thỏ bông chạy tới tìm tôi.

“Mẹ ơi… có phải ba không cần chúng ta nữa không?”

Tôi xoa đầu con bé.

“Không phải.”

Bên ngoài khe cửa vang lên giọng Chu Dữ Xuyên đang gọi điện.

“Chị Kiều, chị yên tâm. Em sẽ không để cô ấy đuổi chị đi đâu.”

Tuế Tuế cũng nghe thấy.

Con bé siết chặt con thỏ bông trong lòng, không hỏi thêm câu nào.

Ngày thứ ba, nhà họ Kiều vẫn chưa chuyển đi.

Ngược lại, trước cửa quán còn treo thêm một dải lụa đỏ.

“Quán Cơm Nhà Họ Kiều Kỷ Niệm Tám Năm — Hàng Xóm Phố Cũ Được Uống Canh Miễn Phí.”

Tôi đứng giữa đám đông bên ngoài, nhìn Kiều Uyển bưng từng bát canh ra mời khách, còn Chu Dữ Xuyên thì giúp cô ta dọn bàn.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi tôi mua.

Tay áo được xắn lên, động tác thuần thục tới mức giống hệt nam chủ nhân của nơi này.

Hàng xóm liên tục khen:

“Thầy Chu đúng là có tình có nghĩa, chăm sóc vợ con của bạn quá cố suốt bao năm.”

Kiều Uyển cúi đầu cười.

“Đều nhờ Dữ Xuyên tốt bụng thôi. Vãn Đường cũng tốt lắm, chỉ là hiểu lầm tôi.”

Có người nhìn thấy tôi, giọng nói lập tức nhỏ xuống.

Kiều Uyển bưng một bát canh đi tới.

“Vãn Đường, uống chút đi. Cô đang mang thai, đừng để bụng đói.”

Tôi không nhận.

Cô ta hạ thấp giọng:

“Tôi biết cô hận tôi. Nhưng Tiểu Hành chỉ còn hai tháng nữa là thi cấp ba. Cô cũng là mẹ, chắc sẽ hiểu mà?”

“Tôi hiểu một người mẹ sẽ không dạy con mình đập phá di vật của người khác.”

Nụ cười trên mặt cô ta cứng lại.

Chu Dữ Xuyên bước tới chắn trước mặt cô ta.

“Em lại tới làm gì?”

“Tới xem anh biến sân viện của tôi thành món quà tặng cho người khác thế nào.”

Anh ta cố nén giận.

“Hôm nay có nhiều người già và trẻ con như vậy, em nhất định phải gây chuyện sao?”

Tôi lấy ra một tờ giấy.

“Đây là thông báo chuyển đi tôi đưa anh ba ngày trước. Hôm nay hết hạn rồi.”

A Lượng giật lấy tờ giấy, xé nát ngay tại chỗ.

“Thông báo cái quái gì. Bọn tao không chuyển đấy, mày làm gì được?”

Chu Dữ Xuyên không hề ngăn hắn.

Kiều Uyển nhẹ giọng trách:

“A Lượng, đừng vậy mà.”

A Lượng cười khẩy.

“Chị à, chị mềm lòng quá rồi. Có người được cho mặt mũi mà không biết điều.”

Tôi nhìn Chu Dữ Xuyên.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

Anh ta im lặng.

Đúng lúc ấy, dì Cát ở ban quản lý phố bước vào từ đầu ngõ, trên tay cầm một túi hồ sơ.

Vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt dì có chút sốt ruột, như thể muốn nói gì đó.

Tôi khẽ lắc đầu.

Dì nuốt lời xuống, chỉ quay sang đám đông:

“Mọi người đừng đứng chắn đường.”

Kiều Uyển lập tức tiến lên đón.

“Dì Cát, may quá dì tới rồi. Danh sách trùng tu phố cũ… quán của cháu có thể đăng ký trước không?”

Dì Cát liếc nhìn tôi.

“Chuyện này cần chủ nhà ký tên.”

Nụ cười của Kiều Uyển lập tức cứng đờ.

Chu Dữ Xuyên lên tiếng:

“Tôi có thể ký thay.”

Giọng dì Cát nghiêm hơn vài phần.

“Cậu không phải chủ nhà.”

Trong đám đông bắt đầu vang lên tiếng xì xào.

Tôi không để dì Cát nói tiếp.

Đáy mắt Kiều Uyển thoáng qua một tia oán hận, nhưng rất nhanh cô ta lại cúi đầu.

“Vậy đành làm phiền Vãn Đường rồi. Chắc cô ấy cũng không muốn chuyện tốt của phố cũ bị hỏng.”

Tôi cúi xuống nhặt những mảnh giấy thông báo đã bị xé vụn.

“Tôi sẽ không ký cho cô.”

Tối hôm đó, Chu Dữ Xuyên không về nhà.

Một giờ sáng, anh ta gửi tin nhắn tới.

“Em bình tĩnh vài ngày đi. Chị Kiều bị em chọc tức đến đau dạ dày, anh đang ở bệnh viện.”

Tôi không trả lời.

Gần sáng, cô giáo mẫu giáo gọi điện cho tôi.

“Mẹ của Tuế Tuế phải không ạ? Hôm nay có người xin nghỉ giúp bé, nói là bà nội của bé.”

Tôi khoác áo chạy khỏi nhà.

Mẹ chồng tôi vẫn ở quê, không thể nào tới đây.

Khi tôi chạy tới trường mẫu giáo, cô giáo đã chặn người kia lại.

Kiều Uyển đang đứng trước cổng, tay dắt Tuế Tuế.

Tuế Tuế khóc đến mức mặt đầy mồ hôi.

“Mẹ… dì Kiều nói ba bảo con tới nhà dì ấy ăn sáng…”

Tôi kéo con bé vào lòng.

“Ai cho cô tới đón con tôi?”

Kiều Uyển bày ra vẻ tủi thân.

“Tối qua Dữ Xuyên ở bệnh viện với tôi, sáng nay không kịp đưa Tiểu Hành đi học nên tiện đường đón Tuế Tuế luôn. Sao cô làm như đang đề phòng trộm vậy?”

Cô giáo nhíu mày.

“Chị Lâm, chúng tôi không nhận được xác nhận từ chính chị nên không để bé đi.”

Tôi cảm ơn cô giáo.

Kiều Uyển lập tức cao giọng:

“Vợ chồng cô cãi nhau thì đừng trút lên đứa trẻ. Tuế Tuế cũng là con gái của Dữ Xuyên, tôi đón một chút thì sao?”

Tôi lạnh giọng:

“Cô còn dám chạm vào con gái tôi thêm lần nữa, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.

“Vãn Đường, tôi chỉ có ý tốt…”

“Ý tốt của cô, tôi không nhận nổi.”

Khi Chu Dữ Xuyên chạy tới, Kiều Uyển đang ôm bụng ngồi xổm bên lề đường.

Anh ta lập tức lao về phía cô ta.

Đến khi quay đầu nhìn tôi, trong mắt chỉ còn sự trách móc.

“Em lại nói gì rồi?”

Tôi ôm Tuế Tuế, trên người vẫn mặc đồ ngủ.

“Cô ta giả làm người nhà để đón con gái tôi.”

“Là anh bảo chị ấy đi đón.”

“Anh dựa vào đâu mà không hỏi tôi?”

“Anh là ba của Tuế Tuế.”

“Anh là ba con bé, không phải lý do để đưa nó tới nhà họ Kiều.”

Kiều Uyển kéo tay áo anh ta.

“Dữ Xuyên, đừng cãi nữa… trẻ con còn đang nhìn.”

Tuế Tuế vùi mặt vào ngực tôi.

Con bé lí nhí:

“Vừa rồi… ba không nhìn con.”

Chu Dữ Xuyên nghe thấy, trên mặt thoáng hiện vẻ khó xử.

Tôi ôm con quay người rời đi.

Phía sau, anh ta gọi lớn:

“Lâm Vãn Đường, chuyện căn nhà em muốn làm lớn thì thôi đi, giờ đến con gái em cũng muốn giành với anh sao?”

Tôi không dừng bước.

Sáng hôm đó, tôi đi thay khóa cửa căn nhà.

Người thợ hỏi chìa khóa cũ có cần giữ lại không.

Tôi trả lời:

“Không cần.”

Ngày thứ hai sau khi thay khóa, Chu Dữ Xuyên dẫn Kiều Uyển và A Lượng tới nhà.

A Lượng xách theo một túi đồ, vừa bước vào đã đổ tất cả xuống sàn.

Đó là những chiếc bát cũ của bà ngoại tôi, sổ ghi chép cũ, cùng nửa tấm biển gỗ đã nứt.

“Mày không phải muốn lấy đồ sao? Trả hết cho mày đấy. Mau ký giấy trùng tu đi.”

Tôi ngồi xổm xuống, cẩn thận đỡ lấy nửa tấm biển.

Trên tấm biển chỉ còn lại hai chữ.

“宋灶” — Tống Táo.

Thuở còn trẻ, bà ngoại từng dựa vào căn bếp ấy để nuôi sống cả gia đình.

Kiều Uyển nhìn tấm biển, giọng đầy gai góc.

“Mấy thứ cũ nát này để trong quán chỉ tổ chật chỗ. Vãn Đường, cô thích thì mang đi. Nhà chúng tôi vẫn tiếp tục thuê, tiền thuê có thể tăng lên 500 tệ.”

Tôi ngẩng đầu.

“500?”

A Lượng bật cười.

“Đừng có không biết đủ. Nhà cũ tường bong tróc hết rồi, nhờ chị tao mới trở thành như bây giờ.”

Chu Dữ Xuyên đặt một bản hợp đồng lên bàn.

“Đây là hợp đồng anh nhờ người soạn. Em ký đi, chị Kiều thuê tới lúc Tiểu Hành thi đại học xong. Mỗi tháng 500 tệ, sau này trả theo năm.”

Tôi nhìn xuống phần ký tên.

Người thuê: Kiều Uyển.

Người làm chứng: Chu Dữ Xuyên.

Phần ký tên chủ nhà vẫn còn bỏ trống.

“Anh muốn tôi cho cô ta thuê thêm ba năm?”

“Không phải ở không.”

Kiều Uyển dịu giọng:

“Tôi cũng đâu phải người không biết điều. Đợi Tiểu Hành thi đỗ trường tốt, tôi sẽ nhớ ơn cô.”

“Tình cảm của cô đáng bao nhiêu tiền?”

Gương mặt cô ta lập tức trắng bệch.

Chu Dữ Xuyên đẩy cây bút về phía tôi.

“Vãn Đường, đừng nói những lời làm tổn thương người khác. Ký đi, rồi chúng ta về nhà sống tử tế.”

“Giấy tờ nhà đâu?”

Anh ta khựng lại một chút.

