Em chồng sinh đôi, muốn đến nhà tôi ở cữ. Chu Khải lập tức đồng ý: “Vợ anh giỏi giang lắm.” Sáng hôm sau, tôi bắt đầu thu xếp hành lý: “Công ty điều em sang châu Âu công tác ba năm. Anh nhớ chăm sóc em gái cho thật chu đáo.”
Đêm em chồng sinh đôi, tôi đang ngồi xổm trong bếp lau chỗ cháo vừa trào ra ngoài nồi.
Chu Khải cầm điện thoại từ phòng khách chạy nhanh vào, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích:
“Duyệt Duyệt sinh rồi! Hai thằng con trai, mẹ tròn con vuông!”
Tôi lập tức rửa tay rồi đến xem video.
Sắc mặt Chu Duyệt trắng bệch, môi khô đến mức bong tróc. Hai đứa trẻ nằm cạnh giường, được quấn kín trong tã, chỉ để lộ một nửa khuôn mặt bé xíu.
“Chị dâu.”
Giọng cô ấy yếu ớt.
“Bác sĩ nói ngày kia sẽ kiểm tra tình hình. Nếu thuận lợi thì khoảng năm ngày nữa em có thể xuất viện.”
Tôi còn chưa kịp hỏi vết thương của cô ấy có đau không, Chu Khải đã nói:
“Xuất viện thì về nhà anh ở cữ. Nhà anh gần bệnh viện phụ sản, đi tái khám cũng tiện, phòng ngủ chính lại quay về hướng Nam.”
Chu Duyệt ngẩn ra.
“Anh, anh đã hỏi ý chị dâu chưa?”
“Chuyện này còn phải hỏi sao?”
Chu Khải xoay camera về phía tôi, giọng không giấu được vẻ khoe khoang:
“Vợ anh tháo vát lắm, nấu ăn hay dọn nhà đều nhanh. Em cứ đưa hai đứa nhỏ đến đây ở, chẳng phải lo gì cả.”
Chiếc giẻ trong tay tôi vẫn đang nhỏ nước.
Ở đầu bên kia video, mẹ chồng cũng lập tức phụ họa:
“Đúng vậy. Người trong nhà cả, khách sáo làm gì. Lâm Lam chu đáo còn hơn thuê người ngoài.”
Tôi nhìn Chu Khải.
“Vừa rồi anh lấy thời gian của ai để hứa vậy?”
Nụ cười trên mặt anh lập tức cứng đờ.
“Lúc này em đừng bắt bẻ nữa. Duyệt Duyệt vừa sinh xong.”
“Em không bắt bẻ. Anh nói cô ấy đến đây ở, em không phản đối. Nhưng anh nói em sẽ lo nấu cơm, dọn dẹp, chăm sóc hai đứa nhỏ, anh đã hỏi ý em chưa?”
Chu Duyệt vội nói:
“Chị dâu, nếu không tiện thì em với Trần Hạo sẽ tự nghĩ cách khác.”
Chu Khải đưa điện thoại ra xa, thấp giọng trách tôi:
“Em nhất định phải nói những chuyện này ngay trước mặt Duyệt Duyệt sao? Nó vẫn đang nằm trên giường bệnh.”
“Vì thế em mới chỉ hỏi anh. Em có trách cô ấy đâu.”
Nghe thấy vậy qua video, sắc mặt mẹ chồng lập tức trầm xuống.
“Chẳng phải chỉ một tháng thôi sao? Cùng lắm thì nấu thêm mấy bữa cơm. Con làm chị dâu, giúp em nó một chút, sau này Duyệt Duyệt sẽ nhớ ơn con.”
Tôi nhìn phần cháo đã khô trên mặt bếp, bỗng chẳng còn tâm trạng giải thích.
Một ngày hai đứa trẻ phải bú bao nhiêu lần?
Bình sữa phải rửa bao nhiêu lần?
Cơm ở cữ cho sản phụ cần nấu ra sao?
Ban đêm ai sẽ thức để chăm con?
Tất cả những việc ấy, khi qua miệng họ, cuối cùng chỉ còn thành một câu:
“Nấu thêm mấy bữa cơm.”
Chu Khải tắt video rồi tiện tay đặt điện thoại lên bàn ăn.
“Lâm Lam, hôm nay em bị làm sao vậy? Em gái anh sinh con, đây là chuyện vui.”
“Đúng, là chuyện vui. Anh muốn giúp cô ấy, em cũng ủng hộ. Nhưng anh chỉ có thể hứa việc chính anh sẽ chăm sóc cô ấy. Anh không thể lấy em ra để hứa thay.”
“Anh là chồng em. Vợ chồng với nhau còn phải chia rạch ròi của anh của em sao?”
“Vậy ngày mai anh đến công ty làm thay em đi. Dù sao tiền lương cũng là tiền chung của hai vợ chồng.”
Anh bị nghẹn, kéo ghế ngồi xuống.
“Em đang đánh tráo khái niệm.”
“Không. Thời gian của anh là thời gian, thời gian của em cũng là thời gian.”
“Ở cữ nhiều nhất cũng chỉ bốn mươi hai ngày. Em cố chịu một chút là xong.”
Tôi bật cười.
“Hóa ra anh cũng biết chuyện này cần phải ‘cố chịu’.”
Tối hôm đó, hai chúng tôi không ai nói thêm lời nào.
Đến hai giờ sáng, tôi nghe Chu Khải gọi điện ở ngoài phòng khách.
Ban đầu anh bàn với mẹ chồng về việc mua giường trẻ em. Sau đó lại gửi tin nhắn thoại cho Trần Hạo, bảo anh ta sau khi Chu Duyệt xuất viện thì cứ trực tiếp mang đồ của cô ấy sang đây.
Anh sắp xếp mọi thứ rất kỹ.
Ngay cả vị trí đặt hai chiếc giường trẻ em cũng đã tính xong.
Chỉ có một việc anh không hề nhắc đến.
Đó là anh sẽ làm gì.
Sáng hôm sau, quản lý nhân sự gọi điện cho tôi.
Ba tháng trước, công ty bắt đầu triển khai một dây chuyền sản xuất mới tại nhà máy ở Đức, cần cử một người phụ trách chất lượng sang đó làm việc thường trú trong ba năm.
Tên tôi đã được đề cử từ trước.
Chỉ là tôi vẫn chưa ký xác nhận cuối cùng.
Quản lý nhân sự hỏi:
“Lâm Lam, hôm nay là hạn cuối. Nếu cô không đi, chúng tôi sẽ báo cho ứng viên thứ hai.”
Tôi đứng ngoài ban công, nhìn Chu Khải đang bê những thùng giấy từ phòng làm việc của tôi ra ngoài.
“Tôi đi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Cô chắc chắn chứ? Trước khi đi, cô phải đến Thượng Hải đào tạo mười ngày, sau đó nửa tháng sẽ bay sang Đức.”
“Chắc chắn. Gửi bản xác nhận cho tôi.”
Cúp máy, tôi kéo chiếc vali trên nóc tủ xuống.
Một bánh xe đã không còn trơn, mỗi lần kéo qua sàn lại phát ra tiếng khựng khựng.
Chu Khải ôm một chồng sách chuyên ngành của tôi đi vào.
“Em dọn phòng làm việc đi. Duyệt Duyệt sẽ ở phòng ngủ chính, hai chúng ta tạm thời ngủ trong phòng làm việc. Buổi tối mẹ cũng có thể trải đệm dưới đất ở đây.”
Tôi mở vali, từng món quần áo lần lượt được xếp vào.
Anh dừng bước.
“Em đang làm gì?”
“Xếp hành lý.”
“Về nhà mẹ đẻ à?”
Tôi vuốt phẳng chiếc áo khoác vừa gấp.
“Công ty cử em sang châu Âu công tác ba năm. Anh đã nhận lời chăm sóc Chu Duyệt thì nhớ chăm sóc cô ấy thật chu đáo.”
Chu Khải nhìn tôi vài giây.
Sau đó anh bỗng bật cười.
“Được rồi, vừa phải thôi. Em lấy chuyện công tác ra dọa ai vậy?”
Tôi mở bản xác nhận trên điện thoại, đặt ngay trước mặt anh.
Bên dưới cùng có chữ ký điện tử của tôi.
Ngày khởi hành cũng được ghi rõ.
Nụ cười của anh lập tức tắt ngấm.
“Em làm thật?”
“Thật.”
“Chỉ vì anh bảo Duyệt Duyệt đến đây ở cữ mà em định sang châu Âu ba năm?”
“Vị trí này đã tìm đến em từ ba tháng trước. Khi ấy em không nỡ rời khỏi gia đình nên vẫn chưa ký.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng tối qua em mới hiểu ra, cái nhà mà em không nỡ rời đi chưa chắc đã thật sự coi em là người nhà.”
“Sao lại không coi em là người nhà? Chính vì là người một nhà nên anh mới dám đồng ý.”
“Anh dám đồng ý vì người phải làm những việc đó không phải anh.”
Chu Khải cầm bản xác nhận lên rồi đặt xuống hai lần.
“Em có thể rút lại đúng không?”
“Có thể.”
“Vậy rút đi.”
“Nhưng em không rút.”
“Lâm Lam, em đang trả đũa anh.”
“Không. Cơ hội này vốn đã tồn tại. Chỉ là anh khiến em nhìn rõ một chuyện.”
“Tôi không cần phải từ bỏ nó chỉ vì một người có thể tùy tiện đem thời gian của tôi tặng cho người khác.”
Chu Khải lập tức đóng mạnh nắp vali của tôi.
“Em không được đi.”
Tôi giữ lấy nắp vali.
“Anh không có quyền quyết định thay em.”
“Vậy Duyệt Duyệt phải làm thế nào? Nhà vệ sinh bên nhà nó đang rò nước, tường vừa cạo xong, hai đứa nhỏ còn phải đi tái khám. Em biết rõ hiện tại nó không có chỗ ở.”
“Cô ấy có thể ở đây. Em có đuổi cô ấy đâu. Căn nhà là tài sản chung của chúng ta, em đồng ý nhường phòng cho cô ấy.”
“Em đi rồi ai nấu cơm?”
“Anh.”
“Anh còn phải đi làm.”
“Em cũng phải đi làm.”
“Anh không biết nấu cơm ở cữ.”
“Học.”
“Đêm hai đứa nhỏ khóc thì sao?”
“Anh, mẹ và Trần Hạo chia ca.”
“Mẹ anh đau lưng, Trần Hạo cũng chẳng được nghỉ mấy ngày.”
“Vậy mọi người thuê người chuyên nghiệp.”
Chu Khải bực bội đưa tay xoa mặt.
“Thuê người chăm hai đứa trẻ một tháng hơn ba mươi nghìn tệ. Tiền từ trên trời rơi xuống chắc?”
“Vậy thì dùng thời gian của mọi người mà đổi.”
“Không thể vừa không muốn bỏ tiền, vừa không muốn bỏ sức, cuối cùng lại đẩy hết món nợ đó lên đầu em.”
Anh đi qua đi lại hai vòng trong phòng, rồi bất chợt hạ giọng:
“Vợ à, đừng làm loạn nữa. Ba năm chứ không phải ba ngày. Em thật sự nỡ bỏ mặc cuộc hôn nhân này sao?”
“Tối qua khi anh thay em nhận lời chăm em gái anh trong bốn mươi hai ngày, anh cũng đâu hỏi em có nỡ gác công việc của mình sang một bên hay không.”
“Chuyện đó đâu giống nhau.”
“Với em thì giống.”
Mười giờ sáng, mẹ chồng xách một túi trứng đến.
Vừa vào nhà, bà đã nhìn thấy chiếc vali giữa phòng khách, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Lâm Lam, Duyệt Duyệt còn chưa xuất viện mà con đã muốn đi rồi?”
“Mẹ, đây là điều động công việc.”
“Sao không điều sớm, không điều muộn, lại đúng lúc này mới điều? Chu Khải nói con giận dỗi, mẹ còn chẳng tin.”
Tôi đưa tài liệu điều động cho bà xem.
Mẹ chồng không hiểu những nội dung mô tả công việc, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng “ba mươi sáu tháng”.
“Phụ nữ chạy xa như thế làm gì? Con đâu phải không có việc làm.”
“Đây là cơ hội thăng chức của con.”
“Thăng chức quan trọng hơn người nhà sao?”
Tôi không trả lời, chỉ hỏi:
“Mẹ, sau khi Duyệt Duyệt đến đây ở, mẹ định phụ trách việc gì?”
Mẹ chồng khựng lại.
“Ban ngày mẹ có thể sang giúp. Hầm canh, trông trẻ đều được.”
“Còn buổi tối?”
“Tuổi mẹ thế này rồi, thức đêm sao được.”
“Vậy Chu Khải phụ trách ban đêm?”
“Ngày hôm sau Chu Khải còn phải đi làm.”
“Còn Trần Hạo?”
“Trần Hạo phải chạy công trường, cũng không thể để công việc bị ảnh hưởng.”
Tôi lấy một tờ giấy, chia thành bốn ô.
“Vậy chúng ta ghi rõ những việc mọi người có thể làm. Nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp, khử trùng bình sữa, mua đồ, đưa đi tái khám, chăm trẻ ban đêm. Mỗi người phụ trách việc nào?”
Mẹ chồng nhíu mày.
“Người một nhà giúp nhau một chút thôi, cần gì phải tính toán rành mạch như vậy?”
“Nếu không phân rõ, cuối cùng tất cả việc đều sẽ rơi lên đầu người dễ nói chuyện nhất.”
Chu Khải giật lấy cây bút trong tay tôi.
“Đủ rồi. Đừng biến chuyện gia đình thành cuộc họp công ty.”
Tôi nhìn anh.
“Anh xem, đến viết tên mình xuống anh còn không muốn, vậy mà lại nghĩ em nên lập tức đồng ý.”
Mẹ chồng ngồi trên sofa, vành mắt dần đỏ.
“Mẹ vất vả bao nhiêu năm mới nuôi Chu Khải với Duyệt Duyệt lớn lên. Bây giờ mẹ có tuổi, chỉ mong anh em chúng nó biết đỡ đần nhau. Lâm Lam, mẹ thật sự không nghĩ con lại tính toán đến mức này.”
“Mẹ, Chu Khải muốn giúp Chu Duyệt, con không phản đối. Mẹ muốn giúp con gái mình, con cũng không phản đối. Con chỉ không chấp nhận việc người khác lấy công sức của con ra làm ân tình.”
“Con làm chị dâu, chăm em chồng vài ngày thì mệt ch/e/t được sao?”
“Không ch/e/t vì mệt, nhưng con vẫn sẽ mệt, công việc cũng sẽ bị ảnh hưởng, bản thân con cũng sẽ không thoải mái. Chỉ những điều đó đã đủ rồi.”
Chu Khải đột nhiên đứng bật lên.
“Em đừng nói khó nghe như vậy.”
“Em chỉ nói ra những thứ mọi người cố tình bỏ qua thôi.”
Mẹ chồng đứng dậy đi khỏi nhà. Trước khi bước ra cửa, bà còn để lại một câu:
“Sau này con gặp khó khăn thì cũng đừng mong Duyệt Duyệt giúp con.”
Cửa bị đóng sầm.
Tôi cúi xuống dựng cây xỏ giày bị rung làm đổ, rồi đặt lại đúng vị trí.
Chu Khải lạnh lùng nói:
“Bây giờ em hài lòng chưa?”
“Không phải em khiến mẹ tức giận bỏ đi. Chỉ là mẹ phát hiện em không gật đầu như bà nghĩ.”
“Trước đây em đâu như thế.”
“Trước đây em sẽ đồng ý trước, dù mệt thế nào cũng tự nuốt xuống. Bây giờ em không muốn vậy nữa.”
Chúng tôi kết hôn đã bảy năm.
Chu Khải không phải hoàn toàn không làm việc nhà.
Vòi nước hỏng, anh sẽ sửa.
Có kiện hàng lớn giao tới, anh sẽ bê.
Tôi bảo anh đổ rác, anh cũng hiếm khi từ chối.
Nhưng trong nhà sắp hết nước giặt lúc nào, đồ ăn trong tủ lạnh còn đủ mấy ngày, đến kỳ khám sức khỏe của bố mẹ hai bên cần đăng ký khoa nào, những chuyện như vậy anh chưa bao giờ để ý.
Câu anh hay nói nhất là:
“Em nhắc anh một tiếng chẳng phải được rồi sao?”
Nhưng để nhắc anh, trước tiên tôi phải là người phát hiện ra vấn đề, rồi nghĩ cách giải quyết, cuối cùng mới chia một phần công việc cho anh làm.
Anh hoàn thành phần được giao, sau đó còn cảm thấy mình đã phối hợp rất tốt.
Năm ngoái bố chồng nhập viện, Chu Khải ở bệnh viện trông hai đêm.
Gặp ai anh cũng kể mình mệt đến gầy cả người.
Nhưng thủ tục nhập viện là tôi chạy.
Người chăm bệnh là tôi tìm.
Cơm mỗi ngày cũng do tôi mang đến.
Sau khi bố chồng xuất viện, thuốc sáng, trưa, tối đều do tôi chia sẵn vào từng ngăn.
Suốt nửa tháng đó, tôi vẫn đi làm như bình thường.
Nhưng chẳng một ai hỏi tôi có mệt không.
Tôi không phải đột nhiên biến thành một người khác.
Chỉ là trước đây, những khó chịu nhỏ nhặt ấy chưa từng tích tụ đến mức khiến tôi muốn lật bàn.
Nhưng giờ đây, Chu Khải chỉ bằng một câu nói trước giường bệnh của em gái đã tự ý sắp xếp toàn bộ bốn mươi hai ngày tiếp theo của tôi.
Những khó chịu trước kia bỗng có một cái tên rõ ràng.
Anh không phải không biết chăm sóc người khác rất vất vả.
Chỉ là anh cho rằng tôi giỏi giang, nên việc tôi phải làm nhiều hơn là điều hiển nhiên.
Buổi chiều, Chu Khải tạo một nhóm chat tên “Hậu phương ở cữ của Duyệt Duyệt”.
Trong nhóm gồm mẹ chồng, bố chồng, Trần Hạo, Chu Duyệt, Chu Khải và tôi.
Chu Khải gửi một bảng phân công.
Mẹ chồng lo hầm canh ban ngày.
Tôi lo ba bữa cơm và vệ sinh nhà cửa.
Trần Hạo phụ trách mua sắm.
Còn anh phụ trách trông trẻ sau giờ tan làm.
Tôi đọc hai lần rồi hỏi:
“Ban đêm thì sao?”
Chu Khải trả lời:
“Mọi người thay phiên.”
Tôi lại hỏi:
“‘Mọi người’ là những ai?”
Nhóm chat im lặng khoảng nửa phút.
Sau đó mẹ chồng gửi một đoạn tin nhắn thoại:
“Ban đêm con phải ngủ với mẹ chứ. Có đứa trẻ nào ở cữ lại không ngủ với mẹ đâu. Lâm Lam ở ngay phòng bên, nghe trẻ khóc thì sang phụ một tay.”
Tôi gõ:
“Con không tham gia phân ca. Phiền xóa tên con khỏi danh sách.”
Chu Khải lập tức gọi tới.
“Em nhất định phải làm mọi người mất mặt ngay trong nhóm sao?”
“Anh không hỏi em mà đã tự tiện ghi tên em vào, vậy em chỉ còn cách công khai từ chối.”
“Không thể nói riêng với anh sao?”
“Tối qua em nói rồi. Sáng nay em cũng nói rồi. Anh có nghe không?”
Anh thở mạnh vì tức giận.
“Em đúng là tuyệt tình.”
Tôi rời khỏi nhóm chat.
Vài phút sau, Chu Duyệt nhắn riêng cho tôi:
“Chị dâu, có phải anh em chưa nói với chị không?”
Tôi trả lời:
“Không.”
Rất lâu sau cô ấy mới nhắn tiếp:
“Anh ấy nói với em rằng chị đã đồng ý từ lâu, còn bảo dự án của chị có thể lùi lại.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, ngón tay dừng trên màn hình.
“Chị chưa bao giờ đồng ý. Dự án cũng không lùi. Nhưng nhà em hiện tại không thích hợp ở, em có thể tạm thời đến đây. Còn việc chăm sóc thì để người đã nhận lời với em phụ trách.”
Chu Duyệt gửi một đoạn tin nhắn thoại.
Phía sau là tiếng trẻ con khóc khe khẽ.
“Chị dâu, em xin lỗi. Em hỏi anh em mấy lần rồi, lần nào anh ấy cũng nói chị không có ý kiến. Nếu biết trước như vậy, em đã không đến.”
“Không phải lỗi của em. Em cứ dưỡng sức cho tốt, đừng thay anh ấy thu dọn hậu quả.”
“Vậy chị thật sự sẽ đi ba năm sao?”
“Thật.”
Cô ấy không khuyên thêm, chỉ nói:
“Em biết rồi.”
Buổi tối, Chu Khải về nhà xong liền chuyển bàn làm việc của tôi ra ban công.
Chân bàn kéo trên sàn, để lại hai vệt trắng.
Tài liệu của tôi bị nhét vào thùng giấy, cuốn sổ ghi chép công việc nằm trên cùng còn bị gập mất một góc.
Tôi ngồi xuống lấy cuốn sổ ra.
“Ai cho anh động vào?”
“Dọn chỗ cho mẹ anh. Chẳng lẽ thật sự để bà ngủ dưới đất?”
“Anh có thể tháo bàn chơi game của mình.”
“Bàn đó nối với máy tính, tháo ra phiền lắm.”
“Vậy nên động vào đồ của em là tiện nhất.”
“Em sắp đi Thượng Hải rồi. Bàn làm việc để đó cũng chẳng dùng.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Đó là đồ của em. Dù ba năm em không về, trước khi động vào anh cũng phải hỏi em.”
“Chỉ là một cái bàn thôi, em làm quá lên rồi.”
Tôi đặt cuốn sổ bị gập vào vali.
“Hôm nay anh đã thay em quyết định ba chuyện.”
“Thay em đồng ý chăm sóc người khác.”
“Thay em rút khỏi dự án.”
“Thay em dọn phòng làm việc.”
“Khi nào anh thay em rút khỏi dự án?”
“Anh vẫn luôn yêu cầu em rút.”
“Đó là vì em đang lấy hôn nhân ra để giận dỗi.”
“Em không dùng hôn nhân để giận dỗi.”
“Em chỉ lần đầu tiên không lấy chính mình ra lấp cái hố mà anh đào mà thôi.”
Ngày hôm sau, tôi mang hành lý đến căn hộ công ty sắp xếp.
Vẫn còn vài ngày nữa mới đến lúc đi Thượng Hải đào tạo. Tôi cần bàn giao công việc, đồng thời cũng cần một chỗ yên tĩnh để ngủ một giấc.
Chu Khải đứng ở cửa, không ngăn tôi.
Anh chỉ nói:
“Hôm nay em bước ra khỏi đây rồi, sau này muốn quay về sẽ không dễ dàng đâu.”
Tôi cất chìa khóa vào túi.
“Đây cũng là nhà của em. Em muốn về lúc nào thì về.”
Môi anh mấp máy, nhưng cuối cùng không nói được gì.
Tôi kéo vali vào thang máy.
Chiếc bánh xe hỏng mắc ngay khe cửa. Tôi phải cúi xuống kéo mạnh một cái mới đưa nó vào được.
Lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng, Chu Khải vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Những ngày sau đó, ngày nào anh cũng gửi cho tôi hơn chục tin nhắn.
Ngày đầu tiên, anh nói mẹ chồng tức đến mức tăng huyết áp, bảo tôi về xin lỗi.
Ngày thứ hai, anh nói vết thương của Chu Duyệt đau dữ dội, Trần Hạo bận đến đầu óc quay cuồng, còn tôi là chị dâu mà chỉ biết nghĩ cho bản thân.
Đến ngày thứ ba, giọng anh lại thay đổi.
Anh hỏi mùa đông ở Đức có lạnh không, rồi nói chuyện công tác vẫn có thể thương lượng.
Tôi chỉ đáp hai câu:
“Công việc không thương lượng nữa.”
“Những khoản chi tiêu hợp lý của gia đình, phần nào thuộc trách nhiệm của em, em sẽ chịu.”
Anh gửi lại một chuỗi dấu hỏi:
“Thế nào là phần em nên chịu? Duyệt Duyệt không phải người nhà của em sao?”
Tôi không trả lời.
Một ngày trước khi Chu Duyệt xuất viện, tôi đến trung tâm thương mại mua hai chiếc chăn cho trẻ sơ sinh, sau đó chuyển cho cô ấy một bao lì xì bốn nghìn tệ.
Cô ấy không nhận tiền, chỉ nhận hai chiếc chăn.
“Chị dâu, tiền thì thôi. Những năm qua chị đã cho em không ít rồi.”
Tôi nói:
“Đây là cho hai đứa nhỏ, không phải bồi thường.”
“Em biết. Nhưng bây giờ nhận tiền của chị, trong lòng em cứ thấy khó chịu.”
Cô ấy im lặng một lúc rồi nói:
“Thật ra em với Trần Hạo vốn đã đặt người chăm sóc sau sinh rồi. Nhưng anh em nói đến nhà anh chị sẽ có người chăm, bảo bọn em hủy đi. Giờ muốn tìm lại gấp thì người trước đó đã nhận chăm cho nhà khác.”
Chuyện này Chu Khải chưa từng nói với tôi một lời.
“Các em hủy từ lúc nào?”
“Mười ngày trước khi em sinh.”
“Anh em nói đó là ý của chị.”
Tôi siết điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Em còn giữ lịch sử trò chuyện lúc đó không?”
“Còn.”
“Đừng xóa.”
“Chị dâu, chị định ly hôn với anh em sao?”
“Hiện tại chị vẫn chưa quyết định.”
Đó là sự thật.
Đi châu Âu là quyết định tôi đã chắc chắn.
Nhưng cuộc hôn nhân này phải giải quyết thế nào, tôi vẫn chưa có đáp án.
Tôi không muốn lúc đang tức giận nhất lại tự tay chặn hết mọi con đường.
Nhưng tôi cũng hiểu, có những vết nứt không thể chỉ dựa vào một câu “đều là người một nhà” mà xóa đi.
Ngày Chu Duyệt xuất viện, tôi đang ở văn phòng hoàn tất vòng bàn giao cuối cùng.
Buổi trưa, Chu Khải gửi cho tôi một bức ảnh.
Ngoài cửa có treo hai quả bóng bay màu đỏ.
Hai chiếc giường trẻ em chen chúc trong phòng ngủ chính.
Mẹ chồng bê một bát canh gà, nụ cười trên mặt có vẻ gượng gạo.
Anh viết:
“Cả nhà đoàn tụ, chỉ thiếu mỗi em.”
Tôi không trả lời.
Mười một giờ rưỡi đêm, lần đầu tiên anh gọi cho tôi.
“Tủ khử trùng bình sữa sử dụng thế nào?”
“Đọc hướng dẫn.”
“Không tìm thấy hướng dẫn.”
“Ở trong thùng đóng gói.”
“Thùng nào?”
“Em không ở nhà, em không biết.”
Anh cố nén giọng:
“Lâm Lam, đừng giận dỗi lúc này nữa. Bọn trẻ đang chờ uống sữa.”
“Bố mẹ của hai đứa đâu?”
“Duyệt Duyệt vừa ngủ, Trần Hạo đang vỗ ợ cho con.”
“Vậy anh tìm hướng dẫn sử dụng, hoặc tra thông tin chăm sóc khách hàng của sản phẩm.”
“Chỉ cần em nói một câu là giải thích được, nhất định phải như vậy sao?”
“Em chưa từng dùng cái tủ khử trùng đó.”
Đầu bên kia im lặng.
Tủ khử trùng là Chu Khải tự mua. Từ lúc đặt hàng đến khi mở thùng, anh chưa từng hỏi tôi.
“Vậy pha sữa cần bao nhiêu nước?” Anh lại hỏi.
“Làm theo hướng dẫn trên hộp sữa và chỉ dẫn cho ăn của bệnh viện. Tình trạng hai đứa trẻ sinh đôi không giống nhau, anh đừng để em đoán mò.”
“Em nhất quyết không chịu giúp dù chỉ một chút sao?”
“Chuyện liên quan đến sức khỏe của trẻ thì hỏi bác sĩ và y tá. Đừng hỏi một người không có mặt ở đó.”
Tôi cúp máy.
Hai giờ bốn mươi bảy phút sáng, điện thoại lại reo.
Lần này là mẹ chồng.
Vừa bắt máy, tôi đã nghe tiếng trẻ con khóc ré lên, tiếp theo là giọng bà hoảng hốt:
“Lâm Lam, đứa thứ hai cứ khóc mãi, dỗ thế nào cũng không chịu nín. Có phải đau bụng không?”
“Đo nhiệt độ chưa? Bú sữa và đi ngoài có bình thường không?”
“Mẹ không biết, mấy việc đó đều do Trần Hạo ghi.”
“Bảo Trần Hạo gọi vào số tư vấn bệnh viện để lại lúc xuất viện. Nếu thấy không ổn thì đưa bé đến bệnh viện.”
Mẹ chồng lập tức sốt ruột:
“Nửa đêm còn bắt người ta đưa đi bệnh viện làm gì? Con về xem thử không được sao? Căn hộ công ty cách nhà cũng đâu xa.”
“Con không phải bác sĩ, có về cũng không khám được.”
“Con có kinh nghiệm bế trẻ mà.”
“Con chưa từng sinh con, lấy đâu ra kinh nghiệm?”
Bà khựng lại.
“Trước đây chẳng phải con từng giúp chị họ chăm trẻ sao?”
“Đó là mười năm trước, con chỉ bế hai lần. Như vậy không gọi là có kinh nghiệm.”
Tôi nghe Chu Khải nói ở bên cạnh:
“Đừng cầu xin cô ấy nữa. Bây giờ lòng cô ấy bằng sắt rồi.”
Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt.
Tôi ngồi bên mép giường rất lâu mà vẫn không nằm xuống.
Nói mình hoàn toàn không lo là giả.
Hai đứa trẻ vừa mới chào đời cùng một sản phụ vừa trải qua sinh mổ đều đang ở nhà tôi. Nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi không thể nào không lo.
Nhưng lo lắng không có nghĩa tôi phải quay về tiếp quản tất cả.
Tôi nhắn cho Chu Duyệt, nhắc cô ấy nếu trẻ liên tục quấy khóc hoặc xuất hiện dấu hiệu bất thường thì phải kịp thời liên hệ bệnh viện.
Cô ấy nhanh chóng trả lời, nói Trần Hạo đã hỏi y tá. Nhiệt độ đứa bé bình thường, chỉ vì bú quá nhanh nên hơi đầy bụng, hiện tại đã yên lại.
Tôi thở phào, chuyển điện thoại sang chế độ không làm phiền.
Sáng hôm sau, tôi nhận được thông báo ngân hàng trừ tiền.
Tài khoản chung của gia đình vừa chi 18.800 tệ, bên nhận là một công ty dịch vụ chăm sóc mẹ và bé.
Tôi gọi Chu Khải.
“Khoản tiền này là gì?”
“Thuê gấp người chăm sóc ban đêm. Sinh đôi phải tính thêm phí, đây là tiền nửa tháng.”
“Tại sao không bàn với em?”
“Tình hình tối qua như thế, không thuê người thì làm sao?”
“Trần Hạo có đồng ý trả không?”
“Đương nhiên nó trả. Nhưng tiền chưa chuyển sang, cứ lấy tài khoản gia đình ứng trước.”
“Chúng ta đã thống nhất, khoản chi trên năm nghìn tệ phải được cả hai người xác nhận.”
Giọng Chu Khải lập tức cao lên:
“Lúc liên quan đến an nguy con người mà em còn nói quy tắc với anh?”
“Tối qua đứa trẻ không gặp nguy hiểm. Mọi người thấy quá mệt nên mới thuê người. Em đồng ý thuê, nhưng anh không được tự ý lấy tiền trong tài khoản chung thanh toán.”
“Trong đó cũng có tiền của anh.”
“Cũng có tiền của em.”
“Đợi Trần Hạo chuyển sang, anh trả lại vào tài khoản, được chưa?”
“Nói rõ thời gian.”
“Lâm Lam, sao bây giờ em giống người đi đòi nợ vậy?”
“Vì đây không phải lần đầu anh quyết định thay em trước, rồi bắt em chấp nhận sau.”
Chu Khải trực tiếp cúp máy.
Buổi chiều, tôi nhận được thông báo xét duyệt hồ sơ từ phía Đức, yêu cầu bổ sung bản gốc giấy công chứng bằng cấp.
Bản gốc được khóa trong ngăn kéo phòng làm việc, tôi chỉ có thể về nhà lấy.
Trước khi mở cửa, đứng ngoài hành lang tôi đã nghe tiếng trẻ con khóc.
Vừa đẩy cửa, mùi hỗn hợp của canh gà, sữa bột và nước khử trùng lập tức xộc tới.
Lối vào chất đầy bỉm.
Khay để chìa khóa trên tủ giày giờ đầy núm ti giả và khăn xô.
Mẹ chồng dựa trên sofa ngủ gật.
Chu Khải ngồi xổm bên bàn trà, rửa các bộ phận của máy hút sữa.
Trần Hạo bế một đứa trẻ đi tới đi lui, vai áo đã ướt một mảng lớn.
Chu Duyệt nửa nằm nửa ngồi trên giường trong phòng ngủ chính, tóc bết bên má.
Nhìn thấy tôi, cô ấy chống tay định ngồi dậy.
“Chị dâu, chị về rồi.”
“Em đừng cử động. Chị lấy một tài liệu rồi đi.”
Tiếng khóc của đứa trẻ bất chợt lớn hơn.
Trần Hạo luống cuống đổi tư thế bế.
Chu Duyệt sốt ruột muốn xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất đã đau đến mức hít mạnh.
Theo bản năng, tôi bước tới đỡ cô ấy.
“Vết mổ của em chưa lành, đừng đột ngột dùng sức.”
Trán cô ấy đầy mồ hôi.
“Đứa thứ hai từ sáng đến giờ cứ không chịu ngủ yên.”
“Người chăm sóc đâu?”
“Buổi tối mới đến, ban ngày không có.”
Trần Hạo bế đứa trẻ đi tới.
“Chị dâu, chị bế giúp em một lát được không? Em thay bỉm cho đứa lớn.”
Tôi rửa tay rồi nhận lấy đứa trẻ.
Một cục nhỏ xíu nằm gọn trong khuỷu tay, nhẹ hơn tôi tưởng.
Đứa bé khóc đến đỏ bừng mặt, hai nắm tay siết chặt, cổ mềm đến mức tôi không dám cử động nhiều.
Tôi nhẹ nhàng vỗ mấy cái nhưng đứa trẻ vẫn khóc.
Chu Khải ngẩng đầu khỏi bàn trà.
“Em xem, chẳng phải em biết bế sao? Nhất định phải làm ầm lên đến mức chạy sang châu Âu mới chịu.”
Tôi liếc anh một cái rồi đưa đứa trẻ cho mẹ chồng.
“Mẹ đỡ phần đầu và cổ bé.”
Mẹ chồng vội đón lấy.
“Em bế giúp một lát thì có nghĩa là em phải ở lại chăm suốt bốn mươi hai ngày sao?”
“Đều là người một nhà, em giúp một chút thì có sao?”
“Bây giờ em giúp vì Chu Duyệt đứng không vững, Trần Hạo lại không rảnh tay. Đây là việc em tự nguyện làm, không phải do anh sắp xếp.”
Chu Duyệt nhìn tôi, rồi quay sang Chu Khải.
“Anh, chẳng phải anh nói chị dâu thích trẻ con, cũng tự nguyện chăm sóc sao?”
Sắc mặt Chu Khải lập tức thay đổi.
“Bây giờ nói những chuyện này còn có ý nghĩa gì?”
“Có.”
Tôi nhìn anh.
“Em cũng muốn nghe xem rốt cuộc anh đã nói với họ những gì.”
Trần Hạo đặt điện thoại lên bàn rồi mở lịch sử trò chuyện.
Trong đó, Chu Khải viết rất rõ:
“Hủy người chăm sóc sau sinh đi, ở nhà anh tiện hơn. Lâm Lam biết nấu ăn, công việc của cô ấy cũng có thể sắp xếp lại. Tốn khoản tiền oan đó làm gì?”
Chu Duyệt nhỏ giọng:
“Em từng hỏi anh liệu chị dâu có thấy phiền không. Anh nói chị ấy còn mong trong nhà đông vui.”
Ngực tôi như bị thứ gì chặn lại.
Tôi đã biết Chu Khải tự ý nhận lời thay mình.
Nhưng tôi không nghĩ rằng ngay cả trước khi hai đứa trẻ chào đời, anh đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đó.
Anh không phải nhất thời vui quá nên lỡ lời.
Anh đã sớm coi thời gian của tôi là thứ mình có thể tùy tiện sử dụng.
“Tại sao anh lại lừa họ?” Tôi hỏi.
“Anh không lừa. Lúc đó anh nghĩ em sẽ đồng ý.”
“Anh nghĩ?”
“Trước đây chẳng phải em luôn như vậy sao? Bố anh nằm viện, em cũng chăm sóc. Duyệt Duyệt kết hôn, em cũng bận trước bận sau lâu như vậy mà có nói gì đâu.”
“Vậy em từng làm một lần thì sau này phải lo hết cả đời?”
“Anh không có ý đó.”
Chu Duyệt đột nhiên đẩy chiếc gối sang một bên.
“Anh, anh chính là có ý đó.”
Chu Khải trừng mắt nhìn cô ấy.
“Anh chạy tới chạy lui lo cho em mỗi ngày vì ai? Chẳng phải vì em sao?”
“Anh không phải vì em.”
Chu Duyệt nhìn thẳng vào anh.
“Anh đang lấy công sức của chị dâu ra làm ân tình.”
Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
Chỉ còn đứa trẻ trong tay mẹ chồng khe khẽ ê a.
Mặt Chu Khải đỏ bừng.
“Chu Duyệt, ngày nào anh cũng chạy tới chạy lui lo cho em, giờ em lại đứng về phía cô ấy?”
“Em đứng về phía lẽ phải.”
“Anh nói với em chị dâu đã đồng ý nên em mới hủy người chăm sóc đã đặt trước. Bây giờ chị ấy sắp đi châu Âu, anh lại bảo chị ấy cố tình bỏ mặc chúng ta.”
“Chị ấy từ đầu đến cuối chẳng biết gì cả, dựa vào đâu còn phải chịu mọi người trách móc?”
Mẹ chồng vội hòa giải:
“Duyệt Duyệt, con vừa sinh xong, đừng cãi nhau với anh. Chuyện đến mức này rồi, ai đúng ai sai để sau hãy nói.”
“Mẹ, không thể để sau mới nói.”
Nước mắt Chu Duyệt lập tức rơi.
“Bây giờ con đang ở nhà chị dâu, dùng tiền của chị ấy, vậy mà còn để họ hàng nói chị ấy không có lương tâm.”
“Con ở cữ thế này thì tính là gì?”
Mẹ chồng thở dài.
“Lâm Lam là chị dâu của con, đâu phải người ngoài.”
“Chị dâu không phải bảo mẫu.”
Trần Hạo đặt đứa trẻ vừa thay bỉm xong trở lại nôi rồi đứng cạnh Chu Duyệt.
“Anh, ngày mai bọn em chuyển ra ngoài. Em đã liên hệ một căn hộ, cách bệnh viện mười lăm phút, người chăm sóc cũng có thể sang đó.”
Chu Khải lập tức sốt ruột.
“Nhà hai đứa còn chưa sửa xong, mang trẻ con đi tới đi lui làm gì? Ở đây có nhà, cứ ở lại không được sao?”
“Nhà không có vấn đề.”
Chu Duyệt lau nước mắt.
“Người mới là vấn đề.”
“Anh và chị dâu ngày nào cũng cãi nhau vì chuyện này, em không thể tiếp tục ở đây.”
Tôi nói:
“Chị không bảo em đi. Cơ thể em bây giờ không tiện, cứ ở lại đến khi hồi phục cũng được.”
“Chị dâu, em biết.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Nhưng nếu em tiếp tục ở đây, anh em sẽ nghĩ chỉ cần anh ấy tự ý biến mọi chuyện thành sự thật thì cuối cùng người khác dù muốn hay không cũng phải chấp nhận.”
Cô ấy nói rất chậm.
Nhưng từng câu lại nặng hơn bất kỳ lời nào tôi từng nói.
Chu Khải nghiến răng:
“Bây giờ từng người đều cho rằng là lỗi của anh?”
Trần Hạo đưa lịch sử trò chuyện trên điện thoại đến trước mặt anh.
“Vốn dĩ chính là lỗi của anh.”
“Nếu anh nói chính anh sẽ chăm sóc, bọn em sẽ cảm ơn anh.”
“Nhưng anh lại nói chị dâu đồng ý, khiến bọn em hủy người chăm sóc đã đặt trước.”
“Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.”
Mẹ chồng vẫn muốn khuyên:
“Trần Hạo, Chu Khải cũng chỉ có ý tốt.”
“Mẹ.”
Chu Duyệt ngắt lời.
“Sau này anh con còn tự tiện nhận lời thay người khác chuyện gì, mẹ đừng giúp anh ấy bao biện nữa.”
Mẹ chồng mở miệng, cuối cùng không nói gì.
Tôi vào phòng làm việc tìm giấy tờ công chứng.
Chiếc bàn vốn ở đó đã không còn, trước tủ sách giờ đặt một chiếc giường gấp.
Mấy thùng giấy chứa đồ của tôi bị nhét ngoài ban công. Chiếc dưới cùng đã bị ẩm, góc thùng mềm nhũn.
Tôi ngồi xổm tìm rất lâu, cuối cùng mới thấy túi hồ sơ nằm dưới một chồng tạp chí cũ.
Chu Khải đi theo vào rồi đóng cửa.
“Bây giờ em hả dạ chưa? Duyệt Duyệt đòi chuyển đi, Trần Hạo cũng có ý kiến với anh, mẹ thì chẳng dám nói gì.”
“Không phải em bắt anh nói dối.”
“Anh chỉ muốn tiết kiệm chút tiền, để người nhà giúp đỡ nhau. Có cần phải làm mọi chuyện thành thế này không?”
“Vậy tại sao anh không nói chính anh nghỉ việc bốn mươi hai ngày để chăm cô ấy?”
“Anh còn phải trả khoản vay mua nhà.”
“Em cũng phải trả.”
“Thu nhập của em cao hơn anh, ra nước ngoài ba năm còn được thăng chức. Đương nhiên em đứng nói chuyện chẳng biết đau lưng.”
Tôi bỏ tài liệu vào túi.
“Cơ hội này không phải hôm nay mới đột nhiên rơi xuống. Ba tháng qua em vẫn do dự vì sợ vợ chồng xa nhau lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến hôn nhân.”
“Anh biết tại sao cuối cùng em đồng ý không?”
“Để chọc tức anh.”
“Vì em nhận ra, dù em ở lại hay rời đi, anh vẫn mặc định sự nghiệp của em có thể nhường đường cho những sắp xếp của anh.”
“Nếu vậy, ít nhất em nên chọn con đường có giá trị với chính mình.”
Chu Khải dựa vào cửa, giọng nhỏ đi.
“Anh thừa nhận không hỏi em trước là lỗi của anh. Em ở lại đi, anh sẽ xin lỗi Duyệt Duyệt, tiền thuê người chăm sóc anh cũng sẽ trả.”
“Bây giờ anh xin lỗi vì mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát của anh, chứ không phải vì anh thật sự hiểu mình sai ở đâu.”
“Vậy em muốn anh làm gì? Quỳ xuống à?”
“Đừng biến mỗi lần xin lỗi thành một hình phạt dành cho anh.”
“Không ai bắt anh quỳ.”
“Em chỉ muốn anh thừa nhận em không phải người để anh tùy ý sắp xếp.”
“Anh thừa nhận.”
“Vậy anh có ủng hộ em đi châu Âu không?”
Anh im lặng.
Vài giây sau mới nói:
“Vợ chồng xa nhau ba năm thì khác gì ly hôn?”
“Vậy chỉ khi em từ bỏ thì cuộc hôn nhân này mới được xem là trọn vẹn?”
“Nếu em nhất định hiểu như vậy, anh cũng chẳng còn cách nào.”
Tôi cầm tài liệu, mở cửa bước ra.
Đến cửa chính, Chu Duyệt gọi tôi:
“Chị dâu.”
Tôi quay đầu.
Cô ấy đã gấp hai chiếc chăn đắp trẻ em đặt ở cuối giường.
Chiếc màu xanh đang đắp cho đứa lớn, chiếc màu vàng nằm cạnh đứa thứ hai.
“Đợi em ổn định xong, em sẽ gọi cho chị.”
“Cứ chăm sóc bản thân trước đi.”
Mẹ chồng cúi đầu vuốt bàn tay nhỏ của đứa trẻ, không nhìn tôi.
Tôi thay giày xong, Chu Khải đột nhiên đuổi theo từ phía sau.
“Ngày mai em đi Thượng Hải, anh đưa em.”
“Không cần.”
“Anh vẫn là chồng em.”
“Vậy anh làm một việc mà người chồng nên làm trước đi. Bù lại phần tiền thuộc về em trong tài khoản chung.”
Sắc mặt anh lại trầm xuống.
“Bây giờ trong đầu em chỉ có tiền thôi sao?”
“Ít nhất tiền còn có con số rõ ràng.”
“Còn những lời anh hứa với người khác thì đến giới hạn cũng chẳng có.”
Sáng hôm sau, Chu Duyệt và Trần Hạo chuyển đến một căn hộ gần đó.
Tôi không có mặt.
Sau này Chu Duyệt mới kể lại cho tôi.
Cô ấy nói mẹ chồng cứ liên tục lau nước mắt, cảm thấy một chuyện vui vốn đang tốt đẹp lại bị biến thành chẳng ra sao.
Chu Khải chuyển xong giường trẻ em, ngồi dưới lầu hút hết nửa bao thuốc.
Người chăm sóc Trần Hạo thuê đến vào buổi chiều.
Vốn chỉ cần hơn ba mươi nghìn tệ là giải quyết được, nhưng vì phải thuê gấp vào phút cuối nên cuối cùng tốn thêm sáu nghìn tệ.
Chu Duyệt kiên quyết tự chịu khoản chi phí bình thường, còn sáu nghìn tệ chênh lệch thì bắt Chu Khải trả.
“Chị dâu, em không phải đang tự phạt mình thay anh ấy.”
Cô ấy nói qua điện thoại:
“Chi phí thuê người bình thường vốn phải do vợ chồng em trả. Còn sáu nghìn chênh lệch phát sinh vì anh ấy nói dối thì anh ấy phải chịu.”
“Em không cần giải thích với chị.”
“Em phải giải thích.”
“Trước đây anh em luôn nói chị giỏi giang, em cũng dần nghĩ chỉ cần có chị dâu ở đây thì chẳng cần lo chuyện gì.”
“Bây giờ nghĩ lại mới thấy, câu đó nghe như khen người, nhưng thật ra rất biết chiếm lợi của người khác.”
Tôi không hùa theo cô ấy để trách Chu Khải, chỉ hỏi:
“Vết mổ của em thế nào?”
“Hồi phục khá ổn. Tối qua có người chăm hai đứa nhỏ, em ngủ được bốn tiếng, cảm giác như nhặt lại được cái mạng.”
Cô ấy cười, rồi hơi ngượng ngùng:
“Đúng là không phải chuyện ‘nấu thêm vài miếng cơm’ thật.”
“Vốn dĩ không phải.”
Ngày thứ hai ở Thượng Hải, tôi nhận được điện thoại của Tổng giám đốc Triệu.
Ông ấy trước tiên hỏi việc đào tạo của tôi có thuận lợi không, sau đó mới hơi do dự nói:
“Chồng cô sáng nay gọi điện đến văn phòng.”
Tay tôi đang cầm điện thoại bỗng khựng lại.
“Anh ấy nói gì?”
“Anh ấy nói trong nhà vừa có hai đứa trẻ mới sinh, sức khỏe người lớn tuổi cũng không tốt. Hiện tại cô không thích hợp đi công tác dài hạn ở nước ngoài, muốn công ty tạm hoãn điều động cô.”
Toàn thân tôi lạnh đi.
“Hai đứa trẻ không phải con tôi, là con của em chồng tôi. Họ đã thuê người chăm sóc và cũng chuyển sang nơi khác rồi.”
Tổng giám đốc Triệu im lặng một lúc.
“Công ty sẽ không vì một cuộc điện thoại của người nhà mà thay đổi quyết định nhân sự.”
“Nhưng chuyện này liên quan đến tình hình cá nhân của cô, nên tôi cần xác nhận lại. Bản thân cô có tiếp tục không?”
“Có.”
“Được. Vậy cứ theo kế hoạch ban đầu. Chuyện gia đình cô xử lý ổn thỏa, đừng để ảnh hưởng đến hồ sơ visa.”
“Xin lỗi Tổng giám đốc Triệu, đã gây phiền phức cho ông.”
“Người cần xin lỗi không phải cô.”
Tôi cúp máy rồi lập tức gọi Chu Khải.
Anh bắt máy rất nhanh.
“Đến nơi rồi à?”
“Anh gọi điện cho công ty em?”
“Anh chỉ muốn giải thích tình hình với lãnh đạo của em.”
“Anh dựa vào đâu mà làm vậy?”
“Bây giờ em không nghe lời anh, anh chỉ còn cách tìm người có thể khuyên em.”
“Anh nói với Tổng giám đốc Triệu rằng trong nhà vừa có hai đứa trẻ mới sinh, cố tình khiến ông ấy tưởng đó là con của em.”
“Anh không nói thế. Là ông ấy tự hiểu nhầm.”
“Anh còn nói người lớn trong nhà sức khỏe không tốt.”
“Mấy ngày nay huyết áp của mẹ anh đúng là cao.”
“Anh không phải đang giải thích tình hình.”
“Anh đang cố tạo ra một cuộc khủng hoảng gia đình để em buộc phải hy sinh công việc.”
Chu Khải cũng nổi giận:
“Chẳng lẽ đây không phải khủng hoảng sao?”
“Em chuyển đến căn hộ công ty ở, Duyệt Duyệt cũng chuyển ra ngoài, mẹ ngày nào cũng khóc, còn anh thì ở nhà một mình.”
“Cuộc sống đang yên đang lành bị em làm thành cái gì rồi?”
“Chu Khải, chính anh là người đầu tiên tự ý viết tên em vào lời hứa của mình.”
“Anh đã xin lỗi rồi! Em còn muốn bám chuyện này đến bao giờ?”
“Anh vừa xin lỗi, vừa lén sau lưng em liên hệ với công ty. Đó mà gọi là xin lỗi sao?”
“Anh không muốn em đi, chẳng lẽ như vậy cũng sai?”
“Anh có thể nói anh không muốn.”
“Nhưng anh không thể thay em rút lại quyết định.”
“Anh chỉ sợ sau này em hối hận.”
“Điều em hối hận nhất bây giờ là trước đây đã đưa cho anh toàn bộ thông tin liên lạc của công ty.”
Anh im lặng vài giây.
“Ý em là gì?”
“Từ bây giờ, không được liên hệ với công ty em nữa.”
“Nếu còn thêm một lần, chúng ta trực tiếp bàn chuyện ly hôn.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở nặng nề.
“Lâm Lam, chỉ vì một chuyến công tác mà em muốn ly hôn với anh?”
“Không phải vì chuyến công tác.”
“Mà vì anh luôn nghĩ chỉ cần mục đích của mình là đúng, anh có thể vượt qua ranh giới của em.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Tối hôm ấy, anh không nhắn thêm cho tôi bất cứ điều gì.
Sang ngày hôm sau, tài khoản chung nhận được một khoản tiền chuyển vào.
Vừa đủ 18.800 tệ.
Phần nội dung chuyển khoản chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Hoàn tiền chăm sóc.”
Tôi kiểm tra tên người chuyển.
Là Chu Duyệt.
Tôi lập tức gọi điện cho cô ấy.
“Khoản này bây giờ em không cần chuyển đâu.”
“Vốn dĩ đó là chi phí của vợ chồng em mà. Trần Hạo vừa nhận lương nên bọn em trả lại trước.”
“Chu Khải nói anh ấy sẽ bù.”
“Anh ấy chỉ bù phần chênh lệch thôi. Còn những khoản chăm sóc thông thường thì bọn em tự lo.”
Cô ấy im lặng một lát rồi mới nói:
“Chị dâu, chị đừng vì chuyện này mà cãi nhau với anh em nữa. Mấy ngày nay ban ngày anh ấy đi làm, tối lại chạy sang đây phụ, nhìn sắc mặt cũng không được tốt lắm.”
“Em thấy thương anh ấy?”
“Cũng có hơi thương. Dù sao anh ấy cũng là anh trai em.”
“Nhưng em cũng thấy anh ấy nên mệt một lần.”
Chu Duyệt kể với tôi rằng trong những ngày đầu chuyển đến căn hộ, người chăm sóc chỉ làm ban đêm, còn ban ngày vẫn là người nhà thay nhau phụ trách.
Sau khi hết thời gian nghỉ để chăm vợ sinh, Trần Hạo quay lại công trường.
Buổi sáng, mẹ chồng sang nấu canh.
Chu Khải tan làm thì chạy qua rửa bình sữa, thu quần áo, rồi đến bệnh viện lấy kết quả kiểm tra.
Có một hôm đứa trẻ nôn đầy người anh.
Anh thậm chí không buồn thay áo khoác, cứ ngồi trên tấm thảm dưới đất rất lâu mới lấy lại tinh thần.
Những chuyện đó tôi đều không tận mắt chứng kiến.
Tôi chỉ biết chúng qua những đoạn tin nhắn thoại ngắt quãng mà Chu Duyệt gửi cho tôi.
Cô ấy không cầu xin tôi tha thứ cho Chu Khải, cũng chẳng cố ý mỉa mai anh.
Cô ấy chỉ kể lại những gì đã xảy ra.
“Hôm qua anh em bảo, trước đây anh ấy cứ nghĩ ban đêm tỉnh dậy chỉ cần cho trẻ bú một lần là được.”
Chu Duyệt nói:
“Giờ anh ấy mới biết sau khi cho bú còn phải vỗ ợ, thay bỉm rồi dỗ ngủ. Vừa đặt lưng xuống thì đứa kia lại thức.”
Tôi dựa vào cửa sổ ngoài hành lang của trung tâm đào tạo.
“Biết được vậy cũng tốt.”
“Anh ấy còn hỏi em, trước kia lúc chị chăm bố nằm viện, có phải chị cũng mệt như thế không.”
Tôi không đáp.
Lần bố chồng nằm viện đó, những hôm Chu Khải trực đêm, anh ngủ trên chiếc giường dành cho người chăm bệnh.
Người bị y tá gọi dậy mỗi lần thay thuốc là tôi.
Người ghi chép từng điều bác sĩ căn dặn khi đi kiểm tra phòng bệnh cũng là tôi.
Có những lúc tôi thật sự rất mệt.
Khi ấy, rõ ràng Chu Khải đều nhìn thấy, chỉ là anh chưa từng thực sự để tâm.
Một tuần trước khi tôi lên đường, Chu Khải gửi cho tôi một tấm ảnh.
Trong ảnh là chiếc bàn làm việc trước đây bị anh chuyển ra ngoài ban công.
Anh đã bê nó về lại phòng làm việc. Chân bàn hỏng được cố định bằng ke kim loại, hai vệt trắng trên sàn cũng đã thuê người sửa xong.
Anh nhắn:
“Sách với tài liệu anh đã sắp xếp lại theo đúng thứ tự lúc đầu. Cuốn sổ bị gập góc anh không mua được loại y hệt, nên đặt cho em một chiếc bìa da.”
Tôi trả lời:
“Nhận được rồi.”
Anh lập tức nhắn lại:
“Chỉ có hai chữ này thôi sao?”
“Anh tự ý động vào đồ của em, khôi phục lại như cũ vốn là việc anh nên làm.”
Hơn mười phút sau anh mới trả lời:
“Anh hiểu.”
Tối hôm đó, lần đầu tiên anh không tìm cách biện minh.
Trước ngày rời Thượng Hải, tôi lập một danh sách tài chính chung.
Khoản vay mua nhà mỗi tháng là 11.000 tệ, hai người chia đều mỗi người một nửa.
Phí quản lý, bảo hiểm cùng những khoản sinh hoạt cố định dành cho bố mẹ hai bên vẫn tiếp tục được thanh toán theo tỷ lệ trước đây.
Ngoài các khoản ấy, bất cứ chi phí chung nào vượt quá 5.000 tệ đều phải được cả hai người xác nhận.
Tôi gửi danh sách cho Chu Khải và yêu cầu anh trả lời từng mục.
Anh không nói tôi máu lạnh.
Cũng không còn nhắc rằng người một nhà thì không nên tính toán tiền nong.
Sau mỗi mục, anh đều viết:
“Đồng ý.”
Cuối cùng, anh bổ sung thêm một câu:
“Phụ cấp công tác nước ngoài là thu nhập cá nhân của em, anh sẽ không động đến.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi mới trả lời:
“Được.”
Ngày tôi bay sang Đức, Thượng Hải có mưa nhỏ.
Tôi đến sân bay từ rất sớm. Sau khi làm xong thủ tục ký gửi hành lý, tôi ngồi bên ngoài khu kiểm tra an ninh uống cà phê.
Còn hơn một tiếng mới đến giờ lên máy bay thì Chu Khải bất ngờ xuất hiện trong đại sảnh.
Tóc anh ướt vì mưa, trên tay còn cầm chiếc bình giữ nhiệt tôi thường dùng.
“Sao anh lại tới đây?”
“Anh đi chuyến tàu cao tốc sớm nhất. Sợ không kịp.”
Anh đưa bình giữ nhiệt cho tôi.
“Trong này là nước nóng. Dạ dày em không tốt, uống ít đồ lạnh thôi.”
Tôi nhận lấy.
Không cảm ơn, cũng không từ chối.
Anh ngồi xuống đối diện, những ngón tay cứ liên tục miết vào mép thẻ lên máy bay.
“Hôm nay Duyệt Duyệt đi tái khám, anh đi cùng nó. Hai đứa nhỏ đều tăng cân, bác sĩ nói tình hình khá ổn.”
“Vậy thì tốt.”
“Nó còn ở căn hộ thêm một tháng. Buổi tối có người chăm sóc, ban ngày anh với mẹ thay nhau sang.”
“Trần Hạo thì sao?”
“Nó chia ngày phép năm ra, mỗi tuần nghỉ hai ngày.”
Anh dừng lại một chút rồi nói:
“Con của nó thì nó tự chịu trách nhiệm. Anh không cần thay nó nhận lời nữa.”
Câu cuối cùng dường như rất khó nói ra đối với anh.
Loa phát thanh bắt đầu thông báo hành khách chuẩn bị đi qua cửa kiểm tra an ninh.
Chu Khải ngẩng lên nhìn tôi.
“Lâm Lam, giờ anh biết mình sai ở đâu rồi.”
“Nói thử xem.”
“Anh không nên tự ý nhận lời thay em, cũng không nên nghĩ rằng trước kia em từng làm thì về sau đương nhiên phải tiếp tục làm.”
“Càng không nên gọi điện đến công ty của em.”
Tôi chờ một lúc.
“Còn gì nữa không?”
Anh cười khổ.
“Em đang phỏng vấn anh đấy à?”
“Không. Em chỉ muốn biết anh đang sợ em rời đi, hay thật sự hiểu rồi.”
Chu Khải cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
“Cả hai.”
Câu trả lời ấy lại khiến tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Nếu lúc này anh đứng giữa sân bay và nói rằng mình đã hoàn toàn thay đổi, tôi sẽ không tin.
Một người đã được chăm sóc suốt bảy năm, không thể chỉ vì nửa tháng rửa bình sữa mà lập tức trở thành một con người khác.
“Bây giờ em chưa thể tha thứ cho anh.” Tôi nói.
“Anh biết.”
“Em cũng sẽ không hủy chuyến công tác chỉ vì anh đến sân bay.”
“Anh biết.”
“Ba năm tới cuộc hôn nhân này có tiếp tục được hay không, phải xem cả hai chúng ta sẽ làm gì.”
“Không mặc định là sẽ tiếp tục.”
“Cũng không mặc định là sẽ kết thúc.”
Vành mắt Chu Khải đỏ lên.
Anh gật đầu.
Tôi đứng dậy kéo vali.
Anh đưa tay định cầm giúp, nhưng giữa chừng lại dừng lại.
“Có cần anh giúp không?”
Đây là lần đầu tiên trước khi chạm vào hành lý của tôi, anh hỏi ý kiến tôi.
Tôi đưa tay kéo vali cho anh.
“Đưa em đến cửa kiểm tra an ninh.”
Anh kéo vali đi cạnh tôi.
Chiếc bánh xe bị hỏng đã được sửa lại.
Nó lăn rất êm trên nền nhà, không còn phát ra tiếng khựng khựng như trước.
Đến cửa kiểm tra an ninh, anh trả tay kéo lại cho tôi.
“Đến nơi báo anh một tiếng.”
“Ừ.”
“Lâm Lam.”
“Gì?”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
“Anh xin lỗi.”
Tôi không nói “không sao”.
Chỉ gật nhẹ rồi xoay người đi vào khu kiểm tra an ninh.
Tháng đầu tiên sau khi sang Đức, tôi và Chu Khải gọi video hai lần mỗi tuần.
Mấy lần đầu, chưa nói được mười phút thì cả hai đã chẳng còn chuyện gì để nói.
Anh hỏi tôi ăn uống có quen không.
Tôi hỏi khoản vay mua nhà đã tự động trừ chưa.
Chúng tôi giống hai người quen cùng quản lý một căn nhà hơn là vợ chồng.
Một buổi tối, anh chủ động nhắc đến thời gian ở cữ của Chu Duyệt.
“Hôm nay nó đủ bốn mươi hai ngày rồi. Trần Hạo đã đón nó về nhà. Nhà vệ sinh sửa xong rồi, không khí trong nhà cũng kiểm tra rồi.”
“Còn hai đứa nhỏ?”
“Lớn nhanh lắm. Đứa lớn thích ngủ, đứa nhỏ thì giọng to.”
“Tháng này anh qua đó bao nhiêu lần?”
“Hai mươi ba lần.”
Tôi nhìn anh qua màn hình.
Anh gầy đi một chút, mắt cũng có quầng thâm. Trên chiếc bàn phía sau vẫn còn một gói bỉm chưa dùng hết.
“Cảm giác thế nào?” Tôi hỏi.
“Mệt.”
Anh ngừng một chút.
“Không phải có chuyện gì đặc biệt khó.”
“Mà là từng việc nhỏ đều phải nhớ.”
“Bình sữa rửa chưa, quần áo phơi chưa, hôm nay Duyệt Duyệt uống thuốc chưa, mấy giờ phải đưa hai đứa đi tái khám.”
“Đầu óc lúc nào cũng không dám ngừng.”
Tôi không lên tiếng.
Anh lại hỏi:
“Trước đây em lo liệu việc nhà, có phải lúc nào cũng như vậy không?”
“Gần như thế.”
“Vậy mà trước kia anh còn thường hỏi em tại sao lại quên mua nước giặt.”
“Ừ.”
“Anh đúng là khốn thật.”
Tôi khẽ thở ra.
“Câu đó không cần vội nói.”
“Biết mình khốn không khó. Khó là sau này đừng lại đẩy hết việc cho em.”
“Anh sẽ học.”
“Đừng nói sẽ làm.”
“Làm được rồi hãy nói.”
“Được.”
Sau khi Chu Duyệt hết thời gian ở cữ, cô ấy gửi cho tôi một gói hàng nhỏ.
Bên trong có ảnh đầy tháng của hai đứa trẻ, cùng với nhãn của hai chiếc chăn tôi đã mua.
Cô ấy không gửi trả chăn, chỉ cắt phần nhãn thừa ở góc mỗi chiếc xuống.
Mặt sau từng chiếc nhãn đều có một dòng chữ.
Chiếc màu xanh viết:
“Chị dâu tặng anh.”
Chiếc màu vàng viết:
“Chị dâu tặng em.”
Trong thư, Chu Duyệt nói rằng sau này khi hai đứa trẻ lớn lên, cô ấy sẽ kể cho chúng biết hai chiếc chăn là tôi tặng.
Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ nói rằng tôi từng nợ chúng điều gì.
Tôi kẹp hai chiếc nhãn vào cuốn sổ công việc rồi đặt nó vào ngăn trên cùng của bàn làm việc.
Ba tháng sau, Chu Khải đề nghị hai chúng tôi cùng đi tư vấn hôn nhân.
Trong buổi tư vấn trực tuyến đầu tiên, chuyên gia yêu cầu mỗi người nói ra khoảnh khắc mình để tâm nhất.
Chu Khải nói đó là lúc anh đứng ở sân bay nhìn tôi bước qua cửa kiểm tra an ninh.
Khi ấy, anh thật sự nghĩ có lẽ tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Còn tôi nói:
“Là lúc anh ấy nói trong video rằng ‘vợ tôi giỏi giang lắm’.”
“Lúc đó, tất cả mọi người trong phòng đều đang khen tôi.”
“Nhưng không ai hỏi tôi có đồng ý hay không.”
Chuyên gia hỏi Chu Khải:
“Lúc đó tại sao anh lại nói như vậy?”
Anh im lặng rất lâu.
“Vì tôi muốn thể hiện trước mặt mẹ và em gái rằng mình có bản lĩnh.”
Anh nói:
“Giống như vợ giỏi giang thì tôi cũng được nở mày nở mặt.”
“Còn một lý do nữa là thuê người chăm sóc sau sinh quá đắt. Tôi nghĩ trong nhà đã có sẵn người, không cần thiết phải tốn thêm khoản tiền đó.”
Tôi nhìn anh qua màn hình.
Đây là lần đầu tiên anh thừa nhận những suy nghĩ chẳng mấy đẹp đẽ ấy.
Không chỉ đơn giản là thương em gái.
Cũng không phải chỉ dùng câu “suy nghĩ chưa chu đáo” là có thể giải thích được.
Anh thực sự muốn tiết kiệm tiền.
Muốn thể hiện sự hào phóng.
Và còn cho rằng tôi sẽ không thật sự từ chối.
Chuyên gia tiếp tục hỏi:
“Anh nghĩ tại sao trước đây Lâm Lam rất ít khi từ chối?”
Chu Khải đáp:
“Vì cô ấy luôn nghĩ cho đại cục.”
Tôi cắt lời anh.
“Không phải.”
“Bởi vì mỗi lần tôi từ chối, sau đó tôi còn phải xử lý cảm xúc của rất nhiều người.”
“Đồng ý thì tuy mệt, nhưng ít nhất tai được yên.”
Biểu cảm Chu Khải cứng lại.
“Trước đây anh không biết.”
“Không phải anh không biết.”
“Chỉ là anh không cần biết.”
Sau buổi tư vấn đó, Chu Khải không liên lạc với tôi suốt hai ngày.
Đến ngày thứ ba, anh gửi một bức ảnh chụp một tờ giấy kín chữ.
Trên đó ghi toàn bộ những việc thường ngày trong gia đình, từ thanh toán tiền điện nước cho đến đưa bố mẹ đi tái khám.
Tổng cộng bốn mươi bảy mục.
Anh khoanh những việc bản thân có thể trực tiếp tiếp quản.
Ba mươi mốt mục.
“Mười sáu mục còn lại chúng ta cần bàn.”
Anh nói:
“Không phải để em tiếp tục làm.”
Tôi nhìn tờ giấy rất lâu rồi bổ sung thêm thông tin về loại thuốc mẹ chồng thường uống và bệnh viện bố chồng thường đến tái khám.
Chúng tôi không vì một danh sách mà lập tức làm lành.
Nửa năm tiếp theo, hai người vẫn có lúc cãi nhau.
Có những hôm Chu Khải tăng ca về muộn, theo thói quen lại hỏi:
“Tiền gas trong nhà đóng thế nào nhỉ?”
Tôi đáp:
“Hóa đơn nằm trong điện thoại của anh. Tự tìm đi.”
Thỉnh thoảng anh vẫn mất kiên nhẫn.
Nhưng anh không còn nói:
“Em chỉ cho anh một câu thì mất bao nhiêu công sức?”
Anh sẽ tự lục lại lịch sử, tìm cách thanh toán rồi mới nhắn cho tôi:
“Đóng xong rồi.”
Ban đầu mẹ chồng vẫn nhất quyết không chịu gọi video với tôi.
Bà cho rằng vì công việc mà tôi bỏ Chu Khải một mình ở trong nước.
Bà cũng cảm thấy chuyện Chu Duyệt đang ở cữ mà phải chuyển ra ngoài khiến bà mất mặt trước nhà thông gia.
Nửa năm sau, bố chồng phải phẫu thuật đục thủy tinh thể.
Lúc đó mẹ chồng mới chủ động nhắn cho tôi:
“Lâm Lam, bố con nhập viện cần mang những gì? Con liệt kê giúp mẹ một danh sách được không?”
Tôi không lập danh sách thay bà.
Tôi chuyển cho bà hướng dẫn nhập viện của bệnh viện rồi nói:
“Mẹ, mẹ, Chu Khải và Chu Duyệt cùng bàn bạc đi. Nếu cần con chi trả khoản nào thì cứ nói số tiền cho con.”
Rất lâu bà không trả lời.
Sau đó Chu Khải kể với tôi rằng đồ dùng nhập viện là anh mua, việc chăm bệnh do anh và Chu Duyệt thay nhau phụ trách, ban ngày thì thuê người chăm sóc.
Sau khi bố chồng xuất viện, Chu Khải còn cài giờ nhỏ thuốc mắt mỗi ngày trên điện thoại.
Lần này, anh không lập nhóm chat rồi tự ý thêm tên tôi vào.
Sau khi bố chồng hồi phục, mẹ chồng chủ động gọi video cho tôi.
Bà ngồi ngoài ban công, mái tóc đã bạc hơn rất nhiều so với ngày tôi rời đi.
“Mắt bố con đỡ nhiều rồi.” Bà nói.
“Vậy thì tốt.”
“Lần này Chu Khải chạy tới chạy lui lo đủ thứ, gầy mất mấy cân.”
Tôi không tiếp lời.
Mẹ chồng mím môi.
“Trước đây lúc con chăm bố nó, có phải mẹ cũng nghĩ đó là chuyện đương nhiên không?”
“Vâng.”
Có lẽ bà không ngờ tôi lại trả lời thẳng như vậy, vẻ mặt lập tức trở nên hơi khó xử.
“Khi ấy trong lòng mẹ cũng biết ơn con, chỉ là không nói ra.”
“Mẹ, chỉ biết ơn trong lòng thì người bỏ công sức sẽ không nhận được gì.”
Đây là lần đầu tiên từ khi sang Đức, tôi lại gọi bà một tiếng “mẹ”.
Bà sững ra, cúi đầu chỉnh lại vạt áo.
“Chuyện của Duyệt Duyệt, khi đó mẹ chỉ biết thương con gái mình, không nghĩ đến cảm nhận của con.”
“Mẹ có thể thương cô ấy, nhưng không thể lấy con ra bù vào.”
“Mẹ biết rồi.”
Bà không nói thêm những lời dễ nghe.
Chỉ đến trước lúc cúp máy mới hỏi:
“Bên Đức lạnh lắm, chăn dày của con có đủ ấm không?”
“Đủ ạ.”
“Thiếu gì thì tự mua, đừng tiết kiệm.”
“Vâng.”
Cuối năm đầu tiên, tôi về nước nghỉ phép mười ngày.
Chu Khải đến sân bay đón.
Anh không làm băng rôn, cũng không gọi một đám họ hàng tới.
Anh chỉ đứng cạnh cửa ra, trên tay cầm một chiếc áo khoác dày.
Thấy tôi đẩy vali ra, câu đầu tiên anh hỏi là:
“Để anh cầm nhé?”
Tôi gật đầu.
Về đến nhà, lối vào vẫn giống ngày trước, chỉ khác là bên cạnh tủ giày có thêm một thùng rác phân loại.
Tờ giấy ghi chú trên cửa tủ lạnh đã đổi thành nét chữ của Chu Khải, xiêu vẹo ghi ngày đóng các khoản phí và lịch tái khám của bố chồng.
Phòng làm việc cũng trở lại như cũ.
Sách của tôi được xếp trên giá theo thứ tự cao thấp.
Trên bàn là cuốn sổ công việc từng bị gập góc.
Bên ngoài cuốn sổ được bọc một chiếc bìa da màu xanh đậm, kích thước không thật vừa, phần mép hơi lỏng.
“Anh mua ba cái, chỉ có cái này nhét vào được.”
Chu Khải đứng ở cửa nói.
“Xấu thật.”
Anh bật cười.
“Anh cũng thấy vậy.”
Tôi mở cuốn sổ.
Hai chiếc nhãn được cắt từ chăn của hai đứa trẻ vẫn được kẹp bên trong.
Chu Khải nhìn thấy nhưng không hỏi.
Trong mười ngày đó, chúng tôi vẫn ngủ riêng phòng.
Anh không giả vờ rằng mọi chuyện đã qua.
Cũng không vì tôi về nước mà yêu cầu cuộc sống giữa hai người lập tức trở lại như trước.
Mỗi sáng anh tự làm bữa sáng, buổi tối hai người thay phiên rửa bát.
Tôi nấu cơm hai lần.
Anh chỉ nói ngon, không thuận miệng thêm câu:
“Vẫn là em nấu ngon nhất, sau này cứ để em nấu.”
Ngày thứ ba, Chu Duyệt và Trần Hạo đưa hai đứa trẻ tới thăm tôi.
Trước khi đến, Chu Duyệt còn nhắn trước:
“Chị dâu, hai đứa vừa biết bò, có thể sẽ khiến nhà hơi bừa. Bọn em sang chơi khoảng hai tiếng có tiện không?”
Tôi trả lời:
“Tiện.”
Hai đứa trẻ giờ đã lớn hơn nhiều, mặc hai bộ đồ liền thân giống hệt nhau.
Đứa lớn bò trên thảm gặm đồ chơi mọc răng.
Đứa nhỏ túm chặt ống quần tôi không chịu buông.
Chu Duyệt cười:
“Mau gọi mợ đi.”
Đứa bé chỉ bập bẹ được một tiếng “mẹ”, nước miếng chảy đầy tay tôi.
Chu Khải lập tức mang khăn giấy tới, rồi ngồi xổm xuống thu đồ chơi trên thảm vào giỏ.
Mẹ chồng cũng đến.
Vừa vào bà đã nói:
“Tối nay đừng về nữa, bọn trẻ buồn ngủ thì cứ ngủ ở đây.”
Chu Duyệt không trả lời ngay mà nhìn sang tôi trước.
Chu Khải đang rót nước, nghe vậy liền quay lại.
“Mẹ, có ở lại hay không phải để Lâm Lam đồng ý. Mẹ đừng nhận lời thay cô ấy.”
Trên mặt mẹ chồng thoáng qua vẻ ngượng ngùng.
“Mẹ chỉ thuận miệng nói thôi.”
“Thuận miệng thì cũng vẫn là nói.”
Căn phòng yên lặng vài giây.
Tôi không đứng ra giảng hòa cho Chu Khải, cũng không cố ý làm mẹ chồng khó xử.
Tôi chỉ nói:
“Hôm nay phòng làm việc không có giường trẻ em, ở lại qua đêm không tiện. Nhưng ăn tối xong rồi về thì được.”
Chu Duyệt lập tức gật đầu.
“Được, vốn dĩ bọn em cũng không định ở lại.”
Mẹ chồng nhỏ giọng:
“Vậy thì ăn cơm.”
Bữa cơm hôm ấy do Chu Khải nấu.
Sườn hơi mặn.
Rau xanh xào hơi quá lửa.
Ngược lại, món trứng hấp cho hai đứa trẻ lại rất mềm.
Chu Duyệt định đứng lên giúp thu bát đũa nhưng Trần Hạo ấn cô ấy trở lại ghế.
“Em trông con đi, anh rửa.”
Chu Khải cầm giẻ lau bàn.
Động tác của anh giờ đã không còn như trước, không phải lúc nào cũng chờ người khác giao việc rồi mới chịu làm.
Ăn cơm xong, mẹ chồng lấy từ trong túi ra hai bao lì xì.
Một cái đưa cho tôi, một cái cho Chu Khải.
“Hai đứa đừng giận dỗi nhau nữa. Tuổi cũng chẳng còn nhỏ, mau sinh một đứa con đi.”
Tay tôi dừng giữa không trung.
Chu Khải đã đẩy bao lì xì trở lại trước.
“Mẹ, chuyện của bọn con để bọn con tự bàn. Khi nào sinh con cũng không cần mẹ quyết định.”
Mẹ chồng cau mày.
“Mẹ chỉ nói một câu thôi mà?”
“Vậy thì nói đến đây thôi.”
Sắc mặt bà không vui, nhưng cuối cùng cũng không nhắc lại.
Trước lúc rời đi, Chu Duyệt ôm tôi một cái.
“Chị dâu, giờ anh em trông giống người hơn trước rồi.”
Tôi bật cười.
“Trước kia anh em không phải người à?”
“Trước kia giống ông chủ phủi tay mặc kệ mọi chuyện.”
Chu Khải đứng ngay cửa nghe thấy.
“Nói xấu anh ngay trước mặt luôn à?”
“Thì em cố tình nói trước mặt anh đấy.”
Chu Duyệt vừa đội mũ cho con vừa nói:
“Sau này anh còn dám nhận lời thay chị dâu chuyện gì, em sẽ là người đầu tiên mắng anh.”
“Không cần em. Anh tự nhớ.”
Cửa đóng lại.
Trong nhà lúc này cực kỳ bừa bộn.
Trên thảm toàn vụn bánh quy, trong khe sofa mắc một chiếc tất nhỏ, dưới bàn trà còn có nửa chiếc đồ chơi mọc răng.
Tôi cầm chổi lên.
Chu Khải đưa tay nhận lấy.
“Em ngồi nghỉ một lát, để anh.”
“Em quét được.”
“Anh biết em làm được.”
Anh nhìn tôi.
“Nhưng hôm nay đến lượt anh.”
Tôi buông tay.
Cuối năm đầu tiên, công ty hỏi tôi có muốn đưa người nhà sang Đức sống cùng hay không.
Chu Khải không lập tức xin sang thăm thân dài hạn.
Anh nói bố mẹ vẫn còn ở trong nước, hai đứa trẻ của Chu Duyệt cũng còn nhỏ, anh không thể một lần nữa đẩy toàn bộ trách nhiệm chăm sóc sang cho người khác.
Trước tiên, anh dùng ngày nghỉ phép sang Đức ở cùng tôi mười hai ngày, xem hai chúng tôi liệu có thể sống bình thường dưới cùng một mái nhà hay không.
Ngày đầu tiên tới nơi, anh ngủ bù vì lệch múi giờ đến tận chiều.
Sau khi tỉnh dậy, anh mở tủ lạnh nhìn một lượt rồi hỏi:
“Tối nay em muốn ăn gì?”
“Anh nấu?”
“Anh nấu.”
“Trong tủ lạnh có gì thì làm cái đó.”
Anh lấy trứng, cà chua và một hộp mì ra.
Loay hoay cả buổi, cuối cùng anh nấu được hai bát mì nước dính thành một cục.
Tôi ăn một miếng.
“Nhiều muối quá.”
Anh nếm thử.
“Đúng thật.”
“Vẫn ăn được.”
“Đừng cố. Anh nấu lại.”
“Hết mì rồi.”
Hai chúng tôi nhìn hai bát mì nước mặn chát trước mặt một lúc.
Rồi cùng bật cười.
Cười xong cũng không ôm nhau.
Càng không vì thế mà đột nhiên làm lành.
Anh vào bếp đun nước, tôi vớt mì ra tráng cho bớt mặn.
Cuộc sống chỉ đơn giản là tiến thêm một bước nhỏ về phía trước.
Trong mười hai ngày ấy, anh không coi cuộc sống của tôi ở Đức như một chuyến du lịch phục vụ riêng mình.
Khi tôi đi làm, anh tự mua thức ăn, tự giặt quần áo, tự bắt xe buýt đi quanh khu vực gần đó.
Cuối tuần tôi đưa anh đi xem khu vực xung quanh nhà máy, anh cũng không phàn nàn vì tôi chẳng sắp xếp địa điểm du lịch nào.
Trước lúc rời đi, anh siết lại tay nắm cửa phòng tắm đã bị lỏng, đồng thời để lại trong tủ lạnh ba hộp thức ăn hầm được chia sẵn.
“Đừng khen anh.”
Anh nói:
“Đây là nơi anh đã ở, dọn dẹp vốn dĩ là việc anh nên làm.”
Vốn dĩ tôi cũng không định khen.
Sang năm thứ hai, việc liên lạc giữa chúng tôi dần trở nên ổn định hơn.
Chu Khải chuyển sang một vị trí không phải thường xuyên đi công tác, tiền lương giảm đi một chút.
Trước khi quyết định, anh gửi cho tôi hai bản mô tả công việc rồi hỏi:
“Em thấy thế nào?”
“Anh muốn chọn công việc nào hơn?”
“Công việc lương thấp hơn.”
“Có thể chăm sóc bố mẹ, cũng có thời gian lo chuyện trong nhà.”
“Vậy thì chọn đi.”
“Em không thấy anh không có chí tiến thủ sao?”
“Đây là quyết định anh đã tự cân nhắc. Anh không cần em phê chuẩn.”
Anh nói:
“Anh chỉ muốn nghe ý kiến của em.”
Đến lúc ấy, tôi mới nhận ra thương lượng và xin phê chuẩn hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Thương lượng thật sự không phải quyết định hết mọi thứ trước rồi ép người kia gật đầu.
Cũng không phải ngoài mặt giả vờ cho đối phương lựa chọn nhưng trong lòng từ đầu đến cuối chỉ chấp nhận một đáp án duy nhất.
Tết năm thứ hai, Chu Khải gửi một đoạn tin nhắn rất dài vào nhóm họ hàng.
Tôi không nằm trong nhóm đó.
Là Chu Duyệt chụp màn hình gửi cho tôi.
Anh nói chuyện năm ấy là do chính anh tự ý nhận lời rằng tôi sẽ chăm sóc Chu Duyệt.
Cũng là anh khuyên Chu Duyệt hủy người chăm sóc sau sinh đã đặt trước.
Việc tôi sang châu Âu là dự án công ty đã được xác định từ lâu, không phải vì tôi không chấp nhận em chồng, càng không phải vì tôi bỏ mặc người nhà lúc gặp khó khăn.
Câu cuối cùng anh viết:
“Chuyện này là lỗi của tôi. Mong sau này mọi người đừng bàn tán về Lâm Lam nữa.”
Có người họ hàng nói anh sợ vợ.
Cũng có người đứng ra giảng hòa, cho rằng chuyện trong nhà không cần giải thích rõ đến vậy.
Chu Khải chỉ trả lời:
“Chuyện cần nói rõ thì phải nói rõ. Tránh để người cần xin lỗi lại không xin lỗi, còn người không đáng bị mắng thì cứ phải chịu mắng mãi.”
Tôi xem xong ảnh chụp màn hình nhưng không lập tức gọi cho anh.
Đến tối lúc gọi video, tôi mới hỏi:
“Đoạn tin nhắn trong nhóm đó, ai bảo anh đăng?”
“Không ai cả.”
“Sao đột nhiên lại nghĩ tới chuyện này?”
“Mấy hôm trước dượng uống rượu, lại nói em máu lạnh. Trước đây anh sợ mất mặt nên lần nào cũng nói qua loa cho xong. Sau này anh mới hiểu, mặt mũi của anh giữ được, nhưng tất cả nước bẩn lại hắt hết lên người em.”
Tôi im lặng một lúc.
“Cảm ơn anh.”
Anh cũng im lặng.
Đó là lần đầu tiên từ sau cuộc xung đột ấy, tôi nói cảm ơn với anh.
Mùa xuân năm thứ ba, mẹ chồng phải phẫu thuật túi mật.
Trước ngày phẫu thuật, Chu Khải gửi kế hoạch sắp xếp cho tôi xem.
Ban ngày thuê người chăm bệnh.
Buổi tối anh và bố chồng thay phiên nhau.
Cuối tuần Chu Duyệt phụ trách mang cơm tới.
Ở cuối bảng hoàn toàn không có tên tôi.
Anh chỉ hỏi:
“Một nửa chi phí lấy từ tài khoản chung, được không?”
Tôi trả lời:
“Được. Sau khi mẹ xuất viện còn phải bồi bổ và tái khám, em sẽ chuyển thêm cho mẹ mười nghìn tệ.”
“Được, anh sẽ nói với mẹ là em cho.”
“Đừng nói em hiếu thảo, cũng đừng nói em giỏi giang. Chỉ cần nói đây là phần trách nhiệm em nên gánh.”
Chu Khải trả lời:
“Anh hiểu.”
Ngày mẹ chồng xuất viện, bà gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh, Chu Khải ngồi cạnh giường bệnh gọt táo, vỏ táo bị đứt thành mấy đoạn.
Bố chồng xách bình giữ nhiệt.
Chu Duyệt cúi người sắp xếp giấy tờ xuất viện.
Mẹ chồng nhắn:
“Lần này không để con phải bận tâm.”
Tôi trả lời:
“Mọi người sắp xếp khá ổn.”
“Trước đây mẹ cứ nghĩ trong nhà có một cô con dâu giỏi giang thì việc gì cũng có thể đẩy cho con. Người già rồi, đầu óc chậm chạp, đến bây giờ mẹ mới nghĩ thông.”
Tôi không nói bà nghĩ thông được là tốt.
Cũng không nhân dịp này lôi chuyện cũ ra tính toán.
Tôi chỉ hỏi:
“Vết mổ còn đau không?”
“Vẫn hơi đau, nhưng chịu được.”
“Đừng cố chịu. Cứ làm theo lời bác sĩ.”
Bà trả lời:
“Được.”
Hai tháng trước khi thời hạn ba năm kết thúc, công ty đề nghị tôi ở lại thêm hai năm.
Chức vụ sẽ tăng thêm một bậc, thu nhập cũng cao hơn.
Tổng giám đốc Triệu giao quyền lựa chọn cho tôi và yêu cầu tôi trả lời trong vòng một tuần.
Tối hôm đó, tôi gửi phương án gia hạn cho Chu Khải.
Anh xem xong rồi hỏi:
“Em muốn ở lại không?”
“Có một chút. Công việc đã đi vào quỹ đạo, ở lại sẽ tốt hơn cho sự phát triển nghề nghiệp.”
“Vậy điều khiến em do dự nhất là gì?”
“Em cũng muốn về nước. Bố mẹ đều lớn tuổi rồi. Chúng ta cũng đã xa nhau ba năm, không thể mãi sống cùng nhau qua màn hình.”
Chu Khải im lặng một lúc.
“Em muốn nghe ý kiến của anh, hay muốn anh quyết định thay em?”
“Ý kiến.”
“Anh hy vọng em trở về.”
“Nhưng nếu em muốn ở lại, anh sẽ không liên hệ với công ty em, cũng không nói em không quan tâm gia đình.”
“Chúng ta có thể tiếp tục bàn xem nên sống thế nào.”
Tôi bật cười.
“Lần này không nhận lời thay em nữa à?”
“Cả đời này cũng không dám nữa.”
“Không phải không dám.”
“Là không được.”
“Đúng. Không được.”
Một tuần sau, tôi từ chối gia hạn.
Không phải vì Chu Khải muốn tôi trở về.
Cũng không phải vì tôi muốn chứng minh hôn nhân quan trọng hơn sự nghiệp.
Mục tiêu của dự án ba năm đã hoàn thành.
Tôi đã có được kinh nghiệm và vị trí mà mình mong muốn.
Trong nước cũng có công việc phù hợp.
Lần này, là chính tôi muốn trở về.
Ngày tôi về nước vừa đúng tròn ba năm kể từ ngày rời đi.
Chu Khải đứng ở cửa đón khách chờ tôi.
Anh vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám đậm của ba năm trước. Cổ tay áo đã hơi bạc màu, người cũng gầy hơn trước.
Tôi đẩy vali bước ra.
Anh tiến tới trước mặt nhưng không lập tức giành lấy hành lý.
“Để anh cầm nhé?”
“Ừ.”
Anh nhận tay kéo rồi cúi xuống nhìn bánh xe.
“Đã sửa một lần rồi mà giờ lại hơi kẹt.”
“Dùng ba năm rồi, bình thường thôi.”
“Về anh thay cái mới.”
“Đừng thay. Em vẫn muốn dùng.”
“Được, vậy chỉ sửa bánh xe.”
Về đến nhà, rèm cửa phòng làm việc đã được giặt sạch, mặt bàn cũng lau không còn một hạt bụi.
Chiếc bìa da màu xanh đậm của cuốn sổ vẫn ở đó.
Hai chiếc nhãn cắt từ chăn của hai đứa trẻ được kẹp ngay trang đầu tiên.
Trên cửa tủ lạnh có thêm một tờ giấy ghi chú.
Là nét chữ của Chu Khải:
“Thứ Bảy, cả nhà Duyệt Duyệt đến ăn trưa, không ở lại qua đêm, đã hỏi Lâm Lam.”
Tôi chỉ vào tờ giấy.
“Anh hỏi em lúc nào?”
“Bây giờ hỏi.”
“Tiền trảm hậu tấu?”
“Câu phía sau vẫn chưa viết chết mà.”
Anh vội cầm bút lên.
“Nếu em không đồng ý, anh sẽ gạch đi.”
Tôi nhìn vẻ căng thẳng trên mặt anh.
“Ăn cơm thì được, không ở lại.”
Lúc này anh mới tô đậm hai chữ cuối.
“Đã rõ.”
Trưa thứ Bảy, Chu Duyệt và Trần Hạo đưa hai đứa nhóc ba tuổi tới.
Vừa bước vào cửa, hai đứa đã chạy thẳng về phía tôi, mỗi đứa ôm một chân, miệng líu ríu gọi:
“Mợ!”
Chu Duyệt đứng ngoài cửa, trên tay chỉ mang trái cây và bình nước của hai đứa trẻ.
“Chị dâu, khách sạn bọn em đặt xong rồi. Tối ăn cơm xong sẽ đi, không chiếm phòng làm việc của chị đâu.”
Tôi nghiêng người để họ vào.
“Biết rồi.”
Mẹ chồng là người tới sau cùng.
Ngồi chưa được bao lâu, bà lại theo thói quen nói:
“Bọn trẻ thích ở đây, ngủ lại một đêm cũng chẳng sao.”
Chu Khải đang múc canh cho hai đứa trẻ.
Nghe vậy, anh đặt muôi xuống.
“Mẹ, đã nói trước là không ở lại qua đêm.”
“Mẹ chỉ cảm thấy người một nhà như vậy tiện hơn.”
“Tiện cho ai thì phải để chính người đó nói.”
Chu Duyệt nhận bát nhỏ của con.
“Mẹ, khách sạn cũng trả tiền rồi, mẹ đừng lo chuyện này nữa.”
Mẹ chồng nhìn tôi, cuối cùng không kiên trì thêm, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Bây giờ chuyện gì trong nhà cũng phải hỏi Lâm Lam trước.”
Chu Khải đặt bát canh xuống trước mặt hai đứa trẻ.
“Không phải chuyện gì cũng cần hỏi Lâm Lam.”
“Chuyện liên quan đến ai thì phải hỏi người đó.”
“Chuyện của con cũng vậy.”
Tôi cúi đầu lau vệt canh bên khóe miệng đứa trẻ, không nói thêm giúp anh.
Ăn xong, Trần Hạo rửa bát.
Chu Duyệt thu dọn đồ chơi.
Chu Khải ngồi xổm dưới sàn lau những dấu chân hai đứa trẻ để lại.
Mẹ chồng muốn phụ một tay nhưng bị Chu Duyệt ấn xuống sofa nghỉ.
Chín giờ tối, cả nhà họ rời đi đúng giờ.
Cửa đóng lại.
Tôi trở về phòng làm việc rồi mở vali.
Bên trong vẫn còn quần áo chưa lấy ra.
Dưới đáy vali là bản xác nhận công tác nước ngoài từ ba năm trước.
Chu Khải đứng bên cửa hỏi:
“Anh giúp em đặt vali lên nóc tủ nhé?”
Tôi gấp bản xác nhận lại, cất vào ngăn kéo.
“Ông xã, để bánh xe hướng ra ngoài nhé.”
Anh sững người.
Sau đó cúi xuống nhấc chiếc vali lên.
“Biết rồi.”
“Lần sau em muốn dùng, anh sẽ không tự tiện lấy xuống thay em.”
“Em sẽ gọi anh.”
Anh đặt chiếc vali ngay ngắn trên nóc tủ.
Chiếc bánh xe từng hỏng quay về phía cửa.
