#TDC-T310 Tuyết Tan, Tình Lại Nở

Cáp treo bắt đầu vận hành trở lại. Nhưng đôi tay tôi đã lạnh đến mức hoàn toàn mất cảm giác.

Gió tuyết rít qua từng khe kính, những luồng khí lạnh buốt liên tục quất vào người. Tôi co ro trong góc cabin, đầu óc gần như tê dại.

Chỉ đến khi nghe nhân viên cứu hộ gọi tên mình, tôi mới đột nhiên nhận ra một điều.

Tôi vẫn còn sống.

Họ dìu tôi ra khỏi sân ga.

Và người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là Lục Hoài Xuyên.

Anh đứng giữa màn tuyết trắng xóa.

Chiếc áo khoác của anh đang phủ trên vai Lương Tri Nhu.

Môi tôi run lên dữ dội vì lạnh.

Tôi vốn định hỏi anh một câu.

Tại sao anh không đi tìm tôi?

Nhưng tôi còn chưa kịp nói, giọng anh đã lạnh lùng vang lên:

“Hứa Đường, em làm loạn đủ chưa?”

Lương Tri Nhu lập tức đỏ hoe mắt, nhẹ nhàng kéo tay áo anh.

“Đàn anh, anh đừng trách cô ấy. Chỉ là từ nhỏ cô ấy chưa từng chịu khổ, nên không hiểu cảm giác bị người khác vạch trần khuyết điểm trước mặt mọi người khó chịu đến mức nào thôi.”

Trong mắt Lục Hoài Xuyên chỉ còn sự thất vọng khi nhìn tôi.

“Anh chỉ muốn em ở trên cáp treo bình tĩnh mười phút. Ai ngờ đúng lúc gặp gió lớn, làm cáp treo ngừng hoạt động.”

Tuyết tạt thẳng vào mặt.

Kỳ lạ thay, tôi lại chẳng còn cảm thấy đau.

Nhân viên y tế đỡ lấy tay tôi, hỏi:

“Cô có thể tự đứng được không?”

Tôi hé môi.

Nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Lục Hoài Xuyên cau mày tiến lại.

Giống như những lần trước anh từng dạy dỗ tôi, anh đưa tay định sờ lên trán tôi.

Theo bản năng, tôi lập tức lùi lại.

Bàn tay anh dừng giữa không trung.

Sắc mặt cũng lập tức tối xuống.

“Còn biết sợ à?”

Anh hạ thấp giọng.

“Vừa rồi ở nhà ăn nói những lời đó, sao em không nghĩ Lương Tri Nhu cũng biết sợ?”

Hàm răng đã cứng đờ vì lạnh của tôi cuối cùng cũng nhúc nhích được một chút.

“Em đã nói gì?”

Nước mắt Lương Tri Nhu lập tức chảy xuống.

Cô ta nép phía sau Lục Hoài Xuyên, giọng nhẹ nhàng nhưng vừa đủ để người xung quanh nghe thấy.

“Hứa Đường, cậu đừng hỏi nữa. Tôi không trách cậu. Cậu nói tôi dựa vào trợ cấp mới vào được đội trượt tuyết, còn nói tôi đến một bộ dụng cụ trượt tuyết tử tế cũng không mua nổi. Những điều đó đều là sự thật.”

Tôi nhìn cô ta.

Lúc này đầu óc tôi giống như đã bị tuyết phủ kín.

“Bao giờ tôi nói cậu dựa vào trợ cấp mới vào đội?”

Mi mắt Lương Tri Nhu khẽ run.

Nước mắt càng lúc càng nhiều.

“Hôm qua cậu nhìn thấy đơn xin trợ cấp của tôi trong phòng dụng cụ, còn hỏi hóa ra hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn đến vậy. Tôi biết cậu không cố ý, nhưng khi đó Thanh Thanh và mọi người cũng ở đó. Sáng nay lúc tập luyện, rất nhiều người đều nhìn tôi.”

Đến lúc ấy tôi mới nhớ ra.

Hôm qua, sau khi buổi tập kết thúc, tôi vào phòng dụng cụ trả đồ bảo hộ.

Lương Tri Nhu đang ngồi xổm trước tủ để sắp xếp tài liệu.

Một tờ đơn xin trợ cấp có đóng dấu của học viện vô tình rơi xuống đất.

Tôi tiện tay nhặt lên giúp cô ta.

Cũng nhờ thế, tôi mới biết cô ta là thành viên trong đội được nhà trường hỗ trợ trọng điểm.

Nhưng từ đầu đến cuối, tôi chỉ hỏi cô ta một câu:

“Có cần tôi giúp cậu kẹp tờ đơn lại không?”

Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt Lương Tri Nhu trắng bệch.

Tôi cho rằng mình vô tình nhìn thấy điều cô ta không muốn người khác biết, nên lập tức úp mặt tờ đơn xuống.

Tôi không đọc thêm dù chỉ một chữ.

Khi đó trong phòng đúng là còn vài đồng đội khác.

Nhưng mọi người đều đang bận thu dọn ván trượt.

Không một ai xúm lại xem.

Cũng chẳng có ai hỏi gì.

Thế nhưng qua lời Lương Tri Nhu lúc này, mọi chuyện lại thành tôi cầm tờ đơn lên đọc to trước mặt cả đội.

Tôi quay sang nhìn Lục Hoài Xuyên.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi chịu giải thích, anh luôn sẵn lòng nghe.

Dù cuối cùng vẫn có thể trách tôi, ít nhất anh cũng sẽ hỏi rõ đầu đuôi rồi mới đưa ra kết luận.

Nhưng lần này thì không.

Anh chỉ kéo chiếc áo khoác trên vai Lương Tri Nhu kín hơn.

“Hứa Đường, gia đình em có điều kiện tốt. Có những lời với em chỉ nhẹ như gió thoảng, nhưng với người khác lại giống như dao cứa. Em nên học cách kiềm chế cảm giác hơn người của mình.”

Nhân viên y tế đang phủ chăn cấp cứu lên người tôi bỗng dừng tay.

Người cứu hộ bên cạnh cũng không nhịn được liếc nhìn Lục Hoài Xuyên.

Cổ họng tôi khô rát đến đau.

Mỗi khi gió thổi qua, tôi lại cảm giác như bên trong cơ thể mắc đầy những mảnh băng sắc nhọn.

“Vậy nên anh lừa em lên cáp treo?”

Ánh mắt Lục Hoài Xuyên thoáng dao động.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, vẻ lạnh lùng đã quay trở lại trên gương mặt anh.

“Pháo hoa trên đỉnh núi đúng là đã chuẩn bị. Chỉ là trước khi em lên đó, anh muốn em bình tĩnh lại một chút. Cáp treo dừng mười phút, em ở trong đó suy nghĩ cho rõ, sau khi xuống thì xin lỗi Tri Nhu, chuyện này coi như bỏ qua.”

Giọng anh bình thản đến mức đáng sợ.

Cứ như mười phút đó, tôi chỉ ngồi một mình trong một căn phòng nghỉ ấm áp.

Chứ không phải bị nhốt giữa không trung trong một cabin liên tục rung lắc.

Phía dưới là sườn núi dựng đứng.

Xa hơn nữa là cả rừng thông bị tuyết trắng phủ kín.

Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc cáp treo bất ngờ dừng lại.

Cabin rung dữ dội.

Một nửa số đèn trên đầu lập tức tắt ngấm.

Gió lạnh liên tục rít qua khe cửa.

Tôi điên cuồng nhấn nút gọi khẩn cấp.

Đáp lại tôi chỉ là tiếng nhiễu điện chói tai.

Điện thoại khi có tín hiệu, khi lại mất.

Tôi gọi Lục Hoài Xuyên ba lần.

Lần đầu tiên, không ai nghe máy.

Lần thứ hai, anh trực tiếp cúp.

Đến lần thứ ba, cuối cùng cũng kết nối được.

Nhưng thứ tôi nghe thấy ở đầu dây bên kia lại là tiếng khóc của Lương Tri Nhu.

Cô ta nói mình không khỏe.

Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt.

Rồi toàn bộ tuyến cáp treo đứng yên giữa gió tuyết.

Cabin chẳng khác gì một chiếc hộp sắt treo lơ lửng giữa núi.

Nó lắc mạnh đến mức tôi gần như nôn ra.

Từ nhỏ tôi đã sợ độ cao.

Không ai hiểu rõ chuyện ấy hơn Lục Hoài Xuyên.

Năm tôi mười hai tuổi, lần đầu tiên anh đưa tôi đi cáp treo.

Mới đi được nửa đường, tôi đã sợ đến mức vừa khóc vừa run.

Khi đó anh tháo khăn quàng cổ của mình xuống, dùng nó bịt mắt tôi.

Suốt cả quãng đường, anh chưa từng buông tay tôi.

Anh còn dỗ dành rằng khi đến nơi, nhất định sẽ mua cho tôi một cốc cacao nóng thật ngọt.

Trong mười năm sau đó, tôi chưa từng một mình đi cáp treo thêm lần nào.

Nhưng hôm nay, anh nói trên đỉnh núi có pháo hoa.

Anh bảo đó là món quà dành cho sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.

Trước lúc tôi bước vào cabin, anh còn nói:

“Hứa Đường, em cứ nhắm mắt lên đó đi. Đến đỉnh núi, anh sẽ đợi em ở đó.”

Và tôi đã tin.

Tin rằng anh thật sự sẽ đứng ở nơi đó chờ tôi.

Nhân viên cứu hộ đưa mặt nạ oxy tới trước miệng tôi, khẽ nhắc:

“Cô đừng nói nữa. Thân nhiệt hiện tại hơi thấp, cần lập tức đến trạm y tế kiểm tra.”

Thế nhưng Lục Hoài Xuyên vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Anh vẫn đang chờ.

Chờ tôi đưa ra phản ứng mà anh muốn.

“Hứa Đường.”

Lần này, anh gọi đầy đủ tên tôi.

“Tri Nhu vì chuyện này mà áy náy đến mức không thể hoàn thành buổi tập. Bây giờ em cũng đã nhận được bài học rồi, đừng tiếp tục bám lấy chuyện này mãi nữa.”

Tôi im lặng nhìn anh.

Nhìn từng bông tuyết trắng xóa từ từ rơi xuống vai người mà tôi từng tin tưởng nhất.

Chương 2: Người Anh Bỏ Lại Trong Tuyết

Tôi không nhớ mình đã được đưa vào trạm y tế bằng cách nào.

Chỉ nhớ trước khi cánh cửa đóng lại, tôi vẫn nhìn thấy Lục Hoài Xuyên đứng giữa màn tuyết.

Lương Tri Nhu nép bên cạnh anh.

Chiếc áo khoác đen của anh vẫn phủ trên vai cô ta.

Còn tôi được nhân viên cứu hộ quấn một tấm chăn giữ nhiệt màu bạc quanh người.

Hai hình ảnh ấy cứ chồng lên nhau trong đầu.

Một người được anh che chở.

Một người được người xa lạ cứu về.

Bác sĩ đo thân nhiệt cho tôi hai lần, sắc mặt ngày càng nghiêm trọng.

“35 độ.”

Ông quay sang nhân viên bên cạnh.

“Truyền dịch làm ấm trước, theo dõi nhịp tim và huyết áp. Cô ấy ở ngoài trời lạnh quá lâu, hơn nữa còn có dấu hiệu hoảng loạn vì sợ độ cao.”

Tôi nằm trên giường, các đầu ngón tay vẫn tê cứng.

Y tá phải xoa lòng bàn tay tôi một lúc mới tìm được ven.

Kim truyền chọc vào da.

Tôi gần như không cảm nhận được đau đớn.

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Lục Hoài Xuyên đi vào.

Theo bản năng, tôi nhìn anh.

Có lẽ chính tôi cũng không nhận ra rằng vào khoảnh khắc ấy, sâu trong lòng mình vẫn còn một chút mong đợi.

Tôi nghĩ anh sẽ hỏi tôi có lạnh không.

Hoặc ít nhất cũng hỏi:

“Em có sao không?”

Nhưng anh chỉ đứng ở cuối giường.

“Bác sĩ, cô ấy thế nào?”

Bác sĩ tháo ống nghe xuống.

“Hạ thân nhiệt mức độ nhẹ, nhưng vừa rồi bệnh nhân ở trong hoàn cảnh rất nguy hiểm. Nếu thời gian cứu hộ kéo dài hơn, thân nhiệt tiếp tục hạ xuống thì hậu quả sẽ không đơn giản như bây giờ.”

Lục Hoài Xuyên im lặng.

Bác sĩ nhìn anh.

“Anh là người nhà?”

Anh còn chưa kịp trả lời, bên ngoài đã vang lên một giọng nói đầy hoảng hốt.

“Đàn anh…”

Lương Tri Nhu đứng trước cửa.

Sắc mặt trắng bệch, một tay ôm ngực, hơi thở dồn dập.

“Em… em hơi khó thở.”

Lục Hoài Xuyên lập tức quay người.

“Tri Nhu?”

Anh nhanh chóng bước tới đỡ cô ta.

Lương Tri Nhu lắc đầu, nước mắt lập tức trào ra.

“Em không sao. Có lẽ vừa rồi bị dọa thôi. Anh ở lại với Hứa Đường đi.”

Miệng cô ta nói anh ở lại.

Nhưng tay lại nắm chặt tay áo anh.

Lục Hoài Xuyên cau mày.

“Đừng cố chịu.”

Anh quay sang bác sĩ.

“Phiền ông kiểm tra giúp cô ấy.”

Bác sĩ nhìn Lương Tri Nhu, rồi lại nhìn tôi đang nằm trên giường truyền dịch.

Cuối cùng ông gọi một y tá tới.

“Đưa cô ấy sang phòng bên cạnh kiểm tra.”

Lương Tri Nhu mới đi được hai bước thì chân mềm nhũn.

Lục Hoài Xuyên lập tức đỡ lấy vai cô ta.

“Hứa Đường.”

Anh quay đầu nhìn tôi.

“Em nghỉ ngơi trước. Anh đưa Tri Nhu sang bên kia.”

Tôi nhìn anh.

Rất lâu.

Sau đó khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Có lẽ Lục Hoài Xuyên không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý như vậy.

Bước chân anh khựng lại trong thoáng chốc.

Nhưng Lương Tri Nhu lại khẽ rên.

Anh lập tức dìu cô ta rời đi.

Cánh cửa đóng lại.

Căn phòng trở nên im ắng.

Y tá đang điều chỉnh tốc độ truyền dịch bỗng nhỏ giọng hỏi:

“Bạn trai cô à?”

Tôi nhìn chai dịch phía trên đầu.

Một giọt.

Hai giọt.

Ba giọt.

Tôi khẽ lắc đầu.

“Không phải.”

Nói xong, chính tôi cũng sững người.

Thật ra Lục Hoài Xuyên chưa từng là bạn trai tôi.

Chỉ là nhiều năm qua, tất cả mọi người đều mặc định rằng rồi sẽ có ngày chúng tôi ở bên nhau.

Ngay cả tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Năm mười bốn tuổi, tôi sốt giữa đêm, anh cõng tôi chạy hai con phố đến bệnh viện.

Năm mười sáu tuổi, lần đầu tôi tham gia thi đấu, anh đứng ngoài sân suốt bốn tiếng.

Năm mười tám tuổi, tôi từng hỏi anh:

“Nếu sau này em thích một người thì sao?”

Anh xoa đầu tôi.

“Vậy phải xem người đó có đủ tốt với em không.”

Tôi cố ý hỏi:

“Nếu người đó là anh thì sao?”

Khi ấy anh chỉ cười.

“Trẻ con biết gì mà thích với không thích.”

Tôi đã chờ hai năm.

Tôi nghĩ hai mươi tuổi chắc chắn không còn là trẻ con nữa.

Vì vậy, sinh nhật lần này tôi đã chuẩn bị một món quà.

Còn viết cả một tấm thiệp.

Tôi định chờ đến lúc pháo hoa trên đỉnh núi sáng lên rồi nói với anh.

Lục Hoài Xuyên.

Em thích anh.

Thích anh rất nhiều năm rồi.

Nhưng cuối cùng, pháo hoa tôi không được nhìn thấy.

Món quà cũng chẳng thể trao.

Tôi chỉ nhìn thấy anh lấy áo của mình khoác lên người một người khác.

Điện thoại trên đầu giường sáng lên.

Màn hình khóa vẫn là bức ảnh chụp tôi cùng Lục Hoài Xuyên năm ngoái.

Trong ảnh, tôi đứng phía trước làm mặt quỷ.

Anh đứng phía sau, một tay giữ chiếc mũ len trên đầu tôi, ánh mắt tràn đầy bất lực.

Một thông báo tin nhắn hiện lên.

Không phải anh.

Là lời chúc sinh nhật từ bạn bè.

Tôi mở điện thoại.

Kéo xuống dưới.

Đoạn trò chuyện với Lục Hoài Xuyên vẫn nằm ở đầu danh sách.

Tin nhắn cuối cùng được gửi cách đây vài tiếng.

Anh nói:

“Pháo hoa đã chuẩn bị xong.”

Sau đó lại gửi:

“Ngoan ngoãn lên đó.”

“Anh chờ em.”

Tôi nhìn ba chữ cuối cùng thật lâu.

Anh chờ em.

Thì ra một câu nói có thể thay đổi ý nghĩa nhanh đến thế.

Trước khi lên cáp treo, tôi đọc nó và vui đến mức khóe môi chẳng thể hạ xuống.

Bây giờ nhìn lại, tôi chỉ cảm thấy lạnh.

Tôi mở ảnh nền.

Ngón tay dừng trên màn hình vài giây.

Rồi nhấn xóa.

Hệ thống hỏi:

“Bạn có chắc chắn muốn xóa ảnh này không?”

Tôi chọn xác nhận.

Màn hình lập tức trở về hình nền mặc định.

Trống rỗng.

Sạch sẽ.

Như thể chưa từng có ai ở đó.

Đêm ấy, Lục Hoài Xuyên không quay lại.

Gần mười hai giờ, y tá tháo kim truyền cho tôi.

Cô ấy hỏi có cần gọi người nhà đến đón không.

Tôi nói không cần.

Tôi tự gọi xe trở về khách sạn.

Ngoài trời vẫn đang có tuyết.

Khi đi ngang khu cáp treo, tôi không dám ngẩng đầu nhìn.

Chỉ một tiếng kim loại va vào nhau trong gió cũng đủ làm lòng bàn tay tôi đổ đầy mồ hôi.

Tôi cúi đầu đi nhanh hơn.

Sinh nhật hai mươi tuổi của tôi kết thúc như vậy.

Không bánh kem.

Không pháo hoa.

Cũng không có người từng hứa sẽ chờ tôi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy lúc hơn sáu giờ.

Điện thoại có hai tin nhắn của Lục Hoài Xuyên.

Tin đầu tiên được gửi lúc một giờ sáng.

“Tri Nhu không có vấn đề gì nghiêm trọng.”

Tin thứ hai cách đó năm phút.

“Em nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện hôm qua đợi em bình tĩnh lại rồi chúng ta nói.”

Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Bảy giờ rưỡi, tôi đến khu huấn luyện.

Huấn luyện viên nhìn thấy tôi thì kinh ngạc.