“Ký xong anh đưa cho em.”

Tôi bật cười.

“Anh giữ giấy tờ nhà của tôi để ép tôi ký chính căn nhà của mình?”

Anh ta cau mày.

“Anh là chồng em, không phải người ngoài.”

“Anh còn ác hơn cả người ngoài.”

A Lượng đột nhiên chỉ vào điện thoại tôi.

“Cô ta đang ghi âm!”

Hắn lao tới định giật điện thoại.

Tôi ôm bụng lùi về sau, eo đập mạnh vào tủ ăn.

Chu Dữ Xuyên đỡ lấy Kiều Uyển, câu đầu tiên lại là:

“A Lượng, đừng làm chị em sợ.”

Tôi chống tay lên tủ, cố gắng đứng vững.

Chuông cửa vang lên.

Ngoài cửa là dì Cát cùng hai nhân viên cộng đồng.

Dì Cát liếc nhìn phòng khách.

“Cô Lâm, hôm nay là ngày cuối nộp giấy xác nhận trùng tu. Bên cô vẫn là chính chủ ký chứ?”

Kiều Uyển nhìn chằm chằm tờ giấy trong tay dì ấy, mắt lập tức sáng lên.

Chu Dữ Xuyên cũng nhìn sang tôi.

Tôi cầm bản hợp đồng lên, xé đôi.

“Đúng, chính chủ ký. Nhưng không phải ký cho nhà họ Kiều.”

Đó là lần đầu tiên Chu Dữ Xuyên ném cốc về phía tôi.

Chiếc cốc thủy tinh vỡ tan dưới chân, anh ta thở dốc như thể đã nhịn quá lâu.

“Rốt cuộc em muốn thế nào? Chị Kiều chỉ muốn có một nơi yên ổn để sống thôi!”

Tôi đưa Tuế Tuế sang nhà hàng xóm rồi quay về nhìn những mảnh kính vỡ đầy dưới đất.

“Cô ta muốn ổn định thì tự đi thuê nhà.”

“Nhà bà ngoại em bỏ không bao nhiêu năm rồi.”

“Bỏ không cũng không phải của anh.”

Anh ta chỉ tay về phía tôi.

“Lâm Vãn Đường, sao bây giờ em lại trở nên cay nghiệt như vậy? Trước đây em đâu có thế.”

“Trước đây tôi không biết anh lấy sự dễ chịu của tôi làm chìa khóa… rồi mở cửa cho người khác bước vào ở.”

Kiều Uyển ngồi trên sofa, giọng nhẹ như gió.

“Dữ Xuyên, thôi đi. Vãn Đường không chứa nổi em, em dọn là được.”

A Lượng lập tức chen vào:

“Dọn cái gì mà dọn? Không có hợp đồng, cô ta kiện cũng chẳng đi tới đâu. Với lại giấy tờ nhà còn nằm trong tay anh rể, ai sợ ai?”

Tôi nhìn Chu Dữ Xuyên.

“Chuyện này anh cũng nói với họ?”

Sắc mặt anh ta lập tức tái xanh.

Kiều Uyển vội nói:

“A Lượng nói bậy thôi.”

Nhưng A Lượng vẫn cười.

“Chị sợ cô ta làm gì? Một bà bầu như cô ta chạy được mấy chuyến tòa án? Kéo vài lần là tự mệt chết.”

Tôi giơ điện thoại lên.

“Câu này, tôi ghi âm lại rồi.”

A Lượng lại định lao tới.

Lần này Chu Dữ Xuyên ngăn hắn lại, không phải vì tôi, mà vì ngoài cửa đã có hàng xóm ló đầu nhìn vào.

Anh ta hạ giọng:

“Vãn Đường, xóa đoạn ghi âm đi.”

“Tại sao?”

“Chúng ta vẫn là vợ chồng. Em làm mọi chuyện tuyệt tình như vậy, chẳng tốt cho ai.”

“Người tuyệt tình không phải tôi.”

Đúng lúc đó, Kiều Uyển đột nhiên ôm bụng, cong người xuống.

“Dữ Xuyên… em đau…”

Chu Dữ Xuyên lập tức chạy tới đỡ cô ta.

Chiếc túi của cô ta rơi xuống đất, một tờ phiếu khám trượt ra ngoài.

Tôi nhìn thấy phần tên.

Kiều Uyển.

Khám thai.

Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân ngoài hành lang.

Tôi hỏi:

“Cô ta mang thai?”

Toàn thân Chu Dữ Xuyên cứng đờ.

Kiều Uyển vội cúi xuống nhặt tờ giấy, ngón tay siết chặt mép phiếu.

“Không phải như cô nghĩ đâu…”

Tôi nhìn Chu Dữ Xuyên.

“Anh nói đi.”

Cổ họng anh ta căng cứng.

“Đó là vì sức khỏe chị ấy không tốt, bác sĩ kiểm tra thôi.”

Trên phiếu ghi rất rõ.

Thai mười tuần.

Tôi mang thai mười hai tuần.

Hai đứa bé… chỉ cách nhau mười bốn ngày.

Tôi chụp lại tờ phiếu.

Chu Dữ Xuyên lập tức lao tới chắn lại.

“Em đừng chụp linh tinh, đó là quyền riêng tư của chị Kiều!”

“Trong cuộc hôn nhân của tôi giấu cả đứa con của cô ta, tôi không có quyền biết sao?”

Kiều Uyển vừa khóc vừa lắc đầu.

“Không phải con của Dữ Xuyên. Tôi chỉ sợ người khác đàm tiếu nên mới nhờ anh ấy đi cùng tới bệnh viện.”

“Vậy cha đứa bé là ai?”

Cô ta cắn chặt môi, không trả lời.

A Lượng chắn lên phía trước.

“Liên quan gì tới cô? Chị tôi độc thân, mang thai với ai cũng hợp pháp.”

Tôi nhìn hắn.

“Vậy tại sao cô ta lại để chồng tôi đi khám thai cùng?”

Giọng Chu Dữ Xuyên hạ xuống.

“Vãn Đường, bây giờ em không bình tĩnh. Chúng ta nên tạm thời sống riêng một thời gian.”

“Sống riêng thế nào?”

Anh ta lấy từ trong túi ra một tập giấy khác.

Là đơn ly hôn.

Trong mục phân chia tài sản ghi rõ: căn nhà phố cũ thuộc về tôi, nhưng Kiều Uyển được tiếp tục ở miễn phí thêm ba năm.

Còn căn nhà hôn nhân hiện tại thuộc về Chu Dữ Xuyên, Tuế Tuế do anh ta nuôi dưỡng.

Đọc xong, tay chân tôi lạnh dần.

“Anh còn muốn giành cả con gái?”

“Tuế Tuế ở với anh sẽ ổn định hơn. Em đang mang thai, tinh thần cũng không tốt.”

“Ai dạy anh nói những lời này?”

Kiều Uyển khẽ lên tiếng:

“Vãn Đường, Dữ Xuyên là nghĩ cho con thôi. Bây giờ ngay cả việc tôi đón Tuế Tuế một lần cô cũng báo cảnh sát, đứa trẻ ở cạnh cô sẽ sợ hãi.”

Tôi nhìn cô ta.

Không còn khóc nữa, trong mắt cô ta chỉ còn lại toàn tính toán.

Chu Dữ Xuyên đặt cây bút trước mặt tôi.

“Ký đi. Ký xong anh trả giấy tờ nhà cho em, chị Kiều cũng sẽ không làm em khó chịu nữa.”

“Nếu tôi không ký thì sao?”

A Lượng cười nhếch mép.

“Vậy thì cứ từ từ dây dưa. Cái bụng của cô chờ nổi không?”

Tôi cầm cây bút.

Trong mắt Chu Dữ Xuyên thoáng hiện vẻ nhẹ nhõm.

Tôi mở nắp bút, viết lên đơn ly hôn ba chữ.

“Không thể nào.”

Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo.

Là cô giáo mẫu giáo.

Tôi vừa bắt máy, giọng cô ấy đã gấp gáp:

“Mẹ của Tuế Tuế phải không ạ? Tuế Tuế mất tích rồi. Bé nói ba tới đón, nhưng chúng tôi vừa kiểm tra camera, người tới không phải anh Chu… mà là một người đàn ông đội mũ.”

Tôi ngẩng đầu.

Nụ cười trên mặt A Lượng còn chưa kịp biến mất.

Chu Dữ Xuyên lại là người nhìn Kiều Uyển đầu tiên.

Một tay cô ta đặt lên bụng, giọng nhẹ như gió:

“Vãn Đường, chỉ cần cô ký tên… đứa bé sẽ trở về.”

Tôi nghe thấy chính mình hỏi:

“Tuế Tuế đang ở đâu?”

Kiều Uyển không trả lời.

Cô ta chỉ đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía tôi thêm nửa tấc.

“Ký trước đi. Cô là mẹ mà, chắc hiểu lúc trẻ con sợ hãi sẽ khóc đáng thương đến mức nào.”

Lúc này Chu Dữ Xuyên mới như tỉnh lại.

“Chị Kiều… chị có ý gì vậy?”

A Lượng cười lạnh.

“Anh rể, tới nước này còn giả vờ gì nữa? Chẳng phải anh nói thứ cô ta để ý nhất là con gái sao?”

Sắc mặt Chu Dữ Xuyên trắng bệch.

“Tôi chưa từng bảo các người động tới Tuế Tuế!”

Tôi lặng lẽ bật ghi âm, giọng bình tĩnh tới mức chính mình cũng thấy bất ngờ.

“A Lượng đưa con bé đi?”

Kiều Uyển nhìn tôi.

“Cô ký tên đi, tôi lập tức cho người đưa con bé về. Trẻ con thôi mà, dẫn đi ăn một bát hoành thánh có gì to tát đâu.”

Tôi lập tức gọi sang một số khác.

“Dì Cát, làm phiền dì theo đúng lời tôi vừa nói, dẫn người tới cửa sau quán nhà họ Kiều. Con gái tôi có thể đang ở đó.”

Sắc mặt Kiều Uyển lập tức biến đổi.

A Lượng lao tới định cướp điện thoại của tôi.

Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Hai cảnh sát bước vào, phía sau còn có cô giáo mẫu giáo và bảo vệ khu dân cư.

Cô giáo chạy tới bên cạnh tôi.

“Chị Lâm, phía cộng đồng vừa tìm thấy Tuế Tuế rồi. Bé bị khóa trong phòng chứa đồ phía sau quán nhà họ Kiều. Bé chỉ bị dọa sợ, chưa bị thương.”

Hai chân tôi mềm nhũn trong giây lát, phải chống tay lên mép bàn mới đứng vững.

Chu Dữ Xuyên lao tới túm cổ áo A Lượng.

“Mày dám động vào con gái tao?”

A Lượng hất mạnh tay anh ta ra.

“Bớt diễn đi. Không phải anh muốn giành đứa nhỏ về à? Tôi chỉ giúp anh nhanh hơn thôi.”

Cảnh sát lập tức yêu cầu tất cả đứng yên.

Lần này, tiếng khóc của Kiều Uyển không còn cứu được cô ta nữa.

Cô ta ôm bụng kêu đau, cảnh sát chỉ để nữ cảnh sát đỡ cô ta ngồi xuống.

Tôi giao đoạn ghi âm cho cảnh sát.

Từ chuyện giả làm người thân để đón Tuế Tuế… đến việc dùng con bé ép tôi ký tên.

Từng câu từng chữ đều nằm trong đó.

Chu Dữ Xuyên nhìn tôi.

“Vãn Đường… anh không biết bọn họ sẽ làm vậy.”

“Nhưng anh biết bọn họ dám.”

Anh ta há miệng như muốn nói gì đó.

Tôi không nhìn anh ta thêm.

Nửa tiếng sau, Tuế Tuế được dì Cát bế trở về.

Con bé lao vào lòng tôi, trong tay vẫn nắm chặt một chiếc lá quế.

“Mẹ ơi… căn phòng nhỏ đó tối lắm…”

Tôi ôm con, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng con từng chút một.

Kiều Uyển vẫn còn khóc.

Nhưng lần này, trong con ngõ ấy không còn ai đứng ra bênh vực cô ta nữa.

Ngày quán cơm nhà họ Kiều bị dán niêm phong, cả phố cũ kéo tới rất đông.

Không phải để xem náo nhiệt.

Mà để kiểm tra xem nhà mình có từng bị người khác tự ý sửa đổi hay không.

Lúc bị đưa đi, A Lượng vẫn chửi bới om sòm.

“Chỉ nhốt con bé một lúc thôi chứ có mất miếng thịt nào đâu!”

Một bà cụ bán đậu phụ đặt mạnh thùng nước xuống đất.

“Mày nhốt con người ta còn muốn chiếm luôn nhà người ta? Da mặt mang đi trét tường còn thấy dày!”

Kiều Uyển ngồi bệt trên bậc thềm, tóc tai rối tung.

Vừa nhìn thấy Chu Dữ Xuyên, cô ta lập tức vươn tay kéo anh ta.

“Dữ Xuyên, anh giúp em đi… trong bụng em còn có con.”

Chu Dữ Xuyên lùi về sau nửa bước.

Tôi nhìn thấy rất rõ.

Kiều Uyển cũng nhìn thấy.

Tiếng khóc của cô ta dừng lại.

Vẻ yếu đuối trên mặt bắt đầu nứt vỡ từng chút.

“Anh lùi cái gì? Chẳng phải anh nói sẽ bảo vệ em cả đời sao?”

Giọng Chu Dữ Xuyên khô khốc.

“Đứa bé… rốt cuộc có phải con anh không?”

Kiều Uyển bật cười.

“Bây giờ mới hỏi chuyện đó à? Lúc anh đóng tiền khám thai cho em, lúc anh cùng em vào phòng khám, lúc anh mua axit folic cho em… sao anh không hỏi?”

Mấy người hàng xóm nghe đến đó thì hiểu ra tất cả.

Trong đám đông còn có đồng nghiệp của Chu Dữ Xuyên.

Anh ta là giáo viên trung học, bình thường thích nhất là nói về đạo đức nhà giáo, gia phong lễ nghĩa.

Người đồng nghiệp kia nhìn anh ta một cái rồi lặng lẽ quay đi.

Tôi bước vào sân viện.

Bức tường trong bếp đã bị khói hun đen sì, chiếc bếp cũ của bà ngoại bị đập mất một nửa, dưới gốc cây quế phía sau sân còn chôn cả một thùng dầu thải.

Dì Cát đưa cho tôi một tờ biểu mẫu.

“Cô Lâm, phần hư hại chúng tôi đã chụp ảnh lại rồi. Sau này sẽ tiến hành đánh giá theo quy trình. Những tấm ảnh cũ trước đây cô nộp rất hữu ích, có thể chứng minh nguyên trạng căn nhà.”

Tôi gật đầu.

Kiều Uyển đột nhiên ngẩng phắt lên.

“Ảnh cũ? Cô chuẩn bị từ trước rồi?”

Tôi nhìn cô ta.

“Kể từ ngày các người đập chiếc hộp gỗ của tôi.”

Cô ta lao tới, nhưng bị nữ cảnh sát giữ lại.

“Cô giả vờ giỏi thật đấy. Cô nhìn chúng tôi bận bịu bao ngày như vậy… chỉ để chờ xem tôi mất mặt sao?”

“Tôi đã cho cô ba ngày.”

“Đó là cái bẫy cô giăng ra!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Cô ở nhà của tôi, sửa sân viện của tôi, còn dùng con gái tôi ép tôi ký tên. Giờ cô bảo tôi giăng bẫy?”

Cô ta nghẹn họng, không nói được lời nào.

Chu Dữ Xuyên khàn giọng:

“Vãn Đường, chúng ta về nhà nói chuyện.”

Tôi đưa cho anh ta một lá thư của luật sư.

“Chúng ta không còn cái nhà nào để nói chuyện nữa.”

Mẹ chồng tôi từ quê lên vào chiều ngày thứ ba.

Chân bà vẫn chưa lành hẳn, phải chống gậy đứng trước cửa nhà tôi.

Tôi mở cửa, thứ đầu tiên bà nhìn là Tuế Tuế.

Tuế Tuế nép sau lưng tôi.

Vành mắt bà lập tức đỏ lên.

“Con bé chịu khổ rồi…”

Chu Dữ Xuyên đứng phía sau bà, trong tay xách một túi trứng gà quê.

“Vãn Đường, mẹ anh muốn gặp em.”

Tôi để mẹ chồng bước vào nhà.

Nhưng không cho anh ta vào.

Mẹ chồng ngồi trên sofa, hai tay liên tục vò mép quần.

“Mẹ có lỗi với con. Năm đó nó lấy chìa khóa đi, nói là giúp con trông nom căn viện. Sau này mẹ nghe nói nhà họ Kiều dọn vào, mẹ từng mắng nó rồi. Nhưng nó nói con đã đồng ý.”

“Vậy sao mẹ không nói với con?”

Mẹ chồng cúi đầu.

“Mẹ sợ hai đứa cãi nhau rồi tan vỡ… cũng sợ nó không nhận mẹ nữa.”

Ngoài cửa, giọng Chu Dữ Xuyên khàn đặc.

“Mẹ…”

Mẹ chồng không nhìn anh ta.

“Mẹ sống cả đời chẳng có bản lĩnh gì, chỉ sinh được một đứa con trai. Mẹ cứ tưởng nó học nhiều, sẽ là người hiểu đạo lý. Không ngờ sách càng đọc nhiều… lòng dạ lại càng lệch.”

Tôi rót cho bà một cốc nước.

Bà không uống, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi.

“Vãn Đường, đừng vì mẹ mà nhẫn nhịn. Nó nợ con cái gì, cứ để nó trả.”

Ngoài cửa, Chu Dữ Xuyên bắt đầu cuống lên.

“Mẹ, sao mẹ cũng như vậy? Con chỉ giúp đỡ vợ của bạn quá cố thôi mà!”

Mẹ chồng chống mạnh cây gậy xuống sàn.

“Giúp người thì dùng tiền của mình. Lấy tổ sản của vợ đi làm ân tình, lấy con gái mình đổi lấy thể diện, đó gọi là ăn cắp.”

Ngoài cửa lập tức im bặt.

Bà lại nói:

“Đứa bé trong bụng Kiều Uyển, tự nó mà đi làm rõ. Dù có là con nó thật, mẹ cũng không nhận. Dám động vào Tuế Tuế, chính là loại lòng dạ xấu xa.”

Tuế Tuế ló đầu từ sau lưng tôi.

“Bà nội… ba còn đem cháu cho dì Kiều nữa không?”

Nước mắt mẹ chồng lập tức rơi xuống.

Chu Dữ Xuyên đứng ngoài cửa, cách một cánh cửa gỗ, một câu cũng không nói nổi.

Tôi đặt bộ hồ sơ khởi kiện ly hôn lên bàn trà.

Mẹ chồng liếc qua.

“Con ký đi. Mẹ làm chứng cho con.”

Tin Chu Dữ Xuyên bị đình chỉ công tác là do đồng nghiệp của anh ta nói cho tôi biết.

Nhà trường phát hiện anh ta nhiều năm âm thầm giúp Kiều Uyển kinh doanh quán ăn, lại còn dính tới chuyện trẻ con bị đưa đi, nên yêu cầu anh ta tạm thời nghỉ việc chờ xử lý.

Lúc anh ta tới tìm tôi, râu ria đã mọc kín một vòng.

“Vãn Đường, phía trường học cần em đứng ra giải thích một chút. Chỉ cần nói đây là mâu thuẫn gia đình thôi, đừng ảnh hưởng tới công việc của anh.”

Khi ấy tôi đang ở bệnh viện khám thai.

Tuế Tuế ngồi bên cạnh tô màu.

Tôi bỏ số thứ tự khám vào túi xách.

“Anh nghĩ đây chỉ là mâu thuẫn gia đình?”

“Nếu anh mất việc, sau này Tuế Tuế cũng bị ảnh hưởng.”

Tuế Tuế ngẩng đầu lên.

“Ba ơi, con không sợ.”

Sắc mặt Chu Dữ Xuyên cứng lại.

Tôi hỏi:

“Anh đã xem kết quả đánh giá tâm lý của Tuế Tuế chưa? Mấy đêm nay con bé đều giật mình tỉnh giấc, nói trong phòng chứa đồ có chuột.”

Môi anh ta trắng bệch.

“Anh sẽ bù đắp cho con.”

“Trước tiên anh trả lời con bé một câu đi.”

Tôi kéo Tuế Tuế vào lòng.

Con bé siết chặt cây bút sáp màu, giọng rất nhỏ.

“Ba… hôm đó vì sao ba ôm dì Kiều trước, không ôm con?”

Chu Dữ Xuyên ngồi xổm xuống.

“Hôm đó ba không nhìn thấy con.”

Tuế Tuế lắc đầu.

“Ba thấy mà. Ba chạy ngang qua con.”

Ngoài hành lang đã có người nhìn sang.

Mặt Chu Dữ Xuyên đỏ bừng.

“Tuế Tuế… ba không cố ý.”

“Dì Kiều nói chỉ cần mẹ nghe lời thì con sẽ được về nhà. Ba… ba cũng muốn mẹ nghe lời sao?”

Chu Dữ Xuyên đưa tay muốn xoa đầu con bé.

Tuế Tuế né tránh.

Bàn tay anh ta dừng lại giữa chừng, sau đó từ từ thu về.

Đến lượt tôi khám, tôi đưa Tuế Tuế vào trong phòng.

Bác sĩ hỏi:

“Người nhà không vào cùng sao?”

Tôi trả lời:

“Không cần.”

Trước lúc cánh cửa khép lại, tôi vẫn nhìn thấy Chu Dữ Xuyên ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang, hai tay che lấy mặt.

Tôi không hề mềm lòng.

Thứ anh ta đánh mất chẳng qua chỉ là công việc cùng thể diện.

Còn thứ Tuế Tuế suýt mất đi… lại là cảm giác an toàn mà con bé có thể mang theo suốt đời.

Đứa bé trong bụng Kiều Uyển vốn không phải con của Chu Dữ Xuyên.

Kết quả xét nghiệm huyết thống vẫn chưa có, A Lượng đã lỡ lời khai ra chuyện đó trong trại tạm giam.

Cha ruột của đứa trẻ chính là người cung cấp thực phẩm cho quán nhà họ.

Kiều Uyển lo người đàn ông kia đã có gia đình sẽ không chịu nhận đứa bé, nên mới nghĩ cách đổ cái thai lên đầu Chu Dữ Xuyên, đồng thời nhân cơ hội dùng anh ta để giữ chắc căn nhà ở phố cũ.

Tin này được truyền ra đúng lúc Chu Dữ Xuyên đang đứng dưới lầu nhà tôi chờ đợi.

Sau khi nghe xong, cả người anh ta như mất sạch sức lực.

“Cô ta lừa anh sao?”

Tôi nhìn anh ta.

“Là anh tự nguyện tin cô ta.”

“Cô ta nói cô ta sống một mình rất khổ.”

“Còn tôi thì không khổ sao?”

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.

Lần này, cuối cùng anh ta cũng không còn lấy Kiều Uyển ra làm lá chắn nữa.

“Vãn Đường… là anh sai.”

Tôi không đáp.

Anh ta vội vàng nói tiếp:

“Anh trả giấy tờ nhà cho em. Tiền thuê trong tám năm qua anh cũng sẽ từng chút một bù lại. Chúng ta đừng ly hôn nữa, được không? Con cái không thể không có ba.”

Tôi nhìn cuốn sổ đỏ anh ta đưa cho mình.

Bốn góc bìa đã cũ đến mức sờn đi.

Tám năm nay, nó vẫn nằm trong ngăn kéo của anh ta… thay nhà họ Kiều ngăn lại tất cả những nghi ngờ và chất vấn.

Tôi cầm lấy, mở ra kiểm tra.

“Tiền thuê tôi sẽ tính cho rõ. Khoản bồi thường thiệt hại cũng sẽ tính rõ. Còn chuyện có ly hôn hay không, không phải do cuốn sổ này quyết định.”

Trong mắt anh ta lập tức lóe lên chút hy vọng.

“Vậy thì do cái gì quyết định?”

“Do ngày hôm đó Tuế Tuế bị nhốt trong phòng chứa đồ bao lâu.”

“Do trong tám năm qua anh đã lừa tôi bao nhiêu lần.”

“Do khoảnh khắc anh dùng đơn ly hôn ép tôi ký tên.”

Anh ta hoảng hốt.

“Anh chưa từng thật sự muốn cướp Tuế Tuế. Anh chỉ muốn em chịu lùi lại một bước.”

“Vậy nghĩa là anh thừa nhận mình đã dùng con gái để ép tôi lùi bước.”

Sắc mặt anh ta ngay lập tức trắng bệch.

Phía sau tôi, dì Cát dẫn theo đội trùng tu đi tới.

Dì nói với tôi:

“Cô Lâm, phương án khôi phục căn nhà cũ đã có rồi. Tiền sảnh có thể sửa về như nguyên trạng, ngay cả tấm biển ‘Tống Táo’ cũng có thể phục dựng.”

Chu Dữ Xuyên ngây người.

“Tống Táo?”

Tôi đóng cuốn sổ đỏ lại.

“Đó là đồ của bà ngoại tôi. Anh không nhìn thấy nó suốt tám năm không có nghĩa là nó không đáng giá.”

Ngày căn nhà cũ chính thức bắt đầu sửa chữa, mẹ Kiều Uyển tìm tới gây chuyện.

Bà ta ôm một chiếc chăn rách, ngồi ngay trước cổng rồi khóc lóc ầm ĩ.

“Chủ nhà ép người ta tới đường cùng rồi! Cả nhà chúng tôi bị đuổi ra ngoài, đến một chỗ đứng chân cũng chẳng có!”

Hàng xóm quanh đó dần dần kéo tới.

Những người trước kia từng đứng về phía Kiều Uyển, lần này không một ai bước tới đỡ bà ta.

Bà cụ bán đậu phụ là người đầu tiên lên tiếng.

“Ở nhà người ta tận tám năm, mỗi tháng chỉ trả 80 tệ, vậy mà còn dám nhốt con chủ nhà. Nếu là tôi, tôi đã cầm chổi đuổi đi từ lâu rồi.”

Mẹ Kiều Uyển không chịu.

“Đứa bé chẳng phải vẫn không sao đó thôi!”

Bà cụ đặt mạnh con dao cắt đậu xuống mặt thớt.

“Thế bà thử nhốt cháu ngoại của mình xem?”

Giọng mẹ Kiều Uyển lập tức thấp xuống mấy phần, sau đó lại bắt đầu vừa khóc vừa than thở.

“Chúng tôi cũng đâu còn cách nào khác. Số Kiều Uyển nó khổ mà…”

Tôi lấy một xấp hóa đơn từ trong xe ra.

“Doanh thu từ mã thanh toán của quán trong tám năm qua, chúng tôi đã xin trích xuất đầy đủ. Các người không phải không có tiền, chỉ là không muốn thanh toán những khoản vốn dĩ phải trả.”

Gương mặt mẹ Kiều Uyển cứng lại.

Kiều Uyển từ đầu ngõ bước tới, đầu đội mũ, cả người gầy đi trông thấy.

Ngay khi nhìn thấy Chu Dữ Xuyên đứng bên ngoài đám đông, mắt cô ta lập tức sáng lên.

“Dữ Xuyên, anh đến đúng lúc lắm. Anh nói giúp em với Vãn Đường đi. Chúng em có thể bồi thường, nhưng đừng ép em đến bước đường cùng.”

Chu Dữ Xuyên đứng bất động.

Kiều Uyển nghiến răng.

“Giờ anh lại giả vờ như mình chẳng liên quan gì sao? Nhà là anh bảo em ở, bảng hiệu cũng là anh giúp em treo, ngay cả lễ kỷ niệm tám năm cũng là anh đứng ra tổ chức.”

Mọi ánh mắt xung quanh lập tức quay về phía Chu Dữ Xuyên.

Trên mặt anh ta thoáng qua vẻ xấu hổ.

Kiều Uyển vẫn tiếp tục:

“Chính anh nói Vãn Đường là người mềm lòng nhất, cô ấy lại đang mang thai nên chắc chắn không dám làm lớn chuyện. Anh còn nói đợi ly hôn xong, căn nhà cưới sẽ thuộc về anh, còn căn nhà cũ thì để cho em sử dụng.”

Chu Dữ Xuyên lớn tiếng quát cô ta.

“Đủ rồi!”

“Anh sợ gì chứ?”

Kiều Uyển cười, ánh mắt tràn đầy vẻ hung hăng.

“Nếu tôi không thể sống yên ổn, anh cũng đừng mong mình sạch sẽ.”

Tôi không hề ngăn cô ta.

Có những sự thật, để chính miệng cô ta tự nói ra… đôi khi còn khiến người ta nhớ lâu hơn cả những bằng chứng tôi đưa ra.

Đội trưởng đội trùng tu quay sang hỏi tôi:

“Cô Lâm, bắt đầu thi công được chưa?”

Tôi trả lời:

“Bắt đầu đi.”

Tiếng máy khoan vang lên, hoàn toàn lấn át tiếng khóc của Kiều Uyển.

Tấm bảng “Quán Cơm Nhà Họ Kiều” bị tháo xuống, rơi mạnh trên mặt đất, khiến một góc lớp sơn đỏ vỡ ra.

Trước ngày ra tòa ly hôn, Chu Dữ Xuyên đã tìm tôi ba lần.

Lần đầu tiên, anh ta đem hoa tới.

Tôi không nhận.

Lần thứ hai, anh ta mua món đồ chơi mà Tuế Tuế thích.

Tuế Tuế chỉ liếc qua một cái rồi nói:

“Ba ơi, con không muốn con gấu giống loại ở phía sau quán dì Kiều đâu.”

Cho tới lúc đó anh ta mới nhận ra, món đồ mình mua… chính là loại từng rơi trong phòng chứa đồ ngày hôm ấy.

Lần thứ ba, anh ta cầm theo một cuốn sổ ghi chép.

“Đây là tất cả số tiền anh đã chi cho nhà họ Kiều trong những năm qua. Anh tính rồi, tổng cộng 270 nghìn tệ. Anh sẽ đòi lại toàn bộ, rồi bù cho em.”

Tôi lật qua vài trang.

Mua gạo, mua dầu, đóng tiền học phụ đạo cho Tiểu Hành, mua thuốc cho bố mẹ Kiều Uyển, trả nợ cho A Lượng…

Không có bất kỳ khoản nào dùng để sửa mái nhà bị dột cho mẹ ruột anh ta.

Tôi khép cuốn sổ.

“Anh có biết mái nhà của mẹ anh đã dột suốt ba năm không?”

Anh ta sững lại.

“Mẹ chưa từng nói với anh.”

“Có nói. Nhưng anh đã cúp máy.”

Anh ta định lên tiếng phản bác, nhưng rất nhanh dường như nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt từng chút một trở nên xám xịt.

Mẹ chồng tôi bước ra khỏi thang máy.

Hôm nay bà mặc một chiếc áo vải màu xanh sạch sẽ, trên tay cầm một bản lời khai.

Chu Dữ Xuyên vội vàng đi tới muốn đỡ bà.

Bà tránh sang một bên.

“Mẹ…”

Mẹ chồng nói:

“Hôm nay mẹ tới làm chứng cho Vãn Đường. Con đừng khuyên mẹ nữa.”

Giọng anh ta run lên.

“Con là con trai mẹ.”

“Tuế Tuế cũng là con gái con. Con đã bảo vệ con bé chưa?”

Chu Dữ Xuyên đứng bất động.

Mẹ chồng tiếp tục:

“Mẹ không dạy con nên người, đó là lỗi của mẹ. Nhưng mẹ không thể tiếp tục giúp con sai thêm.”

Tại phiên tòa, Chu Dữ Xuyên thừa nhận mình đã tự ý cho thuê căn nhà trước hôn nhân của tôi, thừa nhận đã giữ giấy tờ nhà, đồng thời thừa nhận trong đơn ly hôn từng yêu cầu tôi giữ quyền cư trú cho Kiều Uyển.

Nhưng anh ta không thừa nhận mình biết chuyện A Lượng bắt Tuế Tuế đi.

Tôi không tranh luận với anh ta.

Chỉ một câu trong đoạn ghi âm — “Chẳng phải anh nói thứ cô ta để ý nhất là con gái sao?” — cũng đã đủ.

Ngày phán quyết được tuyên, mùa thu đã tới.

Tôi giành được quyền nuôi Tuế Tuế.

Căn nhà nhỏ ở phố cũ cũng được trả lại cho tôi.

Chu Dữ Xuyên phải bồi thường một phần thiệt hại, còn nhà họ Kiều bị xử lý trong một vụ án riêng.

Ngay trước cổng tòa án, Chu Dữ Xuyên chặn tôi lại.

“Vãn Đường… mỗi tuần anh có thể gặp Tuế Tuế không?”

“Cứ làm theo phán quyết.”

“Anh muốn ở bên con bé nhiều hơn.”

Tuế Tuế nắm lấy tay tôi, lùi về phía sau, nép sát vào người tôi.

Chu Dữ Xuyên nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt lập tức tối đi.

“Tuế Tuế, sau này ba sẽ thay đổi.”

Tuế Tuế nhỏ giọng hỏi:

“Vậy ba sẽ đón bà nội lên thành phố sống cùng chứ?”

Chu Dữ Xuyên khựng lại.

“… Sẽ.”

“Ba sẽ nhìn con trước rồi mới nhìn người khác chứ?”

Môi anh ta khẽ động.

“… Sẽ.”

Tuế Tuế gật đầu.

“Vậy ba đi thăm bà nội trước đi. Chân bà vẫn chưa khỏi hẳn.”

Mắt Chu Dữ Xuyên đỏ lên.

Anh ta ngồi xổm xuống, muốn ôm con bé.

Nhưng Tuế Tuế không đồng ý.

“Đợi đến khi con không còn sợ nữa… rồi ba hãy ôm.”

Tôi dắt con rời đi.

Phía sau, tiếng khóc nghẹn ngào được cố gắng đè thấp của Chu Dữ Xuyên vang lên.

Tuế Tuế không quay đầu.

Ngày căn nhà cũ sửa xong, hoa quế nở kín cả sân.

Tôi sửa lại nửa tấm biển của bà ngoại rồi treo nó trở lại tiền sảnh.

Trên tấm biển có bốn chữ.

“Tống Gia Tiểu Táo.”

Dì Cát dẫn hàng xóm tới nếm thử.

Tôi không mở quán cơm.

Tôi chỉ giữ lại tiền sảnh, dùng nơi đó làm chỗ cho những người già trong khu phố có thể ăn một bữa cơm nóng.

Mỗi ngày mười bàn.

Giá vốn.

Bà cụ bán đậu phụ là người đầu tiên tới.

Bà uống một ngụm canh, đôi mắt lập tức híp lại.

“Đúng là vị này rồi… y hệt bà ngoại cháu ngày trước.”

Tôi khẽ cười.

Cuốn sổ công thức bà ngoại để lại đã mất vài trang.

Nhưng phần còn lại… vẫn đủ để tôi chậm rãi ghép lại từng chút một những tháng ngày xưa cũ.

Lần cuối Kiều Uyển tìm đến tôi là trước căn nhà cũ.

Bụng cô ta đã nhô lên rõ rệt, trên mặt cũng không còn vẻ yếu đuối như trước.

“Lâm Vãn Đường, em trai tôi sắp bị kết án rồi. Bố mẹ tôi cũng đều bệnh. Bây giờ cô hài lòng chưa?”

Lúc đó tôi đang lau tay cho Tuế Tuế.

Vừa nhìn thấy cô ta, Tuế Tuế lập tức chạy vào trong nhà.

Tôi đứng chắn trước cửa.

“Đừng tới gần con gái tôi.”

Kiều Uyển cười lạnh.

“Cô đã thắng rồi mà còn sợ tôi?”

“Tôi không sợ cô.”

“Tôi chỉ thấy cô bẩn.”

Sắc mặt cô ta lập tức tối xuống.

“Đừng tự biến mình thành người cao thượng như thế. Nếu cô thật sự lương thiện, năm đó cô đã chẳng đuổi chúng tôi ra ngoài.”

“Lương thiện không có nghĩa là đem nhà mình cho kẻ trộm nhà.”

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Chu Dữ Xuyên cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Gia đình các người tan vỡ, Tuế Tuế không còn ba ở bên mỗi ngày, đứa bé trong bụng cô vừa sinh ra đã không có một gia đình trọn vẹn. Cuối cùng cô thắng được cái gì?”

Tôi quay đầu nhìn vào sân.

Mẹ chồng đang ngồi dưới cây quế, dạy Tuế Tuế bóc đậu.

Chiếc bếp cũ đã sửa xong, nồi canh trên đó vẫn đang bốc hơi nghi ngút.

Tấm biển của bà ngoại nhẹ nhàng lay động trong gió.

“Tôi lấy lại được cánh cửa của chính mình.”

Kiều Uyển không hiểu.

Cô ta chỉ biết cách mở cửa nhà người khác, sau đó nói rằng mình không còn nơi nào để đi.

Chu Dữ Xuyên từ đầu ngõ bước tới, vừa nhìn thấy cô ta liền dừng lại.

Kiều Uyển lập tức thay đổi sắc mặt.

“Dữ Xuyên, anh giúp em cầu xin Vãn Đường đi. Tiểu Hành bây giờ cũng không tới trường nữa, thằng bé không thể bị hủy hoại.”

Chu Dữ Xuyên nhìn tôi một cái.

Trước kia, anh ta sẽ lên tiếng giúp cô ta.

Nhưng lần này, anh ta chỉ nói:

“Một đứa trẻ có bị hủy hoại hay không… phụ thuộc vào cách người lớn dạy nó, không phải vào việc cô ấy có tha thứ hay không.”

Kiều Uyển đứng sững.

Ngay cả tôi cũng hơi bất ngờ.

Chu Dữ Xuyên không tiến lại gần.

Anh ta chỉ đặt một túi thuốc xuống trước cửa.

“Thuốc của mẹ. Trước đây tôi mua nhầm quá nhiều lần… lần này đã hỏi kỹ rồi.”

Mẹ chồng không đi ra.

Tôi cầm túi thuốc lên.

“Tôi sẽ đưa cho bà.”

Anh ta gật đầu, sau đó xoay người rời khỏi.

Phía sau, Kiều Uyển gọi anh ta.

Nhưng anh ta không quay đầu lại.

Đứa bé thứ hai được sinh ra vào mùa đông.

Là một bé trai.

Tuế Tuế đặt tên ở nhà cho em là An An.

Chu Dữ Xuyên tới thăm con theo đúng phán quyết của tòa. Anh ta đứng trước cửa phòng bệnh rất lâu nhưng không bước vào.

Anh ta mang theo một bó hoa trắng nhỏ, nhưng y tá ngăn lại, nói phòng trẻ sơ sinh không được đặt hoa.

Anh ta lúng túng ôm bó hoa trong tay.

Mẹ chồng bế An An tới cho anh ta nhìn một lúc.

“Đứa bé khỏe lắm. Con nhìn xong thì về đi.”

Trong mắt Chu Dữ Xuyên đầy sự hối hận.

“Vãn Đường… anh có thể bế con không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Tuế Tuế đã hỏi trước:

“Ba ơi, ba rửa tay chưa?”

Anh ta lập tức đi rửa tay.

Khi quay lại, nước trên tay vẫn còn chưa lau khô.

Tôi bảo y tá đưa đứa bé cho anh ta.

Anh ta bế rất vụng, cả hai cánh tay cứng ngắc.

An An khẽ ọ ẹ hai tiếng.

Anh ta sợ tới mức không dám nhúc nhích.

Tuế Tuế đứng bên cạnh chăm chú quan sát.

“Ba ơi, trước đây ba cũng bế con như thế này sao?”

Chu Dữ Xuyên khẽ đáp:

“Trước đây… ba bế con quá ít.”

“Vậy sau này ba phải đúng giờ nhé. Không được thất hứa nữa.”

“… Được.”

Anh ta trả An An lại cho y tá rồi quay sang nói với tôi:

“Cảm ơn em.”

Tôi không trả lời.

Có những câu cảm ơn đến quá trễ… cuối cùng cũng chỉ còn mang ý nghĩa của phép lịch sự.

Ngày xuất viện, một trận tuyết nhỏ rơi xuống phố cũ.

Tôi ôm An An trở về “Tống Gia Tiểu Táo”, trước cửa đã treo một chiếc đèn mới.

Tuế Tuế chạy ở phía trước.

Mẹ chồng chậm rãi đi phía sau.

Bây giờ bà ở căn phòng nhỏ phía sau sân, đôi chân đã gần khỏi hoàn toàn, mỗi ngày giúp tôi trông bếp lửa.

Bà nói cả đời này cũng không thể trả hết món nợ với tôi.

Tôi nói không cần trả.

Chỉ cần bà yêu thương bọn trẻ thật tốt là đủ.

Nghe xong, bà quay lưng đi, rất lâu sau mới lau khóe mắt.

Một năm sau, việc trùng tu phố cũ hoàn tất.

“Tống Gia Tiểu Táo” không mở rộng làm ăn.

Mỗi ngày chỉ mở cửa vào buổi trưa.

Mười bàn cơm.

Ưu tiên những người già sống một mình, sau đó mới tới các gia đình đang nuôi con nhỏ.

Có người hỏi tôi vì sao không phát triển danh tiếng lớn hơn.

Tôi trả lời:

“Thứ bà ngoại để lại là một căn bếp… chứ không phải một tấm biển hiệu.”

Ngày Tuế Tuế vào tiểu học, Chu Dữ Xuyên cũng tới.

Anh ta ăn mặc rất chỉnh tề, trên tay cầm một chiếc cặp sách mới.

Tuế Tuế nhìn tôi trước.

Tôi khẽ gật đầu, lúc ấy con bé mới nhận lấy.

“Cảm ơn ba.”

Chu Dữ Xuyên cười rất dè dặt.

“Ba đưa con đến trường nhé?”

Tuế Tuế suy nghĩ một lát.

“Được ạ. Nhưng ba không được tới muộn, cũng không được giữa đường nghe điện thoại rồi bỏ đi.”

“Ba sẽ không.”

Anh ta nắm tay Tuế Tuế đi được vài bước rồi quay đầu lại.

“Vãn Đường, còn An An đâu?”

“Đang ngủ ở sân sau.”

“Chiều anh sẽ tới thăm con đúng giờ.”

“Ừ.”

Giữa chúng tôi bây giờ chỉ còn những cuộc trò chuyện như vậy.

Không thân thiết.

Cũng không còn oán hận.

Những trách nhiệm anh ta phải thực hiện, tôi sẽ để anh ta thực hiện.

Những món nợ anh ta còn thiếu, tôi sẽ để anh ta trả.

Nhưng nếu anh ta muốn quay đầu…

Tôi sẽ không mở đường nữa.

Mười giờ sáng, khoản tiền thi hành án đầu tiên được chuyển tới.

Không nhiều.

Nhưng vừa đủ để tôi mua lại chiếc nồi đồng cuối cùng còn thiếu trong thực đơn của bà ngoại.

Khi tôi đang chọn nồi ở khu chợ đồ cũ, ông chủ nhận ra tôi.

“Cô chủ Lâm của Tống Gia Tiểu Táo phải không? Canh nhà cô ngon lắm.”

Tôi cười.

“Chỉ là bà ngoại tôi dạy nấu ngon thôi.”

Điện thoại vang lên.

Là dì Cát.

“Vãn Đường à, Kiều Uyển được thả rồi, nghe nói cô ta sắp chuyển tới nơi khác. Cô ta nhờ dì nói với cháu một câu… cô ta không phục.”

Tôi nhìn chiếc nồi đồng sáng bóng trước mặt.

“Cô ta có phục hay không… cũng chẳng ảnh hưởng đến việc tôi nhóm bếp.”

Chiều buông xuống, từng ngọn đèn trên phố cũ lần lượt sáng.

Tôi đặt chiếc nồi đồng lên bếp.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh nhặt rau.

Tuế Tuế nằm bò trên bàn tập viết.

An An nằm trong chiếc giường nhỏ, vừa mút tay vừa nghịch chân.

Bên ngoài cửa đã có người xếp hàng chờ ăn cơm.

Bà cụ bán đậu phụ ló đầu vào hỏi:

“Hôm nay có củ sen hoa quế không?”

“Có ạ.”

“Chừa cho bà một bát canh nhé, lát nữa cháu bà mới tới.”

“Cháu để phần rồi.”

Tôi mở nắp nồi.

Hơi nóng lập tức bốc lên nghi ngút.

Bà ngoại từng nói…

Nhà không phải nơi ai lên tiếng cũng có thể quyết định.

Mà là nơi người nào thật lòng muốn gìn giữ, người đó mới xứng đáng bước qua cánh cửa.

Trước kia tôi từng giao chìa khóa nhà cho Chu Dữ Xuyên.

Anh ta dùng nó để mở cửa cho người khác.

Sau đó tôi thay khóa.

Không phải để nhốt hết mọi người ở bên ngoài.

Mà để những người thực sự nên bước vào… có thể an tâm ngồi xuống, ăn một bữa cơm tử tế.

Đột nhiên Tuế Tuế ngẩng đầu.

“Mẹ ơi, cô giáo bảo viết về gia đình mình. Con viết nơi này được không?”

Tôi múc canh ra bát.

“Được chứ.”

“Vậy… ba có được tính là người trong nhà không?”

Tay mẹ chồng đang nhặt rau khẽ dừng lại.

Tôi nhìn Tuế Tuế.

“Ba vẫn là ba của con. Con có thể yêu ba, cũng có thể từ từ quan sát ba. Nhưng nơi này có phải nhà của con hay không… không cần dựa vào ba để quyết định.”

Tuế Tuế suy nghĩ một lúc rồi cúi xuống viết tiếp.

Con bé viết rất chậm.

“Nhà của con ở phố cũ, có một cây quế, có một căn bếp lúc nào cũng bốc khói nóng. Mẹ nói từ khi thay ổ khóa, ngay cả gió thổi vào cũng sạch sẽ hơn.”

Tôi nhìn những dòng chữ đó, mắt bỗng hơi cay.

Nồi canh trên bếp bắt đầu sôi ùng ục.

Ngoài cửa, vị khách lớn tuổi đầu tiên chống gậy bước vào.

Tôi bưng canh ra.

“Bác uống chậm thôi, nóng đấy ạ.”

Tuyết trên phố cũ lặng lẽ rơi từ mái hiên xuống.

Cánh cửa sân vừa khép lại… đã bị một đợt hương cơm mới đẩy bật mở.

Tháng thứ hai của học kỳ mới, ban quản lý phố cũ đem tới “Tống Gia Tiểu Táo” một lá cờ khen thưởng.

Đó không phải phần thưởng dành riêng cho tôi.

Mà là dành cho cả bàn cơm tương trợ của khu phố.

Dì Cát đứng trước cửa đọc danh sách.

Khi đọc tới tên tôi, Tuế Tuế ở sân sau là người vỗ tay đầu tiên. An An cũng bắt chước vỗ theo, nhưng vì còn nhỏ nên toàn vỗ trúng bụng mình.

Hôm đó Chu Dữ Xuyên cũng có mặt.

Anh ta tới đón Tuế Tuế đúng giờ thăm nom, đứng bên ngoài đám đông, không chen lên trước.

Có người nhận ra anh ta, nhỏ giọng nói với nhau vài câu.

Anh ta chỉ cúi đầu nhìn chiếc cặp sách trong tay, không hề giải thích.

Sau khi lá cờ được treo lên tường, một người đàn ông mặc áo khoác xám từ đầu ngõ đi tới.

Tên anh ta là Hứa Hải.

Anh chính là cha của đứa bé trong bụng Kiều Uyển.

Tôi từng gặp anh ta một lần.

Trước kia anh ta là người cung cấp thực phẩm cho quán nhà họ Kiều, trong sổ sách tháng nào cũng có tên.

Anh ta đứng bên ngoài cửa, không bước vào.

“Cô Lâm, tôi đến không phải để cầu xin gì. Tôi chỉ muốn hỏi… mấy thùng sổ sách trước đây Kiều Uyển để trong sân nhà cô còn không?”

Chu Dữ Xuyên nghe tới cái tên Kiều Uyển thì khựng lại.

Tôi trả lời:

“Tôi đã giao hết cho bên điều tra.”

Sắc mặt Hứa Hải lập tức xám xuống.

“Cô ta nói mấy cuốn sổ đó đã bị đốt rồi.”

“Tôi không thấy lạ khi cô ta lừa anh.”

Anh ta cười khổ.

“Vợ tôi biết chuyện rồi, đòi ly hôn. Kiều Uyển lại nói đứa bé là con tôi, bắt tôi đưa tiền. Mấy ngày nay tôi mới hiểu… hóa ra cô ta nói với ai cũng giống nhau.”

Tôi không nói gì.

Hứa Hải quay sang nhìn Chu Dữ Xuyên.

“Thầy Chu, có phải cô ta cũng từng nói… người duy nhất cô ta tin tưởng là anh không?”

Chu Dữ Xuyên siết chặt quai cặp.

Hứa Hải cười tự giễu.

“Cô ta cũng nói với tôi y như vậy. Cô ta bảo anh chỉ là tấm lá chắn bên ngoài, còn tôi mới là người cô ta thật lòng để trong lòng.”

Xung quanh lập tức im phăng phắc.

Trên mặt Chu Dữ Xuyên không còn tức giận.

Chỉ còn sự nhục nhã không thể che giấu.

Hứa Hải lấy từ trong túi ra một bản photo giấy nợ.

“Đây là giấy cô ta vay tiền tôi để mở quán cơm. Địa chỉ trên đó chính là căn viện nhà cô. Nếu cần, tôi có thể ra làm chứng.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Anh ta đi được vài bước thì dừng lại.

“Cô Lâm, tôi không phải người tốt. Nhưng ít nhất tôi biết… làm sai thì phải chịu. Cô đừng để cô ta quá dễ dàng.”

Câu nói ấy chẳng khác nào một cái tát trực tiếp lên mặt Chu Dữ Xuyên.

Anh ta đứng lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ cúi xuống nói với Tuế Tuế:

“Ba đợi con ở đầu ngõ.”

Tuế Tuế gật đầu, kẹp bông hoa đỏ nhỏ vừa được phát vào trong cuốn sách.

Người khiến Kiều Uyển thật sự sụp đổ… lại là Tiểu Hành.

Tiểu Hành thi cấp ba không đạt, chỉ được nhận vào một trường nghề bình thường.

Kiều Uyển đem tất cả lỗi lầm đổ lên đầu tôi.

Cô ta nói nếu tôi không thu hồi căn nhà, Tiểu Hành đã chẳng bị ảnh hưởng.

Một hôm tan học, Tiểu Hành chặn Tuế Tuế ngay trước cổng trường.

Thằng bé lớn hơn Tuế Tuế rất nhiều, gần như đã bằng một người trưởng thành.

“Mẹ mày hại tao không được học tiếp, vậy mà mày còn cười được à?”

Tuế Tuế không khóc.

Con bé lùi về phía bốt bảo vệ, bấm nút gọi trên đồng hồ.

“Mẹ ơi, con ở cổng trường, anh Tiểu Hành chặn con.”

Khi tôi chạy tới, Chu Dữ Xuyên cũng vừa tới nơi.

Hôm nay vốn là lượt anh ta đón Tuế Tuế.

Từ xa vừa nhìn thấy Tiểu Hành, anh ta còn chạy nhanh hơn tôi.

Tiểu Hành vẫn đang chửi.

“Mẹ tao nói nhà chúng mày toàn lũ vô ơn. Chú Chu nuôi tao tám năm, cuối cùng chúng mày còn khiến chú ấy mất việc.”

Chu Dữ Xuyên lập tức nắm chặt cánh tay nó.

“Tiểu Hành, im miệng.”

Tiểu Hành hất mạnh tay anh ta.

“Ông cũng chẳng tốt đẹp gì. Ông nói coi nhà tôi như người thân, đến lúc xảy ra chuyện lại chạy còn nhanh hơn ai hết.”

Rất nhiều phụ huynh đứng trước cổng trường đều dừng lại nhìn.

Mặt Chu Dữ Xuyên trắng bệch.

Tôi kéo Tuế Tuế ra phía sau mình.

“Tiểu Hành, mẹ cháu muốn dạy cháu căm ghét người khác thế nào, tôi không quản. Nhưng nếu cháu còn dám đến gần con gái tôi, tôi sẽ để nhà trường và cảnh sát cùng xử lý.”

Tiểu Hành nghênh cổ.

“Cháu chưa thành niên, cô làm gì được cháu?”

Tuế Tuế ló đầu ra khỏi phía sau lưng tôi.

“Cháu cũng chưa thành niên.”

“Anh làm cháu sợ, là anh sai.”

Tiểu Hành sững lại.

Giọng Tuế Tuế không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Mẹ anh ở nhà mẹ cháu, anh đập hộp của cụ ngoại cháu, cậu anh nhốt cháu. Lần nào các người cũng nói mình đáng thương… nhưng cháu có làm sai chuyện gì đâu.”

Một phụ huynh đứng gần đó lập tức lên tiếng.

“Đứa nhỏ nói đúng.”

Mặt Tiểu Hành đỏ bừng, quay người chạy đi.

Chu Dữ Xuyên nhìn Tuế Tuế, ánh mắt như không thể tin.

“Tuế Tuế… con lớn rồi.”

Tuế Tuế nắm chặt tay tôi.

“Mẹ dạy con đó. Có chuyện gì phải nói cho rõ, không được để người khác đổ lỗi cho mình.”

Chu Dữ Xuyên khẽ gật đầu.

“Con bé được mẹ dạy rất tốt.”

Lần này, anh ta không còn nhận công về mình nữa.

Ngày đông chí, mẹ chồng đề nghị gói sủi cảo.

Chân bà đã tốt hơn nhiều, tuy đi lại vẫn chậm nhưng đã có thể đứng trước bàn cán bột.

Tuế Tuế ngồi bên cạnh nặn một chiếc sủi cảo hình con thỏ méo mó. An An nhìn thấy liền đưa tay định chộp lấy, tôi phải bế tránh sang bên.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Chu Dữ Xuyên đứng đó, tay xách hai túi thức ăn.

“Mẹ nói hôm nay đông chí… con mang ít đồ tới rồi đi ngay.”

Mẹ chồng quay sang nhìn tôi.

Tôi nói:

“Để trước cửa đi.”

Chu Dữ Xuyên làm theo.

An An đột nhiên gọi một tiếng:

“Ba…”

Toàn thân Chu Dữ Xuyên lập tức cứng lại.

Đó chỉ là âm đầu tiên An An vừa học được, chưa chắc đã hiểu ý nghĩa.

Nhưng đôi mắt anh ta gần như lập tức đỏ lên.

Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Ba có thể vào ngồi mười phút. Nhưng không được khóc to quá, em An An sẽ sợ.”

Ngoài miệng mẹ chồng nói trẻ con thì biết gì, nhưng ánh mắt lại hướng về phía tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

Chu Dữ Xuyên rửa tay rồi bước vào, ngồi ở vị trí xa nhất bên mép bàn.

Anh ta muốn giúp gói sủi cảo, nhưng tay rất vụng, chiếc nào cũng bị rách vỏ.

Mẹ chồng lập tức chê:

“Hồi nhỏ mẹ dạy con gói thì con chỉ thích chạy đi chơi. Bây giờ hay rồi, đến cái sủi cảo cũng không nặn nổi.”

Chu Dữ Xuyên cúi đầu cười nhạt.

“Con học.”

Tuế Tuế đặt chiếc sủi cảo hình con thỏ của mình trước mặt anh ta.

“Ba nhìn cái này đi. Con không cho ba ăn đâu, chỉ cho nhìn thôi. Trước kia ba không chịu nhìn tranh con vẽ, bây giờ phải luyện cách nhìn.”

Chu Dữ Xuyên thật sự nhìn rất lâu.

“Tai con thỏ nặn đẹp lắm.”

Tuế Tuế lập tức hài lòng.

Trong bữa cơm hôm đó, anh ta không nhắc đến chuyện tái hôn, không nói về chuyện tha thứ, cũng không kể mình đáng thương ra sao.

Trước khi đi, anh ta đứng ở cổng viện nhìn tôi.

“Anh hiểu rồi. Trước kia anh cứ muốn em lùi lại một bước. Sau này mới biết… em đã lùi tới mức chẳng còn chỗ nào để lùi nữa.”

Tôi hạ then cửa.

“Hiểu là được.”

Anh ta khẽ gật đầu.

Tuyết rơi phủ trên vai anh ta.

Nhưng lần này, anh ta không còn nói những lời muốn khiến tôi mềm lòng nữa.

Sau đó, phố cũ còn có đài truyền hình tìm tới.

Họ muốn quay “Tống Gia Tiểu Táo”, nói nơi này là đại diện tiêu biểu cho phố cũ sau khi trùng tu.

Ban đầu tôi không muốn xuất hiện trên hình.

Dì Cát khuyên:

“Không phải bảo cháu kể khổ. Chỉ là muốn nhiều người hiểu rằng… nhà cũ không phải cứ chiếm được là có lý.”

Cuối cùng tôi đồng ý.

Ngày dựng máy quay, Kiều Uyển cũng xuất hiện.

Cô ta ôm con đứng phía sau đám đông.

Đứa bé còn rất nhỏ, khuôn mặt gần như bị khăn quàng che kín.

Trông cô ta tiều tụy hơn trước rất nhiều.

MC hỏi tôi:

“Cô Lâm, căn nhà nhỏ này có ý nghĩa lớn nhất với cô là gì?”

Tôi nhìn về phía Tuế Tuế đang đứng cạnh máy quay.

Con bé đang chỉnh lại mũ cho An An, trông đã ra dáng một người chị nhỏ.

“Tòa nhà này dạy tôi một điều.”

“Gia sản không phải vật vô tri. Nếu giao nhầm người, nó sẽ biến thành con dao để người khác làm tổn thương mình.”

“Lấy lại nó không phải ích kỷ.”

“Mà là làm gương cho con cái.”

Kiều Uyển nghe đến đó thì ôm con, quay người định rời khỏi.

Tiểu Hành đứng bên cạnh cô ta đột nhiên nói:

“Mẹ… mình đừng tới đây nữa.”

Kiều Uyển dừng lại.

Tiểu Hành cúi đầu.

“Con không muốn nghe người ta nhắc lại những chuyện đó nữa.”

“Mày chê mẹ mất mặt?”

“Con chê mẹ đến bây giờ vẫn không chịu nhận sai.”

Kiều Uyển giơ tay định đánh nó.

Nhưng bàn tay mới nâng lên được một nửa, thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn, cô ta lại cứng đờ hạ xuống.

Mắt Tiểu Hành đỏ hoe.

“Hôm đó con đập cái hộp là vì mẹ bảo con làm. Mẹ nói chủ nhà mềm lòng, làm lớn chuyện thì chú Chu sẽ bảo vệ nhà mình.”

“Sau đó mẹ lại đổ hết lên đầu con, nói là do con không hiểu chuyện.”

Sắc mặt Kiều Uyển trắng bệch.

Máy quay không hướng về hai mẹ con họ.

Nhưng toàn bộ khu phố đều nghe rất rõ.

Tiểu Hành tiếp tục:

“Sau này con sẽ ở nội trú. Con không tới chỗ chú Hứa nữa, cũng không quay lại đây nữa.”

Nói xong, nó đeo cặp chạy đi.

Kiều Uyển ôm con đứng im tại chỗ.

Lần đầu tiên… chẳng còn ai chạy tới dỗ dành cô ta nữa.

Tôi thu ánh mắt lại.

MC hơi lúng túng, vội hỏi câu tiếp theo.

“Sau này cô có dự định mở rộng ‘Tống Gia Tiểu Táo’ không?”

“Không.”

Tôi trả lời:

“Một căn bếp có thể chăm được bao nhiêu người thì chăm bấy nhiêu.”

“Tham quá… nồi sẽ khét.”

Bà cụ bán đậu phụ đứng bên cạnh bật cười.

Mùa xuân năm thứ hai, đến ngày giỗ bà ngoại.

Tôi đưa Tuế Tuế và An An tới nghĩa trang.

Chu Dữ Xuyên cũng tới.

Anh ta đứng cách chúng tôi rất xa, trên tay cầm một bó hoa quế.

Anh ta hỏi:

“Anh có thể thắp cho bà ngoại một nén nhang không?”

Tôi trả lời:

“Có thể.”

Khi quỳ xuống, đầu gối anh ta chạm vào bậc đá, phát ra một tiếng trầm.

“Bà ngoại… con đã không bảo vệ Vãn Đường thật tốt, cũng không giữ được căn nhà bà để lại cho cô ấy.”

“Con không cầu cô ấy tha thứ.”

“Sau này… con sẽ làm những gì mình nên làm.”

Tuế Tuế đứng cạnh tôi, nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi… cụ ngoại có nghe thấy không?”

“Có nghe hay không cũng không quan trọng.”

“Những lời cần nói… vốn là để người còn sống nhớ lấy.”

Chu Dữ Xuyên đứng dậy, ánh mắt dừng trên mặt tôi một thoáng rồi nhanh chóng chuyển đi.

“Anh đã chuyển nốt phần tiền bồi thường còn lại. Bên trường cũng đã ra quyết định xử lý, anh bị điều tới một trường ở ngoại ô. Sau này nếu muốn đón con, có lẽ anh phải báo em trước một ngày.”

“Cứ theo thỏa thuận mà làm.”

“Ừ.”

Sau khi anh ta rời đi, Tuế Tuế đặt một bức tranh trước mộ bà ngoại.

Trong tranh là căn nhà nhỏ ở phố cũ, trước cửa có đèn, trong sân có cây quế.

Con bé cẩn thận viết mấy chữ.

“Cụ ngoại ơi, mẹ đã lấy lại cánh cửa rồi.”

Tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đè bức tranh lại.

Gió núi thổi qua, hương quế phảng phất rất nhẹ.

An An nằm trong lòng bà nội ê a, vươn tay muốn chạm vào ánh nắng.

Đột nhiên tôi nhận ra…

Những tháng ngày từng bị cướp mất sẽ không thể trở lại nguyên vẹn.

Nhưng cánh cửa bị cướp đi, căn bếp bị cướp đi, tên tuổi cùng lòng tự trọng bị cướp đi…

Đều có thể từng chút từng chút giành lại.

Lúc xuống núi, Tuế Tuế nắm tay tôi.

“Mẹ ơi, hôm nay về nhà mình làm củ sen hoa quế nhé?”

“Được.”

“Có thể làm thêm một phần cho bà nội không?”

“Có thể.”

Con bé suy nghĩ một lát rồi hỏi:

“Nếu ba tới đúng giờ… mình có thể để dành cho ba một cái sủi cảo không?”

Tôi bật cười.

“Có thể.”

“Chỉ giữ lại một cái sủi cảo thôi, không giữ lại cánh cửa.”

Tuế Tuế hiểu, cười đến mức lộ cả chiếc răng đang thiếu.

Dưới chân núi, nơi phố cũ nằm đó, khói bếp chậm rãi bay lên.

Tôi ôm An An, nắm tay Tuế Tuế, cùng mẹ chồng trở về nhà.

Con đường phía trước không rộng.

Nhưng từng bước chân… đều đang bước trên ngưỡng cửa của chính mình.

Mùa hè thứ ba sau khi trùng tu, phố cũ tổ chức một buổi phổ biến về quản lý nhà cửa.

Nhiều người già không có con cái ở bên muốn đăng ký nhà trống với khu phố, tránh để họ hàng hoặc người quen lợi dụng.

Dì Cát nhờ tôi lên nói vài câu.

Tôi đứng trước hội trường nhỏ, nhìn những mái đầu bạc phía dưới, bất giác nhớ tới dáng vẻ bà ngoại năm xưa lúc trao chìa khóa cho tôi.

Bà chưa từng giảng những đạo lý lớn lao.

Bà chỉ dặn tôi nhớ một điều…

Cửa chỉ nên mở cho người biết giữ quy củ.

Tôi không kể chuyện mình từng chịu khổ, cũng không nhắc tới tên Chu Dữ Xuyên hay Kiều Uyển.

Tôi chỉ nói:

“Nhà có thể cho mượn, có thể cho thuê, cũng có thể giúp người khác một tay. Nhưng chuyện gì cũng phải ghi rõ.”

“Ai ở.”

“Ở bao lâu.”

“Bao nhiêu tiền.”

“Hỏng hóc thì ai bồi thường.”

“Dù là người thân hay bạn bè cũng vậy.”

“Nếu ngại viết cho rõ… thì đừng giao chìa khóa.”

Phía dưới có người gật đầu.

Một bác lớn tuổi hỏi:

“Nếu con trai lấy nhà đi làm ân tình thì sao? Chẳng lẽ lại kiện cả con ruột?”

Tôi trả lời:

“Bây giờ viết rõ là để sau này không cần phải ra tòa.”

“Người thật sự hiếu thảo… sẽ không sợ một tờ giấy.”

Hàng ghế cuối vang lên tiếng vỗ tay khe khẽ.

Chu Dữ Xuyên đang ngồi ở đó.

Anh ta đưa mẹ chồng tới.

Bây giờ mẹ chồng đã trở thành người nhiệt tình nhất trong hội người già phố cũ, gặp ai cũng nói:

“Con ruột cũng phải sống theo quy củ.”

Buổi họp kết thúc, Chu Dữ Xuyên bước tới trước mặt tôi.

“Em nói hay lắm.”

“Là bà ngoại dạy tốt thôi.”

Anh ta gật đầu.

“Mẹ anh bắt anh ký một bản thỏa thuận phụng dưỡng. Mỗi tháng chu cấp bao nhiêu, khi nào đưa bà đi khám… tất cả đều viết rõ.”

“Rất tốt.”

Anh ta cười khổ.

“Trước đây anh luôn nghĩ làm thế sẽ mất tình cảm. Bây giờ mới hiểu… thứ khiến tình cảm hao mòn nhất là một người cứ mơ hồ, còn một người cứ nhẫn nhịn.”

Mẹ chồng đứng ngoài cửa gọi anh ta.

“Dữ Xuyên, đừng lề mề nữa, chiều còn phải đưa mẹ đi tái khám.”

Anh ta đáp một tiếng.

Trước khi rời đi, anh ta nhìn tôi.

“Vãn Đường, trước đây anh lúc nào cũng nói em có anh.”

“Nhưng thật ra… anh chưa từng cho em một nơi để dựa vào.”

Tôi không phủ nhận.

Cũng không an ủi.

Anh ta đợi vài giây rồi tự nói tiếp:

“Anh sẽ tiếp tục trả hết những gì còn nợ.”

“Không phải để quay về.”

“Mà để bọn trẻ hiểu rằng… người làm sai thì phải bù đắp.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh nhớ được câu đó là đủ.”

Anh ta đi theo mẹ chồng rời khỏi.

Tôi quay về “Tống Gia Tiểu Táo”, nhìn thấy Tuế Tuế đang giảng bài cho An An.

An An chẳng hiểu gì, chỉ cố đặt cây bút chì lên mũi.

Tuế Tuế chống nạnh tức giận.

“Em mà còn như vậy nữa là chị méc mẹ đấy.”

An An dùng giọng sữa bi bô:

“Méc đi.”

Tôi đứng ở cửa bật cười.

Tuế Tuế vừa nhìn thấy tôi đã chạy tới.

“Mẹ ơi, cô giáo nói bài văn của con được dán ngoài hành lang đó.”

“Con viết gì vậy?”

“Con viết về cánh cửa của cụ ngoại.”

Con bé đưa bài tập làm văn cho tôi.

Dòng đầu tiên viết:

“Nhà con có một cánh cửa đã từng thay ổ khóa.”

Phía sau là rất nhiều dòng chữ nguệch ngoạc.

Con bé viết rằng cánh cửa không phải để ngăn hết tất cả mọi người.

Mà là để người xấu không thể tùy tiện bước vào nữa.

Con bé còn viết, ngày mẹ thay ổ khóa, nó từng nghĩ gia đình đã tan vỡ.

Sau này mới hiểu…

Là cuối cùng ngôi nhà cũng có ranh giới.

Chữ “ranh giới”, con bé viết sai một chữ.

Tôi chưa sửa ngay.

Tôi hỏi:

“Ai dạy con từ này?”

“Bà Cát đó mẹ. Bà nói sửa nhà ở phố cũ thì phải vẽ ranh giới rõ ràng trước.”

Tôi xoa đầu con bé.

“Viết tốt lắm. Lát nữa sửa lỗi chính tả sau.”

Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn tôi.

“Mẹ ơi… mẹ còn buồn không?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

“Đôi khi vẫn buồn.”

“Vậy phải làm thế nào?”

“Buồn thì nấu cơm cho ngon, khóa cửa cho kỹ, rồi sống thật tốt.”

Con bé nghiêm túc gật đầu, giống như đã ghi nhớ câu nói đó trong lòng.

Tối hôm ấy, sau khi dọn quán, tôi lấy chiếc hộp đựng công thức nấu ăn của bà ngoại ra.

Chiếc nắp hộp bị nứt đã được sửa lại.

Những tờ giấy cũ cũng được ép phẳng cẩn thận.

Lá thư nằm dưới đáy hộp, tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Bà ngoại viết:

“Vãn Đường à, bà để lại căn nhà cho con không phải để con ôm những kỷ niệm cũ rồi sống cả đời.”

“Mà là để khi cần quay người… con vẫn còn một nơi để đặt chân.”

Trước đây tôi luôn cho rằng “có nơi đặt chân” nghĩa là có đường lui.

Sau này tôi mới hiểu…

Chỉ khi có thể đứng vững ở nơi đó, người ta mới có thể tiếp tục bước về phía trước.

Mùa thu năm ấy, Kiều Uyển rời khỏi thành phố.

Dì Cát kể cho tôi nghe khi tôi đang phơi hoa quế trong sân sau.

“Cô ta gửi con cho nhà họ Hứa nuôi rồi tự xuống phía Nam làm việc. Từ lúc Tiểu Hành ở nội trú thì ngoan hơn hẳn, mấy hôm trước còn tới hỏi cộng đồng có cần tình nguyện viên không.”

Cái rây trong tay tôi dừng lại.

“Tiểu Hành?”

“Ừ. Nó nói muốn tích thêm chút giấy chứng nhận, sau này đi thực tập sẽ dễ hơn.”

Tôi không nói tốt.

Cũng chẳng nói không tốt.

Chiều hôm sau, Tiểu Hành thật sự tới.

Nó mặc bộ đồng phục đã bạc màu vì giặt nhiều lần, đứng trước cửa, tay xách hai túi rác lớn.

“Dì Lâm, cháu tới giúp bà Cát chuyển đồ. Không phải tới tìm dì.”

Tuế Tuế nhìn thấy nó từ trong nhà liền nắm chặt tay áo tôi.

Tôi nói với con bé:

“Con không cần ra ngoài.”

Tiểu Hành nghe vậy thì cúi đầu.

“… Cháu xin lỗi.”

Ba chữ rất nhẹ.

Nhưng lần này không còn vẻ ngang ngạnh như trước.

Tuế Tuế không trả lời.

Tôi cũng không thay con bé trả lời.

Tiểu Hành mang rác đi đổ rồi quay lại chuyển bàn ghế cũ.

Làm xong, nó đứng ngoài cổng viện.

“Ngày đó… cháu thật sự tưởng cái hộp ấy chỉ là đồ bỏ đi.”

“Mẹ cháu nói chỉ cần đập nó, dì sẽ khóc rồi quay về tìm chú Chu.”

“Mẹ cháu còn nói phụ nữ mang thai sợ nhất là đàn ông mặc kệ mình.”

Tôi nhìn nó.

“Bây giờ cháu còn nghĩ như vậy không?”

Nó lắc đầu.

“Ở trường nghề cháu học làm mộc. Thầy nói gỗ cũ khó sửa hơn gỗ mới.”

“Chỗ nứt phải vá theo vân gỗ. Nếu cố bẻ ngược lại thì sẽ gãy luôn.”

“Sau đó cháu cứ nghĩ mãi về cái hộp ấy.”

Tuế Tuế đứng phía sau cánh cửa nghe hết.

Tiểu Hành lấy từ trong cặp ra một tấm biển gỗ nhỏ.

Trên đó khắc bốn chữ “Tống Gia Tiểu Táo”.

Đường khắc chưa được đẹp, phần mép gỗ vẫn còn xước.

“Cháu không đền nổi cái cũ… nên trước mắt đền cái này.”

Tuế Tuế chậm rãi bước ra.

Con bé không nhận ngay mà chỉ hỏi:

“Sau này anh còn chặn em nữa không?”

“Không.”

“Còn nói mẹ em hại anh nữa không?”

“Không.”

“Là mẹ anh hại anh… mà anh cũng tự hại chính mình.”

Tuế Tuế suy nghĩ rất lâu rồi mới nhận lấy tấm biển.

“Vậy em nhận trước.”

“Không phải tha thứ.”

“Là ghi sổ.”

Tiểu Hành ngẩn người vài giây rồi gật đầu.

“Được.”

Tôi suýt bật cười.

Tuế Tuế đặt tấm biển vào ngăn kéo quầy thu ngân rồi quay sang nói với tôi:

“Mẹ ơi, nợ nần phải ghi cho rõ.”

Tôi gật đầu.

“Đúng rồi, phải ghi rõ.”

Hương hoa quế phơi ngoài sân dần trở nên ngọt đậm.

Đột nhiên tôi nhận ra…

Sau khi cánh cửa của bà ngoại được sửa lại, thứ nó ngăn lại không chỉ có người xấu.

Nó còn khiến những người từng làm sai nhưng vẫn muốn đứng thẳng trở lại hiểu rằng…

Muốn quay về, trước hết phải biết gõ cửa từ đâu.

Không phải ai cũng có tư cách bước vào.

Nhưng người chịu nhận nợ… có thể đứng ngoài cửa, chậm rãi trả lại từng chút một.

Như vậy là đủ rồi.

Hết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *