Bạn trai đi công tác về, trên điện thoại của anh lại bất ngờ xuất hiện một chú thỏ nhỏ đung đưa.
Bình thường anh ghét nhất điện thoại có đồ vật treo lủng lẳng.
Vậy mà lần này anh chỉ cười, giải thích:
“Ở ga tàu đợi xe chán quá nên tiện tay mua thôi.”
Tôi cũng cười theo.
“Cô ấy quản anh nghiêm lắm nhỉ?”
“Anh vốn đã ngại phiền phức như vậy, đi công tác về rồi mà vẫn không dám tháo xuống sao?”
Nụ cười của anh dần biến mất.
“Chỉ là một cái móc khóa thôi mà.”
“Gần đây em thật sự quá nhạy cảm rồi.”
“Hay chúng ta tạm thời sống riêng đi, để em bình tĩnh lại?”
Tôi mở khóa cửa, xóa dấu vân tay của anh.
“Được.”
01
Sau khi tôi xóa dấu vân tay trên khóa cửa, Chu Tự đứng sững vài giây.
Có lẽ anh không nghĩ tôi sẽ thực sự để anh rời khỏi đây.
Căn hộ này là tài sản trước hôn nhân do bố mẹ để lại cho tôi, nằm ngay trung tâm thành phố, giao thông thuận tiện, tầm nhìn cũng rất thoáng.
Chu Tự đã chuyển vào sống cùng tôi được ba năm, trong khoảng thời gian đó anh chỉ góp tiền điện nước và một phần những khoản chi tiêu sinh hoạt mỗi ngày.
Thế nhưng sống quá lâu, anh đã quen gọi nơi này là “nhà của chúng ta”.
Mỗi lần có bạn bè đến chơi, anh luôn mang dáng vẻ của một người chủ nhà thực thụ, giới thiệu từng chậu cây ngoài ban công, rồi đến dàn loa trong phòng khách, cứ như mọi thứ đều do chính anh mua về.
Lúc này, sắc mặt anh tối xuống:
“Chỉ vì một cái móc điện thoại mà em phải làm đến mức này sao?”
Tôi không giải thích, chỉ đẩy vali của anh ra ngoài cửa.
Bánh xe lăn trên sàn gỗ, phát ra tiếng ma sát nặng nề.
“Là anh nói muốn sống riêng.”
Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng bình tĩnh đến chính tôi cũng thấy bất ngờ, “Em tôn trọng lựa chọn của anh.”
Chu Tự đứng nguyên tại chỗ, hai hàng lông mày cau lại.
Anh cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi, đang cố tình dùng một lý do vô lý để buộc anh phải xuống nước.
Từ trước đến nay, anh vẫn luôn cảm thấy mình là người chiếm ưu thế trong mối quan hệ này. Vì vậy, anh chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt có phần như đang ban ơn, cúi xuống lấy laptop, rồi lại rút thêm hai chiếc áo sơ mi khỏi vali.
Những hành lý lớn và đồ dùng sinh hoạt còn lại, anh hoàn toàn không quan tâm, cố tình để nguyên bên cửa.
“Tối nay anh sẽ ở khách sạn.”
Anh đeo túi laptop lên vai, để lại một câu chắc nịch, “Đợi em bình tĩnh lại thì gọi cho anh.”
Tôi đóng cửa ngay trước mặt anh.
Qua cánh cửa chống trộm, tôi nghe tiếng anh thở mạnh một cái, tiếp đó là âm thanh “ting” báo thang máy đã tới.
Đợi đến khi thang máy bắt đầu đi xuống, tôi mới quay lại, cúi đầu nhìn chiếc tủ ở lối vào.
Trên đó là chiếc túi mua sắm ở ga tàu mà Chu Tự vừa lấy ra khỏi vali.
Túi được đóng gói khá đẹp, bên trong có vài món đồ dưỡng da mua tại cửa hàng miễn thuế.
Ngay khi vừa về đến nhà, anh đã nhét chiếc túi vào tay tôi, coi như món “quà bất ngờ” sau chuyến công tác.
Nhưng bên dưới đáy túi lại có một tờ hóa đơn mua hàng bị vò nhăn.
Tôi lấy nó ra, mở rộng rồi từ từ vuốt phẳng.
Dòng chữ in trên hóa đơn hiện lên rõ ràng:
“Bộ móc khóa đôi hình thỏ dành cho các cặp tình nhân — một đôi.”
Thứ Chu Tự mang về chỉ có một chú thỏ màu xanh, đang ngang nhiên treo trên điện thoại của anh.
Thực ra, trước cả khi nhìn thấy tờ hóa đơn này, tôi đã biết chú thỏ đó thuộc về ai.
02
Mười phút trước, Chu Tự vừa về đến nhà.
Anh đẩy vali sang một bên, vừa cởi áo khoác vừa đưa điện thoại cho tôi:
“Hết pin rồi, em sạc giúp anh.”
Điện thoại của anh chỉ còn ba phần trăm pin, màn hình vẫn đen ngòm.
Tôi nhận lấy, chỉ nhìn thoáng qua đã thấy chú thỏ màu xanh treo trên ốp điện thoại.
Nó làm bằng vải nhung, đường may không được xem là tinh xảo, trông khá đáng yêu nhưng cũng có phần rẻ tiền.
Chu Tự vốn ghét nhất chuyện treo đồ lên điện thoại.
Hai năm trước, tôi từng xin được một sợi dây bình an rất nhỏ, tự tay treo vào điện thoại cho anh.
Anh chỉ để đúng một ngày. Sau đó anh chê mỗi lần gõ chữ sợi dây lại lắc qua lắc lại, làm ảnh hưởng cảm giác cầm máy, rồi tháo xuống với vẻ vô cùng khó chịu, tiện tay ném vào ngăn kéo. Từ đó về sau, anh chưa từng lấy ra nữa.
Nhưng chú thỏ xanh này hiển nhiên đã được treo trên điện thoại mấy ngày.
Sợi dây nối với ốp được buộc rất chặt. Có lẽ vì liên tục cọ vào túi quần trong mấy ngày qua nên hai tai của chú thỏ đã hơi cũ, phần lông ở mép cũng rối thành từng nhúm nhỏ.
Tôi vừa cầm dây sạc lên, chuẩn bị cắm vào điện thoại thì màn hình bỗng sáng.
Một tin nhắn WeChat hiện lên.
Tên người gửi được lưu là:
“Tô Đường · Nhóm dự án.”
Cái tên Tô Đường đối với tôi không hề xa lạ.
Suốt nửa năm qua, Chu Tự thỉnh thoảng vẫn nhắc đến cô ta ở nhà.
Anh nói trong nhóm dự án vừa có một cô gái trẻ mới vào, mới tốt nghiệp, nghiệp vụ chưa quen, chuyện gì cũng phải chạy đến hỏi anh.
Mỗi khi nói về cô ta, Chu Tự đều mang giọng điệu khó chịu, xen lẫn vẻ kiêu ngạo của một người đi trước:
“Người mới bây giờ yếu đuối quá. Dạy mấy lần vẫn không nhớ.”
“Chuyện nhỏ xíu cũng nhắn cho anh, đến chỉnh định dạng tài liệu cũng phải hỏi. Đúng là mất thời gian.”
Tôi chưa từng suy nghĩ nhiều về những lời đó. Thậm chí tôi còn rót cho anh một cốc nước ấm, nhẹ nhàng khuyên anh đừng quá khắt khe với người mới, ai mới bước vào công sở cũng có lúc luống cuống.
Cho đến khi tin nhắn của Tô Đường hiện rõ trước mắt.
“Thỏ xanh về nhà an toàn chưa?”
“Đã bảo là không được tháo xuống mà.”
“Thỏ đỏ của em vẫn đang treo ở đây. Ngày mai đến công ty em sẽ kiểm tra đấy nha.”
Cuối tin nhắn còn có một sticker chú thỏ nhỏ với vẻ mặt vô cùng tủi thân.
Tôi cầm điện thoại, vẫn giữ nguyên tư thế định cắm sạc, đứng bất động rất lâu.
Ánh sáng màn hình phủ lên khuôn mặt tôi, lạnh đến tận xương.
Cảm giác đó giống như đang bước trên một con đường vốn bằng phẳng, dưới chân bỗng nhiên trống rỗng, cả người rơi thẳng xuống vực.
Cô nhân viên mới mà Chu Tự vẫn luôn nói là “yếu đuối, phiền phức, chuyện nhỏ cũng phải nhắn tin” sau lưng anh lại dùng giọng nũng nịu như vậy để kiểm tra xem anh đã về đến đâu.
Chu Tự thay quần áo ở nhà rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Lúc đó tôi đã cắm sạc xong cho điện thoại của anh, chiếc máy nằm im trên bàn.
Anh hoàn toàn không phát hiện điều gì, đi thẳng tới bàn ăn rót nước.
Tôi không chất vấn ngay, cũng không khóc lóc hay gây chuyện. Tôi chỉ đi đến trước mặt anh, nhìn chú thỏ xanh rồi bình thản hỏi:
“Ở đâu ra vậy?”
Chu Tự nhìn theo ánh mắt tôi, cúi xuống nhìn một cái. Sắc mặt anh tự nhiên đến mức động tác uống nước cũng không dừng:
“À, ở ga tàu. Chờ xe buồn quá nên tiện tay mua.”
Anh không hề do dự, cũng chẳng có vẻ chột dạ.
Ánh mắt vẫn trong veo và bình tĩnh, giống như lời nói dối này đã được anh nghĩ đi nghĩ lại vô số lần trên đường trở về.
Tôi lại cho anh một cơ hội.
Tôi muốn tìm kiếm chút chân thành cuối cùng còn lại trong mối tình bảy năm.
“Không phải anh ghét nhất chuyện treo đồ lên điện thoại sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Vậy tại sao lần này lại không nỡ tháo?”
Chu Tự đặt cốc nước xuống, khẽ cười, giọng chẳng mấy để tâm:
“Mua rồi thì treo vài ngày thôi.”
“Em vẫn nhớ chuyện sợi dây bình an ngày trước à? Bao lâu rồi còn gì.”
Khoảnh khắc đó, chút hy vọng cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến hoàn toàn.
Cuối cùng tôi hiểu, tình cảm thay đổi đôi khi chẳng cần một cuộc phản bội kinh thiên động địa.
Nó có thể ẩn trong một chiếc móc khóa hình thỏ giá rẻ, cũng có thể nằm trong một lời nói dối hoàn hảo đến mức không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Vì vậy tôi mới bật cười khe khẽ rồi hỏi:
“Cô ấy quản anh chặt lắm nhỉ? Anh vốn sợ phiền như vậy, về đến nhà rồi mà vẫn không dám tháo.”
Nụ cười trên môi Chu Tự lập tức nhạt xuống.
Anh không biết tôi đã nhìn thấy tin nhắn của Tô Đường, càng không biết chú thỏ đỏ kia đã thay cô trả lời tất cả.
Trong mắt anh, tôi chỉ là một người có trực giác quá nhạy, nhạy đến mức khiến anh cảm thấy bị xúc phạm.
Nhưng cho đến lúc này, anh vẫn không lựa chọn thừa nhận. Trái lại, theo thói quen, anh lại đẩy vấn đề về phía tôi.
“Chẳng qua chỉ là một cái móc khóa thôi, em cần gì phải làm quá lên?”
Giọng anh mang theo trách móc, “Dạo này em thật sự quá nhạy cảm rồi.”
“Anh vừa đi công tác về, mệt muốn chết, em còn nhất định phải gây chuyện vì một việc nhỏ thế này sao?”
Thấy tôi không lên tiếng, anh lại nói tiếp:
“Hay là chúng ta tạm thời sống riêng đi, để em bình tĩnh lại?”
Trước đây anh cũng từng nói câu này.
Mỗi khi hai chúng tôi xảy ra bất đồng, chỉ cần anh thấy giải thích quá phiền, hoặc bản thân không muốn nhường bước, anh sẽ đề nghị “hai đứa bình tĩnh lại”.
Anh biết tôi sợ chiến tranh lạnh, biết tôi coi trọng mối quan hệ này, cho nên anh luôn chắc chắn rằng cuối cùng người xuống nước sẽ là tôi.
Nhưng lần này, nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, tôi lại thấy xa lạ đến lạ thường.
Thứ thực sự khiến tôi quyết định kết thúc mối tình bảy năm không phải bộ móc khóa đôi dành cho tình nhân.
Thậm chí cũng không đơn thuần vì cô gái tên Tô Đường.
Mà là vì Chu Tự rõ ràng biết sự thật, vậy mà vẫn có thể nhìn thẳng vào mắt tôi, không đổi sắc mặt mà nói dối.
Anh vừa tận hưởng sự mập mờ và những đối xử đặc biệt từ một cô gái khác, vừa hạ thấp tôi, người phát hiện ra điều bất thường, thành một kẻ nhạy cảm, đa nghi, vô lý đến phát điên.
Anh muốn tôi bắt đầu nghi ngờ chính phán đoán của mình.
Muốn dùng câu “sống riêng một thời gian” để dọa tôi, khiến tôi tự kiểm điểm.
Muốn chờ đến khi tôi giống trước đây, cúi đầu cầu xin anh ở lại, rồi thuận thế giữ kín lời nói dối này, tiếp tục ung dung qua lại giữa hai người phụ nữ.
Nhưng anh quên mất một điều.
Căn nhà này là của tôi.
03
Đêm đầu tiên kể từ lúc Chu Tự rời đi, điện thoại hoàn toàn im ắng.
Anh không gửi cho tôi một tin nhắn nào, cũng chẳng gọi đến một cuộc.
Theo kịch bản anh nghĩ ra, tối nay đáng lẽ tôi phải ngồi trong căn phòng trống trải mà hối hận, tự hỏi tại sao mình lại đuổi vị hôn phu vừa đi công tác về khỏi nhà.
Đến ngày hôm sau, cuối cùng anh cũng gửi một tin WeChat ngắn ngủi:
“Bình tĩnh xong chưa?”
Bốn chữ ấy đầy vẻ bề trên, như thể anh là một người lớn rộng lượng đang chờ đứa trẻ phạm lỗi chủ động nhận sai.
Tôi chỉ liếc qua màn hình rồi gạt thông báo đi, không trả lời.
Sáng ngày thứ ba, anh lại gửi cho tôi một bức ảnh.
Phía sau là nhà hàng của một khách sạn bình dân nào đó ở trung tâm thành phố. Trên đĩa có vài miếng thịt xông khói khô quắt cùng trứng ốp la, bên cạnh là một dòng chữ:
“Dạ dày không ổn, ăn đồ bên ngoài không quen, vẫn là cháo ở nhà ngon hơn.”
Anh nghĩ sau khi đọc được câu này, tôi sẽ lại mềm lòng như vô số lần trước.
Trước đây mỗi lần chúng tôi cãi nhau, bất kể đúng sai thuộc về ai, chỉ cần anh than đau dạ dày, dù là hai giờ sáng tôi cũng sẽ lập tức thức dậy nấu cháo rồi mua thuốc cho anh.
Khi công việc của anh gặp khó khăn, tôi có thể cố gắng chịu đựng cơn buồn ngủ, ngồi nghe anh than phiền cho đến sáng.
Lúc anh bận đến mức quay cuồng vì chạy dự án, tôi sẽ cho thức ăn đã nấu vào hộp giữ nhiệt rồi mang đến tận dưới công ty.
Dần dần, anh xem sự chăm sóc của tôi như một dịch vụ miễn phí cố định.
Anh không coi đó là tình yêu, cũng chẳng cho rằng đó là sự bao dung. Anh chỉ nghĩ tôi không thể sống thiếu anh, rằng bất kể anh làm gì, chỉ cần tỏ ra yếu thế một chút, tôi sẽ vô điều kiện tha thứ.
Lần này, tôi không bước vào bếp nấu cháo.
Tôi lấy điện thoại ra, đặt lịch với một công ty dịch vụ gia đình cao cấp trong thành phố, yêu cầu hai cô giúp việc chuyên sắp xếp đồ đạc và làm việc nhanh nhẹn.
Sau khi họ đến, tôi chỉ vào tủ quần áo trong phòng ngủ chính, giá sách ở phòng làm việc và bệ rửa mặt trong nhà vệ sinh, dứt khoát nói:
“Đồ dùng của đàn ông, quần áo, sách, giày dép, dao cạo râu, kể cả những món trang trí anh ta mua, tất cả đóng vào thùng, gói lại cho tôi.”
Mấy cô giúp việc đã quá quen với những tình huống như vậy, lập tức bắt tay vào làm.
Nhìn từng món đồ của Chu Tự lần lượt được cho vào những chiếc thùng giấy, lòng tôi lại bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Dấu vết của bảy năm, hóa ra chỉ mất chưa đến ba tiếng để đóng gói.
Cuối cùng, đúng mười hai thùng giấy lớn được xếp ngay ngắn ở lối vào.
Căn phòng lập tức trở nên rộng rãi hơn rất nhiều, hơi thở cuộc sống vốn thuộc về tôi lại một lần nữa tràn ngập từng góc nhà.
Xử lý xong mọi thứ, tôi lấy trong ngăn kéo ra một bản hợp đồng.
Đó là thỏa thuận tiệc cưới mà vài tháng trước tôi và Chu Tự cùng đến đặt.
Tôi gọi điện cho quản lý khách sạn.
“Xin chào, tôi là cô Lâm đã đặt tiệc cưới vào ngày 18 tháng 10. Tôi muốn hủy lịch đặt ngày hôm đó.”
Quản lý khách sạn rõ ràng rất bất ngờ, vội vàng khuyên:
“Cô Lâm, chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày tổ chức. Nếu bây giờ hủy thì theo điều khoản trong hợp đồng, khoản tiền đặt cọc một trăm nghìn tệ sẽ không được hoàn lại toàn bộ. Hai người có muốn suy nghĩ, bàn bạc lại một chút không?”
Tôi nhìn bản hợp đồng có tên của cả hai, không hề do dự:
“Không cần bàn nữa, cứ hủy đi.”
“Phiền anh gửi quy trình hoàn tiền cho tôi.”
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần, quản lý đành bất lực tiến hành thủ tục hủy.
Cúp máy, tôi đem bản hợp đồng cùng tờ hóa đơn của chiếc móc khóa thỏ xanh Chu Tự tiện tay mua ném vào thùng rác.
Mất mấy chục nghìn tệ tiền đặt cọc quả thực rất tiếc.
Nhưng khoản tiền ấy vẫn rẻ hơn rất nhiều so với việc dành cả đời còn lại để trả giá cho một kẻ đầy dối trá, ích kỷ và giả tạo.
Chi phí chìm không nên trở thành căn cứ cho một quyết định.
Đó mới là sự tự chủ cao nhất của một người trưởng thành.
04
Tin tức hủy tiệc cưới rất nhanh đã được khách sạn thông báo cho Chu Tự.
Chưa đến mười phút sau, điện thoại của anh đã gọi tới.
Vừa bắt máy, giọng nói tức tối của anh lập tức truyền sang, đến chút che giấu cơ bản cũng không còn.
“Em lại phát điên gì vậy? Em hủy tiệc cưới mà sao không bàn với anh!”
Anh gọi không phải để xin lỗi, cũng chẳng phải để níu kéo, mà chỉ vì cảm thấy thể diện của mình bị tổn thương.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn ánh nắng sáng rực bên ngoài cửa sổ, bình thản nói:
“Ngày anh nhận móc khóa đôi Tô Đường tặng, ngày nào cũng treo trên điện thoại đi khắp nơi, sao lúc đó anh không bàn với em?”
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng.
Vài giây sau, Chu Tự cuối cùng cũng phản ứng, giọng vừa tức giận vừa lúng túng:
“Em lén xem điện thoại của anh? Em xem lịch sử trò chuyện của anh từ lúc nào?”
“Em không hề lén xem điện thoại anh.”
Tôi lập tức ngắt lời, “Là cô đồng nghiệp tốt Tô Đường của anh nóng lòng muốn biết con thỏ xanh của cô ta có về nhà an toàn hay chưa, nên tin nhắn tự hiện lên màn hình. Sao vậy, giữa hai người còn có chuyện gì khác mà em không được phép nhìn thấy sao?”
Thấy mọi thứ đã bị vạch trần, Chu Tự hít sâu một hơi, cuối cùng cũng chịu thừa nhận.
“Đúng, con thỏ là cô ấy tặng.”
“Nhưng như vậy thì chứng minh được gì?”
Anh vẫn cố dùng giọng nhẹ nhàng để tô điểm cho mọi chuyện, “Cô ấy còn trẻ, mới tốt nghiệp chưa lâu, thích đùa những trò không biết giữ khoảng cách như vậy thôi. Hôm đó cả nhóm dự án đều ở đó, ai cũng được chia một cái. Anh không nhận thì chẳng phải sẽ thành nhỏ nhen sao, sau này còn làm việc cùng nhau kiểu gì?”
Anh hoàn toàn phủi trách nhiệm sang một bên, giống như mình chỉ là một cấp trên tốt bụng, vì muốn giữ hòa khí tập thể nên bất đắc dĩ phải nhượng bộ.
Tôi hỏi:
“Nếu chỉ là một món đồ nhỏ ai cũng được nhận, nếu chuyện đó thật sự quang minh chính đại, tại sao phản ứng đầu tiên của anh lại là nói dối em rằng anh tự mua ở ga tàu?”
Giọng Chu Tự lập tức cao lên, lý lẽ hùng hồn đến mức khiến người khác bật cười:
“Vì em vốn hay suy nghĩ lung tung! Nếu anh nói là đồng nghiệp nữ tặng, chắc chắn em lại làm ầm lên.”
“Anh đi công tác đã mệt như vậy, muốn được yên tĩnh một chút cũng sai sao?”
Tôi thật sự bị anh chọc đến bật cười.
“Chu Tự, anh tự nghe lại logic của mình đi, nực cười đến mức nào.” Giọng tôi không lớn, nhưng từng lời đều hướng thẳng về phía anh, “Anh mặc định rằng em sẽ làm ầm lên, cho nên anh an tâm nói dối. Đến khi em phát hiện sự thật rồi tức giận, chuyện đó lại trở thành lý do để anh tiếp tục nói dối. Hóa ra mọi lỗi đều thuộc về em, còn anh lại là người vô tội bị hại?”
“Em đúng là không thể nói lý!”
Chu Tự thiếu kiên nhẫn ngắt lời, “Anh đã nói anh và cô ấy không có gì! Chỉ là một cái móc khóa mấy chục tệ thôi, em có cần phải hủy cả tiệc cưới không? Rốt cuộc em đang làm loạn chuyện gì vậy!”
“Tình cảm đâu nhất thiết phải đợi đến lúc anh lên giường với người khác mới được coi là có vấn đề.”
Tôi bình tĩnh xé bỏ lớp ngụy trang cuối cùng của anh, “Anh biết rõ cô ấy có tình ý với anh, cũng biết ‘thỏ đôi tình nhân’ mang ý nghĩa gì, vậy mà anh vẫn hưởng thụ sự đối xử đặc biệt ấy.”
“Anh lúc nào cũng miệng chê cô ấy phiền, nhưng lại để mặc cô ấy dùng giọng điệu nũng nịu như thế nói chuyện với mình.”
“Không phải anh không hiểu cô ấy đang làm gì. Chỉ là anh không nỡ từ chối sự mập mờ và ngưỡng mộ mà một cô gái trẻ dành cho anh.”
“Em không chơi nữa, Chu Tự.”
“Vị trí này anh thích nhường cho ai thì nhường.”
Nói xong, tôi cúp máy ngay, tiện tay đưa số của anh vào danh sách đen.
Cuối cùng thế giới cũng trở nên yên tĩnh.
Nhưng rõ ràng Chu Tự vẫn không cho rằng mối quan hệ của chúng tôi thật sự kết thúc.
Trong suy nghĩ đã hình thành suốt bảy năm của anh, tôi luôn là người phụ nữ sẽ mãi xoay quanh anh. Việc hủy tiệc cưới lần này chẳng qua chỉ là một lần “mất kiểm soát cảm xúc” đến mức cực đoan.
Anh bắt đầu tìm mọi người để cứu vãn tình hình, đồng thời muốn dùng dư luận gây áp lực lên tôi.
05
Anh nói với nhóm bạn chung của chúng tôi:
“Dạo này Lâm Lâm bị lo âu trước hôn nhân, cảm xúc rất bất ổn. Chỉ vì một chuyện nhỏ đã đòi chia tay, còn hủy cả tiệc cưới. Đợi cô ấy hết giận rồi tôi lại đi dỗ là được.”
Vì vậy, bắt đầu từ ngày hôm sau, WeChat của tôi liên tục nhận được lời khuyên từ vài người bạn chung.
Có người gửi tin nhắn thoại:
“Tình cảm bảy năm đâu phải dễ dàng, ai mà chẳng có lúc xảy ra va chạm. Chu Tự đối xử với cậu cũng đâu tệ, không thể chỉ vì một cái móc khóa mà chia tay được.”
Có người khuyên tôi nên rộng lượng:
“Đàn ông mà, đi làm bên ngoài khó tránh khỏi phải xã giao. Chỉ cần biết đường về nhà là được. Cậu làm căng quá, sau này biết xuống thang kiểu gì?”
Tôi không tranh luận dài dòng với họ, cũng không kể lể chuyện của mình.
Tất cả những ai đến khuyên tôi, tôi chỉ đáp đúng một câu:
“Nếu thật sự chỉ là một con thỏ chẳng đáng kể, tại sao anh ta không dám nói thẳng với tôi là ai tặng?”
Sau khi câu này được gửi đi, tất cả những người đến khuyên đều im lặng.
Không ai nhắn lại.
Bởi người trưởng thành đều hiểu, chính lời nói dối đã là biểu hiện chột dạ rõ ràng nhất.
Chiều ngày thứ ba, mẹ Chu Tự gọi điện cho tôi.
Mẹ Chu trước nay luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ. Mấy năm qua, bà cũng không ít lần thể hiện dáng vẻ của một bà mẹ chồng tương lai trước mặt tôi.
Điện thoại vừa kết nối, bà đã bắt đầu một tràng trách móc:
“Lâm Lâm à, dì nghe nói con với Chu Tự đang giận nhau? Nó đi làm vất vả như thế, mỗi ngày ở công ty phải đối phó với bao nhiêu người, con là vị hôn thê thì phải biết thông cảm cho nó nhiều hơn.”
“Đàn ông ở ngoài khó tránh phải duy trì quan hệ với đồng nghiệp. Người ta tặng một món đồ nhỏ, nhận lấy cũng chỉ là phép lịch sự. Con đừng cứ chăm chăm vào mấy chuyện vụn vặt đó.”
Cuối cùng, bà dùng giọng điệu của một người từng trải để kết luận:
“Phụ nữ mà chuyện gì cũng xét nét quá thì chẳng sống với nhau được lâu đâu.”
“Con mau đi xin lỗi Chu Tự, đặt lại tiệc cưới, chuyện này coi như cho qua.”
Nghe hết những lời đổi trắng thay đen ấy, tôi thậm chí chẳng còn thấy tức giận.
“Dì à, vậy thì không sống lâu nữa.”
Giọng tôi bình thản như đang nói về thời tiết hôm nay, “Tiệc cưới đã hủy rồi, tiền cọc con cũng chấp nhận mất. Dì báo với họ hàng bên đó, tháng Mười không cần đến dự đám cưới nữa. Sau này những chuyện xã giao của Chu Tự cũng không cần con thông cảm.”
Mẹ Chu hiển nhiên không nghĩ tôi sẽ dứt khoát như vậy. Bà sững lại một chút, rồi giọng lập tức trở nên the thé:
“Con dám hủy tiệc cưới? Con điên rồi sao! Căn nhà đó là hai nhà cùng mua, tiền tiệc cưới nhà dì cũng có góp, dựa vào đâu mà con tự quyết một mình!”
Tôi khẽ thở dài, đem sự thật tàn nhẫn nhất đặt trước mặt bà.
“Dì à, Chu Tự không nói với dì sao? Căn hộ ở trung tâm thành phố đó là tài sản trước hôn nhân, bố mẹ con mua đứt cho con sau khi con tốt nghiệp đại học. Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu chỉ có tên một mình con. Còn tiền đặt cọc tiệc cưới, một trăm nghìn tệ, là con tự chuyển từ thẻ lương của mình cho khách sạn.”
“Nhà dì từ đầu đến cuối, ngoài góp lời ra thì chẳng góp gì cả.”
Đầu dây bên kia chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Chỉ còn tiếng thở gấp của mẹ Chu.
Trước kia bà vẫn nghĩ căn nhà là tài sản hai bên cùng mua, nghĩ mình đang nắm được một người phụ nữ không thể rời xa con trai bà.
Đến lúc này, bà mới kinh ngạc nhận ra nhà là của tôi, tiền cũng là của tôi.
Đây là lần đầu tiên bà hiểu rằng trong cuộc chia tay này, người mất nhiều hơn thực sự lại là đứa con trai mà bà luôn lấy làm tự hào.
“Con… con…”
06
Mẹ Chu lắp bắp rất lâu nhưng vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh, cuối cùng hoảng hốt cúp máy.
Chiều cuối tuần, Chu Tự buộc phải quay lại nhà một chuyến.
Nói chính xác hơn, anh phải quay lại căn nhà của tôi.
Bởi số quần áo anh mang theo đã gần thay hết, trong khi phí giặt là ở khách sạn lại đắt đến mức anh tiếc tiền, nên anh đành quay về lấy hành lý.
Đứng trước cửa, theo thói quen anh đưa tay ấn vân tay.
Khóa điện tử lập tức phát ra giọng thông báo lạnh lùng:
“Xác thực thất bại.”
Anh thử liên tiếp ba lần, cuối cùng tức giận đập mạnh vào cửa.
Tôi đi đến mở cửa, nhưng không để anh bước vào.
Ngoài hành lang, mười hai thùng giấy lớn được xếp ngay ngắn. Trên mỗi thùng dùng bút lông ghi rõ “quần áo”, “sách”, “đồ linh tinh”.
Chu Tự nhìn đống thùng giấy, sắc mặt âm u đến mức gần như có thể nhỏ nước.
“Em nhất định phải tuyệt tình đến vậy sao?” Anh nghiến răng nhìn tôi, cố tìm một chút do dự hoặc đau lòng trên khuôn mặt tôi, “Ngay cả cửa em cũng không cho anh vào?”
Tôi lấy từ trong túi ra một tờ A4 đã gấp sẵn, đưa cho anh.
“Đây là tiền chiếc sofa anh từng mua trong ba năm sống ở đây, cùng với tiền hai món đồ điện anh mua.” Tôi lấy điện thoại, mở lịch sử chuyển khoản WeChat, “Tiền điện nước và phí quản lý thuộc phần chi tiêu chung thì em không hoàn lại. Những tài sản nào xác định rõ là của anh, em đều đã tính đủ và chuyển hết vào tài khoản của anh.”
“Đồ đạc và tiền bạc, chúng ta đều đã tính rõ.”
Tôi nhìn anh, dứt khoát nói:
“Giữa chúng ta cũng đã tính rõ rồi.”
Chu Tự không nhấn nhận khoản tiền trên điện thoại.
Anh nhìn những chiếc thùng dưới đất, rồi lại nhìn tôi. Cơn giận trong mắt dần biến thành sự thất bại không thể tin nổi.
Cuối cùng anh cũng hiểu, tôi không phải đang lạt mềm buộc chặt.
Tôi thật sự không cần anh nữa.
“Tình cảm bảy năm, em nói bỏ là bỏ sao?” Giọng anh khàn xuống, hốc mắt thậm chí hơi đỏ, bắt đầu lấy tình cảm làm lá bài cuối cùng, “Lâm Lâm, anh chỉ có một lần không giải thích rõ thôi, em muốn xóa sạch cả bảy năm sao?”
Tôi tựa vào khung cửa, lạnh lùng nhìn màn diễn muộn màng của anh.
“Người nói muốn sống riêng là anh.”
“Lúc đó anh đề nghị ra khách sạn ở, có phải anh nghĩ chỉ cần nói câu đó thì em sẽ sợ không?”
“Có phải anh nghĩ em sẽ cầu xin anh ở lại, sau đó anh thuận nước đẩy thuyền tha thứ cho cái gọi là ‘vô lý’ của em, cuối cùng không cần giải thích con thỏ là ai tặng, cũng chẳng cần xin lỗi em, cứ thế cho chuyện này qua đi?”
Sắc đỏ trên mặt Chu Tự từng chút biến mất, môi khẽ run.
Bởi tôi đã nói trúng phần tính toán và đen tối nhất trong lòng anh.
Anh vốn không thật sự muốn chia tay.
Anh chỉ coi chia tay như một phương thức để thuần phục tôi.
Anh tận hưởng việc dùng bạo lực lạnh ép tôi cúi đầu, từ đó xác lập quyền uy tuyệt đối của mình.
Nhưng lần này, tôi không tiếp tục diễn theo kịch bản anh đã định nữa.
“Mang đồ của anh rồi cút đi.”
Tôi lùi lại một bước, ngay trước mặt anh không chút lưu tình đóng mạnh cửa chống trộm.
Ngoài cửa yên lặng rất lâu.
Nửa tiếng sau, tôi nghe thấy tiếng nhân viên công ty chuyển nhà trò chuyện cùng âm thanh từng chiếc thùng được khiêng đi.
Chu Tự rời khỏi đây, trong bộ dạng vô cùng nhếch nhác.
Tôi vốn nghĩ mọi chuyện đến đây đã hoàn toàn kết thúc, nhưng có vài người lại cứ thích tự mình lao vào họng súng.
Tối ngày thứ hai sau khi Chu Tự chuyển đi, WeChat của tôi bất ngờ xuất hiện một lời mời kết bạn.
Ảnh đại diện là hai bàn tay ghép thành hình trái tim, biệt danh:
Tô Đường.
Dòng xác minh kết bạn viết:
“Chị ơi, em là đồng nghiệp của quản lý Chu, em muốn nói chuyện với chị.”
07
Tôi nhướng mày, chấp nhận lời mời.
Tôi cũng muốn biết cô gái khiến Chu Tự thà nói dối cũng phải bảo vệ rốt cuộc muốn làm gì.
Vừa được chấp nhận, tin nhắn của Tô Đường lập tức gửi đến:
“Chị ơi, hai người thật sự chia tay rồi sao?”
Một câu hỏi nghe như đang quan tâm, nhưng sự dò xét cùng vẻ hưng phấn bên trong hoàn toàn không che giấu được.
Tôi ngồi trên sofa, nhấp một ngụm cà phê, không trả lời.
Đối phó với kiểu người này, cách tốt nhất chính là phớt lờ.
Thấy tôi không phản hồi, chẳng bao lâu sau cô ta lại gửi một đoạn tin nhắn dài, từng câu từng chữ đều mang đầy vẻ trà xanh đã được tính toán cẩn thận:
“Chị đừng hiểu lầm nhé, con thỏ đó thật sự là lúc nhóm dự án đi team building cùng nhau mua, không phải em tặng riêng cho quản lý Chu đâu.”
“Với lại bình thường áp lực công việc của anh ấy rất lớn, anh ấy thường nói chị hơi nhạy cảm. Em chỉ sợ chị vì chuyện này mà trách anh ấy, làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, như vậy em sẽ áy náy lắm.”
Đọc xong đoạn tin nhắn, tôi không nhịn được bật cười.
Đoạn này chẳng những không giúp Chu Tự rũ bỏ nghi ngờ, trái lại còn hoàn toàn phơi bày mối quan hệ vượt giới hạn giữa hai người.
Nếu chỉ là đồng nghiệp bình thường, cô ta không thể biết chúng tôi vừa hủy tiệc cưới rồi chia tay, càng không thể biết Chu Tự nói gì về tôi sau lưng.
Quan trọng hơn, một nhân viên mới bình thường dựa vào đâu lại vượt qua cả phía nam, chạy đến trước mặt bạn gái cũ để nói mình “áy náy”?
Mục đích của cô ta quá rõ ràng.
Ngoài mặt là khuyên chúng tôi hòa giải, nhưng thực chất lại đến để tuyên bố chủ quyền, tiện thể giẫm lên tôi một cái, muốn nói cho tôi biết:
Chu Tự thấy chị nhạy cảm và phiền phức, còn em thì hiểu chuyện và biết quan tâm.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, ngón tay gõ vài cái trên bàn phím, chỉ gửi cho cô ta một câu:
“Anh ấy còn nói gì với cô nữa?”
Ngay lập tức, phía trên khung trò chuyện xuất hiện dòng chữ “Đối phương đang nhập…”
Nhưng suốt hai phút, Tô Đường không gửi thêm tin nào. Trái lại, cô ta thu hồi luôn đoạn tin nhắn dài vừa rồi.
Rõ ràng cô ta đã nhận ra mình đắc ý quá mức, vô tình để lộ lời nói.
Quả nhiên, nửa tiếng sau, điện thoại của Chu Tự gọi đến đầy tức tối.
Tôi đã chặn anh nên anh dùng một số lạ.
Vừa bắt máy, lời chỉ trích của anh lập tức trút xuống:
“Lâm Lâm, rốt cuộc em còn muốn làm đến bao giờ! Chuyện giữa chúng ta, em tìm Tô Đường làm gì? Cô ấy chỉ là một cô gái mới tốt nghiệp chưa lâu, khả năng chịu áp lực tâm lý kém, em lên WeChat nói bóng nói gió đe dọa cô ấy, em điên rồi à?”
“Đừng trút cảm xúc của em lên đồng nghiệp. Em làm như vậy thật sự rất mất giá!”
Nghe anh liên tục trách móc như súng liên thanh, chút dao động cuối cùng trong lòng tôi cũng hoàn toàn biến mất.
Tôi chỉ thấy chuyện này buồn cười đến mức hoang đường.
“Chu Tự, anh cất cái bộ dạng hiệp sĩ bảo vệ công chúa đó đi.”
Giọng tôi lạnh ngắt, “Thứ nhất, cô ta là người chủ động thêm WeChat của em. Thứ hai, em chỉ hỏi đúng một câu: ‘Anh ấy còn nói gì với cô nữa?’”
“Em không chửi cô ta, cũng không hề đe dọa. Anh thậm chí chẳng thèm xác nhận sự thật cơ bản nhất với em đã vội vàng nhảy ra bảo vệ cô ta, thậm chí còn không tiếc mượn điện thoại người khác để gọi đến mắng người bạn gái cũ đã yêu anh bảy năm.”
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.
Hơi thở của Chu Tự khựng lại một giây, dường như sau khi bị tôi nói trúng sự thật, anh thoáng trở nên khó xử.
“Chu Tự, anh lúc nào cũng nói giữa hai người không có gì, luôn cho rằng em đang làm quá một chuyện nhỏ.”
Tôi nói từng chữ, giống như đang đưa ra phán quyết cuối cùng dành cho anh.
“Nhưng phản ứng vô thức muốn bảo vệ cô ta của anh đã vượt xa tất cả những gì anh từng dành cho em.”
“Bảy năm còn chẳng bằng một câu mách lẻo của trà xanh.”
“Anh không xứng với em. Đừng gọi nữa.”
Nói xong, tôi lập tức cúp máy, tiện tay chặn luôn số lạ, sau đó vào phần cài đặt điện thoại, bật chế độ từ chối toàn bộ cuộc gọi từ số lạ.
08
Ba tháng sau, tôi nghe Hiểu Văn, một người bạn chung, kể lại vài chuyện về Chu Tự và Tô Đường.
Hôm ấy tan làm, Hiểu Văn hẹn tôi đi ăn.
Trước kia cô ấy từng làm chung bộ phận với Chu Tự, nên gần như mọi chuyện được bàn tán trong công ty đều không lọt khỏi tai cô ấy.
“Thật ra từ lâu mọi người đã nhận ra có gì đó không đúng rồi.”
Hiểu Văn vừa khuấy ly nước trái cây vừa thở dài, “Lúc Tô Đường mới vào công ty, Chu Tự là người phụ trách dự án của cô ta. Ban đầu, sáng nào cô ta cũng mang cho anh ấy một cốc cà phê đúng khẩu vị. Sau đó dần dần thành chỉ cần Chu Tự tăng ca, Tô Đường nhất định sẽ ở lại cùng anh ấy đến tận cuối.”
“Tháng trước bộ phận đi công tác sang thành phố bên cạnh, lúc ngồi trên xe buýt, Tô Đường còn cố chen người khác ra để công khai ngồi cạnh Chu Tự.”
Tôi im lặng lắng nghe, con dao trong tay vẫn đều đặn cắt miếng bít tết.
Thấy vẻ mặt tôi vẫn bình thường, Hiểu Văn mới hạ giọng kể tiếp:
“Còn có chuyện quá đáng hơn nữa. Có lần cả nhóm đi liên hoan, Tô Đường uống say rồi dựa vào hơi men gọi điện cho Chu Tự. Khi ấy rõ ràng Chu Tự đã về nhà, thế mà anh ấy vẫn tìm lý do chạy ra ngoài đón cô ta.”
Tôi chợt nhớ lại, quả thực đã từng có chuyện như vậy.
Đó là một đêm rất khuya. Chu Tự nhận một cuộc điện thoại, sau đó nói với tôi rằng nhà đồng nghiệp có việc gấp, cần anh ra ngoài giúp.
Khi ấy tôi không hề nghi ngờ, thậm chí còn dặn anh trên đường lái xe cẩn thận.
Chu Tự chưa bao giờ chính thức tỏ tình với Tô Đường, giữa hai người cũng chưa từng xảy ra quan hệ thể xác.
Nhưng anh chưa một lần thật sự từ chối những hành động vượt quá giới hạn của Tô Đường.
Anh quá thông minh.
Thông minh đến mức sự ích kỷ gần như đã ngấm vào tận xương.
Anh tận hưởng sự sùng bái mù quáng mà một cô gái trẻ dành cho mình, cũng thích cảm giác mập mờ nhưng không cần phải chịu trách nhiệm ấy.
Đồng thời, anh vẫn hưởng thụ cuộc sống sau khi trở về nhà, nơi có tôi chuẩn bị cơm canh nóng hổi và cùng anh tính toán cho một tương lai ổn định.
Để giữ được sự cân bằng đó, trước mặt Tô Đường, anh cố tình xây dựng hình ảnh tôi là một vị hôn thê mạnh mẽ, nhạy cảm và có tính kiểm soát cao, từ đó đổi lấy sự đồng cảm cùng thiên vị của cô gái trẻ.
Còn trước mặt tôi, anh lại biến Tô Đường thành một cô em đồng nghiệp chẳng hiểu chuyện, ngoài việc gây thêm phiền phức thì chẳng làm được gì, nhằm xóa đi những nghi ngờ trong lòng tôi.
Một bên, anh tham lam hưởng thụ sự mới mẻ mà Tô Đường mang lại.
Một bên, anh chắc chắn tôi sẽ luôn thay anh giữ vững hậu phương của cuộc sống.
Anh thừa biết mình đang vượt qua giới hạn.
Chỉ là anh kiêu ngạo đến mức cho rằng, chừng nào chưa xảy ra quan hệ thể xác thì mọi chuyện đều không thể được xem là phản bội, và tất cả mọi người đều phải đương nhiên tha thứ cho anh.
Nghe xong những chuyện đó, tôi không khóc.
Ngược lại, tôi còn cảm thấy ăn ngon miệng hơn, một mình ăn sạch cả đĩa salad.
Sớm nhìn rõ bản chất mục ruỗng của một người, ít nhất vẫn tốt hơn việc đem cả phần đời còn lại vùi vào đó.
09
Thật ra sau khi chia tay, những ngày tháng đầu tiên của Chu Tự cũng chẳng hề khó khăn.
Anh là quản lý dự án, thu nhập không thấp.
Sau khi dọn ra ngoài, anh lập tức thuê một căn hộ độc thân khá ổn, ngày nào cũng gọi những món ăn đắt tiền, hôm nay một món, ngày mai lại đổi món khác.
Không còn bị tôi ràng buộc, anh có thể chơi game thâu đêm, cuối tuần thì ngủ đến tận chiều.
Có lần anh còn đăng lên vòng bạn bè một bức ảnh chụp ban công căn hộ mới, bên dưới viết:
“Không khí của tự do.”
Anh muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, sau khi rời khỏi tôi, cuộc sống của anh chẳng những không tệ mà còn tốt hơn.
Nhưng điều khiến anh thực sự không quen chính là cuộc sống không còn một người lúc nào cũng đứng về phía anh.
Nửa tháng sau, một dự án đấu thầu quan trọng mà anh phụ trách thất bại.
Nếu là trước đây, mỗi khi gặp tình huống như vậy, tôi sẽ pha một ấm trà nóng, ngồi trong phòng làm việc cùng anh, cùng anh rà soát mọi thứ cho đến tận khuya.
Tôi sẽ xem từng trang hồ sơ dự thầu để tìm lỗi giúp anh, không ngừng khẳng định năng lực của anh, cùng anh vượt qua khoảng thời gian suy sụp nhất.
Nhưng lần này, anh chỉ có thể một mình đối mặt với những mẩu thuốc lá vương vãi dưới đất, chẳng còn ai ngồi nghe anh trút hết những điều trong lòng.
Vài ngày sau, bố anh bất ngờ ngất vì huyết áp cao rồi phải nhập viện.
Mẹ Chu hoảng hốt gọi điện khóc lóc với anh.
Nếu trước kia gặp một chuyện đột xuất như vậy, người đầu tiên hành động luôn là tôi. Tôi sẽ lập tức liên hệ với bác sĩ quen, tìm lại hồ sơ bệnh án cũ, thậm chí xin nghỉ làm để chạy tới chạy lui trong bệnh viện lo thủ tục.
Nhưng lần này, Chu Tự liên tiếp phải tham dự ba cuộc họp dài ở công ty, điện thoại thì để chế độ im lặng.
Đến khi anh đọc được tin nhắn rồi vội vàng chạy đến bệnh viện, mọi thứ đã trở nên rối tung.
Anh bị mẹ Chu mắng một trận đến mức không ngẩng nổi đầu, sau đó phải tất bật xử lý mọi chuyện cho đến tận nửa đêm.
Khi anh đạt được thành tích, chẳng có ai nhớ con đường anh đi qua đã khó khăn đến thế nào.
Đến lúc anh rơi xuống đáy, cũng không còn ai vững vàng đứng đó đỡ lấy anh.
Còn Tô Đường đang làm gì?
Tô Đường thích vị quản lý Chu trưởng thành, đáng tin, gặp chuyện gì cũng ung dung giải quyết.
Cô ta sẵn sàng ăn mặc thật đẹp, cùng Chu Tự đến quán bar mới mở uống rượu; sẵn lòng cùng anh thực hiện những chuyến đi ngắn quanh thành phố; cũng sẵn lòng tạo nên những khoảnh khắc lãng mạn dưới ánh đèn mờ.
Nhưng khi Chu Tự mang theo quầng thâm dưới mắt, mệt mỏi kể với cô ta về bệnh tình của bố và chuyện dự án thất bại, Tô Đường chỉ hời hợt đáp:
“Ôi, phiền quá đi mất. Tan làm rồi thì đừng nói mấy chuyện không vui này nữa mà. Hay là chúng ta đi ăn nhà hàng Nhật mới mở kia nhé?”
Đến một lời an ủi thực sự có ích, cô ta cũng chẳng nói được.
Đây là lần đầu tiên Chu Tự thật sự nhận ra rằng những gì tôi đã làm cho anh trong suốt bảy năm qua chưa bao giờ chỉ đơn thuần là việc nhà.
Đó còn là sự thấu hiểu, lòng tin và sự chống đỡ được vun đắp từng ngày.
Những thứ ấy vốn không thể chỉ đổi sang một cô bạn gái trẻ đẹp là lập tức có thể sao chép lại.
10
Tô Đường vốn nghĩ rằng sau khi tôi rời khỏi Chu Tự, anh sẽ thuận lý thành chương chọn cô ta.
Cô ta bắt đầu công khai hoặc bóng gió tuyên bố chủ quyền trong công ty.
Cô ta yêu cầu Chu Tự đổi sang ảnh đại diện đôi với mình, còn yêu cầu anh chính thức công khai mối quan hệ của hai người trong buổi tụ tập bạn bè cuối tuần.
Thấy Chu Tự mãi vẫn không có động thái, cô ta dứt khoát tự chụp chú thỏ đỏ còn lại rồi đăng lên vòng bạn bè, viết:
“Chỉ có sự thiên vị và cùng hướng về nhau mới là điều đáng trân trọng nhất.”
Cô ta cố tình không chặn bất cứ ai xem bài đăng.
Nhưng sau khi nhìn thấy, Chu Tự không những không nhấn thích mà còn yêu cầu cô ta lập tức xóa xuống.
Chu Tự từ chối công khai mối quan hệ với cô ta.
Không phải vì anh đột nhiên trở nên chung thủy.
Mà bởi vì tôi đã thật sự dứt khoát rời đi, ném cả anh cùng hành lý ra khỏi cửa. Chính lúc đó, anh mới giật mình nhận ra rằng bản thân vốn không muốn mất tôi.
Anh nhận ra Tô Đường chỉ có thể làm gia vị cho cuộc sống, chứ không thể cùng anh gánh cả phần đời còn lại.
Hôm đó trong phòng trà, cuối cùng Tô Đường cũng hoàn toàn mất kiểm soát. Cô ta đỏ mắt hỏi anh:
“Nếu anh yêu chị ấy đến vậy, nếu anh không muốn chia tay, vậy tại sao lúc đi công tác anh lại nhận móc khóa của em? Khi ấy sao anh không từ chối em?”
Đối diện với câu hỏi này, Chu Tự không nói được gì.
Anh không thể trả lời.
Bởi bất cứ câu trả lời nào cũng sẽ khiến lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa của anh bị xé toạc.
Cuối cùng Tô Đường cũng hiểu, Chu Tự chưa từng là người được cô cứu ra khỏi một mối tình bất hạnh.
Anh chỉ lợi dụng sự sùng bái và việc cô ta chủ động tiếp cận để thỏa mãn lòng hư vinh thấp kém đến cực điểm của mình.
Hai người nổ ra một trận cãi vã gay gắt trong phòng trà.
Âm thanh quá lớn khiến những người khác trong bộ phận chú ý.
Mối quan hệ mập mờ giữa họ trước đây vốn chỉ là chuyện mà mọi người đều ngầm hiểu với nhau.
Nhưng một khi bị kéo ra ánh sáng, nó lập tức tác động đến bầu không khí làm việc của cả nhóm.
Chẳng bao lâu, chuyện này truyền đến tai cấp quản lý cao hơn.
Công ty đặc biệt phản cảm với những mối quan hệ không rõ ràng giữa quản lý và cấp dưới như vậy.
Chưa đầy một tuần sau, phòng nhân sự ban hành quyết định điều chuyển, bắt hai người rời khỏi cùng một nhóm dự án.
Chu Tự không vì chuyện này mà mất trắng sự nghiệp, nhưng cơ hội được thăng chức lên giám đốc bộ phận vốn gần như chắc chắn của anh lại rơi vào tay một đồng nghiệp khác được điều tới thay thế.
Đây không phải là sự trả thù có chủ đích của tôi.
Mà là hậu quả thực tế mà một người trưởng thành, với tư cách quản lý, phải chịu khi không giữ được ranh giới nơi công sở và không xử lý tốt tác phong cá nhân.
11
Lần đầu tiên Chu Tự tìm đến tôi để nói lời xin lỗi một cách nghiêm túc là hai tháng sau khi chúng tôi chia tay.
Hôm đó tan làm, trời chỉ mưa lất phất.
Tôi cầm ô đi đến dưới khu chung cư thì nhìn thấy anh đứng bên cạnh cột đèn đường.
Anh không cầm ô, tóc đã bị nước mưa làm ướt, từng sợi dính vào trán.
Cả người anh gầy đi một vòng, vẻ ngoài tiều tụy vô cùng.
Bảo vệ nói anh đã đứng dưới đó đợi đủ ba tiếng.
Vừa thấy tôi, anh lập tức tiến lại, ánh mắt chứa đầy vẻ hối hận.
Anh không còn nói tôi nhạy cảm hay đa nghi, cũng không cố giải thích rằng mình chưa từng ngoại tình thể xác nữa.
“Lâm Lâm, anh sai rồi.”
Anh vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc.
“Cái sai của anh không phải ở việc nhận con thỏ đó, mà là anh biết rõ cô ấy thích anh nhưng vẫn cho cô ấy cơ hội tiếp tục đến gần.”
“Anh đã coi sự tin tưởng em dành cho mình là thứ có thể hết lần này đến lần khác đem ra thử giới hạn.”
“Sau khi nói dối, anh còn quay lại trách em vô lý.”
Từng lời anh nói đều rất chân thành, việc tự nhìn lại bản thân cũng cực kỳ rõ ràng.
Đây chính là lời xin lỗi mà tôi từng chờ đợi rất lâu.
Trong những đêm hai chúng tôi chiến tranh lạnh, đã không biết bao nhiêu lần tôi hy vọng anh có thể thẳng thắn nhận sai như thế.
Nhưng khi thật sự nghe được những lời ấy, lòng tôi lại bình lặng như mặt nước, không nổi lên dù chỉ một gợn sóng.
Không có cảm giác hả hê, cũng chẳng thấy cảm động.
Tôi nhìn đôi vai ướt đẫm của anh, chỉ hỏi một câu:
“Chu Tự, nếu hôm đó em không nhất quyết đuổi anh đi, nếu em lại giống trước đây mà thỏa hiệp.”
“Anh có tự mình nói những lời này với em không?”
Biểu cảm của Chu Tự cứng lại, đôi môi khẽ động nhưng không thể phát ra tiếng.
Anh hoàn toàn im lặng.
Đáp án vốn đã quá rõ.
Anh chưa từng cảm thấy áy náy ngay lúc làm tôi tổn thương.
Chỉ đến khi thực sự mất tôi, mất cả cuộc sống ổn định vốn có, anh mới nhận ra cái giá mình phải trả nặng nề đến mức nào.
Sự hối hận của anh xuất phát từ việc cân nhắc được mất rồi phát hiện bản thân đã tính sai.
Không phải vì anh thật sự đau lòng cho tôi.
Tôi vòng qua anh, bước thẳng vào sảnh.
12
Sau ngày hôm đó, Chu Tự bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tôi.
Mỗi sáng, quầy lễ tân ở công ty tôi đều đúng giờ nhận được một bó hồng đỏ tươi.
Có một lần anh chặn tôi dưới tòa nhà công ty. Ngay trước mặt tôi, anh giật phăng chú thỏ xanh đang treo trên điện thoại xuống, rồi ném cả con thỏ lẫn ốp điện thoại vào chiếc thùng rác bên cạnh.
Thậm chí anh còn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương có trọng lượng carat lớn hơn trước.
“Lâm Lâm, chuyện trước kia cứ cho qua đi. Chúng ta làm lại từ đầu, được không?”
Hai mắt anh đỏ lên, hai tay đưa chiếc nhẫn đến trước mặt tôi, tư thế hạ mình đến mức thấp nhất.
Tôi nhìn viên kim cương đang lấp lánh, rồi lùi về sau một bước.
“Chu Tự, con thỏ chưa bao giờ là vấn đề thực sự.”
Tôi nhìn thẳng vào anh, bình tĩnh nói ra kết cục, “Cho dù hôm nay anh có đập nát điện thoại thì cũng không thể thay đổi việc lúc đó anh đã nhìn vào mắt em và lựa chọn nói dối.”
“Thật sự không còn một chút cơ hội nào sao?”
Anh tuyệt vọng nhìn tôi, giọng mang theo cầu xin, “Anh đảm bảo sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
Tôi lắc đầu.
“Có những sai lầm, phạm một lần vẫn có thể sửa.”
“Nhưng có những niềm tin, một khi đã vỡ, dù anh dùng loại keo tốt nhất để ghép lại thì trên đó vẫn sẽ còn đầy vết nứt. Những vết nứt ấy sẽ ngày ngày nhắc em rằng nó từng vỡ.”
“Em không muốn dành cả quãng đời còn lại để kiểm tra điện thoại của anh.”
“Cũng không muốn mỗi lần anh đi công tác trở về lại phải đoán xem trong vali anh có mang theo thêm một con vật nào đó làm móc khóa hay không.”
Sau khi tôi hoàn toàn từ chối, Chu Tự vẫn không chịu bỏ cuộc.
Anh bắt đầu tìm đến những người bạn xung quanh tôi, thậm chí còn mang quà cáp hậu hĩnh về tận quê tôi để cầu xin bố mẹ tôi.
Anh đem hàng trăm tấm ảnh lớn nhỏ của chúng tôi trong bảy năm qua đi rửa, sau đó sắp xếp lại thành một cuốn album dày.
Sau mỗi bức ảnh, anh đều dùng bút máy viết đầy những ký ức khi ấy cùng lời sám hối của mình.
Anh nhờ Hiểu Văn chuyển cuốn album cho tôi.
Hiểu Văn nhìn tôi lật từng trang, thở dài hỏi:
“Nhìn những thứ này, trong lòng cậu có buồn không?”
Ngón tay tôi dừng lại trên một tấm ảnh hai đứa chụp chung ở sân vận động trường đại học. Tôi thành thật trả lời:
“Có.”
Tôi không cần vì muốn chứng minh với người khác rằng mình tỉnh táo, thoải mái mà phủ nhận tình cảm thật sự đã tồn tại trong bảy năm.
Chu Tự từng thật lòng yêu tôi.
Có những ngày chúng tôi ăn mì gói trong căn nhà thuê, anh nhường cho tôi cây xúc xích duy nhất.
Khi tôi sốt cao, anh cõng tôi chạy qua hai con phố để đến khoa cấp cứu.
Những năm tháng đó không thể là giả.
Tôi cũng từng thật lòng nghĩ rằng mình sẽ gả cho anh.
Nhưng thừa nhận rằng chúng tôi đã từng hạnh phúc không có nghĩa tôi phải quay lại với những tổn thương hiện tại.
Chính vì tình cảm thuần túy trong bảy năm ấy từng thật sự tồn tại, những tính toán và dối trá về sau của anh mới càng trở nên tàn nhẫn, càng khiến người ta đau đớn.
Tôi có thể nhớ về Chu Tự của ngày trước, người từng chỉ nhìn thấy một mình tôi.
Nhưng tôi tuyệt đối không thể giả vờ rằng người đàn ông trước mắt chưa từng dùng câu “sống riêng” để uy hiếp tôi, cũng chưa từng tùy tiện hạ thấp tôi trước mặt một cô gái trẻ khác.
13
Nửa năm sau, nhờ thành tích công việc xuất sắc, tôi giành được cơ hội tham gia một dự án mở rộng trọng điểm của công ty tại tỉnh khác.
Thực ra nửa năm trước, cấp trên đã từng tìm đến tôi.
Khi đó tôi không nhận lời vì ngày cưới đã đến gần, còn Chu Tự không muốn rời khỏi thành phố này, anh hy vọng tôi ở lại chăm lo cho gia đình.
Nhưng lần này, tôi không chút do dự ký tên.
Tôi không còn cần lấy cuộc đời của bất kỳ ai làm trung tâm để lên kế hoạch cho tương lai của mình.
Ngày bắt đầu dự án, tôi kéo vali đến sân bay.
Ngay lúc chuẩn bị xếp hàng làm thủ tục, Chu Tự từ cửa đại sảnh loạng choạng chạy tới.
Trán anh đầy mồ hôi, trong tay nắm chặt điện thoại.
Màn hình điện thoại đang sáng, sạch sẽ đến mức không có gì.
Không có thỏ.
Không có dây bình an.
Cũng chẳng có bất kỳ món đồ treo thừa thãi nào.
Anh đứng giữa dòng người đông đúc, chỉ cách tôi hai bước, nhìn tôi bằng đôi mắt mệt mỏi và tuyệt vọng.
“Sau khi dự án kết thúc, em sẽ trở về chứ?”
Anh hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng phát thanh trong đại sảnh át đi.
Tôi nhìn anh, trả lời rất dứt khoát:
“Có trở về hay không còn phải xem công việc của em sắp xếp thế nào.”
“Nhưng dù có trở về hay không, cũng sẽ không phải vì anh.”
Loa phát thanh trong đại sảnh bắt đầu thông báo chuyến bay của tôi sắp lên máy bay.
Tôi kéo tay cầm vali, chuẩn bị quay người.
Chu Tự đột nhiên tiến lên nửa bước, dùng giọng gần như cầu xin để hỏi câu cuối cùng:
“Lâm Lâm… nếu hôm đó anh không nói dối, trực tiếp nói với em đó là đồ đồng nghiệp tặng, có phải bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi không?”
Tôi dừng bước, xuyên qua dòng người đang qua lại nhìn anh, đưa ra phán quyết cuối cùng:
“Nhưng anh đã nói dối.”
“Chu Tự, đời người không có nếu như.”
Tôi xoay người, kéo vali bước vững vàng về phía cổng kiểm tra an ninh, từ đầu đến cuối không ngoảnh lại dù chỉ một lần.
…
Một năm sau, tôi hoàn thành dự án ở tỉnh khác rồi trở về căn hộ nằm giữa trung tâm thành phố.
Tôi thuê người sửa sang lại toàn bộ căn nhà, đổi sang phong cách tối giản với nội thất gỗ tự nhiên mà mình thích nhất.
Những dấu vết cuối cùng của cuộc sống mà Chu Tự từng để lại nơi đây cũng đã được dọn sạch cùng với số nội thất cũ.
Thỉnh thoảng tụ tập cùng bạn bè, họ vẫn nhắc với tôi vài chuyện gần đây của anh.
Nghe nói anh đã nghỉ việc, chuyển sang một công ty mới, ngày nào cũng liều mạng tăng ca.
Nghe nói anh vẫn chưa bắt đầu một mối quan hệ mới, hình nền điện thoại vẫn là bức ảnh chụp chung của chúng tôi ngày trước.
Tôi nghe xong chỉ gật đầu, đến một chút cảm xúc phụ họa cũng không có.
Trước đây tôi từng nghĩ tình yêu chính là hai người cùng nhường nhịn nhau, cho dù có va vấp cũng phải cố gắng bước về cùng một tương lai.
Sau khi trải qua sự phản bội ấy, tôi mới hoàn toàn hiểu ra.
Một mối quan hệ thực sự lành mạnh tuyệt đối không phải dựa vào việc một người dùng lời nói dối để duy trì tự do của mình, rồi bắt người còn lại dùng sự nhẫn nhịn để giữ lấy vẻ ngoài bình yên.
Có lẽ con đường hối hận của Chu Tự sẽ còn kéo dài rất lâu.
Thậm chí có thể kéo dài suốt nửa đời sau của anh.
Nhưng tất cả những điều đó đã không còn liên quan đến tôi.
Đó đã không còn là câu chuyện của tôi nữa.
Câu chuyện của tôi, ngay từ khoảnh khắc tôi dứt khoát xóa dấu vân tay của anh khỏi khóa cửa, đã thực sự bắt đầu lại từ đầu.
(Hết)