“Hứa Đường? Sao em lại tới đây? Hôm qua nghe nói em bị mắc kẹt trên cáp treo.”

“Em không tập.”

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

“Em muốn xin thầy giúp em một việc.”

“Chuyện gì?”

“Camera phòng dụng cụ.”

Ông hơi khựng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

“Chuyện Lương Tri Nhu nói hôm qua, em chưa từng làm.”

“Em không nói cô ấy dựa vào trợ cấp mới được vào đội, cũng không nói cô ấy không mua nổi dụng cụ trượt tuyết.”

“Từ đầu đến cuối, em chỉ nói với cô ấy đúng một câu.”

Huấn luyện viên cau mày.

“Em chắc chứ?”

“Chắc.”

Tôi chưa bao giờ chắc chắn như lúc này.

Nếu là trước kia, có lẽ điều đầu tiên tôi làm sẽ là chạy đi tìm Lục Hoài Xuyên.

Tôi sẽ kéo tay anh, giải thích từng câu từng chữ.

Tôi sẽ hỏi tại sao anh không tin tôi.

Nhưng bây giờ tôi không muốn nữa.

Tôi không cần anh tin.

Tôi cần sự thật.

“Phòng dụng cụ có camera.” Tôi nói. “Chỉ cần xem lại là biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì.”

Huấn luyện viên im lặng vài giây rồi gật đầu.

“Được.”

Ông gọi người phụ trách thiết bị tới.

Chúng tôi cùng đến phòng giám sát.

Nhân viên nhập ngày giờ.

Màn hình nhanh chóng hiện lên hình ảnh của hôm qua.

Từng đoạn video được kéo qua.

Buổi sáng.

Buổi trưa.

Buổi chiều.

Cho đến khoảng thời gian sau khi đội kết thúc buổi tập.

Màn hình đột nhiên tối đen.

Người phụ trách sững ra.

Anh ta kéo thanh thời gian về trước.

Rồi kéo về sau.

Vẫn không có gì.

Tôi nhìn góc màn hình.

Khoảng thời gian biến mất vừa đúng lúc tôi và Lương Tri Nhu cùng ở trong phòng dụng cụ.

Không sớm hơn một phút.

Cũng không muộn hơn một phút.

Người phụ trách lẩm bẩm:

“Không đúng…”

Huấn luyện viên lập tức hỏi:

“Sao vậy?”

Anh ta kiểm tra thêm mấy lần, sắc mặt dần thay đổi.

“Camera không hỏng.”

Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.

Tôi nhìn màn hình đen trước mặt.

Một cảm giác lạnh lẽo từ từ bò dọc sống lưng.

Huấn luyện viên quay sang.

“Ý cậu là gì?”

Người phụ trách nuốt khan.

“Đoạn ghi hình này…”

Anh ta ngừng vài giây.

“Đã bị người ta xóa.”

Tôi siết chặt đầu ngón tay.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi.

Nhưng lần này, tôi không còn thấy lạnh nữa.

Chương 3: Người Nói Dối Bắt Đầu Sợ

“Bị xóa?”

Huấn luyện viên nhắc lại hai chữ ấy.

Người phụ trách phòng giám sát gật đầu.

“Vâng.”

“Có thể khôi phục không?”

“Phải kiểm tra hệ thống mới biết. Nhưng chắc chắn không phải camera tự mất dữ liệu.”

Anh ta phóng lớn thanh thời gian trên màn hình.

“Thầy xem. Trước và sau khoảng này đều có hình ảnh bình thường, chỉ riêng đoạn từ 17 giờ 26 đến 17 giờ 41 bị mất.”

Mười lăm phút.

Vừa đủ để xóa sạch những gì xảy ra trong phòng dụng cụ hôm qua.

Tôi đứng trước màn hình, không nói một lời.

Nếu chỉ là lời Lương Tri Nhu đối lập với lời tôi, còn có thể cho rằng trí nhớ của một trong hai người đã xảy ra sai lệch.

Nhưng bây giờ, đoạn camera duy nhất có thể chứng minh sự thật lại vừa đúng lúc biến mất.

Sự trùng hợp này đã đến mức chẳng còn giống một sự trùng hợp.

Huấn luyện viên quay sang nhìn tôi.

“Hứa Đường, chuyện này tạm thời đừng nói với ai.”

Tôi hiểu ý ông.

Nếu thực sự có người cố tình xóa camera, đánh động đối phương lúc này chỉ khiến họ có thêm thời gian che giấu dấu vết.

Tôi gật đầu.

“Em biết rồi.”

“Còn chuyện hôm qua…”

Huấn luyện viên hơi do dự.

“Thầy sẽ điều tra cho rõ.”

Tôi khẽ đáp:

“Cảm ơn thầy.”

Từ phòng giám sát đi ra, tôi vừa xuống cầu thang đã nhìn thấy Lục Hoài Xuyên.

Anh đứng ở cuối hành lang.

Có vẻ đã chờ khá lâu.

Thấy tôi, anh lập tức bước tới.

“Sao em lại đến đây?”

Tôi dừng lại.

“Có chút việc.”

Anh nhìn sắc mặt tôi, lông mày lập tức nhíu lại.

“Bác sĩ bảo em nghỉ ngơi. Mới qua một đêm đã chạy tới khu huấn luyện, em lại muốn làm gì?”

Giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tôi gây chuyện, anh đều nói như vậy.

Hứa Đường, em lại muốn làm gì?

Hứa Đường, đừng nghịch nữa.

Hứa Đường, nghe lời.

Trước đây tôi luôn nghĩ trong những lời trách móc đó có sự dung túng.

Bây giờ nghe lại, tôi bỗng nhận ra có lẽ từ đầu đến cuối, Lục Hoài Xuyên vẫn luôn xem tôi là một đứa trẻ không hiểu chuyện.

Tôi nhìn anh.

“Em đến tìm huấn luyện viên.”

“Vì chuyện Tri Nhu?”

Tôi chưa kịp trả lời.

Sắc mặt anh đã trầm xuống.

“Hôm qua cô ấy bị kích động, tối còn khó thở. Bác sĩ nói trạng thái tinh thần của cô ấy không tốt.”

Tôi bỗng muốn cười.

Người bị nhốt giữa gió tuyết là tôi.

Người hạ thân nhiệt cũng là tôi.

Người đến giờ chỉ cần nghe tiếng cáp treo vận hành đã run tay vẫn là tôi.

Nhưng điều đầu tiên anh muốn nói với tôi lại là trạng thái tinh thần của Lương Tri Nhu không tốt.

Tôi hỏi:

“Vậy anh muốn em làm gì?”

Lục Hoài Xuyên khựng lại.

Có lẽ anh không quen với việc tôi bình tĩnh đến vậy.

Một lúc sau, anh mới nói:

“Anh không muốn em làm gì cả. Chỉ muốn hai người đừng tiếp tục khiến chuyện này phức tạp hơn.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Em biết rồi.”

Tôi vòng qua anh.

Lục Hoài Xuyên lập tức nắm lấy cổ tay tôi.

“Hứa Đường.”

Cơ thể tôi cứng đờ.

Cảm giác bị nhốt trong cabin hôm qua gần như lập tức quay trở lại.

Tôi giật mạnh tay ra.

Động tác quá mạnh khiến cả hai đều sững người.

Lục Hoài Xuyên nhìn bàn tay trống không của mình.

Ánh mắt anh thay đổi.

Tôi lùi lại một bước.

“Còn chuyện gì không, đàn anh Lục?”

Anh bất ngờ ngẩng đầu.

“Em gọi anh là gì?”

“Đàn anh Lục.”

Tôi bình thản nhìn anh.

“Ở đội mọi người đều gọi như vậy, có vấn đề gì sao?”

Sắc mặt anh khó coi đến lạ.

Rõ ràng chỉ là một cách xưng hô.

Nhưng anh đứng đó rất lâu mà không nói gì.

Tôi không chờ nữa.

Tôi quay người rời đi.

Đi được một đoạn, tôi nghe anh gọi tên mình phía sau.

Tôi không quay đầu.

Buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của Thanh Thanh.

“Hứa Đường, cậu có ở khách sạn không?”

Tôi trả lời có.

Chưa đến hai mươi phút sau, cô ấy đã gõ cửa phòng tôi.

Thanh Thanh vừa bước vào liền đóng cửa lại.

“Chuyện hôm qua rốt cuộc là thế nào?”

Tôi rót cho cô ấy một cốc nước.

“Cậu hỏi chuyện gì?”

“Tri Nhu nói cậu cầm đơn trợ cấp của cô ấy đọc trước mặt mọi người.”

“Cậu có nghe thấy không?”

Thanh Thanh lập tức lắc đầu.

“Không.”

Cô ấy ngồi xuống sofa.

“Hôm qua tôi đúng là có ở phòng dụng cụ. Nhưng tôi nhớ cậu chỉ đứng cạnh tủ của Tri Nhu một lát.”

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc.”

Cô ấy cau mày suy nghĩ.

“Lúc đó tôi đang quay video.”

Tay tôi đang cầm cốc nước bỗng dừng lại.

“Quay video?”

“Ừ. Tôi vừa mua đôi kính trượt tuyết mới, định quay một đoạn gửi cho bạn.”

Thanh Thanh vừa nói vừa lấy điện thoại.

“Tôi nhớ hình như lúc đó hai người ở phía sau.”

Tim tôi đập nhanh hơn.

Cô ấy mở album.

Lướt xuống.

Một đoạn.

Hai đoạn.

Ba đoạn.

Cuối cùng cô ấy dừng lại.

“Đây.”

Video chỉ dài hơn bốn mươi giây.

Phần lớn khung hình là gương mặt Thanh Thanh cùng chiếc kính mới.

Nhưng phía sau cô ấy, tôi và Lương Tri Nhu đều xuất hiện.

Âm thanh khá nhỏ.

Tôi tăng âm lượng lên mức cao nhất.

Tiếng giấy rơi xuống đất vang lên rất khẽ.

Sau đó là giọng tôi.

“Của cậu này.”

Trong video, tôi cúi xuống nhặt tờ giấy.

Lương Tri Nhu quay đầu.

Tôi nhìn tờ giấy một thoáng rồi lập tức úp mặt có chữ xuống.

Sau đó tôi hỏi:

“Có cần tôi giúp cậu kẹp tờ đơn lại không?”

Chỉ có vậy.

Không có câu nào nói về trợ cấp.

Không có câu nào nhắc đến hoàn cảnh gia đình.

Càng không có chuyện tôi đọc nội dung tờ đơn trước mặt mọi người.

Video kết thúc ở đó.

Thanh Thanh im lặng.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới ngẩng đầu nhìn tôi.

“Hứa Đường…”

“Ừ?”

“Tri Nhu nói dối.”

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Không hiểu vì sao, khi cuối cùng có được thứ chứng minh mình trong sạch, tôi lại chẳng cảm thấy vui.

Tôi chỉ nhớ đến hình ảnh Lục Hoài Xuyên đứng giữa tuyết hôm qua.

Anh thậm chí chưa từng hỏi tôi một câu.

Hứa Đường, chuyện thật sự là thế nào?

Chỉ một câu thôi.

Nhưng anh không hỏi.

Tôi trả điện thoại cho Thanh Thanh.

“Cậu gửi video cho tôi được không?”

“Được.”

Cô ấy lập tức gửi.

Sau đó lại hỏi:

“Cậu định đưa cho huấn luyện viên?”

“Ừ.”

“Thế sao không đăng luôn vào nhóm đội? Để mọi người biết ai mới là người nói dối.”

Tôi lắc đầu.

“Chưa phải lúc.”

Thanh Thanh khó hiểu.

Tôi nhìn đoạn video vừa nhận được.

“Nếu chỉ muốn chứng minh mình không nói những lời đó, video này đã đủ.”

“Nhưng tôi còn muốn biết một chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

“Tại sao camera lại bị xóa?”

Thanh Thanh sửng sốt.

Tôi kể cô ấy nghe chuyện buổi sáng.

Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.

“Cậu nghi có người cố ý?”

“Tôi không biết.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Cho nên mới phải tìm.”

Tối hôm đó, Lương Tri Nhu gọi cho tôi.

Tôi nhìn tên cô ta trên màn hình vài giây rồi mới nghe máy.

“Hứa Đường.”

Giọng cô ta rất nhỏ.

“Tôi nghe nói sáng nay cậu đến tìm huấn luyện viên?”

“Ừ.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Cậu… nói gì với thầy ấy?”

Tôi dựa vào cửa sổ.

Ngoài kia, những cabin cáp treo vẫn chậm rãi di chuyển giữa màn tuyết.

Tôi nhìn chúng.

Lòng bàn tay lại bắt đầu lạnh.

Nhưng lần này tôi không tránh mắt.

“Tôi nói tôi chưa từng làm chuyện cậu nói.”

Hơi thở của Lương Tri Nhu rõ ràng trở nên gấp gáp.

“Hứa Đường, tôi không muốn cãi nhau với cậu.”

“Tôi cũng không muốn.”

“Vậy chuyện này dừng ở đây được không?”

Tôi bỗng bật cười.

“Lương Tri Nhu.”

“Gì?”

“Nếu cậu không nói dối, cậu đang sợ cái gì?”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Vài giây sau, cuộc gọi bị cúp.

Tôi nhìn màn hình tối xuống.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy chuyện này còn có một thứ gì đó mà mình chưa biết.

Sáng hôm sau, huấn luyện viên gọi tôi đến phòng làm việc.

Người phụ trách kỹ thuật cũng có mặt.

Trên bàn đặt một chiếc laptop.

Vừa thấy tôi bước vào, anh ta lập tức đóng cửa.

“Khôi phục được video rồi sao?”

Tôi hỏi.

Anh ta lắc đầu.

“Video gốc chưa chắc khôi phục được.”

“Nhưng chúng tôi tìm thấy thứ khác.”

Anh ta xoay laptop về phía tôi.

Trên màn hình là một chuỗi nhật ký đăng nhập hệ thống.

“Muốn xóa dữ liệu camera phải có tài khoản nội bộ. Hệ thống sẽ tự động ghi lại tài khoản, thời gian đăng nhập và thiết bị thực hiện.”

Huấn luyện viên hỏi:

“Xác định được ai chưa?”

Người phụ trách kỹ thuật gật đầu.

Anh ta kéo chuột xuống.

Một dòng dữ liệu được đánh dấu.

Thời gian đăng nhập:

23 giờ 17 phút tối hôm đó.

Thời gian xóa dữ liệu:

23 giờ 21 phút.

Bên cạnh là tên tài khoản.

Tôi nhìn thấy ba chữ ấy.

Trong khoảnh khắc đó, cả căn phòng im phăng phắc.

Không phải lỗi hệ thống.

Không phải camera hỏng.

Cũng không phải một sự trùng hợp.

Người phụ trách kỹ thuật nhìn tôi rồi chậm rãi nói:

“Tài khoản thực hiện thao tác xóa đoạn camera…”

Anh ta dừng lại.

“Là tài khoản của Lương Tri Nhu.”

Tôi nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình.

Bỗng nhớ đến cuộc điện thoại tối qua.

“Chuyện này dừng ở đây được không?”

Thì ra cô ta không sợ tôi tiếp tục gây chuyện.

Cô ta sợ tôi tiếp tục điều tra.

Bởi từ đầu đến cuối, người hiểu rõ nhất chuyện gì đã xảy ra…

chính là cô ta.

Chương 4: Một Lời Xin Lỗi Trước Cả Đội

Huấn luyện viên không lập tức gọi Lương Tri Nhu tới.

Ông nhìn dòng nhật ký trên màn hình rất lâu rồi mới hỏi:

“Tài khoản có khả năng bị người khác sử dụng không?”

Người phụ trách kỹ thuật gật đầu.

“Có khả năng.”

Tôi nhìn sang anh ta.

“Ý anh là chưa thể chứng minh người xóa video chính là Lương Tri Nhu?”

“Đúng. Tài khoản thuộc về cô ấy, nhưng nếu cô ấy từng để lộ mật khẩu hoặc đăng nhập trên thiết bị dùng chung thì người khác vẫn có thể sử dụng.”

Huấn luyện viên im lặng một lúc.

“Vậy kiểm tra thiết bị đăng nhập.”

“Đang kiểm tra.”

Tôi không nói thêm.

Tôi đã có video của Thanh Thanh.

Chỉ riêng đoạn video ấy cũng đủ chứng minh tôi chưa từng nói những lời Lương Tri Nhu gán cho mình.

Còn chuyện camera, tôi có thể chờ.

Tôi đã chờ Lục Hoài Xuyên tin mình suốt một ngày.

Chờ thêm vài tiếng để sự thật tự lên tiếng cũng chẳng đáng là bao.

Nhưng tôi không ngờ người mất bình tĩnh trước lại là Lương Tri Nhu.

Buổi chiều, huấn luyện viên triệu tập toàn đội.

Khi tôi bước vào phòng họp, gần như tất cả mọi người đều đã có mặt.

Lương Tri Nhu ngồi ở hàng đầu.

Lục Hoài Xuyên đứng cạnh cửa sổ.

Vừa thấy tôi, ánh mắt anh lập tức dừng trên người tôi.

Tôi không nhìn anh lâu.

Tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.

Thanh Thanh ngồi bên cạnh, khẽ chạm khuỷu tay tôi.

“Tôi đã gửi bản gốc cho huấn luyện viên rồi.”

“Ừ.”

“Cậu không căng thẳng à?”

Tôi lắc đầu.

Thật ra tôi rất bình tĩnh.

Có lẽ bởi người cần căng thẳng hôm nay không phải tôi.

Huấn luyện viên bước vào.

Căn phòng nhanh chóng im lặng.

Ông không vòng vo.

“Gọi mọi người tới là để làm rõ chuyện xảy ra trong phòng dụng cụ hai ngày trước.”

Sắc mặt Lương Tri Nhu lập tức trắng bệch.

Lục Hoài Xuyên cau mày.

Huấn luyện viên nhìn cô ta.

“Tri Nhu, em từng nói Hứa Đường cầm đơn xin trợ cấp của em lên, nhắc đến hoàn cảnh gia đình và chuyện em không mua nổi dụng cụ trước mặt những người khác. Đúng không?”

Lương Tri Nhu siết chặt ngón tay.

“Em…”

Cô ta liếc sang Lục Hoài Xuyên.

Sau đó khẽ gật đầu.

“Vâng.”

“Từng câu em nói đều là thật?”

Mắt cô ta lập tức đỏ lên.

“Thầy, em không muốn truy cứu nữa.”

Giọng cô ta rất nhỏ.

“Chuyện đã qua rồi. Hứa Đường cũng không cố ý. Nếu cứ tiếp tục làm lớn chuyện, sau này em và cậu ấy còn phải tập luyện cùng nhau…”

Một vài người trong phòng bắt đầu nhìn tôi.

Ánh mắt mang những ý nghĩa khác nhau.

Tôi bỗng hiểu tại sao trước đây Lục Hoài Xuyên lại dễ dàng tin cô ta như vậy.

Lương Tri Nhu rất biết cách nói chuyện.

Cô ta chưa bao giờ nói:

Hứa Đường bắt nạt tôi.

Cô ta chỉ nói:

Tôi không trách Hứa Đường.

Nhưng chính câu đó đã mặc định tôi là người có lỗi.

Tôi lên tiếng:

“Huấn luyện viên chỉ hỏi lời cậu nói có phải sự thật không.”

Lương Tri Nhu cắn môi.

“Hứa Đường, tôi đã nói tôi không trách cậu rồi.”

“Tôi cũng không hỏi cậu có trách tôi hay không.”

Tôi nhìn cô ta.

“Tôi chỉ hỏi một chuyện.”

“Những lời cậu nói, có thật không?”

Cả phòng im phăng phắc.

Lương Tri Nhu chưa kịp trả lời, Lục Hoài Xuyên đã bước tới.

“Hứa Đường.”

Tôi quay sang.

Anh nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút bất mãn.

“Tri Nhu đã nói không muốn truy cứu nữa. Em nhất định phải ép cô ấy nhắc lại chuyện khiến cô ấy khó chịu trước mặt tất cả mọi người sao?”

Tôi nhìn anh vài giây.

Bỗng cảm thấy thật buồn cười.

Đến lúc này anh vẫn cho rằng người bị ép là cô ta.

“Đàn anh Lục.”

Sắc mặt anh lập tức cứng lại.

Tôi bình thản hỏi:

“Nếu hôm nay người nói dối là em, anh có bảo cô ấy đừng truy cứu nữa không?”

Anh khựng lại.

“Đây là hai chuyện khác nhau.”

“Khác ở đâu?”

“Hứa Đường.”

Giọng anh nặng hơn.

“Đừng cố chấp.”

Tôi không nói nữa.

Huấn luyện viên đột nhiên lên tiếng:

“Đủ rồi.”

Ông nhìn Lục Hoài Xuyên.

“Chuyện này không còn là mâu thuẫn cá nhân.”

Sau đó ông bật màn hình lớn.

“Thanh Thanh, phát video.”

Thanh Thanh đứng lên.

Lương Tri Nhu đột nhiên quay đầu.

“Video gì?”

Không ai trả lời.

Màn hình sáng lên.

Hình ảnh hơi rung.

Gương mặt Thanh Thanh chiếm gần nửa khung hình.

Phía sau là phòng dụng cụ.

Sau vài giây, một tờ giấy từ tay Lương Tri Nhu rơi xuống.

Tôi cúi xuống nhặt.

Giọng tôi vang lên rất rõ.

“Của cậu này.”

Sau đó là:

“Có cần tôi giúp cậu kẹp tờ đơn lại không?”

Hết.

Chỉ có vậy.

Không ai lên tiếng.

Huấn luyện viên phát lại lần thứ hai.

Rồi lần thứ ba.

Càng phát, sắc mặt Lương Tri Nhu càng trắng.

Thanh Thanh đứng dậy.

“Hôm đó tôi có mặt.”

“Trong phòng còn bốn người khác. Nếu Hứa Đường thật sự đọc đơn trợ cấp của cậu trước mặt mọi người, ít nhất chúng tôi phải nghe thấy.”

Một đồng đội khác cũng lên tiếng.

“Tôi cũng ở đó.”

“Tôi không nghe Hứa Đường nói gì về trợ cấp.”

“Đúng, tôi cũng không nghe thấy.”

Từng người một.

Không lớn tiếng.

Nhưng đủ khiến lời nói dối của Lương Tri Nhu không còn chỗ đứng.

Nước mắt cô ta rơi xuống.

“Em xin lỗi…”

Cô ta che mặt.

“Em không cố ý nói dối.”

“Lúc đó em quá xấu hổ. Em thấy mọi người nhìn mình nên em tưởng…”

“Tưởng?”

Tôi hỏi.

“Tưởng tôi đã nói?”

Cô ta khóc càng dữ dội.

“Gia đình cậu tốt, cậu sẽ không hiểu cảm giác phải xin trợ cấp để được tiếp tục tập luyện đâu.”

“Ngày nào tôi cũng sợ người khác biết.”

“Sau khi cậu nhặt được tờ đơn, tôi cả đêm không ngủ được.”

“Đến sáng, tôi thấy mọi người nhìn mình, tôi thật sự tưởng cậu đã nói…”

Tôi nhìn cô ta.

“Nếu chỉ là hiểu lầm, tại sao camera lại bị xóa?”

Tiếng khóc lập tức dừng lại.

Cả phòng xôn xao.

Lục Hoài Xuyên cũng nhìn sang tôi.

“Camera?”

Huấn luyện viên đặt một bản in lên bàn.

“Đúng.”

“Đoạn ghi hình đúng thời điểm xảy ra sự việc đã bị xóa thủ công vào tối hôm đó.”

Lương Tri Nhu lập tức lắc đầu.

“Không phải em!”

“Em không xóa!”

“Nhưng tài khoản đăng nhập là của em.”

“Có người dùng tài khoản của em!”

Cô ta gần như bật dậy.

“Em từng đăng nhập trên máy tính của phòng nghỉ. Rất nhiều người có thể…”

Cửa phòng họp đúng lúc bị đẩy ra.

Người phụ trách kỹ thuật bước vào.

Anh ta đưa điện thoại cho huấn luyện viên.

“Xác định được thiết bị rồi.”

Lương Tri Nhu cứng đờ.

“Thiết bị đăng nhập không phải máy tính dùng chung.”

Anh ta nói.

“Là máy tính bảng cá nhân đã đăng ký với mạng nội bộ.”

Anh ta nhìn Lương Tri Nhu.

“Thiết bị của cô.”

Không còn ai lên tiếng.

Lương Tri Nhu đứng bất động.

Một lúc lâu sau, cô ta mới bật khóc.

“Em chỉ sợ…”

“Em chỉ sợ mọi người nhìn thấy tờ đơn.”

“Em không muốn ai biết.”

Tôi hỏi:

“Cho nên cậu xóa video?”

Cô ta cúi đầu.

“Em xin lỗi.”

“Còn việc nói tôi làm nhục cậu?”

“…”

“Cũng vì cậu sợ?”

Cô ta không trả lời.

Tôi bỗng chẳng còn muốn hỏi nữa.

Sự thật đã rõ.

Nhưng kỳ lạ là tôi không hề thấy hả hê.

Tôi chỉ thấy mệt.

Huấn luyện viên lạnh giọng:

“Lương Tri Nhu, chuyện này nhà trường sẽ điều tra và xử lý theo quy định. Trước khi có kết quả, em tạm dừng tập luyện.”

Lương Tri Nhu bật khóc.

“Thầy!”

Theo bản năng, cô ta nhìn về phía Lục Hoài Xuyên.

“Đàn anh…”

Lần này Lục Hoài Xuyên không bước tới.

Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Ánh mắt nhìn cô ta đã hoàn toàn thay đổi.

Rồi anh quay sang tôi.

“Hứa Đường.”

Giọng anh khàn đi.

“Chuyện hôm đó…”

Tôi tưởng cuối cùng anh cũng định xin lỗi.

Nhưng câu tiếp theo lại là:

“Tri Nhu làm sai, anh sẽ bảo cô ấy xin lỗi em. Nhưng cô ấy có hoàn cảnh đặc biệt, nếu chuyện này ảnh hưởng tới tư cách thi đấu…”

Tôi bật cười.

Thật sự bật cười.

Lục Hoài Xuyên im bặt.

“Anh vẫn đang xin em bỏ qua cho cô ấy sao?”

“Anh không có ý đó.”

“Vậy anh có từng nghĩ…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu hôm đó em không được cứu xuống thì sao?”

Sắc mặt anh thay đổi.

Cả căn phòng cũng im lặng theo.

Thanh Thanh quay sang nhìn tôi.

“Hứa Đường, ý cậu là gì?”

Tôi chưa trả lời.

Cửa phòng lại mở ra.

Một người đàn ông mặc đồng phục cứu hộ bước vào.

Tôi nhận ra ông.

Chính là người đầu tiên tìm thấy tôi hôm ấy.

Huấn luyện viên đã mời ông đến để làm rõ sự cố cáp treo.

Người cứu hộ đặt báo cáo lên bàn.

“Chúng tôi đã hoàn thành điều tra sơ bộ.”

Lục Hoài Xuyên nhìn ông.

“Không phải hôm đó gió lớn khiến hệ thống dừng sao?”

“Lần dừng sau là do gió lớn.”

Người cứu hộ đáp.

“Nhưng trước đó hệ thống đã từng bị dừng thủ công.”

Không khí như đông cứng.

Ông mở báo cáo.

“Có người liên hệ nhân viên vận hành, yêu cầu tạm dừng cabin số 17 trong mười phút với lý do chuẩn bị bất ngờ sinh nhật.”

Cabin số 17.

Là cabin của tôi.

Tôi nhìn Lục Hoài Xuyên.

Mặt anh trắng bệch.

Người cứu hộ tiếp tục:

“Đúng trong khoảng thời gian dừng nhân tạo đó, tốc độ gió tăng đột ngột.”

“Nếu cabin không bị giữ lại mười phút, theo lịch trình bình thường, hành khách đã có thể tới trạm trước khi hệ thống buộc phải ngừng khẩn cấp.”

Không ai nói gì.

Từng chữ rơi xuống căn phòng tĩnh lặng.

Nặng đến mức khiến người ta khó thở.

“Cho nên…”

Thanh Thanh hỏi rất khẽ.

“Nếu không có mười phút ấy, Hứa Đường đã không bị mắc kẹt?”

Người cứu hộ gật đầu.

“Về cơ bản là vậy.”

Tôi nhìn Lục Hoài Xuyên.

Lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt ấy trên gương mặt anh.

Hoảng loạn.

Không phải tức giận.

Không phải thất vọng.

Mà là sự sợ hãi thật sự.

“Hứa Đường…”

Anh bước về phía tôi.

Tôi lùi lại.

Anh lập tức dừng chân.

“Anh không biết…”

“Em biết.”

Tôi nói.

“Anh chỉ muốn em bình tĩnh mười phút.”

Môi anh khẽ động.

“Anh không biết gió sẽ…”

“Em biết.”

Tôi lại nói.

“Anh không muốn em gặp nguy hiểm.”

Anh im bặt.

Tôi cúi xuống mở túi.

Trong ngăn sâu nhất có một chiếc khăn quàng đã cũ.

Màu sắc của nó đã nhạt đi rất nhiều.

Năm tôi mười hai tuổi, lần đầu đi cáp treo, tôi sợ đến phát khóc.

Lục Hoài Xuyên đã tháo nó khỏi cổ.

Anh dùng nó bịt mắt tôi lại.

Nắm tay tôi suốt quãng đường còn lại.

Từ đó về sau, tôi luôn giữ chiếc khăn ấy.

Tám năm.

Chuyển nhà hai lần tôi cũng chưa từng làm mất.

Tôi từng nghĩ mình sẽ giữ nó thật lâu.

Có lẽ đến khi chúng tôi già đi, tôi vẫn có thể lấy ra để cười anh.

Nói rằng anh từng dỗ dành một cô bé mít ướt như thế nào.

Nhưng bây giờ không cần nữa.

Tôi đặt chiếc khăn lên bàn trước mặt anh.

Lục Hoài Xuyên nhìn nó.

Sắc mặt trong nháy mắt mất sạch huyết sắc.

Anh nhận ra.

Đương nhiên anh nhận ra.

“Hứa Đường…”

Tôi nhìn người từng khiến tôi tin rằng chỉ cần anh ở đó, tôi sẽ chẳng cần sợ bất cứ điều gì.

Rồi khẽ nói:

“Ngày trước anh dùng chiếc khăn này để dạy em đừng sợ cáp treo.”

“Bây giờ cũng chính anh dạy em một chuyện khác.”

Anh nhìn tôi.

Tôi mỉm cười.

“Không phải người hứa sẽ chờ mình…”

“thì thật sự sẽ chờ.”

Bàn tay Lục Hoài Xuyên siết chặt.

Tôi quay người.

Phía sau vang lên giọng anh.

“Hứa Đường!”

Tôi dừng lại.

Nhưng không quay đầu.

“Còn nữa.”

Tôi nói.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Sau này anh không cần dạy em phải trở thành người thế nào nữa.”

“Em cũng không cần anh quản nữa.”

Tôi bước ra khỏi phòng.

Lần này, anh không đuổi theo.

Ngoài cửa sổ cuối hành lang, từng cabin vẫn chậm rãi vượt qua thung lũng phủ đầy tuyết.

Tôi chỉ nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại.

Điện thoại rung lên.

Là thông báo từ trung tâm huấn luyện mà tôi đã gửi hồ sơ từ trước.

Chỉ có một dòng ngắn ngủi.

“Hồ sơ chuyển đội của bạn đã được tiếp nhận.”

Tôi nhìn nó rất lâu.

Sau đó nhấn tắt màn hình.

Tám năm trước, Lục Hoài Xuyên nắm tay đưa tôi lên đỉnh núi.

Tám năm sau, anh tự tay bỏ tôi lại giữa trời tuyết.

Nhưng không sao.

Con đường còn lại…

tôi sẽ tự đi.

Chương 5: Người Từng Chờ Anh Đã Đi

Ba ngày sau, tôi rời khỏi khu trượt tuyết.

Không báo cho Lục Hoài Xuyên.

Cũng không gặp anh lần cuối.

Trung tâm huấn luyện mới cách nơi này hơn hai trăm cây số, nằm ở phía bên kia dãy núi.

Huấn luyện viên từng hỏi tôi có cần suy nghĩ thêm không.

Tôi nói không.

Quyết định chuyển đi không phải vì Lương Tri Nhu.

Càng không phải vì muốn tránh Lục Hoài Xuyên.

Tôi chỉ đột nhiên nhận ra, suốt những năm qua, cuộc sống của mình dường như luôn xoay quanh một người.

Tôi học trượt tuyết vì anh.

Tham gia đội tuyển cũng vì anh.

Ngay cả khu trượt tuyết này, tôi chọn tới tập luyện cũng bởi anh từng nói phong cảnh trên đỉnh núi rất đẹp.

Tôi đã đi theo dấu chân Lục Hoài Xuyên quá lâu.

Lâu đến mức quên mất bản thân vốn muốn đi đâu.

Chiếc xe rời khỏi khu nghỉ dưỡng vào sáng sớm.

Tuyết đêm qua phủ trắng hai bên đường.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những cabin cáp treo phía xa ngày một nhỏ lại.

Bàn tay vô thức siết chặt.

Tim vẫn đập nhanh.

Tôi vẫn sợ.

Có lẽ còn rất lâu nữa mới hết sợ.

Nhưng lần này tôi không nhắm mắt.

Tôi nhìn chúng cho đến khi chiếc xe rẽ qua sườn núi.

Tuyến cáp treo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Lúc đó tôi mới từ từ quay đầu lại.

Điện thoại nằm yên trong túi.

Không có tin nhắn của Lục Hoài Xuyên.

Cũng tốt.

Tôi tắt máy.

Lục Hoài Xuyên biết Hứa Đường đã rời đi vào buổi chiều hôm ấy.

Anh tới sân tập như thường lệ.

Theo thói quen, ánh mắt anh lướt qua nhóm người đang khởi động.

Không thấy cô.

Anh cau mày.

“Hứa Đường đâu?”

Thanh Thanh đang chỉnh dây cố định ván trượt, nghe vậy thì ngẩng đầu.

“Đi rồi.”

“Đi đâu?”

“Trung tâm huấn luyện mới.”

Động tác của Lục Hoài Xuyên lập tức dừng lại.

“Bao giờ?”

“Sáng nay.”

“Tại sao không ai nói với tôi?”

Thanh Thanh nhìn anh một cách kỳ lạ.

“Tại sao phải nói với anh?”

Một câu hỏi rất đơn giản.

Lục Hoài Xuyên lại không thể trả lời.

Trước đây Hứa Đường đi đâu đều sẽ nói với anh.

Đi ăn cùng bạn.

Đi mua đồ.

Đi tập.

Thậm chí chỉ xuống cửa hàng tiện lợi dưới khách sạn mua một hộp sữa, cô cũng có thể gửi cho anh ba tin nhắn.

“Em xuống dưới.”

“Anh có muốn ăn gì không?”

“Không trả lời thì em mua đại đấy nhé.”

Có lúc anh thấy cô phiền.

Tin nhắn nhiều đến mức chỉ cần bận một tiếng, mở điện thoại lên đã thấy hơn chục thông báo.

Anh từng nói:

“Hứa Đường, em không cần chuyện gì cũng báo với anh.”

Khi ấy cô chống cằm nhìn anh.

“Nhưng em muốn anh biết mà.”

Bây giờ cô thật sự không báo nữa.

Lục Hoài Xuyên đứng giữa sân tập rất lâu.

Thanh Thanh đeo kính bảo hộ lên.

Trước khi đi còn nói:

“Đúng rồi.”

“Cậu ấy đã làm thủ tục chuyển đội.”

Lục Hoài Xuyên đột ngột quay đầu.

“Chuyển đội?”

“Ừ.”

“Không phải nghỉ vài ngày?”

“Không.”

Thanh Thanh nhìn anh.

“Cậu ấy không quay lại nữa.”

Buổi tối, Lục Hoài Xuyên trở về căn hộ.

Anh mở cửa.

Bên trong tối om.

Theo bản năng, anh đưa tay bật đèn.

Phòng khách lập tức sáng lên.

Mọi thứ vẫn giống như trước đây.

Nhưng lại có cảm giác thiếu mất thứ gì đó.

Anh đứng ở cửa vài giây mới nhận ra.

Quá yên tĩnh.

Trước đây Hứa Đường thường xuyên đến đây.

Cô có chìa khóa.

Có lúc tập xong sớm, cô sẽ nằm dài trên sofa xem phim.

Nghe tiếng mở cửa liền chạy ra.

“Lục Hoài Xuyên, anh về rồi?”

Có lúc cô đang ăn khoai tây chiên.

Bị anh nhìn thấy sẽ lập tức giấu ra sau lưng.

“Em chỉ ăn một miếng.”

Rồi một lát sau lại sửa lời.

“Ba miếng.”

Anh luôn biết cô nói dối.

Nhưng chưa từng vạch trần.

Lục Hoài Xuyên thay giày.

Trên tủ giày vẫn còn một đôi dép bông màu trắng.

Của Hứa Đường.

Anh nhìn vài giây rồi đi vào.

Trên sofa có một chiếc gối cô mua.

Trong tủ lạnh còn hai hộp cacao.

Trên ban công treo đôi găng tay trượt tuyết cũ cô từng quên mang về.

Ngay cả chiếc cốc trên bàn cũng là cô mua.

Một cái màu đen.

Một cái màu trắng.

Cô nói nhìn vào là biết một đôi.

Lúc đó anh còn cười cô trẻ con.

Lục Hoài Xuyên đứng trước bàn rất lâu.

Sau đó lấy điện thoại ra.

Mở đoạn trò chuyện với Hứa Đường.

Tin nhắn cuối cùng vẫn là hai dòng anh gửi đêm cô gặp nạn.

“Tri Nhu không có vấn đề gì nghiêm trọng.”

“Em nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện hôm qua đợi em bình tĩnh lại rồi chúng ta nói.”

Không có trả lời.

Anh kéo lên trên.

Càng kéo, tin nhắn của Hứa Đường càng nhiều.

“Anh ăn chưa?”

“Ngày mai tuyết lớn đấy.”

“Em mua cacao rồi, cho anh một hộp.”

“Lục Hoài Xuyên, hôm nay em ngã ba lần!”

“Anh không được cười!”

“Anh đâu rồi?”

“Bao giờ về?”

Rất nhiều.

Nhiều đến mức trước đây anh chưa từng nhận ra.

Bởi vì chúng luôn xuất hiện mỗi ngày.

Anh đã quen.

Quen đến mức nghĩ ngày mai vẫn sẽ có.

Lục Hoài Xuyên gõ:

“Đến nơi chưa?”

Ngón tay dừng trên nút gửi.

Rất lâu.

Cuối cùng vẫn nhấn xuống.

Tin nhắn được gửi đi.

Không có hồi âm.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Đến gần nửa đêm, màn hình vẫn im lặng.

Lần đầu tiên Lục Hoài Xuyên biết cảm giác chờ một tin nhắn của Hứa Đường là như thế nào.

Ngày hôm sau, anh lên đỉnh núi.

Một mình.

Nhân viên khu nghỉ dưỡng nhận ra anh.

“Anh Lục?”

“Có đồ gửi ở đây không?”

“Đồ gì?”

“Quà sinh nhật.”

Nhân viên suy nghĩ một lúc rồi chợt nhớ ra.

“À, có.”

Người đó vào trong lấy ra một chiếc hộp.

“Là cô gái họ Hứa gửi phải không?”

Bàn tay Lục Hoài Xuyên cứng lại.

“Ừ.”

“Cô ấy dặn chúng tôi đặt nó ở vị trí xem pháo hoa đẹp nhất.”

Nhân viên cười.

“Chúng tôi còn tưởng tối hôm đó cô ấy sẽ tự tới lấy. Sau khi xảy ra sự cố nên đồ vẫn để ở đây.”

Lục Hoài Xuyên nhận chiếc hộp.

Không nặng.

Nhưng anh cầm rất lâu mới mở ra.

Bên trong là một chiếc đồng hồ.

Kiểu dáng vô cùng đơn giản.

Đúng loại anh từng nhìn thấy trong cửa hàng vài tháng trước.

Khi ấy anh chỉ thuận miệng nói một câu:

“Cũng được.”

Hứa Đường đứng bên cạnh không nói gì.

Thì ra cô vẫn nhớ.

Bên dưới chiếc đồng hồ còn có một tấm thiệp.

Lục Hoài Xuyên lấy ra.

Nét chữ quen thuộc hiện trước mắt.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Em đã hai mươi tuổi rồi.”

“Sau này anh đừng xem em là trẻ con nữa.”

Chỉ ba dòng.

Không có lời tỏ tình.

Nhưng ở góc dưới tấm thiệp có một hàng chữ rất nhỏ.

Dường như người viết đã do dự rất lâu.

“Em còn có một chuyện muốn nói với anh.”

“Đợi pháo hoa sáng lên rồi em sẽ tự nói.”

Lục Hoài Xuyên không nhúc nhích.

Gió trên đỉnh núi thổi qua.

Tờ giấy trong tay khẽ rung.

Anh bỗng nhớ đến vài tháng trước.

Hứa Đường từng hỏi:

“Sinh nhật hai mươi tuổi của em, anh tặng em gì?”

Anh đang xem tài liệu nên thuận miệng đáp:

“Em muốn gì?”

Cô lập tức cười.

“Em muốn gì anh cũng cho?”

“Trong khả năng.”

“Vậy được.”

Cô chống cằm, đôi mắt cong lên.

“Đến hôm đó em mới nói.”

Khi ấy anh không để tâm.

Bây giờ anh lại đột nhiên hiểu.

Có lẽ thứ Hứa Đường muốn vào sinh nhật hai mươi tuổi chưa bao giờ là pháo hoa.

Lục Hoài Xuyên ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài trạm cáp treo.

Anh cầm tấm thiệp.

Ngồi từ chiều cho đến khi trời tối.

Không có pháo hoa.

Trên đỉnh núi chỉ còn gió và tuyết.

Giống hệt đêm Hứa Đường bị nhốt giữa không trung.

Điện thoại trong túi rung lên.

Anh lập tức lấy ra.

Không phải Hứa Đường.

Là thông báo hệ thống.

Ánh mắt anh tối xuống.

Anh định tắt màn hình.

Nhưng ngay trước khi khóa máy, ngón tay vô tình chạm vào lịch sử cuộc gọi.

Một cái tên xuất hiện.

Hứa Đường.

Lục Hoài Xuyên dừng lại.

Ba cuộc gọi.

Đều vào tối xảy ra sự cố.

Cuộc đầu tiên.

Không trả lời.

Cuộc thứ hai.

Hai giây.

Cuộc thứ ba.

Đã kết nối.

Anh nhìn ba dòng ấy.

Ký ức bỗng quay trở lại.

Cuộc đầu tiên khi ấy anh đang nói chuyện với Lương Tri Nhu.

Anh nhìn thấy tên Hứa Đường.

Nhưng nghĩ cô đang tức giận vì bị giữ trên cáp treo nên không nghe.

Cuộc thứ hai, cô lại gọi.

Anh trực tiếp bấm từ chối.

Bởi lúc ấy Lương Tri Nhu đang khóc.

Cô nói mình không muốn ở lại đội nữa.

Anh còn nhớ mình đã nghĩ gì.

Hứa Đường chỉ phải ở một mình mười phút.

Chờ một lát cũng không sao.

Đến cuộc thứ ba, cuối cùng anh cũng bắt máy.

Nhưng vừa kết nối, Lương Tri Nhu đột nhiên nói mình khó chịu.

Anh chỉ kịp nghe bên kia truyền đến tiếng gió rất lớn.

Dường như còn có người gọi tên anh.

Sau đó cuộc gọi bị ngắt.

Lúc ấy anh không gọi lại.

Bởi anh nghĩ Hứa Đường đang giận dỗi.

Lục Hoài Xuyên nhìn chằm chằm con số hai giây trên màn hình.

Đầu ngón tay dần lạnh ngắt.

Anh đột nhiên nhớ đến lời người cứu hộ.

Nếu cabin không bị giữ lại mười phút, Hứa Đường đã tới trạm trước khi gió lớn ập đến.

Mà mười phút ấy…

là do anh yêu cầu.

Điện thoại suýt tuột khỏi tay.

Lục Hoài Xuyên lập tức đứng dậy.

Anh chạy vào trạm điều hành.

Nhân viên bên trong giật mình.

“Anh Lục?”

Anh đặt điện thoại lên bàn.

Giọng khàn đặc.

“Đêm xảy ra sự cố…”

“Trung tâm cứu hộ có lưu ghi âm cuộc gọi khẩn cấp không?”

Người nhân viên ngẩn ra.

“Thông thường sẽ có.”

“Cho tôi nghe.”

“Cái này không thể tùy tiện…”

“Vậy tôi phải làm thủ tục gì?”

Người kia nhìn sắc mặt anh, cuối cùng nói:

“Anh phải liên hệ đội cứu hộ. Nhưng anh là gì của người gặp nạn?”

Lục Hoài Xuyên há miệng.

Một câu hỏi rất đơn giản.

Anh lại không biết phải trả lời thế nào.

Bạn trai?

Không phải.

Người thân?

Cũng không phải.

Anh từng nghĩ mình là người gần gũi với Hứa Đường nhất.

Nhưng đến thời điểm cô sợ hãi nhất, anh lại không ở bên cô.

Rất lâu sau, anh mới nói:

“Tôi là người gây ra chuyện đó.”

Đêm ấy, sau khi hoàn tất xác minh với bên liên quan, Lục Hoài Xuyên nhận được một đoạn ghi âm được phép cung cấp trong hồ sơ sự cố.

Anh ngồi một mình trong xe.

Không bật đèn.

Nhấn phát.

Ban đầu chỉ có tiếng nhiễu.

Sau đó là tiếng gió.

Rất lớn.

Lẫn trong đó là âm thanh kim loại rung lên từng hồi.

Vài giây sau, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Run đến mức gần như không thành tiếng.

“Có ai không?”

“Xin hãy trả lời tôi…”

Lục Hoài Xuyên cứng đờ.

Là Hứa Đường.

Nhưng anh chưa từng nghe cô nói bằng giọng như vậy.

Trong đoạn ghi âm, cô đang cố hít thở.

“Tôi đang ở cabin số 17.”

“Cabin lắc rất mạnh…”

“Tôi sợ độ cao.”

“Xin đừng cúp máy.”

Lục Hoài Xuyên siết chặt điện thoại.

Đầu bên kia, nhân viên cứu hộ liên tục trấn an cô.

Một lúc sau, người đó hỏi:

“Cô đã liên lạc được với người đi cùng chưa?”

Đoạn ghi âm im lặng vài giây.

Sau đó Hứa Đường đáp.

Rất khẽ.

“Tôi gọi rồi.”

“Nhưng anh ấy không nghe.”

Bàn tay Lục Hoài Xuyên run lên.

Ngoài cửa kính, tuyết bắt đầu rơi.

Từng bông trắng xóa phủ xuống kính chắn gió.

Giống hệt đêm hôm ấy.

Anh nhắm mắt.

Nhưng giọng Hứa Đường trong điện thoại vẫn tiếp tục.

“Không sao…”

“Tôi gọi lại lần nữa.”

Ngay sau đó là tiếng tút kéo dài.

Một cuộc gọi không được kết nối.

Rồi tiếng Hứa Đường thở gấp.

Một lúc lâu sau, cô nói với nhân viên cứu hộ:

“Anh ấy chắc đang bận.”

“Anh ấy biết tôi sợ độ cao.”

“Biết rồi…”

“Anh ấy sẽ tới.”

Lục Hoài Xuyên đột ngột tắt đoạn ghi âm.

Trong xe trở nên im phăng phắc.

Anh cúi đầu.

Hai bàn tay siết chặt đến nổi gân.

Rất lâu.

Rất lâu sau vẫn không nhúc nhích.

Bởi anh đột nhiên không dám nghe tiếp.

Anh đã biết phần sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Hứa Đường sẽ gọi lần thứ hai.

Và lần ấy…

chính tay anh đã bấm từ chối.

Chương 6: Ba Cuộc Điện Thoại

Lục Hoài Xuyên ngồi trong xe rất lâu.

Đoạn ghi âm đã bị anh tắt.

Nhưng giọng Hứa Đường vẫn quanh quẩn bên tai.

“Anh ấy biết tôi sợ độ cao.”

“Biết rồi…”

“Anh ấy sẽ tới.”

Từng chữ đều rất nhẹ.

Nhưng rơi xuống lại nặng đến mức khiến anh gần như không thở nổi.

Anh nhìn lịch sử cuộc gọi trên màn hình.

Cuộc thứ nhất.

Không nghe.

Cuộc thứ hai.

Hai giây.

Cuộc thứ ba.

Đã kết nối.

Trước đây anh chưa từng thấy ba dòng chữ này có gì đặc biệt.

Bây giờ lại giống như ba nhát dao.

Lục Hoài Xuyên nhắm mắt.

Cuối cùng vẫn mở lại đoạn ghi âm.

Tiếng gió lập tức tràn ra.

Sau cuộc gọi đầu tiên không được bắt máy, nhân viên cứu hộ vẫn đang trấn an Hứa Đường.

“Cô Hứa, cô cố gắng ngồi thấp xuống, không đi lại trong cabin.”

“Được…”

“Đừng nhìn xuống dưới.”

“Vâng.”

Giọng cô run dữ dội.

Nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Một lúc sau, cô lại nói:

“Tôi gọi cho anh ấy lần nữa được không?”

“Được. Nhưng nếu không liên lạc được, cô lập tức quay lại đường dây cứu hộ.”

“Vâng.”

Sau đó đoạn ghi âm bị gián đoạn.

Lục Hoài Xuyên nhìn cuộc gọi thứ hai trên điện thoại.

Hai giây.

Anh nhớ rất rõ.

Khi ấy Lương Tri Nhu đang ngồi trong phòng nghỉ.

Mắt đỏ hoe.

Cô nói:

“Đàn anh, có phải tôi không nên ở lại đội không?”

Điện thoại của anh rung lên.

Tên Hứa Đường xuất hiện.

Anh nhìn thấy.

Nhưng không nghe.

Thậm chí còn trực tiếp bấm từ chối.

Bởi anh nghĩ cô đang mất kiên nhẫn.

Chỉ mười phút thôi.

Anh từng nghĩ như vậy.

Hứa Đường từ nhỏ đã được nuông chiều.

Anh muốn cô học cách nghĩ cho người khác.

Muốn cô hiểu không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng tính khí của mình.

Cho nên khi màn hình sáng lên lần thứ hai, suy nghĩ đầu tiên của anh là:

Để cô bình tĩnh thêm một lát.

Chỉ một lát thôi.

Lục Hoài Xuyên siết chặt điện thoại.

Đoạn ghi âm tiếp tục.

Lần này, giọng Hứa Đường đã thay đổi.

“Anh ấy cúp máy.”

Chỉ bốn chữ.

Không khóc.

Không trách móc.

Nhân viên cứu hộ hỏi:

“Cô còn người nào khác có thể liên lạc không?”

Hứa Đường im lặng.

“Có.”

“Vậy cô thử liên lạc với họ.”

“Nhưng họ không ở đây.”

Giọng cô ngày càng nhỏ.

“Bố mẹ tôi ở nước ngoài.”

“Bạn tôi đều ở dưới núi.”

“Chỉ có anh ấy biết tôi ở trên này.”

Lục Hoài Xuyên cúi đầu.

Hốc mắt đỏ lên.

Đúng.

Chỉ có anh biết.

Chính anh nói trên đỉnh núi có pháo hoa.

Chính anh đưa cô đến trạm cáp treo.

Chính anh nhìn cô bước vào cabin số 17.

Trước khi cửa đóng, Hứa Đường còn áp hai tay lên kính, cười với anh.

Anh nhớ lúc đó mình cũng cười.

Còn giơ điện thoại lên, ra hiệu bảo cô nhìn tin nhắn.

“Ngoan ngoãn lên đó.”

“Anh chờ em.”

Nhưng anh không chờ.

Đoạn ghi âm kéo dài thêm vài phút.

Tiếng gió ngày càng lớn.

Đột nhiên vang lên một tiếng kim loại va mạnh.

Ngay sau đó là tiếng Hứa Đường hét lên.

Lục Hoài Xuyên lập tức ngồi thẳng người.

“Hứa Đường!”

Anh gần như gọi theo bản năng.

Nhưng người trong đoạn ghi âm không thể nghe thấy.

Cabin đã bắt đầu rung mạnh.

Tiếng thở của cô trở nên hỗn loạn.

“Tôi không được…”

“Tôi muốn xuống…”

“Xin các anh đưa tôi xuống…”

Nhân viên cứu hộ liên tục nói:

“Cô Hứa, nghe tôi. Đừng đứng lên.”

“Cứ ngồi nguyên tại chỗ.”

“Nhắm mắt lại.”

“Đội cứu hộ đang tới.”

Nhắm mắt.

Hai chữ ấy khiến Lục Hoài Xuyên cứng đờ.

Năm Hứa Đường mười hai tuổi.

Cũng trên cáp treo.

Cô sợ đến mức khóc nấc.

Anh đã dùng khăn quàng bịt mắt cô.

Cô túm lấy tay anh hỏi:

“Bao giờ mới tới?”

Anh nói:

“Em cứ nhắm mắt.”

“Anh ở đây.”

Khi ấy cô tin anh.

Tám năm sau, cô vẫn tin.

Trong đoạn ghi âm, Hứa Đường quả thật nhắm mắt.

Một lúc sau, cô lại hỏi:

“Có thể giúp tôi gọi cho Lục Hoài Xuyên không?”

Lục Hoài Xuyên đưa tay che mắt.

Không dám nhìn màn hình nữa.

Nhân viên hỏi số điện thoại.

Hứa Đường đọc từng con số.

Không sai một số nào.

Đó là số của anh.

Cô đã thuộc lòng từ rất nhiều năm trước.

Nhưng nhân viên còn chưa kịp gọi, Hứa Đường đã nói:

“Không cần.”

“Để tôi tự gọi.”

Đó là cuộc thứ ba.

Lần này anh nghe máy.

Trong ký ức của Lục Hoài Xuyên, cuộc gọi ấy rất ngắn.

Anh chỉ nhớ tiếng gió.

Nhớ mình gọi một tiếng:

“Hứa Đường?”

Sau đó Lương Tri Nhu đột nhiên ôm ngực.

Cô nói:

“Đàn anh, em khó chịu quá.”

Anh quay sang đỡ cô.

Điện thoại vẫn còn kết nối.

Hứa Đường dường như đang nói gì đó.

Nhưng gió quá lớn.

Anh không nghe rõ.

Rồi cuộc gọi bị ngắt.

Anh không gọi lại.

Bây giờ, trong bản ghi của trung tâm cứu hộ, anh cuối cùng cũng nghe rõ câu nói lúc ấy.

Giọng Hứa Đường bị gió xé vụn.

Nhưng vẫn có thể nghe thấy.

“Lục Hoài Xuyên…”

“Em sợ.”

Chỉ hai chữ.

Em sợ.

Lục Hoài Xuyên đột ngột cúi gập người.

Điện thoại rơi xuống ghế.

Anh biết cô sợ.

Không ai trên đời hiểu chuyện ấy rõ hơn anh.

Nhưng khi cô nói “em sợ”…

anh lại đang chăm sóc một người khác.

Không biết qua bao lâu, cửa kính xe bị gõ nhẹ.

Lục Hoài Xuyên ngẩng đầu.

Lương Tri Nhu đứng bên ngoài.

Anh nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh đến mức cô ta vô thức lùi lại.

Cuối cùng anh vẫn mở cửa bước xuống.

“Có chuyện gì?”

Lương Tri Nhu nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh.

“Đàn anh…”

“Em muốn xin lỗi.”

“Người em nên xin lỗi không phải tôi.”

“Em biết.”

Cô ta cắn môi.

“Nhưng Hứa Đường không chịu nghe điện thoại của em.”

“Vậy đừng gọi nữa.”

Lương Tri Nhu sửng sốt.

Trước đây dù tức giận thế nào, Lục Hoài Xuyên cũng chưa từng nói chuyện với cô ta bằng giọng như vậy.

Nước mắt lập tức trào ra.

“Đàn anh, em thật sự không cố ý khiến mọi chuyện thành thế này.”

“Chuyện camera là em sai.”

“Em chỉ quá sợ người khác biết hoàn cảnh nhà em.”

“Còn chuyện Hứa Đường…”

Cô ta dừng lại.

Lục Hoài Xuyên nhìn cô ta.

“Tiếp tục.”

Lương Tri Nhu cúi đầu.

“Em tưởng cô ấy sẽ không gặp nguy hiểm.”

“Em cũng không biết hôm đó gió lớn như vậy.”

Lục Hoài Xuyên đột nhiên hỏi:

“Em biết tôi cho dừng cáp treo?”

Sắc mặt cô ta thay đổi.

“Em…”

“Lương Tri Nhu.”

Giọng anh lạnh hẳn.

“Tôi hỏi em.”

“Em có biết không?”

Cô ta im lặng rất lâu.

Cuối cùng gật đầu.

“Biết.”

Lục Hoài Xuyên nhìn cô ta.

“Còn gì nữa?”

“Không còn.”

“Nhìn tôi.”

Cô ta không dám.

“Lương Tri Nhu, nhìn tôi.”

Cô ta chậm rãi ngẩng đầu.

Có lẽ chính ánh mắt của Lục Hoài Xuyên khiến cô ta hoảng.

Cô ta bỗng khóc.

“Em chỉ không muốn anh đi tìm cô ấy!”

Lục Hoài Xuyên cứng đờ.

Lương Tri Nhu che mặt.

“Lúc đó anh đã định đi.”

“Sau cuộc gọi đầu tiên của Hứa Đường, anh đứng lên muốn ra ngoài.”

“Em biết.”

“Cho nên em mới nói em khó chịu.”

Gió thổi qua bãi đỗ xe.

Lục Hoài Xuyên đứng bất động.

Anh nhớ ra rồi.

Sau cuộc gọi đầu tiên, anh quả thật từng nhìn đồng hồ.

Mười phút gần hết.

Anh định đi tới trạm cáp treo.

Lương Tri Nhu lại đột nhiên khóc.

Cô nói mọi người đều coi thường mình.

Nói cô không muốn tiếp tục tập luyện.

Anh ở lại.

Lương Tri Nhu nghẹn ngào:

“Em biết anh sẽ không bỏ mặc em nếu em nói mình không khỏe.”

“Em chỉ muốn anh ở lại thêm một lúc.”

“Em thật sự không biết cáp treo sẽ gặp sự cố.”

“Em không muốn Hứa Đường xảy ra chuyện.”

“Đàn anh, anh tin em đi…”

Lục Hoài Xuyên bỗng bật cười.

Một tiếng cười rất khẽ.

Lương Tri Nhu ngẩn người.

Anh nhìn cô ta.

“Em biết cô ấy sợ độ cao không?”

Cô ta không trả lời.

“Em biết.”

Anh tự nói.

“Trong đội ai cũng biết.”

“Nhưng em vẫn làm vậy.”

“Còn tôi…”

Giọng anh đột nhiên nghẹn lại.

“Tôi biết rõ hơn tất cả mọi người.”

Cho nên người đáng trách nhất chưa bao giờ chỉ có Lương Tri Nhu.

Là anh.

Người xóa camera là cô ta.

Người nói dối là cô ta.

Nhưng người cho cáp treo dừng lại là anh.

Người cúp cuộc gọi là anh.

Người đã hứa sẽ chờ Hứa Đường…

cũng là anh.

Lục Hoài Xuyên lấy điện thoại ra.

“Những chuyện em vừa nói, ngày mai hãy nói lại trước hội đồng kỷ luật.”

Lương Tri Nhu hoảng hốt.

“Đàn anh!”

“Nhà trường hỏi gì, em trả lời đúng sự thật.”

“Camera, lời khai, cả chuyện hôm đó em cố ý giữ tôi lại.”

“Không được giấu một chữ.”

Mặt cô ta trắng bệch.

“Nếu vậy em có thể mất tư cách thi đấu.”

Lục Hoài Xuyên nhìn cô ta.

“Đó là hậu quả em phải chịu.”

“Còn khoản trợ cấp…”

“Không ai được phép lấy hoàn cảnh gia đình ra làm nhục em.”

Anh ngừng một chút.

“Nhưng hoàn cảnh gia đình cũng không thể trở thành lý do để em làm tổn thương người khác.”

Lương Tri Nhu đứng chết lặng.

Lần này Lục Hoài Xuyên không nhìn cô ta nữa.

Anh quay người rời đi.

Hai ngày sau, tôi kết thúc buổi tập đầu tiên ở trung tâm mới.

Huấn luyện viên ở đây không hỏi quá nhiều chuyện cũ.

Ông chỉ nhìn thành tích của tôi rồi nói:

“Nền tảng không tệ.”

“Nhưng trạng thái tâm lý có vấn đề.”

Tôi biết ông đang nói gì.

Ở bài tập cuối cùng, chỉ cần nhìn thấy cáp treo phía xa, động tác của tôi lập tức mất nhịp.

Tôi tháo kính bảo hộ.

“Em sẽ điều chỉnh.”

Huấn luyện viên gật đầu.

“Không cần vội.”

Tôi vừa bước ra khỏi sân thì nhìn thấy một người đứng ngoài hàng rào.

Lục Hoài Xuyên.

Anh dường như đã đứng đó rất lâu.

Trên vai còn đọng tuyết.

Tôi dừng lại.

Nhưng trong lòng lại bình tĩnh đến lạ.

Không vui.

Cũng không tức giận.

Tôi bước tới.

“Có chuyện gì?”

Anh nhìn tôi.

Vài ngày không gặp, cả người anh tiều tụy đi rất nhiều.

“Hứa Đường.”

“Ừ.”

“Anh đã nghe đoạn ghi âm.”

Tay tôi khựng lại.

Chỉ một câu ấy.

Cabin rung lắc.

Tiếng gió.

Tiếng nhiễu điện.

Tất cả lại tràn về.

Tôi siết chặt dây túi.

Lục Hoài Xuyên lập tức nhận ra.

Anh lùi về sau một bước.

Không tiến lại gần nữa.

“Anh xin lỗi.”

Tôi không nói.

“Anh biết bây giờ nói xin lỗi không có tác dụng.”

“Nhưng anh vẫn phải nói.”

Giọng anh khàn đặc.

“Anh xin lỗi vì đã không tin em.”

“Xin lỗi vì cho cáp treo dừng lại.”

“Xin lỗi vì không nghe cuộc gọi của em.”

“Cũng xin lỗi vì lúc em cần anh nhất…”

Anh dừng lại rất lâu.

“Anh không ở đó.”

Tôi nhìn anh.

Đây là lời xin lỗi mà mấy ngày trước tôi từng mong chờ.

Nhưng kỳ lạ thật.

Bây giờ cuối cùng cũng nghe được, tôi lại chẳng thấy nhẹ nhõm.

Tôi chỉ hỏi:

“Lục Hoài Xuyên.”

“Anh đến xin lỗi em…”

“vì cuối cùng anh biết mình sai?”

Anh khẽ gật đầu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Hay bởi vì bây giờ…”

“anh cũng bắt đầu thấy đau?”

Anh cứng đờ.

Tuyết lặng lẽ rơi giữa chúng tôi.

Tôi chợt hiểu.

Có những lời xin lỗi đến quá muộn không phải vì người nghe không muốn tha thứ.

Mà bởi vào khoảnh khắc người ấy cần nó nhất…

nó đã không xuất hiện.

Tôi có chút bất ngờ.

Tôi cứ nghĩ anh sẽ phủ nhận.

Có thể anh sẽ nói mình đến đây chỉ để xin lỗi.

Nhưng anh không làm thế.

“Anh biết mình sai.”

Anh nhìn tôi.

“Anh cũng thật sự thấy đau.”

“Nhưng Hứa Đường, anh không nghĩ rằng vì anh đau thì em sẽ phải tha thứ.”

Tôi hạ mắt.

Tuyết rơi trên mu bàn tay, chẳng bao lâu đã tan thành một giọt nước lạnh buốt.

“Vậy thì tốt.”

Tôi nói.

“Bởi vì em chưa từng định tha thứ cho anh.”

Sắc mặt anh trở nên trắng bệch.

Nhưng sau cùng, anh chỉ gật đầu.

“Anh biết.”

Tôi xoay người, chuẩn bị rời khỏi đó.

“Hứa Đường.”

Anh gọi tôi.

“Anh còn một chuyện muốn nói.”

Tôi không quay lại.

“Lương Tri Nhu đã thừa nhận tất cả với hội đồng kỷ luật. Chuyện camera, lời khai hôm đó, cả việc cô ấy cố tình giữ anh lại.”

“Ừ.”

“Nhà trường sẽ xử lý.”

“Ừ.”

“Anh cũng đã nộp bản tường trình về chuyện cáp treo.”

Lần này tôi quay đầu.

“Anh nói với em chuyện này để làm gì?”

Lục Hoài Xuyên khựng lại.

“Anh chỉ muốn em biết…”

“Biết anh đã xử lý cô ấy?”

Tôi hỏi.

“Hay là biết cuối cùng anh cũng đứng về phía em?”

Anh im lặng.

Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Anh vẫn chưa hiểu.”

Anh nhìn tôi.

Tôi chậm rãi nói:

“Em không cần anh thay em trừng phạt Lương Tri Nhu.”

“Em cũng chẳng cần anh chứng minh rằng hiện tại anh tin em.”

“Bởi chuyện em có nói những lời đó hay không, ngay từ đầu vốn không nên dựa vào việc anh tin ai.”

“Em biết mình chưa từng nói.”

“Thế là đủ.”

Gió lướt ngang qua khoảng sân.

Anh chỉ đứng cách tôi vài bước.

Nhưng tôi lại cảm thấy khoảng cách giữa hai chúng tôi chưa bao giờ xa đến vậy.

Anh khàn giọng:

“Anh hiểu.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Anh vẫn chưa hiểu.”

Vốn dĩ tôi không muốn nói thêm.

Nhưng khi nhìn người trước mặt, tôi bất chợt nhớ tới đêm hôm đó.

Nhớ lúc cánh cửa trạm cáp treo mở ra.

Nhớ cảm giác đôi chân gần như mất hết cảm giác.

Nhớ mình được nhân viên cứu hộ dìu xuống.

Lúc ấy tôi đã nghĩ gì?

Tôi nghĩ Lục Hoài Xuyên chắc chắn đang đi tìm tôi.

Anh biết tôi sợ độ cao.

Anh cũng biết nếu bị nhốt một mình, tôi sẽ sợ đến mức nào.

Có lẽ anh đang phát điên.

Có lẽ khi nhìn thấy tôi, anh sẽ lập tức chạy tới.

Có lẽ anh sẽ ôm tôi như năm tôi mười hai tuổi.

Tôi đã nghĩ rất nhiều.

Chỉ là không nghĩ tới cảnh tượng mình thực sự nhìn thấy.

“Anh có biết lúc được cứu xuống, việc đầu tiên em làm là gì không?”

Lục Hoài Xuyên khẽ siết bàn tay.

Tôi nhìn anh.

“Em tìm anh.”

Đôi mắt anh lập tức đỏ lên.

“Khi đó em lạnh đến mức gần như không thể đứng vững.”

“Nhưng em vẫn nghĩ, chỉ cần nhìn thấy anh là được.”

“Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần em gặp chuyện, anh đều ở đó.”

“Vì thế lần đó em cũng nghĩ anh sẽ ở đó.”

Giọng tôi bình tĩnh đến lạ.

Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy bất ngờ.

“Sau đó em thật sự nhìn thấy anh.”

“Anh đứng ngay dưới tuyết.”

“Em còn chưa kịp vui…”

Tôi ngừng lại.

Cổ họng bất chợt nghẹn.

Đã qua nhiều ngày như vậy.

Tôi cứ tưởng mình đã không còn để tâm.

Nhưng khi thật sự nói ra, hình ảnh đó vẫn rõ ràng đến đáng sợ.

“Em nhìn thấy áo khoác của anh đang ở trên vai Lương Tri Nhu.”

Lục Hoài Xuyên nhắm mắt.

“Hứa Đường…”

“Lúc ấy em lạnh lắm.”

Tôi khẽ cười.

“Thật sự rất lạnh.”

“Nhưng em chưa từng nghĩ anh nhất định phải cởi áo cho em.”

“Em chỉ nghĩ…”

“Nếu anh có thể bước tới hỏi em một câu có sao không thì tốt biết bao.”

Anh không thể nói gì.

“Nhưng câu đầu tiên anh nói là gì?”

Tôi nhìn anh.

“Anh hỏi em làm loạn đủ chưa.”

Sắc mặt Lục Hoài Xuyên hoàn toàn mất hết vẻ hồng hào.

Tôi từng cho rằng điều khiến mình sợ nhất là cabin.

Là những cơn gió mạnh.

Là khoảng không sâu hun hút dưới chân.

Sau này tôi mới hiểu, không phải vậy.

“Cho nên, Lục Hoài Xuyên.”

“Tôi không đau nhất vì anh khiến cáp treo dừng mười phút.”

“Cũng chẳng phải vì anh cúp điện thoại.”

“Điều khiến em tuyệt vọng nhất…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Là khi em sống sót trở về, em vẫn tin anh.”

“Nhưng anh lại không tin em.”

Một giọt nước chảy xuống gò má.

Tôi không biết đó là tuyết tan.

Hay nước mắt.

Tôi đưa tay lau đi.

“Anh hiểu chưa?”

“Em từng nghĩ rằng dù cả thế giới không đứng về phía em, anh vẫn sẽ đứng.”

“Nhưng sau đó em mới phát hiện…”

“Chẳng có ai cả.”

Lục Hoài Xuyên cúi đầu.

Vai anh khẽ run.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy.

Nhưng tôi không thấy vui.

Cũng không có cảm giác trả thù được.

Tôi chỉ thấy buồn.

Bởi người khiến anh đau lúc này chính là Hứa Đường mà anh từng bảo vệ.

Còn người khiến tôi đau khi ấy cũng chính là Lục Hoài Xuyên mà tôi từng tin tưởng nhất.

“Anh xin lỗi.”

Anh nói.

Tôi lắc đầu.

“Đừng nói nữa.”

“Em không cần anh đau cùng em.”

Tôi kéo khóa áo lên.

“Em chỉ muốn chuyện đó chấm dứt.”

Lần này tôi xoay người.

Anh không gọi tôi lại nữa.

Ba ngày sau, trung tâm công bố danh sách tuyển chọn.

Tên tôi đứng ở vị trí thứ bảy.

Huấn luyện viên đưa tờ danh sách cho tôi.

“Thành tích kỹ thuật của em đủ.”

Tôi nhìn ông.

“Nhưng?”

“Nhưng vòng tuyển chọn chính thức sẽ tổ chức ở khu phía Bắc.”

Tay tôi dừng lại.

Tôi biết khu phía Bắc.

Muốn đến đường trượt thi đấu thì phải đi cáp treo.

Không có con đường nào khác.

Huấn luyện viên nhìn tôi.

“Em có thể xin rút.”

Tôi im lặng.

“Chấn thương tâm lý không phải chuyện một, hai ngày là có thể vượt qua. Không ai trách em.”

Tôi nhìn tên mình trên danh sách.

Tôi đã luyện trượt tuyết sáu năm.

Từng ngã đến rách đầu gối.

Từng tập luyện giữa cái lạnh âm mười mấy độ.

Từng vì một động tác mà luyện đi luyện lại hàng trăm lần.

Giờ đây, trước mặt tôi chỉ còn một chuyến cáp treo.

Nhưng tôi biết nó đáng sợ đến mức nào.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh cửa cabin đóng lại, lòng bàn tay tôi đã toát mồ hôi.

Tôi hỏi:

“Nếu em rút lần này thì sao?”

“Còn giải mùa sau.”

“Ý em là…”

Tôi nhìn ông.

“Nếu lần này em trốn, lần sau em có còn sợ không?”

Huấn luyện viên không trả lời.

Tôi đã biết đáp án.

Vẫn sẽ sợ.

Có lẽ còn sợ hơn.

Tôi đặt danh sách xuống.

“Em không rút.”

Sáng hôm sau, tôi đến trạm cáp treo.

Chỉ để luyện tập.

Tạm thời chưa cần lên núi.

Mục tiêu hôm nay của tôi rất đơn giản.

Bước vào cabin.

Ngồi một trạm.

Sau đó xuống.

Nhân viên mở cửa.

“Cô Hứa?”

Tôi gật đầu.

“Đi một mình sao?”

“Vâng.”

Tôi bước về phía trước.

Một bước.

Hai bước.

Khi chân chỉ còn cách cabin chưa đến nửa mét, tiếng kim loại vận hành bất ngờ vang lên.

Keng.

Cả người tôi lập tức cứng lại.

Trước mắt chợt tối sầm.

Cabin số 17.

Gió.

Tiếng nhiễu điện.

“Anh ấy cúp máy.”

Tất cả đồng loạt ùa về.

Tôi lùi mạnh.

Suýt nữa ngã xuống.

Nhân viên vội vàng đỡ lấy tôi.

“Cô không sao chứ?”

Tôi thở gấp.

“Không sao.”

Nhưng tôi không thể bước vào.

Ngày đầu tiên thất bại.

Ngày thứ hai, tôi có thể đứng trước cửa cabin năm phút.

Ngày thứ ba, tôi đặt được một chân vào trong.

Sau đó lập tức chạy ra.

Ngày thứ tư, tôi ngồi được vào ghế.

Nhưng ngay khi cửa chuẩn bị đóng, tôi lại bật dậy.

Tôi bắt đầu hiểu ra một điều.

Có những nỗi sợ không thể vượt qua chỉ bằng việc tự nhủ với bản thân rằng đừng sợ.

Cơ thể ghi nhớ nó.

Dù đầu óc muốn quên.

Ngày thứ năm, tôi lại tới.

Lần này trạm rất vắng.

Tôi mua vé.

Đứng xếp hàng.

Đến lượt mình, tôi hít sâu rồi bước vào cabin.

Cửa đóng.

Cạch.

Âm thanh ấy vang lên.

Tim tôi gần như ngừng đập.

Tôi lập tức đứng dậy.

Muốn gọi nhân viên mở cửa.

Nhưng cabin đã bắt đầu di chuyển.

“Không…”

Tôi bám lấy ghế.

“Dừng lại…”

Hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Hai tay run dữ dội.

Cabin rời khỏi sân ga.

Mặt đất dần dần cách xa.

Tôi nhắm chặt mắt.

Không được.

Tôi không làm được.

Tôi muốn xuống.

Tôi muốn quay lại.

Đúng lúc ấy, xuyên qua lớp kính mờ hơi nước, tôi nhìn thấy một bóng người.

Lúc đầu tôi tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng sau khi lau lớp hơi nước trên kính, tôi nhận ra anh.

Lục Hoài Xuyên.

Anh đứng bên ngoài hàng rào.

Tôi không biết anh đã đến từ lúc nào.

Tôi lập tức quay mặt đi.

Nhưng cabin vẫn tiếp tục di chuyển.

Một lúc sau, tôi lại nhìn xuống.

Anh đang chạy.

Con đường bảo trì men theo tuyến cáp treo vốn rất khó đi.

Tuyết phủ dày.

Anh chạy bên dưới.

Không gọi tôi.

Không ra hiệu.

Cũng không yêu cầu dừng cabin.

Chỉ đơn giản là chạy theo.

Tôi nhìn anh qua lớp kính.

Hơi thở vẫn run rẩy.

Cabin càng lên cao, Lục Hoài Xuyên càng trở nên nhỏ bé.

Đến một đoạn đường bị hàng cây chắn ngang, anh không thể chạy tiếp.

Anh dừng lại.

Tôi thấy anh đứng giữa tuyết.

Ngẩng đầu nhìn cabin của tôi.

Không tiến thêm.

Cũng không rời đi.

Tôi bỗng nhớ đến tám năm trước.

“Em cứ nhắm mắt.”

“Anh ở đây.”

Tôi siết chặt tay.

Sau đó từ từ mở mắt.

Không.

Lần này tôi không muốn nhắm mắt nữa.

Tôi nhìn xuống rừng thông.

Nhìn những sườn núi phủ đầy tuyết.

Nhìn cabin tiếp tục đi về phía trước.

Tôi vẫn sợ.

Sợ đến mức nước mắt rơi xuống.

Nhưng tôi không bấm nút khẩn cấp.

Cũng không cầu xin bất kỳ ai dừng lại.

Bởi lần đầu tiên tôi hiểu.

Có người ở phía sau hay không…

con đường này vẫn phải do chính tôi đi hết.

Chương 8: Lần Này Em Tự Đi Tới Đỉnh Núi

Cabin vẫn không ngừng đi lên.

Lục Hoài Xuyên đã khuất sau rừng thông.

Tôi không còn thấy anh nữa.

Chỉ còn lại một mình tôi.

Giống hệt đêm hôm ấy.

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, tim tôi lập tức đập loạn.

Hai tay lại lạnh đi.

Tôi ép bản thân nhìn ra ngoài cửa kính.

Không được nhắm mắt.

Tám năm trước, Lục Hoài Xuyên từng dạy tôi rằng nếu sợ thì cứ nhắm mắt lại.

Lần này tôi muốn thử một phương pháp khác.

Tôi muốn nhìn.

Muốn nhìn xem thứ khiến tôi sợ hãi đến vậy rốt cuộc là gì.

Dưới cabin là rừng thông phủ tuyết.

Xa hơn là những dãy núi nối tiếp nhau dưới bầu trời xám nhạt.

Không đáng sợ như trong ký ức.

Ít nhất hôm nay không có gió lớn.

Cabin cũng không rung lắc.

Tôi thử nới lỏng bàn tay đang bám chặt thành ghế.

Một ngón.

Sau đó thêm một ngón.

Trong đầu tôi nhớ lại lời chuyên viên tư vấn tâm lý của trung tâm.

“Khi ký ức quay trở lại, đừng ép mình quên nó.”

“Hãy phân biệt thật rõ.”

“Đó là lúc ấy.”

“Còn đây là bây giờ.”

Tôi nhìn cánh cửa cabin.

Không có tiếng nhiễu điện.

Tôi nhìn bảng điều khiển.

Đèn vẫn sáng.

Tôi nhìn điện thoại.

Đầy sóng.

Đó là lúc ấy.

Còn đây là bây giờ.

Tôi lặp lại câu ấy trong đầu.

Hơi thở cuối cùng cũng dần chậm xuống.

Đúng lúc đó, cabin khẽ rung.

Chỉ một cái rất nhẹ.

Nhưng cả người tôi lập tức cứng đờ.

Đêm hôm ấy lại hiện lên.

Cabin số 17.

Đèn tắt.

Gió rít qua khe cửa.

Tôi điên cuồng ấn nút khẩn cấp.

Tôi gọi Lục Hoài Xuyên.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

“Không…”

Tôi cúi đầu.

Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Đừng nghĩ nữa.

Nhưng càng cố ngăn lại, ký ức càng hiện rõ.

Tôi gần như muốn lấy điện thoại gọi nhân viên trạm.

Ngay khi ngón tay chạm vào màn hình, tôi dừng lại.

Tôi nhìn thấy hình nền điện thoại.

Không còn là tấm ảnh chụp chung với Lục Hoài Xuyên.

Tôi đã đổi nó thành một bức ảnh đường trượt.

Trong ảnh chỉ có tôi.

Tôi nhìn rất lâu.

Sau đó tắt màn hình.

“Không sao.”

Tôi tự nói.

Giọng vẫn còn run.

“Chỉ rung một chút thôi.”

Không có ai đáp lại.

Tôi lại nói:

“Hứa Đường, không sao.”

Lần đầu tiên trong đời, người an ủi tôi trên cáp treo không phải Lục Hoài Xuyên.

Mà là chính bản thân tôi.

Chuyến đi chỉ kéo dài hơn mười phút.

Nhưng tôi lại cảm thấy nó dài hơn cả một giờ.

Khi trạm trên đỉnh núi hiện ra trước mắt, mắt tôi đột nhiên cay xè.

Cabin từ từ giảm tốc.

Cuối cùng dừng lại.

Cửa mở.

Nhân viên bên ngoài mỉm cười.

“Đến rồi.”

Chỉ hai chữ.

Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

“Cô Hứa?”

Tôi hoàn hồn.

“Xin lỗi.”

Tôi đứng lên.

Hai chân mềm nhũn, bước đầu tiên suýt nữa loạng choạng.

Nhưng tôi không cần ai đỡ.

Tôi tự mình bước xuống.

Một bước.

Hai bước.

Cho đến khi cả hai chân thật sự chạm nền đất.

Tôi quay đầu nhìn cabin vừa đưa mình lên.

Không có chuyện gì xảy ra.

Tôi thật sự đã tới.

Tôi bật cười.

Nhưng nước mắt cũng đồng thời rơi xuống.

Nhân viên bên cạnh hoảng hốt.

“Cô không sao chứ?”

Tôi vừa khóc vừa lắc đầu.

“Không sao.”

“Thật sự không sao.”

Tôi đi khỏi trạm.

Trên đỉnh núi vô cùng yên tĩnh.

Không có pháo hoa.

Không có hoa.

Cũng chẳng có người đứng chờ tôi như lời hứa năm hai mươi tuổi.

Chỉ có một vùng tuyết trắng trải dài đến tận chân trời.

Tôi đứng giữa nơi ấy.

Bỗng nhiên khóc dữ dội hơn.

Tôi từng nghĩ mình khóc vì Lục Hoài Xuyên.

Sau đó tôi mới nhận ra không phải.

Tôi đang khóc cho chính mình.

Cho cô gái từng bị nhốt trong cabin hôm đó.

Cho Hứa Đường đã gọi ba cuộc điện thoại nhưng không được cứu.

Cho cô gái được đưa xuống trong tình trạng toàn thân lạnh cóng mà vẫn cố tìm một người giữa màn tuyết.

Tôi muốn nói với cô ấy:

Không sao.

Cậu sống sót rồi.

Và sau này…

cậu cũng có thể tự mình lên đây.

Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu.

Cho đến khi điện thoại rung lên.

Là Thanh Thanh.

Cô ấy gửi cho tôi một bức ảnh chụp thông báo của học viện.

Kèm theo đó là kết quả xử lý Lương Tri Nhu.

Tôi mở ra.

Nhà trường xác nhận cô ta cố ý xóa dữ liệu camera, cung cấp lời khai sai sự thật trong quá trình giải quyết mâu thuẫn nội bộ và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thành viên khác.

Lương Tri Nhu bị đình chỉ tham gia các hoạt động thi đấu của đội trong thời gian xem xét kỷ luật.

Thanh Thanh nhắn:

“Cuối cùng cũng xử lý.”

Sau đó lại gửi thêm:

“Nhưng có người nói nhà trường cắt luôn trợ cấp của cô ấy.”

Tôi cau mày.

Chưa kịp trả lời, Thanh Thanh đã gửi tiếp.

“Tin giả.”

“Huấn luyện viên vừa nói khoản hỗ trợ học tập và sinh hoạt của cô ấy vẫn được giữ theo quy định.”

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Rồi trả lời:

“Vậy là đúng.”

Thanh Thanh gửi một dấu hỏi.

Tôi gõ:

“Cô ấy làm sai chuyện gì thì chịu trách nhiệm chuyện đó.”

“Không liên quan đến việc cô ấy nghèo hay giàu.”

Tin nhắn gửi đi.

Tôi cất điện thoại.

Nếu là Hứa Đường trước kia, có lẽ tôi sẽ cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.

Lương Tri Nhu khiến tôi bị hiểu lầm.

Khiến tôi suýt mất người mình tin tưởng nhất.

Cô ta đáng lẽ phải mất tất cả mới đúng.

Nhưng hiện tại tôi không còn nghĩ như vậy.

Tôi không cần nhìn cô ta rơi xuống vực.

Tôi chỉ cần cô ta chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.

Thế là đủ.

Buổi chiều, tôi chuẩn bị xuống núi bằng cáp treo.

Vừa đến trạm, tôi đã nhìn thấy Lục Hoài Xuyên.

Anh đứng cách cửa vào rất xa.

Áo khoác phủ một lớp tuyết mỏng.

Tôi không biết anh lên đây bằng cách nào.

Có thể là đường bảo trì.

Cũng có thể là chuyến cáp treo phía sau.

Nhưng anh không tiến về phía tôi.

Tôi đi qua cổng kiểm soát.

Anh vẫn đứng nguyên.

Cuối cùng, chính tôi dừng lại.

“Lục Hoài Xuyên.”

Anh ngẩng đầu.

Trong mắt có chút ngỡ ngàng.

Có lẽ anh không nghĩ tôi sẽ chủ động gọi.

Tôi nhìn anh.

“Anh đứng đó bao lâu rồi?”

“Không lâu.”

Tôi nhìn lớp tuyết trên vai anh.

Rõ ràng là nói dối.

Nhưng tôi không vạch trần.

“Lúc nãy tại sao không lên cùng em?”

Anh im lặng một lúc.

“Anh muốn.”

“Nhưng anh nghĩ em không cần.”

Tôi hơi khựng lại.

Anh tiếp tục:

“Nếu anh lên cùng, có thể em sẽ cảm thấy an tâm hơn.”

“Nhưng như vậy…”

Anh nhìn tôi.

“Có lẽ em sẽ không biết mình vốn có thể tự đi.”

Tôi không nói gì.

Lục Hoài Xuyên cười rất khẽ.

Nụ cười có chút khó coi.

“Trước đây anh luôn nghĩ bảo vệ em là thay em làm mọi thứ.”

“Sau đó anh lại nghĩ dạy em trưởng thành là bắt em làm theo cách của anh.”

“Cả hai đều sai.”

“Anh không nên quyết định thay em.”

Tuyết rơi giữa chúng tôi.

Một lúc sau, tôi nói:

“Cảm ơn.”

Lục Hoài Xuyên sửng sốt.

“Vì chuyện gì?”

“Vì hôm nay anh không lên cùng em.”

Ánh mắt anh đỏ lên.

Nhưng anh chỉ gật đầu.

“Ừ.”

Tôi quay người đi vào cabin.

Lần này khi cửa đóng lại, tôi vẫn sợ.

Nhưng không còn hoảng loạn.

Trước khi cabin rời ga, tôi nhìn ra bên ngoài.

Lục Hoài Xuyên vẫn đứng ở đó.

Anh không giơ tay.

Không bảo tôi nhắm mắt.

Cũng không nói rằng anh sẽ chờ.

Anh chỉ nhìn tôi rời đi.

Tôi bỗng cảm thấy như vậy rất tốt.

Có những người từng nắm tay bạn đi qua một đoạn đường.

Sau đó họ buông tay.

Có thể bởi họ thay đổi.

Cũng có thể bởi chính bạn cần học cách tự bước đi.

Nhưng dù thế nào, con đường vẫn còn đó.

Một tuần sau, vòng tuyển chọn bắt đầu.

Tôi đứng tại vạch xuất phát.

Gió trên đường trượt thổi rất mạnh.

Huấn luyện viên chỉnh lại kính bảo hộ cho tôi.

“Căng thẳng không?”

“Có.”

“Sợ không?”

Tôi suy nghĩ rồi gật đầu.

“Có.”

Ông bật cười.

“Sợ mà vẫn thi?”

Tôi nhìn đường trượt phía trước.

“Vì sợ và muốn đi tiếp đâu có mâu thuẫn.”

Tiếng còi vang lên.

Tôi lao xuống.

Gió lướt qua tai.

Mọi thứ xung quanh nhanh chóng lùi lại.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ tới Lương Tri Nhu.

Không nghĩ đến Lục Hoài Xuyên.

Cũng không nghĩ về cabin số 17.

Tôi chỉ nhìn con đường phía trước.

Khi vượt qua vạch đích, tôi nghe tiếng mọi người reo hò.

Tôi tháo kính.

Bảng điện tử hiện thành tích.

Tốt hơn thành tích trước tai nạn của tôi.

Không quá nhiều.

Chỉ 0,47 giây.

Nhưng tôi nhìn con số ấy rất lâu.

Bốn mươi bảy phần trăm giây.

Đủ để chứng minh tôi không chỉ trở lại.

Tôi còn có thể tiến về phía trước.

Tối hôm đó, tôi nhận được một bưu kiện.

Không có tên người gửi.

Bên trong là chiếc khăn quàng cũ.

Chiếc khăn tôi từng trả lại cho Lục Hoài Xuyên.

Tôi nhìn nó rất lâu.

Dưới đáy hộp có một tờ giấy.

Chỉ một câu.

“Đồ của em, em quyết định giữ hay bỏ.”

Không xin lỗi.

Không cầu xin.

Không nhắc tới quá khứ.

Tôi cầm chiếc khăn lên.

Tám năm trước, nó từng che mắt tôi trên cáp treo.

Sau đó trở thành thứ tôi giữ bên mình như báu vật.

Rồi lại trở thành món đồ tôi trả lại vào ngày quyết định rời khỏi Lục Hoài Xuyên.

Tôi mở cửa sổ.

Bên ngoài đang có tuyết.

Thùng rác ngay cạnh bàn.

Chỉ cần buông tay là xong.

Nhưng cuối cùng tôi không vứt.

Tôi cũng không quàng nó lên cổ.

Tôi gấp chiếc khăn lại.

Đặt vào ngăn kéo.

Rồi đóng lại.

Có những ký ức không nhất thiết phải đốt sạch mới có thể gọi là buông xuống.

Chỉ cần đến một ngày nào đó nhớ lại…

nó không còn khiến mình đau nữa.

Tôi vừa đóng ngăn kéo thì điện thoại bỗng rung.

Thanh Thanh gửi tới một đường dẫn.

Kèm theo một câu:

“Hứa Đường, cậu mau xem đi.”

“Lương Tri Nhu đăng bài rồi.”

Tôi mở đường dẫn.

Bài đăng mới xuất hiện chưa đầy mười phút.

Không nhắc tên tôi.

Nhưng câu đầu tiên đã viết:

“Có lẽ sinh ra trong một gia đình bình thường chính là cái sai lớn nhất của tôi.”

Tôi nhìn xuống.

Dòng tiếp theo khiến khóe môi tôi chậm rãi mất đi ý cười.

“Có người chỉ cần dựa vào gia thế…”

“là có thể khiến một người khác mất tất cả.”

Tôi nhìn màn hình.

Rất lâu.

Rồi khẽ thở ra.

Thì ra có người nhận được bài học…

vẫn chưa chắc đã thật sự học được gì.

Chương 9: Báo Ứng Thật Sự

Tôi đọc toàn bộ bài đăng của Lương Tri Nhu.

Rất dài.

Nhưng từ đầu tới cuối, cô ta không nhắc tên tôi.

Cũng không nói rõ mình đã làm những gì.

Cô ta chỉ kể về hoàn cảnh gia đình.

Cha mẹ làm công việc bình thường.

Từ nhỏ đã phải tiết kiệm từng đồng để theo đuổi trượt tuyết.

Dụng cụ dùng lại của người khác.

Phần lớn chi phí tập luyện dựa vào trợ cấp của học viện.

Cuối cùng là quyết định kỷ luật.

Cách viết vô cùng khéo léo.

“Có lẽ những người như tôi vốn không nên bước vào thế giới không thuộc về mình.”

“Tôi không trách bất kỳ ai.”

“Chỉ là lần đầu tiên hiểu rằng trước gia thế và quan hệ, cố gắng nhiều năm đôi khi chẳng có ý nghĩa gì.”

Bên dưới còn có ảnh thông báo đình chỉ thi đấu.

Tên học viện đã bị che đi.

Nhưng người trong giới vẫn đủ khả năng nhận ra.

Bài đăng nhanh chóng được chia sẻ.

Mười phút.

Ba trăm lượt.

Nửa tiếng.

Hơn một nghìn.

Bình luận cũng bắt đầu xuất hiện.

“Lại là tiểu thư nhà giàu bắt nạt người nghèo à?”

“Không có tiền thì ngay cả tư cách thi đấu cũng bị cướp?”

“Người khiến cô ấy bị đình chỉ là ai vậy?”

“Nghe nói cũng là thành viên đội.”

Sau đó có người nhắc đến tên tôi.

“Hình như là Hứa Đường.”

Một khi cái tên xuất hiện, mọi chuyện lập tức mất kiểm soát.

Ảnh của tôi.

Thông tin gia đình.

Thành tích thi đấu.

Thậm chí cả việc tôi vừa chuyển trung tâm huấn luyện cũng bị đào ra.

Có người nói tôi dựa vào quan hệ ép học viện xử phạt Lương Tri Nhu.

Có người nói tôi ghen vì cô ta thân thiết với Lục Hoài Xuyên.

Thậm chí có người còn khẳng định chính tôi khiến cô ta mất trợ cấp.

Điện thoại rung liên tục.

Thanh Thanh gọi tới.

“Hứa Đường, cậu đừng đọc bình luận.”

“Tôi đang đọc.”

“Cậu còn đọc?”

“Ừ.”

“Không tức à?”

Tôi kéo xuống một bình luận vừa mới xuất hiện.

“Có.”

“Vậy sao cậu còn bình tĩnh thế?”

Tôi suy nghĩ.

Có lẽ bởi tôi đã trải qua chuyện đáng sợ hơn rồi.

So với cabin treo giữa trời tuyết, những người xa lạ mắng tôi qua màn hình dường như không đáng sợ đến vậy.

“Thanh Thanh.”

“Gì?”

“Video hôm đó cậu còn giữ bản gốc không?”

Cô ấy im lặng hai giây.

Sau đó hiểu ra.

“Còn.”

“Gửi cho tôi.”

“Cậu định công khai?”

“Ừ.”

“Còn nhật ký camera?”

“Nhà trường có.”

Tôi nhìn bài đăng của Lương Tri Nhu.

“Cô ấy muốn mọi người biết sự thật.”

“Vậy thì cho họ biết.”

Tôi không đăng bài ngay.

Trước hết, tôi liên hệ với huấn luyện viên và bộ phận phụ trách kỷ luật.

Tôi chỉ yêu cầu một việc.

Cho phép công khai những tài liệu liên quan trực tiếp đến tôi trong phạm vi hợp lệ.

Hai tiếng sau, phía học viện phản hồi.

Họ đồng ý công bố kết luận xử lý chính thức và xác nhận khoản trợ cấp của Lương Tri Nhu chưa từng bị hủy.

Tôi cũng được phép sử dụng đoạn video do Thanh Thanh tự quay và phần nhật ký kỹ thuật đã loại bỏ thông tin nhạy cảm.

Tôi mất thêm nửa tiếng để sắp xếp toàn bộ.

Không viết một bài thanh minh dài.

Không kể mình đã tủi thân thế nào.

Chỉ có bốn phần.

Đầu tiên là đoạn video trong phòng dụng cụ.

Thứ hai là lời khai của những người có mặt.

Thứ ba là nhật ký chứng minh tài khoản của Lương Tri Nhu đã xóa camera bằng thiết bị cá nhân.

Cuối cùng là thông báo chính thức của học viện.

Trong đó ghi rất rõ:

Quyết định kỷ luật được đưa ra vì hành vi cố ý xóa dữ liệu, cung cấp thông tin sai sự thật và vi phạm quy định đội tuyển.

Không liên quan đến hoàn cảnh kinh tế.

Không liên quan đến việc nhận trợ cấp.

Khoản hỗ trợ học tập và sinh hoạt vẫn được giữ nguyên theo quy định.

Tôi chỉ viết thêm một câu.

“Tôi chưa từng coi thường một người vì họ cần trợ cấp.”

“Nhưng nghèo khó cũng không thể biến lời nói dối thành sự thật.”

Đăng.

Sau đó tôi tắt điện thoại.

Một tiếng sau, tình hình hoàn toàn đảo chiều.

Thanh Thanh là người đầu tiên lên tiếng.

Cô ấy đăng bản gốc video từ điện thoại của mình.

“Tôi là người quay đoạn này. Tôi có mặt từ đầu đến cuối.”

Tiếp theo là một đồng đội khác.

“Tôi cũng ở phòng dụng cụ hôm ấy. Hứa Đường không nói những lời đang bị lan truyền.”

Người thứ ba.

Người thứ tư.

Những người trước đây từng im lặng bắt đầu lên tiếng.

Không phải tất cả đều đứng về phía tôi.

Nhưng họ chỉ cần nói đúng những gì mình đã chứng kiến.

Thế là đủ.

Bài đăng của Lương Tri Nhu nhanh chóng tràn ngập những câu hỏi.

“Tại sao không nói chuyện xóa camera?”

“Trợ cấp vẫn còn mà?”

“Vậy cô bị đình chỉ vì vi phạm quy định, liên quan gì đến giàu nghèo?”

“Câu ‘tôi không trách ai’ nghe khác hẳn khi xem đầy đủ bằng chứng.”

Lương Tri Nhu xóa bài.

Nhưng đã quá muộn.

Ảnh chụp màn hình vẫn lan khắp nơi.

Lần đầu tiên cô ta không còn quyền quyết định câu chuyện sẽ được kể theo cách nào.

Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Nhưng buổi tối, Thanh Thanh lại gọi.

“Hứa Đường.”

Giọng cô ấy rất kỳ lạ.

“Lục Hoài Xuyên đăng bài.”

Tay tôi dừng lại.

“Anh ấy đăng gì?”

“Cậu tự xem đi.”

Tôi mở điện thoại.

Bài đăng của Lục Hoài Xuyên mới xuất hiện vài phút.

Không dài.

Nhưng câu đầu tiên khiến tôi sững người.

“Về sự cố cáp treo xảy ra ngày 17 tháng trước, tôi là người chịu trách nhiệm trực tiếp cho lần dừng cabin đầu tiên.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Anh không nhắc tới Lương Tri Nhu trước.

Không nói mình bị lừa.

Không tìm bất kỳ lý do nào.

Anh viết rõ rằng chính mình đã yêu cầu nhân viên vận hành giữ cabin của tôi lại mười phút.

Mục đích là muốn “dạy cho tôi một bài học”.

Sau đó thời tiết đột ngột xấu đi.

Cabin chưa kịp đến trạm thì hệ thống buộc phải dừng khẩn cấp.

Anh viết:

“Tôi biết Hứa Đường sợ độ cao.”

“Tôi vẫn đưa ra quyết định đó.”

“Sau khi sự cố xảy ra, tôi tiếp tục phán xét cô ấy dựa trên lời nói một phía.”

“Đây không phải hiểu lầm.”

“Là sai lầm của tôi.”

Bên dưới còn có một đoạn.

“Tôi công khai chuyện này không phải để xin Hứa Đường tha thứ.”

“Càng không phải để chia sẻ trách nhiệm với bất kỳ ai.”

“Cô ấy không cần chịu trách nhiệm cho sự thiên vị, tự phụ và phán đoán sai lầm của tôi.”

Tôi đọc đến đó thì dừng.

Lần đầu tiên Lục Hoài Xuyên gọi đúng tên những gì mình đã làm.

Không phải vì quan tâm tôi.

Không phải muốn tôi trưởng thành.

Không phải một bài học vô hại.

Mà là tự phụ.

Là thiên vị.

Là sai.

Cuối bài, anh thông báo đã chủ động xin tạm đình chỉ vị trí phụ trách hỗ trợ huấn luyện của đội và chấp nhận toàn bộ kết quả xem xét nội bộ.

Tôi gọi cho anh.

Cuộc gọi chỉ đổ chuông một lần đã được bắt máy.

“Hứa Đường?”

“Anh đang ở đâu?”

Anh im lặng một chút.

“Trung tâm cũ.”

“Bài đăng là sao?”

“Những gì em đọc được.”

“Em hỏi tại sao anh phải đăng.”

Đầu dây bên kia yên lặng.

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng:

“Bởi vì chuyện đó là thật.”

“Nhưng anh có biết đăng như vậy sẽ thế nào không?”

“Biết.”

“Có thể anh sẽ không thể quay lại vị trí cũ nữa.”

“Anh biết.”

“Người khác sẽ nói anh cố ý đặt vận động viên vào nguy hiểm.”

“Ừ.”

Tôi không hiểu tại sao mình lại tức giận.

“Lục Hoài Xuyên, anh không sợ sao?”

Anh hỏi:

“Sợ gì?”

“Sợ người khác trách anh.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng anh cười rất khẽ.

“Có.”

Anh đáp.

“Anh cũng sợ.”

“Nhưng Hứa Đường…”

Giọng anh bình tĩnh đến kỳ lạ.

“Trước đây anh từng sợ mất mặt hơn sợ em đau.”

Tôi không nói được gì.

Anh tiếp tục:

“Một lần là đủ rồi.”

Ngày hôm sau, trung tâm cũ chính thức thông báo tạm đình chỉ công việc của Lục Hoài Xuyên trong thời gian xem xét trách nhiệm liên quan đến sự cố.

Có người nói anh đáng đời.

Có người nói hình phạt quá nặng.

Cũng có người đào lại những thành tích anh từng đạt được, tiếc cho tương lai của anh.

Anh không trả lời bất kỳ ai.

Tôi cũng không.

Còn Lương Tri Nhu xóa toàn bộ tài khoản cá nhân.

Trước khi biến mất, cô ta gửi cho tôi một tin nhắn.

“Hứa Đường, cậu thắng rồi.”

Tôi nhìn bốn chữ ấy.

Rất lâu.

Sau đó trả lời:

“Tôi chưa từng thi với cậu.”

Cô ta không nhắn lại.

Tôi chặn số.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra, điều mình muốn ngay từ đầu chưa bao giờ là nhìn Lương Tri Nhu mất hết mọi thứ.

Tôi chỉ muốn sự thật được nhìn thấy.

Tôi muốn khi người khác nhắc đến chuyện ấy, không ai còn có thể nói:

Có lẽ Hứa Đường thật sự đã làm vậy.

Thế là đủ.

Vài ngày sau, tôi quay lại sân tập.

Vòng tuyển chọn tiếp theo sắp bắt đầu.

Buổi sáng có tuyết.

Tôi đi cáp treo một mình.

Vẫn căng thẳng.

Nhưng tôi không còn phải bám chặt thành ghế.

Khi cabin lên tới đỉnh núi, tôi bước xuống.

Lục Hoài Xuyên đang đứng ở phía xa.

Tôi không biết vì sao anh lại ở đó.

Anh không còn công việc trong đội.

Cũng chẳng có lý do để xuất hiện.

Nhưng khi nhìn thấy tôi, anh chỉ đứng yên.

Không bước tới.

Tôi do dự một lúc rồi đi về phía anh.

“Anh tới làm gì?”

“Xem thi đấu.”

“Anh không sợ người ta nhận ra?”

“Có gì phải sợ?”

Tôi nhìn anh.

“Bây giờ rất nhiều người đang trách anh.”

“Ừ.”

“Anh không thấy oan sao?”

Lục Hoài Xuyên lắc đầu.

“Không.”

“Vì chuyện cáp treo?”

“Vì tất cả.”

Anh nhìn về phía đường trượt.

“Anh từng nghĩ mình hiểu em hơn bất kỳ ai.”

“Cho nên anh cho rằng mình có quyền quyết định điều gì tốt cho em.”

“Sau đó mới biết…”

Anh cười nhạt.

“Người không hiểu em nhất khi đó lại là anh.”

Tôi im lặng.

Một lúc sau mới hỏi:

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ?”

“Anh làm tất cả những chuyện này vì muốn em quay lại sao?”

Anh quay sang nhìn tôi.

Rồi lắc đầu.

“Không.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Nếu em không quay lại thì sao?”

Bàn tay anh trong túi áo khẽ siết lại.

Nhưng giọng vẫn bình tĩnh.

“Thì không quay lại.”

“Anh chấp nhận?”

“Không muốn chấp nhận.”

Anh nói thật.

“Nhưng phải chấp nhận.”

Gió cuốn tuyết bay qua giữa hai chúng tôi.

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Anh sửa sai là chuyện của anh.”

“Em có tha thứ hay không là quyền của em.”

“Anh không thể dùng việc mình đã trả giá để đổi lấy em.”

Tôi không trả lời.

Loa phía xa bắt đầu gọi tên vận động viên.

Tôi xoay người.

Đi được vài bước, Lục Hoài Xuyên bỗng gọi:

“Hứa Đường.”

Tôi quay lại.

Anh đứng giữa tuyết.

Không nói cố lên.

Không nói anh sẽ chờ.

Chỉ hỏi:

“Hôm nay còn sợ không?”

Tôi nhìn tuyến cáp treo phía sau.

Sau đó nhìn đường trượt trước mặt.

“Vẫn sợ.”

Anh khẽ gật đầu.

Tôi kéo kính bảo hộ xuống.

Không nhịn được, khóe môi hơi cong lên.

“Nhưng không sao.”

“Em vẫn đi được.”

Lần này tôi quay người rời đi.

Không nhìn lại.

Bởi tôi đã hiểu.

Báo ứng thật sự không phải Lương Tri Nhu mất tư cách thi đấu.

Cũng không phải Lục Hoài Xuyên mất vị trí của mình.

Mà là người nói dối cuối cùng không thể tiếp tục dùng lời nói dối để che đậy sự thật.

Người từng làm tổn thương tôi cũng buộc phải đối diện với những gì mình đã làm.

Còn tôi…

không còn cần sự thất bại của bất kỳ ai để chứng minh rằng mình đã thắng.

Bởi tôi đã trở lại đường trượt.

Và lần này, người quyết định tôi sẽ đi đến đâu…

chỉ có tôi.

Chương 10: Người Không Còn Chờ Anh

Ba tháng sau.

Tuyết đầu mùa lại phủ trắng khu phía Bắc.

Tôi đứng trước cửa cabin cáp treo, nhìn cánh cửa kim loại chậm rãi mở ra.

Phía sau có người hỏi:

“Cô Hứa, đi một mình à?”

Tôi quay đầu.

Là nhân viên từng gặp tôi mấy tháng trước.

Tôi cười.

“Vâng.”

“Không sợ nữa?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Vẫn hơi sợ.”

Anh ta bật cười.

“Nhìn không giống.”

Tôi không giải thích.

Bởi có lẽ chỉ mình tôi biết, từ lúc không dám bước vào cabin đến khi có thể bình thản đứng ở đây, tôi đã mất bao lâu.

Cửa mở.

Tôi bước vào.

Ngồi xuống.

Cạch.

Cánh cửa đóng lại.

Tim vẫn theo bản năng đập nhanh hơn một nhịp.

Nhưng chỉ một nhịp.

Cabin rời khỏi trạm.

Tôi không nhắm mắt.

Cũng không tìm bóng dáng ai dưới tuyến đường bảo trì.

Tôi lấy tai nghe ra.

Bật nhạc.

Sau đó nhìn tuyết bên ngoài.

Ngày mai là vòng tuyển chọn cuối cùng.

Nếu thành tích đạt chuẩn, tôi sẽ chính thức có suất tham gia giải mùa đông năm nay.

Tôi đã chờ ngày này rất lâu.

Lần này không phải vì Lục Hoài Xuyên.

Không phải để chứng minh điều gì với Lương Tri Nhu.

Cũng không vì bất kỳ ai.

Chỉ bởi tôi muốn thi.

Ba tháng qua, tôi và Lục Hoài Xuyên rất ít liên lạc.

Không phải hoàn toàn không gặp.

Đôi lúc anh xuất hiện ở những giải đấu mở.

Có khi tôi nhìn thấy anh trên khán đài.

Có lúc thì không.

Anh chưa từng bước xuống tìm tôi.

Cũng không gửi những tin nhắn như:

“Anh đến rồi.”

“Anh đang chờ em.”

“Ra gặp anh đi.”

Thỉnh thoảng chỉ có một câu.

“Đầu gối còn đau không?”

Hoặc:

“Hôm nay nhiệt độ thấp, nhớ khởi động kỹ.”

Có lúc tôi trả lời.

Có lúc quên.

Anh không hỏi thêm.

Lục Hoài Xuyên dường như thật sự đã học được cách đứng ngoài cuộc sống của tôi.

Không biến mất.

Nhưng cũng không tự ý bước vào.

Còn chuyện xử lý nội bộ của anh cuối cùng cũng có kết quả.

Anh bị đình chỉ công việc liên quan đến đội trong một thời gian và phải tham gia đánh giá lại trước khi có thể quay lại.

Tôi biết chuyện từ Thanh Thanh.

Không phải từ anh.

Thanh Thanh từng hỏi:

“Cậu không tò mò à?”

“Tò mò gì?”

“Anh ấy có quay lại đội được không.”

Tôi buộc dây giày.

“Đó là chuyện của anh ấy.”

Thanh Thanh nhìn tôi thật lâu.

“Cậu thay đổi thật rồi.”

Tôi cười.

“Không tốt sao?”

“Không.”

Cô ấy lắc đầu.

“Rất tốt.”

“Chỉ là trước đây nếu Lục Hoài Xuyên bị xước một ngón tay, người đầu tiên chạy đi tìm băng cá nhân chắc chắn là cậu.”

Tôi không đáp.

Bởi cô ấy nói đúng.

Trước đây tôi thật sự như vậy.

Nhưng Hứa Đường hiện tại sẽ không còn đứng yên một chỗ chỉ để chờ Lục Hoài Xuyên nữa.

Ngày thi đấu, tôi đến sân từ rất sớm.

Bảy giờ sáng.

Nhiệt độ âm mười một độ.

Huấn luyện viên đưa lịch thi cho tôi.

“Lượt mười bảy.”

Tôi nhận lấy.

“Biết rồi.”

“Ăn gì chưa?”

“Rồi.”

“Đừng uống đồ ngọt trước khi thi.”

Tôi bật cười.

“Em biết.”

Trước đây tôi rất thích cacao.

Đặc biệt là loại thật ngọt.

Nhưng từ khi bắt đầu chế độ tập luyện mới, tôi gần như không uống đồ ngọt trước khi thi nữa.

Dạ dày không thoải mái.

Huấn luyện viên vừa đi, tôi đã nghe tiếng ai đó gọi tên mình.

“Hứa Đường.”

Tôi quay lại.

Lục Hoài Xuyên đứng ngoài hàng rào.

Anh mặc áo khoác đen.

Trên tay cầm hai chiếc cốc giấy.

Tôi nhìn cốc trong tay anh.

Anh cũng nhìn theo ánh mắt tôi.

Sau đó khựng lại.

“Cacao.”

Tôi nhướng mày.

“Cho em?”

“Vốn là vậy.”

“Vốn?”

Anh nhìn đồng hồ.

“Nhưng em còn hơn một tiếng nữa mới thi đấu.”

“Ừ.”

“Bây giờ em không uống đồ ngọt trước khi thi.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Anh biết?”

“Lần trước thấy em từ chối nước tăng lực Thanh Thanh đưa.”

Tôi nhìn anh vài giây.

Lục Hoài Xuyên cúi xuống nhìn hai cốc cacao.

Có chút bất đắc dĩ.

“Cho nên anh mua sai thời điểm.”

Tôi bỗng muốn cười.

Ngày trước anh biết tất cả sở thích của tôi.

Biết tôi thích cacao thêm marshmallow.

Biết tôi ghét hành.

Biết tôi đi ngủ phải kéo rèm thật kín.

Nhưng phần lớn những điều ấy đều thuộc về Hứa Đường của nhiều năm trước.

Trong những năm tôi trưởng thành, anh vẫn luôn nghĩ mình hiểu tôi.

Thực ra anh chỉ nhớ rất rõ cô bé từng đi sau mình.

Còn bây giờ…

anh đang học lại.

Từng chút một.

Tôi chỉ vào cốc cacao.

“Vậy anh định làm gì?”

“Anh uống.”

“Hai cốc?”

“Không thì bỏ.”

“Lãng phí.”

Tôi đưa tay.

“Để lại đi.”

Anh khựng lại.

Tôi nói:

“Thi xong em uống.”

Ánh mắt Lục Hoài Xuyên lập tức sáng lên.

Chỉ trong một giây.

Sau đó anh nhanh chóng che giấu đi.

“Được.”

Anh đặt cốc cacao xuống bàn nghỉ.

Không nhân cơ hội nói thêm.

Chỉ nói:

“Thi tốt.”

Tôi gật đầu.

“Cảm ơn.”

Lượt thi bắt đầu lúc tám giờ bốn mươi.

Tôi đứng ở vạch xuất phát.

Gió hôm nay mạnh hơn dự báo.

Huấn luyện viên hỏi lần cuối:

“Ổn không?”

Tôi kéo kính xuống.

“Ổn.”

Tiếng còi vang lên.

Tôi lao đi.

Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh dường như biến mất.

Không còn tiếng người.

Không còn tiếng gió.

Chỉ còn nhịp thở.

Động tác.

Và đường trượt trước mắt.

Khúc cua thứ nhất.

Qua.

Khúc cua thứ hai.

Tốc độ nhanh hơn dự tính.

Tôi hạ thấp trọng tâm.

Giữ thăng bằng.

Đến đoạn cuối, bắp chân đã bắt đầu căng cứng.

Nhưng tôi không giảm tốc.

Vạch đích xuất hiện.

Tôi lao qua.

Tiếng còi kết thúc vang lên.

Tôi chống hai tay lên đầu gối, thở dốc.

Không dám nhìn bảng điện tử ngay.

Huấn luyện viên chạy tới.

“Hứa Đường!”

Tôi ngẩng đầu.

Ông đang cười.

Tôi lập tức quay sang.

Tên tôi hiện trên bảng.

Thành tích tốt nhất cá nhân.

Nhanh hơn lần tuyển chọn trước 0,81 giây.

Đủ chuẩn.

Tôi đứng bất động.

Sau đó bật cười.

Thanh Thanh không biết từ đâu chạy tới ôm chầm lấy tôi.

“Qua rồi!”

“Hứa Đường, cậu qua rồi!”

Tôi bị cô ấy lắc đến chóng mặt.

“Biết rồi.”

“Cậu bình tĩnh thế?”

“Tôi sắp nôn vì cậu lắc rồi.”

Cô ấy lập tức buông tôi ra.

Tôi cười đến đau cả bụng.

Giữa lúc đó, tôi vô thức nhìn lên khán đài.

Rất nhiều người.

Nhưng tôi nhanh chóng nhìn thấy Lục Hoài Xuyên.

Anh ngồi ở hàng cuối.

Không chen xuống.

Không gọi tôi.

Chỉ đứng đó vỗ tay.

Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh cười.

Tôi bất chợt nhớ tới rất nhiều năm trước.

Cuộc thi đầu tiên của tôi.

Anh chờ ngoài sân bốn tiếng.

Sau khi tôi chạy ra, câu đầu tiên anh nói là:

“Không tệ.”

Tôi tức đến mức đá anh một cái.

Bởi tôi đã giành hạng ba.

Anh chỉ nói không tệ.

Sau đó mới lén mua cho tôi một chiếc bánh kem.

Những ký ức ấy vẫn còn.

Nhưng kỳ lạ là bây giờ khi nhớ lại, tôi không còn đau nữa.

Chúng chỉ là những chuyện đã từng xảy ra.

Có đẹp.

Có xấu.

Đều thuộc về tôi.

Sau khi hoàn tất thủ tục, tôi quay lại khu nghỉ.

Cốc cacao vẫn còn đó.

Đã nguội.

Tôi cầm lên.

“Đừng uống.”

Giọng Lục Hoài Xuyên vang lên phía sau.

Tôi quay lại.

“Không phải anh mua cho em sao?”

“Nguội rồi.”

Anh đưa một cốc khác tới.

“Anh mua lại.”

Tôi nhận lấy.

Vẫn nóng.

Tôi thử uống.

Không quá ngọt.

“Anh không cho marshmallow?”

“Em bây giờ không thích ngọt như trước.”

Tôi nhìn anh.

“Cái này anh cũng biết?”

“Đang học.”

Anh nói rất tự nhiên.

Tôi bỗng im lặng.

Lục Hoài Xuyên cũng không nói gì.

Chúng tôi đứng cạnh nhau nhìn những người trên đường trượt.

Một lúc lâu sau, tôi gọi:

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ?”

“Em vẫn chưa tha thứ hoàn toàn.”

Bàn tay anh khẽ siết.

Nhưng vẻ mặt không thay đổi.

“Anh biết.”

“Có vài chuyện em vẫn nhớ.”

“Ừ.”

“Có lúc nằm mơ em vẫn quay lại cabin hôm đó.”

Anh cúi mắt.

“Xin lỗi.”

“Em không nói để anh xin lỗi.”

Anh lập tức im lặng.

Tôi nhìn hơi nóng bốc lên từ cốc cacao.

“Em chỉ muốn nói…”

“Có thể em sẽ mất rất lâu.”

“Có thể cả đời em cũng không tha thứ hoàn toàn.”

Gió thổi qua.

Tôi tưởng Lục Hoài Xuyên sẽ buồn.

Hoặc ít nhất sẽ hỏi anh còn cơ hội hay không.

Nhưng anh chỉ nói:

“Vậy anh nhận cả đời.”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi.

Rất nghiêm túc.

“Phần nào em không tha thứ được thì cứ để đó.”

“Anh không cần em ép mình quên.”

“Anh làm sai thì anh nhận.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Rồi không nhịn được.

Bật cười.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ?”

“Anh nói như thể đang nhận án chung thân vậy.”

Anh cũng cười.

“Cũng gần thế.”

Đây là lần đầu tiên kể từ vụ tai nạn, tôi thật sự cười với anh.

Không châm chọc.

Không miễn cưỡng.

Chỉ đơn giản là cảm thấy câu nói ấy hơi ngốc.

Lục Hoài Xuyên nhìn tôi.

Ánh mắt bỗng mềm xuống.

Nhưng anh không bước tới.

Khoảng cách giữa chúng tôi vẫn là nửa bước.

Vừa đủ.

Tôi cúi đầu uống thêm một ngụm cacao.

Rồi chợt hỏi:

“Cái này thật sự cho em à?”

Anh ngẩn ra.

“Ừ.”

“Không có điều kiện?”

“Không.”

“Không cần xin lỗi?”

“Không.”

“Không cần tha thứ?”

“Không.”

Tôi gật đầu.

“Vậy được.”

Tôi ôm cốc cacao vào lòng.

“Em nhận.”

Lục Hoài Xuyên đứng bên cạnh.

Không nói gì.

Nhưng khóe môi từ từ cong lên.

Tôi biết một cốc cacao không thể xóa sạch những gì đã xảy ra.

Một lời xin lỗi cũng không thể.

Thậm chí vài tháng thay đổi cũng chưa chắc đã đủ.

Nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy…

có lẽ tôi không cần vội quyết định kết cục giữa chúng tôi.

Tôi đã không còn đứng ở tuổi hai mươi, ôm món quà chờ anh trên đỉnh núi.

Cũng không còn là cô bé mười hai tuổi phải nhắm mắt rồi nắm tay anh mới dám đi cáp treo.

Tôi có con đường của mình.

Anh cũng phải tự đi con đường của anh.

Nếu một ngày nào đó chúng tôi lại gặp nhau ở cùng một nơi…

thì khi ấy hãy nói tiếp.

Tôi uống ngụm cacao cuối cùng.

Ngoài cửa kính, tuyết đang rơi.

Lần này…

tôi chỉ thấy nó rất đẹp.

Chương 11: Pháo Hoa Năm Ấy

Một năm sau.

Sinh nhật hai mươi mốt tuổi của tôi đúng vào ngày tuyết đầu mùa.

Từ sáng sớm, Thanh Thanh đã gửi cho tôi hơn hai mươi tin nhắn.

Cuối cùng là một câu:

“Hứa Đường, hôm nay mà còn ở sân tập thì tôi tuyệt giao với cậu.”

Tôi vừa buộc tóc vừa trả lời:

“Biết rồi.”

Cô ấy lập tức gọi tới.

“Tối nay đi đâu?”

“Chưa biết.”

“Lục Hoài Xuyên không hẹn cậu?”

Tay tôi dừng lại.

“Có.”

“Đi đâu?”

“Khu trượt tuyết cũ.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó cô ấy hét lên:

“Cái gì?”

Tôi phải đưa điện thoại ra xa.

“Nhỏ tiếng thôi.”

“Anh ta điên à? Sinh nhật cậu mà lại đưa cậu về chỗ xảy ra tai nạn?”

Tôi bật cười.

“Là tôi đồng ý.”

Thanh Thanh lập tức im.

Một lúc sau cô ấy mới hỏi:

“Cậu chắc chứ?”

Tôi nhìn mình trong gương.

“Ừ.”

Tôi chắc.

Bởi nơi đó từng là nơi tôi sợ nhất.

Nhưng bây giờ nó chỉ còn là một khu trượt tuyết.

Tôi không muốn cả đời gọi nó là nơi xảy ra tai nạn.

Chiều hôm đó, tôi gặp Lục Hoài Xuyên dưới chân núi.

Anh đến sớm hơn tôi.

Trên tay không có hoa.

Không có bánh kem.

Cũng không chuẩn bị bất kỳ thứ gì khoa trương.

Chỉ đứng bên trạm cáp treo.

Nhìn thấy tôi, anh bước tới.

“Sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn.”

Tôi nhìn quanh.

“Hết rồi?”

Anh khựng lại.

“Gì?”

“Quà đâu?”

Lục Hoài Xuyên nhìn tôi vài giây rồi bật cười.

“Em muốn gì?”

Câu hỏi giống hệt một năm trước.

Khi ấy anh cũng hỏi:

“Em muốn gì?”

Tôi từng nghĩ mình muốn một lời tỏ tình.

Muốn pháo hoa.

Muốn được anh thừa nhận rằng mình không còn là trẻ con.

Một năm sau, tôi lại nghe câu ấy.

Nhưng cảm giác đã hoàn toàn khác.

Tôi chìa tay.

“Đưa đây.”

Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Tôi nhận lấy.

“Em mở được không?”

“Quà của em.”

Tôi mở hộp.

Bên trong là một chiếc móc khóa hình ván trượt tuyết.

Tôi ngẩn ra.

“Hết?”

“Ừ.”

Tôi nhìn anh.

“Lục Hoài Xuyên, anh càng ngày càng keo kiệt.”

Anh nhướng mày.

“Năm ngoái pháo hoa suýt khiến anh trả giá cả đời.”

“Cho nên năm nay không chuẩn bị nữa.”

Tôi bật cười.

“Thật sự không có pháo hoa?”

“Không.”

“Chắc chứ?”

“Chắc.”

Tôi đóng hộp.

“Được.”

Anh hỏi:

“Thất vọng à?”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Như vậy tốt hơn.”

Chúng tôi đi tới trạm cáp treo.

Những cabin nối tiếp nhau lướt qua.

Lục Hoài Xuyên dừng trước cổng kiểm soát.

Anh chưa mua vé ngay.

Chỉ hỏi tôi:

“Có muốn lên không?”

Tôi nhìn lên đỉnh núi.

Một năm trước, cũng tại nơi này.

Anh nói với tôi:

“Ngoan ngoãn lên đó.”

“Anh chờ em.”

Còn hôm nay anh hỏi:

Có muốn lên không?

Không phải “phải”.

Không phải “nên”.

Mà là “muốn”.

Tôi nhìn anh rồi gật đầu.

“Muốn.”

Anh đi mua hai vé.

Nhưng khi cabin tới, tôi chỉ quét một vé.

Lục Hoài Xuyên định bước theo.

Tôi đưa tay ngăn anh lại.

“Anh đứng đây.”

Anh khựng lại.

“Em tự lên.”

Ánh mắt anh thay đổi.

Tôi nói tiếp:

“Anh đi chuyến sau.”

Nhân viên đang giữ cửa.

Lục Hoài Xuyên chỉ còn vài giây để quyết định.

Cuối cùng anh lùi lại.

“Được.”

Tôi bước vào cabin.

Cửa đóng.

Qua lớp kính, tôi nhìn thấy anh vẫn đứng trên sân ga.

Không chạy theo.

Không lo lắng gọi tên tôi.

Chỉ giơ tấm vé còn lại lên.

Ý nói:

Anh biết rồi.

Tôi bật cười.

Cabin rời trạm.

Đây không phải lần đầu tiên tôi đi cáp treo một mình.

Suốt một năm qua, tôi đã đi rất nhiều lần.

Thi đấu.

Tập luyện.

Du lịch.

Có lúc đông người.

Có lúc chỉ một mình.

Nhưng chuyến đi hôm nay vẫn đặc biệt.

Bởi nó đưa tôi trở lại nơi mọi chuyện bắt đầu.

Cabin đi qua đoạn rừng thông.

Tôi nhìn xuống con đường bảo trì bên dưới.

Năm ngoái Lục Hoài Xuyên từng chạy ở đó.

Chỉ để khi tôi nhìn xuống, tôi có thể biết vẫn có một người ở phía dưới.

Bây giờ con đường đã phủ đầy tuyết.

Không có ai.

Tôi cũng không cần tìm nữa.

Cabin khẽ rung.

Tôi vẫn bình tĩnh.

Không nhắm mắt.

Tôi tựa lưng vào ghế.

Nhìn núi tuyết ngoài cửa kính.

Thì ra khi không còn sợ hãi, phong cảnh nơi đây thật sự rất đẹp.

Tám năm trước tôi không nhìn thấy.

Năm hai mươi tuổi cũng không nhìn thấy.

Đến hôm nay mới thật sự nhìn rõ.

Mười mấy phút sau, cabin tới trạm.

Cửa mở.

Tôi bước xuống.

Một mình.

Đỉnh núi vẫn giống trong ký ức.

Nhưng cũng chẳng còn giống nữa.

Tôi đi tới vị trí ngắm cảnh.

Nơi năm ngoái vốn được chuẩn bị pháo hoa.

Nơi chiếc đồng hồ và tấm thiệp của tôi từng nằm lại.

Tôi đứng đó chờ.

Khoảng năm phút sau, một cabin khác xuất hiện.

Lục Hoài Xuyên bước xuống.

Anh nhìn thấy tôi.

Tôi cũng nhìn thấy anh.

Không ai chạy về phía ai.

Anh chỉ chậm rãi bước tới.

Dừng trước mặt tôi.

“Đợi lâu chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Không lâu.”

Anh lấy từ balô ra một thứ.

Tôi nhìn thấy liền sững người.

Chiếc khăn quàng cũ.

“Không phải em cất nó ở nhà sao?”

“Lần trước em để quên trong xe.”

“Anh giữ luôn?”

“Anh định trả.”

Anh đưa cho tôi.

“Nhưng muốn đợi hôm nay.”

Tôi nhận lấy.

Chiếc khăn đã cũ hơn rất nhiều.

Màu sắc cũng không còn đẹp như trước.

Tôi nhẹ nhàng vuốt lớp vải.

Lục Hoài Xuyên hỏi:

“Còn nhớ không?”

“Nhớ.”

“Sợ đến khóc.”

Tôi liếc anh.

“Anh nhất định phải nhắc à?”

Anh cười.

“Năm đó có người ôm tay anh không chịu buông.”

“Em mới mười hai tuổi.”

“Ừ.”

“Trẻ con mà.”

Anh lập tức im.

Tôi bật cười.

“Bây giờ biết không được nói rồi?”

“Biết.”

Tôi nhìn chiếc khăn.

Ngày ấy, anh dùng nó che mắt tôi.

Bảo tôi đừng nhìn xuống.

Tôi từng nghĩ yêu một người cũng giống như vậy.

Chỉ cần tin tưởng.

Chỉ cần nắm tay.

Chỉ cần nhắm mắt đi theo.

Sau này tôi mới hiểu, không phải vậy.

Tôi không cần một người che mắt mình.

Tôi cần có thể mở mắt nhìn rõ con đường.

Rồi tự quyết định mình có muốn cùng người đó bước tiếp hay không.

Tôi không dùng khăn che mắt.

Chỉ quàng nó quanh cổ.

Sau đó ngẩng đầu.

Lục Hoài Xuyên vẫn nhìn tôi.

Tôi hỏi:

“Anh còn nhớ món quà năm ngoái không?”

“Nhớ.”

“Còn tấm thiệp?”

“Nhớ.”

“Em nói em có một chuyện muốn nói sau khi pháo hoa sáng lên.”

Bàn tay anh khẽ siết lại.

“Ừ.”

Tôi nhìn anh.

“Anh có muốn biết không?”

Lục Hoài Xuyên im lặng.

Một lúc lâu sau mới nói:

“Nếu em vẫn muốn nói.”

Tôi bỗng thấy hơi buồn cười.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ?”

“Năm ngoái em định nói…”

Đúng lúc ấy.

Bầu trời phía xa bất chợt sáng lên.

Ầm!

Một chùm pháo hoa nở rộ giữa màn đêm.

Cả hai chúng tôi cùng ngẩng đầu.

Chùm thứ hai.

Rồi chùm thứ ba.

Ánh sáng phản chiếu trên mặt tuyết.

Rực rỡ đến mức cả đỉnh núi sáng bừng.

Tôi quay sang nhìn Lục Hoài Xuyên.

Anh cũng đang nhìn tôi.

Biểu cảm hiếm khi hoảng hốt.

“Không phải anh.”

Tôi bật cười.

“Em còn chưa hỏi.”

“Thật sự không phải anh chuẩn bị.”

Anh lập tức lấy điện thoại ra.

“Tuyệt đối không phải.”

Tôi cười đến mức phải kéo tay anh xuống.

“Biết rồi.”

Phía sau có người reo lên.

Tôi nghe nhân viên nói hôm nay khu nghỉ dưỡng tổ chức lễ khai mùa.

Đây là pháo hoa thường niên.

Thì ra chỉ là trùng hợp.

Một năm trước tôi đã bỏ lỡ pháo hoa.

Một năm sau nó lại xuất hiện.

Không phải bởi ai đó chuẩn bị cho tôi.

Nó chỉ tình cờ nở trên bầu trời vào lúc tôi đứng ở đây.

Tôi nhìn rất lâu.

Sau đó quay sang.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ.”

“Năm ngoái em định nói em thích anh.”

Anh cứng đờ.

“Thích rất nhiều năm.”

Ánh mắt anh lập tức đỏ lên.

Tôi tiếp tục:

“Nhưng đó là Hứa Đường của năm hai mươi tuổi.”

Anh im lặng.

Tôi biết anh hiểu.

Tôi không muốn dùng tình cảm của cô gái năm ấy để quyết định hiện tại.

Cho nên tôi hỏi:

“Anh có muốn biết Hứa Đường hai mươi mốt tuổi nghĩ gì không?”

Giọng anh khàn đi.

“Muốn.”

Tôi nhìn anh.

Một năm qua, anh không còn nói thay tôi.

Không quyết định thay tôi.

Không ép tôi tha thứ.

Anh chỉ đứng ở nơi tôi cho phép.

Chờ đến khi tôi muốn bước tới.

Tôi đưa tay ra.

Lục Hoài Xuyên nhìn bàn tay tôi.

Nhưng không lập tức nắm lấy.

Anh hỏi:

“Anh có thể không?”

Tôi bật cười.

“Em đã đưa tay rồi.”

Lúc ấy anh mới nắm lấy.

Bàn tay vẫn ấm như tám năm trước.

Nhưng lần này tôi không nắm vì sợ.

Tôi chỉ muốn nắm.

“Lục Hoài Xuyên.”

“Ừ?”

“Hứa Đường hai mươi mốt tuổi vẫn thích anh.”

Mắt anh đỏ hẳn.

Tôi lập tức nói thêm:

“Nhưng có điều kiện.”

Anh bật cười.

“Em nói đi.”

“Sau này nếu em sai, anh có thể nói em sai.”

“Được.”

“Nhưng không được tự cho rằng mình biết điều gì tốt nhất cho em.”

“Được.”

“Không được tùy tiện quyết định thay em.”

“Được.”

“Cũng không được dùng cáp treo để dạy em bài học.”

Anh im lặng hai giây.

“Cái cuối cùng có thể không cần nhắc lại.”

Tôi bật cười.

Anh cũng cười.

Pháo hoa vẫn nở trên đầu.

Tôi nhẹ nhàng tựa vào vai anh.

Không ai nói thêm.

Năm hai mươi tuổi, tôi từng nghĩ tình yêu là có một người đứng trên đỉnh núi chờ mình.

Chỉ cần người ấy còn ở đó, tôi sẽ có đủ dũng khí vượt qua mọi nỗi sợ.

Sau này tôi mới hiểu.

Có người chờ mình là một điều rất đẹp.

Nhưng điều quan trọng hơn là…

dù người ấy có ở đó hay không, tôi vẫn có thể tự mình đi tới.

Tôi có thể sợ.

Có thể khóc.

Có thể từng đặt niềm tin sai chỗ.

Nhưng tôi vẫn có thể mở mắt nhìn xuống vực sâu, rồi tiếp tục bước về phía trước.

Năm hai mươi mốt tuổi, tôi lại đi chuyến cáp treo ấy.

Không có ai che mắt.

Không có ai nắm tay.

Tôi tự mình đi hết con đường lên đỉnh núi.

Chỉ là lần này…

khi tôi đến nơi,

anh vẫn còn ở đó.

Và tôi không chạy về phía anh.

Tôi chỉ đứng giữa tuyết, nhìn anh đi chuyến cáp treo tiếp theo đến bên mình.

Sau đó…

tự nguyện đưa tay ra.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *